Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Wednesday, April 8, 2020

VĂN TẾ 8 VẠN BỆNH NHÂN UỔNG TỬ TRONG ĐẠI DỊCH COVID 19 - Nguyễn Phúc Vĩnh Ba

Tác giả Nguyễn Phúc Vĩnh Ba



VĂN TẾ 8 VẠN BỆNH NHÂN UỔNG TỬ 
TRONG ĐẠI DỊCH COVID 19

1. Hỡi ơi,
Oan trái mù mờ.
Họa tai dồn dập.
Đất một trái hơn bảy tỷ người chung sống, tưởng trời xanh mây trắng thảnh thơi,
Trời bốn phương gần hai trăm nước cùng chia, bỗng lửa đỏ than hồng tới tấp.
Quả nhân đâu đã tinh tường,
Bệnh tử nay đành oan khấp.
Xót bàng dân khốn khổ, mực mài giấy trải, viết đôi hàng khóc số bạc kiếp đen
Thương cô quỉ lênh đênh, hoa cúng đèn chong, bày một lễ tế dân hèn phận thấp.

2. Có ngờ đâu,
Thành Vũ Hán thiên tai giáng xuống, ngang đầu sét đánh, người người ngơ ngác hoài nghi,
Xứ Trung Hoa ôn dịch lan ra, đang tối lũ dâng, chốn chốn rộn ràng cứu cấp.
Bác sĩ Lượng (1) kinh hồn thư nhắn, dịch phát rồi nhanh lây nhiễm phố phường,
Quan tỉnh Hồ (2) hoảng hốt ra tay, lịnh ban ngay mau kiểm tra xuất nhập.
Đang mạnh khỏe, không hề thấy bệnh, bỗng mỏi cả châu thân,
Vẫn bình thường, chẳng chút nghi đau, lại viêm đường hô hấp.
Sốt đôi lần e lai rai cảm cúm, ấy cũng bình thường,
Ho vài tiếng tưởng mô đó tấy sưng, hóa ra nguy ngập.
Nhiều chú nói cười trên phố, ba hoa trổ tài chém gió, khéo đã vướng rồi,
Đôi anh đi đứng ngoài đường, ngổ ngáo giữ thế đàn anh, tự nhiên đổ sập.
Từ trước Chạp (3) tin còn bưng bít, tội thay người phát hiện phao ra,
Qua khỏi Giêng (3) báo đã công khai, hoảng quá dân ùa đi lánh nấp (4).
Y viện tràn đầy người bệnh, bệnh sao quá lạ, chỉ hỏi chào mấy phút đã lây,
Chính quyền quyết liệt tách dân, dân phải ngồi yên, ra khỏi ngõ gãy chân cũng đập.

3. Ôi thôi,
Thoắt ba tháng, hơn một triệu người (5) nhiễm khuẫn, từ Bắc Kinh, Nữu Ước ... cho tới Luân Đôn,
Hơn chục tuần, quá tám vạn vị mệnh chung, cả Nhật Bản, Nam Hàn, … cộng thêm Ai Cập.
Nơi giáo đường hòm gỗ sắp như tôm,
Nhà tang lễ hủ tro dày tựa đập.
Chết đột ngột phút giây, phải hay chăng vô thường quỷ hẹn hò,
Sống lo sợ đêm ngày, họa đã có câu hồn ma rình rập.
Nghĩ nát óc tìm phương khống chế, nhiều quốc gia bế quan tỏa cảng, bao lãnh đạo vò đầu,
Thức bạc tóc lo chỗ cách ly, lắm cơ quan phân loại điều tra, mọi ban ngành thở gấp.
Ra phố xá bịt khẩu trang kín mũi, hàng quán eo sèo vắng vẻ, nhìn thoáng đã rầu,
Vô nhà thương đeo mặt nạ tận mày, bệnh thầy đông đúc chen chân, tránh đâu cũng vấp.
La Mã Luân Đôn ngày nao tráng lệ, sàn nhảy quầy ba … ngơi trót tháng, tường nhà sẫm sẫm mốc ăn,
Ba Lê Bá Linh thuở trước huy hoàng, quán ăn tiệm uống … nghỉ lâu ngày, cửa kính mờ mờ bụi lấp.
Nay thành phố không người đi kẻ lại, như tha ma nghĩa địa, lạnh lẽo hoang vu,
Đâu quảng trường xưa kèn thổi đờn ca, tựa nhạc hội diễu binh, tưng bừng tấp nập.
Kinh tế cả toàn cầu rúng động, nhà nhà nước nước, bao sức lực chẳng chút bảo tàng,
An ninh toàn thế giới đảo chao, của của tiền tiền, mọi khí tài thảy đều trưng tập.

4. Thảm thay,
Người bị bệnh kể từ nhập viện, buồn bã thân đơn bóng lẻ, vợ con chẳng được trông nom,
Kẻ thân quen cũng phải cách ly, lạc loài trạm lạ phòng xa, tin tức lấy đâu phổ cập.
Dễ lây nhiễm khiến đề phòng nghiêm nhặt, ngăn rào mấy lớp bao vây.
Khó phục hồi nên điều trị khó khăn, đo đếm từng giờ mới cập.
May mắn gặp thuốc men hữu hiệu, nhiệt tình bác sĩ hỏi han,
Xẻo xui thì tim phổi suy tàn, tơi tả siêu vi vùi dập.
Than thở biết ai chia sẻ, thỏ thẻ mỏi mòn,
Trối trăn đâu kẻ lắng nghe, phều phào lấp bấp.
Ác sao ác tổn, Cô Vy này chê trẻ chọn già,
Ngặt quá ngặt nghèo, Thần Chết lại vơ gầy vét mập.
Bệnh đông thuốc thiếu, lắm ông lão tuổi trời đã bộn, thôi mặc tiêu luôn,
Viện chật người nhiều, bao cụ già dưỡng lão lâu đời, kệ cho chết rấp.
Bệnh quỷ gieo rắc khắp nơi,
Thuốc tiên kiếm tìm chưa gặp.

5. Ai hay,
Nguyên thủ phạm con dơi chịu tiếng, cứ than thầm ôn dịch thiên tai,
Đích căn nguyên vi rút gây ra, giờ mới rõ Cô – na6 nhân lập.
Tung hoành tám hướng, tồn tại lâu trong vật liệu bình thường,
Phát tán bốn phương, truyền nhiễm nhanh ở môi trường ẩm thấp.
Ác chi ác thế, tội này là vạn kiếp xương chẻ thịt băm,
Độc quá độc ghê, trị phải đến thiên thu đầu đè đá ngập (7).
Jin Ping (8) mạnh miệng, truyền thủ hạ bảo tại bác Trump,
Đô Nán (9) to mồm, tự bản thân nói vì chú Tập.
Trắng đen thế nào, cần bàn luận phân minh,
Sai đúng ra sao, chờ điều tra thu thập.
Cái kim giấu lâu ngày cũng lộ, hoàng thiên hữu nhãn còn soi,
Của trộm tiêu bao tháng đã xong, quốc pháp vô tư cứ chấp.
Chỉ mỗi tội nạn nhân tử bệnh, chút tro tàn như nuối tiếc khôn nguôi,
Mà thêm thương thể tử thọ tang, bó nhang ngút dường buồn đau khuất lấp.

6. Ô hô,
Một nén hương tàn,
Bốn lạy mặt sấp.
Thầm xin Phật Chúa hộ trì
Khẽ khấn Thánh Thần trợ cấp.
Hoa lá cỏ cây ủ rủ, cảnh dài thêm bao nét thương tâm,
Bạn bè thân quyến lơ thơ, lịnh cấm ngặt đông người tụ tập.
Dịch bệnh trách chi ai ái ngại, không đưa nhau cũng nghĩa xóm phường
Tóc tang đâu xét kẻ hững hờ, chẳng thăm hỏi vẫn tình thôn ấp.
Người nằm đó mặc đời xuôi ngược, sinh thành hoại diệt, hồn xin thanh thản ra đi,
Tôi đứng đây nhìn cõi đảo diên, phẫn nộ bi ai, lòng những giá băng chìm ngập.

Hồn hỡi, vong ơi!
Chết có linh thiêng,
Hãy về thụ cấp.

NGUYỄN PHÚC VĨNH BA,
Ngày 08.04.2020.

Chú thích:
1. Bác sĩ nhãn khoa Lý Văn Lượng, người phát hiện ca bệnh Covid 19 đầu tiên ở Hồ Bắc, Trung Quôc vào ngày 01.12.19 (06.11. Kỷ Hợi, âm lịch). Ông nhắn tin cho 07 bạn bè….
2. Quan chức tỉnh Hồ Bắc, Trung Quốc.
3. Bác sĩ Lượng bị Công An Vũ Hán kết tội phát tán thông tin sai sự thật vào ngày 03.01.20 (08, tháng Chạp, Kỷ Hợi, âm lịch). Đến ngày 30.01.20 (01.tháng Giêng, Kỷ Hợi, âm lịch), WHO tuyên bố tình trạng y tế khẩn cấp toàn cầu. Vào ngày 12.3.20 WHO tuyên bố dịch viêm hô hấp Covid 19 là đại dịch toàn cầu.
4. Dân chúng thành phố Vũ Hán vơi đi ½ khi dịch Covid 19 này bạo phát vào tháng Giêng.
5. Theo thống kê đến 06g00 ngày 08.4.2020 có đến 1.426.748 người lây nhiễm vi rút SARS-CoV-2 và trong đó hơn 81.995 người chết. E vài hôm nữa thì bệnh nhân và người chết sẽ nhiều hơn vì đỉnh dịch chưa đến và nhiều thành phố lớn chưa khống chế được dịch.
6. Viết tắt tên vi rút Corona chủng mới.
7. Bị núi đá đè ngàn năm như Tề Thiên Đại thánh trong truyện Tây du ký.
8. Xi Jin Ping là Tập Cận Bình, Tổng bí thư đảng CS Trung Quốc.
9. Donald Trump là đương kim Tổng thống Mỹ quốc.

READ MORE - VĂN TẾ 8 VẠN BỆNH NHÂN UỔNG TỬ TRONG ĐẠI DỊCH COVID 19 - Nguyễn Phúc Vĩnh Ba

PHỐ BUỒN - Thơ Lê Phước Sinh



                        Nhà thơ Lê Phước Sinh


PHỐ BUỒN

khi em buồn em khóc
phố lặng lẽ đổ băng cửa đóng kéo then gài
tiếng ho khan khủng khẳng
thanh âm khô khốc
nhón nhén chân người
hàng cây buồn khô nước
mệt nhoài ánh mặt trời
hiệu- ứng- nhà - kính chẳng đủ chơi vơi
để phố trôi lịm dần
như con tàu Titanic...

                                Lê Phước Sinh
                         Sài Gòn, sáng 8.4.2020

READ MORE - PHỐ BUỒN - Thơ Lê Phước Sinh

TRI ÂN Y BÁC SĨ TOÀN CẦU - Thơ Trần Đức Phổ


Trần Đức Phổ

Tri Ân Y Bác Sĩ Toàn Cầu

Ba tháng rồi COVID
Gây thảm cảnh kinh hoàng
Hơn năm vạn người chết
Cả hoàn cầu hoang mang

Bệnh viện người đông nghịt
Thiếu máy thở ô xy
Những bàn chân cuống quýt
Đau nỗi niềm phân ly

Bác sĩ và y tá
Túc trực suốt ngày đêm
Những bữa ăn vội vã
Lo buồn gạt sang bên

Cứu người như cứu hỏa
Không giây phút nghỉ ngơi
Lương y là thánh mẫu
Cứu sống từng cuộc đời

Dẫu họ cũng lo sợ
Lây nhiễm siêu vi trùng
Nhưng thiên chức nghề nghiệp
Họ hy sinh đến cùng

Biết bao người thầm lặng
Ra đi chẳng trở về
Những thiên thần áo trắng
Vì nhân loại chở che.

Vĩnh biệt các anh chị
Chúng tôi mãi tri ân
Đội ngũ y bác sĩ
Vì sức khỏe muôn dân.

4/4/2020 


tranducpho
READ MORE - TRI ÂN Y BÁC SĨ TOÀN CẦU - Thơ Trần Đức Phổ

Tuesday, April 7, 2020

NGƯỜI TÌNH, NGUYỆT MƠ - Thơ Nguyên Lạc






NGƯỜI TÌNH

Người tình tôi những vần thơ
Hồn tôi thờ thẫn ngu ngơ bước vào

Tìm tình tôi ngóng trăng sao
Thấy trời thăm thẳm một màu đìu hiu
Tìm tình chỉ thấy cô liêu
Những chiều thu vắng hắt hiu lá sầu

Chờ tình tôi thấy mưa mau
Góc đời quán vắng khúc đau sợi buồn
"Nghìn trùng xa cách" sâm thương *
"Giang đầu giang vĩ sông Tương nhắn lời" **

Người tình đêm huyễn mộng trôi
"Đêm ba mươi đến thăm người" đón xuân ***
Người tình một thuở bâng khuâng
Phượng hồng theo dấu ngại ngần trao thơ

Người tình tôi nỗi bơ vơ
Cô miên đất khách bạc phơ mái đầu
Tìm tình tôi biết tìm đâu?
Phố người lạ lẫm trăng màu bể dâu

Người tình xuân đến buồn sao
Đâu vàng hoa nắng? Trắng màu tuyết rơi
Người tình chong nến mồ côi
Tiếng đời tích tắc ngoài trời trăng đau

Tìm tình thôi hết mùa ngâu
Còn đâu đàn quạ nối cầu sông Ngân
Người tình giọt nhớ lưu vong
Dạ quỳnh không nở đêm mong hương người

Người tình ly rượu trên tay
Câu thơ nhức nhối đắng cay lời tình

*
Thế gian nhiều nỗi điêu linh
Ước mơ vô vọng tìm tình trong thơ
Thôi tôi đành chịu dại khờ
Tình tôi khóc ngấ́t bên bờ tử sinh

Người đâu?
Tôi khóc một mình
Nghìn năm nhan sắc ...
Chỉ hình bóng thơ

                                                  Nguyên Lạc
.................

* Nghìn trùng xa cách người đã đi rồi/ Còn gì đâu nữa mà khóc với cười/ (Nghìn trùng xa cách - Nhạc Phạm Duy)
** Quân tại Tương giang đầu/ Thiếp tại Tương giang vĩ/ Tương tư bất tương kiến/ Đồng ẩm Tương giang thuỷ. - Lương Ý Nương
*** Em đến thăm anh đêm ba mươi/ Còn đêm nào vui bằng đêm ba mươi... (Em Đến Thăm Anh Đêm 30 - Nhạc Vũ Thành An, thơ Nguyễn Đình Toàn)


NGUYỆT MƠ

Hôm nay xuống phố tìm người
Thấy không? Không thấy! Đâu rồi dáng thân?
Thấy không? Chỉ thấy người dưng
Thấy không? Không thấy! Sáng rằm trăng nao?

Thôi tôi trở lại đồi cao
Ngắm mây lũng thấp ngắm màu ráng pha
Ngắm dòng suối biếc trong veo
Ngắm trăng giỡn nước thông reo gió hòa
Sóng trăng nhung mượt lụa là
Thấy em nguyệt rạng bao la khôn cùng

Thì ra tình vẫn mông lung
Làm sao tìm thấy ở vùng phố đông?
Phố đông phố của người dưng
Trời cao biển thấp trập trùng trăng soi

Nguyệt em vẫn mãi trong tôi
Tìm nơi phố thị
Muôn đời huyễn mong
Hiểu lòng nhân thế
Chắc không?
Núi cao lũng thấp thôi cùng nguyệt mơ

                                          Nguyên Lạc

READ MORE - NGƯỜI TÌNH, NGUYỆT MƠ - Thơ Nguyên Lạc

HỒN PHƯỢNG - Thơ Nguyễn An Bình



NGUYỄN AN BÌNH
HỒN PHƯỢNG  

Hồn phượng nằm trong thơ
Đỏ dòng sông lưu bút
Ủ tháng năm học trò
Còn tinh khôi nét mực.


Người con gái dễ thương
Tiếng cười như ngọc vỡ
Làn môi hồng yêu đương
Chìm bụi lầm cát lở.


Trưa nắng lạ quắt quay
Trốn lời ve sám hối
Mang nhật tụng trên vai
Gió vô tình không hỏi


Mình đã từng yêu chưa
Sao nhiều năm chất ngất
Mình đã từng hôn chưa
Sao môi người tươm mật.


Hãy đi hết con đường
Mới thương đời chìm nổi
Hãy yêu hết nỗi buồn
Để ngày sau chín bói.


Chiền chiện của ta ơi
Hót thay lời tình nhỏ
Giữ cho ta chân người 
Hồn phượng tươi máu đỏ.

N.A.B.


READ MORE - HỒN PHƯỢNG - Thơ Nguyễn An Bình

Sunday, April 5, 2020

NGỤ NGÔN Ê-DỐP - Ngọc Châu dịch sang thơ Song thất lục bát


17. The Raven and the Swan  



A Raven saw a Swan and desired to secure for himself the same beautiful plumage. Supposing that the Swan's splendid white color arose from his washing in the water in which he swam,  the Raven left the altars  in the neighborhood where he picked  up his living, and took up residence in the lakes and pools. 
But cleansing his feathers as often as he would, he could not change their color, while through want of food he perished. 
Change of habit cannot alter Nature.   
 
Quạ và Thiên nga

Quạ đen ngắm Thiên nga đẹp đẽ
Rất mong mình có thể thay lông
Cho rằng do tắm nước trong
Nên Thiên nga mới trắng bong thân hình

Quạ liền bỏ nơi mình đang ở
Xuống đầm, hồ hớn hở lội, bơi
Nhưng rồi tắm mấy ngày trời
Lông đen vẫn thế, khổ đời Quạ không

Lại còn chuyện nước trong, cá lội
Quạ không còn cơ hội kiếm ăn
Đói lâu, hẳn chết nhăn răng
Thói quen thay đổi được chăng, Quạ già?!
 
 
18.The Piglet, the Sheep, and the Goat  



  A Young Pig was shut up in a fold-yard with a Goat and a Sheep. On one occasion when the shepherd laid hold of him, he grunted and squeaked and resisted violently.  The Sheep and the Goat complained of his distressing cries, saying, "He often handles us, and we do not cry out." 
To this the Pig replied, "Your handling and mine are very different things.  He catches you only
for your wool, or your milk, but he lays hold on me for my life." 

Heo con, Cừu và Dê

Heo con bị nhốt trong bãi nhỏ
Cừu và Dê cùng ở, ăn theo
Một lần chủ trại tóm Heo
Heo ta kháng cự, thét kêu kinh hoàng.

Cừu và Dê lấy làm khó chịu
Với tiếng kêu, la réo ồn ào
Nói rằng «Họ tóm chúng tao
Cả hai có giãy giụa, gào gì đâu… »

Heo con nói «khác nhau hẳn đấy
Tóm bà Dê họ lấy sữa tươi
Tóm ông Cừu xén lông thôi
Tóm tôi lấy thịt thì đời còn không?»…

19. The Oxen and the Butchers 

  The Oxen once upon a time sought to destroy the Butchers, who practiced a trade destructive to their race.  They assembled on a certain day to carry out their purpose, and sharpened their horns for the contest.  But one of them who was exceedingly old (for many a field had he plowed) thus spoke:  "These Butchers, it is true, slaughter us, but they do so with skillful hands, and with no unnecessary pain.  If we get rid of them, we shall fall into the hands of unskillful operators, and thus suffer a double death: for you may be assured, that though all the Butchers should perish, yet will men never want beef." 
Do not be in a hurry to change one evil for another.
 
Bò và đồ tể

Xưa Bò mộng đã tìm cách diệt
Đám người chuyên nghiệp giết thịt bò
Để dòng giống sau khỏi lo
Chúng từng họp, chọn thời cơ tiến hành

Nhiều con đã mài nhanh sừng nhọn
Nhưng cụ bò già khọm khuyên ngay
Mấy tay đồ tể hiện nay
Đáng ghét thật nhưng chúng hay tay nghề

Thoát được chúng họ thuê bọn khác
Lũ tay mơ đâu chắc đã hay
Một khi chúng đập run tay
Thì bò đâu thể chết ngay tức thì

Chết hai lần sẽ nguy lắm đấy
Mà người ta chưa ngấy thịt bò
Chớ nên vội vã tìm dò
Một bọn cực ác thay cho bọn này.
 
 
  20. The Mules and the Robbers 


  Two Mules well-laden with packs were trudging along.  One carried filled with money, the other sacks weighted with grain.
The Mule carrying the treasure walked with head erect, as if conscious of the value of his burden, and tossed up and down the clear-toned bells fastened to his neck.  His companion followed with quiet and easy step.
  All of a sudden Robbers rushed upon them from their hiding-places, and in the scuffle with their owners, wounded with a sword the Mule carrying the treasure, which they greedily seized while taking no notice of the grain.
The Mule which had been robbed and wounded bewailed his misfortunes.  The other replied, "I am indeed glad that I was thought so little of, for I have lost nothing, nor am I hurt with any wound."    

Hai con La và bọn cướp

Cùng đeo nặng hàng đang rong ruổi
Hai con La sọt, túi ngang hông
Một con - tiền đúc vàng ròng
Con kia - bao tải bên trong mạch, mì

La chở tiền bước đi khệnh khạng
Đầu ngẩng cao ra dáng tự hào
Lắc lư chuông cổ vui sao
La kia im lặng theo sau lẹ làng

Lũ cướp đã sẵn sàng chờ đợi
Rất bất ngờ xông tới tấn công
Quay cuồng hỗn chiến số đông
La mang vàng suýt mạng vong trận tiền

Mì bọn cướp chẳng thèm dòm ngó
La bị thương khốn khổ kêu than
Chuyện không may xảy giữa đàng
La kia đứng đó bình an như thường:

“Tớ không khoe, vết thương chẳng thấy
Không  mất gì, mì hãy còn nguyên…”

READ MORE - NGỤ NGÔN Ê-DỐP - Ngọc Châu dịch sang thơ Song thất lục bát

CHÙM ẢNH BIA THƠ TẠI PHẠM GIA TRANG - Phạm Bá Nhơn


Xin bấm con trỏ vào ảnh để xem to hơn.





READ MORE - CHÙM ẢNH BIA THƠ TẠI PHẠM GIA TRANG - Phạm Bá Nhơn