Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Tuesday, November 17, 2015

Tứ Tuyệt Trúc Thanh Tâm



1. Lý Thuyết
Tình yêu bài toán khó
Nếu mình muốn được yêu
Sẽ không còn lý thuyết
Tự mình phải đang yêu!

2. Chú Ơi
Nhớ chú, cháu gọi bằng tên
Đêm nay gió lạnh qua thềm
Giọt lệ như vừa rơi xuống
Thời gian nào để cháu quên!

3. Nhốt Gió
Khi anh làm cơn gió
Hẹn hò đến bên em
Chỉ cần em hé cửa
Đủ nhốt gió êm đềm!

4. Mùa Yêu Xanh Ngát
Không gian lạ, thời gian cũng lạ
Tình gieo tinh, mật ngọt trên môi
Xuân xanh ngát, mùa yêu xanh ngát
Nắng trong hồn, hoa bướm trong tay!

5. Tình Yêu Không Lời
Nếu anh làm biển cả
Em hạt cát nhỏ nhoi
Thế gian chưa định nghĩa
Bởi tình yêu không lời!

6. Hạnh Phúc Trong Ta
Hạnh phúc phải nuôi dưỡng
Nó lẫn trốn trong ta
Một nụ cười tươi tắn
Như ánh nắng chan hòa!

7. Rằm Tháng Bảy
Tiếng quốc gọi bầy nghe thiết tha
Nhìn bông hồng trắng nhớ mẹ cha
Chiều nay đất khách thương cố xứ
Xa lắc hoàng hôn khói phía nhà!

8. Sông Và Núi
Em thích sông anh tặng riêng cho
Núi của ngàn năm để hẹn hò
Mai kia mốt nọ gần nhau lại
Sông có tình và núi có thơ!

9. Với Thiên Nhiên
Biển của anh và rừng của em
Màu trăng huyền diệu phút thiêng liêng
Bình minh sương đọng trên cành lá
Ngọc quý tặng đời mãi vô biên!

10. Thủy Đài Sơn
Thủy Đài, hương thơm hơi thở
Thơ ta dìu dặt hồn mưa
Em treo đời ta nỗi nhớ
Để tình lơ lửng trăng khuya!
__
* Thủy Đài Sơn, là núi Nước, trong những núi vùng Thất Sơn của An Giang.

11. Trái Đất Vui
Trái đất vui khi mỗi ngày nặng gánh
Sáu mươi năm ta trải nghiệm cuộc đời
Mỗi người chúng ta nhục vinh nếm trải
Nước mắt nụ cười, đới lắm trò chơi!

12. Nhớ Bến Tre
Đêm nay cũng lại mùa gió bấc
Vậy mà, đã bốn chục năm sau
Đời như sợi khói thành mây trắng
Nhớ Bến Tre, ly phê đá hôm nào!

13. Ngày Ngưng Bắn
Chiều Quảng Trị, mắt em buồn tựa cửa
Sáng Cần Thơ, áo dài trắng tung bay
Đêm Sài Gòn, nghe quen tai mì gõ
Ngày Tây Nguyên, bè bạn biết còn ai!

14. Bến Thời Gian
Đời quanh quẩn trên từng cây số
Bến thời gian còn in dấu tàn phai
Hết chiến tranh mà chưa hết giặc
Trận giặc tình ta đánh cả đời trai!

15. Trong Mỗi Chúng Ta
Huyền cơ, chỉ Phật trời mới biết
Sống làm người, tôi hiểu nôm na
Thiên đường, địa ngục gần nhau lắm
Ở trên đời, trong mỗi chúng ta!

16. Thiêng Liêng
Không gian khép lại mùa cổ tích
Trời đất hóa thân nhích lại gần
Thời gian nín lặng đêm hợp cẩn
Nhú nụ dậy thì một nét xuân!

17. Nhan Sắc
Nắng mê mải thả hồn mắt biếc
Gió mân mê vóc ngọc yêu đương
Ta lạc giữa thiên đường con gái
Một thời nhan sắc một mùi hương!

18. Đầu Mùa
Em thần tiên áo lụa
Anh nắng ấm phía vườn
Trái tình em chín mọng
Hương tỏa, lòng anh thơm!

19. Mùa Xuân
Mắt hẹn gì mắt chớp
Môi đợi gì môi rung
Nụ cười môi em nở
Ẩn ngực đầy mùa xuân!

20. Tự Do
Hoa cũng tàn héo úa
Độc lập đầy cam go
Khi mất người, mất đất
Đời còn gì tự do!

21. Ôm Trăng
Em từ vầng trăng sáng
Qua hồn anh đêm nay
Anh nằm ôm trăng ngủ
Mộng ước về tương lai!

22. Tân Hưng Đông (Cái Nước )
Cái Nước ngọn, theo thầy Vinh học
Quê nghèo xa cách, bốn mươi năm
Tân Hưng Đông, nhớ thời nhau rún
Vầng trán anh hằn thêm nếp nhăn!

23. Trà Ban Lớn (Long Mỹ)
Đi viếng Chùa Ông, rằm tháng bảy
Trăng quê bàng bạc, mắt em buồn
Anh giấu vào tim, Trà Ban Lớn
Còn hoài người cũ để anh thương!

24. Bến Ninh Kiều (Cần Thơ)
Đường phố thênh thang anh như lạc
Nhưng vẫn còn trăng bến Ninh Kiều
Một chút đau buồn, anh nói thật
Mưa lớn còn ngập lộ, em yêu!

25. Tình Núi Sam (Châu Đốc)
Châu Đốc quê mình thêm đẹp lạ
Hai chiếc cầu nối nhịp bờ vui
Tình yêu còn mãi trong ánh mắt
Anh nắm tay em, nở nụ cười!

26. Nỗi Buồn Thế Kỷ
Anh gom nỗi buồn thế kỷ
Trái tim hâm nóng bao giờ
Chờ ba ngàn năm hoa nở
Yêu người nhớ mãi hương xưa!

27. Nắng Trong Sương
Giữa biển mây trong màng sương mờ ảo
Đẹp vô cùng từng sợi nắng nghiêng bay
Hương của đất và hương người quấn quýt
Tiếng chim rừng to nhỏ ở quanh đây!

28. Trả Lại Người
Thời gian từng giọt mặn bờ môi
Mưa vùi tan tác cánh hoa rơi
Anh còn đi mãi trời dâu bể
Thương nhớ ngày xưa trả lại người!

29. Ngày Tháng Cạn
Yêu nhau dẫu ngày tháng cạn
Vẫn chưa hết những nồng nàn
Vét đau thương còn sót lại
Chôn vào đáy mộ trần gian!

30. Điên Điển Vàng
Điên điển trổ vàng mùa nước nổi
Nhớ màu mắt cũ áo em xưa
Nhưng em chẳng thấy về quê nữa
Ta đếm đời mình hay đếm mưa!

31. Tình Yêu Rất Lạ
Em có nghe dòng đời đang luân chuyển
Cho bây giờ và mãi mãi tương lai
Để em thấy tình yêu luôn rất lạ
Sương trên cành lóng lánh buổi ban mai!

32. Nỗi Đau Yêu Dấu
Cám ơn tình yêu không tuổi
Ngại ngùng cứ gọi bằng tên
Cám ơn nỗi đau yêu dấu
Xa rồi cứ gọi bằng quên!

33. Xa Rồi Đất Bắc
Em bên ta nụ hôn nào tha thiết
Mai xa rồi đất Bắc nhớ khôn nguôi
Gởi Cửu Long phù sa chia chín nhánh
Về Hồng Hà yêu dấu của ta ơi!

34. Như Gió Chiều Quê
Giữ trong đời cái chân chất yêu thương
Như gió chiều quê ôm lời ru mát rượi
Mẹ ta đó bộn bề trăm nỗi
Áo sờn vai nuôi ta lớn nên người!

35. Xao Xuyến Áo Bay
Em có nghe tiếng chim đang ríu rít
Cho mùa xưa xanh ngát giấc mơ đầy
Trong đắm đuối xin thời gian chậm lại
Ngược gió chiều xao xuyến áo ai bay!

36. Đẹp Mãi Ngày Xưa
Thôi cứ cất tình nhau vào ánh mắt
Cho thời gian còn đậu bến mong chờ
Cho ngày đó, bây giờ và sau nữa
Em vẫn còn đẹp mãi nét ngây thơ!

37. Nét Thật Trái Tim
Bạn bè, ly rượu tứ phương
Ở quán cóc, góc vỉa hè tận hưởng
Là sự thật, là tận cùng ham muốn
Là trái tim còn nét thật con người!

38. Nắng Cuối Năm
Em áo mỏng phập phồng mùa xuân lạ
Anh mở lòng cho hương ngụ trái tim
Xin cám ơn những chiêm bao chợt đến
Nắng cuối năm và gió bấc qua thềm!

39. Nắng Hoa Vàng
Xuân đầy ắp mắt nai ngoan mơ mộng
Hẹn hò ơi, xanh mãi lá sân trường
Có con bướm bay vô vườn hút mật
Nắng hoa vàng trên lối cỏ yêu thương!

40. Nắng Tình Yêu
Nắng tình yêu trôi bồng bềnh trên tóc
Hơi thở em nhè nhẹ gió thanh xuân
Ta hôn nhau cho thời gian chết đuối
Cho đất trời mầu nhiệm cũng bâng khuâng!

41. Đời
Ta thương ta lắm, đêm viễn xứ
Mười năm, cay đắng một chút đời
Mười năm, nước mắt thành rêu vỡ
Ôm đời ấm lạnh trước gương soi!

42. Còn
Còn đôi tai nghe những điều phải trái
Còn con tim, khối óc nhận ra người
Còn nước mắt để một lần được khóc
Còn được nhìn đời bằng đôi mắt tinh khôi!

43. Thơ
Trên đời, không có thơ dở
Chỉ người làm thơ không hay
Và, tôi chỉ sợ một điều
Thơ không còn là thơ nữa!

44. Nón Lá
Không gian chừng như nhỏ lại
Tiếng chim hót phía vòm me
Nhớ em một thời áo trắng
Đường về nón lá nghiêng che!

45. Mưa Xưa
Mộng phù du gởi sầu viễn xứ
Mắt biếc ngày xưa mắt lệ nhòa
Mưa cũng vỡ òa mưa bong bóng
Một thời hoa mộng áo hoàng hoa!

46. Đáp Số
Mọi tính toán đều cho đáp số
Khi tình người gần lại yêu thương
Sống tự do chan hòa hạnh phúc
Trên thế gian hơn cả thiên đường!

47. Ngậm Ngùi
Phải chi hôm ấy không hò hẹn
Bây giờ đâu có chuyện nhớ nhau
Phải chi hôm ấy mưa đừng đến
Bây giờ có lẽ đã quên nhau!

48. Nợ Tình
Sông trôi ra biển bên bồi lở
Nên nợ tình còn mãi vấn vương
Nếu biết duyên nhau là định số
Đến kiếp nào trả hết yêu đương!

49. Mai Kia
Đời nầy ta sống là tạm trú
Em ơi, gói ghém để yêu nhau
Mai kia mốt nọ mình thường trú
Chắc gì còn dịp ở bên nhau!


Trúc Thanh Tâm
READ MORE - Tứ Tuyệt Trúc Thanh Tâm

VỀ LẠI ĐỘNG BÙ & BIỂN CHIỀU - Thơ Cao Hoàng Trầm


               

                    Tác giả Cao Hoàng Trầm



    VỀ LẠI ĐỘNG BÙ
                       
    Gió rì rào sóng cát
    Vạt nắng chiều mây bay
    Biển ngàn năm vẫn hát
    Hoàng hôn đếm ngón tay

    Cánh én chao tìm bầy
    Mắt biển vời xa tít
    Ký ức nào lưu luyến
    Tia nắng nào xao bay

    Em bất chợt vơi đầy!
    Đẹp sao hoa muốn biển
    Lông chông vờn gió cát
    Động Bù trơ tháng ngày

    Khói thơm lãng đãng bay
    Bờ cát vẫn trong nắng
    Bước chân mòn lối vắng
    Anh về em có hay!?

    Chào em xưa nơi đây
    Tay nắm tay hẹn ước
    Tuổi xuân cho đất nước
    Em ơi! Mùa thu này…

    Chiếc lá vàng nghiêng bay
    Trăng khua vàng heo hút
    Ngõ xưa về thao thức
    Kỷ niệm ta còn đây?

    Lời nào hát đắm say
    Cho vần thơ ngất đọng
    Để biển mãi vang vọng
    Ngàn năm trong cõi này!...

            Cao Hoàng Trầm



      BIỂN CHIỀU

      Biển chiều nhẹ bước bên em
Lao xao con sóng bọt nhèm gan chân
      Tâm tư nỗi nhớ bâng khuâng
Con thuyền nhẹ lướt mơ gần bên anh

      Trời cao biển rộng khảm xanh
Em dòng suối mát dỗ dành tình yêu
      Vàng son – nuôi mộng bao nhiêu…
Sao đành để mất tình yêu thuở nào

      Bổng trầm lục bác bay cao
Lung linh nổi nhớ đua nhau lại về
      Tình yêu nông nổi câu thề
Duyên không thành nợ vụng về đôi ta

      Biển chiều khói sóng mờ xa
Nỗi buồn man mát theo qua tháng ngày
      Dấu yêu đếm tuổi ngón tay
Bên nhau ấm lạnh nhớ ngày xa xưa!...

                     Cao Hoàng Trầm
                  Cảm xúc “20 tháng 10”

READ MORE - VỀ LẠI ĐỘNG BÙ & BIỂN CHIỀU - Thơ Cao Hoàng Trầm

KỈ NIỆM ... - Thơ Trần Mai Ngân

 

                      Tác giả Trần Mai Ngân



Kính gửi đến quý Thầy Cô lòng tri ân và lời chúc tốt đẹp nhất trong ngày lễ Nhà Giáo...


KỈ NIỆM ...

Tôi còn đâu phấn trắng
Tôi còn đâu bảng đen
Mấy mươi năm xa cách
Bục giảng bài thân quen ...


Nhưng lòng mãi không quên 
Con đò nhỏ không tên
Bốn năm tôi đưa đón
Những học trò thân thương


Miền quê nghèo hẻo lánh
Lĩnh đồng tiền ít oi
Không đủ đong cơm áo
Bỏ nghề ... nước mắt rơi !


Thương học trò chơi vơi
Cô ơi ! đừng nghỉ dạy
Chúng em sẽ rất buồn 
Đường về - tôi lệ tuôn ...


Ba mươi mấy năm qua
Ngày nhà giáo nhạt nhoà
Các học trò thuở ấy
Vẫn mãi hoài trong tôi !

         Trần Mai Ngân

READ MORE - KỈ NIỆM ... - Thơ Trần Mai Ngân

Sunday, November 15, 2015

THẦY ƠI! - thơ Trầm Mặc



Trầm Mặc
(NTB)

THẦY ƠI!      
            
 Nhân ngày 20-11 Ngày Nhà giáo Việt Nam
 Kính dâng hương hồn Thầy Phạm Kim Âu - giáo sư dạy Pháp văn
 Trường Nữ Trung học Đồng Khánh, Huế

Con trở về đây vẫn lối này
Vẫn con đường đó vẫn trường đây
Lớp xưa còn đó màu vôi tím
Mà chẳng tìm đâu thấy bóng thầy
Thầy đã không còn con ở đây
Về thăm trường cũ - cánh hạc bay…
Thầy đã ra đi không lời biệt
Đứa học trò ngoan không mắn may...
Con nhớ năm xưa những tháng ngày
Thầy cho con học những điều hay
Gắng lên! Mai lớn làm cô giáo
Dạy học con nghe nhớ điều này
Nơi chốn xa xôi, bao đắng cay
Nước mắt lưng tròng, thầy có hay
Gạt đi bao nỗi đau, phiền muộn
Giữ mãi lời khuyên dạy của thầy
Xa lắm thầy ơi, vùng lửa đạn
Con làm cô giáo một trường làng
Vẫn nhớ lời thầy xưa giảng dạy
Mà nghe như nhói cả ruột gan
Biết nói gì hơn ở chốn này
Con làm nghề giáo bấy lâu nay
Mong có một lần về thăm Huế
Thắp nén nhang thơm tạ lễ thầy


                       Vỹ Dạ Huế
READ MORE - THẦY ƠI! - thơ Trầm Mặc

GIỌT MÁU TRUYỀN LẠI - Thơ Hà Văn Đạo





Hà Văn Đạo

Giọt máu truyền lại

Lời ru
Quên một vầng trăng
Quên một buổi chiều
Quên đi ngăn cách, rèm pha
Chỉ có mật yêu rót vào tai, vào tim, vào gió

Thương yêu anh, em đợi mòn đá núi
Thuở chân son cho đến tận nếp nhăn già
Đêm không sương triền đồi rạo rực khát
Tận cùng hiến dâng …mai anh lên đường

Gió đem lời ru ủ vào mái tóc
Tin chiến thắng về, ngày khuyết nửa vầng trăng
Anh vĩnh viễn đi cho bình yên Tổ quốc
Sương trời lạnh ngắt
Trăng trời mù mây
Chỉ có vầng trăng anh để lại cứ lớn dần không một lần bị khuyết

Bao lần tái sinh
Giọt máu anh lớn dần theo năm tháng
Trên bàn thờ

Dy ảnh một người cha

HVĐ

Hà Văn Đạo

Đại diện Báo Lao Động Xã hội khu vực Miền Trung & Tây Nguyên
READ MORE - GIỌT MÁU TRUYỀN LẠI - Thơ Hà Văn Đạo

Saturday, November 14, 2015

VĂN CHƯƠNG ĐÂU PHẢI LÀ ĐƠN THUỐC - Phạm Đức Nhì

                 
                                Tác giả Phạm Đức Nhì


VĂN CHƯƠNG ĐÂU PHẢI LÀ ĐƠN THUỐC
 (Viết sau khi đọc Câu Chuyện Văn Chương của Lê Mai Lĩnh)

Nhận được cái link từ một bạn văn trong nước với lời nhắn “Nhận thấy có liên quan đến bài viết của anh và anh Châu Thạch bàn về TỐNG BIỆT HÀNH của THÂM TÂM... nên chép lại đường link để anh xem và có phản hồi với bài viết (nếu có). Chúc vui.”
        Sau đó 2 ngày tôi cũng nhận được mail của anh Trương Vấn thông báo về bài Câu Chuyện Văn Chương trên trang TVấn& BH. Đọc CCVC tôi mường tượng tác giả của nó là một người yêu thơ cuồng nhiệt theo cách riêng của mình, và … rất tự tin. Lẽ ra trong tranh luận văn chương phải chú trọng đến đối tượng tranh luận - ở đây là giá trị nghệ thuật của TBH - thì ông LML chỉ nói phớt qua vài điểm ông không đồng ý (không dẫn chứng), rồi tự động coi mình là “bên thắng cuộc”, đề nghị hình phạt cho “bên thua cuộc”.
       Dù vậy, trong bài này tôi chỉ chú trọng việc làm rõ những điểm liên quan đến văn chương mà ông đề cập, không phải để phân định thắng thua  mà tìm sự thông cảm không những của riêng ông mà còn của cả những độc giả khác quan tâm đến cuộc tranh luận.
1/ Nói chuyện chiều hôm trước mà dùng trạng từ chỉ thời gian “BÂY Giờ” là không chính xác.
Theo tôi (LML) biết, trong văn phạm tiếng Anh và các thứ ngôn ngữ khác, vẫn có CÁC THÌ:  HIỆN TẠI TRONG QUÁ KHỨ hay QUÁ KHỨ TRONG TƯƠNG LAI.
Ở đây tôi không bàn đến văn phạm tiếng Anh và các thứ ngôn ngữ khác mà chỉ xin đưa ra một thí dụ bằng tiếng Việt để chứng minh “Bây giờ” trong TBH là không chính xác.
            Thứ Hai tuần trước tôi gặp anh ta ở chùa Vĩnh Nghiêm
            Lúc ấy hoa sen nở đẹp quá.
Nếu thay “Lúc ấy” bằng “Bây giờ” thì sai. Điều này chắc độc giả ai cũng có thể chấp nhận.
Trở lại TBH: Tôi xin phép đổi mấy chữ (để làm rõ ý của mình)
            Ta biết người buồn chiều hôm trước
            Đang vào cuối hạ sen nở nốt  
Nhóm chữ trạng từ chỉ thời gian (đang vào cuối hạ) có thể bao phủ một khoảng thời gian từ “chiều hôm trước” cho đến lúc người đưa tiễn đang “tâm tình” ngày hôm sau (và có thể thêm một thời gian ngắn nữa trong tương lai). Đưa “Bây giờ mùa hạ” vào thì sai – ít nhất cũng là lỗi kỹ thuật - vì “độ phủ sóng” của “Bây giờ” hẹp hơn, chỉ là một khoảnh nhỏ của hiện tại, không thể vươn ngược về “chiều hôm trước”.
2/ Bài thơ TỐNG BIỆT HÀNH nói về một sự ra đi vu vơ, không mục đích rõ ràng.
Ông LML đã thiếu cẩn trọng, không đọc kỹ nên đã gán câu văn trên - của anh Châu Thạch - cho tôi. Tuy nhiên, đó là sự lầm lẫn nhỏ nhặt, không đáng kể. Hơn nữa, chính tôi cũng đồng ý với nhận xét rất tinh tế ấy của anh Châu Thạch.
3/ Lời khuyên :  “Làm thơ nên viết ở ngôi thứ nhất” đã bị vi phạm mà không có lý đó chính đáng.
(PHẠM ĐỨC NHÌ không cho chúng ta biết LỜI KHUYÊN NÀY CỦA AI. Phải chẳng có một ông TỔ SƯ BỒ ĐỀ THƠ khuyên và chỉ có anh PĐN biết.)
Trước hết, tôi đã bỏ ra 2 buổi để đọc 69 bài thơ của ông LML trên TVấn& BH (đúng ra là 70 nhưng có một bài đăng 2 lần) và nhận thấy rằng tất cả 69 bài thơ ấy (vâng! 100%) đều được viết ở ngôi thứ nhất. (1)
Sau đây là một đoạn trích trong Mấy Ý Nghĩ Về Thơ của Nguyễn Đình Thi:
Những hình ảnh còn tươi nguyên, mà nhà thơ tìm thấy, bao giờ cũng mới mẻ, đột ngột lạ lùng. Vì nhà thơ nhìn bằng con mắt của người đầu tiên. Đó là những hình ảnh mới tinh, chưa có vết nhòa của thói quen, không bị dập khuôn vào những ý niệm trừu tượng định trước. Mượn câu nói của một nhà văn Pháp, nhà thơ bao giờ cũng là ngôi thứ nhất.
Tôi tạm dùng hình tượng rượu thật, rượu giả để giải thích ý này. Cảm xúc hay tâm sự do chính tác giả (hay chính nhân vật trong bài thơ) nói ra là rượu thật, còn do người khác suy đoán rồi nói hộ là rượu giả. Có loại rượu giả cao cấp và loại rượu giả xoàng.
Trong TBH có 2 bình rượu thật:
     a/ Đưa người ta không đưa qua sông
         Sao có tiếng sóng ở trong lòng
Không đưa người qua sông nhưng sao lòng nôn nao như sóng vỗ. Đây là 2 câu thơ tuyệt vời nói lên tâm trạng của người đưa tiễn.
     b/ Ly khách! Ly khách! Con đường nhỏ
         Chí lớn không về bàn tay không
         Thì không bao giờ nói trở lại
         Ba năm mẹ già cũng đừng mong.
Đây là những câu thơ người ra đi thì thầm với chính mình – nói như Châu Thạch - lời thơ như hịch xuất quân, như lời thề non nước.
Còn lại là 4 bình rượu giả:
    a/ Bóng chiều không thắm, không vàng vọt
        Sao đầy hoàng hôn trong mắt trong?
Ta cảm được nỗi buồn của người khi thấy mắt người như chứa cả bóng hoàng hôn. Mắt là cửa sổ linh hồn; nhìn đôi mắt có thể đoán khá chính xác một người đang vui hay buồn. Do tác giả chọn được hình rất đẹp, rất thơ nên 2 câu thơ tuy là rượu giả nhưng là loại rượu giả cao cấp, chỉ người sành rượu mới phân biệt được. Hai câu này kết hợp với 2 câu đầu thành một đoạn thơ rất hay, thường được đọc, ngâm nga trong các buổi nhậu, tiệc trà bù khú chuyện văn chương.

    b/ Ta biết người buồn chiều hôm trước        
        Bây giờ mùa hạ sen nở nốt        
        Một chị, hai chị cũng như sen        
        Khuyên nốt em trai dòng lệ sót

    c/ Ta biết người buồn sáng hôm nay:        
        Giời chưa mùa thu, tươi lắm thay        
        Em nhỏ ngây thơ đôi mắt biếc        
        Gói tròn thương tiếc chiếc khăn tay…

Hai đoạn b và c cũng là 2 bình rượu giả. Ngôn ngữ và khung cảnh thơ sến, cải lương nên có thể xếp vào loại rượu giả xoàng, nhấp môi là nhận được ngay.

    d/ Người đi! Ừ nhỉ! Người đi thật
        Mẹ thà coi như chiếc lá bay
        Chị thà coi như là hạt bụi
        Em thà coi như hơi rượu cay
 Người đưa tiễn cứ như có bùa phép, thấy được cả những chi tiết nhỏ nhặt trong đầu người ra đi. Thử hỏi độc giả liệu có tin được “chân tình” của tác giả không? Ba câu cuối rõ ràng là rượu giả, được nhà hàng nghênh ngang pha ngay trước mặt thực khách.
Trước khi tôi viết về TBH, trong lúc uống cà phê bình thơ, thấy tôi chĩa mũi dùi vào chi tiết “nói hộ tâm sự của người khác” trong thơ, một người bạn lên tiếng:
      Người đưa tiễn, người ra đi, rồi mẹ, chị và em, tất tật đều là “con đẻ” của Thâm Tâm; dĩ nhiên ông ta biết suy nghĩ trong đầu của họ.
Đồng ý là như vậy. Nhưng khi đã phân công, phân nhiệm thì vai nào phải ra vai đó để phù hợp với vở kịch của cuộc đời. Người trần mắt thịt mà cứ như là Tiên, Thánh, đọc suy nghĩ, cảm xúc của người khác như đọc trang giấy trước mặt mình thì coi sao được.
4/Anh nói : TÔI DÀNH SỰ PHÁN XÉT SAU CÙNG CHO ĐỘC GIẢ
Vậy tôi đề nghị anh NÊN NÓI LỜI XIN LỖI VỚI ANH CHÂU THẠCH. Bài của nhà phê bình CHÂU THẠCH rất HÀN LÂM, NGƯỜI LỚN.
Qua bài viết của anh Châu Thạch, thú thật, chất hàn lâm thì tôi không dám nói chứ về phong cách thì tôi đồng ý với ông LML là anh có một phong cách rất người lớn: cẩn trọng, đứng đắn và hòa nhã. Sau mấy bài viết tranh luận về TBH và Nhớ Rừng chúng tôi đã thư qua, thư lại, trò chuyện trên điện thoại và thấy có một số điểm tương đồng trong tranh luận văn chương. Anh đã thẳng thắn nói rằng trong việc thẩm định giá trị nghệ thuật của một bài thơ việc có ý kiến khác nhau là thường tình; đó là quyền tự do của mỗi người. Chúng tôi đã kết bạn văn chương và đã trao đổi với nhau một số điều riêng tư lý thú.
5/ Vậy anh nên viết bài TẠ LỖI với độc giả của T.Vấn & Bạn Hữu, rằng anh đã chạm vào tình cảm YÊU THƠ của họ dành cho THẦN TƯỢNG THÂM TÂM.
Trong số độc giả thường đọc, thưởng thức rồi yêu thơ có rất nhiều người mê thích một bài thơ vì một hay nhiều lý do rất riêng tư, có khi chẳng ăn nhập gì đến kỹ thuật thơ, cảm xúc thơ … nói chung là giá trị nghệ thuật của bài thơ. Nếu bài thơ nhắc đến hoặc gợi lại những kỷ niệm về khung trời quê hương, mối tình đầu, “những năm tháng không thể nào quên”, hào khí của thanh niên … thì độc giả sẽ ngây ngất như say rượu, cảm xúc dạt dào, hào khí dâng cao … và họ sẽ vung tay cho điểm bài thơ rất rộng rãi. TBH cũng ở trong trường hợp đó. Dĩ nhiên, nó không phải là bài thơ dở, nhưng vì những lý do rất “ngoài thơ” người ta đã quên nhắc đến những khuyết điểm của nó, đã ca tụng nó, cho điểm nó cao hơn giá trị thực sự của nó rất nhiều.
Nhiệm vụ của người bình thơ ngoài việc chỉ ra ưu, khuyết điểm của bài thơ còn phải tháo những giá chống, gỡ những bàn tay nâng đỡ, tước bỏ những ưu ái riêng tư của mình để bài thơ tự đứng trên đôi chân của nó, tỏa sáng bằng chính giá trị nghệ thuật tự thân của nó.
Tôi bình TBH (và những bài thơ khác) cũng với tinh thần đó, cố gắng thuyết phục để độc giả cùng tôi đối xử công bằng với bài thơ, khen chê đúng mực.
Trường hợp của ông LML thì đặc biệt hơn. Đọc đoạn ông viết về TBH tôi biết ngay là ông mắc chứng bệnh “cuồng ái” với bài thơ. Đem cái “tình yêu thơ” kiểu ấy mà bước vào chỗ bình thơ tranh luận với tôi thì chắc chắn tôi sẽ “từ chết đến bị thương”. Cuối cùng chỉ bị ông hỏi khó mấy câu và bắt xin lỗi, tạ lỗi với không biết bao nhiêu là người. Thôi thì như thế cũng là may mắn.
Bệnh của ông LML thì hơi khó chữa, nhưng đối với bạn đọc của TVấn&BH và tất cả những người yêu thơ khác, tôi hy vọng là qua mấy bài tranh luận về TBH quý vị cũng vẫn yêu mến bài thơ nhưng sẽ đối xử với nó công bằng hơn.
Riêng về việc ông LML yêu cầu tôi xin lỗi anh Châu Thạch và TẠ LỖI với bạn đọc của trang TVấn& BH tôi xin được cho qua vì nó ngây ngô, trịch thượng và … quá vô duyên.
6/Ông đã đem BÚA TẠ, KỀM KINGSIZE, ĐỤC KINGSIZE, XÀ BENG KINGSIZE , THUỐC NỔ QUEEN, BAO TAY PRINCESS,,,,
Ông TRỤC, KÉO, LÔI PHO TƯỢNG ĐÀI THÂM TÂM TỐNG BIỆT HÀNH ra khỏi TRÁI TIM NHỮNG NGƯỜI YÊU của THÂM TÂM TỐNG BIỆT HÀNH
      Theo ngôn ngữ của ông LML thì mỗi người yêu thơ đều có một tượng đài trong tim cho mỗi bài thơ mình yêu thích. Tùy cách hiểu và đánh giá của mỗi người tượng đài ấy lớn nhỏ khác nhau.
       Có người đọc thơ để thưởng thức, có người đọc để phê bình. Tôi thuộc loại người thứ hai nên những điều ông LML trách tôi cũng có phần đúng. Tôi đã dùng đủ loại dụng cụ ông nói ở trên để đục đẽo hầu có được một tượng đài – mà theo tôi - đúng với kích cỡ của TBH. Tôi không có khả năng trục tượng đài ra khỏi trái tim của người yêu thơ để đưa vào chỗ ấy một tượng đài khác. Tôi chỉ ước mong những bài viết của mình đủ thuyết phục để có được một vài người yêu thơ tự làm công việc thay thế đó trong tim họ.

KẾT LUẬN
        Ở phần đầu ông Lê Mai Lĩnh xác định: “Bài viết trong tinh thần Chuyện Như Đùa” và ở phần cuối ông nhắc lại: “Đây là Chuyện Đùa Cuối Tuần, xin mọi người hoan hỉ thứ tha.” Đồng ý trong “chuyện văn chương” có những vùng đất dành riêng cho óc khôi hài (sense of humor) và ngay cả những bài viết chính luận nghiêm túc vẫn có thể có câu, đoạn ẩn chứa những nụ cười ý nhị. Ngồi vào bàn bình thơ, người viết không nhất thiết phải bỏ lại bên ngoài óc hài hước hay cách hành văn dí dỏm của mình.     
Có điều chắc chắn là bình thơ không phải chuyện đùa. Người bình thơ, ngoài kiến thức, tài năng còn phải có “tâm” với thi ca và nhất là phải có thái độ của người lớn: đứng đắn, nghiêm túc, có trách nhiệm với lời khen chê của mình. Khen chê một câu thơ, một bài thơ là do nhận định chủ quan của người viết phê bình – không phải lúc nào cũng đúng nên dĩ nhiên, chưa phải là kết luận chung cuộc. Sự khen chê ấy còn được cân nhắc, lượng giá (có khi soi mói) của nhiều cặp mắt phê bình khác. Không phải cứ ngứa ngáy tay chân là nhảy xổ vào cuộc tranh luận thơ ca của người khác, nói vung tít mẹt rồi chắp tay xin hai chữ đại xá. Hơn một trăm năm trước Trần Tế Xương đã viết hai câu thơ về bác Cử Nhu:
              Văn chương đâu phải là đơn thuốc
              Chớ có khuyên xằng chết bỏ bu.
Với những người Bình Thơ hoặc đang tranh luận về giá trị nghệ thuật của thơ, hai câu đó bây giờ vẫn đúng.
                                                                   Texas 11/2015
                                                                    Phạm Đức Nhì
                                                                nhidpham@gmail.com

READ MORE - VĂN CHƯƠNG ĐÂU PHẢI LÀ ĐƠN THUỐC - Phạm Đức Nhì

MỪNG SINH NHẬT - Thơ Hồng Tâm



              Tác giả Hồng Tâm


Vài nét tiểu sử :
Tôi tên : LÝ THỊ MINH TÂM
Tên thưởng gọi : LÝ THANH
sinh ngày : 15/11/1980
Vào lúc 3h30 phút sáng ngày 15/11/1980
Nhằm mùng 08/10/1980 âm lịch


MỪNG SINH NHẬT 
(15/11/1980 -15/11/2015)

Hôm nay sinh nhật tôi
Mừng tôi thêm tuổi mới
Ngày mở mắt chào đời 
Oa ... Oa cất tiếng khóc 

Cha mẹ tôi khổ nhọc
Dạy chúng tôi nên người
Nuôi chúng tôi ăn học
Tương lai đẹp rạng ngời

" Con cám ơn mẹ cha
Tạo hình hài vóc dáng
Nhớ công lao nghĩa nặng
Như biển trời mênh mông "

Đời như trăm nhánh sông
Phận mười hai bến nước
Có bến trong bến đục
Tôi cố gắng vượt qua 

Nào cùng nhau thổi nến
Cùng chắp tay nguyện cầu
Mong thế giới ngày sau
Hoà bình và hạnh phúc

                Hồng Tâm
               15/11/2015

READ MORE - MỪNG SINH NHẬT - Thơ Hồng Tâm

Friday, November 13, 2015

VƯỢT ĐÊM - Thơ Hà Văn Đạo



Thơ Hà Văn Đạo

Vượt đêm

Tiếng gọi gào từ những ô cửa gió
Người đàn bà quá lứa chồm đêm đi về phía cô độc
Trầy xước giấc mơ hoang
Phập phồng giới hạn
Những giới hạn phật cắt ngày
Từ khoảng không đêm trồi mọc những chiếc gai cào cấu
Vùng nhạy cảm tiết tứa

Vắng ánh mắt nhìn
Vô cảm dị nghị
Chỉ bùng lên những cơn khát tự thiêu
Sự nhún nhảy của nhịp, nấc lên của tiếng, phầm phập của hơi
Người đàn bà gục mặt
Lặn biến những gai đêm
Thiên di vào ngày

Tiếng gọi gào từ những ô cửa gió
Người đàn bà quá lứa chồm đêm đi về phía cô độc
Tênh hênh ngày, nhú trồi những cơn khát
Rũ bỏ rào cản
Thức tỉnh thực tại

Tiếng gọi gào từ những ô cửa gió
Người đàn bà quá lứa chồm đêm đi tìm
Cái giật thót riêng mình.

HĐV


Hà Văn Đạo
Đại diện Báo Lao Động Xã hội khu vực Miền Trung & Tây Nguyên





READ MORE - VƯỢT ĐÊM - Thơ Hà Văn Đạo