Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Friday, October 10, 2014

THƠ ĐƯỜNG CHỌN DỊCH: NGUYỄN DU - Phạm Đình Nhân dịch - Dịch giả Ngọc Châu giới thiệu

Phần 10 "108 bài thơ Đường chọn dịch" 

Tượng đại thi hào Nguyễn Du ở khu di tích quốc gia đặc biệt Nguyễn Du 
(H.Nghi Xuân, Hà Tĩnh) -
Ảnh: Dương Quang - vietnamevent.vn



17. NGUYỄN  DU 
    (1765 – 1820)

          Nguyễn Du, nhà đại thi hào Việt Nam, tự Tố Như, hiệu Thanh Hiên. Quê ở Tiên Điền, huyện Nghi Xuân, tỉnh Nghệ An. Năm 1802, triều đình Gia Long vời ông ra làm quan, bổ làm Tri huyện Phù Dung, rồi Tri phủ Thường Tín. Năm 1805 được thăng hàm Học sĩ điện Đông các, rồi thăng Cần Chánh điện học sĩ và được cử làm Chánh sứ đi Trung Quốc. Về nước ông được thăng Hữu tham tri bộ Lễ. Ông mất năm 1820 ở Huế thọ 55 tuổi. Các tác phẩm chính của ông bao gồm : Đoạn trường tân thanh (tức Truyện Kiều – chữ Nôm), Thanh Hiên thi tập, Nam Trung tạp ngâm, Bắc hành tạp lục v.v…

73. XUÂN NHẬT NGẪU HỨNG 

Nguyên tác:   春  日  偶  興

患  氣  經  時  户  不  開 
逡  巡  寒  暑  故  相  催 
他  鄉  人  與  去  年  別 
瓊  海  春  從  何  處  來 
南  浦  傷  心  看  綠  草 
東  皇  生  意  漏  寒  梅 
懶  翁  奔  走  村  前  廟 
斗  酒  雙  柑  醉  不  回

Phiên âm:   Xuân nhật ngẫu hứng

Hoạn khí kinh thời hộ bất khai,
Thoan tuần hàn thử cố tương thôi. 
Tha hương nhân dữ khứ niên biệt,
Quỳnh Hải xuân tòng hà xứ lai? 
Nam phố thương tâm khan lục thảo, 
Đông hoàng sinh ý lậu hàn mai. 
Lân ông bôn tẩu thôn tiền miếu, 
Đẩu tửu song cam tuý bất hồi.

Dịch thơ:   
        Ngẫu hứng ngày xuân 
                                   Phạm Đình Nhân 
                                   Dịch 2007

Đóng cửa bởi chưng thời tiết xấu,
Rét rồi lại nóng mãi thay nhau. 
Quê người năm cũ vừa ly biệt 
Quỳnh Hải mùa xuân tới chốn nào? 
Nam Phố lòng đau nhìn cỏ biếc, 
Đông Hoàng  ý lạnh ngó mai sầu 
Ông già hàng xóm bên thôn miếu, 
Say rượu cùng cam chẳng biết đâu.  

        Uống rượu ngày xuân  
                                   Ngọc Châu 
                                   Dịch 2014 

Xấu trời, cửa cứ đóng hoài 
Nóng qua lạnh đến trải dài ngày đêm 
Quê người vừa biệt cựu niên 
Quỳnh Hải ơi xuân ghé miền nào chăng? 
Nam Phố đau nhìn cỏ giăng 
Đông Hoàng buốt dạ lạnh băng mai sầu 
Lão hàng xóm uống đã nhiều 
Chân nam say đá chân chiêu về nhà.

(Còn tiếp)




READ MORE - THƠ ĐƯỜNG CHỌN DỊCH: NGUYỄN DU - Phạm Đình Nhân dịch - Dịch giả Ngọc Châu giới thiệu

BÀI CA “TIẾN VỀ HÀ NỘI” VẪN CÒN VANG DỘI TRONG TÔI - Nguyễn Hồng Trân

BÀI CA “TIẾN VỀ HÀ NỘI”
VẪN CÒN VANG DỘI TRONG TÔI



Bài ca” TIẾN VỀ HÀ NỘI” của nhạc sĩ Văn Cao là một trong những bài ca tôi rất thích hát. Khúc nhạc và lời ca sôi nổi với khí thế hào hùng của đoàn quân tiến về Giải phóng Thủ đô vào ngày 10 tháng 10 năm 1954.
Chúng tôi từ thuở ấy, ở lứa tuổi thanh thiếu niên say sưa ca hát nhiệt tình bài này trong các buổi sinh hoạt tập thể cũng như cứ hát ca  một mình khi hứng thú. Bài hát đã lan truyền đi khắp nơi mà nhiều đã thuộc lòng và hát say sưa. Chúng tôi rất thán phục sự tiên đoán tài tình của nhạc sĩ Văn Cao đã tưởng tượng ra cái quang cảnh hùng tráng của đoàn quân ta hiên ngang trở về tiếp quản Thủ đô. Bài “Tiến về Hà Nội” này NS Văn Cao đã sáng tác từ cuối năm 1949. Và không ngờ 5 năm sau đó(1954) đã trở thành sự thật. Bài ca lại được cất lên một cách tưng bừng, sôi nổi, vang dội khắp cả Thủ đô trong ngày 10-10-1954.
“Trùng trùng say trong câu hát,
Lớp lớp đoàn quân tiến về,
Chúng ta đi nghe vui lúc quân thù đầu hàng
Cờ ngày nào tung bay trên phố.
Trùng trùng quân đi như sóng,
Lấp lánh lưỡi lê sáng ngời.
Chúng ta đem vinh quang, sức dân tộc trở về
Cả cuộc đời tươi vui về dây…
Năm Cửa Ô đón mừng đoàn quân tiến về
Như đài hoa đón chào nở năm cách đào
Hà Nội bừng tiến quân ca…
….
Sự thực đoàn quân ta chỉ tiến vào tiếp quản Thủ đô theo hai Cửa Ô mà thôi. Đó là vào Ô Chợ Dừa đến tập trung tại sân bay Bạch Mai và vào Ô Quang Chưởng sang Cửa Bắc. Đặc biệt nhất là cuộc diễu hành lực lượng quân đội ta vào sáng ngày 10-10-1954. Đoàn xe cơ giới quân đội dẫn đầu do Chủ tịch Ủy ban tiếp quản Thủ đô -Vương Thừa Vũ (Đại đoàn trưởng Đại đoàn 308) và Phó chủ tịch: BS. Trần Duy Hưng đứng trên xe mui trần vẫy tay tươi cười chào đón nhân dân Hà Nội ra dọc đường vẫy cờ hoa chào mừng quân ta tiến về giải phóng Thủ đô. Tiếp theo là các đoàn quân của Đại đoàn 308 lần lượt đi qua ngã tư Vọng, đến ngã tư Trung Hiền, rẽ lên đường Bạch Mai, qua Phố Huế, tới Hàng Bài, lên Đinh Tiên Hoàng dọc bờ Hồ Gươm đến Hàng Ngang, sang Hàng Đào,qua chợ Đồng Xuân, lên Hàng Giấy, qua vườn hoa Hàng Đậu rồi đến Cửa Bắc vào Hoàng Thành Hà Nội.
Trong ngày hôm đó nhân dân Hà Nội tưng bừng, rộn ràng với bao niềm vui sướng được đón mừng đoàn quân ta chiến thắng ở Điện Biên Phủ và trở về tiếp quản Thủ đô. Cả ngày hôm đó cả thành phố sôi động như ngày hội lớn. Cờ hoa rợp đường, ca nhạc vang lừng khắp cả phố phường với những sắc màu và âm thanh nồng thắm!...
Ôi Hà nội thân thương nay đã được hoàn toàn giải phóng khỏi chế độ thực dân Pháp! Quân và dân Hà Nội vô cùng tự hào với niềm tin vào thực tại và tương lai phát triển của đất nước Việt Nam!...
60 năm đã trôi qua, Hà nội giờ đây đã thay da, đổi thịt thắm hồng với vóc dạng lớn lao ngày càng khỏe mạnh và xứng đáng là một Thủ đô của đất nước Việt Nam hòa bình thống nhất.
                                            ***
                      Hà Nội ngày 9 tháng 10 năm 2014
                                Nguyễn Hồng Trân 
                     (cựu GV trường Đại học Khoa học Huế)


READ MORE - BÀI CA “TIẾN VỀ HÀ NỘI” VẪN CÒN VANG DỘI TRONG TÔI - Nguyễn Hồng Trân

CHÙM LỤC BÁT - Ngưng Thu


Tác giả Ngưng Thư


MỜI TRÀ 

Mời anh nhấp một ngụm trà
thơm như cánh gió thu pha hương trời
chỉ như hớp chút gió thôi
ngậm mà nghe tiếng thu rơi ngõ vàng.


NHÌN LẠI

Ngồi nhìn lại cái dung nhan
ba mươi năm trước rỡ ràng sắc xuân
soi gương chiều luống buâng khuâng
tường rêu ám khói vòng quanh cuộc đời


ĐAM MÊ

Giấu tình trong sợi đam mê
chôn đắm đuối xuống bộn bề lũng đau
niềm yêu ta cuộn lên nhau
hương tình ái khỏa vào sâu nồng nàn.


CÓ GÌ ĐÂU

Ngẫn lòng một vạt trăng nghiêng
cứa hồn thi sỹ muộn phiền thâm đau
chỉ là ...vọng nguyệt giang đầu
cơn chi lòng cứ nghiêng … nhàu khuôn trăng.


KHÔNG CÙNG

Bâng khuâng một thoáng… thu ngưng
cánh đồng gió dặt dìu … từng chiều lơi
anh ngoảnh mặt, anh quên lời
thơ em rơi rụng vào nơi không cùng.

Ngưng Thu


READ MORE - CHÙM LỤC BÁT - Ngưng Thu

Thursday, October 9, 2014

CHÙM THƠ TÁC GIẢ - Nguyễn Văn Trình



  Tác giả Nguyễn Văn Trình



BIẾT RẰNG

Biết rằng, em chẳng riêng tôi
Tình như gió thoảng, ở ngoài song thưa
Biết rằng tuổi nắng quá trưa
Mà sao môi phượng, đung đưa dịu hiền

Biết rằng, em mãi hồn nhiên
Mà sao tôi lại muộn phiền vì em
Biết rằng chẳng còn tuổi tiên
Nụ cười cố giữ, an nhiên bóng chiều.
                              

 PHỐ THƯƠNG

Đông Hà thành phố chiều mưa
Ngập ngừng chân bước, giữa mùa cỏ hoa
Tự hào từ thuở ông cha
Có tình quê, có giọng ca ấm nồng

Đông Hà vào buổi cuối đông
Có dòng sông Hiếu, xanh trong tháng ngày
Có trời mưa bụi bay bay
Từ trong kỷ niệm nồng say bao điều

Một mùa thu nữa, kiêu sa
Đông Hà tím, chiều mưa nguồn biêng biếc
Giọt sáng cuối ngày thao thiết
Chợt nhớ chợt thương, lạc bước câu thề


Chiếc lá rụng, về đâu nỗi nhớ
Để đừng quên, năm tháng tuổi mộng mơ
Cứ mơ hoài Đông Hà lên phố (*)
Nay hóa thành hiện thực, chứ đâu mơ
                    
Đông Hà- vào xuân rực rỡ
Cánh mai vàng, duyên nợ thi nhân
Hạt sương đọng trắng lá cành
Hoa sen trắng, tỏa hương thơm ngào ngạt
Đưa người vào, viễn phố du xuân

Vào hạ, Đông Hà đung đưa từng sợi nắng
Dòng Hiếu xanh, sáng trắng nỗi niềm
Yêu biết mấy những chiều hiền thục
Nghe mênh mang, kỷ niệm ùa về
Chợt rơi vào giữa cõi đê mê
Để con tim đập, tìm về phố thương  ...!                            
                                          
(*) Lấy cảm hứng từ bài hát:”Đông Hà thành phố tương lai” của nhạc sĩ Hoàng Sông Hương

                                                           
 MẶT ĐẤT - BẦU TRỜI

Đàn ông
Khát vọng và chinh phục
Những miền đất lạ, xa xôi
Sống thực tại,
Luôn mơ vùng đất hứa
Họ sống.
Bằng ước mơ hoài vọng
Bằng cái tôi khát khao, vượt thoát
Hướng những phương trời lang bạt,
Mênh mông.

Đàn bà
Gậm nhấm kỷ niệm
Những kỷ niệm ngọt ngào
Hay chát đắng, quá khứ
Họ đau,
Những nỗi đau dằn vặt
Họ sống,
Quá khứ và dĩ vãng
Họ chọn thực tại, hơn là mơ ước...
                    
Sự khác nhau,
Giữa đàn ông và đàn bà
Giữ thực tại và khát vọng
Giữa bầu trời và mặt đất
Mặt đất luôn nồng ấm
Bầu trời mãi bao la.    
              
    Nguyễn Văn Trình

.................................

Nguyễn Văn Trình

Giáo viên Văn trường THPT Phan Châu Trinh – TP Đông Hà – Quảng Trị
- Hội viên hội văn học nghệ thuật – Tỉnh Quảng Trị
- ĐTDĐ : 0914 415 931
- Địa chỉ: 65B - Chu Mạnh Trinh, Phường 5, TP Đông Hà, Quảng Trị

READ MORE - CHÙM THƠ TÁC GIẢ - Nguyễn Văn Trình

Thơ Võ Văn Hoa - MỘ GIÓ




MỘ GIÓ

“Hoàng Sa trời nước mênh mông
Người đi thì có mà không thấy về
Hoàng Sa mây nước bốn bề
Tháng hai (ba) khao lề thế lính Hoàng Sa.”
(Câu ca dân gian ở Quảng Ngãi)
Đối mặt với bão quét
Những mảnh thuyền tan hoang
Tráng đinh ba làng An*
Nhiều người không trở lại !
*
Dân làng thương nhớ mãi
Âm Linh Tự phụng thờ
Mộ gió còn đến giờ
Dày lên cùng năm tháng
*
Tôi dành một khoảng lặng
Nghĩ về những hùng binh
Cắm mốc, đo thủy trình...
Bao nhiêu là quốc sự
*
Mộ gió mãi còn đó
Người thân vẫn còn đây
Sóng Hoàng Sa thầm thĩ
Phím đàn ai chùng dây !

                 Đảo Lý Sơn, 27-28/9/2014
                                VVH

Bài thơ được sáng tác trong dịp tác giả cùng Đoàn VNS Quảng Trị đến thăm huyện đảo Lý Sơn (xưa gọi là Cù lao Ré)  từ ngày 26 đến 28/9/2014.

*: 3 làng An: An Hải, An Vĩnh, An Bình nay phát triển thành xã.

Tác giả Võ Văn Hoa
Địa chỉ: 203 - Đường Hùng Vương - Thị trấn Hải Lăng, huyện Hải Lăng, tỉnh Quảng Trị
ĐT: 0914127685


READ MORE - Thơ Võ Văn Hoa - MỘ GIÓ

Wednesday, October 8, 2014

TRĂNG, BIỂN VÀ HAI NGƯỜI - thơ Nguyễn An Bình





Thơ NGUYỄN AN BÌNH

TRĂNG, BIỂN VÀ HAI NGƯỜI 

Từ khi tôi yêu người
Trăng mềm như lụa mỏng
Rải ánh vàng reo vui
Lên muôn trùng cánh sóng.

Biển ru khúc tình ca
Khắc trên ngàn vách đá
Lời ngọt ngào thiết tha
Thơm trên từng nhánh lá.

Từ khi tôi xa người
Đường xưa đầy bóng tối
Trăng u buồn lẻ loi
Giữa ngàn sao sám hối.

Tôi như kẻ mộng du
Lang thang trên biển vắng
Tiếng hát mỹ nhân ngư
Chìm trôi trong sâu thẳm.

Tình yêu không có thật
Ta không còn bên nhau
Mùa trăng xưa đã khuyết
Biển cạn bao giọt sầu.

Tình yêu không có thật
Giữa đảo điên cuộc đời
Em vô tình đánh mất
Trăng biển của hai người.
                 Tháng 10/2014



READ MORE - TRĂNG, BIỂN VÀ HAI NGƯỜI - thơ Nguyễn An Bình

Thơ Huy Uyên - EM SÔNG QUÊ XA RỒI, MÙA THU NGẬM SỮA

         



Em, sông quê xa rồi

Ta bên em lạnh quán quê chiều
ngoài trời gió ru lòng đời lá
tim ai như cỏ mọc liêu xiêu
đôi mắt lá răm xuyên đêm bão tố .

Lao xao trong vườn nghe người hát
quê thơm mùi cúc trắng sớm mai
người chờ chi để sầu còn mất
trôi đi đâu núi rộng sông dài .

Em ngồi nhìn nước chảy sông quê
tay nghiêng chao dặm sầu hoang-phế
cách chia chi những buổi quay về
hỏi ai hoài mang trong tim mắt lệ.

Những đồi sim tím chiều mùa hạ
đi bên nhau thoáng xót ngùi trông
tình bỏ lại mà đường xa quá
bỏ luống cày quê, bỏ đò, bỏ sông.

Chợ đầu làng có buồn những lúc chiều mưa
chỏng chơ ngủ dăm ba hàng rau cá
chong nỗi sầu treo nhớ mãi ai xưa
để lại về đâu bến bờ cuối hạ .

Dòng nước đục màu phù sa đỏ
nơi đưa người cũ qua sông
thuyền đi bỏ lại bờ từ dạo đó
đất quê lạnh giá một mối tình .

Em ,cô Tấm trao ai tấc lòng
áo cưới xưa giờ bỏ cho ai mặc
nắng xiên khoang xao xuyến bên vườn
ai đi để một người thầm nhắc


Chiều quê bên đồi quê ai bước
suối đồi xưa hắt bóng người đi
quê ơi ngày về xuôi ngược
quạnh nhớ quanh đây
in dấu bóng bước chân người .
                           Huy Uyên


Mùa thu ngậm sữa

Những giọt nước mắt màu pha-lê
bỏ sót bên đường khi quay lại
có thể em đừng quay về
cửa mở thiên-đường thời tuổi dại .

Nơi hai mắt dỗi hờn tội nghiệp
ai đi một mình và bóng đêm
mùa thu rơi vàng tưởng tiếc
bỏ lại ngày xưa vạn lời nguyền .

Bữa tiệc cuối ngày dang dỡ
ngồi quạnh hiu cầm giữ tật-nguyền
chiều buông trôi đâu đó
cắm sâu tim người những nỗi cuồng điên .

Em bây giờ phấn son và điểm trang
rồi mai lấy chồng xa ngái
tôi ngẫn-ngơ sầu say tỉnh từng đêm
hửng hờ cầm trên tay
trái tim em quên bỏ lại .

Ký ức nhìn quanh mê thiếp
có phải hôm nay một ngày sầu
hai mươi năm dài vĩnh biệt
chôn bên người ký-ức qua mau .

Em khỏa thân trong hai mắt buồn
chạnh lòng chờ ai từng hơi thở
gặm nhấm chút tình-yêu-mèo-hoang
cồn cào trong ai nỗi nhớ .

Tôi hoang-mê chạy quanh cầm đời thú
đêm về ngũ muộn nghĩa-trang
còn chi khói hương bia mộ
đưa tay vội hái mớ điên cuồng .

Che mặt người đám khói sương
em,người đàn bà đi qua đời tôi quá vội
mùa thu ngậm sữa sắc chiều vàng
bò dài thân thể người
loang pha bóng tối .

Nữa đêm mơ hồ giọng hát
ngoài trời hình như mưa .

                    Huy Uyên
READ MORE - Thơ Huy Uyên - EM SÔNG QUÊ XA RỒI, MÙA THU NGẬM SỮA

NỤ HÔN ĐẦU - thơ Trúc Thanh Tâm




NỤ HÔN ĐẦU

( Riêng tặng Nguyễn An Bình, Tôn Thất Út và Nguyễn Quỳnh Dao - Khi nghe bài hát Một Thuở Người Về )

Mùa đã thay rồi em biết chưa
Phía em trời nắng phía anh mưa
Tiếng chim vườn cũ quên tiếng hót
Từ lúc xa người xa phố xưa

Đường của thuở nào lá me rơi
Bên nhau anh thấy mắt em cười
Gió ru khe khẽ lời âu yếm
Quyện cả trời tình em với tôi

Mây của ngàn năm còn bay mãi
Làm sao quên được nụ hôn đầu
Một nửa của nhau dành kiếp khác
Chôn vào quên lãng một niềm đau

Chiều nay mây tím cũng bâng khuâng
Hàng cây dài mãi những bước chân
Mà như đâu đó còn kỷ niệm
Hương của hôm nào hương cố nhân

Thời gian từng giọt mặn bờ môi
Mưa vùi tan tác cánh hoa rơi
Anh còn đi mãi trời dâu bể
Thương nhớ ngày xưa trả lại người !

TRÚC THANH TÂM

( Châu Đốc )
READ MORE - NỤ HÔN ĐẦU - thơ Trúc Thanh Tâm

MẸ QUÊ - thơ Trương Thúc



MẸ QUÊ

Thuở ngăn sông tôi về hôm cách chợ
Mẹ dáng gầy in bóng giữa vườn rau
Gà lạc mẹ ngẫn ngơ bên gốc ổi
Trời tháng mười bắt lạnh làm thêm đau
Củ khoai lạc trái mùa thêm dị tật
Đụn rơm buồn ngã gục phía vườn sau.

Ngày vỡ đê tôi về hôm gió bão
Thương làng quê nước trắng ngập đồng
Đời chới với cánh cò không ngơi nghỉ
Mẹ vẫn còn đứng ngóng ra sông
Bờ tre cổi oằn mình theo gió dữ
Lá chuối buồn xơ xác giữa trời không!

                            Trương Thúc
READ MORE - MẸ QUÊ - thơ Trương Thúc

CHỈ LÀ… THÔI! - thơ Hoài Huyền Thanh




CHỈ LÀ… THÔI!

Trời chiều hưng hửng
nắng buông tay.
Ngột ngạt hàng cây
đứng thở dài.
Len lén lá vàng
rơi thật khẽ.
Ký ức vàng vọt
giấc mơ phai.
Nào có quên đâu
Mà phải nhớ!
Chỉ là…
Không thể
Chỉ là …
Thôi!

HOÀI HUYỀN THANH
9.2014


READ MORE - CHỈ LÀ… THÔI! - thơ Hoài Huyền Thanh

CHẠNH NHỚ THU XƯA - Thuỳ Châu



   Tác giả Thuỳ Châu


CHẠNH NHỚ THU XƯA


Hôm nay trời nhẹ vào Thu
Sương mai lành lạnh mây mù giăng tơ
Cuối chân trời đẹp như mơ
Hai con hạc trắng lặng lờ êm bay
Bờ vai chạm gió heo may
Cho hồn thức dậy những ngày Thu xưa
Trời êm nhẹ rớt cơn mưa
Long lanh từng giọt khi vừa sớm mai
Đường ai nhẹ bước liêu trai
Tinh khôi trong nắng gót hài làm duyên
Tiếng cười trong vắt vành khuyên
Của thời áo trắng của miền mộng mơ
Để tôi cuối nẻo đợi chờ
Chờ ai qua thấy lại vờ làm ngơ
Mặc mình tôi đứng bơ vơ
Lặng buồn giữ mài bài thơ tỏ tình
Nhìn người muốn nói...làm thinh
Rồi người qua, lại giận mình ngu ngơ
Chạm tay tội lắm bài thơ
Cứ hoài trong túi theo tờ lịch trôi
Gặp nhau chẳng nói nên lời
Tình thư không gởi một đời nhớ thương

Giòng đời chia cắt muôn phương
Thời thơ dại đó vấn vương đến hoài
Biết giờ ai có nhớ ai
Khi thời gian đã phôi phai chất chồng
Heo may về lạnh bên sông
Vàng Thu rơi rụng thấy lòng nhớ Thu
Người ơi trong cỏi sương mù
Chạnh bâng khuâng nhớ tình thư  năm nào !.

                                            Thuỳ Châu
                                           (07/10/2014)


READ MORE - CHẠNH NHỚ THU XƯA - Thuỳ Châu