Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Saturday, May 3, 2014

Triệu Lam Châu - CHÙM THƠ VỀ NGUỒN TÂY BẮC



Lời tâm sự của Triệu Lam Châu:

Nhân kỷ niệm sáu mươi năm chiến thắng Điện Biên lịch sử, Hội Văn học Nghệ thuật Phú Yên đã tổ chức một Đoàn văn nghệ sĩ gồm mười lăm người đi thực tế sáng tác tại Điện Biên Phủ từ ngày 10/4 đến 19/4/2014.

Triệu Lam Châu tôi vinh dự được mời tham gia làm thành viên Đoàn sáng tác ấy. Nhờ vậy mà tôi mới có dịp lên Tây Bắc (lần đầu tiên trong đời) và có cơ hội lần theo dấu chân hoạt động cách mạng của cha tôi và chú của tôi ở miền Tây Bắc hồi xưa.

Cha tôi là Triệu Thế Kiệt, tức Võ Hùng đã từng bị giặc Pháp bắt cầm tù tại nhà tù Sơn La từ năm 1940 đến năm 1943. Chú của tôi là Triệu Văn Vạn đã hy sinh anh dũng trên chiến trường Điện Biên năm 1954.

Sau chuyến đi ấy, tôi đã có chùm thơ sau đây. Xin trân trọng gửi tới bạn đọc gần xa…

Tuy Hoà, ngày 2 tháng 5 năm 2014





Triệu Lam Châu

MỘT ÁNH SƠN LA



(Kính tặng cha Triệu Thế Kiệt cùng các vị tiền bối cách mạng đã từng bị giặc Pháp cầm tù tại Sơn La)


Gầm tám mươi năm thăm thẳm thời gian

Con mới có dịp về thăm dấu chân cha thuở trước

Con đường ngời, thần kỳ của trái tim người yêu nước

Thành ánh huy hoàng nhà ngục cũ Sơn La

Mùa xuân này cây đào Tô Hiệu lại đơm hoa

Đâu dấu vân tay của cha cùng bao đồng đội

Lặng lẽ đọng vào hồn cây nóng hổi

Để giang sơn thơm ngát ánh hoa này



Đâu hơi thở nồng của cha ngày xưa

Cùng đồng đội ủ ấm cây những mùa đông giá

Xiềng xích, ngục tù không giam được hồn ngọn lửa

Đây Suối Reo bừng sáng nước non nhà *

Đâu ánh mắt ngời của cha ngày xưa

Cùng đồng đội gửi vào sắc hoa thuở ấy

Ôi ánh hoa nồng nàn diệu vợi

Nở bung thành Tây Bắc sớm mai nay

Để cho con và bè bạn giờ đây

Choàng điệu bài chòi thơm nồng hương biển

Choàng điệu sli bùi hạt dẻ ngàn thương mến

Lên cây đào loáng ánh hoa ban

Con nghẹn ngào, nước mắt cứ tuôn tràn

Bởi con biết trên Mường Trời cao thẳm

Cha vẫn soi từng bước con đi thầm lặng

Bằng ánh hoa thiêng thơm ngát Sơn La…


                   Sơn La, lúc 4 giờ 51’ sáng 14/4/2014


Nhà tù Sơn La – nơi giặc Pháp giam cầm các chiến sĩ cách mạng thời kỳ tiền khởi nghĩa (1930 – 1945). Trong nhà tù ấy các chiến sĩ đã lập ra tờ báo Suối Reo. Và giờ đây Hội Văn học nghệ thuật Sơn La đã lấy tên này đặt cho tờ Tạp chí văn nghệ của mình.



THUỞ CHÚ LÊN ĐƯỜNG…

(Kính tặng chú Triệu Văn Vạn cùng các liệt sĩ Điện Biên)


Thuở chú lên đường giải phóng Điện Biên

Con mới chào đời được hai mùa hạt dẻ

Chú trẻ mãi tuổi hai mươi trong lời bà nội kể

Trong ánh hoa ban bừng sáng cả non ngàn

Và giờ đây sau mấy chục năm ròng

Con mới lên được Điện Biên thăm chú

Cả nghĩa trang bập bùng ánh lửa

Thiêu đốt lòng con sớm mai nay



Hẳn chú khát khao lắm rồi tiếng lượn sli say

Giữa bao tiếng dập dìu Ing lả ơi tha thiết

Con lại hát lời sli xưa, nước mắt cầm chẳng được

Chú đang đậu ở cánh hoa nào, có nghe thấy hay chăng?

Đồi A một – Trái tim ngọc của rừng

Chứa chan ánh lửa lòng Tổ Quốc

Có máu chú nhuộm đất này thêm đỏ

Và lòng con cứ mãi rưng rưng



Con cứ nghĩ chú gửi lại ánh hồng

Nơi đáy mắt trẻ thơ trong ngời ánh núi

Nơi nụ cười chứa chan cô gái Thái

Nơi dáng bay xa thẳm cánh đại bàng



Trời Điện Biên thần diệu, mênh mang

Được đan bởi hồn bao liệt sĩ

Ai chưa đến, như thấy lòng chưa nở

Một nụ ban thơm ngát của biên cương…


                                Đêm 19 tháng 4 năm 2014








CÓ VẠT NGỜI TÂY BẮC ĐẬU TRÊN VAI


Anh mang hồn Bài chòi của biển miền Trung (1)

Lên hát giữa Điện Biên lịch sử

Lần theo từng dấu chân những đoàn quân thuở ấy

Bấy năm ròng chói lọi giữa tâm can

Mùa xuân này lại bừng nở hoa ban

Trắng rộn rã khắp non ngàn Tây Bắc

Giọng Ing lả ơi, điệu xoè, điệu khắp (2)

Tự năm nào hoà tiếng kéo pháo: Hò dô…

Cô gái Thái chiều nay đẹp đến sững sờ

Tinh chất của non ngàn dồn tụ lại

Một ánh mắt, nụ cười tươi rói

Cứ gợi về thời mở đất xa xăm



Những trập trùng đèo núi Pha Đin

Những đồng Mường Thanh thơm lừng hồn Thái cổ

Những dập dìu tiếng sáo, đàn, tiếng pí (3)

Kết thành Sơn La – Điện Biên – Lai Châu, một dải biên thuỳ

Những ngày xưa thăm thẳm bước người đi

Gửi lại một trời ban Tây Bắc

Gửi lại một nụ cười trong veo như nước

Phía thượng nguồn lấp loáng ánh trăng soi

Điệu Bài chòi anh cứ rạo rực lòng người

Em gái của rừng ơi, ta lại xoè nữa nhé

Để ngày mai anh lại về cuối bể

Có vạt trăng ngời Tây Bắc đậu trên vai…


                                 Mùa xuân Tây Bắc 2014


(1)           Bài chòi: Hình thức hát dân ca ở miền Nam Trung bộ

(2)           Ing lả ơi, điệu xoè, điệu khắp: Các hình thức hát dân ca và dân vũ ở Tây Bắc

(3)           Pí: Một loại nhạc cụ ở Tây Bắc






SAO EM CHƯA SANG ĐIỆN BIÊN, EM ƠI?


Mùa hoa kim anh lại tới nữa rồi

Em có nhớ cũng độ này năm trước

Ta hẹn nhau ngược trời Tây Bắc

Cùng đến thăm Mường Thanh, Điện Biên



Em ở Cao Bằng bên núi Mác, suối Lênin

Mùa hoa dẻ về thơm lũng núi

Tiếng lượn sli dập dìu vào hội (1)

Sao em chưa sang thăm Điện Biên?



Để mình anh ngược dốc Pha Đin

Ngắm ánh hoa ban phập phồng diệu vợi

Tiếng kèn lá đơn côi bên núi

Những ngọn đồi kia cũng rậm rịch song đôi

Sao em chưa sang Điện Biên, em ơi?

Điệu Ing lả ơi nồng nàn là vậy (2)

Lửa chực sẵn lòng anh rồi đấy

Vắng người xoè diêm, đâu có thể cháy bùng



Điệu Bài chòi cùng sli lượn rập rình (3)

Một phía biển – Một phía ngời núi Mác

Hẹn kết trái giữa trời ban Tây Bắc

Sao em chưa sang Điện Biên, em ơi?


                       Mùa xuân Tây Bắc 2014



(1)           Lượn sli: Làn điệu dân ca trữ tình dân tộc Tày

(2)           Ing lả ơi: Điệu hát dân ca Tây Bắc

(3)           Bài chòi: Hình thức hát dân ca ở miền Nam Trung bộ



Triệu Lam Châu

Đường trời:  trieulamchau@gmail.com

Số nối:  0983 825502


READ MORE - Triệu Lam Châu - CHÙM THƠ VỀ NGUỒN TÂY BẮC

TỰ KỶ THÁNG TƯ - thơ Hải Thụy





 TỰ KỶ THÁNG TƯ

*Họa và tặng Kha Tiệm Ly Tiên sinh,

tác giả bài: THẤT CHÍ CA



Cứ mỗi tháng tư - qua ngõ quen

Thoáng nghe giọt mặn len môi mềm *

Bâng khuâng hàng phượng xôn xao gió

Ngỡ tiếng thầm thì xưa ... của Em



Ba chín năm về tìm lại ta

Một mình đối bóng gốc me già

Đầy - vơi tâm sự lưng bờ chén

Chuếnh choáng mây trời hiện nét hoa



Hạ đốt ... lòng sao cứ lạnh lùng

Trán đời đã dạn với cuồng phong

Trải bao con nước - chưa lần tỉnh

Sóng vẫn lặng thầm vỗ bến sông



Mặc cuộc trần ai... mộng cứ say

Ruổi rong cùng rượu - bạn đường dài

... Một mai quay ngược khung mùa ấy

Ai kẻ chung - mình rửa đắng cay



Tuổi đã sang truông - chững vó câu

Mài gươm nuốt nhục khắc lên cầu

Trăng nghiêng soi tóc hoen màu trắng

... Chợt ánh sao sa - mắt đỏ ngầu !



HẢI THỤY

(*) phá tự - giữ vận









THẤT CHÍ CA



Từ thuở chim rừng bặt lối quen,

Vẫn mơ về núi cũ êm đềm.

Ta mang theo nửa hồn mưa gió,

Một nửa hồn yêu gởi lại em.



Quán cũ xuân về ta với ta,

Ngoài sân buồn bã cội mai già.

Bâng khuâng nhấp rượu, sầu nghiêng chén,

Gió buốt đâu về cợt cánh hoa!



Một chút tàn đông cũng lạnh lùng,

Bụi đường chưa rũ áo sương phong.

Liễu gầy xõa tóc, ta say tỉnh,

Khi hạt nắng vàng rụng cuối sông.



Rượu mới lưng bình đã vội say,

Diễm xưa còn thẹn chuốt mi dài?

Xa xăm màu má thơ ngây ấy,

Sao lại rơi vào chén rượu cay?



Dong ruổi chưa chồn vó ngựa câu,

Mài gươm mà thẹn với tinh cầu,

Thị phi không rõ màu đen trắng,

Bởi mắt nhân gian vốn đục ngầu!



Kha Tiệm Ly
READ MORE - TỰ KỶ THÁNG TƯ - thơ Hải Thụy

LẠC DẤU TÌNH EM - Hoàng Anh 79






Về Sài Gòn phố xưa xa lạ

Bụi thời gian mờ gót chân quen

Chuyến xe lam anh về ngã bảy

Bảy ngã đời lạc dấu tình em.





Mùa hạ lướt qua miền ký ức

Hàng me nghiêng chiều nhạt lá phai

Nắng trốn mây bên thềm hoa cũ

Đường phượng buồn lất phất mưa bay.





Con sông dài biệt tăm cá lội

Em theo chồng bỏ cả mùa thi

Anh lang bạt làm thân cố tứ

Như chim ngàn hút bóng tà huy.





Còn lại đây vầng trăng cổ tích

Nổi sầu treo lơ lửng góc trời

Nghe trăm năm sương đêm ngậm cỏ

Mộng vỡ rồi xa lắm em ơi!





Ngày 1/5/2014

Hoàng Anh 79.



Họ và tên: Hồ Mạnh Phi Hùng

Bút Danh: Hoàng Anh 79

Sinh ngày 14/09/1973

Mail: homanhphihung.mt@gmail.com

Blog: http://hoanganh79.blogspot.com/

Điện thoại: 0918.974.522

Địa chỉ:  Long Xuyên, An Giang.


READ MORE - LẠC DẤU TÌNH EM - Hoàng Anh 79

MỪNG PHẬT ĐẢN - thơ Lê Đăng Mành








Nghìn xưa Trăng đã xuống Trần gian

Thân hóa hài nhi phóng ánh quang

Nhiệm huyền bảy bước sen nâng gót

Thanh tịnh chín rồng tắm ngọc Thân!



Quả đất rung mừng Phật đản sanh

Cung trời trỗi nhạc phụng âm thanh

Chim muông lảnh lót reo an lạc

Thức cõi lòng mình mãi Đản sanh



    Phật sử Quê ươm tự  đáy lòng

Gieo trồng mạng mạch chói Tây đông

Chánh pháp trường tồn lan thế giới

Niêm hoa mật ngữ đóa sen hồng



Ta bà cung đón ánh bình minh

Nhóm lửa rọi soi diện mục mình

Vung đao bát nhã xua tăm tối

Lặng lẽ tâm nhiên pháp giới bình…!



Mừng phật Đản nụ cười xinh

Muôn người tay nối đạo tình chứa chan

Vầng Trăng ngón mộng- tâm an

Sông thôi khắc khoải mây ngàn phiêu linh



Mừng Phật Đản đuốc quang minh

Lành thay ! ánh lửa tự mình thắp lên

Giữa vô thường anh và em

Cùng nhau buông bỏ ghét ganh tị hiềm



Mừng Phật Đản bớt đảo điên

Dẫu phong ba vẫn như nhiên vuông tròn

Cầm ngũ uẩn nhẫm sắc- không

Khói Sương mây nước -  một nguồn không hai !



Mừng Phật Đản phía tương lai

Đạo thường tại giữa trần ai muôn màu

Mừng Phật đản vọng ca dao

Chung giàn Âu Lạc bí bầu Việt Nam!



                                       
  Lê Đăng Mành

READ MORE - MỪNG PHẬT ĐẢN - thơ Lê Đăng Mành

Friday, May 2, 2014

TRÓT GIEO, ĐÊM ĂN NĂN, TRÓT - Chùm thơ Hải Thụy





TRÓT GIEO



Mỏi mắt vời trông làn mây ngút ngái

Háp lòng thương hạt giống trót gieo rồi

Mưa về muộn khát nồng mùi đất ải

Biết … được không tình nẩy mộng xanh chồi

Khắc khoải chờ mùa mưa mây trở lại

Xanh tin yêu mẩy sáng đóa môi gầy

Thỏa lòng say quên nỗi đời ngang trái

Dẫu một thoáng hút mất tầm tay

Lần khân mãi cuối cùng người cũng ghé

… lời hẹn suông chẳng kỳ hạn bao giờ

Bỡi ngây ngô trái tim hằng vết ố

Hạnh phúc đi và đến có ai ngờ

Ta ngáng cỏ hoang cuối dốc ven đường

Mỏi cuộc chơi người dừng chân lãng trú

Lúc nào buồn… trở chứng tiếp rong cương

Dẫu bóng xa còn tàn hương – cuộc lữ


***


Giấc mơ ngày mưa rào như thác đổ

Giật mình buồn dõi  - nắng hoàng hôn !



HẢI THỤY





ĐÊM ĂN NĂN


Trăng vẫn sáng lối mòn kỷ niệm

Thảm cỏ xanh đậm dấu …xưa ngồi

Còn nhớ không vòng tay – đêm bối rối

Hỡi người quá bước xa xôi

Vườn cấm Cuội – Hằng ai nặng lỗi

Tháng mùa lên hương …đa luống tuổi sầu

Lãng khách qua cắm sào bến đợi

Mặc dòng đời lắm nẻo bể dâu

Bóng người đi hút mất tầm với

Ấm – lạnh đường dài ai giữ không

Ký ức xanh thêm tươi – màu nhớ cũ

Trời mộng đêm nay trăng sáng mênh mông

Tiếng vạc dầm sương nghe ướt rũ

Oán phận hèn hay trách sáo bên sông

Có chạnh thương vết mòn quen năm trước

Trăng bơ ngơ hoang lạnh đến nao lòng

Gần nửa kiếp dối mình chưa nguôi được

Nợ vòng tay vụng dại thuở đôi mươi

Đêm thanh tẩy – trắng lòng trắc ẩn

Trước trăng Quê – thảm cỏ - tình người !!!



HẢI THỤY





Sài Gòn trót một lần về

… để thêm khét nghẹt mùi khê – phố Đời



TRÓT



Kẻ rừng xuống chợ chiều … đông

Mắt ngơ ngác kiếm giữa dòng người – xe

Dáng thân phố cũ –

bạn bè

Khác xa thuở trước

… đành về rẻo cao

Lên Cao nghe lá

rì rào

Vít cong cần trúc…

trăng – sao chuyện cùng

Thung khuya vẳng tiếng đàn … rưng

Mới hay … Tộc – Núi vô cùng thiết thân


 ***

Sám – xin … trót lỡ nhủ thầm

Đừng tham xuống Chợ để tâm – chóng vàng !
READ MORE - TRÓT GIEO, ĐÊM ĂN NĂN, TRÓT - Chùm thơ Hải Thụy

DÂNG NÉN HƯƠNG LÒNG - Tập thơ văn tưởng nhớ Nhà thơ Đinh Vũ Ngọc





DÂNG NÉN HƯƠNG LÒNG

(Kính dâng Hương Linh

nhà thơ Đinh Vũ Ngọc)





An Phương Thi Hội và Gia Đình

thực hiện ngày 16 tháng 2 - Giáp Ngọ

(16 / 3/ 2014)




 Trần Hữu Nam - Ng.Văn Cầm (Đà Nẵng)

 TƯỞNG NHỚ  THI HUYNH ĐINH VŨ NGỌC



Tin muộn hiền huynh vĩnh biệt đời
Nỗi buồn vương vấn mãi khôn nguôi
Đường Thi Cảm Dịch luôn còn đó
Ánh Nắng Vườn Xưa đã khuất rồi
Rũ áo phong sương miền tục lụy
Về nơi an lạc cõi bồng lai
Nguyện cầu siêu thoát cùng tiên hữu
Chén rượu, cuộc cờ xướng họa chơi



                      

Cẩm Chiểu (Hội An)

CHỐN XA MỜ



Gió đưa chiếc lá vàng rơi
Người đi để lại bao lời mến thương
Anh đi về cõi miên trường
Từ đây vắng bạn trên đường thơ ca
Người thầy đạo đức, tài ba
Người anh hiền hậu vội xa cõi đời
Anh đi về chốn xa vời
Bạn bè thương tiếc nghẹn lời lệ sa
Tình huynh nghĩa muội mặn mà
Nhìn lên di ảnh xót xa nỗi lòng
Còn đâu huynh đợi đệ mong
Từ đây vắng bóng hết trông, hết chờ

 



Cẩm Chiểu (Hội An)

VẮNG BÓNG NGƯỜI ANH



Nhà thơ Vũ Ngọc đã ra đi

Vĩnh viễn từ đây biết nói gì

Luyến tiếc người anh giờ cách biệt

Ngậm ngùi tình bạn phút chia ly

Như còn bụi phấn vương trường lớp

Vẫn ngỡ văn đàn quyện bút thi

Vắng bước chân quen, buồn kỉ niệm

Chạnh lòng thương nhớ lệ hoen mi.





Ngô Tấn Chữ (Hội An)

TIỄN ANH



Tôi viết đôi lời tiễn bước huynh

Trên đường từ giã cõi phù sinh

Vấn vương người bạn giàu tâm huyết

Lưu luyến nhà thơ nặng nghĩa tình

Đốt nén nhang thơm bên phận số

Gạt dòng lệ thảm trước anh linh

Vòng xoay định luật như dòng nước

Có tiếc thương chi cánh lục bình



                                                 

Chước Chước (Hội An)

KHÓC BẠN



Mới đó mà nay vĩnh biệt rồi

Nghìn trùng xa cách bạn thơ ơi

Bóng người như quyện trong nhang khói

Hình dáng còn vương chỗ đứng ngồi

Cõi thọ ung dung đề tuyệt cú

Đường trần hoài vọng khuyến tam bôi

Thành tâm tưởng niệm hương linh bạn

Trăm nhớ ngàn thương mãi chẳng thôi.

(Còn tiếp)




READ MORE - DÂNG NÉN HƯƠNG LÒNG - Tập thơ văn tưởng nhớ Nhà thơ Đinh Vũ Ngọc