Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Friday, January 6, 2023

“ĐIỆU HỔ LY SƠN”, TAM QUỐC CHÍ NGOẠI TRUYỆN – Chu Vương Miện



Kế sách này là kế sách thứ 15 (trong Tam Thập Lục Kế)
Nói nôm na diễn giải qua chữ quốc ngữ là "dụ cọp ra khỏi núi"  Kế sách thứ Ba Mươi Sáu là Tẩu Vi Thượng Sách là kế hay nhất, ngược lại kế "Điệu Hổ Ly Sơn" lại là kế khó thực hiện nhất, kế này cũng có phần khó khăn chung như thế “Cưỡi trên Lưng Cọp” có nghĩa là ngồi mãi trên lưng con Cọp cũng rất là khó, mà nhẩy xuống khỏi lưng con Cọp không khéo thì Cọp nhai xương, ăn thịt chính mình, cũng không phải là dễ.
 
"Điệu Hổ Ly Sơn" chuyển ngữ ra Việt ngữ là "Dụ Cọp ra khỏi núi" cho nó giản dị dễ hiểu, thực tế thì không phải là dễ dàng như vậy, từ Điệu không phải là Đi mà cũng không phải là Giải, xin được diễn giải một cách cụ thể rõ ràng, là một người dân phạm tội nhẹ, có thể ông Xã trưởng (hay ông Lý trưởng) dẫn theo lên trên Huyện giao cho trên Huyện xét xử, trường hợp can phạm nặng nề hơn, thì can phạm đi trước, theo sau là hai anh dân đinh, tay cầm gậy và ông xã Trưởng đi theo. Còn trường hợp nghiêm trọng như trong truyện Thủy Hử của đại văn hào Thi Nại Am, thì phạm nhân là giáo đầu Lâm Xung, hai tay bị đóng gông nhẹ, cổ mang gông nặng có dấu ấn niêm phong, đi kèm theo phạm nhân có hai vị công sai cầm giáo mác, hai vị công sai này thường là quân nhân biết võ nghệ. Đến trường hợp của đô đầu Võ Tòng thì trầm trọng nặng nề hơn, hai tay vừa bị xích và bị còng, cổ đeo gông nặng và hai chân bị xích khoảng cách hai đầu dây xích khoảng 3 thước Tàu để cho phạm nhân di chuyển, hai vị công sai ngoài giáo ra còn mang theo đao nặng nữa, bây giờ diễn giải từ "Điệu" gạt bỏ đi những lời giải thích thừa, thì từ Điệu có vẻ khẩn trương và nguy hiểm hơn từ Đi và từ Áp Giải. Đi Điệu Trầm có nghĩa là đi tìm Trầm Hương và kiếm Trầm Hương, người đi Điệu luôn luôn phải trang nghiêm, quần áo phải tề chỉnh đàng hoàng, ăn nói phải nhã nhặn khiêm cung không được nói năng tục tằn thô bỉ, hai tay lúc nào cũng phải chắp trước ngực và miệng lúc nào cũng lâm râm đọc kinh cầu nguyện. Còn Điệu Hổ có nghĩa là phải bằng mọi cách nặng Tay, với đầy đủ dụng cụ nhà nghề đi săn để  "xách cổ con Cọp cho bằng được kéo nó ra khỏi Núi".
 
*
Gia Cát thừa tướng bàn việc riêng với Tiền tướng quân Ngụy Diên. Khổng Minh nói:
 
"Chuyện dàn dựng và ứng chiến với cha con Tư Mã Ý thì bổn tướng lo, trong hang Thượng Phương (tức là Hồ Lô Cốc) dài khoảng một lý đã trang bị đầy đủ, địa lôi thi chôn ở dưới lòng hang, thiên lôi thì chôn dấu trên nóc hang, còn trên lòng hang thì chất lẫn lộn có khô, cành khô, lá khô, bổi khô diêm sinh... chỉ cần gặp lửa là bốc cháy, mà có lửa thì hai thứ lôi đều nổ tung lên cả, ngoài ra trên nóc hang Hồ Lô còn đào thêm những lỗ hổng để địch nhân theo lối đó mà bò lên thì bên trên có nhân lôi, có dụng cụ thòng lọng chờ sẵn tròng vào cổ lôi lên y như bắt chó vậy. Riêng Tiền tướng quân Ngụy Diên với 500 binh sĩ tìm đủ mọi cách dụ cho Tư Mã Ý ra khỏi doanh trại trực chỉ hang Thượng Phương là thành công lớn "đại công cáo thành".
 
*
"Nếu thấy quả Tư Mã Ý thân kéo đi, thì các ngươi lập tức đến cướp trại Ngụy, chiếm lấy Vị Nam".
 
Các tướng ai nấy nghe lệnh. Khi thấy quân Ngụy kéo rốc tới trại Kỳ Sơn, quân Thục bèn hò reo vang rền bốn phía giả vờ ào ạt chạy cả về trại để bao vây. Tư Mã Ý thấy quân địch thấy bốn hướng kéo cả về cứu trại Kỳ Sơn, liền dẫn hai con, đem đoàn "trung quân hộ vệ binh" chạy thẳng đến hang Thượng Phương để đốt lương thảo. Nói về Ngụy Diên ở cửa hang đang mong đợi Tư Mã Ý thì thấy một đoàn quân Ngụy rầm rập chạy đến. Diên thúc ngựa ra trước nhìn xem, thì thấy rõ ràng Tư Mã Ý chẳng sai! liền thét lớn:
-Bớ Tư Mã Ý ! Chớ chạy!
 
Rồi múa đao tới chặn, Ý vung đao đánh Diên. Qua ba hiệp thì Diên bỏ chạy. Ý thúc quân đuổi theo. Diên cứ nhìn về chỗ có hiệu cờ “thất tinh” mà chạy. Ý thấy Diên chỉ có một mình mà quân mã lại rất ít, nên cứ yên chí hăng hái đuổi riết. Ý sai Tư Mã Sư chạy phía tả, Tư Mã Chiêu bên hữu. Ý chạy giữa, ba cha con nhất tề đuổi đánh kỳ cùng. Ngụy Diên kéo năm trăm quân chạy thụt vào hang Thượng Phương mất hút. Ý đuổi đến sát cửa hang, sai quân vào thám trước. Quân trở ra báo rằng:
-Trong hang không có phục binh nào cả. Trên núi thì kho hầm với nhà sàn liền nhau san sát dẫy dài.
Ý nói:
-Hẳn lương gạo chứa hết ở đây rồi!
Liền thúc quân mã ồ ạt tiến vào hang. Vào đến nơi, Ý nhìn lên những căn nhà lợp cỏ, chẳng thấy gạo thóc đâu cả, mà chỉ chứa rặt củi khô, nhìn sâu vào phía trong thì chẳng biết Ngụy Diên mất tích lối nào. Ý đâm nghi ngờ bảo hai con rằng:
-Nếu chẳng may có phục binh chặn lấp cửa hang thì lui đường nào?
Vừa dứt lời đã nghe tiếng reo vang rền hang núi! Những bó đuốc cháy rừng rực lao ra ào ào, đốt chặn tuyệt cửa hang. Quân Ngụy hết cả lối chạy. Rồi thì trên núi chung quanh vô số tên lửa bắn xuống chói lòa cả mắt, địa lôi nổ tung từng đám đất. Các dẫy nhà cỏ bốc cháy, củi khô bên trong bắt lửa rất nhanh. Phút chốc lửa bốc ngút trời, lửa sinh gió gió giúp lửa sức nóng dâng lên ghê gớm. Hang Hồ Lô biến thành cái bầu lửa đỏ khổng lồ!
 
Tư Mã Ý bị vây giữa biển lửa trong Thượng Phương cốc.

 Tư Mã Ý kinh hãi bay hồn! Tay chân bủn rủn bàng hoàng, đành tụt xuống ngựa, ôm lấy hai con mà khóc rống lên rằng:
-Con ơi! Ba cha con ta chết hết ở đây rồi!
Tiếng gào khóc đang vang lên, bỗng trên trời nổi cuồng phong ầm ầm, mây đen kéo tới tối tăm mù mịt, rồi một tiếng sét nổ ran trời đổ cơn mưa như trút nước! Các đám lửa trong hang tắt ngấm một loạt! Thuốc pháo hết truyền địa lôi ngừng nổ. Các đồ dẫn hỏa thành vô hiệu
(Tam Quốc Chí diễn nghĩa của La Quán Trung từ trang 1858-1859 bản dịch của Tử Vi Lang)
 
*
Tiền tướng quân Ngụy Diên đứng chở bên ngoài lưng chừng hang, toán Nhân Lôi thỉnh thoảng kéo theo vài quân Ngụy tay bị trói, cổ có thòng lòng y như bắt chó, ngồi cả lũ dưới đất. Ngụy Diên liếc mắt nhìn qua thây đầy đủ ba cha con Tư Mã Ý, cười rất khoái trá, rồi nói nhỏ gì với một ính tiểu hiệu, người này nghe và tuân lệnh chạy đi. Ngụy Diên tháo bình nước bên cổ ngựa, đưa cho ba người mà nói rằng: " Đại đô đốc gia, đây là chiến trường, mọi tiện nghi đều không đầy đủ, tạm thời dùng tạm bình nước nhà lính, chút nữa quân sư Khổng Minh tới sẽ có giải pháp an bài. Nói vừa xong thì Khổng Minh Gia Cát Lượng tới, nhìn ba cha con họ Tư Mã ngồi dưới đất bèn quay qua Tiền tường quân Ngụy Diên phán:
-Tướng quân cho kiếm đủ ngựa, cởi trói cho ba cha con tướng gia, và mời tướng gia về doanh trại của bổn thừa tướng, cho tắm rửa và ăn uống theo chế độ tiểu táo đầy đủ, chiều giờ Thân thì mời ba vị lên gặp ta và thông báo cho toàn thể các tướng lãnh từ cấp chuẩn tướng trở lên đều phải có mặt ở hiện trường. Riêng phần binh sĩ thì đặc lệnh là khỏi phải canh gác trong ba ngày, có cơm cứ ăn thoải mái, và rượu đế quốc doanh thì uống thả dàn để chờ ngày ban sư về trào.
 
*
Mọi người an tọa, thì thừa tướng Khổng Minh khai mạc. Ngài chúc sức khỏe cả bạn lẫn thù, tuyên dương công trạng của Tiền tướng quân Ngụy Diên cùng quân sĩ nhà Ba Thục. Rồi ngài nói về thành quả của cái kế sách "Điệu Hổ Ly Sơn", nó tuyệt vời ra sao, diệu dụng và thành công ở chỗ nào? khi vừa nói dứt thì mọi người đều vỗ tay. Tướng gia nhìn qua ba cha con Tư Mã Ý an tọa trên ba chiếc ghế không giống như ba người hồi trưa bị bắt ở mặt trận Hồ Lô Cốc. Như hiểu ý của Thừa tướng gia ba người đều đứng dậy, chắp hai tay xá dài Khổng Minh một cái. Người lớn tuổi hơn cả cỡ ngũ tuần, xin được phát biểu ý kiến. Không Minh Gia Cát Lượng gật đầu đồng ý.
-Bẩm Thừa tướng gia , chúng tôi nguyên là kép hát trong đoàn hát Hồ Quảng ở Đông Kinh, hát tại rạp, lâu nay vẫn được Ngụy Vương Tào Duệ và đại đô đốc Tư Mã Trọng Đạt  thuê vào trong quân doanh để đôi lúc phải đóng trò tức là "diễn tuồng ", cái anh chàng đại văn hào La Quán Trung vốn là đại đồ đệ của đại văn hào Thi Nại Am, hai vị viết truyện tiểu thuyết trường giang đại hải, bố lếu bố láo hư cấu hư bẹo uốn sừng sửa xoáy viết tào lao cố đế xuyên tạc lich sử đủ điều. Cái truyện đó không quan trọng, nhưng cho Tiền tướng quân Ngụy Diên (thường chỉ huy một Phương Diện Quân khoảng từ 5 đên 10 vạn quân) mà giờ này đích thân chỉ mang có 500 quân đi dụ Đại đô Đốc  Tư Mã Ý, và lại chính thừa tướng Khổng Minh đích thân đứng chỉ huy cho quân sĩ đào hầm hố trong hang Hồ Lô Cốc (ức là hang Thượng Phương) chuyện không bao giờ có, một vị là đại đô đốc ngang hàng với đại nguyên soái chỉ huy một lúc 15 vạn tinh binh, một vị là thừa tướng đứng đầu bá quan văn võ, nhân vật đứng dưới một người mà trên vạn người không bao giờ làm cái chuyện của tì tướng, tùy tướng và nhất là không bao giờ làm cái chuyện đần độn "ruồi bu"  như vậy!  Hiểu được cái kế sách "Điệu Hổ Ly Sơn" của thừa tường như vậy nên Đại Đô Đốc Tư Mã Ý sai ba anh em chúng tôi vốn là bọn phường chèo ra trận, để cho thừa tướng gia Khổng Minh và Tiền tướng quân Ngụy Diên thắng lợi vui lòng. Đây là sự thật trăm phần trăm thừa tướng gia có an bài số phận của ba kép hát Hồ Quảng chúng tôi như thế nào thì chúng tôi cũng hỉ xả vui lòng đón nhận. Nói xong cả ba kép hát, nhòm về phía thừa tướng Khổng Minh xá dài một cái thật dài...
 
Chu Vương Miện

READ MORE - “ĐIỆU HỔ LY SƠN”, TAM QUỐC CHÍ NGOẠI TRUYỆN – Chu Vương Miện

VÀI CẢM NGHĨ VỀ SÁCH “BÀI LUÂN VŨ GIAO CẢM THI CA, CẢM NHẬN VĂN HỌC II” CỦA NGUYÊN BÌNH - Châu Thạch



Luân vũ là từ Hán Việt, có ngha là một điệu múa vòng tròn. Nhà thơ Nguyên Bình vừa xuất bản tập sách cảm nhận văn học thứ hai của ông với tựa đề “Bài Luân Vũ Cảm Nhận Thi Ca”, tôi hiểu chung chung tập sách mang ý nghĩa là một giai điệu mà ông cảm xúc viết lên từ mỗi bài thơ, hòa âm tất cả giao cảm của ông với thơ để viết nên cảm nhận ấy trong tập sách nầy.
   
Nguyên Bình tên thật Nguyễn Bá Bĩnh, hiện ở Bà Rịa - Vũng Tàu, là một nhà thơ, một cây bút bình thơ được mến mộ. Ông đã xuất bản nhiều tập thơ và bình thơ gây tiếng vang trên diễn đàn văn học. Quan niệm về bình thơ của ông như ông đã tâm sự đăng ở lời nói đầu của sách là “Tôi yêu thơ và trái tim tôi rung cảm trước vẻ đẹp của những vần thơ mà các bạn dâng tặng cho đời từ trái tim các bạn”“Những gì tôi viết thuần túy là cảm thức, ứa tràn từ trái tim, không mang nặng góc độ nhận xét hay phê bình”“Đó là mục đích của tập sách nầy, nơi ghi lại ngọn nguồn cảm xúc khi tôi đọc những vần thơ tôi yêu”


Quả thật, Châu Thạch tôi rất tâm đắc với quan niệm về bình thơ của Nguyên Bình. Hàn mạc Tử nói “Người thơ là khách lạ đi giữa nguồn trong trẻo. Trên đầu người là cao cả, vô biên và vô lượng, xung quanh người là mơn trớn với yêu đương vây phủ bởi trăm giây quyến luyến- Làm bằng êm dịu, làm bằng thanh bai…” thì người bình thơ cũng vậy. Người bình thơ cảm nhận cái trong trẻo, cao cả. vô biên và vô lượng mà thi nhân tả lại của đất trời hòa điệu với hồn mình, nên cũng phải đem cái “thuần túy là cảm thức, ứa tràn từ trái tim, không mang nặng góc độ nhận xét hay phê bình” để bài bình thơ của mình cũng thành một bài thơ không vần, không khô khan, làm cho người đọc cảm nhận sâu xa hơn, tận gốc rễ bài thơ mà mình đang bình, gởi vào đó chính tâm hồn của mình để lột tả tâm hồn tác giả của bài thơ, mà họ đã chất chứa trong thơ của họ.
   
Với quan niệm bình thơ như thế, nhà thơ Nguyên Bình đã đi vào thơ của mọi tác giả với phong cách như là khách ngao du, thưởng thức và ghi lại mọi cảm xúc của mình. Nhà thơ nhìn bài thơ như nhìn một vườn hoa biết bao nhiêu hương và sắc để nói về màu và độ thơm của nó chứ không phải nhìn bài thơ như một công trình kiến trúc để đếm độ cao mấy tầng của nó. Nhà bình thơ Nguyên Bình nhận định thơ với tâm hồn thi sĩ chớ không phải nghiệm thu thơ để phải tháo ráp thơ ra như tháo ráp từng cơ phận của một cổ máy nào để khen, để chê, để bày hay để góp ý. 
   
Bởi quan niệm bình thơ không phải là thầy dạy làm thơ và đọc thơ, bình thơ không phải là khen và chê thơ, mà bình thơ là diễn tả những rung động của tâm hồn mình khi hiểu thơ, hòa nhập với thơ và thăng hoa trong thơ, không khác gì diễn tả cơn say khi men rượu thấm trong thịt da mình. cho nên đọc những bài bình thơ của Nguyên Bình, tôi cứ tưởng tượng như mình đi trên thuyền hoa vào miền thắng cảnh, nhìn cảnh vật trong thơ, nghe tiếng gió của thơ và ngửi hương thơ thơm ngát trong mỗi bài thơ như ngửi hương của từng vườn hoa khác biệt, của từng loại hoa khác biệt nhau.
   
Tập sách “Bài Luân Vũ Của Giao Cảm Thi Ca” viết về thơ của 32 tác giả. Tất nhiên dưới con mắt biết chọn lựa của Nguyên Bình, thơ của những nhà thơ ấy không dỡ bao giờ, và dưới cây bút điêu luyện của ông đã mở bình hoa thơ cho thứ hương thơm dịu, thứ hương ngào ngạt tự do bay ra. Người viết bài nầy rất tiếc không thể dẩn chứng cụ thể, bởi khó mà viết ra được những ẩn chứa trong những bài bình thơ dài, bằng một bài viết ngắn vài trang của mình, trừ trường hợp bạn đọc mở cửa bước vào tập sách thanh tao kia, để hồn mình đi trên đôi bờ giấy, qua từng trang thơ thơ, là những trang viết về thơ của một tâm hồn thơ Nguyên Bình, thì bạn đọc chắc chắn sẽ thỏa lòng vì sẽ được đi trong “nguồn trong trẻo, vô biên, vô lượng, vây phủ bởi trăm giây quyến luyến” mà thơ của 32 tác giả và lời bình thơ của Nguyên Bình đem đến cho bạn.
                                                            
Châu Thạch

READ MORE - VÀI CẢM NGHĨ VỀ SÁCH “BÀI LUÂN VŨ GIAO CẢM THI CA, CẢM NHẬN VĂN HỌC II” CỦA NGUYÊN BÌNH - Châu Thạch

Thursday, January 5, 2023

ĐÀO VIÊN KẾT NGHĨA, TAM QUỐC CHÍ NGOẠI TRUYỆN – Chu Vương Miện



Theo đồn đại của quảng đại quần chúng Trác huyện thì câu chuyện này được kể dí dỏm tiếu lâm như sau:

- Ba vị anh hùng là Lưu Bị, Quan Vũ và Trương Phi đều đồng ý là “Đào viên kết nghiã” có nghĩa là “kết nghĩa vườn đào” vì lúc đó là vào muà xuân, nhà cuả Trương Phi là một nhà phú hộ, có trang trại có tráng đinh trồng lúa, trại nuôi heo, và có một sạp lớn bán thịt heo ngoài chợ Huyện, lúc đó thì chưa khấn khứa gì với nhau cả, thể theo lời đề nghị của Trương Phi là người có power mạnh nhất lúc bấy giờ. 

Ba người đứng trước ngõ vườn đào (vườn của Trương đại gia). Trương Phi tuyên bố:

- Từ đây vào đến tận gốc cây lão đào đang độ nở hoa, chừng xa cũng vào khoảng hai chục trượng (khoảng sáu mươi mét) hô một, hai, ba ai chạy trước vào tới nơi thì làm anh cả. Trương Phi chạy nhanh nhất leo tuốt luốt lên ngọn cây đào mà ngồi ngất ngưởng trên đó. Quan Vũ chạy kế leo lên ngang lưng cây đào ngồi. Còn Lưu Bị bụng phệ toàn nước nặng quá chạy ì à ì ạch không nổi, đến gốc cây đào thì hết xí quách ngồi ngay tại chỗ xuống đó mà thở. 

Sau cùng thì Lưu Bị lý luận nói:
- Cây lấy gốc làm cơ bản, ta là gốc vậy ta làm anh cả.
 
Quan Vũ ngồi vắt vẻo ở chạc ba cây hoa đào chững chạc nói tiếp theo:
- Ta ở lưng chừng thân cây, là đoạn giữa có gốc thì mới có thân, mà có thân thì mới có ngọn.
 
Thế là Trương Phi nghe xong chẳng nói chẳng rằng lẳng lặng nhẩy xuống đất, tự nhận mình làm em út.
 
Còn trong truyện Tam Quốc Chí diễn nghĩa cuả tiên sinh La Quán Trung mà qua bản dịch cuả tiên sinh Việt Nam Tử Vi Lang thì có thể tóm tắt ngắn gọn lại như sau: quân giặc Khăn Vàng đi đánh chiếm nhiều nơi nhiều chỗ, chính quyền trung ương cuả nhà Hán cũng đành bó tay, đành ra lệnh ủy quyền tản quyền cho từng địa phương tự mộ binh nghĩa dũng mà bảo thủ Quận Huyện cuả mình, đừng trông chờ gì ở trung ương nữa, cùng lúc thì quân Khăn Vàng lũ lượt kéo tới U Châu, quan thái thú Châu  này là Lưu Yên vốn là giòng tôn thất nhà đại Hán ở đất Cảnh Lăng vùng Giang Hạ là con cháu của Lỗ Cung Vương, bèn thảo một tờ công văn đưa tới Trác huyện dán ngay ở ngã ba đường để tuyển mộ một đoàn hương dũng để tự quản, văn bản vừa đựợc treo lên thì có một người trung niên văn sĩ trên vai gánh một gánh chiếu cói, vừa hoa vừa mộc, còn vai bên này thì đeo một cái bị đựng dép cói, dừng lại đứng coi thông cáo thông chồn. Kế đó là một Hán tử mặt đỏ râu dài vừa vất vả đẩy chiếc xe nặng nề tới, ngừng lại cũng đứng coi. Sau cùng thì có một người mặt đen như lọ chảo chen chân vào đọc. Bá tánh tò mò đứng chung quanh rất đông.

 Chợt người gánh chiếu bán dép ngửa mặt lên trơì mà than thở dài:
- Đất nước thì đang trong thời kỳ tao loạn, mà nhân tài như mây buổi sớm, lác đác như lá mùa thu? 

Người mặt đen như lọ chảo nghe than như vậy vội vã lên tiếng hỏi:
- Vậy trong tình trạng hỗn quan hỗn quân loạn lạc này quan anh muốn phải như thế nào? Tòng quân nhập ngũ đánh giặc cứu nước chăng?

Người mặt đỏ râu dài cũng đồng ý với người mặt đen khi nghe phán xong câu nói này. Thế là hai người mặt trắng, mặt đỏ được người mặt đen mời vào nghỉ ngơi trong trang trại, chờ ngày lành tháng tốt để làm lễ kết nghĩa huynh đệ.

Hôm đó trang ấp của Trương Phi (tức là người mặt đen) cho giết trâu đen ngựa trắng, bày hương hoa quả dưới gốc cội đào mà thề nguyền cùng nhau: “không sinh cùng ngày cùng tháng cùng năm, nhưng nguyện chết cùng ngày cùng tháng cùng năm, có phước cùng hưởng có hoạ cùng chịu, dưới sự chứng minh của hương thân phụ lão và năm trăm tráng đinh tự nguyện trong huyện.

Ba nhân vật tự giới thiệu mình với nhau và với mọi người, người mặt trắng bán chiếu lác thì nói mình là Hoàng thân quốc thích giòng Trung Sơn Tĩnh Vương họ Lưu tên Bị bí danh là Lưu Huyền Đức. Có người hỏi: “họ hàng tôn thất nhà Hán vậy có phải bắn súng cà nông mới tới không? Người mặt trắng cười xuề xoà nói “không cần, quăng lưu đạn khói là tới ngay lập tức”.

Người mặt đỏ râu dài thì nói tên thực cuả mình là Quan Vũ (tức Quan vân Trường) quê quán ở Giải Lương tỉnh Hà Đông. Còn người mặt đen là thổ địa Trác Huyện, họ là Trương tên là Phi 

Khi đó thì có một phái đoàn buôn ngựa chiến đi qua, vì chiến trận hầm bà làng khắp mọi nơi, nên không bán được ngựa, tái có chủ xị bèn mang năm mươi con ngựa giống cùng vàng bạc kim ngân biếu các anh hùng nghĩa sĩ ở Trác Huyện làm vốn. Lưu Bị thì kêu thợ rèn rèn cho mình một cặp “Song cổ kiếm”, Quan Vũ thì đánh một thanh Long Đao Yển Nguyệt cân nặng tám mươi hai cân Tàu. Riêng Trương Phi thì đúc một thanh “Bát Điểm Cương Mâu” nặng ngang với thanh đao của Quan Vũ, cùng mua sắm các thứ vũ khí cùng quân trang quân dụng cho đoàn nghĩa dũng.
 
*
Cũng xin nhắc lại tiền oan nghiệp chướng của ba đại nhân vật “Đào viên kết nghĩa”

- Lưu Bị tức Lưu Dự Châu thời Tây Hán nguyên là Lương Vương Bành Việt.
- Quan Vũ (tức Quan Vân Trường) nguyên là Tây Sở Bá Vương Hạng Vũ đầu thai trở lại, giữ tên thật là Vũ, còn họ thì đổi qua họ Quan.
- Trương Phi là hậu thân cuả đại tướng Phàn Khoái cũng đen từa tựa đít nồi đít chảo.

Đoàn quân Hương dũng nơi Trác huyện do ba vị hào kiệt rầm rộ dẫn đi trình diện quan Hiệu uý Trâu Tĩnh, quan Huyện úy bèn dẫn ngay phái đoàn nhân dân tự vệ vào trình diện thái thú Lưu Yên. Qua một lúc giơí thiệu về gia phả cuả mình thì quan thái thú nhận ngay Lưu Bị là cháu họ xa cũng dòng dõi tôn thất nhà Hán.
 
*
Ở thành chưa được bao lâu, thì đã có thám mã về báo là tướng giặc Khăn Vàng tên là Trình Viễn Chí đang thống lĩnh năm vạn quân rầm rầm rộ rộ kéo tơí xâm phạm điạ phận Trác Huyện. Thái Thú Lưu Yên bèn sai Huyện uý Trâu Tĩnh dẫn ba anh em Lưu Quan Trương cùng năm trăm quân Hương Dũng đi xuất quân phá giặc. Ba anh em Huyền Đức không ngần ngại lĩnh quân đi tiền phong ngay, đội quân năm trăm người địch với năm vạn người của quân giặc Khăn Vàng. 


Cũng may là thời đó có đánh nhau thì chỉ có tướng đánh nhau với tướng mà thôi. Quân lính thì chỉ có đứng cho đông vỗ tay cổ động. Quân giặc Khăn Vàng là thứ quân ô hợp chỉ đứng dương mắt ếch nhìn chủ tướng cuả mình thi thố tài năng, nếu tướng nhà thua thì mạnh ai nấy chạy, nếu thắng thì uà qua tấn công, tướng bên giặc Khăn Vàng chỉ có hai người, chánh tướng là Trình Chí Viễn bị Quan Vũ xớt cho một đao Yển Nguyệt thân mình đứt làm hai khúc chết không kịp ngáp. Còn phó tướng là Đặng Mậu thì cũng bị Trương Phi đâm cho một nhát bát điểm cương mâu trúng giữa ngực ngã lăn xuống ngựa chết tốt. còn Lưu Bị khoẻ ru bà rù vì bên địch không còn viên tướng nào nữa để ra nghinh chiến. Thế là đại công cáo thành, tất cả trở về thành. Hôm sau thì tiếp điêp văn của quan thái thú Thanh Châu Cung Cảnh (tức tỉnh Sơn Đông bây giờ) cho hay quân giặc Khăn Vàng vây thành tình thế hết sức là nguy ngập, xin cho viện binh tơí cứu. Lưu Yên thương nghị với Lưu Bị. 

Lưu Bị nói:
- Lưu Dự Châu này xin mang quân tới cứu Thanh Châu ngay bây giờ.
 
Chu Vương Miện
 
READ MORE - ĐÀO VIÊN KẾT NGHĨA, TAM QUỐC CHÍ NGOẠI TRUYỆN – Chu Vương Miện

MƯA XUÂN – Thơ Lê Phước Sinh



 

MƯA XUÂN
 
Như những sợi lông măng
phơn phớt trên gò má,
điệu phất phơ thả buông
môi hồng Em cợt nhả ...
 
Lê Phước Sinh

READ MORE - MƯA XUÂN – Thơ Lê Phước Sinh

CÓ MỘT CHIỀU NẮNG HẮT - Chùm thơ Lê Thanh Hùng

Nhà thơ Lê Thanh Hùng


 Có một chiều nắng hắt

 

Cỏ xuân thì, dưới lưng người thiếu nữ

Êm như tơ, biêng biếc sắc hoàng hôn

Bàn tay ngọc đang thật thà níu giữ

Một mùa xuân trôi, đẫm mộng ngập hồn 

                        *

Con Bìm bịp gọi chiều, thương quá đỗi

Bóng ngày đi, nghiêng sắc nắng chiều rơi

Có một gã đang ngồi bên bó gối

Đăm đắm xa xăm, ngắm ánh mây trôi

                        *

Chợt nắm lấy bàn tay đương bổi hổi

Đưa môi hôn, lặng lẽ phút giao mùa

Kìa đôi mắt, dưng nhìn nhau trân trối

Có điều gì đâu, như muốn phân bua

                        *

Ngọn cỏ rung rung, trời không quẩn gió

Đôi môi người đang khe khẽ đắn đo

Lời chưa nói mà dường như buông bỏ

Dùng dằng rơi, tím thẫm một hẹn hò

                        *

Vạt cỏ mềm, in dấu chiều nắng hắt

Khoảng không gian mờ, nắm bắt trong tay

Run run hờ, chếnh choáng say

Đường trăm ngã, mộng vun đầy mắt ai

 


Nợ nhau chiều tháng chạp


Đêm mơ khúc hoan tình năm cũ

Còn nợ nhau cả một vầng trăng

Treo đắm đuối lời yêu ngoa dụ

Nhịp thời gian quay quắt nhọc nhằn

                    *

Rơi đâu đó, lối mòn ký ức

Một ngày xưa xanh biếc mượt trôi 

Dấu tình nào, niềm vui thắp rực

Và nỗi buồn, gói trọn bờ môi

                    *

Buông tay với, thời gian vỗ cánh

Em băng qua, đêm tối mịt mờ

Trời tháng chạp, ngập ngừng sắc lạnh

Bỗng vỡ òa, trống vắng bơ vơ ...

                    *

Lắng nghe tiếng tình xưa đồng vọng

Gió miên man, trống vắng bến đời

Khắc khoải chiều đi, lòng dậy sóng

Còn điều gì mắc nợ người ơi …



Đi qua nhà, biết là em không còn ở đó


Sao cứ bâng khuâng, day trở níu nhìn

Ngõ phố cũ thân quen, ánh đèn mờ tỏ


Loang tan chiều theo gió cuốn hoang tin

Chuyện dĩ vãng có những điều cần buông bỏ

Sao cứ loay hoay, ta lặng lẽ giữ gìn…



Khi người ta già đi, mắt mũi kèm nhèm


Nhưng lại nhìn thấy nhiều hơn trước đó

Thấy nhịp đời quay, những cuộc người mờ tỏ


Trong ký ức quanh co, day trở lem nhem

Dẫu đã biết, rồi thời gian khỏa lấp

Sao cứ tần ngần giữa khoảng trắng và đen


Lê Thanh Hùng

     Bắc Bình, Bình Thuận

thanhhungmtbb@yahoo.com.vn


READ MORE - CÓ MỘT CHIỀU NẮNG HẮT - Chùm thơ Lê Thanh Hùng

VAI TRÒ CHUNG CỦA CHA MẸ TRONG GIÁO DỤC GIỚI TÍNH CHO CON Ở TUỔI DẬY THÌ - Vũ Thị Hương Mai

 


VAI TRÒ CHUNG CỦA CHA MẸ 

TRONG GIÁO DỤC GIỚI TÍNH CHO CON Ở TUỔI DẬY THÌ

 

Những hành vi tình dục ở tuổi mới lớn là một nhu cầu hoàn toàn tự nhiên mà chúng được tìm hiểu, được biết. Ở tuổi mới lớn, các em rất hăm hở tìm hiểu tất cả những gì có thể được về giới tính. Các em muốn biết và các em lúng túng các em cần những câu trả lời thực tế và riêng tư. Khi có cơ hội được thảo luận về giới tính, các em rất sôi nổi và tỏ ra có ý thức về vấn đề. Các em mong tìm ra được ý nghĩa và những chuẩn mực của giới tính. Các ông bố, bà mẹ đừng nghĩ rằng con mình không như thế. Nếu không thuộc loại chậm lớn, còi cọc thì các cô các cậu tất sẽ có những biểu hiện và những nhu cầu tự nhiên nói trên. Đó đồng thời cũng là nhu cầu hiểu biết những cái mới của đời sống con người và hiểu biết về chính bản thân. Vậy các bậc cha mẹ hãy tìm những cơ hội thuận lợi, những thời điểm thích hợp, chủ động gợi chuyện với con mình một cách khéo léo và tế nhị. Đừng để chậm trễ, nếu cha mẹ làm việc đó kịp thời, thích hợp, chắc chắn sẽ có tác động tích cực đối với con cái về vấn đề giới tính, tình dục bằng những lời bảo ban, trao đổi như những người bạn. Lúc đó con bạn sẽ đền đáp lại bằng sự biết ơn sâu sắc và một niềm tin cậy ruột rà.

 

Cũng như trong nhiều lĩnh vực khác, trong tình dục, môi trường xã hội quanh ta, những hành vi của người lớn có tác động rất lớn đối với đời sống tình dục của con cái sau này. Các nhà nghiên cứu tình dục cho rằng môi trường gia đình có vai trò đặc biệt quan trọng. Và đặc biệt quan trọng khi con còn thơ ấu, vào lúc cha mẹ thậm chí còn chưa có ý thức là mình đang giáo dục về vấn đề tình dục cho con cái. Tuổi ấu thơ có tác động rất lớn đối với sự nảy sinh những trục trặc, bệnh tật trong sinh hoạt tình dục sau này. Vào thời kỳ mà não còn đang phát triển, trẻ em rất dễ bị thương tổn thần kinh và tinh thần. Đây chính là thời kỳ trẻ em cần được bao bọc trong tình yêu thương, trìu mến và mọi sự thuận lợi. Nếu nó không tiếp nhận được toàn bộ sự phong phú của tình cảm thì sau này nó sẽ không chia sẻ tình cảm với bất kỳ ai. Trẻ em chưa biết nói mình cần gì, nhưng lại biết cảm thụ mọi chuyện rất chính xác. Nó cảm thụ mọi chuyện qua hành vi của cha mẹ, qua toàn bộ bầu không khí trong gia đình. Nó biết mọi người trong gia đình cư xử với nhau ra sao, vị trí của mỗi người trong gia đình như thế nào.

 

Cũng có rất nhiều người lớn lên trong một hoàn cảnh khắc nghiệt, phải trải qua thời tuổi thơ cay cực, nặng nề, nhưng họ lại không bị trục trặc gì về tâm lý giới tính. Bởi vì con người không phải ai cũng như ai. Có cùng qui luật phát triển chung, nhưng mỗi người lại có những đặc tính cá nhân riêng biệt, vì vậy mà những tác động của ngoại cảnh tới mỗi người cũng rất khác nhau: cái gây tác hại ở người này thì ở người kia lại diễn ra rất bình yên, vô tư. Tất nhiên, chúng ta vì không biết chính xác được cái gì đối với đứa trẻ của mình là vô hại, vậy thì tốt hơn hết là ta đừng tiến hành thử nghiệm, đừng đi lệch quy luật chung.

 

Những nhận thức và kinh nghiệm về giới tính ở lứa tuổi này vẫn còn chưa thật sự định hình. Các em đang trên con đường đi tìm hiểu thế giới đầy mới mẻ và hấp dẫn này. Chính vì vậy cha mẹ phải là những người hướng dẫn đầu tiên để bồi dưỡng cho con cái sự nhận thức đúng đắn về giới tính. Cha mẹ không nên cho rằng, nếu không đả động gì đến vấn đề giới tính sẽ khiến con cái cách li được với những thông tin về nó và cố giữ con mình ở tuổi ấu thơ, như vậy thì chủ quan và ngây thơ quá. Trong xã hội đa dạng thông tin, muốn bảo vệ con cái tránh xa những tiêu cực về giới tính, tình dục thì chính bản con người cha mẹ phải là người chủ động giáo dục giới tính cho con mình. Từ đó giúp con nhận thức đúng đắn về giới tính, tình yêu, quan hệ tình dục và tương lai về một gia đình hạnh phúc sau này. Đó là trách nhiệm thuộc về bố mẹ, nhất là trong xã hội ngày nay vừa phức tạp vừa thiếu dần đi sự ràng buộc về đạo đức, tệ nạn xã hội lan tràn, cha mẹ không nên phó mặc con cái đối mặt với những nguy hiểm về giới tính một cách mù quáng do các em thiếu hiểu biết. Bố mẹ cần chủ động hướng dẫn giúp đỡ con nhận thức đúng đắn vấn đề. Đặt kế hoạch trao đổi với con những hiểu biết cần thiết liên quan đến vấn đề giới tính cũng như quan niệm giá trị về tình yêu và hạnh phúc gia đình. Giúp con bồi dưỡng quan niệm lành mạnh, tỉnh táo và tự lập về giới, chuẩn bị những kiến thức trong sáng về quan hệ tình dục sau hôn nhân.

 

Trong giai đoạn cuối của tuổi dậy thì, nhu cầu quan hệ tình cảm với người khác giới tính khá mạnh mẽ. Lúc này, sự giáo dục đúng đắn, dìu dắt của cha mẹ là rất cần thiết. Điều quan trọng là cha mẹ phải có một sự giám sát và chỉ đạo một cách thông minh, nghiêm túc mà vẫn tôn trọng sự phát triển tự nhiên của tâm sinh lý đặc trưng ở lứa tuổi con mình. Chính cha mẹ có một nhiệm vụ vô hình nặng nề là dạy con mình biết yêu và yêu đúng cách. Cần xây dựng cho con một chuẩn mực tình yêu từ tình yêu của cha mẹ với con cái.

 

Giáo dục tình dục cho con cái ở lứa tuổi dậy thì thực ra có mục đích duy nhất là chuẩn bị cho con cái một tâm lý lành mạnh, trong sáng, phù hợp nhất trong quan hệ yêu đương, quan niệm đúng đắn về giới tính, tình dục. Đó là cơ sở để con cái có một cuộc sống thực sự hạnh phúc trong quan hệ vợ chồng sau này.

 * 

VŨ THỊ HƯƠNG MAI 

Long Biên - Hà Nội. 

Email: huongmai8081@yahoo.com.vn

READ MORE - VAI TRÒ CHUNG CỦA CHA MẸ TRONG GIÁO DỤC GIỚI TÍNH CHO CON Ở TUỔI DẬY THÌ - Vũ Thị Hương Mai

Chùm ảnh NGÀY HỘI HOA HỒNG - Chu Vương Miện

 Bấm chuột vào ảnh để phóng to.









READ MORE - Chùm ảnh NGÀY HỘI HOA HỒNG - Chu Vương Miện

CHIỀU CUỐI NĂM - Thơ Phong Nguyễn

Nhà thơ Phong Nguyễn


CHIỀU CUỐI NĂM

 

Ta về đứng dưới bờ hiên

Nghe xuân trìu trịu cứ nghiêng đến dần

Góc sân tiếng guốc... mạ lần

Quét cho xong đoạn lá tàn đêm qua

Tiếng ru ai gọi nắng xa

Cứ lay lắt mãi giữa tà hoàng hôn

Bếp chiều mấy sợi khói tuôn

Chao ôi! Hương nếp cứ vờn thơm bay...

 

 26 tháng Chạp, Tân Sửu

PHONG NGUYỄN

<nguyenphongbh.1957@gmail.com


READ MORE - CHIỀU CUỐI NĂM - Thơ Phong Nguyễn

Wednesday, January 4, 2023

MƯỜI HAI GIỜ ĐÊM THÊM MỘT, HAI GIÂY - Thơ Như Nguyệt

 


Mười hai giờ đêm 

thêm một, hai giây



Đêm New Year Eve, hai mươi năm trước

Mười hai giờ đêm thêm một, hai giây

Anh gọi cho em chúc mừng Năm Mới

Giọng anh ấm áp, dễ thương ghê nơi

Làm em hạnh phúc, hân hoan quá chời

Thấy mình may mắn, vui ơi là vui!

Vui ngay lúc ấy, vui cả năm trời



Là người đầu tiên năm đó gọi em

Tiếp tục gọi em vài năm sau đó


Mười hai giờ đêm thêm một, hai giây

“Happy New Year, Cynthia, my love”

Người bạn tâm đầu, người yêu lý tưởng

Là người em thương, em thật tình thương!



Hơn một năm sau ta thành tình nhân

Vài ba năm sau, ngỏ lời cầu hôn,

Quỳ dưới chân em anh nói ân cần

Cầm nhẫn kim cương em rơi nước mắt

Đưa lại cho anh, ruột đau như thắt!

Sao phải cầu hôn, sao phải hứa thề?

Mình đang yêu nhau, tình chẳng vụng về

Không muốn đâu anh... thành vợ thành chồng

Tình đang mặn nồng, chẳng muốn đổi thay!



Sau khi ly dị, cô đơn trống vắng

Gặp anh trong Gym, tim em chiến thắng

Nó đập liên hồi mỗi khi gặp anh

“My heart melts every time I see you”

Nghĩ thầm như thế, nhưng em không nói

Nên khi anh gọi tình hồng chói lói

Một thiên tình sử em nhớ đời đời!



Anh hết gọi em Chúc Mừng Năm Mới

Mỗi New Year Eve vẫn nhớ đến anh

Mười hai giờ đêm thêm một, hai giây

Vẫn nghĩ đến anh, nỗi nhớ đong đầy!



Như Nguyệt

January 1st, 2023

<nhunguyet9963@gmail.com>

READ MORE - MƯỜI HAI GIỜ ĐÊM THÊM MỘT, HAI GIÂY - Thơ Như Nguyệt