Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Friday, November 15, 2019

Lê Yên đọc KHOẢNG LẶNG - Thi phẩm của Nữ sĩ Hoài Thơ

     
 KHOẢNG LẶNG
 Nữ sĩ Hoài Thơ! 

Cô ấy thốt lên:
    Đời buồn viết mãi chẳng thành câu/ Cố ghép cho xong cái chữ sầu/ Hoang phế đời che nhòe nét bút/ Bạc bẽo tình đau trang giấy nhàu. (Không đề)
    Có đôi khi ta ngồi đó, giữa khoảng lặng tưởng chừng như nghe rõ hạt bụi rơi vào tâm thức… Sự trống trải dội lại âm vang… Niềm yêu, nỗi nhớ, khát vọng đời thường, cùng những đắng cay, đau khổ. Tất cả nhào nặn thành một thứ cảm xúc khiến hồn ta ngất ngưởng say. Say ở đây không phải là sự lên men hưng phấn… Cơn say này làm ta chết lịm, cho đến khi nó lặng đi, thoát thai thành nỗi buồn, cứ phảng phất như là khói, làm mắt ta cay… Những giọt lệ chực trào đó chảy ngược vào trong, nhỏ xuống trái tim làm nghẹn nhịp thở. Hai tay ôm lấy ngực tựa vào đêm, tựa vào sự vay mượn một bờ vai trong tâm tưởng… Muốn gào, muốn khóc, muốn người trả lại chút bình yên yếu đuối để nương qua tháng ngày.
  Tôi thấy mình như lạc vào KHOẢNG LẶNG mênh mông của nữ sĩ HoàiThơ. Người đàn bà có nội tâm đẹp, khắc khoải với phận má hồng… Có người đàn bà nào muốn một tình hờ…Tại sao lại chọn con đường hẹp? Con đường đó chỉ có tủi phận… Vậy mà khi con tim thắt lại vì yêu. Thổn thức vì nhớ. Đứng từ xa để nhìn… Vẫn khao khát được sống hết mình. Yêu hết mình với những đau khổ tận cùng.
         Trần tục tình nhân trần tục kiếp hờ… Chua chát
         Bờ vai hở vành môi khô…
         … Vật vờ dưới thành trì đổ nát
        Cơn mưa lòng… Bỏng rát kiếp tình nhân
          (Kiếp tình nhân)
  Con người với bản năng vốn có là yêu thương. Làm sao tự chủ khi cảm xúc yêu đương bùng vỡ. Ta cứ lao về phía trước như kẻ mộng du… Vượt tầm kiểm soát mọi nhận thức hay phản ứng. Yêu là cho đi, không tính hơn thiệt. Con tim có lý lẽ riêng của nó. Làm sao gọi là yêu sai người. 
   Vậy thì: Kiếp tình nhân có tội không? 
   Không ai bắt tội khi ta yêu. Chỉ là bản thân ta cho đi và đón nhận như thế nào cho đẹp. 
  Ta chỉ thấy một màu hồng khi nhìn đối tượng mình yêu. Lời tuyên bố yêu hết mình, chẳng qua cũng chỉ phát xuất từ cảm xúc hai chiều. Muốn được cảm giác yêu hay khẳng định giá trị bản thân. Khi cơn sóng đó lắng xuống thì tình cảm cũng phai lạt. Đó chỉ là một sự trao đổi cảm xúc… Khi không được thỏa mãn ta cảm thấy thất vọng và đau khổ. 
  Tình yêu không phải là cung bậc cao nhất.  Một tình yêu đích thực trong đó phải có tình thương. Biết sẻ chia và nâng đỡ cuộc đời nhau. Cảm thông và thấu hiểu. Tình yêu nghiêng về cảm xúc hưởng thụ… Tình thương nghiêng về trách nhiệm… một mối quan hệ yêu đương nặng về cảm xúc sẽ chóng tàn. Ngược lại tình thương đa phần, mối quan hệ đó bền lâu.
  Nữ sĩ Hoài thơ khao khát yêu và được yêu. Sự mảnh liệt trong tình yêu được đưa vào thơ như một lực đẩy bất tận. Như sóng xô từng cơn… Tại sao yêu mà không giám nói yêu? Hãy là chính mình cho dù người đời có lên án. Cho dù hồn kia có úa như lá cuối mùa thu.
         Hình như em chưa! Chưa từng biết yêu thương
        Chưa từng đứng ngoài trời đêm đếm sao cho tới sáng
        Những bài thơ chị viết ngọt ngào, lãng mạn
       Nhớ thương quay quắt, nước mắt trả đầy
       Là vết trầy…!
       Là dăm phiến lá khô vàng úa mục cuối mùa Thu.
        (Hình như em chưa từng yêu)
  Thơ như hơi thở quyện vào hồn. Những cảm xúc đó cho dù là nốt bỗng hay nốt trầm vẫn theo cô dệt nên một giai điệu rất riêng. Cô nhìn thấy trong đất trời linh hồn của vạn vật. Mỗi một giọt mưa, giọt nắng đều rung lên khi cảm xúc cô chạm vào. Trong trẻo hồn nhiên như ngày mới lớn… 
         Rồi một chiều hè ra rả tiếng ve
         Khi cây me đầu làng bắt đầu trổ nụ
         Tôi chợt nhớ về trường cũ
         Còn đâu đây nguên vẹn một mùa xưa
         (Dấu yêu)
   Hay quay quắt vắt đến giọt cuối cùng nỗi đau, vất vưởng mộng du giữa vô thường… Cô nói hộ người đàn bà gánh nhọc nhằn trên vai hay người đàn bà ôm góc khuất dấu linh hồn giữa những bình thường cuộc sống. 
   Trong trái tim có một tình yêu, cho dù tình yêu đó chỉ riêng mang. Ngày qua vẫn ấm áp… Bỗng một chiều chợt nhớ quay quắt tình yêu của mình. Lang thang trong cô đơn với nỗi nhớ… Nhưng dù sao vẫn còn ta với nỗi nhớ… Chỉ sợ cô đơn ăn mòn cảm xúc… Cho đến một ngày sự cô độc giết chết chút tình còn lại. Dư âm của vòng tay xiết chặt và nụ hôn sâu chỉ còn mờ nhạt trong ký ức…
         Nửa đêm vỗ giấc mộng thường
         Đàn ai lỗi nhịp tơ vương gieo sầu
         Đêm nay trăng lạc về đâu
         Đông về tuyết phủ một màu tang thương
         (Không đề)
   Tôi khẽ cười khi đọc khổ thơ nói lên cảm xúc ghen của tác giả. Hi… Thật dễ thương! Thật sự đau khổ khi yêu mà không dám nói yêu… Nhớ mà không dám nói nhớ… Tất cả cất vào sâu bên trong để rồi lần mò ghen, Chịu đựng sự vò xé nội tâm đa chiều…
          Em muốn mình lạc vào trái tim anh
          Xem thử anh dành cho em mấy phút
          Một ngày, một đêm hay một chút
          Còn thời gian dành lại cho ai?
           (Em muốn mình lạc vào trái tim anh)
   Người đàn bà luôn tạo cho mình một vỏ bọc, như thành trì che chắn trước những phong ba bảo tố. Ngẩng cao đầu và bươn tới dưới mưa chiều, dẫu nước mắt hòa cùng giọt mưa mặn chát. Là điểm tựa cho các con. Người đàn bà không cho phép mình gục xuống… Vậy mà đôi khi rũ úa, mệt mỏi, bất lực… Tất cả sự yếu đuối vỡ ra để rồi khóc trong ngẹn ngào…
          Con đứng trước nấm mồ má chiều nay
          Gío cuối Xuân thân con gầy hiu hắt
          Ngẫm cuộc đời chẳng còn gì để mất
          Ai cũng rồi về với đất mà thôi…

          Bữa cơm chiều lối nhỏ bờ ao Tre
         Chạy tung tăng khóc cười thời má mắng
         Con thèm lại mớ rau dẫu đắng
         Bát cơm quê nắng mưa thuở thiếu thời…
        (Bên má chiều cuối Xuân)
   Thật nao lòng…! 
   
   Nữ sĩ Hoài Thơ là một người phụ nữ cá tánh. Cô yêu mãnh liệt. Cô buồn trời đổ mưa. Cô hận sâu thẳm với đêm. Tất cả đã được cô đưa vào thơ. Chính vì thế thi phẩm KHOẢNG LẶNG có một độ hút nhất định. Người yêu thơ như bắt gặp mình đâu đó giữa những gam màu của cuộc sống mà tác giả muốn truyền tải. Cùng nén tiếng thở dài hay rơi nước mắt xót xa với những đổ vỡ của tình yêu.
   Tác giả nhuần nhuyễn trong nhiều thể loại: Đặc biệt là bát ngôn và thơ tự do. Sự mượt mà trong hai dòng thơ này như dòng sông chuyển tải được hết nỗi lòng. Tác giả đã sắp con chữ như là một trò chơi từ lúc còn rất nhỏ. Một năng khiếu trời phú cho phận má hồng đa đoan… Những vần thơ vụng dại đầu đời như là một nguồn mạch chảy dài xuyên suốt cho đến hiện tại. Với sức viết nội lực. Mỗi một bài thơ trong từng tác phẩm súc tích, cô đọng và không thiếu phần cảm xúc. Sự lãng mạn trong thơ của tác giả như hái được sao trời, với được mây xanh… Mênh mông vươn xa cuối miền rung động của tâm hồn…
   Tác phẩm của cô đã đươc in riêng: Niêm khúc tình buồn/ Tiếng sóng đêm. In chung: Ra khơi tập 1-2-3. Tự tình tập 3. Nối vòng tay lớn. Xuân yêu thương và trên tay chúng ta là tác phẩm: KHOẢNG LẶNG.  Xin được đến với bạn đọc.
   Nếu một lúc nào đó bạn chợt thèm một khoảng lặng… Có phải vì bên trong quá đầy… Hãy cùng tác giả đối diện với những cảm xúc hiện hữu, giấu kín hay ẩn sâu qua từng lớp thời gian… Một mình... Nhắm mắt thả hồn để được tan vào hư vô trong phút chốc giữa vô thường. Để biết rằng đau khổ chỉ là cảm xúc… Hãy nhặt nhạnh những gì còn lại của tình yêu, của đau khổ, tuyệt vọng. Nhặt những tinh túy trong muôn vàn cảm xúc đó, thăng hoa cho phần hồn của mình. Vì khi ta trải nghiệm cảm xúc nào là do ta chọn lựa… Nuôi dưỡng yêu thương để tháo gỡ mọi trói buộc. Tìm an nhiên giữa đời thường.
   Cám ơn nữ sĩ Hoài Thơ đã cho ra đời những tác phẩm hay. Như mật ngọt , như hương hoa dâng tặng nhân gian. Để rồi những hương hoa đó còn mãi, lưu mãi trong lòng bạn yêu thơ những thi phẩm có giá trị…  ./.
       Sài Gòn 28/10/19.  
        LÊ YÊN
   
   
          

  

READ MORE - Lê Yên đọc KHOẢNG LẶNG - Thi phẩm của Nữ sĩ Hoài Thơ

Thursday, November 14, 2019

Mơ Tan * Nhạc : Nguyễn Tâm Hàn - Thơ Mưa Đêm của Trần Thuý Nga - Hà Thanh trình bày

READ MORE - Mơ Tan * Nhạc : Nguyễn Tâm Hàn - Thơ Mưa Đêm của Trần Thuý Nga - Hà Thanh trình bày

MƯA – Thơ Phan Quỳ





MƯA 

Mưa xa từng hạt rớt,
Mưa gần từng hạt rơi,
Mưa che mờ khung cửa,
Mưa xóa dấu em tôi.

Mưa đan từng sợi nhớ,
Mưa dệt từng sợi thương,
Mưa xây thành hồ mộng,
Mưa đầy thành biển mơ.

Mưa giăng đầu ngọn núi,
Mưa rải xuống sông sâu,
Mưa ơi đừng mưa nữa,
Bước ai buồn về mau.

Trong muôn trùng nỗi nhớ,
Mưa trắng xóa khung trời,
Mưa ngàn hạt chơi vơi.

Mưa ơi đừng mưa nữa ,
Mưa ướt áo em tôi.
Mưa bao giờ cho dứt,
Thôi ướt áo em ơi ???

                      Phan Quỳ

READ MORE - MƯA – Thơ Phan Quỳ

NHỮNG BÀI THƠ TỨ TUYỆT CỦA NGUYÊN LẠC






1. TRẦM TƯ ĐÊM BÊN SÔNG

Tóc rồi sương điểm theo năm tháng
Sắc cùng tàn phai theo tuổi đời
Ai xui trăng rụng trên dòng lắng
Một kiếp người thôi thế nhân ơi!


2. NGÀY CŨ

Biết tìm đâu quê hương ngày cũ
Thời đã qua con nước xa nguồn
Khóc sương điểm tóc đời cô lữ
Nỗi tàn phai lạnh buốt hư không!


3. HƯ KHÔNG

Trăm năm dâu bể điêu tàn
Ngàn năm mây trắng trên ngàn vẫn bay
Chuông chiều tám sải gọi ai?
Giật mình lữ thứ thở dài hư không!


4. ĐÊM ĐỢI CHỜ

Chong đêm đầy mắt đợi người
Đôi tay ta dụi kẻo rồi mờ sương
Thấy chi? Tích tắc đêm trường
Quỳnh hương nở đóa còn vương đến giờ!

                                              Nguyên Lạc

READ MORE - NHỮNG BÀI THƠ TỨ TUYỆT CỦA NGUYÊN LẠC

RU ĐÊM TÌNH LỠ, THÈM - Thơ Tịnh Đàm



       Nhà thơ Tịnh Đàm



RU ĐÊM TÌNH LỠ

Giờ thôi Em
Mình đã xa
Chút ân tình cũ...
Không là của nhau !

Đành như
Chiều nắng phai mau
Ru đêm tình lỡ...
Xót đau một thời !


THÈM

Mộng về đâu
Giữa cơn say ?
Một tôi
Nghiêng ngả
Chốn này không em !

Vườn khuya
Gió lạnh lay rèm
Đường trăng chếch bóng
Chợt thèm...
Có Em.

Tịnh Đàm


READ MORE - RU ĐÊM TÌNH LỠ, THÈM - Thơ Tịnh Đàm

Wednesday, November 13, 2019

ĐỐI DIỆN - Thơ Đỗ Anh Tuyến





ĐỐI DIỆN

Ta vuốt mặt bóng đêm, dang tay che ánh mặt trời
ngày cũng như đêm rạo rực ngọn lửa trong lòng bỏng cháy
tiếng hát vang xa lảnh lót cất ca
hòa với gió...
với mưa...
với đất trời vang cùng nhịp thở
vỡ tan những thăng trầm thời gian
ta gói mình trong tiếng cười thầm lặng
ai khóc ai cười bằng nuớc mắt
đối diện, đứa em song sinh nhìn thẳng vào mắt ta chợt khóc
giả dối... vung cao đôi tay
xoảng... tiếng gương vỡ...

ĐỖ ANH TUYẾN
Địa chỉ: Khu Cộng Hòa, thị trấn Thanh Nê,
huyện Kiến Xương, tỉnh Thái Bình
Email: dovantuyenbk@yahoo.com.vn

READ MORE - ĐỐI DIỆN - Thơ Đỗ Anh Tuyến

THẬT THÀ... - Thơ Trần Mai Ngân






THẬT THÀ...

Không phải là phút ngoài chồng ngoài vợ đâu
Mà tận trái tim sâu... anh đã là tất cả !
Dẫu biết đó là trăm ngàn nghiệt ngã
Mà cứ yêu cứ bất chấp thế gian này...

Em sẵn sàng cho những cuộc đọa đày
Chìa vai gánh lời nhân gian buộc tội
Chỉ anh biết mình em không có lỗi
Trái tim ngoan em vốn thật đàn bà...

Trăm nghìn lần em chẳng biết điêu ngoa
Tim chỉ đập một nhịp tình duy nhất
Duyên chỉ thắm se đời em lận đận
Còn gì đâu em chết lúc hai mươi...

Người đàn bà - em đánh mất nụ cười
Và băng giá quấn quanh đời rất trẻ
Tim chai đá lặng nghe đời rất khẽ
Nhẹ nhàng qua rồi lại nhẹ nhàng trôi...

Mai sau này có về chốn xa xôi
Em vẫn nói : yêu anh  không có tội!

                              Trần Mai Ngân
                                 14-11-2019

READ MORE - THẬT THÀ... - Thơ Trần Mai Ngân

KỶ NIỆM ĐÁNG YÊU - Thơ Thủy Điền





 KỶ NIỆM ĐÁNG YÊU
(Vài nét về tỉnh Cà mau)  

Tiếng "Phành phạch" lướt sông Cửa Lớn
Đưa tôi về thị trấn Năm căn
Nơi tận cùng Tổ quốc phía nam
Để nhìn lại những hình ảnh cũ

Nơi cha ông ngày đêm lam lũ
Làm cái nghề đóng "Đáy Hàng khơi"
Hai... nắng, mưa giáp mặt biển trời
Lây lất với những con cá biển

Đời họ sống giản đơn, cần kiệ
Một mái nhà bốn cột, che tôn
Không bon chen hoa mỹ, ôn tồn
Không đậm nét thị thành hương sắc

Tàu "Phành phạch" qua từng ngõ ngách
Biển và trời cùng dậy hiện lên
Một màu xanh tươi thắm thiên nhiên
Làm ngây ngất lòng người viễn xứ

Tôi lần bước quê hương trình tự
Qua Tam giang, Lâm hải, Hiệp tùng
Mõ Vàng đen rừng Đước trùng trùng
Xa xa khói, ... sương mù bao phủ

Ghé chợ "Trôi", Hàm rồng lắm thú...
Tam giang đông... Ba khía nực nồng
Hàng vịnh chiều bánh cống trên sông
Tiếng cô gái chào hàng, dạ đói

Rời Năm căn hoàng hôn ngả tối
Tôi mang về một kỷ niệm yêu.

                                     Thủy Điền
                                   04-11-2019

READ MORE - KỶ NIỆM ĐÁNG YÊU - Thơ Thủy Điền

Ca khúc HẸN VỀ QUẢNG TRỊ - Võ Công Diên

READ MORE - Ca khúc HẸN VỀ QUẢNG TRỊ - Võ Công Diên

CÔ LIÊU MỘT BÓNG - Nhạc: Mai Hoài Thu - Thơ: Hoàng Phượng - Ca sĩ: Như Hải Yến

READ MORE - CÔ LIÊU MỘT BÓNG - Nhạc: Mai Hoài Thu - Thơ: Hoàng Phượng - Ca sĩ: Như Hải Yến

ANH TỪNG YÊU NGƯỜI ĐÀN BÀ VÙNG SÔNG NƯỚC - Thơ Phạm Ngọc Thái



hinh-anh-tinh-yeu-4

ANH TỪNG YÊU NGƯỜI ĐÀN BÀ VÙNG SÔNG NƯỚC

Mối tình cũ vết thương chưa kín miệng
Tình mới vụt về, hàn lại trái tim anh
Ôi ! Người đàn bà, anh sớm yêu thương
Em hiền lành, mộng mơ như trang cổ tích.

Em nói quê em cũng ở vùng sông nước
Lại là quê người tình cũ ! Anh đau...
Hai người đàn bà, một trái tim yêu
Tỏa xuống anh, hai vầng trăng lung linh, tha thiết

Lòng những muốn mang theo em hạnh phúc
Sống vĩnh hằng trong thế giới thơ anh
Mai ngày như các ánh sao băng
Tình yêu em sáng ngời cùng non nước.

Cưng ơi ! Đường Hà Nội về quê em, xa nửa trời tổ quốc
Nhưng trái tim này luôn ở bên em
Bao buổi em lên lớp cho học sinh, anh vẫn ngóng nhìn
Cái giọng nhỏ êm êm ? Sao nghe mà thương lạ !

Đi giữa phố phường, người đông ồn ã
Hồn buông trôi theo áng mây bay
Về tít tận chân trời, nơi có bóng em tôi
Mình trở lại thời xuân xanh ? Em nhỉ !

Em từng nói: " Tình yêu, thế giới đầy huyền bí "...
Như anh và em, bình dị đến yêu nhau
Chẳng thể nào định nghĩa được đâu ?
Chỉ biết anh đã yêu ! Và em là tất cả...

Hỡi con Sông Tiền ! Ngày ngày em qua đò ở đó
Có chở cả khối tình, anh đã trao không !?

          1.6.2019
   PHẠM NGỌC THÁI
READ MORE - ANH TỪNG YÊU NGƯỜI ĐÀN BÀ VÙNG SÔNG NƯỚC - Thơ Phạm Ngọc Thái

Tuesday, November 12, 2019

ĐẮN ĐO GÌ NGÀY MỚI | APSARA | TIẾNG CÀO RUỐC ĐÊM TRÊN BÃI HỒNG CHINH - Chùm thơ Lê Thanh Hùng

Nhà thơ Lê Thanh Hùng

Chùm thơ Lê Thanh Hùng

ĐẮN ĐO GÌ NGÀY MỚI

Biết quá khứ, không thể đổi thay được
Thì việc gì, phải cứ tiếc: giá như ...
Khép quá khứ lại - an nhiên mơ ước
Cuộc sống bây giờ, bận rộn ưu tư
                      *
Việc kết thúc, là khởi đầu việc khác
Dòng chảy tuôn trôi, xoay trả nhịp đời
Sao đắm đuối một chuyện tình phai nhạt
Khắc khoải, mơ hồ, nắm thả, buông lơi ...
                      *
Quên dĩ vãng để yêu thương hiện tại
Sống hết mình để kiến tạo tương lai
Nhưng còn đó, những tháng ngày vương vãi
Vật vờ xuôi theo bóng nắng đổ dài
                       *
Cứ phóng chiếu, chuyện của mình hồi đó
Mỗi bàn chân tự biết những con đường
Bao nhiêu cơ hội còn đây - để ngỏ
Lưỡng lự, gọi mời bản năng yêu thương
                        *
Bàn tay dơ, thì làm sao rửa mặt
Màu sắc đời đâu chỉ trắng và đen
Có một khoảng trống không màu chớp bắt
Mờ tỏ vần xoay, chấp chới ánh đèn
                         *
Quá khứ dù sao, cũng là điểm tựa
Hình mẫu cho mình gợi mở ngày mai
Còn nguyên đó, một ẩn tình chan chứa
Chầm chậm trôi, nhưng chưa hề nhạt phai ...
                                                        III/17
        Lê Thanh Hùng


APSARA

Ngang dấu bằng
Lăn
Lốc đá
Chùn chân
Vũ điệu
Apsara
Ngậm hoa cải
Cài nghiêng
Khách lạ
Chợt thu
Không rối lẫn
Điệu đà
        Lê Thanh Hùng


TIẾNG CÀO RUỐC ĐÊM 
TRÊN BÃI HỒNG CHINH

Rơi tiếng vọng hồ đồ gió tốc
Thản nhiên reo trong suốt dặm dài
Treo đắm đuối, vầng trăng cô độc
Tiếng sóng xa, đổ giọng liêu trai
                    *
Bãi vắng lạnh góc gành mờ tỏ
Bóng người đi trong sóng nhấp nhô
Tiếng cào ruốc, miết đêm méo mó
Gập gềnh bờ, khập khễnh lô xô
                    *
Ánh trăng vỡ trôi trên triền sóng
Con nước rong trôi nổi phận người
Như khỏa lấp đăm chiêu tiếng vọng
Nhọc nhằn đêm thưa vắng tiếng cười
                    *
Nghe buốt lạnh, gió đưa trăng lặn
Mỏi mòn đêm, mù mịt góc trời
Tiếng xuồng máy trôi xa văng vẳng
Sóng dập dờn đổ vọng đường khơi
                   *
Ốc ruốc đổ, vàng trăng óng ánh
Tiếng cười vui, con nước được mùa
Choàng tay với, dường như quên lạnh
Soãi lưng nằm, đón mặt trời lên.

        Lê Thanh Hùng
    Bắc Bình, Bình Thuận

READ MORE - ĐẮN ĐO GÌ NGÀY MỚI | APSARA | TIẾNG CÀO RUỐC ĐÊM TRÊN BÃI HỒNG CHINH - Chùm thơ Lê Thanh Hùng