Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Sunday, November 18, 2018

BÌM BỊP KÊU... - Thơ Trần Mai Ngân



                                        Nhà thơ Trần Mai Ngân


BÌM BỊP KÊU...

Bờ sông cũ, con Bìm Bịp cũ
Cất tiếng kêu chiều đã mênh mông
Khàn giọng thôi... lòng cũng xa lòng
Chị đã bước theo chồng, thôi hết !

Về bên đó làm dâu, làm vợ
Có khi nào chị nhớ dòng sông
Một chiều thu hay tối cuối đông
Chị đã khóc trên vai người ấy!

Xa đến vậy và lâu đến vậy
Mấy mươi năm chị dối lòng mình
Hạnh phúc đầy ngà ngọc lung linh
Là gia sản cho người ngắm nghía!

Bìm Bịp kêu chiều nay thấm thía
Chẳng buồn đâu, chị chỉ đau thôi
Chân trời là nơi chốn xa xôi
Tình ở đó làm sao chị đến...

Ngày và tháng chia nhau chống chếnh
Sắc và hương vẫn ngát ngát hương
Chị biết rằng mình vẫn mãi thuơng
Hình bóng ấy vẫn luôn bên chị

Bìm Bịp kêu tiếng chiều tiều tụy
Nước sông trôi... cứ dập duềnh trôi
Chị cố cười... phải cố cười thôi
Đã phung phí ngàn năm nỗi nhớ !

                           Trần Mai Ngân
                              17-11-2018

READ MORE - BÌM BỊP KÊU... - Thơ Trần Mai Ngân

Saturday, November 17, 2018

Chùm ảnh LAN ÚC - Chu Vương Miện






READ MORE - Chùm ảnh LAN ÚC - Chu Vương Miện

LÊ THIÊN MINH KHOA: THƠ VÀ ĐỜI - Hải Hà

Lê Thiên Minh Khoa:   THƠ VÀ ĐỜI
                                                                     Hải Hà

C:\Users\TTC\Pictures\nhà văn Sơn Nam và LTMK ở quán cóc Bà Rịa.jpg
Nhà văn Sơn Nam nhà thơ Lê Thiên Minh Khoa

ở một quán cóc tại TP Bà Rịa.

      Khác với vẻ ngoài, thơ của Lê Thiên Minh Khoa nhẹ nhàng, tình cảm và rất đời thường. Hơn 40 năm qua, Lê Thiên Minh Khoa đã gắn bó cuộc đời mình với thơ và mảnh đất Bà Rịa - Vũng Tàu như là thứ duyên nợ khó dứt. Nhiều bài thơ của anh như: Thị trấn tôi, Ngọn đèn dầu, Trong quán cà phê, Còn mãi tuổi 15… không chỉ được những người yêu thơ truyền nhau đọc mà còn được đưa vào trong các chương trình giảng dạy văn học địa phương và thành ca từ của ca khúc âm nhạc.
       Phóng viên BRT.VN - Đài Truyền hình Bà Rịa - Vũng Tàu đã có cuộc trò chuyện thú vị với nhà thơ.
           C:\Users\TTC\Pictures\Nhà thơ LÊ THIÊN MINH KHOA qua ký  họa  của HS Huỳnh Phương Đông.jpg
  
 Nhà thơ Lê Thiên Minh Khoa qua ký họa của HS Huỳnh Phương Đông

 - Phóng viên: Nhiều nhà nghiên cứu, phê bình xếp thơ anh vào trường phái “thơ đời thường”. Anh nghĩ sao về nhận xét này?
   - Lê Thiên Minh Khoa: Sau ngày giải phóng, khi biểu hiện bằng thơ những điều mình chiêm nghiệm về những cảnh đời thường xung quanh mình nhưng thời đó những người yêu thích thơ tôi thường chép tay và đọc cho nhau nghe, như là “văn nghệ dân dã”. Đến thời kỳ đổi mới, giữa thập niên 80 những bài thơ tôi viết về “đời thường” mới được đăng công khai. Bài thơ “đời thường” đầu tiên của tôi được phổ biến trên diễn đàn công khai là bài Trong quán cà phê đăng trên báo. Trong bài thơ này, các nhân vật đều là “nguyên mẫu” có thực quanh tôi: “Người bạn vong niên đàn con thơ dại/ chiếc quần dài cắt tã lót cho con” là thầy hiệu trưởng Nguyễn Quốc Hùng, có 5 đứa con vào thời baocấp. “Người bạn nhà thơ như tay già thợ mộc/ giấu sự đời sau rối nét hoa văn” là nhà thơ Vũ Xuân Hương, người sống và viết như một “tay già thợ mộc”. Rồi “người họa sĩ vẽ chân dung kiếm sống/ những bức tranh úp mặt vào vách/ những bức tranh ngửa mặt lên trời…” là họa sĩ Phạm Hoan, chồng của nhà văn Phạm Thị Nguyệt Cầm. Còn: “Nhà giáo chín chắn nói ra điều mình chưa từng suy nghĩ/ và các cuộc đời cứ mòn đi, rỉ ra” có lẽ là không ai ngoài tôi đây.     

 C:\Users\TTC\Pictures\ký họa  của HS Lương Thủy Trường.JPG
  
Lê Thiên Minh Khoa qua ký họa của HS Lương Thủy Trường   

- Trong các sáng tác của anh, nhiều bài thơ được giảng dạy trong chương trình văn học địa phương đặc biệt bài Ngọn đèn dầu được đưa vào giảng dạy trong chương trình chính khóa văn học theo Phân phối chương trình và Sách giáo khoa do Sở Giáo dục - Đào tạo biên soạn?
     - Tôi viết bài thơ Ngọn đèn dầu vào năm 1979, nhân chuyến công tác ở xã Ngãi Giao, huyện Châu Thành cũ (nay là huyện Châu Đức, Bà Rịa - Vũng Tàu), nơi có nhiều đồng bào Ch’ro sinh sống. Đây cũng là dịp xã Ngãi Giao được Nhà nước tặng huân chương vì thành tích xóa mù chữ và đã tổ chức đêm lửa trại “Lễ hội Xóa mù chữ”. Xã Ngãi Giao bấy giờ rộng lớn và còn hoang sơ lắm, đứng giữa bóng đêm của rừng núi mênh mông, chứng kiến cảnh từng tốp bà con đi học, mỗi người trên tay một ngọn đèn nhỏ, le lói từ những ngã rừng túa ra… tôi có cảm giác như mọi cái lạnh lẽo, u tối của núi rừng rồi sẽ được xóa hết. Bài thơ Ngọn đèn dầu tôi viết xuất phát từ tấm lòng của một người thầy giáo đối với những người giáo viên xung kích đang ngày đêm âm thầm miệt mài mang ánh sáng văn hóa đến cho những đồng bào dân tộc ít người ở những vùng xa xôi hẻo lánh và đầy khó khăn trong những năm đầu sau ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng. Những người thầy giáo xung kích trong công tác xóa mù lúc bấy giờ không hẳn là những giáo viên được đào tạo bài bản từ các trường sư phạm, chữ  nghĩa của họ có thể không nhiều nhưng cái tình với người, với đời thì rất sâu.
      Theo tôi, tính địa phương, đúng ra là “tính bản địa”  của văn học - nghệ thuật không chỉ biểu hiện ở chỗ tác phẩm nêu lên tên đất, tên người cụ thể ở địa phương đó mà chủ yếu là tác phẩm phản ánh cuộc sống và đặc biệt biểu hiện được tâm tình của người dân địa phương. Nói đến đây tôi nhớ lại câu nói của nhà thơ Gamzatop: “Nhân dân sản sinh ra nhà thơ để nói hộ cho nhân dân điều mà nhân dân không nói được”…

 C:\Users\TTC\Pictures\Ky hoa của HS Trọng Lộc_FotoSketcher.jpg
 Lê Thiên Minh Khoa qua ký họa của HS Trọng Lộc

     - Thơ của Lê Thiên Minh Khoa không chỉ được nhiều người yêu thích mà còn được nhiều nhạc sĩ phổ nhạc?
      - Nói theo lý luận mỹ học cổ điển thì “thi trung hữu nhạc” - trong thơ có nhạc. Nhưng thực ra, vì tôi chơi thân với nhiều nhạc sĩ, có dịp “bù khú” với nhau, đọc thơ cho nhau nghe, đồng cảm với thơ và đồng cảm với nhau, mến người nên yêu thơ, yêu thơ nên mến người, nên họ phổ thơ tôi. Chẳng hạn năm 2003, tôi dự trại sáng tác tại Đà Lạt, trong đoàn chỉ có ba NS (Hoàng Lương, Bùi Thanh Hóa, Trọng Vĩnh) nhưng cả ba đều phổ nhạc thơ tôi. Hạnh phúc lắm khi có người đồng cảm với mình, với thơ mình…
     - Cám ơn nhà thơ, chúc anh sẽ có thêm nhiều bài thơ hay.
HẢI HÀ (thực hiện)
Nguồn: http://brt.vn/212/67697/Le-Thien-Minh-Khoa-Tho-va-doi.htm

READ MORE - LÊ THIÊN MINH KHOA: THƠ VÀ ĐỜI - Hải Hà

NGƯỜI THÔN NỮ MIỀN SÔNG NƯỚC - Thơ - Phạm Ngọc Thái

NGƯỜI THÔN NỮ MIỀN SÔNG NƯỚC


Nén hương lòng anh tưởng niệm mối tình em
Bóng trúc vắng, làng quê xanh viễn vọng
Giọt lệ đắng em hòa cùng anh uống
Chốn xa vời người lữ khách đứng dừng chân.

Xin để lại cho đời vài khúc ca ngân
Nghìn năm sau - Thế nhân ơi, hãy nhớ !
Tấm hình ta cùng nàng một thưở
Và cuộc tình nước mắt lẫn yêu thương.

Anh không thể mang em theo trọn kiếp thi nhân
Giúp em vượt qua đời bể dâu khốn khổ
Mai có đến gặp lại anh bên nấm mồ
                                  nơi chân trời, xứ sở
Xõa tóc mà than khóc cõi dương gian...

Anh vẫn chờ em ở dưới suối vàng
Ta hãy quên đi thế giới đầy bạo loạn
Để cùng em kết trăm năm tình bạn
Của tình yêu tự trái tim anh !

Anh vẫn thương em dù duyên phận bẽ bàng
Chẳng phải vì em, chẳng phải anh không muốn
Nhưng em ạ ! KIỀU đã nói rồi,
                                        đó là bể sống...
Tình giữa trần ai, nước mắt trộn cơm chan.

Dẫu phải biệt xa...
                           anh có hạnh phúc đâu em ?
Vẫn biết đời em cũng hòa dòng lệ đắng
Ừ, thì trang nam anh khinh thường kiếp nạn
Chỉ thương em là phận nữ nhi.

Hãy vững bước lên em vào thế giới của ca thi
Sẽ giúp em quên mọi điều sầu muộn
Anh chỉ tiếc không thể dìu em tới bến...
Mong đất trời có Thượng đế đỡ em đi !?

                           *

Thơ viết đã dài mà chẳng thỏa nỗi tình si
Ta lại cất tiếng gọi tên em:
-  Người thôn nữ miền sông nước...
Mai dân tộc có đặt ta nằm ở nơi nào
                                 dưới gầm trời tổ quốc
Hãy đưa mộ nàng về
                               chôn cạnh nấm mồ ta.

Để con cháu đời đời cất cao bản tình ca
" Không có chiến tranh,
                           chỉ có tình yêu bất diệt ! "
Anh sẽ nâng hình em bay trên đất trời nước Việt
Vượt qua mọi chủ nghĩa tới muôn năm.

Hãy đi cùng anh, mình không chết đâu em
Kinh thánh đã dậy rồi: nay chỉ là "cõi tạm"
Khi biết vượt qua đủ buồn đau, khổ nạn
Mới vào được ngôi đền...
                          - Tòa Thánh của tình yêu !

Ôi ! Người thôn nữ anh thương
Cuộc tình mình dù đắng đót bao nhiêu
Nhưng hãy nghe lời anh:
              - Ta được nhiều hơn mất...
Đã giúp em nhìn ra nghĩa sống
                          trong bể đời khốn kiếp
Vượt lên bão táp, phong ba.

Em hãy hòa nước mắt vào
                         viết những bản tình ca
Nó vĩ đại hơn các luận ngôn đảng phái
Ta sẽ là ánh sao băng trên thiên hà sông núi
Anh đợi đón em về
                               trong thế giới bên kia.

PHẠM NGỌC THÁI
Một sáng đầu đông năm Mậu Tuất

    (8/11/2018)
READ MORE - NGƯỜI THÔN NỮ MIỀN SÔNG NƯỚC - Thơ - Phạm Ngọc Thái

Friday, November 16, 2018

NGÔI TRƯỜNG CŨ, ƠI 10A3 - Video clip La Thụy ngâm thơ






NGÔI TRƯỜNG CŨ - ƠI 10A3

Gần bốn mươi năm rồi, phải chăng thế
Ơi, mái tôn vách ván sân trường xưa
Ơi bè bạn ! Thẹn thò ngày mới lớn
Ghế cầm tay thắm dệt đóa hoa mơ

Nguyễn Hoàng (*) ! Thôi vời vợi ngôi trường cũ
Ngăn phên gót vẫn thích hơn tường vữa
Tiếng học ồn ta vẫn thấy véo von
Còn chăng hương má cốm đến thơm giòn ?

Mắt mở lớn lũ học trò thuở ấy
Những Cường, Oanh, Bình, Phú… lộng hồn trai
Chân chập chững vẫn vào đời mạnh bước
Ươm mơ hồng luôn dự phóng tương lai

(Còn măng sữa nhưng tưởng rằng vượt lớn
Bàn sự đời “từng trải” đến ngây ngô !
Thơ vụng dại cho rằng tài xuất chúng
Xô tượng thần đạp ngã những ngai thờ

“Cánh sen vàng”, “cành trúc” thơ ngày cũ
Đám trai non háo hức cố thi tài
Gieo vần họa, tôn xưng làm tam tuyệt
Ơi cuồng kiêu ! Thơ dại hơn loài nai )

Thương thắm thiết lớp 10 xưa cũ đó
Tảng đá buồn rêu phủ tên A3 ?
Thương Non Nước hang sâu cùng dốc núi
Mây bay về ai nhắn kể chuyện ngày qua

(Lan và Thắm còn than chăng chân mỏi
Hường Trúc ơi, vẫn ngọt nước dừa tươi
Trên đỉnh núi nhấm hoài vắt xôi dẻo
Thoáng mắt nhìn Thân có thấy bồi hồi )

Và Phi Hải cát vàng chao sóng vỗ
Ta ngày xưa nồng ấm đẹp hồn mơ
Chưa yêu thương sao lòng hoài rộn rã
Ơi Thuận Thân ! Ơi ngày tháng xa đưa !

Trường học cũ giờ tan thành cát trắng
Thầy cô xưa mù biệt với ngàn khơi
Thời “tản cư” chập chờn vương hư ảnh
Khói sương mờ hay kỷ niệm lên hơi

Thoáng kỷ niệm về bơi trong đáy mắt
Ta trầm ngâm hoài tưởng cả trời xưa
Nghe vang vọng dư âm bao tình mất
Thoảng bay cao diệu vợi những giai thừa

                                               LA THỤY

(*) Mùa hè đỏ lửa 1972, theo chân người tản cư Quảng Trị, trường Nguyễn Hoàng dời vào trại 5 Non Nước, Hòa Long, Hòa Vang, Đà Nẵng (gần Ngũ Hành Sơn – tức núi Non Nước). Cơ sở vật chất của trường thiếu thốn trăm bề, học sinh phải xách ghế đi học phải xách ghế đi học


      

READ MORE - NGÔI TRƯỜNG CŨ, ƠI 10A3 - Video clip La Thụy ngâm thơ

Thursday, November 15, 2018

THƠ VIẾT SAU KHI HÓA TRỊ Ở BỆNH VIỆN Y DƯỢC TP. HCM - Huy Uyên

                               Nhà thơ Huy Uyên


BÊN LỀ ĐƯỜNG SÀI-GÒN

Nước mắt Sài-gòn chạy quanh Givral, Pagoda
Bốn mươi ba năm người lầm lũi bước
Thôi hết rồi thời mộng bướm hoa
Giữa đường Tự-do ngựa xe xuôi ngược.

Chợ Bến-Thành từng đêm không ngủ
Màu cờ chan mưa đông bay
Đem tim người thả vào quá-khứ
Mù lòa mắt ai thoáng hơi rượu cay.

Người nặng lòng không ?
Tiếc thương ngày tháng cũ
Đêm nghiêng quán rượu vỉa hè quá buồn
Tiếng thở dài của bầy vũ-nữ.

Trãi lòng chết theo dặm sầu cố-xứ
Khúc riêng treo lên cột đèn
Quanh đây những mảnh đời lần mò và diêm dúa
Sài-gòn bây giờ quá đổi lạ, quen.

Em trút phấn son đêm nay về
Lìa xa bóng hình thân cũ
Lạc loài mất lối ngày xưa
Có những chuyến xe lam khuya trên đường phố.

Sài-gòn trao em những giấc mơ buồn
Nửa đêm em mở toang cửa sổ
Sắc hoa lâu rồi đã lạc phấn hương
Đêm ngày chùm lên bão tố.

Sài-gòn tôi đi và đến
Đọa đày chi khổ ải phận người
Nửa đêm đứng ngoài nhà thờ
Đọc kinh ba ngôi cầu nguyện
(Xin Chúa cho con thoát nợ trần đời).

Sao em đứng khóc chi bên vỉa hè
Đất trời bạc lòng tình người man rợ
Sài-gòn ai từng đội nón ra đi
Những đứa con Sài-gòn hắt hiu thương nhớ.

Tháng chạp về Sài-gòn đứng ngó
Lao xao hơi thở bà con
Năm tháng nhúng-chàm-khốn-khó
Hôm nay sót lại Việt-nam buồn.


THÁNG MƯỜI HAI VỀ LẠI BẾN NINH KIỀU

Đêm Ninh-kiều chao sóng vỗ
Bến không trăng em gái cùng thuyền
Trôi về đâu sông nước ngày xưa cũ
Đợi chờ chi ai mà xao xuyến trời đêm.

Hoang phế xa xăm bến đổ con phà
Bên công-viên em cùng ai trò chuyện
Lối cũ gánh-hàng-rong ngang qua
Tiếng rao bạc lòng lữ-khách
Buồn xưa xưa chưa đến.

Em bỏ thuyền bỏ sông đi từ đó
Để tôi một mình ngơ ngẫn với Cần-thơ
Để Ninh-kiều mãi hoài tương-tư thương nhớ
Mái tóc ai dài và nụ cười ngẩn-ngơ .

Xưa rồi em nón lá áo bà ba
Sắc hồng nắng chan lên má
Mát lành sông trôi tận biển đi về
Quạnh hiu đời ai khép ngang bến đổ.

Lênh đênh gởi tình theo sông Hậu
Em chèo thuyền dưới nắng cháy đôi vai
Dịu ngọt bốn mùa sương gió
Chở riêng ai tình phai nhạt tháng ngày.

Em lớn chi hoài, trôi đám lục bình
Đọng bên trời ngợp lòng sắc tím
Đồng chiều hoa lặng lẽ trổ bông
Nhớ ngày xa em
phương trời đó ai đem lấp kín.

Em đi bỏ tim ai mòn mỏi
Cần-Thơ ngày đêm chín-đợi-mười-chờ
Xa nhau thuyền đưa về Mĩ-khánh
Ngang qua Thới-An sao mắt ngó lơ.

Thôi em tôi gởi tim ở lại Cần-thơ
Mùa đông tháng mười qua vội
Về lại bến Ninh-kiều.
Thuyền trôi Cái Răng chợ Nổi

                           Huy-Uyên

READ MORE - THƠ VIẾT SAU KHI HÓA TRỊ Ở BỆNH VIỆN Y DƯỢC TP. HCM - Huy Uyên

LỤC BÁT TỰ TÌNH - Thơ Trần Mai Ngân



                                        Nhà thơ Trần Mai Ngân



LỤC BÁT TỰ TÌNH

1- Hư không nắm bắt làm gì
Mỉm cười thanh thản xuân thì còn không ?

2- Trái tim vẫn đập một lời
Rằng anh là cả suốt đời của em !

3- Lo xa anh sẽ quên mình
Lo gần sau trước cuộc tình về đâu ?

4- Bể dâu thì mặc bể dâu
Đốt trăm định mệnh bắc cầu có nhau.

5- Mai sau còn có mai sau
Người về, tôi ở lòng đau xót lòng !

                            Trần Mai Ngân

READ MORE - LỤC BÁT TỰ TÌNH - Thơ Trần Mai Ngân

MẤY DÒNG LỤC BÁT - Thơ Tịnh Đàm



       Nhà thơ Tịnh Đàm


MẤY DÒNG LỤC BÁT

Buồn, vui
Cũng một chỗ này
Trà suông - Thiếu bạn
Nhắp cay nỗi mình !

Chút tình,
Gởi gió phiêu linh
Về phương trời nhớ
Bóng hình xưa, xa !

Chừng thôi,
Nhạt dáng hào hoa
Một tôi ngồi
Với mắt nhòa...
Đăm chiêu !

Niềm riêng,
Chưa nói bao điều
Đã nghe lòng gợn...
Ít nhiều phôi phai !

TỊNH ĐÀM
(Hóc Môn, TP. HCM)

READ MORE - MẤY DÒNG LỤC BÁT - Thơ Tịnh Đàm

NẾU KHÔNG CÓ TÌNH YÊU - Thơ Quách Như Nguyệt


 
              Nhà thơ Quách Như Nguyệt


NẾU KHÔNG CÓ TÌNH YÊU

Nếu không có tình yêu em thà làm tượng đá
Tim xi măng hứng mưa gió sương mù
Đứng giữa trời chẳng cần che dù lộng
Giương mắt nhìn đời bận đuổi bắt mộng mơ

Không có anh, em thà thành hoa dại
Mọc ven đường chờ ánh nắng bình minh
Lũ ong bướm em chẳng màng chẳng ngại
Dễ sống còn, kiêu hãnh một mình em 

Nếu không có tình yêu, em thà thành cọp trắng
Sống độc đơn… đón, săn mồi dưới ánh trăng
Chúa sơn lâm em một mình một cõi
Chẳng cần ai vẫn sống ở trên đời

Nếu không có tình yêu, em thà thành tượng đá
Nếu không có tình yêu, thà thành loài hoa dại
Nếu không có tình yêu, cho em thành cọp trắng
Nếu không có tình yêu, em chẳng muốn làm người

Nếu không có tình yêu đời sẽ buồn biết mấy!
Thiếu nụ cười, thiếu ánh mắt, thiếu môi hôn

                                        Quách Như Nguyệt

   
   

Thơ Quách như Nguyệt
Nhạc Nguyễn Dũng
Ca sĩ Ngọc Mỹ

    

     Thơ Quách Như Nguyệt
              Nhạc Nguyễn Dũng
              Ca sĩ Tâm Thư

READ MORE - NẾU KHÔNG CÓ TÌNH YÊU - Thơ Quách Như Nguyệt

Wednesday, November 14, 2018

CHÙM THƠ THIỀN 27, 28, 29 CỦA CHU VƯƠNG MIỆN





NHÂN

người miền này
người miền kia
xứ giàu
xứ nghèo
xã hội trình độ khác nhau
mức thu nhập không đồng đều
ý thức hệ khác nhau
thế là phải đánh nhau

người có vui có buồn
chuồn chuồn
khi bay khi đậu
sáo sậu
có khi hát có khi không
làm thuyền
khi neo bờ
khi xuống sông ?

say đôi lúc muốn tỉnh
tỉnh xong lại muốn say
điên hoàn toàn hạnh phúc
tỉnh ra thấy đắng cay ?


TÀI

có tài thì cứ cậy tài
cái tài liền với vành tai 1 vần
có tài thiếu nợ thiếu nần
thiếu nhai thiếu nuốt cái chân o giầy
không tài đi đó đi đây
có tài chúng ghét có ngày tù oan
có tài gáy mãi cũng nhàm
một mai nằm xuống không hòm để chôn ?


HỮU HẠN

một thời gian rồi qua
huy hoàng hay không
tùy duyên
nhưng
chết là hết
là giải thoát
vô biên là
còn mãi mãi


TẠP CÚ

tóc dài móng tay dài
cắt
ruột dư ruột thừa
cắt
bọn vô tài dốt
dẹp
cho đi chỗ khác ?


TRỜI NẮNG TRỜI MƯA

nắng cày mưa bừa
hết đông xuân qua hè thu
một năm hai vụ
may thì đủ ăn dư
không may thiếu hụt
khóc hu hu....


FUGOI SUGOIDAN

thần dược thánh dược
của Nhật Bản
vùng bán đảo OKINAWA
nơi mà con ngươi sống trên 120 tuổi
không bệnh không ung thư
không đột quỵ đột tử
con người sống như thời ông Bành Tổ
dạng nước dạng viên
chỉ cần bỏ tiền ra mua uống
là trường sanh bất tử
nhà văn, ca sĩ, tài tử, người mẫu
bỏ nghề, làm nghề quảng cáo
bán lẻ bán dạo
trên hè phố trong tiệm
trên tivi
bảo đảm mua hai tặng một
mua hai tặng năm
chỉ cần gọi điện tới
là biếu không
uống không kết quả
trả lại tiền
đặc biệt rêu hoàng hậu
còn y sợi và rất dài
râu thái thượng hoàng
ba chòm
mua nhà hàng free shipping

CHU VƯƠNG MIỆN

READ MORE - CHÙM THƠ THIỀN 27, 28, 29 CỦA CHU VƯƠNG MIỆN