TRANG THUẦN TÚY VĂN HỌC NGHỆ THUẬT CỦA NGƯỜI QUẢNG TRỊ VÀ NGƯỜI YÊU MẾN QUẢNG TRỊ.
Chúc Mừng Năm Mới
Friday, July 25, 2014
THƠ NGUYỄN VĂN GIA
Người nghe: một anh điếc
Người nói:
một gã câm
Nhưng cả hai đều biết
Đang bàn cái - trống - không.
T À B Ú T
Múa bút tựa khoa đao
Cũng đầu rơi máu chảy
Thời gian vốn rạch ròi
Tài không dung được tội.
Ô I T H Ô I
R Ồ I
Dối trá và sợ hãi
Đã trở thành thói quen
Cái tôi đã thành cái
Hai mặt và phân thân.
C Ũ N G N H Ư
K HÔ N G
Tiếng vỗ một bàn tay
Dẫu vang vọng đâu đây
Lòng ta như trống trận
Làm sao mà nghe thấy!
C H Ố N B Ì N H
A N
Dẫu khôn dại sang hèn
Đều bên nhau. Thầm lặng
Chẳng còn chi tranh cãi
Rất bình an. Nghĩa trang.
C O N H Á T
Phải uốn lưỡi mà hót
Miễn mặc đẹp ăn ngon
Chẳng buồn phận con hát
Suốt ngày cứ véo von.
V U I T H Ô I
Dễ gì bên nhau mãi
Sao không vui người ơi
Mai sau dẫu luân hồi
Chắc chi còn gặp lại!
N H A N H &
C H Ậ M
Sư nhất bộ nhất bái
Chậm rãi vẫn đến nơi
Mình hối hả một đời
Đường đi hoài chẳng tới.
Nguyễn Văn Gia
Thơ Huy Uyên - EM XƯA ĐÀ NẴNG, EM CÓ VỀ LẠI SÔNG XƯA
Kể từ em về dưới rặng-trâm-bầu
trên đồi Freedom-hill, ba-dan đất đỏ
phố quận xa trông vời vợi đời nhau
chiều đi hoang nép cành hoa tím nở .
Thả tim lênh đênh trôi về biển cả
gặp chi nhau để thương nhớ trọn đời
tiễn biệt sân bay
Đà-nẵng tình theo nỗi nhớ
thôi người đã quá xa thôi.
Em một mình bên đại-lộ hoàng-hôn
tháng ngày lao lung đời tượng đá
hoài niệm xưa chôn kín cuối đường
chìm khuất sầu mang từ đó.
Bao năm ngã ba ngã năm con đường xát muối
đám rong rêu lá mục lặng câm
đâu đây mùi vị đàn bà
thoang thoảng sau đêm thức dậy
hơi thở phả lên, Đà-nẵng kêu buồn .
Cuối cùng một lần gọi tên em
vòng tay ôm người hờ hững
em một lần cầm tình lội qua sông
làm đám tang cho cả đời mê đắm.
Mắt đen và hàng mi cong lệ
em đi sót nụ hôn tím hoa cà
chạy quan tôi nổi buồn tang chế
bỏ lại cho ai những lần xót xa.
Người trở về
trên tay chùm cúc phai tím lá
em dỗ dành từng giọt nắng ngày xưa
ngày cầm tay nhau ngoài Ngã-ba-Huế
chia đời tôi trăm vạn lối quay về.
Tiếng ai gọi mãi giọng hoang mê
trái sầu mọc quanh tôi và Đà-nẵng.
Em có về lại sông xưa
Cạn chén rượu cay, lòng xót nhớ
rằng tôi sẽ quay lại phố phường xưa
những mái nhà, con đường, xe ngựa
quên đi thôi một thuở đi về.
Năm tháng qua mau hong chín cuộc tình
em ở đâu tôi đi tìm mãi
những chiều ngồi bên sông
nhìn nước chia hai đắng lòng tê tái.
Kể từ buổi 75 đời phiêu dạt
con tàu ma trôi về đậu bến sa mù
trôi người bao chuyện đời chưa nói hết
ngậm ngùi xưa tiếc giấc mơ xưa.
Dấu trong người vết dao cắt đau thương
những ngày bên nhau dịu dàng biết mấy
nghe câu ca: "... lên đường... tôi tiễn anh ...
vì yêu quê hương anh lặng lẽ..."
Bến bờ ai chôn dạ lòng bia mộ
trận địa xưa còn-mất chiến trường xưa
hỏi em chiều nay đứng đó
giữ dùm tôi những ảo vọng sông hồ.
Mây, sương trôi nữa đời cùng gió núi
mưa về lạnh mãi mắt môi sầu
ở lại với em bao hờn tủi
chiều bên ly cà phê xót đắng đời nhau .
Giấc mơ đêm những tiếng còi tàu
từ em đi hai-mùa-mưa đến vội
đốt thuốc vàng đời từ buổi lìa nhau
ở Pennsyl. em nay có còn mắt dõi.
Rằng tôi sẽ về với phố phường xưa cũ
giọt nước mắt ai bỗng chốc thêm cay
cầm trong tay một trời giông bão
tình xa bay và những giấc mơ cũng bay.
Thôi em đã chết một đời
H.ơi quê nhà từ độ ...
Huy Uyên
Thursday, July 24, 2014
GIÁNG NGỌC SẦU – Thơ Giáng Ngọc
Tháng Bảy mưa Ngâu
Em đứng bên ni sông Ngân Hà
Nhìn qua bên tê sông
Cứ đến mùa mưa Ngâu
Tình anh và em vẫn bền lâu …
Yêu nhau không cần biết
Ở đâu là cách biệt
Ngày xưa chén ngọc thân vuớng sầu
Về trần nặng nợ nhau.
Ngân Hà sao cách biệt
Duyên kiếp mãi về đâu?
Cõi trần anh vẫn đợi
Xứ tiên em mong chờ
Ngưu Lang là tình thơ
Thời gian có bao giờ
Ngăn cách đời ly biệt
Giáng Ngọc - Ngưu Lang đôi bờ
Sáng mai chim Ô thước
Bắc nhịp cầu “Kim Tước”
Anh, em song bước
Tựa bên nhau
Mưa Ngâu là niềm mong ước
Tình đôi ta suốt ngàn năm
Ngưu Lang - Chức Nữ
Theo đường tình bên nhau
Trần gian hay tiên cảnh
Chẳng thế nào
Mình xa nhau …
Mùa mưa Ngâu mình bên nhau
Gục đầu vào lòng nhau
Tình tuy ngắn
Nhưng vẫn dạt dào cả ngàn sau
Ngưu Lang anh nơi nào
Giáng Ngọc vẫn là ánh sao
Trên trời cao
Trong dải Ngân Hà dài vô tận
Chúng ta mãi có nhau.
Giáng Ngọc
CHÙM LỤC BÁT - Phan Minh Châu
Đồn người chữ nghĩa không thông
Câu thơ đã chảy bão dông chuyễn mình
Bước chân lục bát trữ tình
Trên hòn cỏ mục để mình rêu phong
THÂN PHẬN
Chiếc thuyền như mặt trăng cong
Dập dềnh trên những dòng sông lỡ bồi
Tròng trành thân phận đười ươi
May mà còn sót chút người trong ta
CHIÊM BAO ĐỢI NGƯỜI
Phố xa mấy đọt mưa dầm
Ta khuya khoắt một chỗ nằm xanh xao
Bấc gầy theo đĩa dầu hao
Vầng trăng rụng xuống chiêm bao đợi người
CHIÊU
Lỡ xa người để chiều vơi
Nhánh sông rẽ nữa cuộc đời quạnh hiu
Tách cà phê bỗng buồn thiu
Theo hơi thuốc khét bên chiều mộng du
KHÓC
Mẹ nằm chưa mãn khăn tang
Đã nghe xáo thịt trên bàn tịnh tâm
Nắng mưa ghé chỗ mẹ nằm
Bảo rằng hương khói ba năm có tường ?
BÀI THƠ THÁNG BẢY - Phương Ngữ-Trương Đình Đăng
| Tác giả Phương Ngữ-Trương Đình Đăng |
Lại một mùa sen dâng ngát hương
Toả lan êm dịu cõi vô thường
Giọt ngâu tựa thể Cam lồ rưới
Đánh thức ta bà sống thiện lương
Tháng Bảy bồn chồn bao nỗi nhớ
Vòng tay hiền dịu tháng ngày chăm
Lưỡi đừa xương cá, nhai cơm mớm
Chỗ ráo con lăn, ướt Mẹ nằm
Tháng Bảy quặn lòng bao hối tiếc
Tuổi thơ vụng dại, lớn lìa quê
Mẹ đi từ buổi còn ly loạn
Tim nuối chờ con chẳng thể về
Con viết bài thơ dâng tháng Báy
Ngưỡng trông vô lượng Đấng Từ Bi
Nén hương tưởng vọng ơn trời biển
Tâm nguyện sinh thành mãi mãi ghi !
PHƯƠNG NGỮ - TRƯƠNG ĐÌNH ĐĂNG
30 Nguyễn Văn Thoại , P. Mỹ An, Q. Ngũ Hành Sơn, Đà Nẵng
Đt : 01239744707
PHẠM NGỌC THÁI VỚI BÀI THƠ THẦN SẦU QUỈ KHÓC - Anh Nguyễn
ĐỘNG
BƯỚM
Phút say đắm tột cùng em mở toang động bướm
Giữa khu rừng rậm rạp, nguyên sơ
Nàng thơ thẫn thờ si mê hưng phấn
Bướm của em chứa cả thánh thần lẫn yêu ma.
Có ai chưa em đã vào khai phá?
Để bướm vẫy vùng, bướm thoả ước ao
Và khi ấy em sẽ không còn là trinh nữ
Bờ-bãi-đời-người bướm vẫn lượn như sao.
Thân nhi nữ một thế giới mênh mông, hoang dại
Cấu thành bên trong bao yếu tố mĩ miều
Tự thiên thai chẳng phải vẽ vời nắn gọt
Lạc vào vườn em trái cấm ngọt hương tươi.
Tình yêu từ đâu anh không biết?
Mà rung cảm tâm hồn, lay động trái tim!
Nhưng yêu nhất là bướm em
có sức chinh phục diệu huyền
Đêm đêm bướm thường bay ra trong phòng ngủ...
Bướm của em trên đời mãi còn quí giá
Đến lúc cần bướm lại sinh con
Không lời thơ nào tả hết được vẻ đẹp bướm em.
La la la là la lá là...
Phạm
Ngọc Thái
Trích tập
"Hồ Xuân Hương tái lai"
Lời bình: Đây là
một bài thơ tượng trưng. Đọc suốt bài thơ ta thấy hình tượng gồm toàn những yếu
tố tượng trưng "tương ứng cảm quan". Khuynh hướng này do nhà thơ Pháp
Charles Baudelaire, một trong những bậc thầy của trường phái thơ tượng trưng
châu Âu vào cuối thế kỉ XIX khởi xướng. Theo Baudelaire, sự liên kết giữa vật
này với vật khác, giữa con người - cuộc sống với thiên nhiên, đều có thể thay
thế nhau bằng biểu tượng. Biểu tượng đó phản ảnh một cách tương ứng sự vật,
nhưng không phải do lý trí sắp đặt mà dựa vào cảm thụ được phát ra từ các giác
quan hay tâm linh, gọi là cảm quan. Ta hãy phân tích đoạn thơ thứ nhất:
Phút say đắm tột cùng em mở toang động bướm
Giữa khu rừng rậm rạp, nguyên sơ
"Bướm"
đã trở thành một biểu tượng ở chốn dân gian để chỉ "cái" của người
đàn bà. Tác giả dùng hình ảnh "động bướm" làm tượng trưng, ý như đó
là "cái hang" ở trên nàng. Ta hãy nghe Bà Hồ Xuân Hương tả về
"cái hang" của chị em, qua bài "Động Hương Tích":
Bầy
đặt kìa ai khéo khéo phòm
Nứt
ra một lỗ hỏm hòm hom...
Hay bài
"Hang Cắc Cớ":
Nứt
làm đôi mảnh hỏm hòm hom
Kẽ
hầm rêu mốc trơ toen hoẻn
Tôi không thể
bình quá sâu hình ảnh của câu: Kẽ hầm rêu mốc trơ toen hoẻn /- Bởi phân tích ra nó sẽ bẩn... làm hỏng thơ
của bà. Nhưng đọc ta có thể hiểu: khi bà tả "kẽ hầm rêu mốc...", là
nói về khe ngách bên trong của bướm bị dơ. Vậy còn "cái gì trơ toen
hoẻn"? Phải chăng là... "nhân bướm"? Ví dụ thêm một tình thi
khác, bài "con ốc nhồi":
Quân
tử có thương thì bóc yếm
Xin
đừng ngó ngoáy lỗ trôn tôi
"bóc
yếm" là hình ảnh mô phỏng về sự ve vuốt, xoa nắn vòm ngực, phía trên người
con gái - Còn "ngó ngoáy lỗ trôn", hình tượng nghịch ngợm bộ phận
dưới vv...
Ở đây, nhà thơ
Phạm Ngọc Thái diễn tả cái bướm đã có từ thời tiền sử: Giữa khu rừng rậm rạp,
nguyên sơ /- Nghĩa là nó do tạo hóa đúc
tạc nên. Đến câu thơ 11-12 nhà thơ còn láy lại một lần nữa:
Tự
thiên thai chẳng phải vẽ vời nắn gọt
Lạc vào vườn em trái cấm ngọt hương tươi
Bướm của em như
hoa trái đất trời, "ăn" vào là nhớ mãi. Từ nguyên thuỷ đến bây giờ
chẳng cần tiến hoá thêm, thế mà:
Nàng thơ thẫn thờ si mê hưng
phấn
Ngay từ buổi
thiên thai cái "động bướm" ấy đã hoàn bích rồi. Ai nhìn thấy hay chỉ
cần nghĩ tới... cũng phải hưng phấn, rạo rực trong lòng. Đến câu thơ thứ tư,
hình tượng thơ còn mang theo tính triết học:
Bướm của em chứa cả thánh thần lẫn yêu ma.
Bướm em vừa siêu
phàm tựa thánh tiên, lại vừa như có ma quỉ - Làm ta say mê, thần tượng và khát
vọng. Nhưng cũng có khi vì si mê quá hoá mù quáng, như bị "ma dẫn lối quỉ
đưa đường"... tự huỷ hoại cuộc đời mình. Tức là, tình yêu mang đến cho ta
niềm hạnh phúc vô biên, đưa tâm hồn ta hoan lạc ở chốn bồng lai, lại cũng có
thể làm cho trái tim ta đau khổ, tan vỡ vì thất vọng! Đến đoạn thứ ba, tác giả
tiếp tục phát triển:
Thân nhi nữ một thế giới mênh mông, hoang
dại
Cấu thành bên trong bao yếu tố mĩ miều
Cái thế giới
mênh mông, hoang dại đó... thuộc hình ảnh thơ trìu tượng. Tác giả miêu tả sự
toàn bích của tấm thân người nhi nữ từ trong ra ngoài, để khẳng định sự vĩ đại
của tạo hoá! Cho dù xã hội loài người có phát triển hàng vạn năm nữa, văn minh
tiến bộ đến đâu... cũng không thể so sánh nổi. Trong sự vĩ đại đó thì việc sinh
thành ra "bướm" đàn bà là điều kì diệu nhất - Một thiên kiệt tác!
Quay trở lại với đoạn thứ hai, nhà thơ
buông ra một câu hỏi:
Có
ai chưa em đã vào khai phá?
Nghĩa là em đã
hiến dâng cái của em cho người đàn ông nào chưa? Sau đó chính anh lại tự giải
nghĩa:
Để
bướm vẫy vùng, bướm thỏa ước ao
Đâu có phải chỉ
một mình người con trai sướng? Bởi khi hiến dâng cho tình yêu, cũng chính là
khát vọng của người con gái để trở thành... đàn bà:
Khi
ấy em sẽ không còn là trinh nữ
Bờ-bãi-đời-người bướm vẫn lượn như sao...
Thơ đã đi sâu
vào phạm trù đời sống mà diễn tả. Dĩ nhiên là đời sống ấy phải có cả đàn ông,
nhưng thường trong nhiều phạm trù người ta chỉ thiên nói về nữ tính. Nếu không
có cái bướm đàn bà thì cuộc sống của ta sẽ không còn nghĩa lí.
Đến đây, tôi xin
nói đôi nét về một số bài thơ khác dạng tương tự như "Động bướm"
- Phạm Ngọc Thái có một số tình thơ lãng
mạn vào loại khá kỳ dị. Có thể kể ra vài bài đặc sắc, nổi lên như: Đàn bà đẹp
nhất là khi đèn đã tắt, Xem tranh bán loã thể, Váy thiếu nữ bay - "Động
bướm" chỉ là một bài điển hình trong số những tình thi đó.
"Đàn bà đẹp
nhất là khi đèn đã tắt" - Thực ra
chính là hình ảnh người yêu khoả thân trong đêm tối:
Ta
gặp nhau chỉ trong chốc lát
Giữa
đêm tối anh lần vào em thăm thiên thai...
"thiên
thai" chính là cái ấy! Vậy "giữa đêm tối anh lần vào thăm thiên thai
của em...", để làm gì? chẳng nói thì ai cũng biết. Thơ tả vào dục vọng mà
vẫn rất mềm mại, đáng yêu. Hay là:
Hôn
đôi trái em tưởng mình du ngoạn khắp không trung
Chơi
dỡn nguyệt một thiên đường tuyệt thế
Mong
trời cứ đêm để cùng em vui chút nữa.
Hạnh phúc trong
tình yêu của thi nhân hoà trong niềm sướng vui cùng thân thể người yêu. Nhà thơ
tả thẳng vào sự khoái cảm, nhưng khi đọc ta vẫn không thấy sượng. Hình ảnh
"Hôn đôi trái em..." diễn tả sự say sưa, man mê đôi tí người yêu...
lại ngỡ như mình đang du ngoạn, bay bổng giữa không trung. Hoặc là hình ảnh
"chơi dỡn nguyệt", giây phút tột cùng khoái lạc trong quan hệ nam nữ,
rồi tác giả buông một câu khẳng định:
Đàn
bà đẹp nhất là ở trong đêm tối
Để
nhớ nhau suốt đời...
Hình tượng
"đẹp" ở đây, mang màu sắc thơ mĩ học. Ta lại nhớ tới câu ca dao trong
dân gian:
Dao
đâm vào thịt thì đau
Thịt
đâm vào thịt nhớ nhau suốt đời
Cuối bài tác giả
đã kết:
Đêm
tắt đèn thành ánh sáng của thơ tôi!
Câu thơ bộc lộ
một thái độ. Có thể nó hàm chứa về một phản ứng nào đó có ý nghĩa xã hội? Như
ta thường nói về bà Hồ Xuân Hương, rằng: Tư tưởng bên trong thơ của bà là bộc
lộ một thái độ phản kháng sự đè nén, hủ lậu của chế độ phong kiến đối với người
phụ nữ. Thì đây, chính câu thơ là sự bùng nổ... thiên về tính chính trị xã hội
nào đó, trong ý tưởng của nhà thơ?
Tôi nói sang bài
"Xem tranh bán loã thể" - Bài thơ đã được nghệ sĩ Anh Trần bình là
một kỳ tác thi ca! Có những câu khi đọc lên ta cảm thấy gờn gợn... Không phải
nó tục mà vì tác giả dùng hình ảnh, những từ ngữ quá thực. Nhưng cái quá thực
ấy lại chứa chất cả tính nhân loại và mang màu sắc triết học, thành thử câu thơ
sâu và rất hay nữa. Thí dụ:
Nàng
gieo hoa và ý nghĩa loài người
Nhưng cũng đẻ cả chiến tranh và hoà bình ra từ trong bụng.
Nghệ sĩ Anh Trần
đã phân tích những câu thơ đó, như thế này:
- Sâu sắc và hay. Ý của câu trên ta thấy rõ
rồi - Người đàn bà là hoa, là ý nghĩa tồn sinh của cuộc sống xã hội và nhân
loại. Nhưng còn câu dưới? Không phải chỉ muốn nói rằng, em có khả năng mang
thai trong bụng rồi sinh đẻ, tất nhiên là ra con người. Rồi giống người ấy sẽ
mang đến cả chiến tranh và hoà bình.
Mặc dù phải có cả
đàn ông thì em mới đẻ được. Ở một phạm trù rộng lớn hơn, tức là: Tình yêu và
đàn bà sinh ra cả khổ đau lẫn hạnh phúc, cũng như chiến tranh và hoà bình.
Cho nên mới nói:
Thơ Phạm Ngọc Thái cô đọng và rất sâu sắc!
Khi tác giả tả
thẳng:
Lui
xuống dưới nàng một rừng sâu um tùm che hang động
Lên
trên nàng đôi mỏm núi trắng vô biên
Vẫn là tả về vú
và bướm, nhưng sử dụng phương pháp biểu tượng. Cái ở bên dưới là một hang động,
muốn vào nó phải đi qua một khu rừng sâu rậm rì, um tùm. Còn cái ở trên là đôi
mỏm núi trắng xoá, vô biên - Nghĩa là vú của nàng như cả bầu trời vậy.
Trong những bài
thơ kỳ dị ấy, đặc biệt là bài "Váy thiếu nữ bay" - Anh Nguyễn Đình
Chúc khi bình đã ca ngợi là tuyệt hay! Bài thơ mô phỏng về cái váy của người
thiếu nữ để lộ ở bên trong, nhưng được nhà thơ đi sâu về ý nghĩa đời sống xã
hội để diễn tả:
Bờ-bãi-con-người em trổ hoa trái ngọt
Đến
đế vương cũng khum gối cầu mong
Sau đó phát triển
rộng sang tính nhân loại:
Váy
thiếu nữ bay mang cả hồn thời đại
Mênh
mông bầu trời, say đắm thế gian...
Hay là:
Có
phải đó khúc quân hành nhân loại
Em
giữ trong mình nguyên thuỷ lẫn văn minh
Bọc chứa cả tính
vũ trụ:
Nơi
sự sống nhân quần tiến hoá muôn năm
Ta hãy nghe tác
giả kết bài:
Dù
dung tục vẫn thánh tiên bậc nhất
Khởi
điểm cho các luồng chính trị toả hào quang!
Nó được cất giữ
một ý tưởng rất mạnh mẽ, một thái độ nhân sinh quan xã hội của nhà thơ. Anh
Nguyễn Đình Chúc đã nhận xét về đoạn kết ấy như sau:
- Câu thơ cuối đã
khoá lại toàn bộ bài thơ. Chính nó đã mang theo một lời triết lý có ý nghĩa xã
hội, hàm ý về một phủ định nào đó? Nhà thơ phản ứng lại những tà đạo hoặc giả
tạo về mặt chính trị còn đang ẩn chứa trong thể chế xã hội mà viết như thế
chăng?... Có lẽ đó cũng là một điểm xuất phát để tạo nên ý nghĩa tột đỉnh trong
thơ ca Phạm Ngọc Thái.
Ngòi nổ trong câu
thơ cuối đó: Khởi điểm cho các luồng chính trị toả hào quang/- Vừa phát hỏa làm cháy bùng cả bài, vừa bảo vệ
luận thuyết của tác giả là: Ca ngợi cái kiệt tác mà thượng đế đã sinh ra trên
thân thể người đàn bà! Nó là ngọn nguồn, khởi điểm cho cả chính trị và triết
học. Ý tình thơ thật mênh mông mà vẫn súc tích, càng vào sâu càng thấy hay!
Tôi trở về với
bài "Động bướm" - Tác giả tả
về cái bướm nhưng không phải phải chỉ là để cho sướng, cho khoái, mà thơ còn ôm
chứa tính nhân bản sâu sắc.
Xin trở lại với
đoạn thơ thứ tư. Gớt đã viết: "Khởi thuỷ là hành động" - Nhưng ở đây
có lẽ phải nói: "Khởi thuỷ là tình yêu" ! Anh tự hỏi:
Tình yêu từ đâu anh không biết?
Mà
rung cảm tâm hồn, lay động trái tim!
Để rồi anh triết
lý ở hai câu thơ sau đó:
Nhưng yêu nhất là bướm em
có sức chinh phục diệu huyền
Đêm
đêm bướm thường bay ra trong phòng ngủ...
Ta có thể mường
tượng hình tượng về những con bướm, mà bướm đây là bướm cái... cứ đêm đêm nó
lại vờn bay quanh ta trong phòng ngủ - để làm gì? Đấy, tác giả tả về cảnh chăn
gối vợ chồng hay trai gái. Suy cho cùng, nếu em chẳng có bướm thì thế giới này
sẽ hoá rồ, hoá dại và... cũng chẳng làm gì có tình yêu!
"Đêm đêm
bướm thường bay ra trong phòng ngủ..." /- Hình ảnh của câu thơ hay. Ý nhị,
dí dỏm, gây cho ta sự khoái cảm trong tâm hồn. Một biểu tượng đời thường ở chốn
phòng the. Ban ngày thì chị em thường cài then, khoá trái của mình lại, để đêm
đêm mới mở cửa, rút then... cho anh em vào tha hồ khám phá. Đoạn thơ xuất phát
từ ý nghĩa thực tiễn tình yêu. Tất cả đều bắt đầu từ... bướm, như câu thơ viết:
Nhưng yêu nhất là bướm em có sức chinh phục diệu huyền
Đọc câu: Đêm đêm
bướm thường bay ra trong phòng ngủ/- Gợi
sự kích thích về một ước muốn, khát vọng của khoái lạc nhưng lành mạnh. Lời thơ
diễn đạt có vẻ nôm na chân chất, tình thi vẫn ý nhị và sinh động. Ít khi có câu
thơ rất đời thường lại đạt được hiệu quả cao như thế!
Nhà thơ kết luận:
Bướm của em trên đời mãi còn quí giá
Đến lúc cần bướm lại sinh con
Không lời thơ nào tả hết được vẻ đẹp bướm em.
La la la là la lá là...
Riêng câu thơ kết
chỉ là những nốt nhạc đệm cho cả bản giao hưởng về " bướm", đó thôi.
Cái bướm ấy không phải chỉ mang lại cho ta sự sung sướng và hạnh phúc? Bướm còn
để sinh con, bảo tồn nòi giống! Nghĩa là, không có bướm thì không có giống nòi,
không có dân tộc - Mới thấy, giá trị nhân sinh của bướm cũng thật là cao cả!... Bằng các yếu tố của thơ
tượng trưng, nhà thơ đã đi sâu vào thế giới tâm linh cùng vũ trụ để mô tả. Từ
cái tên đã có trong dân gian, phát triển sang phạm trù tình yêu rồi đời sống xã
hội con người. Một tình thi chỉ xoay quanh về cái của người đàn bà mà nói được
đủ điều, sâu sắc, thăng hoa đến thế - Thiết nghĩ, nó đã đạt vào loại là một bài
thơ thần sầu quỷ khóc vậy!
Hà
Nội, mùa thu 2013
Anh Nguyễn
Giảng viên Trường ĐH Quốc Gia
nguyen.vienvanhoc@gmail.com
(*) Ghi chú để BBT biết:
Câu thơ cuối cùng có thay đổi so với nguyên bản in trong tập - Do chính
tác giả sửa.
BẾN DƯỢC THU XA (*) - Hoàng Anh 79
Anh về thành phố gió heo may
Yêu dấu theo mùa đã đổi thay
Dòng đời mê mải anh xuôi ngược
Giấc mộng chưa thành tay trắng tay.
Đèn treo gác trọ vàng nhung nhớ
Thềm cũ hoa rơi phủ bụi mờ
Thời gian chảy ngược miền ký ức
Vậy mà xa lắc những ngày mơ.
Nhớ mắt em nhớ mùa mưa cũ
Bờ môi đỏ mọng ướt sương mù
Ngực căng xuân chín thời con gái
Hương quyện theo anh bước lãng du.
An Hạ mưa đêm buồn phố thị
Mình lạc đời nhau giữa ngàn khơi
Bến Dược gởi sầu theo con nước
Nhà thờ chầm chậm giọt chuông rơi.
Thôi nhé em tình chia lối rẽ
Anh đi cuối nẻo nhánh thương đau
Vinh nhục cuộc đời như sợi khói
Mộng phù du gởi lại bên cầu!
Ngày 15/7/2014
Hoàng Anh 79
(*)Bến Dược là tên gọi của vùng đất Phú Mỹ, Phú Thuận từ năm 1929, nay thuộc xã Phú Mỹ Hưng. Trước đây, nơi đây là địa điểm vượt sông Sài Gòn để đi qua các tỉnh Đông Nam Bộ khác. Giai thoại kể rằng, nguyên là tên Bến Vượt, nhưng do cách phát âm của người nam bộ, đã bị biến âm, nói trại đi thành “Bến Dược”.
Họ và Tên: Hồ Mạnh Phi Hùng
Bút Danh: Hoàng Anh 79.
Năm sinh: 14/09/1973.
Địa chỉ mail: homanhphihung.mt@gmail. com
Blog : hoanganh79.blogspot.com
Điện Thoại: 0918.974.522
Địa chỉ nhà : 1S5 lầu 1, Lương Văn Can, Chung cư Bình Khánh, P. Bình Khánh, Long Xuyên, An Giang.
VUI, BUỒN WORLD CUP 2014 BRAZIL - Lê Hoàng
Thế là đúng phút thứ 113, Mario Gotze vào
thay cầu thủ của Đức đã làm nên lịch sử
trận cầu quốc tế năm 2014. Anh đã tung cú xút nhẹ nhàng xuyên qua vai và lưng
của thủ môn Argentina
để ghi bàn thắng độc nhất ở hiệp đấu phụ thứ hai của trận đấu.
World cup thế gìới đã khép lại đúng 120 phút
sau 2 hiệp đấu chính thức (90 phút và 2 hiệp phụ mỗi hiệp 15 phút, không tính
những phút của trọng tài cho thêm, không đáng kể).
Kết quả vòng loại giải năm nay cũng có rất
nhiều bất ngờ xẩy ra, nhất là dân cá độ bị lật kèo. Nhiều người phải thua đậm.
Tây ban Nha là đội đương kim vô địch đã phải ngậm ngùi ôm áo về nước sớm nhất.
Đó là một điều bất ngờ mà giới hâm mộ bóng đá không thể nghĩ đuợc trước khi
trái bóng chưa lăn. Các đội mạnh như Pháp rồi cũng từ từ “giả từ vủ khí” trước
sự ngỡ ngàng của khán giả khắp năm châu.
32 trận vòng bán kết cho chúng ta thấy xu
huớng tấn công được đa số các đội thực hiện, khiến cho có nhiều trận thắng hơn
là huề. Trung bình mỗi trận vòng bảng ghi được 2,8 bàn, trong khi đó ở giải
2010 chỉ là 2,3. Về thẻ đỏ, thẻ
vàng cũng giảm. Trung bình chỉ 2,2 cho thẻ đỏ, 2,7 cho thẻ vàng.
Xu hướng tấn công cũng phát hiện được nhiều
cầu thủ xuất sắc hầu hết ở trong các đội mạnh, các thủ môn cũng vậy. Như thủ
môn Ochoa của đội Mêxico, cản phá được cú đội đầu của Neymar (Brazil ) sát cột dọc. Cú đánh đầu
của cầu thủ Hoà Lan Van Persie gở huề trong trận gặp tây Ban Nha.
Qua các vòng bảng, các cầu thủ tranh giải gồm
có : Neymar (Brazil )
Messi (Acgentina), Muller (Đức) với 4
bàn thắng. Theo sau là 6 cầu thủ ghi 3 bàn: Rodriguez (Columbia ),
Benjerma (Pháp), Robben và Van Persie (Hòa Lan), Saquiri (Thụy sĩ), Valencia (Ecuador ). Đội này sau này bị loại
sớm.
Tôi là công dân Cờ Hoa nên cũng có chút bênh
vực và cổ động cho đội nhà, tuy nhiên, cổ động ủng hộ là một vấn đề, còn mang
lại chiến thắng hay không là còn do thực lực và sự may mắn có mĩm cười hay
không nữa.
Tuy đội Mỹ có huấn luyện viên là một người có
nhiều kinh nghiệm trong nền bóng đá thế giới, đội tuyển Mỹ lại có các cầu thủ mang
dòng máu “sấm sét” tấn công của Đức, nhưng lực bất tòng tâm. Cũng chỉ dẫn nhau
đến bán kết và đành phải chia tay trong các trận vào chung kết mà thôi. Khi gặp
Bồ Đào Nha trên sân Maranaus giữa khu rừng nhiệt đới Amazon, nơi đây khí hậu khá khắc
nghiệt, nhưng các cầu thủ của Mỹ cũng đã chơi một trận ngang ngữa với Bồ Đào Nha.
Trận gặp Đức đội hình Mỹ cũng thi đấu theo
dạng 1-4-5-1. Trái với đội hình khi thi đấu với Bồ Đào Nha. Tuy nhiên sau khi
thua Đức, nhưng do đội Ghana không gặp may, để cho Bồ Đào Nha thắng, thủ môn Dauda đã đẩy bóng vào chân của cầu thủ
Ronaldo để anh này làm bàn dễ dàng.
Điều xẩy ra trong mùa World Cup này mang
nhiều tranh cải là hình ảnh đáng trách của cầu thủ đội Uruguay là Luis Suarez đã cắn vào
vai một hậu vệ là Chiellini của Italia. Anh này đã vén áo lên cho trọng tài xem.
Nhưng trong pha này, trọng tài hoàn toàn không phản ứng gì và cũng không phạt
thẻ đỏ. Sau này trong cuộc họp FIFA đã
có nhiều tranh cải và dư luận trên thế giới, báo chí đã không bỏ qua và nhiều
bàn luận về cầu thủ này trong quá khứ đã có nhiều lần vi phạm tương tự.
Năm nay, riêng dân chúng Mỹ đã có vào khoảng
hơn 200.000 người (hai trăm ngàn khán giả) mua vé đi theo đội tuyển để cổ động
cho đội nhỏ. Một con số đông nhất khán giả đi theo đội tuyển nhà so với các đội
tuyển các quốc gia khác trên thế giới.
Riêng bên Việt Nam có những gia đình có thân nhân
ở nước ngoài, tùy theo Úc Châu hay Mỹ
v.v… để họ ủng hộ ….
Có nhiều ngưòi la lên rằng đội tuyển Mỹ có
tới gần phân nữa là Đức. Sự thật là họ chỉ là những con em lai Đức (German
Americain) mà thôi.
Tại Việt Nam, khán giả được các đài truyền
hình phục vụ tối đa.Việt Nam cũng có một số lượng phóng viên ước lượng chừng
200 (theo nhà văn Văn Quang) phóng viên, biên tập viên, đuợc phân công phục vụ
World Cup 2014. Dù sao đó là một cố gắng đáng khen và nên phát huy trong lãnh
vực thể thao bóng đá ở Việt Nam .
Đồ ăn ở Việt Nam
năm nay cũng được quảng cáo và phục vụ tận răng … cũng là một điều khá lý thú.
Đêm khuya ngồi xem truyền hình bóng đá mà muốn uống gì, ăn gì chỉ cần gọi một
vài phút là sẽ có (Food to go..) đến tận nhà. Tuyệt vời. Việt Nam có thua gì
ở Mỹ đâu. Xem bóng đá ở Việt Nam
linh hoạt và “ồn ào” nhộn nhịp hơn ở Mỹ
nhiều. Thú vị, sướng nhất là khi đội nhà chiến thắng.
Việt Nam còn có màn phát triển ba mẫu
đầu tóc của world cup 2014. Các bạn chỉ
cần vào tiệm hớt tóc dành riêng cho thợ (M.C) thuyết minh về bóng đá, các bạn cắt đầu tóc
thay vì 50.000 ngàn đồng như thường lệ. Nay giá được nâng lên từ 200.000
-500.000 VNĐ. Nhưng các bạn cứ lim nhim
mắt nghe anh chàng hay cô nàng thợ hớt tóc thuyết minh đầy đủ những trận đá đã
qua. Công nhận những người thợ hớt tóc có biệt tài nhớ giai nhớ đúng và nói rất chính xác. Các biên tập viên còn phải được
đào tạo chính quy, còn đây thì “miễn” đào tạo cũng thuyết minh không kém gì anh
phóng viên báo chí đài truyền hình quốc gia.
Ở Mỹ
thì chưa thấy chuyện buồn. Nhưng ở Viêt Nam thì song song với World Cup
những chuyện buồn đi kèm theo nghe não lòng.
Một cô giáo bị ông chồng “cá độ” thua
mấy trăm triệu bắt cô ta phải về nhà cha mẹ bán “nhà” tài sản để trả nợ. Cô
giáo hiền lành này không thể tuân thủ. Anh chàng vủ phu đã ra tay giết chết vợ.
Chắc chắn tên này sẽ lảnh hậu quả từ “chung thân cho đến tử hình. Nợ trần gian chưa dứt… đau khổ tràn lan…,
đó là một trăm sự kiện xẩy ra cho dân
máu mê cờ bạc. Vẫn biết cá độ rất khó “ăn” nhưng không thể từ bỏ được. Đó cũng là một
nghịch lý trong đời thường vậy.
Trời sinh ra World Cup nói riêng, môn bóng đá
nói chung làm chi để cho nhiều người, nhiều gia đình phải tan gia bại sản! Buồn
thay!
Ngày 13 tháng 7 năm 2014, World Cup thế giới
đã khép lại. Chúng ta phải đợi 4 năm sau - 2018. Không biết chúng ta trong số
bạn bè thân hữu, ai còn, ai mất để rồi cũng ngồi bên chiếc truyền hình để xem
sự hơn thua của nền bóng đá thế giới.
Ngay cả các nguyên thủ quốc gia của các nước
vẫn xem truyền hình. Từ Tổng thống Obama, Thủ tướng Đức, Vua và Hoàng Hậu Bỉ,
Tổng Thống Brazil
v.v… đều vui buồn theo trái banh lăn trên sân cỏ.
Chúng ta vui mừng và kết thúc mùa bóng đá World
Cup năm 2014 với kết quả:
- Vô địch: Đức.
- Hạng nhì: Argentina
- Hạng ba: Hòa Lan
- Brazil : Nước chủ nhà hoàn toàn không
may mắn
trong mùa này mặc dầu thi đấu trên sân nhà.
(Hết)
Lê Hoàng
Subscribe to:
Posts (Atom)







