Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Tuesday, January 23, 2024

CÁI SỰ MẦN THƠ, KHỈ VỚI VƯỢN, H. THỜI, DD – Thơ Chu Vương Miện


  


CÁI SỰ MẦN THƠ
 
cái con tu hú không bao giờ lập gia đình
và không bao giờ làm tổ
tùy tiện mần ái tình
và đẻ nhờ vào tổ chim khác
cặp nhau tạm vài tháng là thôi
 
con gà mái ghẹ vừa đẻ vừa cục tác
khoảng từ 12/16 trứng
thôi đẻ rồi ấp
 
con vịt thì lung tung
đẻ vung đẻ vãi
trên bờ ao bờ ruộng bờ sông
rồi cũng có thời gian nghỉ ở không
không bao giờ ấp trứng
 
thi sĩ thì phải có thuốc lào hút
nước lạnh nước sôi nước trà cà phê
mới có hứng mần thơ
mỗi ngày một bài
có ghệ thì khỏi cần các thứ trên
một ngày nhiều bài
thơ chùa
toàn làm cho tha nhân đọc
bao kẻ già kẻ bệnh kẻ thất nghiệp
kẻ thất tình kẻ ở không
mần đủ các loại thơ
từ cổ điển xướng họa
đến modern và tân hình thức
chả có ma nào liếc măt
thôi thì châm vào một que diêm
cháy nghi ngút và bốc khói
cúng dường cái tâm cho Đức Phật
nội dung thơ toàn là than trách
đen thùi lùi hơn củ tam thất
bao nhiêu tâm huyết
khi không thành chim cồng cộc
nhiều nhất là thơ tự ro tự nhiên
kế là thơ lục bát
kế đó là dùng hai tay ăn bốc
giản đơn không cần đũa
vì một kiếp mần thơ
nó y như cái này này?


KHỈ VỚI VƯỢN
 
trên rừng xanh
khỉ đánh đu
vượn bồng con cho bú
chuyền cành
cả một đời tự do
trên cây
rất ít khi xuống đất
ăn toàn trái chín trái ngọt
một thời để yêu
và chả bao giờ chết
thoải mái hơn loài người
dù chỉ là khỉ đột
 
thơ thời xưa
có giai nhân mỹ nữ
thời thời nay có ghế có ghệ
cũng là một thứ y chang
quần áo tóc tai có khác
giống sòng bạc
ngày xưa chơi trên chiếu
bây giờ chơi trên bàn trên máy
cũng vẫn là nam nữ hồ lỳ
cũng vẫn là tan thây mất xác
vẫn là con nhạn la đà
vẫn con gà mái kêu cục ta cục tác
 
tất cả những lo âu
tất cả những nợ nần
buồn phiền
thôi để tạm ngoài sòng bạc
Las Vegas
đôi lúc cũng cần
quẳng gánh lo đi
suốt đời cúc cung tận tụy
cũng chả ích gì?
chuyện bát cơm chén nứơc
chuyện gia đình cha mẹ anh em
chuyện non sông tổ quốc
đôi khi quá mệt
dù đã kiệt lực
dòng sông vẫn trôi
dòng đời vẫn trôi
con bài vừa đỏ vừa đen
vừa buồn vừa vui
 
 
H. THỜI
 
Cuộc sống bi chừ ngày càng ngắn lại
Bạn bè bằng hữu mí nhau
cũng kiệm lời
Chỉ nói chuyện với nhau về hợp tác
Tiền bạc & chia chác
Không bao giờ nói chuyện chơi?
Lâu lâu phôn xem chừng đã tịch chưa?
Lâu lâu email vài câu ngắn ngủn
Như chó cụt đuôi
Không đầu chả đuôi
Blog & web không còn ai tiếp hơi tiếp sức
Báo giấy chết tiệt
 
 
DD
 
Anh thắp lên bàn ngọn nến
Ghé mồm em thổi lênh đênh
Nửa kiếp tới đây là tận
Sáng lên cũng chả vui buồn
Lơ láo lần này lần cuối
Em về ghé Hạnh Hoa Thôn
Cho anh kèm lời tạ lỗi
Sông xưa nay đã lên cồn
Gặp nhau chả duyên chả nợ
May mà mình lại mau tan
Nợ nần nay mai mốt trả
Nước xuôi trôi mất con thuyền
Đời này còn chăng quân tử?
Phương nào mờ bóng thuyền quyên?
 
                             Chu Vương Miện

READ MORE - CÁI SỰ MẦN THƠ, KHỈ VỚI VƯỢN, H. THỜI, DD – Thơ Chu Vương Miện

Monday, January 22, 2024

VIẾNG CHÙA GIÁC ĐẠO - Thơ Khaly Chàm

 



khaly chàm

viếng chùa giác đạo*


vào chùa giác đạo gặp người vác gậy

trên bục cao nghểnh mặt vểnh râu hàm

chắc hoan hỉ đã hoàn thành tâm nguyện

lòng nhớ cố hương mắt nhìn về phía tây nam?

 

gặp trụ trì… hỏi cho biết tên chính xác

ngờ ngợ dễ chừng chưa hẳn lão đạt ma

tất cả tượng hình đều tam sao thất bản

bồ đề chán nhìn tứ phương bát nháo chốn ta bà


hơn một ngàn năm sau tình từ ngày thích ca nhắm mắt

chưa chắc khi thuyết đạo rồi ngài truyền đạt di ngôn

ta khen đat ma một mình lên phương bắc

nên bây giờ lắm xảo ngữ phô diễn thiền tông


nói như thế… ai không có hạt trân châu trí tuệ

phật đã dạy ta biết đó là ngọc trí huệ đấy thôi

nên rờ rẫm nhờ hơi hướng ta từng ngày tỏa sáng

lòng sẽ nhân ái bao dung chẳng nghĩ chuyện lỗ lời


bồ đề đạt ma có lần đã nói với ta

hơn một ngàn năm trăm năm nào ai đã biết

trên gậy ta vác, chiếc giày tả hữu bên nào

nay ta tặng ngươi để làm kỷ niệm

nếu phàm phu hỏi: giày vải bên chân nào của đạt ma

cứ trả lời, ngươi chẳng biết thì chỉ có sự im lặng thế thôi! 

***

Hốc Môn, ngày đông 2024.

*Chùa Phật giáo Giác Đạo, đường Giác Đạo thuộc địa phận huyện Hốc Môn (gần đường song hành ql 22).


READ MORE - VIẾNG CHÙA GIÁC ĐẠO - Thơ Khaly Chàm

Sunday, January 21, 2024

VỢ CHỒNG ANH NÔNG DÂN NẠNH NHAU VIỆC ĐÓNG CỬA - Truyện cổ Pakistan - Nguyễn Khắc Phước kể.

 


VỢ CHỒNG ANH NÔNG DÂN NẠNH NHAU VIỆC ĐÓNG CỬA 

Truyện cổ Pakistan

Nguyễn Khắc Phước kể.


Ngày xửa ngày xưa, có một cặp vợ chồng nông dân già và nghèo, sau khi làm xong công việc trong ngày và ăn bữa tối thanh đạm, họ ngồi bên đống lửa, thì giữa họ nảy sinh tranh cãi xem ai nên đóng cánh cửa đã bị một cơn gió thổi tung.

"Bà đóng cửa lại!" chồng nói.

"Ông đóng cửa đi!" vợ nói.

“Tôi sẽ không đóng cửa, và bà cũng không,” người chồng nói; "Nhưng ai nói lời đầu tiên thì người đó phải đóng cửa lại."

Đề nghị này khiến bà vợ vô cùng hài lòng, và thế là cặp vợ chồng già yên lặng đi ngủ.

Vào nửa đêm, họ nghe thấy một tiếng động, nhìn ra ngoài, họ thấy một con chó hoang lẻn vào phòng rồi lùng sục trong chạn để tìm thức ăn vốn rất ít ỏi của họ. Tuy nhiên, cả hai đều không thốt ra lời nào, Và con chó, sau khi đánh hơi tìm kiếm và đánh chén no nê, rồi đi ra khỏi nhà.

Sáng hôm sau, bà vợ mang thóc sang nhà hàng xóm để xay thành bột.

Khi vợ vắng mặt, một người thợ cắt tóc dạo đi ngang trước nhà và được ông chông đưa tay ra hiệu biểu vào hớt. Vừa bước vào, người thơ hỏi: “Sao bác lại ngồi đây một mình thế?”

Người nông dân chẳng nói chằng rằng. Người thợ hớt tóc cạo đầu ông ta, nhưng ông vẫn không nói; Tiếp theo, anh cạo một nửa bộ râu và một nửa ria mép, nhưng người chủ nhà vẫn không thốt ra một tiếng nào. Sau đó, anh phủ lên khắp người ông một lớp sơn đen như muội đèn trông gớm ghiếc, nhưng người nông dân vẫn im như thóc.

“Ông này bị bùa mê rồi!” người thợ cắt tóc kêu lên, và anh ta vội vã ra khỏi nhà.

Anh ta vừa đi khỏi thì người vợ trở về. Thấy chồng có bộ dạng quá kỳ cục, bà bắt đầu run rẩy và thốt lên: “Trời ơi! Khốn kiếp, ông làm cái quái gì vậy?”

“Bà đã nói lời đầu tiên rồi nhé,” người nông dân nói, “vậy bà hãy đi đóng cửa lại.”


***

Nguồn: The Farmer, His Wife and the Open Door

Tác giả: Charles Swynnerton (1843-1923), Mục sư tuyên úy tại Ấn Độ.

Đăng trên Fairytalez.com





READ MORE - VỢ CHỒNG ANH NÔNG DÂN NẠNH NHAU VIỆC ĐÓNG CỬA - Truyện cổ Pakistan - Nguyễn Khắc Phước kể.

Saturday, January 20, 2024

GÓT KHUYA ĐƯỜNG VỀ - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Mai Hoài Thu - Ca sĩ: Đông Nguyễn.- (YouTube)

READ MORE - GÓT KHUYA ĐƯỜNG VỀ - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Mai Hoài Thu - Ca sĩ: Đông Nguyễn.- (YouTube)

PHỐ KHUYA THÁNG CHẠP - Chùm thơ Đặng Xuân Xuyến

 


PHỐ KHUYA


Gió lạnh cong mình cóng mái hiên

Mưa táp song thưa buốt dáng thiền

Dật dờ phố nhỏ hai thằng nghiện

Một gã xe thồ đạp như điên.

*.

Định Công, 22:38 ngày 11-01-2024

(Mồng Một/Chạp, Quý Mão)

ĐẶNG XUÂN XUYẾN

.

THÁNG CHẠP 2021

.

Lấp ló đầu thôn tháng Chạp về

Thốc chiều, cóng lạnh cả triền đê

Thoảng xa xa vọng lời kinh kệ

Nấc tiếng ai cầu, nghẹn bến mê!

*.

Hà Nội, chiều 06 tháng 01-2022

(Mồng Bốn/Chạp -Tân Sửu)

ĐẶNG XUÂN XUYẾN

.

THÁNG CHẠP 2023

.

Ô hô tháng Chạp về đầu ngõ

Mấy gánh chèo thôn lại bộn trò

Tấp tểnh mừng xuân mừng trăm họ

Xáo xác xóm nghèo húng hắng ho.

*.

Đường Láng, 16:05-11/012024

(Mồng Một/Chạp - Quý Mão)

ĐẶNG XUÂN XUYẾN






READ MORE - PHỐ KHUYA THÁNG CHẠP - Chùm thơ Đặng Xuân Xuyến

SẮC MÀU TÌNH QUÊ - Thơ Mặc Phương Tử

 

Nhà thơ Mặc Phương Tử

SẮC MÀU TÌNH QUÊ


Đã qua đi mùa HẠ

Hoa lựu đỏ phai rồi.

Tình ai còn ở lại,

Nhớ vầng trăng biển khơi.


Đã qua đi mùa THU

Cúc vàng lên nỗi nhớ

Đàn ai gieo từ thuở, 

Lòng ai sầu vương tơ!


Bây giờ chiều tàn ĐÔNG

Cành sương chờ lộc mới

Nhịp thời gian vời vợi,

Bên thềm mây xa trông.


Nghe mùa XUÂN đang về

Thênh thang trên chiếc lá.

Bến bờ hương cỏ lạ,

Muôn sắc màu tình quê.



               MẶC PHƯƠNG TỬ


READ MORE - SẮC MÀU TÌNH QUÊ - Thơ Mặc Phương Tử

Chùm ảnh CÂY THIÊN TUẾ - Chu Vương Miện






 

READ MORE - Chùm ảnh CÂY THIÊN TUẾ - Chu Vương Miện

NẾU EM TRỞ LẠI - Chùm thơ Lê Thanh Hùng

 

Nhà thơ Lê Thanh Hùng

Nếu em trở lại


Rất có thể là em trở lại

Bên bờ sông mộng, của ngày xa

Dòng sông cũ, một thời con gái

Nét kiêu sa bẫng quyện mượt mà

                  *

Đã biết không còn như xưa nữa

Người đã đi, cảnh cũng đổi thay

Sao cứ đứng loay hoay lần lựa

Ngong ngóng trông, đâu đó cầu may

                  *

Dòng sông cạn thì không có sóng

Nước trong xanh, biêng biếc một màu

Mặc gió cuộn tròn xoay lồng lộng

Lũng lờ trôi, không chút chênh chao

                  *

Còn nguyên đó, tháng ngày nuối tiếc

Mà chúng ta đã lãng quên rồi

Lời hẹn cũ đâu là vĩnh quyết

Cho dòng đời cứ mãi miết trôi

                  *

Rất có thể là em trở lại

Dẫu muộn màng của tuổi năm mươi

Bờ cỏ rối, nắng tràn mê mãi

Chiều cong vênh, một thuở yêu người ...



Sắc xuân mới trên hồ Sông Luỹ


Trong mênh mông, trong suốt một tầm nhìn

Nước qua tràn, về xuôi đang mong đợi

Như hứa hẹn một vụ mùa tươi mới

Đất, nước: bao đời khát vọng, niềm tin


Bóng núi đổ xuống hồ, sóng nhấp nhô

Em gái K’ho, chếch váy dài nửa ngực

Khoả nước lung lăng, long lanh ký ức

Trống vắng triền đồi cháy bỏng mùa khô…


Xuân bên hồ, xanh mướt một viền cây

Tiếng máy nổ, cách làm ăn bung mở

Nhìn rẫy cũ dưới hồ, lòng chạnh nhớ

Tuổi mười ba, mười bảy mộng xuân đầy


Anh lóng ngóng, đứng ngẩn ngơ nhìn

Cách nơi em tắm, nửa tầm chà gạt

Vẫn nghe thấy tiếng em cười trong mát

Khu căn cứ xưa Oan Talip trở mình


Mùa xuân này, đêm hội Nhô Lirbông (1)

Chắc vui lắm, vườn cây non nụ biếc

Yàng Đạ (2) thảnh thơi, vô công rỗi việc

Lắng nghe, nhìn con gái hát lah long (3)… 

________

(1) Nhô Lirbông:“Tết” Mừng lúa mới

(2) Yàng Đạ: Thần nước

(3) lah long: Hát đối đáp, giao duyên hay bài ca tình cảm.



Trống vắng cái nhìn, hun hút mắt

Cũng núi non, sao không giống quê mình
Dù là đất đã cưu mang những tháng năm túng ngặt

Nhưng không có hoàng hôn lụi tàn, thì sao có được những bình minh
Trời hửng nắng, mà gió giông cũng là quy luật
Đất nước mình, đồng bào ở đâu cũng nặng nghĩa ân tình…



Con phố nhỏ ngoằn ngoèo, nhưng lòng rộng mở


Đã cưu mang, bao phận người cơ nhở xa quê

Tất bật sống trong vay công mượn nợ


Bao nỗi lo toan, rần rật tứ bề

Em cố vươn lên trong ân tình sâu nặng

Vượt qua bao nhiêu cạm bẫy hoang mê



Sóng thầm thì, lời của biển khơi


Bờ bãi vắng lặng im, đợi chờ điều gì đó

Trong sâu thẳm, còn lời nào để ngỏ


Mà cứ mơn man, miết mỏng nắng xuân thì

Chợt ào ạt, đồ chừng như giận dỗi

Rồi trở chiều, lặng lẽ cuốn mùa đi…


Lê Thanh Hùng

     Bắc Bình, Bình Thuận

thanhhungmtbb@yahoo.com.vn

READ MORE - NẾU EM TRỞ LẠI - Chùm thơ Lê Thanh Hùng

TUYẾT RƠI LẠNH HỒN TÔI - Nhạc: Giang Thiên Tường - Thơ: Hoa Hướng Mặt Trời - Hòa âm: Quang Đạt - Tiếng hát: Ngọc Quy

READ MORE - TUYẾT RƠI LẠNH HỒN TÔI - Nhạc: Giang Thiên Tường - Thơ: Hoa Hướng Mặt Trời - Hòa âm: Quang Đạt - Tiếng hát: Ngọc Quy

Friday, January 19, 2024

CÓ MỘT MÙA XUÂN - Thơ Mặc Phương Tử

 

Nhà thơ Mặc Phương Tử



CÓ MỘT MÙA XUÂN 


Có hay đâu,

 Mùa xuân đang đến!

Khi ta còn dong ruỗi gió sương

Bước thời gian trôi về muôn bến,

Bóng chiều xa khuất nẽo quê hương.


Ta đâu có hay 

Mùa xuân đến!

Màu sắc, thanh âm rộn nẽo đời.

Chợt thấy bên đường màu cỏ biếc,

Cành Mai trước ngõ nở vàng tươi.


Hoa Đào, hoa Cúc, hoa Lan, nữa...

Mở hội vườn xuân muôn sắc màu.

Nghe cả quanh ta bao rộn rã,

Những lời chúc tụng cho mai sau.


Nhưng không

Dù có bao nhiêu nữa,

Hương sắc ngàn hoa đẹp bấy ngần!

Nếu như một chút hương hoa cỏ

Cũng chuyên chở được cả mùa xuân!.


Ta, với chiếc áo lì năm tháng 

Bạc màu sương gió theo thời gian.

Cánh chim vẫn lướt trời muôn hướng,

Mang cả tình xuân mỗi dặm ngàn!


                New Orleans (USA), 

                  Những ngày cuối năm Quí Mão 2023.

             MẶC PHƯƠNG TỬ



READ MORE - CÓ MỘT MÙA XUÂN - Thơ Mặc Phương Tử

TA TỪ CÁT BỤI VÔ THƯỜNG - Thơ Nhật Quang

 

Nhà thơ Nhật Quang

TA TỪ CÁT BỤI VÔ THƯỜNG 


Ta từ 

cát bụi vô thường

phù trầm

dâu bể 

náu nương cuộc người

An nhiên 

hạnh ngộ ơn trời

Nở kinh nhật tụng 

hoa ngời nhân sinh


Can qua

ải bể dâu mình

Đỉnh sầu 

thập giá treo tình tội khiên

Tay  xuôi 

thác rũ muộn phiền

Ngàn  thu  giấc mộng…

an miền gió sương


Ta từ cát bụi vô thường

Trăm năm vẫn kiếp bụi đường trầm luân.

                                     Nhật Quang


READ MORE - TA TỪ CÁT BỤI VÔ THƯỜNG - Thơ Nhật Quang

Monday, January 15, 2024

Sunday, January 14, 2024

CHÙM THƠ TÌNH KHÁC LẠ - Châu Thạch


   
                    Nhà thơ Châu Thạch

 
TÌNH KHÁC LẠ
(Cảm tác khi đọc bài thơ "hôm nay em buồn
và em viết anh luôn ..." của Trần Hạ Vi)
 
Hôm nay em buồn như con chó ốm
Anh con mèo đừng lại gần em
Em sẽ cào anh không chút êm đềm
Để anh dính vết thương mèo rồi chết!
 
Em sẽ nhớ thương một đời lê lết
Nhớ thương mối tình đã xuống tuyền đài
Bởi trời sinh mèo và chó sánh vai
Không thể được bởi hai loài khác giống!
 
Anh ơi anh tình đôi ta là mộng
Trong đầu em đầu của những huyền vi
Không chó thì mèo cũng phải chết đi
Để thơ mọc một loài hoa chuối lạ!

 
GÁY ĐIÊN
 
Ngày xưa em công chúa ngủ trong rừng
Anh đứng ngắm về mơ giấc mơ lạ
Anh nằm mộng thấy em từ tượng đá
Hoá thành người đến với cõi người ta!
 
Em hiện bên anh da thịt ngọc ngà
Mắt thu biếc và môi hồng xuân thắm
Ôi diễm tuyệt anh thành người say đắm
Thơ anh hay thư thể thơ họ Hàn
 
Để mối tình một buổi sẽ ly tan
Cho Phan Thiết, Lầu Ông Hoàng của anh vào sử
Anh nổi tiếng và thơ anh bất tử
Con Dế Già thành con dế gáy điên!
 
 
XA EM!
 
Xa một ngày đã nhớ
Xa hai ngày làm thơ
Xa ba ngày nằm mơ
Thấy hôn làn môi mọng
 
Thời gian như lá mỏng
Từng ngày rụng và rơi
Em như ánh sao trời
Ta con thuyền trên biển
 
Sao trên trời không hiện
Thuyền lạc giữa vu vơ
Đêm không có bến bờ
Đại dương ngàn vạn sóng!
 
Không em đời ta hỏng
Không em đời ngu ngơ
Xa ít ngày ta chờ
Xa nhiều ngày ta chết!
 
                 Châu Thạch
READ MORE - CHÙM THƠ TÌNH KHÁC LẠ - Châu Thạch