Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Thursday, November 17, 2022

THÁNG 3 VỀ NHỚ ĐÊM XUÂN... - Chùm thơ tặng V - Đặng Xuân Xuyến

 


THÁNG 3 VỀ NHỚ ĐÊM XUÂN...
Chùm thơ tặng V - Đặng Xuân Xuyến

*

THÁNG GIÊNG

(tặng V yêu)

.

Chạm ngõ đầu xuân đón nắng mai

Lộc biếc run run hứng rét đài

Ngón thon lùa nắng e thẹn ngại

Lúng liếng mắt cười: Đã Giêng Hai.

*.

Làng Đá, 17 tháng 2-2022

ĐẶNG XUÂN XUYẾN

 

EM TÔI

- tặng V yêu -

.

Nắng vẫn tươi nồng hương lúa non

Em tôi má thắm đắm duyên giòn

Quẩy nắng sang chiều thoăn thoắt gọn

Mây vờn gió nựng dáng eo thon.

*.

Hà Nội, 09 tháng 7-2021

ĐẶNG XUÂN XUYẾN

 

THÁNG BA VỀ...

- với V yêu -

.

Ừ tháng Ba về! Ừ, tháng Ba...

Hoa xoan tim tím rụng hiên nhà

Lạnh chiều cong cớn cơn gió lạ

Mưa bụi giăng dầy, ta nhớ ta.

*.

Làng Tám, chiều 01.03.2021

ĐẶNG XUÂN XUYẾN

 

CHỢ XUÂN

- tặng V -

.

Náo nức chợ xuân. Náo nức em

Chợ xuân ngày Tết lắm kẻ xem

Tíu tít em cười. Em thật lém!

Bứng cả trời Xuân tới chợ Chèm.

*.

Chợ Chèm, 20 tháng 02-2021

ĐẶNG XUÂN XUYẾN

 

ĐÊM VỠ

- Tặng V. yêu -

.

Đêm vấp em

Rỏn rẻn cười

Em cắn đêm vỡ

Mi huyền ngân ngấn hạt ngọc vương.

*.

Hà Nội, đêm 01 tháng 07.2018

ĐẶNG XUÂN XUYẾN

 

KHÁT

-  Tặng V yêu 

.

Đừng em

Trời ngoài kia lạnh lắm

Em có nghe gió rít gai người

Nào ngồi xuống

Nhích gần anh chút nữa

Tay trong tay cho hơi ấm loang đều

Anh thật lòng. Chỉ với em thôi

Đừng nghi ngại

Đừng gợi lời thề thốt

Ta khát nhau, chỉ vậy, đủ rồi

Em cần gì lời chót lưỡi đầu môi

Tình yêu mến đâu cần lời vô nghĩa.

.

Nào nằm xuống

Vùi ngực anh

Dán chặt

Tay siết tay xua giá lạnh tan rời

Đôi ngực trần cọ xiết ngùn ngụt hơi

Dòng nham thạch cuộn từng cơn nóng hổi

Thế. Thế. Thế.

Căng người

Em hứng đợi

Môi đốt môi

Anh thiêu trụi đất trời

Trăng thượng tuần ngấp nghé đón triều dâng

Tình chan chứa

Em ơi…

Tình chan chứa

.

Nào nằm xuống

Thỏa thuê từng cơn khát

Em, em ơi... đêm sắp qua rồi...

*.

Hà Nội, đêm 18 tháng 01 năm 2016

ĐẶNG XUÂN XUYẾN

 

ĐÊM

- Tặng V yêu -

.

Đêm bức bối

Em đè ta nghiến ngấu

Đêm chuyển màu    

Cắn rách toác bờ môi.

 

Em ưỡn người

          Rướn ngực

                        Hé môi

Ta lách lưỡi lựa chiều yêu khớp nhịp.

.

Bấu chặt tay

           Em đẩy ta bắt nhịp

Đêm lõa lồ

         Rần rật    

                  Đốt thịt da.

*.

Hà Nội, đêm 26 tháng 06 năm 2015

ĐẶNG XUÂN XUYẾN

 

NHỚ

- Tặng V yêu -

.

Đêm tỉnh giấc

Khát mắt cười chiều qua lăn trên chiếu

Căng người

Run rẩy cuộc yêu.

.

Đêm dài quá

Gió trườn qua khe cửa

Mưa rỉ rả

Tiếng cười rúc rích vọng từ xa...

*.

Hà Nội, 14 tháng 04 năm 2015

ĐẶNG XUÂN XUYẾN

.

 


READ MORE - THÁNG 3 VỀ NHỚ ĐÊM XUÂN... - Chùm thơ tặng V - Đặng Xuân Xuyến

THU VIẾT CHO NGƯỜI - Nhạc: Lê Hữu Nghĩa - Lời: Thy Lệ Trang - Giọng ca: Tâm Thư

READ MORE - THU VIẾT CHO NGƯỜI - Nhạc: Lê Hữu Nghĩa - Lời: Thy Lệ Trang - Giọng ca: Tâm Thư

Wednesday, November 16, 2022

THƠ, HOA & NGƯỜI (3) - Nguyên Lạc


Hoa dã quỳ
 
(Có một số đoạn ở 2 bài trước được lập lại ở đây cho các bạn chưa đọc qua được hiểu)
 
HOA
 
Khi vui hay khi buồn, hoa luôn luôn là bạn trung thành của ta. Ta ăn uống, ta ca vũ, ta ve vãn đùa cợt với hoa. Ta kết hôn, làm lễ rửa tội với hoa. Ta không dám chết mà không có hoa. Ta thờ phượng với Bách hợp, ta mặc tưởng với Sen, ta bày trận với Hồng với Cúc. Ta lại còn muốn nói bằng ngôn ngữ của hoa. Không có hoa, làm sao ta có thể sống được?  (Trà Đạo / Chado - Okakura Kakuzo)
 
HOA TRONG U MỘNG ẢNH CỦA TRƯƠNG TRÀO
 
Trương Trào tự Sơn Lai, hiệu Tâm Trai và Trọng Tử, người tỉnh An Huy, sinh năm 1650 (năm Thuận Trị thứ tám, đời Thanh), không rõ năm mất. Ông sáng tác không nhiều, trong đó nổi tiếng nhất là “U Mộng Ảnh” (bóng mờ trong cõi mộng). U Mộng Ảnh chỉ là một tập sách nhỏ gồm 222 mục gồm những cách ngôn đầy thi vị trong văn phong bay bướm của Trương Trào, phác họa ra một thế giới thơ mộng được nhìn qua đôi mắt tài hoa của một nghệ sĩ lớn, và nó đã làm say mê nhiều thế hệ văn nhân thi nhân Trung Quốc.
Trương Trào viết về hoa:
"Trong thiên hạ có được một người tri kỷ, thì có thể không còn ân hận gì nữa" (Thiên hạ hữu nhất nhân tri kỷ, khả dĩ bất hận. Bất độc nhân dã)  
(U Mộng Ảnh - Trương Trào)
 
Nhưng ở đời có thể tìm được chăng một người tri kỷ? Tấm lòng tri âm giữa Bá Nha và Chung Tử Kỳ, tình bạn tri kỷ giữa Quản Trọng và Bão Thúc Nha có lẽ chỉ còn là huyền thoại. Bạn tri kỷ chỉ do cơ duyên mà gặp, không thể gượng gạo mà cầu.
 
Không riêng gì người với người, mà cả người với hoa cũng có thể là tri kỷ để gửi gắm tâm sự:
 
"Như cúc lấy Uyên Minh làm tri kỷ, mai lấy Hòa Tĩnh làm tri kỷ..."(Như cúc dĩ Uyên Minh vi tri kỷ; mai dĩ Hòa Tĩnh vi tri kỷ...)
(U Mộng Ảnh - Trương Trào)
 
.............
 
Giải thích:
 
Bài 2 đã nói về Uyên Minh và Hòa Tĩnh rồi, ở đây xin thêm về Trương Chi Hạc "tri kỷ" với hoa mai:
 
Trương Chi Hạc đời Thanh, tự Vân Giai, có hai câu đối cũng đáng để ta nói: “Mai lấy Trương Chi Hạc làm tri kỷ.”
 
Tứ hải luận giao cầu cổ kiếm
Nhất sinh đê thủ bái mai hoa
 
       劍;
      花。
 
(Bốn biển luận giao tìm kiếm cổ
Một đời, đầu cúi, lạy hoa mai)
 
Đi khắp bốn biển bàn chuyện giao du, giống như đi tìm cây kiếm cổ. Suốt một đời chỉ cúi đầu trước hoa mai. Câu đầu tràn đầy hào khí mà vẫn thanh cao, câu sau bộc lộ ngạo tâm mà vẫn vô cùng tĩnh dật.
 
Ở Việt Nam, hai câu này thường được gán cho nhà thơ Cao Bá Quát, với bốn chữ đầu “Tứ hải luận giao” đổi thành “Thập tải luân giao”.
 
Thập tải luân giao cầu cổ kiếm,
Nhất sinh đê thủ bái mai hoa.
 
Dịch nghĩa:
 
Mười năm giao du trong thiên hạ để cầu thanh gươm cổ
 Một đời cúi đầu bái phục hoa mai!
 
 
Có tư liệu cho rằng đây là câu đối của tri phủ Hà Dương tặng cho Nguyễn Tư Giản (1823- 1890), khi ông này đi sứ Trung Hoa vào năm 1868. Nhưng hầu như rất nhiều người khẳng định tác giả hai câu trên là nhà thơ Cao Bá Quát, và ca ngợi đây là hai thơ thuộc loại thần bút, nói lên cốt cách của họ Cao.
 
HOA DÃ QUỲ
 
Tìm hiểu chung về hoa Dã quỳ:
 
 Tên thường gọi: Hoa Dã quỳ
 Tên gọi khác: Hoa cúc dại, cúc quỳ, sơn quỳ, quỳ dại, hướng dương dại, hướng dương Mexico, cúc Nitobe
 Tên tiếng Anh: Wild sunflower, Mexican Sunflower weed, Landscape Yellow Flowers
 Tên khoa học: Tithonia diversifolia
 Tên tiếng Nhật: Nitobegiku ( Cúc Nitobe: vì loài này được Nitobe Inazo đưa vào Nhật Bản) Nitobe Inazō (1862 – 1933): nhà giáo dục , nhà kinh tế nông nghiệp,  chính khách...
 Họ Cúc: Asteraceae
Tháng 11 là khoảng thời gian mà những hoa Dã quỳ khoe sắc rực rỡ nhất. Chính vì thế, Dã quỳ được xem là loài hoa đại diện cho tháng 11.
Hoa dã quỳ mang vẻ ngoài trông giống với hoa cúc và hoa hướng dương và nó là sự dung hòa giữa hai loại hoa này.
Màu vàng của hoa dã quỳ không phải là thứ màu vàng của sang trọng, quý phái, mà là màu vàng dân dã dễ khiến người đắm say.
 
Truyền thuyết hoa Dã quỳ:
 
Dã quỳ gắn liền với một truyền thuyết cảm động về tình yêu đôi lứa:
 
"Sự tích về loài hoa dã quỳ này xuất phát từ bộ tộc Lasiêng sinh sống ở vùng Tây nguyên xa xôi. Trong bộ tộc có nàng H’Linh đang tuổi con gái, xinh đẹp và hoang dã như đất trời Tây Nguyên. Nàng đem lòng yêu chàng K’Lang. Hàng ngày, K’Lang vào rừng săn bắn, hái lượm, còn H’Linh sẽ ở nhà se tơ, dệt chăn kiêu chồng theo đúng tục lệ của người con gái khi về nhà chồng. Đến tối, hai người sẽ cùng dân làng ca hát, đốt lửa và hạnh phúc bên nhau. Cuộc sống vui vẻ như vậy cứ tiếp diễn, chỉ trực chờ cho đến ngày họ thành vợ, thành chồng. Tuy nhiên, câu chuyện tình yêu của họ vấp phải một cách trở lớn đến từ chàng LaRihn, con trai của tộc trưởng, người cũng ngày đêm hết lòng mong nhớ H’Linh. Tuy nhiên, vì không được nàng đáp lại tình cảm nên LaRihn nảy sinh ghen ghét, đố kị với K’Lang.
Một ngày nọ, K’Lang vào rừng săn bắt như thường lệ, nhưng mãi đến tối khuya vẫn không thấy về. Một ngày, hai ngày rồi ba ngày vẫn không thấy bóng dáng người thương, H’Linh nghi ngờ có chuyện chẳng lành, bèn vào rừng tìm K’Lang. Đi qua mười mấy con suối, mười mấy cánh rừng mà không thấy tung tích, nàng thiếp đi vì quá mỏi mệt. Trong giấc mơ, nàng nghe thấy K’Lang gọi và thúc giục nàng đi thêm một con suối nữa. Qủa nhiên, H’Linh tìm thấy K’Lang, lúc này đang bị người của bộ tộc trói chặt và đâm bằng những mũi tên nhọn. Nàng chạy vọt tới ôm lấy chàng khiến LaRihn trở nên điên cuồng và mũi tên cuối đã vô tình đâm thẳng vào trái tim người con gái mà LaRihn hằng đêm nhớ mong.
H’Linh chết cùng K’Lang trong tư thế quỳ và ôm lấy chàng không rời. Về sau, tại nơi H’Linh chết đã mọc lên một loài hoa dại có màu vàng rực rỡ tràn đầy sức sống mãnh liệt thể hiện cho một tình yêu chung thủy, người đời đã đặt cho một cái tên là lạ và mỹ miều đó là hoa "Dã quỳ". Người xưa giải thích rằng:“Dã” có nghĩa là hoang dã; “Quỳ” có nghĩa là quỳ gục xuống. Từ đó, loài hoa dã quỳ trở thành biểu tượng cho một tình yêu thủy chung, son sắt và không bao giờ rời bỏ."
(Nguồn: hoatuoivannam. com)
 
 
Dã quỳ trong thi ca:
 
Vẻ đẹp của loài hoa Dã quỳ đã đi vào thơ ca:
Cũng chính bởi câu chuyện tình yêu lãng mạn nhưng bi thương, nét đẹp mạnh mẽ lại tinh tế, đóa hoa này đã được giới văn nhân, nghệ sĩ hết mực chiều chuộng và yêu mến. Hoa Dã quỳ cứ như vậy mà đi vào thơ ca, văn học với những cái tên đầy thi vị khác như: hoa nắng, hoa báo mùa, hoa chờ em,…
Đà Lạt, Tây Nguyên, Ba Vì, Sơn Tây,… đều là những khu vực nở rộ cánh đồng hoa dã quỳ mà mọi người có dịp đều nên tới và chiêm ngưỡng. Ngắm nghía vẻ đẹp của loài hoa, hòa mình vào câu chuyện xưa của H’Linh và K’Lang, cảm nhận một tâm hồn đầy lãng mạn và trữ tình trong chính con người mình. Đó chính là điều đặc biệt nhất mà loài hoa dã quỳ dành cho bạn.
 
Ý nghĩa của hoa Dã quỳ:
 
Cũng như nhiều loài hoa khác, hoa Dã quỳ cũng mang trong nó những ý nghĩa và thông điệp sâu sắc về tình yêu đôi lứa.
 
1. Tượng trưng cho sức sống mãnh liệt, kiêu hãnh:
Dã quỳ hoa rất dễ mọc, phát triển rất nhanh ở những nơi có điều kiện vô cùng khắc nghiệt; nên nó tượng trưng cho sức sống và tình yêu mãnh liệt: luôn khát khao để vương lên trong mọi hoàn cảnh bất chấp những khó khăn.
 
2.  Tượng trưng cho sự chung thủy và sẵn sàng hy sinh cho người mình yêu:
Dã quỳ gắn liền với một truyền thuyết cảm động về tình yêu đôi lứa. Vì tình yêu nàng H’Linh sẵn sàng hy sinh bản thân mình, từ đó hoa Dã quỳ được xem là biểu tượng cho lòng chung thủy và hy sinh trong tình yêu. Nó cũng là loài hoa thể hiện lòng kiêu hãnh khó khuất phục của nàng H’Linh.
 
3. Tượng trưng cho sự yêu mến, quý trọng:
Không chỉ là biểu tượng cho tình yêu và sự chung thủy hoa Dã quỳ còn thể hiện sự yêu mến quý trọng những người có nội tâm phong phú. Những người được tặng Dã quỳ được xem là kiên cường, vượt qua những khó khăn mà người tặng rất ngưỡng mộ.
 
4. Hoa Dã quỳ báo hiệu mùa đông:
Dã quỳ thường đơm hoa và nở rộ vào đầu mùa đông (tháng 11) vì vậy khi màu hoa Dã quỳ vàng rực nổi bật khắp triền đồi và thảo nguyên, thì có thể coi đó như sự báo hiệu cho mùa đông đã đến.
 
THƠ VỀ HOA DÃ QUỲ
 
Xin được ghi ra đây bài thơ nỗi niềm về hoa Dã Quỳ Đà Lạt.
 
NỖI NHỚ DÃ QUỲ
 
Khói thuốc lam bay vướng hồn cô lữ
Đã bao năm rồi không thấy hoa xưa
Cali phố người đèn xanh đèn đỏ
Tôi nhớ Đà Lạt thành phố mộng mơ
 
Bao năm lưu đày chiều nay muốn khóc
Mà khóc làm sao nước mắt đã khô?
Góc vắng cà-phê khói cay vương mắt
Tôi nhớ người ơi Đà Lạt sương mù!
 
Tôi nhớ người ơi vàng biếc dã quỳ
Rực rỡ ngàn hoa đường mộng mê si
Mùa đã đến rồi em ơi có nhớ?
Đà Lạt thương yêu, nụ hôn Cam Ly [1]
 
Tôi nhớ người ơi ngày ấy phân ly
Sẽ rồi em ơi không thấy dã quỳ
Thôi nhé từ đây chắc rồi mãi mãi...
Vĩnh biệt Cam Ly, Đà Lạt xuân thì
 
Tôi nhớ người ơi vàng biếc dã quỳ
Màu hoa tôi yêu màu áo tình si
Đã bao năm rồi vẫn màu hoa ấy
Đà Lạt sương mù trong hồn người đi
 
Quán vắng đèn vàng thành phố Cali
Đáy cốc in mơ sầu khúc thầm thì
Nỗi nhớ mông lung hồn bay theo khói
Bay về  Đà Lạt nồng nàn Cam Ly
 
"Rồi mai tôi sẽ xa Đà Lạt
Đồi núi buồn xin gởi lại cho em
Và con đường mù sương giăng mắc
Hai đứa hôm nào lạnh buốt trong tình yêu" [2] 
"Đà Lạt ơi, thôi giã từ em nhé
Ôi Lâm Viên, ôi thác cao, đồi xa
Ôi thông reo, ôi suối Vàng run rẩy
Có nghe ước thề hẹn về trong bước ai đi?" [3] 
 
Mùa đã đến rồi mùa của dã quỳ
Mùa của vàng hoa màu áo tình si
Tôi nhớ trời ơi sương mù Đà Lạt!
Nhớ lắm người ơi nụ hôn Cam Ly!
 
Đà Lạt tôi ơi, ngàn năm thương nhớ
Cam Ly thương yêu môi đó xuân thì
Em có nghe chăng tiếng lòng nức nở?
Của người phương xa mây gió gởi về?
 
                                                Nguyên Lạc
 
.......................
 
Nguồn:

U Mộng Ảnh - Trương Trào, Huỳnh Ngọc Chiến dịch và chú thích trên Talawas
[1] Thác Cam Ly nằm kề bên thành phố Đà Lạt, trên dòng suối Cẩm Lệ. (Cam Ly đọc trại từ K’Mly - tên người tù trưởng của bộ tộc Lạt trong truyền thuyết).
[2] Tình Yêu Như Bóng Mây - Lời nhạc Song Ngọc
https://youtu.be/pCfMCg5AeqM
[3] Giã Từ Đà Lạt - Lời nhạc Duy Khánh
https://youtu.be/T-h6_Bb21KQ 

READ MORE - THƠ, HOA & NGƯỜI (3) - Nguyên Lạc

Monday, November 14, 2022

CUỐI ĐÊM – Thơ Lê Phước Sinh




 
CUỐI ĐÊM 
 
Con Trăng già ngái ngủ
Mây thẹn thùng thả màn
Đường dài vòng quanh phố
Sỏi đá vọng âm vang.
 
                   Lê Phước Sinh

READ MORE - CUỐI ĐÊM – Thơ Lê Phước Sinh

GỪNG VÀ MUỐI, EM EM CHỊ CHỊ, ĐEN VÀ ĐỎ - Thơ Chu Vương Miện


 

GỪNG VÀ MUỐI
 
hạt mưối mặn ba năm còn mặn
lát gừng cay chín nước còn cay?
                                     [ca dao]
 
hết tiền tình cũng rã ngay
thôi thì đêm cũng như ngày hỡi ôi
mới là cục đá lưng đồi
đút lò đã hoá thành vôi trắng hều
đầy tiền đầy ắp tình yêu
vơi tiền tình uống thuốc liều đi đoong
tội tình một lũ liền ông?
vo ve cũng giống đàn ong ong ruồi
dư tiền mặt óng vàng tươi
cạn tiền chả có con ruồi bu quanh
cũng là thôi cũng đành đành
giai nhân giờ cũng lâm hành đường xa
thương gần chán quá thương xa
chẳng là kẻ cắp bà già đẹp đôi
đồi mua cũng vẫn là đồi?
đồi sim đồi chẩu đời sồi đồi nưa
trời hành tháng tám chưa mưa?
tháng chín lá đỏ cuối mùa lá bay?
lá bay bỏ lại chốn này?
 
 
EM EM CHỊ CHỊ
 
hôm trước đụng xe tay bị gẫy
nên chi? chẳng viết đặng thư
máy computer đầy virus
nằm đau chờ sửa tới bao giờ?
đôi lúc gọi em bằng điện thoại
chợt nhớ ra rằng đã quá khuya
một người ở Á người ở Mỹ
giờ này chắc em đã đang mơ
mới đó chúng mình sáu bó rưỡi
đập đầu vào vách cũng chả ngờ
chị chả bao giờ về Quảng Trị
làm sao nghe đặng tiếng gà trưa
ba chìm bảy nổi chị lãnh đủ
phận em chịu nổi chín lênh đênh
nước mắt trôi xuôi người lội ngược
chúng ta đốt nát tuổi thơ hồng
đâu nghĩ chỉ có mình lưu xứ
xe rơi xuống đèo rất tự nhiên
cũng may sót lại thân chùm gửi
rách cả trái tim ruột dính chùm?
40 năm lẻ mình gặp lại
nồng nàn theo chùm nhãn Hưng Yên
em vẫn là em cam Bố Hạ
tiếc thay đôi xứ lại đôi miền
 
 
ĐEN VÀ ĐỎ
 
canh bạc có canh đỏ canh đen
có canh lùa vào có canh chi
ra? con người có người đen người
đỏ vàng thì vàng bạc thì trắng
than và lửa thì đỏ? có kẻ
an nhàn có kẻ cực khổ có
kẻ đi trên đường cái có kẻ
lăn xuống hố có kẻ đoàn tụ
với nhau có người vợ bỏ chồng
bỏ có người đi lính khố xanh
ngược lại có người đi lính khố
đỏ? trong bàn cờ tướng có anh
thủ vai tốt xanh có anh thủ vai
tốt đỏ có anh làm lý trưởng
có anh làm thằng mõ? có anh
số đen có anh số đỏ có anh
là cai mỏ than có anh chỉ
lam thợ mỏ? có anh ung dung
ngồ nhậm xà có anh khom lưng
đẩy xe cắt cỏ
 
                     Chu Vương Miện

READ MORE - GỪNG VÀ MUỐI, EM EM CHỊ CHỊ, ĐEN VÀ ĐỎ - Thơ Chu Vương Miện

Sunday, November 13, 2022

YẾU TỐ ĐỒNG TÍNH TRONG THƠ ĐỖ ANH TUYẾN - Đặng Xuân Xuyến

 


YẾU TỐ ĐỒNG TÍNH TRONG

THƠ ĐỖ ANH TUYẾN

*

Đỗ Anh Tuyến làm thơ không nhiều và thơ của anh chủ yếu ghi lại những cảm xúc "chợt đến chợt đi" của tâm trạng cá nhân nên số bài thơ lưu lại trong trí nhớ bạn đọc chắc chỉ ở con số vừa phải so với số lượng bài thơ không nhiều của anh. Thực tình, trong gia tài thơ ngót nghét trăm bài của anh tôi ấn tượng chắc cũng chỉ trên mươi bài mà oái oăm phần nhiều lại là những bài thơ có "vấn đề" về cảm xúc tình cảm trai gái, gây những cảm giác "lạ lạ khó hiểu" với bạn đọc. Bài viết này là chút cảm nhận của tôi về một số bài thơ tình mang “dấu ấn” lạ lạ khó hiểu của Đỗ Anh Tuyến, hoàn toàn không đem ra đo đếm định lượng khen-chê thơ anh bởi Đỗ Anh Tuyến chỉ mượn thơ để ghi lại những cảm xúc "chợt đến chợt đi" của riêng anh như trang nhật ký của tiếng lòng.

Vâng! Thơ tình của Đỗ Anh Tuyến lạ lắm, có gì đó hao hao từa tựa như thơ tình của Nguyễn Tấn Thành tôi đã giới thiệu trong bài "Vài cảm nhận về 2 bài thơ tình của cậu học trò lớp 12" nhưng bi quan hơn, xám xịt màu hy vọng hơn và nỗi đau cũng thật quặn thắt, đắng lòng:

"Đôi chân rã rời sợ đến ngày mai

Bàn tay hư hao lo đêm dài quá

Ánh mắt dửng dưng hai người xa lạ

Bất chợt tìm nhau ứa giọt lệ nồng"

(Mãi niềm cô đơn - Đỗ Anh Tuyến)

Đọc 4 câu thơ mà đau lòng tự hỏi: trên đời này sao lại có người bi quan, tuyệt vọng đến vậy? Hiện tại ư? Là nỗi lo đối diện với những u uẩn lẩn khuất trong cõi cô đơn của chỉ riêng mình: "Bàn tay hư hao lo đêm dài quá". Tương lai ư? Là: "Đôi chân rã rời sợ đến ngày mai"! Một nỗi sợ cụ thể mà lại mơ hồ, một nỗi đau thắt ruột thắt gan mà lại không thể réo gọi thành tên! Yêu ư? Không! Đấy không phải là yêu, càng không phải là tình yêu, mà là sự cộng hưởng xác thịt của 2 kẻ xa lạ: "Ánh mắt dửng dưng hai người xa lạ", đến với nhau chỉ để giải tỏa bức bối cơn khát thể xác, để cùng nhau đồng cảm sẻ chia nỗi đau tận cùng của bi quan, tuyệt vọng: "Bất chợt tìm nhau ứa giọt lệ nồng".

Đọc 4 câu thơ này hẳn nhiều bạn đọc sẽ ngạc nhiên với thứ "tình yêu" lạ lạ đến khó hiểu của "Mãi mãi niềm cô đơn" nhưng nếu đã nghiên cứu về nhân dạng nam hoặc đã đọc những nghiên cứu về nhân dạng nam thì hẳn bạn đọc sẽ ngờ ngợ nhận ra đấy là tình yêu của người đồng tính hoặc song tính thì sự “lạ lạ” sẽ không còn khó hiểu.

Trong cuốn "Điểm yếu của người đàn ông hiện đại", Nhà xuất bản Văn hóa Thông tin ấn hành Quý 4 năm 2006, ở bài NGƯỜI ĐÀN ÔNG ĐỒNG TÍNH, tôi đã luận bàn: "Điểm chung của người đồng tính là sự “mặc cảm tội lỗi”, tâm lý hoảng loạn, dễ bị tổn thương. Do “không giống ai” trong việc lựa chọn “đối tượng tình dục” và tình yêu của họ không được xã hội chấp nhận nên người đồng tính luôn sống trong tâm trạng mặc cảm, sợ sệt. Với người dị tính (tình yêu thuần khiết với người khác giới), sự thể hiện tình cảm của mình với “đối tượng” thường công khai, được xã hội chấp nhận (trong một chừng mực, hoàn cảnh nhất định), còn người đồng tính thì ngược lại: Âm thầm, lén lút vì sự kỳ thị của xã hội. Đây chính là lý do làm người đồng tính dễ bị tổn thương, luôn sống trong tâm trạng hoảng loạn và “mặc cảm tội lỗi”."

Chính vì thế mà những cuộc tình của người đồng tính, song tính thường mang hơi hướng của tình một đêm, của những "thỏa mãn" tạm bợ, của những "ngọt ngào" dối trá và của những bẽ bàng chua chát sau cuộc tình đậm dấu truy hoan thân xác mà sự thủy chung chỉ được người trong cuộc tính bằng "vài giây ngắn ngủi". Có lẽ đó là những cuộc truy hoan chỉ để thỏa mãn cơn khát được yêu, là cuộc tình éo le vụng trộm không được số đông trong xã hội thừa nhận nên "tình ấy” gấp gáp, "tình ấy” cuống cuồng, thây kệ để sự dối trá lên ngôi:

"Mùi xác thịt nghiến đời nhau tan nát

Mọi ngất ngây hoang lạc thảy tuôn trào

Lời thì thầm ngọt lịm sắc như dao

Sau đêm nay còn chút nào tha thiết"

(Người tình một đêm - Đỗ Anh Tuyến)

Đọc đến đây, có lẽ sẽ có bạn đọc chất vấn: vậy những người từng trải nghiệm tình một đêm đều là người đồng tính hoặc song tính? Không, thưa Quý vị! "Tình" của người đồng tính, song tính là tình của những ẩn ức sinh lý, những tổn thương tâm lý đã gây sang chấn tâm lý nên những cuộc tình của người đồng tính, song tính thường bao hàm sự u uẩn, bi lụy và đau khổ vì tình tuyệt vọng của cả 2 người đang "khát" yêu: “Ta thấy gì đâu sau sắc yêu kiều / Mà ta riết giữa đôi tay thất vọng / Dầu tin tưởng: chung một đời, một mộng / Em là em, anh vẫn cứ là anh / Có thể nào qua Vạn Lí Trường Thành / Của hai vũ trụ chứa đầy bí mật.” (Xa cách - Xuân Diệu), còn tình một đêm của những người dị tính là tình của những người luôn trân quý sự tận hưởng thú vui xác thịt với người khác giới nên không nhuốm màu bi lụy, tuyệt vọng: “Đêm phập phồng, ngực nõn hứng trăng non / Môi đón lưỡi uống hương tình bất tận. / Yêu thương nhé. / Một lần thôi. Là đủ / Ta đâu cần gian díu giữa nhân gian...” (Say yêu - Đặng Xuân Xuyến). Nhưng cũng không hẳn thơ tình của người đồng tính, song tính sẽ luôn có hơi hướng tình một đêm mà khá nhiều bài thơ (nhất là những bài thơ được viết dưới hình thức ngụy trang), nếu nhà thơ không đủ dũng cảm để viết "trắng phớ tất tay" như nhà thơ trẻ Trần Đức Tín (Khét) "bạch hóa" cuộc tình đồng giới của anh với nhà văn Tống Phước Bảo thì bạn đọc sẽ không thể biết đấy là tình luyến ái của người song tính với người đồng tính: "gửi B / chút phong sương còn sót lại / cho những ngày ta nhiễm mặn vào nhau / cây dừa không đậu trái / ngọn lúa không trổ bông / sóng cứ ồ ạt sóng / người di cư / di cư" (Ta nhiễm mặn vào nhau - Trần Đức Tín).

Trở lại thơ tình của Đỗ Anh Tuyến với: Tự hỏiMãi niềm cô đơnKhó gì quên được tìnhNgười tình một đêmGiờ thành quá khứ... đều bao phủ những tủi hờn, tuyệt vọng, những dỗi hờn sậm màu bi lụy xót xa.

Hãy nghe Đỗ Anh Tuyến thổ lộ về "đoạn trường tình" của anh:

"Những mảnh đời đi qua đời tôi

Đậu xuống một đêm vô tình như gió

Như gió mỏng manh giọt sương òa vỡ

Như gió hao gầy tiếng vạc ăn đêm"

(Mãi niềm cô đơn - Đỗ Anh Tuyến)

Anh quy nạp những người tình là "những mảnh đời đi qua đời" anh để chỉ đích danh những ái ân đấy không phải là tình yêu bởi "những mảnh đời" đó đến với anh "vô tình" như gió, chỉ "đậu xuống một đêm" để cùng anh thỏa mãn bức bách sinh lý bị kìm nén chôn giấu bởi những định kiến cố hữu sai lệch với kiến thức khoa học của số đông trong xã hội. Hai câu thơ: "Như gió mỏng manh giọt sương òa vỡ / Như gió hao gầy tiếng vạc ăn đêm" lý giải căn nguyên tại sao Đỗ Anh Tuyến không coi những "đêm ấy" là những "đêm tình" bởi những ái ân đấy chỉ là những lén lút “vụng trộm” của bản năng thôi thúc trong bóng đêm để thỏa mãn khát khao dục tính. Tám chữ: "giọt sương òa vỡ/ tiếng vạc ăn đêm" đã diễn giải tận cùng sự bi lụy tình và tuyệt vọng tình của chàng trai Đỗ Anh Tuyến (hiểu rộng ra là của những người đồng tính, song tính) trong các cuộc tình đồng giới với những rên rỉ lặng thầm mà âm ỉ thảm thiết.

Những câu thơ nhuốm màu cô đơn với cảm giác ngậm ngùi chua chát của tâm trạng như mặc cảm tội lỗi, như lén lút, hụt hẫng, như chán chường tuyệt vọng... xuất hiện mật độ khá dầy trong thơ Đỗ Anh Tuyến:

- "Đôi chân rã rời sợ đến ngày mai

Bàn tay hư hao lo đêm dài quá

Ánh mắt dửng dưng hai người xa lạ

Bất chợt tìm nhau ứa giọt lệ nồng"

(Mãi niềm cô đơn - Đỗ Anh Tuyến)

- “Em ngủ gật sau những giờ chờ đợi

Mỏi mòn nhìn vế phía giấc mơ anh ...”

(Chưa bao giờ - Đỗ Anh Tuyến)

- "Đêm nhắn gió tìm người mộng

Dệt vội câu thơ nghe nhói lòng ...”

(Nuối tiếc - Đỗ Anh Tuyến)

- "Lặng lẽ mình ta, độc hành vạn dặm

Bỏng rát đôi chân lê lết những con đuờng”

(Thực tại – Đỗ Anh Tuyến)

- "Trong tim anh, em cũng là người khách

Ở trọ qua đường mỗi lúc nắng mưa?""

(Tự hỏi - Đỗ Anh Tuyến)

- "Ôi những vô cùng ôi những hư không

Cơn gió nào đi cơn gió nào sắp đến

Ta cay cực một đời như bến

Cánh buồm hoài ngóng đợi vẫn trong mây.."

(Mãi niềm cô đơn - Đỗ Anh Tuyến)

Ngay cả khi nhà thơ Đỗ Anh Tuyến viết dưới hình thức ngụy trang thì những câu thơ tình của anh vẫn chất chứa những sầu não "hờn", "tủi", "trách", oán... cam lòng với những rụt rè, giữ kẽ, bi quan... bởi "tình ấy" của anh không nằm trong khuôn khổ quy ước thông thường của định chế xã hội nên danh không chính ngôn không thuận, vì thế mà "tình ấy" phải lén lút, phải ngụy trang dưới vỏ bọc của những mối quan hệ anh em bè bạn nên dễ rơi vào trạng thái hụt hẫng, tạm bợ như “tình” của khách làng chơi. Người đọc tinh ý sẽ không khó để nhận ra đấy là tiếng lòng của nhà thơ Đỗ Anh Tuyến dành cho người yêu cùng giới tính:

"Em sẽ làm gì khi chỉ có anh thôi

Em có tủi, em có hờn, em có trách:

"Trong tim anh, em cũng là người khách

Ở trọ qua đường mỗi lúc nắng mưa?""

(Tự hỏi - Đỗ Anh Tuyến)

Hay những câu thơ ngậm ngùi chua chát về "thứ tình yêu" "ngọt ngào đến mấy cũng tan thành mây" của người đồng tính, song tính phải lén lút vụng trộm vì không được gia đình và xã hội thừa nhận dẫu được viết dưới hình thức ngụy trang vẫn không giấu được tâm trạng phẫn uất xót xa... của chàng trai Đỗ Anh Tuyến trước sự kỳ thị "đàm tiếu" tình luyến ái đồng giới của người đời:

"Chiều nay em chẳng về trên lối ấy

Để cho anh thơ thẩn khắp phố quen

Tay cầm bình rượu người sặc mùi men

Mặc cho thiên hạ bao lời đàm tiếu."

(Say, em - Đỗ Anh Tuyến)

Trong cuốn "Điểm yếu của người đàn ông hiện đại", Nhà xuất bản Văn hóa Thông tin ấn hành Quý 4 năm 2006, ở bài NGƯỜI ĐÀN ÔNG ĐỒNG TÍNH, tôi đã luận bàn: "Công bằng mà nói, người đồng tính là những người chịu nhiều thua thiệt, đau khổ trong cuộc sống. Trong con mắt mọi người, dù người đồng tính có tài giỏi, tử tế đến đâu, có ích cho gia đình và xã hội thế nào thì họ vẫn cứ là “kẻ biến thái”, “lập dị”, bị tránh xa vì “kinh tởm”. Một ông tổng thống, một nhà bác học hoặc một nhà thơ, một nhạc sỹ thiên tài... nếu đã “bị” là người đồng tính thì dù có vắt kiệt tài năng, trí tuệ để cống hiến cho nhân loại vẫn cứ phải đương đầu với sự ghẻ lạnh, “khinh rẻ” của người đời. Một kẻ giết người, một tên ăn trộm, một gã lừa đảo... nhiều khi lại được “xã hội” “tôn trọng” hơn nhiều những người đồng tính. Đấy chính là sự nghịch lý, là bất công của xã hội dành cho người đồng tính mà người đồng tính khó đủ sức để vượt qua.". Có lẽ chính vì thế mà chàng trai trẻ Đỗ Anh Tuyến đã hơn một lần dùng thuốc ngủ quá liều để tự giải thoát những dè bỉu, khinh khi, đàm tiếu vô lý và đầy ác ý của người đời...

Vâng, thơ của Đỗ Anh Tuyến phần nhiều là những dòng thơ đẫm lệ của sự tuyệt vọng, của những bi ai phẫn uất trước những định kiến sai lệch của xã hội và sự kỳ thị người đồng tính của số đông trong xã hội đã gián tiếp đẩy cuộc sống của người đồng tính (và song tính) sâu vào ngõ cụt.

*.

Hà Nội, ngày 10 tháng 11-2021

ĐẶNG XUÂN XUYẾN

.

 

READ MORE - YẾU TỐ ĐỒNG TÍNH TRONG THƠ ĐỖ ANH TUYẾN - Đặng Xuân Xuyến

GỬI GIÓ GIAO MÙA - Chùm thơ - Thuỳ Vy

 

Tác giả Thuỳ Vy

GỬI GIÓ GIAO MÙA

 

Phố đã vào mùa đông chưa anh

Sợ phố ngủ quên để đêm về se sắt

Trời trở mùa quê mình nắng tắt

Sớm đầu non cơn gió lạnh mau về.

 

Em có về ghé phố chiều nao

Nay nhớ phố cồn cào anh ạ

Giận mỗi điều ... phố xa xa quá

Gửi gió giao mùa nhắn phố nha anh.

 

Thùy Vy

 

MEN CAY

 

Em cứ nũng nịu

vòi yêu thiệt nhiều

nào đâu chịu hiểu

tình anh liêu xiêu.

 

Sáng nắng chiều mưa

sớm trưa chiều tối

yêu em lặn lội

nặng lối đi về.

 

Đã bảo em nè

đợi thêm tí nữa

sóng đời yên ả

anh về cùng em.

 

Em cứ là em

mặc tình thiên hạ

mặc đời nghiêng ngả

tình trong men cay.

 

Thùy Vy

 

SỚM NAY

 

Sớm nay tôi đọc anh với ký tự buồn

bầu trời Ukraine xám xịt

những phụ nữ cài hoa hồng.

 

Tôi đọc được mình trong thước phim của anh

những bài thơ không gửi.

 

Lại đọc được nơi xa những gam màu sáng tối

nàng thơ xa quê.

 

Chú chim non đôi cánh mỏng manh ngác ngơ sau bão

những tình người xa xứ

vòng tay yêu thương.

 

Tôi đọc anh trên mỗi chặng đường

ngát hương giữa thành phố biển

sóng vẫn cồn cào và môi mằn mặn

nơi bình yên em qua.

 

Thùy Vy

 

 

 

READ MORE - GỬI GIÓ GIAO MÙA - Chùm thơ - Thuỳ Vy

HOA LỒNG ĐÈN - Chùm ảnh Chu Vương Miện

 






READ MORE - HOA LỒNG ĐÈN - Chùm ảnh Chu Vương Miện