Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Friday, March 6, 2020

ỐNG PHỐC - Truyện ngắn Lê Hứa Huyền Trân


ỐNG PHỐC
Lê Hứa Huyền Trân

Cũng lâu lắm rồi mới lại về thăm quê, con đường làng quen thuộc đã phần nào bê tông hóa, màu thành phố đã bao trùm cả làng quê nhỏ bé của tôi, chỉ có vài nơi dường như vẫn thu mình lại, sống cuộc sống trầm mặc, thoát khỏi hiện thực. Quê tôi ở cheo leo vách núi, nơi đó ngày xưa ông bà tôi lặn lội từ Bắc vào khai phá làm vùng kinh tế mới. Thời gian dần trôi qua, cũng gần cả chục năm trời tôi mới quay lại nơi đây, nhiều thứ ấn tượng khó phai từ sâu trong tâm trí bỗng cựa mình thức dậy.
Tôi đi dạo loanh quanh trong xóm, vùng đất nghèo này đã bắt đầu khởi sắc khi nhà thờ Bác được xây nên. Người qua lại bắt đầu đông hơn, những con đường nơi phố núi bắt đầu trở mình căng tràn sức sống, khoác lên mình chiếc áo bê tông rất mới. Đường sá dễ đi hơn người bắt đầu qua lại tấp nập. Như bỗng sực nhớ ra điều gì, tôi quay bước đi về lối cũ, nơi đây hãy còn thưa vắng lắm, đó là con đường vào rẫy, khi qua hết mảnh đất rẫy rộng sẽ tới một cái hồ nhỏ, nơi bác Tư Thuyền vẫn hay chèo ghe giăng lưới. Ở đó có mảnh đất bên sông rất rộng nơi chúng tôi bảy ra đủ trò mà chơi. Cạnh đó vẫn còn căn chòi nhỏ nhưng đã không còn người ở, gió thổi quật rách, đã một thời là chỗ chui ra chui vào của bác Tư. Khi bác mất con cái chuyển đi, “ngôi nhà xưa” bị quên lãng…Lũ trẻ con chúng tôi buổi đi học, buổi theo ba mẹ đi làm rẫy, cuộc sống mưu sinh gắn chặt cùng với tuổi thơ. Nơi đây khi ấy vẫn còn thưa người lắm, những ngôi nhà cách xa nhau bằng những sào rẫy, heo hút lắm mới có vài căn. Hàng xóm người này í ới gọi qua người kia nhờ gió đưa tiếng gọi mới nghe được. Chúng tôi tự nghĩ ra cách để làm vui cho mình. Một trong những trò mà chúng tôi thích chơi đó là làm súng ống phốc.
Thành phố bây giờ đồ chơi không thiếu, hàng công nghệ thì đầy rẫy nhưng không hiểu sao mỗi khi cầm trên tay món đồ nào đó tôi lại nhớ tới những trò chơi ở quê nhà mà tôi hãy chơi thưở bé. Từ khi chuyển nhà đi vì quá xa tôi không còn dịp về quê nữa nhưng mỗi khi nhớ lại tôi vẫn thấy bồi hồi. Trẻ con ở quê tự tạo ra những món đồ chơi cho mình, phần vì ở đây thiếu thốn đủ thứ, muốn tự vui thú phải tự tạo ra, phần vì nghèo. Nhưng chưa bao giờ chúng tôi bớt vui vì những trò chơi đó. Tôi nhớ mãi lũ con gái suốt ngày thơ thẩn chỗ mẫu hàng rào mồng tơi để hái mấy cái quả nhỏ xíu màu đen về giã nát buôn bán đồ hàng, chúng còn hái cả hoa rau muống thái sợi thật nhỏ rồi cố nhồi nhét vào những “ổ bánh mì”. Mà ổ bánh mì đâu có xa lạ, đó là những cọng rau muống được xẻ dọc, bé xíu mà vẫn còn phải nhét thêm đủ thứ. Trẻ gái thành thị bây giờ thì có những con búp bê đủ màu sắc, đồ hàng cũng đủ màu chỉ cần ra siêu thị là có tất. Trẻ trai thì những con tàu chở đầy hàng hóa, hay kiếm nhựa hay banh bóng tất cả đều là những đồ có sẵn. Lũ con trai ở quê thì lắm trò hơn, chúng tôi thường bay nhảy tung tăng khắp nơi, có khi là thi cưỡi bò, có khi lại đánh đáo hay hái những quả mắt mèo trét đầy ghế cho lũ con gái ngồi.  Qủa mắt mèo ai đụng phải thì ngứa lắm, có lần tụi tôi nghịch, bôi mắt mèo lên ghế cô, cô ngồi lên rồi ngứa quá mắt chực như sắp khóc, tụi tôi nhớ mãi lần đó và hứa sẽ không bao giờ nghịch dại nữa.
Trò chơi mà chúng tôi thích nhất là làm súng ống phốc. Sau này đi nhiều tôi còn nghe nói ở Quảng Ngãi gọi đó là trò ống thục (hay thụt). Làm được cũng khá đơn giản, chỉ cần có cái ống tre, hay ống trúc đục một lỗ khá sâu, và một đầu ống khác có cắm một chiếc đũa, những quả bởi lời là những viên đạn, khi bỏ đạn vô thọc đầu đũa đạn sẽ bắn ra và phát ra tiếng tách tách nghe rất vui tai. Ngày ấy chúng tôi cứ thi nhau bắn súng như thế hoài không biết chán, số phận của những ngày tàn là chúng sẽ được “ góp công” cho món cơm chiều. Nói về trò ống phốc thì nhiều cái vui không thể tả. Ngày ấy chúng tôi vẫn hay cưỡi bò đua, phải cố giữ cho không té, té một cái là không gãy tay cũng gãy chân, có nước phải độn mo cau vào mông cho tránh bị đòn. Dàn trò đánh trận thì đâu thể nào thiếu súng, trước hay dùng ná nhưng nguy hiểm quá nên sau bỏ, chỉ dùng để bắn chim, nghĩ ra trò này và chơi riết. 
Tôi còn nhớ mãi lũ thằng Thân, thằng Vương hay dùng súng bắn lên đồ chơi đám con gái làm đổ hết đồ hàng bị chúng nó rượt ù té chạy. Hay những lúc cứ đi hái đám bời lời lại đám trúng cành cây cứ nghĩ rằng rắn làm đứa nào cũng xanh mặt. Cũng vì mải hái bời lời mà bò đi gặm mía của bác Lạc làm sau đó bác bắt phạt quá chừng. Những quả bời lời còn mọng thì cho tụi con gái làm đồ hàng rồi tranh thủ xin lỗi chúng cho chơi chung. Những quả cứng thì mới chơi bắn súng được. Bời lời rất nhiều ở cành rừng trên đồi nên chỉ cần một ít thời gian là đã đầy cả túi rồi, lúc đó sẽ tha hồ mà chơi. Có lần chúng tôi bị người lớn mắng quá trời cũng vì vung vãi bời lời khắp sân, ba bảo hạt này không ăn được, bắn rồi gà mổ làm sao. Thế mà hôm sau tụi tôi vẫn cứ nghịch, nhớ lần ấy được trận đòn đau nhớ đời. Người thành phố bây giờ, toàn dùng súng có thật như trong phim ảnh, tạo hình thật sống động, đôi lúc lũ trẻ con chúng tôi cũng ao ước. Nhưng rồi cũng mau chóng quên ngay bởi niềm vui từ những trò chơi mình tự tạo. Còn nhớ có bận có đứa nhỏ thành phố về quê chơi, được tụi tôi dẫn đi chơi đủ trò về rảnh viết thư bảo còn nhớ mãi nhưng trên này không kiếm đâu ra dụng cụ mà làm.
Những kỉ niệm ấu thơ làm tôi nhớ mãi. Gio đây khi đi ngang qua chỗ cũ, những kỉ niệm vẫn miên man dội về, thằng Thân tôi vẫn còn liên lạc nhưng thằng Vương thì đã bỏ đi biệt xứ không biết chốn nào, nhưng ở chốn nào tôi tin nó cũng sẽ mang niềm vui tới cho mọi người, như niềm vui mà cả quãng thời gian ấu thơ chúng tôi đã có vậy. Cũng giống như những trò chơi mà chúng tôi đã từng chơi, sẽ rất khó quên, nó trở thành một kí ức trong tim tôi, mà những gì thuộc về trái tim thì không có cách nào quên được.

Tác giả  : Lê Hứa Huyền Trân
Hội viên Hội VHNT Tỉnh Bình Định


READ MORE - ỐNG PHỐC - Truyện ngắn Lê Hứa Huyền Trân

Thursday, March 5, 2020

NIỀM TIN, THIỆN NGUYỆN, LẬP TRÌNH - Thơ Hoàng Xuân





NIỀM TIN

Những mũi tên vụt qua băng đảng ly khai
nơi ấy có nhành hoa đang chớm nở
ánh ngày từ từ khép mở
lặn vào trong ngăn kéo dấu đêm
âm sắc tinh vi hang động
thạch nhũ đổi màu
tạo hóa cười
miệng lưỡi hiện hình
có một buổi chiều chìa khóa bị đánh rơi
biển đầy vơi sóng gió
lạc loài lũ nhố nhăng
trên cánh đồng rộng rãi hướng dương
đàn sếu ngoan cố bay
cánh cò lả lơi ngắm
trên thân cây gõ kiến
tụng kinh!

01 giờ ngày 11/10/2019
          Hoàng Xuân


THIỆN NGUYỆN
(Gửi Hà Trọng Sáu)

Níu mặt trời về phía thâm u
buộc sợi chỉ đỏ
thắt đám mây lơ lửng
ngược xuôi
trong sâu thẳm cuộc đời
phận người
hỏa táng những thứ không lương thiện
những thứ không thuộc về từ bi
xâu chuổi số phận
len lỏi đời sống bi ai
sản sinh vệt sáng

níu mặt trời về phía thâm u
những phận đời sống chậm
vá víu vết thương
lành sẹo
phía trước bầu trời
mây xanh
chiếc lá
từ bi.
                 

LẬP TRÌNH

những đám mây
lặng lẽ vô thường
nhàu vũ trụ
phi tang

những sắc màu không cháy đỏ
rưng rưng tim ai
lập trình loạn nhịp

những hồng cầu
chảy trong huyết quản
lộ trình hơi thở
gấp

mảnh ghép sân si
vô hình biến thái
chạy ngang bầu trời
sét đánh

cổ máy lập trình
hiện hình.

             21/7/2019
           Hoàng Xuân

READ MORE - NIỀM TIN, THIỆN NGUYỆN, LẬP TRÌNH - Thơ Hoàng Xuân

TẠ TỪ, CẢM TÁC - Thơ Hạ Thái Trần Quốc Phiệt



                      Nhà thơ Hạ Thái


Bài thơ định mệnh có tựa đề:

TẠ TỪ

Mai đi rồi đành xa bằng hữu
Chuổi êm đầm ngày trở lại đây
Kỷ niệm đó sẽ còn muôn thuở
Gói tình thân năm tháng đong đầy

Ta vẫn nhớ và thương dĩ vãng
Thuở tuổi hồng hồn trắng tựa bông
Nghe trìu mến niềm vui năm tháng
Cho nhau từ tri kỷ trong lòng

Dẫu trời chuyển lúc mưa khi nắng
Vẫn nước nguồn xuôi một ngành sông
Nên tình thân vun đầy mãi thắm
Mặc thế gian chuyển đổi lăng trầm

Mai đi rồi ngút ngàn xa cách
Đêm buồn dài cô độc chơi vơi
Vẫn điếu thuốc khói luồn ngỏ ngách
Nhả làn bay ngất nghẹn thay lời

Xin giữ mãi chân tình quý mến
Tất cả  gì mình đã cho nhau
Giờ chia tay sẽ nhiều lưu luyến...
Nói chi lời từ biệt thêm đau...!

        Hạ Thái Trần Quốc Phiệt  
                  19/9/1982
(Để kỷ niệm ngày về ĐN với mày... bài thơ ghi nhanh, tùy ý sửa chữ. Chép lại từ bản viết tay, để lại cho vợ chồng Hiếu Lan thay lời từ biệt.)



CẢM TÁC
(Đọc lại bài thơ tặng bạn 35 năm trước. Thân mến tặng hai bạn Hiếu Lan những người bạn thân thiết nhất trong đời.)

Ba mươi lăm năm gặp lại,
chúng ta tóc bạc màu,
tình thân vẫn xanh mướt,
như thuở sống bên nhau.

Ba mươi lăm năm xa cách,
vẫn nhớ nhau từng ngày,
dẫu tháng năm biền biệt,
tình bền giữ chặt dây

Ba mươi lăm năm trôi nổi,
thân lưu lạc mười phương,
vẫn thương về chốn cũ...
thành phố... những con đường...

Cái ngày mình trở lại,
thấm thía những trái ngang,
 rồi ra đi biền biệt,
làm một kẻ lang thang

Khi đầu sông cuối bãi,
lê lết tận hang cùng,
làm đủ nghể kiến sống,
uống rượu và ngắm trăng...

Không ngắm trăng làm thơ,
mà ngắm trăng đi biển,
đường đi rồi cũng đến,
không cách nọ cách này.

Bây giờ gặp lại đây,
đọc vần thơ kỷ niệm,
đúng là lời tạ từ,
ý nguồn ôi mầu nhiệm.

Cám ơn những tấm lòng,
cám ơn dòng nước mắt,
cám ơn những vầng trăng,
cho đời chút vui muộn.

San Jose, Apr, 28, 2017.
Hạ Thái Trần Quốc Phiệt

READ MORE - TẠ TỪ, CẢM TÁC - Thơ Hạ Thái Trần Quốc Phiệt

Tuesday, March 3, 2020

LẬP TRÌNH | THIỆN NGUYỆN | NIỀM TIN - Thơ Hoàng Xuân




Chùm thơ HOÀNG XUÂN

LẬP TRÌNH

những đám mây
lặng lẽ vô thường
nhàu vũ trụ
phi tang

những sắc màu không cháy đỏ
rưng rưng tim ai
lập trình loạn nhịp

những hồng cầu
chảy trong huyết quản
lộ trình hơi thở
gấp

mảnh ghép sân si
vô hình biến thái
chạy ngang bầu trời
sét đánh

cổ máy lập trình
hiện hình.

             21/7/2019
             H.X.



THIỆN NGUYỆN
                        Gửi Hà Trọng Sáu

Níu mặt trời về phía thâm u
buộc sợi chỉ đỏ
thắt đám mây lơ lửng
ngược xuôi
trong sâu thẳm cuộc đời
phận người
hỏa táng những thứ không lương thiện
những thứ không thuộc về từ bi
xâu chuỗi số phận
len lỏi đời sống bi ai
sản sinh vệt sáng

níu mặt trời về phía thâm u
những phận đời sống chậm
vá víu vết thương
lành sẹo
phía trước bầu trời
mây xanh
chiếc lá
từ bi.
                  H. X.

      
NIỀM TIN

Những mũi tên vụt qua băng đảng ly khai
nơi ấy có nhành hoa đang chớm nở
ánh ngày từ từ khép mở
lặn vào trong ngăn kéo dấu đêm
âm sắc tinh vi hang động
thạch nhũ đổi màu
tạo hóa cười
miệng lưỡi hiện hình
có một buổi chiều chìa khóa bị đánh rơi
biển đầy vơi sóng gió
lạc loài lũ nhố nhăng
trên cánh đồng rộng rãi hướng dương
đàn sếu ngoan cố bay
cánh cò lả lơi ngắm
trên thân cây gõ kiến
tụng kinh!
               01 giờ ngày 11/10/2019
                        Hoàng Xuân








READ MORE - LẬP TRÌNH | THIỆN NGUYỆN | NIỀM TIN - Thơ Hoàng Xuân

GHÉT - Thơ Quách Như Nguyệt - Nhạc: Lê Quốc Thắng





Ghét

thơ Quách Như Nguyệt
Người ta hay làm thơ thương
Còn em lại làm thơ ghét
Ghét anh quá chừng là ghét!
Ghét nhiều, ghét lắm anh ơi!

Ai bảo anh hay nói chơi
Nói chơi mà thành nói thật
“Thương em” anh nói nhiều lần
Khiến em cảm động trăm phần

Kiên nhẫn chờ đợi hằng giờ!
Sao anh không chịu thờ ơ?
Chịu khó, chìu em quá cỡ
Sao anh chẳng chịu hững hờ?

Tình yêu là cơn bão sóng!
Sợ tình lận đận long đong
Sợ tình mong manh mỏng mảnh,
nên em cố tình né tránh

Ghét quá cái mặt hiền lành
Ghét quá mắt nhìn mê say
Ghét bàn tay ngón thon dài
Ghét anh hồi nào không hay

Anh ơi hãy chạy thật xa
Quay lưng, may ra còn kịp
Xin đừng cố tình đánh cắp
Tim em khó lấy lắm à

Ghét anh, ghét lắm, thật mà…
Cố tình “tha” anh đấy nhá
Tội nghiệp, anh không chịu hả?
Sau này đừng có than nha
Như Nguyệt



READ MORE - GHÉT - Thơ Quách Như Nguyệt - Nhạc: Lê Quốc Thắng

MẸ GIÀ BỐN MÙA - Thơ: Phạm Phan Lang - Nhạc: Mộc Thiêng.





Mẹ già bốn mùa

Mẹ già thấp thỏm đợi mùa Xuân
Mong sao mai nở đến thật gần
Sẽ hái mấy cành mang chợ bán
Mua vài tấm áo tuổi thanh tân

Mẹ hái mồng tơi đầu tháng Hạ
Nhen nhúm trong lòng nỗi ước mơ
Mong sao đủ nấu nồi canh nóng
Cho đỡ đói lòng đứa cháu thơ

Mẹ ngồi thờ thẫn đón Thu sang
Phơi áo ngoài hiên sợ nắng tàn
Áo rách như dòng đời Mẹ rách
Làm sao vá được mảnh hồn hoang

Mẹ run rẫy giữa trời Đông lạnh
Môi tím thâm khó gượng nụ cười
Mong sao có được manh chăn ấm
Che tấm thân già tủi khóc ai

Mẹ vẫn mong chờ ngày tái ngộ
Đứa con xa xứ hẹn ngày về
Bao giờ con sẽ về thăm Mẹ?
Hay vẫn chỉ là trong giấc mơ....

phamphanlang
2/10/2014
READ MORE - MẸ GIÀ BỐN MÙA - Thơ: Phạm Phan Lang - Nhạc: Mộc Thiêng.

GIẤC MƠ | GIẤC MƠ | GIẤC MƠ MÀU XANH NƯỚC BIỂN | GIẤC MƠ MÙA ĐÔNG - Chùm thơ Lê Văn Trung




Chùm thơ Lê Văn Trung

GIẤC MƠ

Người chẳng mùa thu mà rừng tôi vàng úa
Người chẳng mù sương mà rừng tôi lạnh đầy
Người chẳng hoàng hôn mà chập chùng nỗi nhớ
Sao người không cầm giọt nắng trên tay
Tôi
Giọt nắng phương Nam nhớ áo lụa vàng phai
Người chẳng giăng mưa
Không mịt mù gió
Mà suối rừng tôi nằm nghe lá đổ
Người chẳng là sông mà bờ tôi sóng vỗ
Người không là sóng mà thơ tôi bập bềnh
Người không về đâu!
Người chẳng về đâu!
Tôi sân ga nghìn năm nằm đợi một con tàu
Người không về đâu!
Tiếng còi hú xé lòng đêm hun hút
Người không về đâu!
Bóng con tàu là giấc mơ hiu hắt
Chạy suốt cõi vô cùng, chạy suốt cuộc tình không.
                                             Lê Văn Trung


GIẤC MƠ

Anh thức dậy lúc trời chưa kịp sáng
Và ánh trăng thượng huyền đã nằm ngủ trong mây
Anh bước vào vườn đêm như kẻ mộng du đi mãi trong giấc mơ dài
Giấc mơ về tự do của gió
Giấc mơ về lãng du của mây
Giấc mơ về khát vọng vô cùng của những dòng sông nghìn năm chảy hoài ra biển lớn
Giấc mơ về những con đường mở vào vô tận
Giấc mơ về những lâu đài có trái tim tình yêu vĩ đại
Của em
Giấc mơ về vòng tay ôm cả bầu trời xanh như màu áo người yêu dấu
Giấc mơ về đường chân trời anh đi hoài không tới
Để còn nuôi những hoài bão mặt trời
Giấc mơ về những vì sao rực sáng như đôi mắt rạng ngời
Ngày em đến hiến dâng linh hồn em thanh khiết
Giấc mơ về những loài hoa nở vào bất diệt
Nở vào cõi vô cùng thánh hiển lòng em
Anh thức giấc mặt trời chưa thức dậy
Anh đi tìm gì trong ánh sáng đục mù sương
Không phải niềm đau không phải nỗi buồn
Không suối hân hoan không nguồn hạnh phúc
Anh mộng du qua chưa hết giấc mơ anh
Để biết điều gì ở cuối ngày sau hết
Để biết ai đợi chờ anh bên bờ sông sinh diệt
Anh chỉ mơ thôi
Giấc mơ là những điều kỳ diệu anh chưa hề theo kịp
Chỉ là mơ thôi
Sao lòng anh tha thiết
Em có đứng chờ anh ở cuối giấc mơ này ?
                                   Lê Văn Trung
                                   29.12.2019


GIẤC MƠ MÀU XANH NƯỚC BIỂN

Về gọi hết những màu thu vàng óng
Ta dệt lời nhung lụa viết nên thơ
Về gọi hết những chiều tơ biếc mộng
Những sợi tình đan thắm suối nguồn mơ

Ôi cơn gió lãng du qua miền tuổi dại
Ta lãng du qua đời em trọn buổi xuân thì
Em xanh quá cho ta nhìn không thấy
Cho ta nhìn không thấy áo hoa bay

Em xanh quá ươm màu xanh của biển
Sóng tình ru dìu dặt giấc mơ trầm
Em xanh quá ta mơ hoài không đến
Ta mơ hoài màu - áo - mộng - giai – nhân

Về gọi hết những màu thu huyền thoại
Những lời thu vàng thắm cả chiêm bao
Ta sẽ vẽ lên môi tình mời gọi
Linh hồn thơ đẫm hương mật ngọt ngào

Về đây nhé; cho áo người xanh mãi
Cho tình người xanh suốt cõi trăm năm
Cho lệ người rơi như từng nốt nhạc
Trong hồn ta trầm lặng tiếng dương cầm.
                                  Lê Văn Trung


GIẤC MƠ MÙA ĐÔNG

Có tiếng chim bay động cuối vườn
Tưởng người về chạm gió mùa đông
Tưởng trăng xưa ngủ chìm trong lá
Tưởng lá run vì những giọt sương

Hãy lắng nghe hơi thở đất trời
Thơm như màu mật đã nồng môi
Thơm như hương lúa thì con gái
Và đóa quỳnh thơm lụa trắng ngời

Tôi đặt tim mình lên mặt đất
Nghe bàn chân của vạn mùa thu
Và tiếng em cười như tiếng hát
Ngọt ngào như tiếng gọi tình nhau

Tôi đặt tim mình lên trái tim
Cho từng sợi máu cũng rung lên
Cho nghe tê buốt từng hơi thở
Cho tình vời vợi đến vô biên

Hình như có tiếng chim vườn cũ
Vỗ cánh bay từ trong giấc mơ
Tưởng áo vàng hoa em từ độ
Bay về nhuộm thắm những câu thơ.
                          Lê Văn Trung


Viên Hướng gởi đăng qua email vienhuong1956@gmail.com.



READ MORE - GIẤC MƠ | GIẤC MƠ | GIẤC MƠ MÀU XANH NƯỚC BIỂN | GIẤC MƠ MÙA ĐÔNG - Chùm thơ Lê Văn Trung