Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Wednesday, December 17, 2014

Thơ Hồng Tâm: NHỚ MẸ, NHỚ ĐÀ LẠT


Tác giả Hồng Tâm


Nhớ mẹ


 Xuân đến rồi cây trái nở hoa
Khoe sắc thắm rủ ong bướm dìu dặt
Mẹ ơi! Con muốn rơi nước mắt
Nhớ đêm ba mươi mẹ nấu bánh chưng

Xuân về rồi! Một thoáng bâng khuâng
Mạch máu, trái tim tràn đầy xúc cảm
Xưa mẹ nói: Thiên đàng xa lắm
Và Linh hồn như áng mây trôi

Nàng Xuân ơi! Nhắn gửi dùm tôi
Nhớ mẹ lắm chẳng đêm nào ngủ được
Lòng tôi đan niềm mong ước
Đêm xuân mẹ về , nghe hát ầu ơ

Dẫu biết rằng đâu còn trẻ thơ
Riêng mẹ, con lúc nào như thuở bé
Con của mẹ như ngày xưa nhé
Nũng nịu mè nheo, đòi bánh , đòi quà

Chim non lạc đàn nó còn biết đau
Con xa mẹ ngút ngàn nỗi nhớ
Đông đến , đắp chăn đâu có ấm
Mẹ có biết rằng : con khát một vòng tay

Ngước nhìn bầu trời thăm thẳm áng mây
Đêm đầy sao, đâu biết sao nào là mẹ?
Chuyện cổ tích con nghe người kể
Đêm về, ông Tiên hoá phép nhiệm màu
Cho mẹ về trong giấc Chiêm bao
Ấm lòng con, bấy lâu con khát
Con muốn được nghe mẹ hát
" Lý mồ côi" điệu Lý nghìn trùng

Trái tim con! Có ngàn vết thương
Con biết chẳng thể nào vá được
Nhưng trái tim con biết nói
Mười bảy năm dài ! Con nhớ mẹ lắm , người ơi!

Ngước nhìn lên thấy áng mây trôi...


Nhớ Đà Lạt

Mười năm rồi ! Có phải không anh?
Chia tay rồi! Chúng mình mỗi nơi, mỗi ngã
Gặp lại nhau chắc nhìn xa lạ
Ừ... Mười năm ai cũng già thêm

Chỉ có một góc nhỏ trong trái tim
Là kỷ niệm tình yêu mình thuở ấy
Giấc chiêm bao em vẫn thấy
Đà Lạt ngàn hoa thành phố sương mù

Chúng mình dìu nhau trên dốc nhìn xa
Hồ Xuân Hương ,Tuyền Lâm, Than Thở....
Phía xa kia đồi thông hai mộ
Dòng lệ ai rơi? Xót một cuộc tình

Anh hỡi anh!
Mười năm vắng bóng hình
Anh có thường ghé Đà  Lạt?
Có nhớ em không? Mối tình năm trước
Có giây phút nào nhớ kỷ niệm xưa?

Chỉ riêng mình em gói trọn trong thơ
Đà Lạt ! Chỉ có em là nhớ
Mười năm trái tim em ấp ủ
Mai em về thăm xứ sở mộng mơ

Hồng Tâm
(Bến Cầu- Tây Ninh)
Email: lyminhly456@gmail.com
Điện thoại:01285990757
READ MORE - Thơ Hồng Tâm: NHỚ MẸ, NHỚ ĐÀ LẠT

ĐƯỜNG LÊN NƯỚC CHÚA LAO XAO - thơ Phan Minh Châu





ĐƯỜNG LÊN NƯỚC CHÚA LAO XAO

Nhớ ngày xưa... tự ngày xưa
Chia tay em với giấc mơ đậm hồn
Rưng rưng những sợi tơ buồn
Anh đi xuống phố mưa luồn qua tay
Mưa thôi... ngã ngớn đêm dài
Mưa gieo bao nỗi u hoài trong yêu
Bỗng từ cái tối NOEL
Rét hây hây rét buồn chen nỗi buồn
Giáo đường chưa rọc hồi chuông
Và mưa chưa đãi con đường anh qua
Đường lên nước chúa mượt mà
Bao hương sắc lẫn thướt tha mạch đời
Giáng sinh tự... một mùa vui
Sao nghe như chút ngậm ngùi trong anh
Thương sao ngụm nước trong lành
Từ trong nước chúa còn xanh tháng ngày
Cũng từ buổi trắng đôi tay
Niềm riêng đã vỡ hồn ngây dại khờ
Anh như phiến gió không bờ
Bên đời trinh nữ thờ ơ lạnh lùng
Thả lòng lặng với thinh không
Anh nghe khao khát suốt dòng ca dao
Đêm nay chúa ngự trên cao
Và trời vẫn những vì sao mịt mù
Bao phiền muộn buổi tương tư
Ai đem rãi xuống bài thơ tật nguyền
Năm dài tháng lụn triền miên
Anh xua nỗi nhớ lên miền hanh hao
Đường lên nước chúa lao xao
Đường về cỏi tịnh lao đao phận người

         PHAN MINH CHÂU
       Nha Trang

READ MORE - ĐƯỜNG LÊN NƯỚC CHÚA LAO XAO - thơ Phan Minh Châu

NHỚ ÁO LỤA VÀNG - thơ Nguyễn An Bình










Thơ NGUYỄN AN BÌNH

NHỚ ÁO LỤA VÀNG




Còn chút mưa rơi trên bàn tay ấm
Thuở yêu người nào biết chuyện gian nan
Em đã quên  trong đời tôi hiu quạnh
Áo lụa vàng khóc một mảnh trăng tan.

Còn chút hương cho môi người thơm mãi
Dẫu muộn màng xin đừng nhạt môi son
Tôi và em chưa bao giờ gặp lại
Áo lụa vàng trôi vào cỏi mênh mông.

Còn chút sương thấm trên thềm rêu lạnh
Bên hiên người còn lại giấc mơ xưa
Tôi tìm em giữa mùa hoa lau trắng
Áo lụa vàng chìm theo những cơn  mưa.

Còn chút gió theo chân người đi mất
Có chờ nhau khi năm tháng phai tàn.
Chùm thiên lý sân nhà ai thuở nọ
Áo lụa vàng em còn nhớ tôi chăng?

Còn chút nắng gọi bình minh thức giấc
Đợi chim về chờ nhả hạt tương tư
Chiếc lá úa bay theo mùa lưu lạc
Nhớ áo  lụa vàng màu mắt tiểu thư.

                 14/12/2014

READ MORE - NHỚ ÁO LỤA VÀNG - thơ Nguyễn An Bình

MUÔN DẶM TÌNH QUÊ 8 - thơ Trúc Thanh Tâm




22. HƯƠNG BẾN TRE

Trong mây trăng ở phía xa
Không gian để lạc hương hoa xuống trần
Gió luồn qua phía sau lưng
Trúc Giang đêm đó, bâng khuâng cả đời !

23. AO BÀ OM

Rủ nhau dạo phố, ngắm trời
Về Bà Om, ta ngắm người tình si
Trà Vinh biển nói hết đi
Mắt em như có điều gì, nói thêm !

24. EM VĨNH LONG

Hẹn rồi, cố ý em quên
Ta vô tình đợi, quen thêm một người
Xa rồi, Tống Phước Hiệp ơi
Trong ta vọng mãi một trời tiếng ve !

TRÚC THANH TÂM
( Châu Đốc )
READ MORE - MUÔN DẶM TÌNH QUÊ 8 - thơ Trúc Thanh Tâm

NÂNG CHÉN MỪNG XUÂN - thơ Lưu Thế Quyền


Tác giả Lưu Thế Quyền




Nâng chén mừng xuân

Nâng chén lên đi em
Mừng chúng mình tuổi mới
Ngoài kia xuân phơi phới
Bay giữa trời dịu êm.

Chúng mình đã chồng vợ
Thoắt cũng được bảy năm
Hai con như búp nụ
Hạnh phúc ơi - ngập tràn.

Nhưng khó khăn trước mắt
Với bao nhiêu nợ nần
Giăng về đây kín mặt
Làm gầy đi mùa xuân.

Nhiều khi anh chợt nghĩ
Mình mải mê thơ  ca
Và ham vui văn nghệ
Kinh tế èo uột ra.

Nên bao nhiêu tất bật
Dồn cả lên người em
Áo quần cũng xộc xệch
Phấn son đành ngủ yên.

Thôi nâng chén đi em
Uống say đời ngọt lịm
Rồi mùa xuân thương mến
Nở đầy hoa NGÀY - ĐÊM.


Lưu Thế Quyền
Hội viên Hội Văn học Nghệ thuật Vĩnh Phúc.
ĐC: Khu doanh nghiệp Thanh Lãng - Bình Xuyên - Vĩnh Phúc
luuthequyen@yahoo.com.vn
READ MORE - NÂNG CHÉN MỪNG XUÂN - thơ Lưu Thế Quyền

Tuesday, December 16, 2014

EM VỚI NGÔI TRƯỜNG ẤY - thơ Phan Kỷ Sửu



EM VỚI NGÔI TRƯỜNG ẤY
(thân tặng Nguyễn Hồng Phượng, Nhà giáo Ưu tú)

Ngôi trường ấy tháng năm nào xa xăm
Mang tên con suối Đá
Suối chỉ còn trong ký ức dân gian
Lô nhô đá giữa dòng trôi yên ả
Em chưa thấy bao giờ mà sao rất lạ
Sâu lắng trong em vẫn tiếng suối mơ màng!
Xanh biếc tuổi thơ mình dưới bóng núi thênh thang
Dưới trầm mặc bạt ngàn rừng chiến khu hùng vĩ
Giờ vẫn trường xưa  đây rồi em nhỉ!
Cô học trò ngày nào đã cô giáo đôi mươi
Trường vươn cao giữa thị trấn đông vui
Dương Minh Châu, một cuộc đời bất tử
Ngọn đuốc sáng quê hương, sáng những dòng lịch sử
Từ Tháng Tám, mùa Thu...
Và bây giờ
Đã trôi qua 17 mùa hoa học trò
Nơi đây đã trở thành điểm hẹn tuyệt vời của tình yêu cuộc sống
Cái vị trí vinh quang em vững vàng dáng đứng
Để trong tim mọi người thêm vững bước đi ...
Cái thiên đường em yêu từ giấc mơ bé bỏng diệu kỳ
Có áo trắng mây bay, có những vì sao trời đi lạc
Hóa thành sương long lanh từng ánh mắt
Ở quanh em, thương lắm nói sao vừa!
Có những mãnh đời vất vả, bơ vơ
Manh áo, chén cơm luôn là gánh nặng
Em nâng dậy đường thênh thang nắng ấm
Và sẻ chia cái ấm áp cả vòng tay...
Trên bục giảng sáng nay
Từ cả trái tim đẩm mồ hôi nóng bỏng
Lời em lại đậm đà cái vị mía, 
               hương đồng lúa trúng vụ mùa lấn cả chân trời rộng
Lại bồng bềnh từng cơn sóng mặt hồ Dầu Tiếng ngời xanh...
Em gửi màu trời vào từng nét viết lung linh
Và mùi đất ngập mỗi dòng suy nghĩ
Các em thơ càng yêu, càng quý
Tài sản thiêng liêng người trước đã vun bồi
Dạy Địa lý mà! Nào phải bước đi trên đất cằn sỏi đá, lá khô rơi!!
Nào phải những gì quá xa rời đời thực...
Mà chính là mở rộng hơn tầm mắt
Để giàu thêm vẻ đẹp của tâm hồn
Để hiểu sự sống xung quanh là vô giá để yêu thương.
Để thấy cả bốn phương đều ở bên mình vậy...
Mỗi tiết đã là mỗi vần thơ rồi đấy
Bởi từng nét phấn dịu dàng đã lắng vào hơi thở đời em!
Thành cả niềm đam mê như bài hát không quên
Cả sức hút không tận cùng, không ranh giới
Bên bảng đen thời gian như dừng lại
Và không gian như chỉ có bình minh!
...........
Rồi  chia tay em, tà  áo dài xanh!
Cứ vương vấn trong tôi những lời em giảng
Cô giáo Địa lý ơi! đường chiều nghiêng, nhạt nắng...
Sao cứ nghiêng vào cảm xúc riêng ai ?
Xuân đang về! Và em đã là mai
Trong chiếc bình thơ tôi vàng rực sắc
Có phải  bầu trời đã pha màu đôi mắt
Nên sáng nay xanh cả nắng giao mùa...

                                                         Xuân 2015

                                                     PHAN KỶ SỬU
READ MORE - EM VỚI NGÔI TRƯỜNG ẤY - thơ Phan Kỷ Sửu

Thơ Chu Vương Miện - HẸN HÒ



hẹn hò
thơ chu vương miện


em dông gửi lại hẹn hò
anh theo lơì dặn măn mò mò không 
em giờ tay bống bồng bông
tay dẫn thêm nưã anh trông rôí bơì
tình mình chó sủa vui tai 
gâu gâu dăm tiếng tháp hơì tháp thau 
em à trả laị buồng cau
mâm trầu vôi trắng kiếp sau ? kiếp nào ?

 *

tim em tự động đóng rồi 
từ nay cho đến lút đời tôi luôn 
ngày xưa đôi lúc thèm hôn
bây giờ ớn quá miệng mồm há ra
tàn rôì hơĩ bớ ngươì ta
tim em khoá cả thiên la thiên tào 

*

ai khiêng con sáo qua truông
để cho con sáo xổng chuồng vụt bay
mau mau túm nó lại ngay 
không thì nó dzoọt nó bay tức thì 

*

mưa thu ướt áo ướt em 
ướt anh ướt cả tấm chăn cái mùng
trơì mưa bong bóng phập phồng
ơ hay em chửa có chồng hở em ?
mưa gì ? mưa mãi cả đêm

chu vương miện
READ MORE - Thơ Chu Vương Miện - HẸN HÒ

ĐẤT QUÊ TA ĐÂU CŨNG CÓ LINH HỒN - - Vọng cổ: Trúc Thanh Tâm, trình bày: Nghệ sĩ Dương Thanh




                            ĐẤT QUÊ TA ĐÂU CŨNG CÓ LINH HỒN

                                     - Vọng cổ : Trúc Thanh Tâm
                                     - Trình bày : Nghệ sĩ Dương Thanh   

       NGÂM THƠ

   Mười năm, ai hát bài thương nhớ
   Để thắt lòng ta chút tình hồng
   Từng tiếng thời gian như đọng lại
   Một màu huyền diệu của đêm trăng

   Nước vẫn trôi êm qua mùa đổ
   Óng ánh phù sa bên lở bồi
   Cánh cò trăng trắng in màu nắng
   Mắt vẫn đưa tình thuở rong chơi


       VỌNG CỔ

1. Anh đưa em về tìm lại quãng trời thơ ấu, chiếc cầu khỉ và con mương nhỏ, trăng phương Nam trai gái vẫn ươm tình...
Đẹp lắm em ơi đất nước thanh bình. Có những vườn cây sai oằn trái chín và ngôi trường làng thuở nhỏ của anh. Nhưng giờ đây bạn thầy cô tứ tán, anh nghe trong anh man mác nỗi buồn. Gió mơn man trên đồng lúa vàng tươm, chim về đâu khi ráng chiều đã tắt.

2. Sông chở phù sa đất bồi cây lấn biển, con gái dễ thương như hoa mướp hoa cà. Nón lá nghiêng nghiêng tóc xõa hẹn hò. Ngày mùa mở hội hừng đông, áo bà ba mẹ đều tay cấy, cha quần phèn nhổ mạ từng công. Quê mình đã có chấm son, xin trang trải thành màu hồng quê mẹ. Cuộc sống em ơi rất cần nhân nghĩa, hạnh phúc cuộc đời còn những tà áo trắng tung bay.

       NGÂM THƠ

   Ta thương ta lắm, đêm viễn xứ
   Mười năm, cay đắng một chút đời
   Mười năm, nước mắt thành rêu vỡ
   Ôm đời ấm lạnh trước gương soi

       VỌNG CỔ

5. Từng hạt bụi mang niềm trăn trở, từng nụ cười đầm ấm nụ hôn, anh đưa em về với hương đồng lúa trổ, đất quê ta đâu cũng có linh hồn...
Nối vòng tay nhau cho ấm mãi cội nguồn. Cho anh thấy hồn em xanh màu lá, mắt thanh bình đẹp mãi những chiêm bao. Khi tình yêu chưa hết những mặn nồng, em đừng khóc cho lòng anh chua xót. Em cần biết để làm người mong đợi, khi có người thương đi giữ nước non nhà.

6. Rượu đế nâng ly bè bạn chung vui, nước dừa ngọt lịm mát lòng trưa nóng bỏng. Cá lóc nướng trui chấm cùng muối ớt, kèm rau đắng đồng vị ngọt lâng lâng. Ai gọi ai giữa chiều quê êm ả, hay tiếng đời rất khẽ với riêng ta. Hỡi em yêu còn thương mưa nhớ nắng, thuở mùa xuân hoa lá chẳng muộn phiền.

    Thời gian dấu chấm hững hờ
    Đâu màu mắt tháng giêng xưa gió lùa
    Lên trời sợi khói vu vơ
   Trời già mưa nắng tình ta chung tình.

TRÚC THANH TÂM
( Châu Đốc )


READ MORE - ĐẤT QUÊ TA ĐÂU CŨNG CÓ LINH HỒN - - Vọng cổ: Trúc Thanh Tâm, trình bày: Nghệ sĩ Dương Thanh

Thơ Hồng Tâm: THƠ CỦA LÍNH, NHỚ ĐÀ LẠT

Tác giả Hồng Tâm

 :

Thơ Của Lính

Anh cũng như bao người trai khác
Tiếng quê hương ! Anh phải lên đường
Bỏ cả tương lai đẹp ở phía trước
Khoác áo xanh về với biển rừng


Biên giới nay đã vào Xuân
Khi thấy nụ mai rừng vừa hé nở
Ôi! Xuân huy hoàng mùa Xuân rực rỡ
Nắng mai hồng, cơn gió thoảng lao xao

Chút tình gửi em gái hậu phương
Ở bên ấy, đừng buồn em nhé!
Anh mãi nhớ người yêu nhỏ bé
Nhớ nụ hôn, giây phút tiễn Anh đi

Ở bên này ! Sâu thẳm nhớ mong
Khi thấy đôi én chao liệng trên bầu trời xanh thẳm
Nhưng em ơi! Ngày về còn xa lắm
Chỉ có cánh thư xuân , tạ lỗi cùng em

Em nào biết? Anh thức trắng từng đêm
Canh biển trời , giữ Bình yên tổ Quốc
Vì quê hương, em ơi đừng khóc
Lính mà em ! Nên gát phút riêng tư

Đêm biên giới thắm đầy sương mù
Biển có sóng, triều cường lên dữ dội
Nhớ em lắm cho Anh xin lỗi
Hẹn ngày về tính chuyện trăm năm

   
Nhớ Đà Lạt

Mười năm rồi ! Có phải không anh?
Chia tay rồi
 Chúng mình mỗi nơi, mỗi ngã
Gặp lại nhau chắc nhìn xa lạ
Mười năm  ! Ai cũng già thêm

Chỉ có một góc nhỏ trong trái tim
Là kỷ niệm tình yêu mình thuở ấy
Giấc Chiêm bao em vẫn thấy
Đà Lạt ngàn hoa , thành phố sương mù

Chúng mình dìu nhau lên dốc nhìn xa
Hồ Xuân Hương, Tuyền Lâm, Than Thở....
Phía xa kia, đồi thông hai mộ
Dòng lệ ai rơi! Xót một cuộc tình

Anh hỡi  anh!
Mười năm vắng bóng hình
Anh có thường ghé Đà Lạt
Có nhớ em không?  Mối tình năm trước
Có giây phút nào? Nhớ kỷ niệm xưa?

Chỉ riêng em gói trọn trong thơ
Đà Lạt chỉ có em là nhớ
Mười năm , trái tim còn ấp ủ
Mai em về thăm xứ sở mộng mơ

Hồng Tâm 
(Lý Thị Minh Tâm- Bến Cầu- Tây Ninh )
Điện thoại:01285990757
Email: lyminhly456@gmail.com
READ MORE - Thơ Hồng Tâm: THƠ CỦA LÍNH, NHỚ ĐÀ LẠT

Sunday, December 14, 2014

CÁNH ÉN MÙA XUÂN - Thuý Ngân




                      CÁNH ÉN MÙA XUÂN

                                                        Truyện ngắn
                                                        Nguyễn Thuý Ngân   

  Lại một mùa đông nữa đến. Cái lạnh tái tê như ngàn mũi kim châm vào da thịt. Có khi cái lạnh len lỏi vào tận cùng lòng người. Đôi lúc nó như bất chợt, châm thẳng vào trái tim buốt nhói từng cơn. Gió rít lên từng chặp, tiếng gió tựa như bà lão đau răng rên hừ hừ. Đôi môi Thu tê cóng, hai hàm răng va vào nhau lập cập. Cô thở ra, rồi lấy hai bàn tay khum lại hứng lấy xoa xoa cho ấm. Năm nay cái lạnh đến sớm hơn và theo như dự báo - mùa đông sẽ kèm theo nhiều cơn mưa và những đợt áp thấp nhiệt đới xen kẽ. Mùa đông, là mùa của đôi lứa yêu nhau và tìm về nhau để sưởi ấm. Đó cũng là mùa cưới. Là mùa những đàn chim di trú đi tìm miền đất hứa. Còn với Thu - lại là mùa cô đơn.

   Thu dồn những cành hoa còn lại trong ngày vào một cái thùng. Cô dọn vệ sinh thau chậu, để chuẩn bị cho ngày lấy hàng sớm mai. Hôm nay cô bán cũng tàm tạm. Chủ yếu là hoa Cát tường, Lay ơn hồng và đỏ,  nhiều nhất vẫn là các nhánh Lan. Hoa Hồng - hình như ít ai mua vào mùa này, ngoại trừ là khách mua theo đơn đặt hàng. Lượng hoa Hồng còn hơi nhiều. Loài hoa minh chứng cho tình yêu, nhưng tình yêu qua hoa dường như cũng đã mai một trong thời đại chuộng kỹ thuật và thực dụng. Nào là - Nhung hồng với cánh hoa pha sắc tím dịu dàng. Hồng vàng như một nàng tiểu thư kiêu kỳ con nhà cành vàng lá ngọc . Những cánh Hồng tiểu muội có phần dân dã, thân thiện hơn. Đặc biệt, vẫn không thể sánh với loài Nhung đỏ. Loại này hoa lớn, cánh dày, thân to lá xanh đậm. Nàng Nhung đỏ giương những cái gai sắc nhọn, lại còn hơi khum xuống giống như móc câu, màu nổi bật. Những móc gai ấy, chàng trai nào bị nàng móc phải không để lại thương tích thì cũng xuýt xoa đôi chút:  “ Mi đẹp thế này mà ít để mắt tới, có phải mi quá tự cao, tự phụ -  rằng ta “ nữ hoàng của các loài hoa”. Ta chỉ dành cho các đấng minh vương công tử. Còn các thần dân thì đừng hòng có ý mơ mộng tới chứ gì. Thật trớ trêu!  Mi càng đẹp thì lại càng cô đơn hơn…”.Nhánh Nhung rung rinh trong tay cô như không đồng tình với lời kết luận ấy. “ Thôi được - Mi không đồng tình thì thôi”. Cô lặt bớt những cánh hoa bị dập kém sắc, để chúng lúc nào cũng tươi rói, rạng rỡ. Cô vẫn thường nói chuyện với chúng như người bạn, bởi cô biết chúng nghe và hiểu được.

- Chào cô, này cô ơi…ơi  - Cô có thể cho tôi một bó hoa đặc biệt …Tiếng ông khách hỏi sang lần thứ hai cô mới giật mình quay lại.
- Chào ông. Ông cần mua gì ạ? Xin lỗi tôi không chú ý - Cô trả lời.
- Cô cho tôi một bó, nhưng nó phải bao hàm được ý nghĩa: “Thật cao sang nhưng đừng quá lộ liễu, đầy ắp tình thương và bao dung, một chút thẹn thùng của cô gái, một tí của mệnh phụ phu nhân. Thêm một tẹo hương đồng gió nội…”- Ông khách nói yêu cầu của mình. Đôi mắt không ngớt nhìn Thu, vừa như chờ đợi, vừa như giải bày lòng mình.
- Theo yêu cầu của ông, có lẽ tôi sẽ phải gói hết cửa hàng hoa này mất – Cô đùa và nhìn ông khách đầy thích thú xen một chút phân vân, lạ lẫm.
- Không sao, miễn là đủ theo yêu cầu, giá cả không thành vấn đề. Ông khách nói giọng nghiêm túc. Ông vẫn đăm đắm nhìn Thu, rồi mỉm cười.
- Xin ông vui lòng đợi một lát. Cô nói và nhìn lại ông khách một lần nữa để khẳng định đây không phải là một yêu cầu đùa cợt như một vài người tới mua hoa  tán tỉnh. Không hiểu sao, Thu chợt nhận ra nơi lòng mình một niềm vui, ấm áp, mới lạ!

Phải mất nửa tiếng sau cô mới gói xong bó hoa đặc biệt đó. Mặc dù nó không đầy đủ lắm. Cô ôm bó hoa trân trọng trao cho ông khách và nói:

- Lẵng hoa này ông phải tặng cho một người thật đặc biệt. Nhưng ước gì…Cô bỏ lửng câu nói.
- Sao, cô nói sao? Ông khách ngạc nhiên hỏi lại. Nét tươi vui hiện rõ trong ánh nhìn tràn đầy cảm xúc và hy vọng của ông.
- Ồ ! không có gì. Chúc ông vạn sự may mắn - Cô  bẻn lẻn nói lời tiễn khách.
- Cám ơn cô – Ông khách đáp lễ. Ra đến cửa  ông còn tần ngần quay lại muốn nói thêm điều gì đó, nhưng lại im lặng – bước đi. Thu nhìn theo ông, mơ hồ hiểu ông khách muốn nói điều gì với mình. Ông đã đi xa,  nhưng trong cô dào dạt một niềm luyến nhớ, ngẩn ngơ…


   Cả thành phố như đang chuẩn bị cho ngày giao thoa giữa trời và đất đầu năm mới. Giao thoa giữa con người với thiên nhiên. Đặc biệt hơn là giữa con người với con người. Tâm trạng mỗi người như vừa nô nức, vừa lo lắng. Phố xá sáng trưng với muôn ánh đèn rực rỡ. Rộn ràng với đủ màu sắc áo hòa với trăm hoa khoe thắm. Thành phố như đangn thở nhanh hơn. Cứ nhìn dòng người lưu chuyển không ngừng nghỉ, đầy vội vã khắp phố phường thì biết nhịp sống đang sôi động đến dường nào. Mặc dù, công việc mua bán những ngày cuối năm thật bận rộn, nhưng trong lòng cô luôn đau đáu một nỗi buồn, một nỗi nhớ mà không sao có thể bù lấp được. Cô nhớ mẹ - người đã cho cô may mắn  hiện diện trên cõi đời này, rồi lại vội vã bỏ cô bơ vơ. Những lời Người nhắn nhủ trước lúc ra đi, cứ xoáy vào trái tim non nớt của cô đau nhói. Cửa hàng hoa bé nhỏ của mẹ, giờ được chuyển thành phương kế sinh nhai cả đời cô. Cô yêu từng cánh hoa, từng loài hoa, cho dù cô không hiểu hết chúng như Bà. Cô luôn có cảm giác là mẹ hóa thân vào chúng: “Lòng Mẹ độ lượng thanh cao như đóa Sen. Thẹn thùng mong manh như nàng Violet. Chung tình như nhánh Lưu ly bé nhỏ nhưng vẫn kiên cường như bụi hoa Xương rồng trước gian truân cuộc đời. Dù thế, Mẹ vẫn không mất đi nét kiêu sa bông Hồng vàng rực rỡ. Một chút hoang dại của Sim, thoang thoảng tóc mẹ mùi Hoàng lan, mỗi khi cô được mẹ ôm vào lòng… Mẹ - trong lòng cô như một vị thần. Cô nói thầm với chính mình. Cô nhớ lại hôm gặp ông khách lần trước. Cô gói cho ông bó hoa như gói tất cả lòng cô cho Mẹ. Cứ mỗi lần nhớ Bà, nước mắt lại dâng tràn khóe mi. Cô nuốt nước mắt vào trong, lại thì thầm gọi: “ Con nhớ Mẹ lắm, Mẹ ơi”.

- Chào cô, giao thừa rồi mà cô vẫn chưa nghỉ sao? Ông khách hôm trước ở đâu bỗng dưng xuất hiện.
     Cô ngước lên và chạm phải đôi mắt đang chăm chú nhìn vào cô như dò hỏi. Ánh mắt hai người giao nhau ngỡ ngàng. Cô thẹn thùng cúi xuống che lấp một điều gì đó vừa lóe lên và hình như trái tim cô vừa đập lỗi nhịp.
- Ôi ! chào ông. Rất vui được gặp lại ông, Ông cần gì không? Cô hỏi giọng hân hoan.
- Vậy lần này cô cho tôi một bó, mà nó phải gói hết trái tim và cả tình yêu của tôi trong đó – Ông khách yêu cầu, nhưng đôi mắt ông như lại biết cười -  ông tiếp, giọng chân thành: “ Cô thử nhìn xem, tôi trông  có già lắm không?.  Cô có thể vui lòng gọi tôi bằng “anh” thay cho lời chúc may mắn năm mới được không ?”
Câu nói bất ngờ của ông, khiến Thu ngại ngùng, hơi cúi đầu, bối rối.
- Dạ..dạ… Thu ấp úng. Cô mạnh dạn ngẩng lên, nhìn lại ông như để suy đoán. Quả là ông không là già, mà cũng chẳng còn trẻ. Khuôn mặt dày dạn phong sương. Điểm đặc biệt là đôi mắt sâu hun hút đầy bí ẩn và ấm áp. Cô lắc lắc cái đầu như cố xua đuổi ý nghĩ vừa hé mở: “ Anh.. anh.. chúc năm mới an lành!”. Cô lý nhí nói và trao bó hoa cho người.
- Em có thể đón nhận nó không? - Ông đưa ngược lại bó hoa cho cô 
 - Anh xin tặng em và cho phép anh được mời em đi dạo một lát. Ta đi đón thời phút giao thời thiêng liêng của vũ trụ và của tình yêu….

                                                ***
   Thu e lệ, đi nép vào vai anh. Anh choàng tay qua vai cô kéo nhẹ vào lòng như che chở. Bầu trời sáng bừng.  Những bông hoa, bao ánh mặt, nụ cười của mọi người xung quanh sáng lên lấp lánh hạnh phúc. Cô nói thầm: “ Con cám ơn Mẹ!”.
    Cánh én mùa xuân đã về…
                                                                             Thúy Ngân
READ MORE - CÁNH ÉN MÙA XUÂN - Thuý Ngân

MỘNG BAN ĐẦU - thơ Tâm Giao


Tác giả Tâm Giao


MỘNG BAN ĐẦU

Tình ai như hương gió
Giao mùa nghe chơi vơi
Buồn ơi nào dám tỏ
Tỏ làm gì ... người ơi!

Nghìn năm ôm nỗi nhớ
Ngỡ mình chưa nói chi
Đêm dài bao trăn trở
Rồi sầu dâng đôi mi!

"Bỗng mĩm cười rất nhẹ
Giữa bạn bè chúc nhau
Tay trong tay e lệ,
Ta đẹp mộng ban đầu!!!"

Em đem cả trăng sáng
Em đem cả sông dài
Sánh tình em ngày tháng
Biết bao giờ phôi phai?!

Giấc mơ nào cũng đẹp
Cuộc tình bao bể dâu!
Kiều xưa lòng đã khép
Còn gì? còn trong nhau!


         Tâm Giao (BRVT)
READ MORE - MỘNG BAN ĐẦU - thơ Tâm Giao