Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Tuesday, October 28, 2014

HIẾM MUỘN - Truyện ngắn Trạch An -Trần Hữu Hội


Tác giả Trạch An–Trần Hữu Hội 
sẽ ra mắt tập truyện ngắn 
HẠT MẦM TRÓT VAY 
(NXB Hội Nhà Văn, 2014)  
vào lúc 09 giờ ngày 16/11/2014 tại Quán Café Thủy Trúc, 
Công viên Lê Thị Riêng, Đường Cách Mạng Tháng Tám, 
Phường 15, Quận 10, TP. HCM. 
Tác giả trân trọng kính mời quý thân hữu tham dự và đón nhận.




HIẾM MUỘN
     
        Khải chống tay nằm xuống bên Huyền, tay anh bóp nhè nhẹ cánh tay trần của chị, vuốt dọc theo bên hông trái, hai bầu ngực mềm mại, tuy đã vào tuổi trung niên vẫn còn gợi cảm mỗi lần vô tình anh nhìn thấy chị thay áo, rồi dừng lại nơi vùng bụng mát dịu, Khải dừng lại nơi đây thật lâu, anh biết Huyền vẫn còn cảm giác đê mê của cuộc ái ân, những vuốt ve sẽ làm chị dịu dần, thỏa mãn và cảm thấy hạnh phúc.
      - Tháng này em về thăm mẹ nhé.
      Huyền im lặng nhìn lên trần nhà, ánh đèn ngủ mờ mờ soi lên gương mặt hồng hồng của chị. Mấy tháng nay, nhiều lần Khải thúc giục chị về thăm mẹ, về một mình.
      Lâu nay, mỗi lần về quê thăm mẹ, họ đều cùng về. Ba tháng nay, sau khi hai vợ chồng tính toán với nhau và cùng chấp nhận một giải pháp mà cả hai không ai muốn, nhất là chị, thì ý tưởng này khó chấp nhận hơn, nhưng vì sự mong mỏi đến khát khao một đứa con của Khải mà chị không quyết liệt phản đối, Huyền cứ lần lữa mãi…
      Cưới nhau mười năm nay, chuyện làm ăn kinh tế suôn sẽ nhờ anh tính toán phù hợp cho cả hai người: Anh vẫn giữ công việc lâu nay ở công ty, một chân trưởng phòng điều hành có thể nói là nhàn hạ. Huyền thôi việc kế toán, về quản lý quầy tạp hóa theo mô hình “cửa hàng tiện ích” mà anh mở sau đám cưới. Chị thảnh thơi khi chỉ coi ba nhân viên bán hàng theo ca, thậm chí chuyện giao nhận hàng cho cửa hàng cũng đều do các công ty và siêu thị chở đến tận kho.
      Tích góp lâu nay, trừ đi những sinh hoạt gia đình và giúp bà con hai bên, chị không ngờ vợ chồng chị khá sung túc khi nhẩm lại: Ngoài căn nhà đang là cửa hàng và là nhà ở, vợ chồng chị có một căn nhà ở Thủ Đức, mặt tiền đường Kha Vạn Cân, lâu nay cho thuê, mỗi năm thu nhập hai trăm bốn chục triệu.  Một lô đất ở Bình Dương rộng 1.400m2, anh tính chờ giá nhà đất phục hồi trở lại sẽ bán, bấy nhiêu tài sản cộng với thu nhập đều đặn của cửa hàng cho phép chị và Khải không phải băn khoăn về kinh tế.
      Chị hạnh phúc vì Khải là người đàn ông chừng mực trong mọi chuyện, trầm tĩnh, chu đáo và hào phóng khi cần thiết, thế nhưng một đứa con mong mỏi, mãi vẫn chưa có!
      Trong chuyện vợ chồng, Khải ham muốn nhiều hơn Huyền, những cuộc giao hoan đều dặn trong những năm sống cùng nhau luôn cho chị càm giác thỏa mãn, hạnh phúc. Khải, với những trải nghiệm của những năm độc thân, với những cuộc tình không đi đến được hôn nhân, đã tích luỹ cho anh những kinh nghiệm chăn chiếu. Lấy nhau khá muộn, khi anh đã ba mươi hai tuổi còn chị hai mươi tám. Bởi đã hơi muộn, họ không dùng một phương pháp tránh thai nào, vậy mà mãi chị không mang thai! Bao nhiêu lần một mình chị đi khám phụ khoa, rồi cả hai cùng đến bệnh viện, nhưng  khi thì nói là do chị, khi thì bảo do anh… Cuối cùng, nguyên nhân là bởi tinh trùng của anh loãng, không thể thụ thai bình thường như những người khác. Khải tỏ ra lo âu khi biết chính anh là nguyên nhân của sự hiếm muộn, nỗi lo gần như là một mặc cảm!
     Đối với Huyền, tuy cũng ước ao có con nhưng không đến độ mãnh liệt như Khải, cũng có thể do anh là con trai duy nhất trong gia đình mình, một gia đình mà Khải thường nửa đùa nửa thật khi nói về mình là “không danh giá gì!”.
     Bốn năm trước, theo lời khuyên của nhiều bạn hữu, Khải và chị quyết định thụ tinh nhân tạo. Tại bệnh viện, Khải bớt buồn phiền khi thấy quanh mình có rất nhiều đôi vợ chồng cùng cảnh ngộ, ai cũng khao khát một đứa con, có đôi là bác sĩ cả vợ lẫn chồng, cũng lặn lội từ ngoài Bắc vào để nhờ y khoa can thiệp!
     Lần thụ tinh nhân tạo chỉ cho hai người một niềm hy vọng ngắn ngủi trong hai tuần lễ, anh chưng hửng khi bệnh viên báo tin việc thụ tinh nhân tạo thất bại với nhiều lý do chuyên môn mà anh lẫn Huyền đều không hiểu được. Nhìn gương mặt thất vọng của Khải mà Huyền ứa nước mắt, dù trong lòng chị cũng hụt hẫng không kém!
     Nắm bàn tay của anh đang ở trên bụng, áp vào cổ mình, Huyền xoay qua phía Khải, nói thật nhẹ:
     -Em vẫn thấy phân vân anh ạ, hay là mình xin một đứa con nuôi?
     Khải thoáng thất vọng, anh đã loại giải pháp này từ lâu:
     -Như anh đã nói, đứa con do em cưu mang và sinh ra, cho dù giọt máu tạo ra nó không phải là anh, thì mình cùng thương yêu và chăm chút cho nó dễ hơn là một đứa con mà cả hai chúng ta cùng biết là không máu mủ gì. Cứ xem như anh lấy em sau khi em đã lỡ dại có một đứa con, chuyện đó cũng thường tình, và anh, vì yêu em mà thương đứa con riêng của em vậy thôi. Trong hai chúng ta, có em là máu mủ vẫn hơn mà em, miễn là giữ kín được…
      Cứ mỗi lần nhắc đên chuyện này, cả hai đều cảm thấy bị tổn thương và buồn lòng…
      Huyền thật sự không an tâm vì có chuyện gì trên đời giữ mãi được bí mật, mà khi vỡ lỡ, những hệ lụy nó mang lại thì… Nhiều lần chị cố xua đuổi khỏi tâm trí về những hậu quả đến sau này sẽ làm xáo trộn cuộc sống hạnh phúc, bình yên mà chị đang có!

                                                    oOo

      - Nhớ nhé, lâu lắm rối mày về đúng dịp tổ chức họp lớp, họp trường đó nghe Huyền, nguyên cả khối cấp ba ngày nào luôn, có mấy đứa ở Đà lạt, Sài gòn, Cần thơ và cả Hải phòng cũng về, không đi tụi tao từ mày luôn!
      - Ừ, mình nhất định sẽ có mặt mà, tiếc là không có Khải, anh ấy sẽ rất vui!
      Mỹ Duyên nhiệt tình:
      - Tụi tao sẽ làm mày vui, nhiều đứa không có chồng đi cùng chứ không riêng gì mày, tuyệt vời lắm mày ạ!
      Mỹ Duyên leo lên xe, còn hét to cùng với cái vẫy tay:
      - Ê, cho tao chào bà già, trưa mai chuẩn bị sẵn rồi tao đến chở!
      Ngồi nơi lan can ngôi nhà đã sống qua thời thơ ấu và thanh xuân, một cảm giác bình yên và thanh thản len trong hồn chị, buổi chiều nhuộm ánh vàng trên hàng chè tàu xung quanh nhà, nó được cắt tỉa gọn gàng nhờ bàn tay của cậu Lư, trong lần về quê năm trước, thấy mẹ lụm đụm quét sân, Khải đã tìm gặp câu Lư, nhờ cậu chăm nom nhà cửa vườn tược giúp, dĩ nhiên là một người khéo léo như Trực, anh không quên gởi tiền hàng tháng cho cậu, với lý do: “Vợ chồng cháu gởi cậu uống trà” .
     Huyền cảm thấy trong lòng dâng lên niềm hạnh phúc, rất ít người may mắn như chị, trong số những người bạn thủa còn con gái. Những lần về quê trước đây, khi thì nghe tin chồng một người bạn chết vì lũ, khi thì nghe tin con của một ai đó bị tai nạn giao thông, chết vì túng thiếu không có tiền chuyển vào Sài gòn làm phẩu thuật, có người bị bệnh nan y đang đều trị… Tội nhất là cô bạn ngồi gần Huyền năm học lớp 11, đẹp và hài hước nhất trong đám bạn gái ngày ấy là Liên, cứ ở đâu có Liên là ở đó rộn tiếng cười… thế mà chính Liên lại không may, gặp cảnh buồn là lấy nhằm anh chồng vũ phu, đã rượu chè lại thích trăng hoa, thương hai đứa con nên Liên cắn răng chịu những trận đòn vô cớ năm này tháng nọ bấy nay!
     Hình như chỉ có Mỹ Duyên là yên bình hơn cả, đang làm hiệu trưởng một trường cấp 1 ở địa phương.
     Huyền cùng Khải thường đi thăm họ vào những lần về trước, chị an tâm và trong lòng như bớt những muộn phiền khi lần nào ra khỏi nhà bạn là nghe Khải nói nhỏ vào tai: “Anh có gởi lại cho cô ấy năm triệu”, có lần anh đưa trước mặt chị, mười triệu cho chồng một cô bạn, khi anh ta chuẩn bị lên bệnh viện tỉnh thăm con. Chị cũng tự biết là tiền bạc khó có thể đem đến cho bạn bè niềm hạnh phúc, nhưng trong lúc ngặt nghèo túng thiếu, thì cũng đắp đỗi được phần nào. Khải quan tâm đến nỗi khổ của những người xung quanh một cách tự nhiên chứ khồng hề màu mè hay có ý gì khác. Năm ngoái, một người bạn có đứa con gái học đại học đã ra trường, xin mãi chẳng có việc làm, đang ở Sài Gòn. Anh hỏi han rồi khi vào lại, gọi điện cho cháu hẹn đến nhà, xin cho một chân ở siêu thị, ban đầu làm bán hàng, sau đó nhờ có học ngành Công nghệ Sinh học, được chuyển qua làm kiểm định thực phẩm cho cửa hàng, lương khá cao, vợ chồng người bạn mừng như trúng số! Những lần như thế chị như có chút tự hào và càng yêu Khải hơn. Lần về này, chị buồn và cảm thấy trống trải, bất an…
     Nghĩ đến buổi họp lớp, cùng bạn bè những năm tháng học trò xa xuôi ấy khi đã ở vào tuổi xấp xỉ bốn mươi mà Huyền mỉm cười một mình. Huyền vẫn giữ được vẻ trẻ trung, tuy không đẹp nhưng dễ nhìn theo nhận xét của Khải và nhiều người, bụng Huyền có hơi lớn chút vì ngồi nhiều, nhưng vẫn còn gọn gàng khi mang chiếc váy ngắn hay áo dài vào những hôm đi dự tiệc. Hai bên đuôi mắt và khóe miệng không hề có vết nhăn khi cười. Vẫn rạo rực khi tay anh vuốt ve cơ thể, kinh nguyệt chị vẫn đếu đặn vào mỗi tháng, chị luôn háo hức chờ anh lên giường những lần anh có việc của công ty, vắng nhà vài hôm… Lần nào chị cũng thỏa mãn, hạnh phúc.

                                                            oOo

      Buổi họp mặt vui và ồn ào, tuy không“tuyệt vời” như Mỹ Duyên nói, nhưng cũng không tẻ nhạt. Từ ngày rời Quảng Ngãi vào Sài Gòn học, làm việc rồi lấy chồng đến nay, ngoài những lần về, thăm một vài người ở gần, chị chưa lần nào được gặp bạn bè cùng trường cùng lớp đông đủ như lần này, người quên kẻ nhớ, cứ ậm à với nhau nhưng ai cũng thấy thân mật và nhiệt tình. Những người bạn trai nói những câu tiếc nuối vu vơ rằng “ngày ấy tôi thương…lắm mà không dám nói…” hay “ngày đó tui đâu dám nói với… Cứ thấy… là lưỡi quíu lại, mở mồm không ra!”… làm những gương mặt không còn trẻ, ửng hồng vì thích thú, ngượng ngùng…
      Rồi đến văn nghệ, những bản nhạc gợi lại kỷ niệm thủa học trò, những màn múa và nhảy hơi bát nháo nhưng cũng vui…
      Một gương mặt Huyền không nhớ là có quen, có lẽ học sau hoặc khác lớp, làm chị kém vui, hắn mang cái tên đầy ngạo mạn và hợm hĩnh như chính gương mặt hắn, anh ta chính là người tài trợ cho buổi họp mặt này và còn là ân nhân của Trường hiện nay. Khi anh đại diện học sinh toàn khối, kiêm luôn MC, giới thiệu với vẻ trịnh trọng: Anh Nguyễn Thành Đạt, phó bí thư kiêm phó chủ tịch huyện, là học sinh cùng khối với chúng ta, cũng có mặt hôm nay! Tiếng vỗ tay và tiếng trầm trồ nổi lên, tự nhiên trong lòng Huyền nhen lên một ác cảm không nguyên do!
     Thế mà sau khi tan buổi gặp mặt, đã hơn mười giờ đêm, Huyền lại lên chiếc Camry ngồi cùng hắn! Không uống được những loại nước giải khát có men nên chị hoàn toàn tỉnh táo. Đạt có vẻ tự tin sau tay lái, người hắn có mùi khó chịu, khi nói phả hơi men làm chị nhăn mặt, nhưng không hiểu sao chị vẫn ngồi bên hắn!
     Xe loanh quanh phố huyên rồi thẳng ra quốc lộ,  Huyền hỏi cộc lốc:
     - Không về còn đi đâu thế này?
     Hắn quay sang phía chị, nụ cười nham nhỡ làm gương mặt hắn thêm đáng ghét:
     - Ra Hội An chơi nghe, cô lâu lắm mới về quê mà…
     Xe loanh phố cổ, rồi dừng lại trong sân một khách sạn, Huyền muốn thúc giục Đạt quay về, nhưng rồi chị bước xuống xe, ngoan ngoãn cùng hắn đi vào!
     Mặc cảm tội lỗi, ý nghĩ phản bội như một cơn đau dầu làm Huyền loạng choạng. Đạt dìu chị vào hành lang rộng rồi vào phòng, đầu chị lùng bùng, người chị nóng ran!
     Nghiến chặt răng, hai tai nắm chặt, Huyền gồng cứng người cố chống đỡ khoái cảm tự nhiên của thân xác khi hắn vục mặt giữa hai chân chị. Chị giận Khải, giận bản thân, nước mắt trào lên khóe mắt!
    
                                                          oOo
     Huyền trễ kinh hai tuần, cơ thể chị có những triệu chứng khác lạ, vào lúc này, một tin nhắn của Mỹ Duyên làm chị nhẹ nhõm: “Huyền có nhớ Đạt không? Bạn ấy vừa bị lật xe, chết cùng mấy cán bộ trong ủy ban huyện, các bạn tổ chức phúng điếu, Huyền tham gia thì mình sẽ ứng rồi gởi lại mình sau cũng được, chúc hạnh phúc nhé”. Huyền nhắn lại “OK” rồi buông thỏng hai tay, tựa người vào lưng ghế thở phào.
      Chiều nay Khải sẽ đưa chị đi bác sĩ phụ khoa. Nỗi lo lắng về “những hệ lụy có thể xảy đến sau này…” đã theo cái chết của Đạt vĩnh viễn thôi dày vò Khải và chị!
      Chị gọi cho cô tổ trưởng bán hàng, cho biết là chiều nay nghỉ sớm, dặn là nhớ để bảng thông báo: “Kiểm hàng” như mọi khi.
      Cô bác sĩ phụ khoa trẻ mĩm cười, nói với Khải và Huyền:
      - Cô có thai rồi, khoảng ba tuần tuổi.
      Khải mừng ra mặt, trong lòng Huyền dấy lên một tình cảm khác lạ, mâu thuẩn, không hoàn toàn vui như Khải, chị vào giường nằm khi về đến nhà. Thấy chị không vui, Khải xoắn xuýt bên chị càng làm cho chị thêm khó chịu. Khải cũng lên giường nằm bên Huyền nhìn lên trần nhà. Thấy Khải như thế, chị ngồi dậy nói:
      - Em chỉ hơi mệt một chút, anh làm cho em ly nước, có lẽ do cái thai thôi.
      Khải nhổm dậy nhìn vào mắt Huyền:
      - Thật hả em, em thấy có mệt lắm không?
      - Nó cứ dợn dợn muốn ói… Bác sĩ dặn lúc nào đến khám lại vậy anh?
      - Cô ấy nói là nên đến hàng tuần em ạ.
      Khải đến tủ lạnh nhìn vào trong, phân vân một lát rồi lấy bình cam vắt rót ra ly.
                                                      oOo
      Huyền trố mắt nhìn vào bồn vệ sinh, một chút máu hồng hồng loang trong nước tiểu, chị trở vào ngồi lại bàn, hơi thở chị mệt mỏi làm các nhân viên lo lắng, chi bảo họ chị không sao…Rồi gọi điện cho Khải:
      - Em thấy có chút máu trong nước tiểu anh ạ.
      Tiếng Khải hoảng hốt:
      - Ủa, sao hôm qua khám vẫn ổn mà em?!
      - Anh về được không? Chở em đến khám lại xem nhé.
      - Ừ, chờ anh một lát.
      Chừng hai mươi phút sau, xe Khải  dừng trước cửa hàng, anh lùi sát cửa ra vào rồi tắt máy, vào đặt tay lên vai chị:
      - Em thấy trong người thế nào, em có làm gì nặng không?
      Huyền ngước mắt nhìn Khải, chị lắc đầu nhè nhẹ  rồi đứng dậy, Khải dìu chị ra xe, tay mở cửa tay vẫn giữ vai chị, Huyền ngồi vào ghế tựa người vào lưng nệm êm, Khải vòng qua mũi xe ngồi bên chị với vẻ bồn chồn lo lắng.
      Cô bác sĩ hơi nhăn mặt khi nghe Khải nói, nhìn qua chị, rồi dưa tay kéo màn phòng khám, đẩy nhẹ lưng Huyền:
      - Cô nằm lên bàn cho cháu xem lại.
      Hai mắt cô bác sĩ trẻ dán lên màn hình, tay rà chầm chậm lên bụng Huyền, màn hình màu nhấp nhoáng liên tục. Huyền cũng hồi hộp chờ đợi…
      Vừa ra khỏi phòng Khải đã chồm tới:
      - Có sao không cháu?
      - Cô về uống hai viên thuốc này, nếu sáng ngày mai vẫn ra máu, cô đến cháu xem lại nhé, thai năm, sáu tuần tuổi thường xảy ra nhiều biểu hiện như thế cô chú ạ.
      Huyền vẫn khỏe, chị chỉ hơi cảm thấy buồn nôn, hơi đau lâm râm phần dưới bụng như những ngày trước lúc hành kinh. Khải cố làm ra vẻ tỉnh táo nhưng thỉnh thoảng lại thở dài! Anh bảo chị đi ngủ sớm. Có lẽ do mệt, Huyền thiếp đi rồi ngủ thật sâu, khi Khải vuốt lên má, chị mở mắt đã hơn sáu giờ.
      Nhìn vào bồn vệ sinh, vẫn có chút máu hồng hồng, Huyền gọi Khải vào, xem xong anh gọi điện cho ai đó, có lẽ là công ty. Huyền suýt bật cười khi Khải làm gì cũng rón rén nhẹ nhàng, nói điện thoại với phòng khám cũng ra ngoài thầm thì!
      Phòng khám có thêm một bác sĩ lớn tuổi, trạc tuổi Huyền. Cả hai như đang chờ chị đến. Người bác sĩ lớn tuổi giới thiệu minh tên là Như. Huyền cùng hai bác sĩ vào trong nằm lên bàn. Hơn nửa giờ siêu âm, bác sĩ Như mím môi nghiêm nghị:
      - Thai không bám vào thành tử cung chị ạ, trường hợp này cũng ít nhưng có lẽ chị đã lớn tuổi lại mang thai lần đầu!
      Khải không cần ý tứ, vạch màn phòng khám hỏi:
      - Liệu có giữ được thai không chị?
      Chị Như lắc đầu:
      - Không, thai đã hư và không phát triển được nữa, có thể uống thuốc rồi thai tự ra nhưng gắp ra lúc này là hay hơn cả.
      Khải nhìn Huyền rồi buồn bã nói gọn lỏn:
      - Vậy nhờ chị.  
      Ngồi trên xe, Huyền nhìn Khải như đo lường nỗi thất vọng trong lòng anh. Khải im lặng nhìn chăm chăm phía trước, khi dừng xe trong sân nhà, anh quay qua nắm lấy hai bàn tay chị, nhìn sâu vào mắt thầm thì:
      - Anh xin lỗi em, anh rất hối hận!
      - Anh biết rồi đó, cả em cũng là nguyên nhân hiếm muộn của chúng ta chứ không phải riêng một mình anh!
      Rồi Huyền ôm lấy đầu Khải, luồn năm ngón tay vào trong mớ tóc lốm đốm bạc:
      - Đừng quay quắt chuyện hiếm muộn mà làm những đều trái lẽ tự nhiên. Một đứa con nuôi, nếu chúng ta có phúc, có khi mang lại nhiều hạnh phúc cho chúng ta hơn đó anh. Mai em gọi điện ra Huế nhờ một người bạn là nữ tu, đang phục vụ trong trại bảo trợ những sơ sinh vô thừa nhận, lo cho mình một bé gái thật xinh, anh nhé!
      Khải cũng vòng tay ôm lấy cổ Huyền, hôn nhẹ lên môi chị:
      - Ừ, anh cảm ơn em, cảm ơn em!

     
                                              Sài Gòn, tháng 10, năm 2014.
                                                         TRẦN HỮU HỘI


READ MORE - HIẾM MUỘN - Truyện ngắn Trạch An -Trần Hữu Hội

TÓC HUYỀN GIỮA PHỐ - thơ Trần Ngọc Hưởng

Tác giả Trần  Ngọc Hưởng


Tóc huyền giữa phố 


Tóc em bỏ xõa vai tròn.
Suối nguồn sóng lượn lưng thon dịu dàng.
Tóc thơm gắng nhé ngủ ngoan,
Mở lòng trước mọi hợp tan vô thường

Thả bay nghìn sợi vấn vương,
Vẫn không lấm bụi phố phường phù hoa.
Bao năm mưa nắng thực thà,
Sớm vào chợ sớm chiều ra chợ chiều

Tóc thề mộng góp bao nhiêu,
Thiếp hồng luống cuống mùa yêu lỡ làng
Hai mươi năm lẻ dở dang
Có tương tư ánh trăng vàng ngõ quê.

Sợi buồn sợi tủi tái tê,
Tóc thơm một nẻo đi về cùng con
Tưởng chừng tượng đá sườn non,
Tháng ngày đứng đợi mỏi mòn trúc xinh

Rẻ đôi bờ tóc mong manh,
Lời ru con dưới cội tình ngắt ngang
Chao ôi quá đỗi bàng hoàng,
Má hồng một kiếp đa mang lâu rồi

Mắt em thăm thẳm như trời..,
Ngàn năm cá quẫy mỏi đuôi sông dài.
Tóc che rợp cả hồn ai,
Buồn đâu là rượu mà say như là…

                        Trần Ngọc Hưởng

                         mrtranvansau@gmail.com
                                   Tân An, Long An
READ MORE - TÓC HUYỀN GIỮA PHỐ - thơ Trần Ngọc Hưởng

Truyện ngắn THIỆP MỜI ĐÁM TANG - Bình Địa Mộc




Thiệp Mời Đám Tang

Thằng Năng học lớp 8. Một hôm trên đường về nhà, ông Khi đón hắn lại gởi cái thiệp mời đám tang cho ông nội của Năng. Thiệp nầy toàn màu đen, viền trắng, chữ trắng kể cả cái quan tài nổi trên bề mặt cũng thế. Thoạt nhìn, hơi sờ sợ nhưng vốn là đứa trẻ tinh nghịch từ nhỏ, có "số má" ở làng nầy nên hắn phớt lờ chẳng thèm để ý. Cho nên hắn vừa đi, vừa nhòm xem có cái gì phía trước để quậy không.

Gần về đến nhà rồi mà vẫn không thấy gì. Hắn lẫm bẫm "chẳng lẽ cái làng nầy á khẩu hết rồi sao ta mà im thin thít thế". Nghĩ vậy nhưng trong thâm tâm hắn vẫn bình tĩnh chờ đợi. Bỗng hắn sực nhớ cái thiệp mời của ông Khi lúc nảy nên lừ đừ đứng lại mở ra xem nội dung. Té ra ông Khi sắp chết nên mới tổ chức đám tang giả nhằm … tạm ứng tiền phúng điếu của thiên hạ đây chớ gì. Ủa, nhưng chết rồi cần mẹ gì tiền mà làm cái trò nhố nhăng nầy chứ. Chắc là chiêu mới của người đời đây thôi bà con cô bác ơi. Hắn ngửa cổ lên trời la thật to như thế nhưng hai chân vẫn cứ thoăn thoắt trên đường về nhà, mắt không ngừng láo liêng nhìn về phía trước, phía sau cả hai bên nữa xem có cái gì để ... quậy không. Rõ quỷ!

Ông Bùi ăn cơm xong ngồi vắt chân chữ ngũ trên ghế xem ti vi cơ hồ như thế giới quanh ông vẫn hòa bình và ổn định theo tiêu chí của Liên Hợp Quốc đề ra vậy. Mặc dầu chiến sự Ukraine còn chưa đến hồi kết, khu vực Trung Đông lực lượng IS còn ngang nhiên lộng hành ở IraqSyria mức độ ngày một gia tăng. Họ không hề biết mọi hậu quả đều đổ lên đầu dân thường vô tội. Chiến tranh không hề có qui luật mà!

Bấy giờ đang bà Thà loay hoay dưới bếp nói với lên:

- Ông mở giùm tui kênh 27 xem cái phim Trái Tim Định Mệnh của Hàn Quốc có hay chưa vậy?

- Chưa bà ơi, nhưng bữa nay người ta chuyển qua kênh … 28 coi phim tình cảm Việt Nam cũng cả trăm tập hay đáo để luôn à!

- Biết rồi, nhưng kịch bản nó cứ na na phim Hàn Quốc giống như kiểu đạo phim í, mà diễn viên lại nói nhiều … giống ông nên lãng xẹt. Dở như ... cuốc xe nhỡ ai ta xem hả!

- Trời, tui có nói nhiều bằng đại biểu quốc hội đâu, cái bà nầy chuyên môn xỏ xiên đồng chí chồng á. Thôi, hết quảng cáo rồi, sắp có phim đó lên coi đi, tui đi ngủ đây.

Nãy giờ thằng Năng ngồi học bài, nhưng lỗ tai lại hóng hớt nghe ông bà nội nói chuyện chẳng nhập tâm được chữ gì. Trong lúc mơ mơ màn màn hắn nhớ cái thiệp mời đám tang gởi cho ông nội lúc chiều bèn lấy ra đưa và nói luôn:

- Ông Khi chưa chết mà mời nội đi dự đám tang nè, coi chừng bị lừa đó. Chiêu nầy mới nhưng con biết không ăn ai!

Ông Bùi tằng hắng một tiếng rõ to rồi cầm tấm thiệp mở ra xem. Xem xong ông kêu bà Thà ra ngoài hiên nói chuyện.

- Bà tính vụ nầy thử coi, nói như thằng Năng, ổng còn sống sờ sờ ra đấy mà mời dự đám tang nghĩa là sao. Mới hôm qua tôi còn gặp ổng ngoài xã, không biết có phải đi xin giấy khai tử không nữa. Nhưng thôi, tôi nghĩ không đi không được, mà đi thì chẳng biết đi cái gì, không khéo người ta kêu trù ẻo ổng cho coi.

- Tui biết rồi, hôm bữa gặp bà Lãnh, nghe bã nói ông ấy bị ung thư phổi giai đoạn 3, sớm muộn gì cũng chết mà lại rất cần tiền nữa. Biết đâu ổng giở trò … ứng trước tiền đi đám của bà con mình để nhập viện đó. Tội nghiệp thiệt, chắc là phải "bán lúa non" thôi ông à!

- Ừ hén, nếu vậy thì mai tui với bà sắp sếp mua … nén hương, ít trái cây và bỏ bì vài trăm đi cho ổng kẻo tội. Mong sao hương hồn ổng sớm siêu thoát!

- Trời, cái ông nầy, người ta chưa chết mà đi hương đèn chi vậy. Chỉ bỏ bì ít tiền tới thăm kiểu như thăm đau thôi chồng nà!

- À, quên, già rồi lẫm cẫm, thôi thế cũng được. Bà ngủ sớm đi, đặng mai đi thăm ổng.

Nhà ông Khi ở cuối làng, cách bờ sông chừng vài trăm mét. Đêm nghe tiếng thầm thào của nước, ngày văng vẳng tiếng gọi "đò ơi" của khách đến nao lòng. Thời niên thiếu ông Khi nức tiếng bơi giỏi, lặn sâu. Lớn lên ông lấy vợ bên kia sông cũng nhờ cái tài thiên phú ấy. Vợ ông đẹp người đẹp nết, ăn ở với ông có ba mặt con rồi tự nhiên hai người li dị. Qua vụ chia tay đầy tai tiếng và tức tưởi nầy, người ta đồn rằng bà ta tư tình với tay cán bộ kiểm lâm huyện có của. Ối giời, "có của" thì bõ bèn gì chứ, cán bộ bây giờ có ông nào nghèo đâu. Cơ bổn là tình yêu thương, lòng chung thủy cơ. Ông Khi đồng ý luôn, nhưng mấy ai biết đêm về ông thường nằm nghiêng người vào vách, để nghe rõ phận nước dặt dìu trên dòng sông thơ mộng, đã cùng ông một một thời ngập lặn, ngược xuôi. Ở đó sông đã đưa ông đến gặp bà, lấy bà làm vợ!

Món nợ với dòng sông ông chưa kịp trả thì đùng một cái bị vợ bỏ. Con cái lớn nhưng đâu đã kịp khôn song vì phương kế sinh nhai chúng ra đi mỗi đứa mỗi đường để kiếm cái ăn, cái mặc. Lực bất tòng tâm ông chả làm gì được, lại nửa phần thương con, phần nhớ vợ ông đổ bịnh. Nhưng không phải cái bịnh ung thư như bà con đồn đoán. Miệng lưỡi thế gian đôi khi không thật, trách làm sao được. Sáng nay ông chuẩn bị đón khách đến dự ... đám tang của mình mong có một lời cảm ơn, một sự đồng cảm trước khi về với đất, phòng khi không còn kịp bởi tình làng nghĩa xóm gắn bó keo sơn mấy chục năm nay mà, còn chết thiệt rồi thì nói làm chi. Theo đó ông cũng che một cái rạp trước sân nhà, sắp ở đó khoản mươi bộ bàn ghế hẳn hoi. Ông còn thuê hẳn một dàn nhạc ... địa phương đến hỗ trợ.

Hơn 10h rồi nhưng chẳng thấy ma nào đến hết. Ông không ngạc nhiên nhưng chạnh buồn. Nỗi buồn của người bị mất niềm tin. Bị bà con ruồng bõ, bị làng xóm quay lưng lại mặc dầu ông đã trân trọng gởi thiệp kính mời họ, ít ra họ cũng đến đây, ngồi uống với ông một ngụm nước trước khi nghe rõ đầu đuôi câu chuyện chứ. Chưa kể ở cái làng nầy ông đã từng đi dự hằng chục, hằng trăm cái đám từ thôi nôi đầy tháng đến tang gia nhiếu hỉ. Ôi, lòng người tuy bao dung nhưng có lúc trở nên hẹp hòi khó hiểu là vậy!

Vậy nên trước tình hình rất chi … tình hình nầy, ông định đạp đổ tất cả rồi bỏ đi đâu đó cho khuất mắt bàn dân thiên hạ nhưng bất ngờ thằng Năng chạy vào, hớt hải:

- Ông Khi ơi, bà Khi về rồi, bà đang ở bên kia sông, khóc lóc quá trời. Bả tưởng ông chết thiệt nên về chịu tang đó, mau mau bơi qua đón bả kìa!

- Hả, thiệt không mầy. Tau biết là bả sẽ về với tau mà. Vợ ơi chờ anh chút xíu nha!

Nói xong ông Khi tất tả chạy túa ra bờ sông. Nắng mai cuốn theo ông, theo câu nói nửa đùa nửa thật của thằng Năng trở nên bối rối. Ngay sau đó vợ chồng ông Bùi cũng vừa đến, lác đác trên bàn thờ ... gió của ông Khi vài chiếc phong bì phúng điếu (chí ít cũng được vậy, nên vậy chứ nhỉ!). Bên cạnh một vài tấm thiệp còn mới chưa kịp ghi tên người nhận, người gởi. Cũng đồng nghĩa với niềm tin còn nguyên giá trị. Ông Bùi lần lữa đặt chiếc phong bì của mình lên bàn thờ rồi nói với vợ:
- Thằng Năng biết chuyện nên phĩnh ổng thôi chứ bà Khi còn lâu mới về. Nghe đâu bả vào sang Campuchia định cư luôn rồi. Nằm mơ hả cu!

Thật vậy, bà Khi không về dự đám tang của chồng như thông tin ban đầu thằng Năng đưa ra, nó cũng na ná như tin tức báo lá cãi đăng tải nhan nhản trên mạng internet í. Và, cũng từ đó ông Khi bỏ làng đi luôn, đi thật. Ông đi tìm niềm tin nhưng thằng Năng nhứt quyết không tin. Nó bảo:
- Ông ta đi tìm vợ chứ trên đời nầy làm quái gì có niềm tin mà tìm chứ.

Ơ, cái thằng nầy đúng là ... quỷ thật!

Quảng Nam, 9.2014
Bình Địa Mộc



READ MORE - Truyện ngắn THIỆP MỜI ĐÁM TANG - Bình Địa Mộc

Monday, October 27, 2014

SÔNG NƯỚC MIỀN TÂY: TRÀ VINH - phóng sự ảnh của Lê Bá Lư

SÔNG NƯỚC MIỀN TÂY
Phóng sự ảnh của Lê Bá Lư

Vừa qua, tôi về 3 tỉnh Sóc Trăng, Trà Vinh và Đồng Tháp, đã ghi lại một số hình ảnh đất nước và con người miền Tây.

Xin chia sẻ với các bạn chùm ảnh ký sự chuyến đi.


Lê Bá Lư
 

(Xin bấm chuột vào ảnh để xem lớn hơn)


II. TRÀ VINH


Phụ nữ Trà Vinh


Chợ Trà Vinh

Đi thực tế vùng nông thôn



Cầu khỉ



Cất rớ


Cầu tỏm (cầu tiêu trên hồ nuôi cá tra)



Ven bờ kênh


Tình cờ gặp nhau giữa đồng


Kỷ niệm với vợ chồng bà
 Thạch Thị Chịa



Những người bạn mới quen


Lão nông Khmer Thạch Sết




Lâm Mỹ - người bạn mới quen



Gặp trưởng ấp



Trò chuyện giữa đồng



Bên bờ kênh




Đụn rơm như quê mình




Kênh rạch miền Tây: dừa nước




Xe lôi miền Tây




Hồi tưởng 22 năm về trước tại nơi đây




READ MORE - SÔNG NƯỚC MIỀN TÂY: TRÀ VINH - phóng sự ảnh của Lê Bá Lư

SÔNG NƯỚC MIỀN TÂY: SÓC TRĂNG - Phóng sự ảnh của Lê Bá Lư

SÔNG NƯỚC MIỀN TÂY:
Phóng sự ảnh của Lê Bá Lư


     Vừa qua, tôi về 3 tỉnh Sóc Trăng, Trà Vinh và Đồng Tháp, đã ghi lại một số hình ảnh đất nước và con người miền Tây.  
     Xin chia sẻ với các bạn chùm ảnh ký sự chuyến đi.
      
                                                                    Lê Bá Lư

(Xin bấm chuột vào ảnh để xem lớn hơn)


I. SÓC TRĂNG

Qua cầu Cần Thơ về Sóc Trăng

Giao thông đường thủy- tác rán





Đàn ông Khmer









Phụ nữ Khmer






Thiếu nữ Khmer 








Trẻ em Khmer







Bảo tàng Văn hóa dân tộc 
Khmer tỉnh Sóc Trăng












Hiện vật trưng bày tại bảo tàng






Bên ngôi chùa Miên



Chùa Dơi Sóc Trăng


Sư chùa Dơi bắt đầu đi khất thực



Khu vườn sinh thái


Vườn cò trong khu sinh thái

Với chủ nhân vườn cò Tân Long

Chợ nổi  trên sông ở huyện Ngã Năm


Sinh hoạt trên sông nước



Phỏng vấn Bí thư tỉnh Sóc Trăng




Bí thư Tỉnh ủy Sóc Trăng với các nhà báo

READ MORE - SÔNG NƯỚC MIỀN TÂY: SÓC TRĂNG - Phóng sự ảnh của Lê Bá Lư