Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Wednesday, March 4, 2015

Thơ Huy Uyên: THƯ VIẾT TỪ QUẢNG-TRỊ / KHUYA VỀ LẠI GÒ-VẤP



Tác giả Huy Uyên

Thư viết từ Quảng-trị
               (gởi H.ở Pennsylvania)

Ta xưa phiêu bạt thời chinh-chiến
em về có còn nhớ gì ta
quê quán vẫn đắm chìm lận-đận
trở lại đây ta kẻ không nhà.

Máu đã đổ lấp đầy DMZ
mồ chôn cỏ, vàng từng sợi tóc
lên Dakrong, Cam-lộ núi sông hồ
về Rockpile lòng buồn như muốn khóc .

Dấu cũ hồn phai mờ trận-địa
dốc Miếu đau in vạn đường trần
xác người hai phía trôi về bể
lệ căm-hờn xa xót trăm năm .

Chiến-trường qua theo gió, núi, mưa bay
nghĩa-địa người chìm quên còn đó
Quảng-trị căm đau nhớ từng ngày
nửa đêm hồn ai vừa trổi dậy .

Cầm súng tay ta xưa đầy máu
xác thân vùi lấp tháng cùng năm
dấu trong tim lệ sầu còn ứa
quên môi hôn, người tự cõi xa-xăm .

Bên cổ-thành bao người ngã gục
bao năm quê cũ mãi điêu-linh
bên sông, thành lấp chôn ký-ức
dấu kín trong tim một bóng hình .

Thạch-hãn chờ người về sân ga
xóm chài xưa cả đời nghèo khó
em có về không mong đợi quê nhà
buồn vương theo chi mùa sương gió .

Con đường Gia-long một thời em bước
buổi ấy quê hương ngập máu người
trước ngày đi xa em quên hết
đã lâu rồi súng đạn xa trôi .

La-vang đêm nay có đợi người về
trên đồi còn chăng lời thét gọi
xuân, đời đi qua một giấc ngủ mê
ngày trở lại
Quảng-trị nhớ ai không nói .

Từ thuở vết cắt kẽm gai ứa máu
thư viết cho người thiêu đốt con tim
lên Long-hưng thắp sầu từ độ
để Trí-bưu chuông đổ Ba-lòng 
để đêm nay ngồi uống cạn rượu suông ...
                                       Huy Uyên

          
        
Khuya về lại Gò-Vấp

Đã khuất chuyến xe lam khuya nay
bóng ai đứng một mình đầu chợ
Gò-Vấp xưa năm tháng đi về
thao-trường và những giọt mồ hôi đổ .

Tháng năm lưu đày bọn lính quê tứ xứ
ngã đầu soi tóc bạc trắng đời xanh
tuổi hai mươi mộng sông hồ biển cả
đời trôi như con nước phiêu bồng .

Tiếc nhau chi về gói lại con tim
làm đám tang bên sông Sài-Gòn cuồng lũ
chôn sớm rồi giấc mộng quân-vương
áo mão xênh-xang về nghĩa-trang mây gió .

Đầu năm đứng giữa Sài-Gòn thầm nhớ
hận ai xưa gảy súng ngã cờ
một mình buồn lắt-lay theo con phố
nước mắt hoen chết giữa đường xưa .

Chiều ngẫn-ngơ đau đớn chợ Bến-Thành
đón ai người lính một lần về thành-phố
những con đường xưa ngờ như phủ lá cây rừng
ngờ như hôn người yêu
cuối tuần giữa trời lộng gió .

Mấy mươi năm bơ vơ trăm ngã
tôi về lại đây lần cuối đi tìm
đất trời Sài-Gòn bổng dưng xa lạ quá
để Gò-Vấp buồn xiết bao nỗi rưng-rưng .
                           Huy Uyên

                             (2015)
READ MORE - Thơ Huy Uyên: THƯ VIẾT TỪ QUẢNG-TRỊ / KHUYA VỀ LẠI GÒ-VẤP

MẸ VÀ GIÊNG HAI - thơ Lê Đăng Mành



Tác giả Lê Đăng Mành


MẸ VÀ GIÊNG HAI

Xuân chao rách tấm giêng hai
Mẹ bòn cơ cực vá vai đoạn trường
Trần thân phơi tủi gió sương
Ngọn bấc quơ nát vạt nương tội tình

Mầm nứt mơ giọt bình minh
Truân chuyên mót lại gom tình cho không
Qua thì cải vội ra ngòng
Qua xuân mẹ vẫn nghiêng đong mưa phùn

Lượm rìa làng chút ung dung
Cơ hàn dầu dãi đã từng Mẹ ơi!
Rét cào đông cạn máu tươi*
Mẹ hom hem gọi nắng phơi giêng mình!

                                        Lê Đăng Mành


*Tục ngữ Quảng Trị: Giêng hai cắn ngón tay không ra máu
READ MORE - MẸ VÀ GIÊNG HAI - thơ Lê Đăng Mành

ĐỌC “NHỮNG DẤU ẤN LỊCH SỬ" ĐƯỜNG THI LÊ NGỌC PHÁI - Châu Thạch





   ĐỌC “NHỮNG DẤU ẤN LỊCH SỬ" 
                                 ĐƯỜNG THI LÊ NGỌC PHÁI

                                                                   Châu Thạch

Hiện nay phong trào làm thơ Đường phát triển rất ngoạn mục trên diễn đàn văn chương nước ta. Ngoài những trang web và ấn phẩm của Hội thơ Đường luật Việt Nam chuyên về Đường thi,  hầu như trên tất cả các trang web văn chương khác đều có “Góc Thơ Đường” dành riêng cho bạn đọc và bạn viết yêu thích thể thơ nầy.
Quan niệm chơi Đường thi hiện nay cũng có hai ý kiến khác nhau. Một số người cho rằng không nên chơi Đường thi vì Đường thi là thể thơ cổ điển, luật lệ nghiêm ngặt có nguồn gốc từ Trung Quốc. Hơn nữa,  Trung Quốc và ta vì đương “cơm không lành, canh không ngọt” nên tẩy chay nó đi là vừa. Tuy nhiên, đại đa số các nước trên thế giới đều thấy được rằng thể loại thơ Đường hiện đang tồn tại ở Việt Nam chính là thơ Đường của Việt Nam. Thơ Đường tuy phát xuất từ Trung Quốc nhưng du nhập vào nước ta đã hơn cả ngàn năm, được ông bà ta chắt lọc, cách tân và biến hóa thành văn hoá nước nhà. Ngay tại Trung Quốc, thơ Đường cũng đã biến mất từ lâu. Vậy chơi Đường thi là bảo tồn và phát huy cái hay của người xưa để lại. Trong nhiều năm gần đây, Liên Hiệp Các Hội UNESCO Việt Nam đã quan tâm đến thể thơ Đường luật của Việt Nam và đã tạo điều kiện để duy trì và phát triển thể thơ này thông qua Trung tâm UNESCO Nghiên cứu Văn chương Việt Nam và một số đơn vị hoặc tổ chức thơ văn khác.  Trong phong trào phát triển mạnh mẽ của thơ Đường hiện nay, tác giả Lê Ngọc Phái, cựu Giảng viên Đại học Huế, hiện là thành viên của Hội Nhà Văn Thành phố Hồ Chí Minh và Chánh Văn Phòng của Trung tâm UNESCO Nghiên cứu Văn chương Việt Nam đã phát hành tập thơ “Những Dấu Ấn Lịch Sử” vào đầu năm 2015.
 Tập thơ ‘Những Dấu Ấn Lịch Sử” gồm có 88 bài thơ Đường luật viết về lịch sử Việt nam từ thời Hùng Vương cho đến khởi nghĩa chống Pháp ở Yên Bái năm 1930. Mỗi bài thơ còn kèm theo hình ảnh và chú thích để minh hoạ thêm nội dung. Tập thơ dùng Đường thi để kể lại những vinh quang của dân tộc Việt hàng ngàn năm dựng nước và giữ nước trước hoạ xâm lăng phương Bắc.
 Ở trang đầu Thượng Toạ Thích Thiện Thông (Trụ trì chùa Sắc Tứ Minh Thiện Khánh Hòa) đã tán dương tập thơ bằng một bài Đường thi có hai câu kết như sau:

              Tác phẩm vinh danh bao chiến tích
              Giả, chơn minh định đẹp vô bờ.

Nhà thơ Nguyễn Văn Quang (Cựu GS THNH) trong bài Đường thi cũng cảm tác, khái quát được nội dung của sách như sau:

            Bao trang sách, tạc bao thần tượng
            Mỗi áng thơ, ghi mỗi tấm lòng
            Sự tích anh hùng lưu hậu thế
            Vinh danh hào khí giống Tiên Rồng.

Và Châu Thạch tôi cũng cảm tác một bài tứ tuyệt như sau:

           Một áng văn chương lắm sắc bông
           Đường thi ghi dấu bậc anh hùng
           Nghìn thu rạng rỡ hồn dân Việt
           Xây dựng giang sơn giống Lạc Hồng.

Trên đây chỉ xin trích một vài khen tặng ngắn gọn có tóm tắt nội dung của tác phẩm, còn lại nhiều bài của các nhà thơ, các nhà phê bình thơ, các nhà trí thức, các Hòa Thượng, Thượng Toạ viết tỉ mỉ hơn về giá trị của “Những Dấu Ấn Lịch Sử” thì còn nhiều.
 Về giá trị văn chương của “Những Dấu Ấn Lịch Sử” thì nhà thơ nhà giáo Võ làng Trâm cảm tác bốn câu đầu của một bài Đường thi như sau:

           Tập thơ- lược kể các danh nhân
           Truyền bá sử ta đẹp mọi phần
           Thông suốt luật niêm không trái ý
           Chỉnh chu phép đối giữ thông vần

Nhà thơ Kim Hoa có bài tứ tuyệt như sau:

           Tiếng thơ khơi động tiếng gươm khua
           Vệ quốc, an dân nghiệp kế thừa
           Lịch sử ngàn năm bừng sống dậy
           Thầm nghe chí lớn của người xưa.

 Với chỉ hai nhận xét nêu trên cũng đủ xác nhận được
tập thơ với những bài Đường thi sít sao, chuẩn xác luật Đường thi một cách “Thông suốt luật niêm không trái ý/ Chỉnh chu phép đối giữ thông vần” và tiếng thơ
 “ khơi động tiếng gươm khua” làm cho người đọc cảm nhận được “Lịch sử ngàn năm bừng sống dậy/ Thầm nghe chí lớn của người xưa”. Vậy thì về giá trị văn chương của “Những Dấu Ấn Lịch Sử” thiết nghĩ không cần bàn tới nữa. 

Từ xưa ông cha ta đã dùng Đường thi để công bố chủ quyền đất nước, hịch quân sĩ , vinh danh tổ quốc thân yêu và cho đến nay những bài thơ như thế không bao giờ thiếu. Tuy thế, một tập Đường thi dành riêng để tôn vinh “Những Dấu Ân Lịch Sử” của dân tộc như tập thơ của tác giả Lê Ngọc Phái thì rất hiếm, hoặc nếu không lầm thì hình như không có. Thật như thế thì nhà thơ Lê Ngọc Phái là người có sáng kiến tiên phong, đáng trân trọng và hy vọng như nhà văn Nguyễn Khắc Phước đã viết:  “Một ngày nào đó, tôi tin rằng những bài thơ trong tập NHỮNG DẤU ẤN LỊCH SỬ sẽ xuất hiện trong sách giáo khoa”.

Đến đây Châu Thạch tôi nghĩ không nên viết gì thêm, để dành phần còn lại cho người tìm và đọc, khám phá những dấu ấn lịch sử hào hùng của dân tộc qua cây bút tài hoa Lê Ngọc Phái ./.

                                                                             Châu Thạch

READ MORE - ĐỌC “NHỮNG DẤU ẤN LỊCH SỬ" ĐƯỜNG THI LÊ NGỌC PHÁI - Châu Thạch

DẤU YÊU - Thơ Nhật Quang




DẤU YÊU

Nắng vàng vương nhẹ bờ vai
Nụ hoa chúm chím em cài tóc xanh
Xuân ngời, mắt liễu long lanh
Vương bờ môi ngát tình anh đợi chờ

Tháng hai trời biếc xanh mơ
Nghiêng câu lục bát,hồn thơ đắm tình
Nhành yêu lộc nhú nguyên trinh
Yến oanh lảnh lót,bình minh ửng hồng

Con tim rạo rực tơ lòng
Dâng em một đóa hương nồng yêu thương
Nụ hồng mọng đẫm làn sương
Nở mùa hoa mộng, vấn vương ngạt ngào

Yêu nhau thầm ước tình trao
Nụ hôn ấm áp, dâng trào men yêu.

                                 Nhật Quang
                                 (TP. HCM )

READ MORE - DẤU YÊU - Thơ Nhật Quang

Tuesday, March 3, 2015

NGHE GIÓ HÚ - thơ Nguyễn Hữu Minh Quân

Tác giả Nguyễn Hữu Minh Quân

NGHE GIÓ HÚ
Nguyễn Hữu Minh Quân

vấn vít
những dây leo hoa thường xuân
lưu đãng bãi bờ cát thức
nghiêng ngày vào đêm
ủ thơm giá rét
câu thơ đùa cợt xoay vần
giấc lạnh ngày run
miền mơ đầu cành đã gió
hừng đông mở cửa những luống cày
nỗi đau xưa ra đi cùng gió
say với cô đơn,
một thời lầm lỗi…
một tận cùng xóa bỏ
một riêng tôi…

N.H.M.Q


13.1.2015

READ MORE - NGHE GIÓ HÚ - thơ Nguyễn Hữu Minh Quân

LÚM TIỀN DUYÊN - thơ Trần Ngọc Hưởng




Lúm tiền duyên 

Hát cùng anh lý tầm duyên,
Em về nhoẽn nụ chiều nghiêng bóng chiều.
Nụ cười xinh lạ đến điều,
Cho anh đọng lắng bao nhiêu nỗi niềm

Bí bầu ơi một nét duyên,
Hai bên má lúm đồng tiền hõm sâu.
Hớp hồn từ phút gặp đầu,
Thỏm rơi tận đáy … tìm đâu lối về.

Lúm tiền em thả bùa mê,
Cho anh những phút bốn bề thăng hoa.
Để đêm về lại hiện ra,
Anh mơ chỉ một đóa hoa lúm tiền.

Nhớ hoài một nụ cười duyên,
Đẹp trên khuôn mặt dịu hiền đáng yêu.
Tình về lòng vẫn mang theo
Đồng tiền duyên với bao nhiêu khát thèm

Phút nào hơi bén tiếng quen,
Má em hồng thắm thơm duyên bí bầu.
Ấp đầu tay gối bên nhau,
Môi hồng anh rõ cạn sâu lúm tiền

Trần Ngọc Hưởng


READ MORE - LÚM TIỀN DUYÊN - thơ Trần Ngọc Hưởng

TRI TÔN MÙA PHƯỢNG CŨ - thơ Trúc Thanh Tâm





TRI TÔN MÙA PHƯỢNG CŨ

Xa xa núi đứng níu mây
Gió đồng em thả tóc bay hương tình
Hoa trên triền đá lung linh
Ta nghe đời sớm bình minh gọi mời

Lúm tiền duyên tiếng em cười
Đời ta cánh bướm một đời lãng du
Trời đêm chìm giữa sương mù
Nhớ trăng hiu quạnh buổi từ tạ xưa

Vẫn còn mùa phượng tiễn đưa
Tri Tôn ta nợ cơn mưa cuối ngày
Qua vùng Bảy Núi, nhớ hai
Nên trời già cứ mãi đày đọa ta !

TRÚC THANH TÂM

( Châu Đốc )
READ MORE - TRI TÔN MÙA PHƯỢNG CŨ - thơ Trúc Thanh Tâm

CÒN NỤ CƯỜI XƯA - thơ Hoàng Anh 79




CÒN NỤ CƯỜI XƯA

Em cười mắt biếc ngây thơ
Thời gian xa lắm bây giờ em đâu
Trời mây khói sóng nhuộm sầu
Trên cây lá úa bạt màu tháng năm

Em cười con mắt liếc ngang
Tình tôi dạo ấy mơ màng bóng chim
Đêm sâu cỏ ngậm sương mềm
Tình xa ngút mắt con tim đợi chờ

Em cười ánh mắt tiểu thơ
Theo tôi mòn gót sông hồ lãng du
Đâu hay ảo ảnh phù hư
Còn treo nỗi nhớ em từ trăm năm

Em cười đôi mắt xa xăm
Sông dài cá lội mù tăm mây ngàn
Mấy lần trăng khuyết sương tan
Đường quen chưa xóa bụi vàng dấu xưa

Đời còn nắng gió và mưa
Tôi còn có cả bao mùa yêu em
Miền xưa bóng ngựa qua thềm
Nụ cười em vẫn chao nghiêng một đời!

Ngày 1/3/2015
Hoàng Anh 79

 Bút danh: Hoàng Anh 79
Tên thật: Hồ Mạnh Phi Hùng
Năm sinh: 14/09/1973.
Địa chỉ mail: homanhphihung.mt@gmail.com
Blog : hoanganh79.blogspot.com
Điện Thoại: 0918.974.522

Địa chỉ nhà : 1S5 lầu 1, Lương Văn Can, Chung cư Bình Khánh, P. Bình Khánh, Long Xuyên, An Giang
READ MORE - CÒN NỤ CƯỜI XƯA - thơ Hoàng Anh 79

Thơ Trương Đình Phượng: CÓ THỂ EM VỀ TÔI ĐÃ ĐI / MỘT ĐÊM PHỐ THỨC / MỜI /CHIA TAY


Tác giả Trương Đình Phượng


CÓ THỂ EM VỀ TÔI ĐÃ ĐI

Em này
có thể ngày mai em về
cũng là khi tôi đã đi xa
chỉ còn đó linh hồn phố cũ
và con gió nằm rên trên xác cỏ
đã từ rất lâu
một mình vâng chỉ một mình tôi
kiên trì đo chiều sâu từng giọt lệ
đêm nối tiếp đêm
len tàn tro nguội lạnh
khêu dậy trong tôi cô độc tận cùng
quá nhiều lần tôi tự hỏi
có gì buồn hơn ánh mắt mùa đông ?
có gì tàn phai hơn mái tóc những ngả đường lỡ hẹn ?
có gì gây tổn thương hơn lời kẻ mình yêu mến?
có gì mặn hơn năm tháng đợi chờ?
ngày mai có thể em sẽ về
cũng là khi tôi đã đi xa
và phố có lẽ sẽ gầy thêm một chút
nhưng chắc chẳng nghĩa lý gì
bởi em về đâu phải để tìm tôi


MỘT ĐÊM PHỐ THỨC

một đêm phố không ngủ
bụi thương thầm mùa phai
ngọn đèn già ủ rũ
nhớ chân người lãng du
một đêm phố không ngủ
rêu phong thêm tuổi đời
gió câm lời niệm chú
vỉa hè len ý đau
một đêm phố không ngủ
nghe ngàn xưa trở mình
đường mục hồn lá úa
sương lem mồ thời gian...
một đêm phố không ngủ
một đêm ta tìm mình...


MỜI

Nào em hãy cùng tôi đi tới mút tầm bến đợi
đừng ngồi trên mắt chiều phân tích xác cô đơn
bao mùa xuân sang phố chẳng mòn vơi hờn dỗi
cánh chim vô ưu còn miết dấu phương nào
đừng neo níu vào bóng ma hò hẹn
lời đầu môi lem lấm bụi đời
tình năm cũ đã qua mùa thai nghén
hạnh phúc chỉ còn là đứa con hoang
xé nát đi em mấy vần thơ dịch hạch
ngom ngóp bơi trong chút xúc cảm tầm thường
hãy đi cùng tôi tới tận miền quên lãng
khai hoang hồn vun xới lại đồi nương


CHIA TAY

Lúc nụ buồn vừa khai nhụy
bông hoa hạnh phúc rũa màu
cũng là khi tôi sắp xếp hành trang
từ giã mùa em tìm về cõi vắng
chiều biệt ly gió trút nốt những hẹn thề vô nghĩa
nắng cuộn mình trong nách lá hư hao
em quay lưng
vũ trụ trước mắt tôi bỗng già đi bao tuổi

và phố quen khô kiệt hồng cầu

                                         Trương Đình Phượng
READ MORE - Thơ Trương Đình Phượng: CÓ THỂ EM VỀ TÔI ĐÃ ĐI / MỘT ĐÊM PHỐ THỨC / MỜI /CHIA TAY

VỚI CỘI MAI GIÀ - thơ Tuyền Linh





Với Cội Mai Gìa

Đưa tay vịn lấy cành mai
Hỏi hoa mùng một buồn ai rụng dần
Cánh rơi lã tã trên sân
Thì ra cây cỏ cũng cần động tâm ?

Một cuộc đời – mấy lần Xuân
Mà nghe sâu thẳm nợ trần chưa vơi
Cỏ hoa động giấc bồi hồi
Góc sâu tâm thức từ đâu vọng về

Cây đời còn phải ủ ê
Hỏi còn đâu nữa lời thề nhân gian
Nỗi niềm hoa cỏ thênh thang
Giọt sương còn đọng hay hàng lệ sa ?

Giọt sầu trầm tích lòng ta
Càng ngày càng tỏa nhánh sà rễ sâu
Cội mai ơi ! những đớn đau !
Thời gian nào có phai màu được đâu ?

Mùa Xuân… Mùng một… Nỗi sầu…
Thiên thu vạn kiếp bạc đầu thiên thu

Tuyền Linh

Mùng một Ất Mùi 2015


READ MORE - VỚI CỘI MAI GIÀ - thơ Tuyền Linh

Tản mạn đầu năm: MỘT NGÀY TRỜI ẤM - Mặc Phương Tử





Tản mạn đầu năm:

MỘT NGÀY TRỜI ẤM

Sáng nay trời ửng nắng, những tia nắng mới làm tan đi ít nhiều khí lạnh suốt mấy ngày qua, và rõ từng giọt sương trong suốt trên những cánh hồng phượng sau một lớp mỏng mây mù phủ trắng dục, và cả trên thảm cỏ như bị xám mét đi bởi những ngày lạnh và gió, nghe rộn cả tiếng chim muôn quanh chòm cây hạnh đang trĩu vàng trái phía trước cổng, như báo hiệu sự hân hoan của một ngày nắng ấm đến với chúng, với muôn cây cỏ hoa lá, và với cả con người.

Sau gần một tuần giá lạnh, trông cái cảnh âm u trầm lặng, lòng tôi cũng hắt hiu như ngọn gió hoàng hôn, loay quay với cuốn sách đọc mãi mà vẫn không rồi một chương, lui tới chệch choạng như đi vào ngõ hẹp. Thế nhưng, sáng nay trời đẹp hẵn ra, gió nhẹ, nắng ấm, như xua đi bao u ẩn của đất trời và cả trong con người tôi.

Chợt huynh đệ mời nhau đi đến Lakesinde Shopping Center (một nơi mua bán các loại sản phẩm tiêu xài…), đi một đổi, chúng tôi ghé vào quán café Du Monde, thấy người xếp hàng thứ tự ở quày đặt (order) và nhận thức ăn uống (Pick up), bên ngoài quán có mươi cái bàn vừa vuông vừa tròn, có bàn 2 ghế, hoặc bàn 4 ghế, nhìn lên phía bên trên là một cái nóc được thiết kế hình kim tự tháp và được lợp bởi một loại kính trong xanh, ở phía dưới điểm những giò phong lan, những chậu hoa các loại, và những chậu cây xanh tươi mát, ánh nắng mặt trời xuyên qua mát dịu với một tâm lý thoải mái.

Ngồi nhìn cái cảnh dòng người tấp nập ngược xuôi ở 2 bên phố mua bán, trông họ như lắm dồn vã với thời gian, thế nhưng không nghe sự ồn náo ầm ỉ nào từ trong một không gian sầm uất bởi có nhiều cửa hàng và đông nguời qua lại. Ngồi thưởng thức hương vị café Du Monde, mà nghe chung quanh phạm vi của quán không một âm thanh đáng kể nào vọng lại, trông những họ thâm trầm ngồi uống, thâm trầm nhìn thoáng xung quanh, thâm trầm nghĩ suy, và thâm trầm cười nói với nhau.v.v…

Thế rồi trong quá trình chúng tôi ngồi trong khung cảnh ấy, chợt trong những bàn có người đứng dậy, họ tự thu dọn những ly, dĩa, giấy và tự làm sạch nơi bàn, nơi chỗ ngồi, một nghĩa cử trả lại khoảng không gian như lúc họ mới vừa đến bằng một cảm thọ…

Với hành động qua hình ảnh ấy, làm chúng tôi nhớ câu danh ngôn đâu đó : “Đạo đức không gì hơn là lòng biết tôn kính cuộc sống” vì một khi cuộc sống đã cho những lịch sự, an hòa, hạnh phúc, nên ta phải biết tôn trọng bao lịch sự, an hòa, hạnh phúc ấy dù bất cứ ở đâu và vào lúc nào. Hơn thế nữa, những tác nhân đó chính là nguồn giáo dục đích thực nơi chính mỗi tự thân con người; “Giáo dục là làm cho con người tự tìm thấy chính mình”. Vì rằng: nếu chính tự thân mỗi con người có ý thức giáo dục, thì mới xây dựng được một nếp sống gia đình có nề nếp, và một gia đình có lối sống nề nếp, thì chính đây là một đóng góp lớn trong cộng đồng xã hội một cách đích thực hơn bao giờ hết.

Ngang qua từ những điều đó, nó làm cho đất nuớc ấy sẽ được cường thịnh, xã hội ấy sẽ được lành mạnh, và con người trong đó sẽ được nhiều sự yên vui. Nhưng nếu trái lại, mọi điều có thể đảo lộn, những trật tự cơ bản không được tôn trọng, những tranh chấp nhiểu loạn có thể phát sinh, những trộm cắp, cướp giựt, lừa gạt, hay hiểm họa bao tệ nạn khác.v.v…, làm tổn giảm hay mất đi những nguồn năng lực sinh tồn tốt đẹp từ thiên nhiên đến các sinh loại trong cuộc sống từ bây giờ cho đến tận mai sau.

Bởi vì giáo dục & đạo đức là một nghệ thuật thẩm mỹ trác tuyệt, chính nó đã tạo nên một đời sống văn hóa tâm hồn, và phải được thông qua mọi hành động, cách đối đãi, cư xử một khi được đem ứng dụng ngay vào đời sống hằng ngày từ trong sinh hoạt gia đình đến xã hội, tự nó không dừng lại bởi một quan điểm chủ nghĩa, triết thuyết, hay bởi một phạm trù ý thức hệ nào, và cho dù đó là một thể chế nào đi nữa trong cộng đồng loài người. Mà nó được ví như một bầu trời dưỡng khí chung cho sự sinh tồn của con người và những sinh loại khác trong thế giới bao la nầy.

Như vậy, điều muốn nói ở đây, giáo dục hay kiến thức giáo dục không phải chỉ để gom góp, tích chứa những hiểu biết suông đuột qua chữ nghĩa, rồi xem đó như là tài sản kiến thức. Ta hãy nghe và suy gẫm đến lời khuyên hữu ích của Bồ tát Shantideva, Ngài nói : “…Nếu chỉ đọc tên thuốc trong toa thuốc, thì có ích gì cho cơn bệnh” (Nhập Bồ Tát Hạnh – 109).

Cùng thế ấy, ta có thể nghĩ ; nếu chỉ thuộc lòng một số ngôn ngữ và mớ kiến thức, tư liệu sách vỡ, thì liệu ta có được lợi lạc gì cho thân tâm chính ta và cho cả tha nhân, thay vì ta có hành động tích cực vô hại cho mình và cho người, không gieo những nhiểu loạn, ô nhiểm đến dòng tâm tưởng của mọi người và chính mình bằng Thân-Khẩu-Ý trong sáng thiện lành. Một điều nữa qua lời dạy của Đức Phật, Ngài dạy như sau : “ Ta không thấy một pháp nào khác, nầy các Tỷ kheo, lại đưa đến bất lợi lớn, nầy các tỷ kheo, như tâm không được tu tập, không được làm cho hiển lộ…- Và nầy vác tỷ kheo, như tâm được tu tập, được làm cho hiển lộ… Nầy các tỷ kheo, đưa đến lợi ích lớn” (Kinh Tăng Ch I).

Đức Phật luôn có những lời dạy gắn liền giữa con người (đệ tử) trực tiếp với cuộc sống thực, quán chiếu đối với tham dục (ngũ dục) là khổ, đối với sân giận, nuôi dưỡng oán thù là khổ, đối với sự mê chấp sai lầm ảo tưởng là khổ. Sự giáo dục của Đức Phật giúp cho con người nhận ra rõ biết được các pháp hiện tượng ảo hóa là khổ, là hoại diệt, không ta và không của ta. Có quán chiếu như vậy là để trừ khử những tham tưởng, trừ khử những sân tưởng, và trừ khử những những ảo tưởng cố chấp kiên cố sai lầm.

Và cũng chính từ đó, với tâm có yên ổn, không tham ác não hại, luôn được an hòa sâu thẳm tự nơi mạch nguồn đạo lý của bậc Thánh, cũng như được phơi bày ra từ mọi chi tiết hành động đến mọi lúc, ở mọi nơi, được nhu nhuyến tự nhiên. Đó là đạo lộ đưa đến hiển bày sâu sắc bởi từ cốt tủy văn hóa thuần chất giáo dục và đạo đức.

Như vậy, với mọi hành động ứng xử do được tưới tẩm bởi những chất liệu giáo dục và đạo đức, chính là nguồn năng lượng ấm áp đem lại sự trong sáng, lành mạnh, an hòa hạnh phúc từ mạch nguồn văn hóa & đạo đức đến tận trong đời sống con người và cho cả cuộc đời nầy.

Dừng lại bao ý tưởng ấy, chúng tôi rời khỏi quán café Du Monde ra về, ngoài kia mặt trời đã chếch bóng nghiêng chiều.

                             New Orleans, tháng 2 năm 2015.
                                       MẶC PHƯƠNG TỬ






READ MORE - Tản mạn đầu năm: MỘT NGÀY TRỜI ẤM - Mặc Phương Tử

ĐỌC “TẠ NỢ ƠN NGƯỜI” THƠ KHA TIỆM LY - Châu Thạch

ĐỌC “TẠ NỢ ƠN NGƯỜI” 
THƠ KHA TIỆM LY    
Châu Thạch

TA NỢ ƠN NGƯỜI
(gởi T…)
Kha Tiệm Ly

Mẹ theo chồng vào năm mười sáu,
Từ con bướm vàng nợ nhánh mù u.
Để ta nợ mồ hôi cha ướt áo,
Nợ mẹ hiền trăm vạn lời ru.

Khi hạt lúa đồng nuôi ta lớn,
Ta nợ nhánh bần gie nhánh ra sông,
Nợ cánh diều căng dây trong gió,
Và mơ một ngày vút cánh lên không!

Ta nợ thầy một thời nghiên bút,
Nhưng sách đèn không mua được áo cơm!
Giông bão lớn, càng nuôi thêm chí lớn,
Muốn một ngày chữ sẽ hóa thanh gươm.

Nợ thân ta một đời sĩ khí,
Nợ lời thề cùng bốn biển anh em.
Nợ thanh kiếm một đời không thỏa chí,
Nên kín trong bình mà rượu nhạt hơi men!

Hay thân ta vốn là hạt cát,
Ngàn đời mơ giấc mộng bình yên?
Khi Cửu Long không xuôi về phương bắc,
Thì đến bao giờ làm tốt lúa quê em!

Nợ mẹ, nợ cha, nợ thầy, nợ bạn,
Thì đời ta đã sống ra người!
Nợ sông núi, ta làm phân bón đất,
Nợ ân tình, không trả được em ơi!

KhaTiệm Ly


Lời bình của Châu Thạch

Bài thơ “Ta nợ ơn người” của Kha Tiệm Ly đã đem đến cho tôi nhiều cảm xúc. Cảm xúc đến ngay từ khổ đầu của bài thơ với một mối tình thơ ngây của thời quá khứ:

Mẹ theo chồng vào năm mười sáu
Từ con bướm vàng đậu nhánh mù u
Để ta nợ mồ hôi cha ướt áo
Nợ mẹ hiền trăm vạn lời ru.

Đọc bốn câu thơ trên không ai không nhớ tới ca từ trong bài hát “ sao em vội lấy chồng” của Trần Tiến: Bướm vàng đã đậu trái mù u, rồi lấy chồng sớm làm gì để lời ru thêm buồn.

Con bướm vàng đậu trên nhánh mù u trong các bài thơ, bài hát thường thể hiện cho người con gái  bị ép lấy chồng không có tình yêu, phải chịu nhiều hệ luỵ .

Nhưng bướm vàng, mù u trong thơ Kha Tiệm Ly thì khác, chỉ thể hiện cho tập tục tảo hôn ngày xưa. Con bướm vàng chỉ người mẹ trẻ trung lấy chồng vào năm mười sáu tuổi. Mối tình của con bướm vàng và nhánh mù u ở đây phải thật là rất đẹp. Họ đã tảo tần nuôi đứa con lớn lên, và đứa con đó đã thành thí sĩ, viết câu thơ tha thiết nợ mồ hôi cha, nợ lời ru của mẹ 

Mối tình lớn của nhánh mù u và con bướm vàng kia đã diển ra đầy hạnh phúc giữa lòng quê hương yêu dấu. Đứa con của họ đã sống những ngày tháng êm đềm ăn hạt lúa đồng, cởi trên nhánh bần để nhảy tắm dưới dòng sông, thả căng chiếc diều lộng gió mà mơ làm người hiệp sĩ:

Khi hạt lúa đồng nuôi ta khôn lớn
Ta nợ nhánh bần gie nhánh ra sông
Nợ cánh diều căng giây trong gió
Và mơ một ngày vút cánh lên không!

Bốn câu thơ trên gói trọn tuổi thơ, gói trọn không gian và thời gian quá đẹp. Bốn câu thơ làm sống lại trong tâm hồn của biết bao nhiêu lớp người đã sinh ra và lớn lên một thời nơi đồng quê thanh bình và yêu dấu. Riêng tôi không có một ngày như thế nên tôi cảm thấy thiệt thòi vì dòng sông kỷ niệm trong tôi chảy toàn bê tông cốt sắt. Tôi muốn nợ như tác giả bài thơ mà không nợ được. Thật hạnh phúc thay cho ai có món nợ nầy và thật đáng trách thay cho ai quên đi món nợ thân yêu để làm con thiêu thân bay theo ánh đèn phù phiếm, mê chốn phồn hoa, say nơi đô hội.

Nhưng hạnh phúc có bao giờ trọn vẹn. Con bướm vàng mẹ kia chắc chắn rất buồn khi thấy đứa con mình với đôi cánh non bay vào giông bão:

Ta nợ thầy một thời nghiên bút!
Nhưng sách đèn chẳng mua được áo cơm!
Giông bão lớn, càng nuôi thêm chí lớn
Muốn một ngày chữ bỗng hóa thành gươm

Con bướm con có hùng khí làm sao, nó nuôi chí lớn biến chữ thành gươm trong cơn giông bão, nhưng nó quên rằng thép biến thành gươm thì dễ,  còn chữ mà biến thành gươm thì phải tài cao như   Nguyễn Trãi  chí lớn mới thành, hoặc là nó đã sinh ra bất phùng thời nên bị bất đắc chí chăng?  . Vì mơ ước hảo huyền nên con bướm con kia, con bướm của mối tình đẹp quê nhà, con bướm sinh ra trong sự thật thà, thả diều mà mơ làm hiệp sĩ bị thua thiệt đến không vay mà mắc nợ người và mắc cả nợ chính mình:

Nợ thân ta một đời sĩ khí
Nợ lời thề cùng bốn biển anh em
Nợ thanh kiếm một đời không thỏa chí
Nên kín trong bình mà rượu nhạt hơi men.

Thế rồi khi mà “Nợ thanh kiếm một thời không thỏa chí. Nên kín trong bình mà rượu nhạt hơi men” thì con bướm kia mới thấy ra mình chỉ là “ Hồn bướm mơ tiên”.Mộng anh hùng mất đi, con bướm bây giờ trở nên yếm thế:

Hay thân ta vốn là hạt cát
Ngàn đời mơ giấc mộng bình yên?
Khi Cửu Long không xuôi về phương bắc
Thì đến bao giờ làm tốt lúa quê em!

Bây giờ tác giả tự hỏi phải chăng mình chỉ như hạt phù sa lênh đênh theo sóng nước, lòng muốn dừng chân làm tốt cho ruộng em, nhưng cắc cớ thay, ruộng em ở miền phương bắc, mà dòng Cửu Long cứ đẩy hạt phù sa trôi mãi miết xuống phương nam, giống như dòng đời đưa đẩy ta trôi về một phương nào xa lạ với mong ước của ta.

Những món nợ mà con bướm kia tưởng tượng ra chỉ là nỗi nhớ thương luyên tiếc một thời trong quá khứ. Thật ra trong bốn câu thơ cuối tác giả đã quên nợ hết rồi, chỉ còn nhớ một thứ nợ với em:

Nợ mẹ, nợ cha, nợ thầy, nợ bạn
Thì đời ta đã sống ra người
Nợ sông núi ta làm phân bón đất
Nợ ân tình, không trả được em ơi!

Thật thế, mẹ cha thầy bạn có ai đòi nợ đâu mà phải trả, họ muốn ta thành người và ta sống như người thì coi như đã trả nợ rồi. Nợ sông núi không trả được thì khi chiếc thân nầy nằm xuống lại trả về với sông với núi thành một nắm đất vô tri. Chỉ có nợ ân tình với em thì không bao giờ trả được. Vì sao? vì thời gian còn lâu thì cuộc đời càng phân rẽ tình ta. Hạt phù sa sẽ theo dòng trôi ra biển hay tấp vào đâu đó, nằm lại ngàn năm để thương nhớ quê em và tình em ở lại xứ ngược dòng.

Thơ Kha Tiệm Ly thường có chí khí của con người hào hiệp.

Thơ Kha Tiệm Ly cũng thường có nỗi bất đắc chí của con người hào hiệp. 

Đọc Kha Tiệm Ly trong ta thấy hùng khi dậy lên nhưng cũng cảm thấy tâm tư có nhiều chua chát.

Tác giả Châu Thạch
Bài thơ “Ta nợ ơn người” làm nặng lòng ta với biết bao kỷ niệm ơn đời, với biết bao hoài bão tan ra mây khói, với những mối tình vĩnh viễn chia ly, nhưng cũng làm lòng ta êm đềm với những tưởng nhớ ngày qua như con thuyền kỷ niệm trôi trên dòng ký ức bình lặng trong một buổi chiều buông./.

                                           ChâuThạch

READ MORE - ĐỌC “TẠ NỢ ƠN NGƯỜI” THƠ KHA TIỆM LY - Châu Thạch