HUỲNH
LIỄU NGẠN
THỊ
TRẤN MÙA HOA
có
bữa về qua thị trấn
ở
gần đường cái xóm chài
nhà
ai cửa gài then đóng
cho
lòng trăn trở bi ai
xôn
xao bờ cây khóm lá
vườn
sau ngõ trước im lìm
một
con bướm vàng nho nhỏ
ngẩn
ngơ như trốn như tìm
ngó
qua bụi môn bụi chuối
mà
ngày xưa đó o ơi
o
đi theo chồng bữa ấy
tôi
đứng nhìn mà hụt hơi
rồi
chừ mấy chục năm trôi
tóc
o cũng bạc trắng rồi
tôi
tức o đi không nói
tôi
buồn tôi giận chơi vơi
nên
chi tôi đành ở vậy
chẳng
vợ chẳng con làm gì
tôi
đợi một ngày nào đó
đến
nhà để rủ o đi
nhưng
mà trời xui đất khiến
tôi
đi qua mỹ mất rồi
lâu
lâu gặp con bướm lượn
lại
nhớ o đến rã rời
cứ
trách o ngày xưa ấy
lúc
nào cũng nói thương đây
thiệt
tình tôi tin như vậy
ai
ngờ o lật bàn tay
thôi
thì giữ hoài kỷ niệm
có
nhớ được thì nhớ thôi
hình
dung hoa tàn nhụy héo
mà
sợ thời gian quá trời
không
biết o còn lội suối
vớt
rong về cho heo ăn
o
xăn quần cao đến gối
làm
tôi run rẩy hàm răng
nhiều
lần thấy o xuống tắm
lội
sông để hết áo quần
da
o dính rong dính cát
dính
cả mắt tôi đỏ ngần
thiệt
tình o làm tôi khổ
gần
ngọ xó cươi mỗi ngày
nhìn
o lui cui thổi lửa
hai
má ửng hồng hây hây
có
hôm thấy o tức giận
phồng
mang trợn mắt tối ngày
o
tức chi tôi không biết
bởi
vì tôi lỡ cầm tay
cầm
tay mà nào có được
xơ
múi gì đâu cho cam
té
ra lòng người con gái
cũng
hay thay đổi dịu dàng
năm
sau tôi ghé qua nhà
cây
mưng già chưa trổ lá
tìm
đôi chim nhảy trên cành
buổi
trưa nắng hanh lên má
ngày
ấy o đi kiếm củi
ở
mấy bụi tra bụi nè
chùm
hoa sầu đâu vừa rụng
bay
bay trước ngõ sau hè
o
mặc quần lãnh màu đen
gió
bay làm tôi nghẹt mũi
chiều
vàng rơi trên mái tóc
màu
hoa mắc cở ngậm ngùi
thương
nhau thật nhiều như thế
mà
sao o vội lên xe
hoa
về qua nhà người khác
bỏ
tôi đứng nấp sau hè
hôm
nay nhớ về thị trấn
ở
cửa thuận an đó mà
người
em tên là sông nước
đã
muôn trùng của người ta.
(21.7.2020
- 20.4.2025)
HUỲNH
LIỄU NGẠN
hiephuynh479@gmail.com