Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Wednesday, March 24, 2021

ĐỌC “TÀN PHAI” CỦA DƯ BÌNH, THƠ NGẮN TÌNH DÀI - Châu Thạch


   
                      Nhà thơ Dư Bình


TÀN PHAI !
 
Dẫu quyết chia ly vẫn nặng lòng 
Xuân vừa về đó đã tàn đông 
Rạng rỡ đời hoa sao quá ngắn 
Còn đâu hương sắc thủa xưa nồng 
 
Chia tay xin nhớ từ đây nhé 
Một kiếp hoa tàn nhuỵ hoá không 
Một mai xuân có về trước ngõ 
Nhớ xuân xưa...
trăng -
gió - 
... thì thầm...!
 
                                     Dư Bình
 

ĐỌC “TÀN PHAI” CỦA DƯ BÌNH, THƠ NGẮN TÌNH DÀI                                                 
                                                    Châu Thạch
 
Dư Bình, một bạn facebook cúa tôi, một cây bút nữ ở Hà Nội mà đa số những nhà thơ tôi quen và kính trọng, ở trong nước hoặc ở nước ngoài đều quý mến bạn ấy. 
 
Dư Bình ít làm thơ, nhưng đã làm thơ, thì thơ phải đem đến cho ta một cảm xúc ở tầng cao. Hôm nay, đọc bài thơ “Tàn Phai” của Dư Bình, một bài thơ ngắn nhưng tình dài đã cho tôi nhiều cung bậc thi vị. để tôi được thưởng thức nó cùng với ly cà phê thơm ngon, trong một buổi sáng mùa xuân, bên hiên nhà có hoa tỏa hương thơm và trên cây có tiếng chim hót líu lo. 

Câu thơ đầu: “Dẫu quyết chia ly vẫn nặng lòng”
Đã chia ly thì ai lại không nặng lòng, nhưng đã “quyết chia ly” mà còn nặng lòng mới là điều đáng nói. Bài thơ chỉ nói về hoa, không nói về người, nhưng hoa và người có khác chi nhau. Đem hoa để nhân cách thành người và đem người để lồng vào sự tàn phai của hoa là một nghệ thuật tá khách diễm tuyệt, làm cho đóa hoa mang tâm sự con người và tâm sự con người mang hình ảnh của hoa.  
   
Đọc câu thơ “Dẫu quyết chia ly vẫn nặng lòng” tôi lại nhớ đến câu chuyện “Đoạn Tuyệt” của Nhất Linh và bài thơ “Giây Phút Chạnh Lòng” của Thế Lữ đề tặng tác giả Đoạn Tuyệt. Bài thơ có những câu đầu đau lòng như sau:                 
 
“Anh đi đường anh, tôi đường tôi,                
Tình nghĩa đôi ta có thế thôi.                 
Đã quyết không mong xum họp mãi.                 
Bận lòng chi nữa lúc chia phôi?”
 
Có lẽ ai là người biết đến “Tự Lực Văn Đoàn”, biết đến một thời “Thơ Mới” thì sẽ thấm thía với chỉ một câu thơ “Dẫu quyết chia ly cũng nặng lòng” mà Dư Bình viết giữa thế hệ ngày nay, như nói lên cả những điều của thế hệ ngày xưa.
 
Câu thơ thứ hai: “Xuân vừa về đó đã tàn đông”
 
Mùa xuân phải qua mùa hè, qua mùa thu mới đến mùa đông. Với vạn vật, với con người là thế, nhưng với hoa thì chưa hết ngày xuân mùa đông đã tới với hoa, tới trên thân thể tàn phai, trên thân thể hoa tàn nhụy héo!
 
Chỉ một câu thơ thôi mà Dư Bình đã diễn tả hết sự vô thường bằng biết bao bài thơ, bằng biết bao trang sách viết về nó. Câu thơ không những chỉ sự vô thường mà còn chỉ sự phù du của  kiếp hoa. Kiếp người có lâu hơn kiếp hoa, nhưng trước bóng thời gian thì hai kiếp có khác gì nhau. Đọc kiếp hoa mà liên tưởng đến kiếp người, cả hai kiếp chỉ là bóng câu qua cửa sổ. Khen là khen cho câu thơ đã gợi lên cho ta một niềm thương cảm vô biên cho kiếp hoa và cho chính ta là kiếp con người. 
 
Câu thơ thứ ba và câu thứ tư: “Rạng rỡ đời hoa sao ngắn quá / Còn đâu hương sắc thủa xưa nồng”
Có lẽ trên đời không có thứ gì đẹp bằng hoa và cũng không có thứ gì mau tàn phai như hoa. Kinh Thánh sách Thi Thiên đoạn 103 câu 15 và 16 có viết: “Đời loài người như cây cỏ; Người sanh trưởng khác nào bông hoa nơi đồng; Gió thổi trên bông hoa, kìa nó chẳng còn, Chỗ nó không còn nhìn biết nó nữa.” 
 
Vậy thì Thiên Chúa đã sinh ra hoa và sinh ra người, Ngài đã khẳng định đời hoa và đời người có khác gì nhau, y nguyên như câu thơ “Rạng rỡ đời hoa sao ngắn ngày” mà Dư Bình đã cất tiếng than cho hoa và cho chính thân phận con người.
 
Đời hoa tuy ngắn ngày nhưng đời hoa có hương sắc thơm nồng. Hoa nở hay hoa tàn đều là đối tượng trữ tình đặc biệt trong thi ca. Người phụ nữ và các loại hoa luôn luôn có mối quan hệ mật thiết với nhau. Bởi thế câu thơ “Còn đâu hương sắc thủa xưa nồng” của Dư Bình thấm vào lòng ta, cho ta liên nghĩ đến tiếng than thở trách Trời của Nguyễn Du “Lạ gì bỉ sắc tư phong / Trời xanh quen thói má hồng đánh ghen” hay tiếng khóc trong “Cung Oán Ngâm Khúc” của Nguyễn Gia Thiều “Oán chi những khách tiêu phòng / Mà xui phận bạc nằm trong má đào!”
 
Rồi trong hai câu thơ tiếp của “Tàn Phai”, dầu chia tay nhưng tác giả vẫn còn giữ lời hẹn nhớ nhau. Bởi vì sao? Bởi vì “Dẫu quyết chia ly” nhưng trong lòng vẫn nặng nhớ thương nên hẹn nhớ nhau là rất đúng:                             
 
Chia tay xin nhớ từ đây nhé                              
Một kiếp hoa tàn nhuỵ hoá không
 
Bài thơ nói về hoa không nói về người, nhưng hoa thì linh hồn có đâu để nhớ?  Vậy rõ ràng bài thơ dùng hoa để nói lên tiếng lòng người, dùng hoa để thổ lộ tâm tình mình, thổ lộ tâm tình cho thế gian, cho những mối tình ngăn cách, chia lìa, cho những nữ nhân thấy mình già mau giữa cuộc thế. 
 
“Chia tay xin nhớ từ đây nhé” cũng có thể là một cái vẩy tay rất lãng mạn của người yêu hoa, từ biệt mối tình hoa với một đóa Phong Lan, một đóa Cúc hay một đoa Quỳnh… sau những lần chơi hoa, thấy hương tàn nhụy héo, thấy cuộc đời sắc sắc, không không diễn ngay trước mắt. Họ “Dẫu quyết chia Ly” vì biết phải như thế, vì biết không thể khác được, nhưng lưu luyến vô vàn nên cữ “vẫn nặng lòng” hẹn với nhau một lời thương nhớ!
 
Hai câu thơ trên không khác gì một cuộc tiễn đưa, biết rằng sẽ xa nhau vĩnh viễn, không đau khổ nhưng sầu man mác, không dùng dằng nhưng lưu luyến mãi không thôi. Thơ hay là thơ nói ít hiểu nhiều, hiểu xa, hiểu cao, hiểu sâu và hiểu rộng!
 
Đi vào hai câu thơ chót, tác giả ngắt câu ra từng đoạn. Câu đầu 7 chữ như nguyên một đóa hoa, câu sau ba chữ, một chữ, một chữ rồi hai chữ như những cánh hoa tàn rơi rụng dưới chân:                   
 
Một mai xuân có về trước ngõ                     
Nhớ xuân xưa...                    
trăng -                    
gió -                    
...thì thầm ...!
 
Đọc hai câu thơ nầy ta liên tưởng đến đóa hoa đẹp nào đó mà ta yêu quý năm xưa. Đọc nó, khơi dậy trong dòng sông ký ức của ta một mùa xuân tươi thắm năm nào, lung linh trên dòng sông ký ức ấy đóa hoa mà ta từng nâng niu, trân quý, để rồi trăng, gió, thì thầm nẩy sinh chính trong lòng ta ngay lúc nầy.
 
Đọc hai câu thơ trên, có người sẽ nhớ hoa thì ít nhưng nhớ tình thi nhiều, sẽ có tâm hồn chỉ mường tượng đến hoa mà thôi, nhưng hình ảnh kỷ niệm thủa yêu nhau, thủa chia lìa trong quá khứ rõ nét trong tâm trí bây giờ. Và trăng, và gió, của mối tình ly biệt trong đời sẽ thì thầm trong con tim họ, đồng vọng vô âm trong không gian, như Dư Bình đã phát họa bằng câu thơ “Nhớ xuân xưa…/trăng/gió/thì thầm”.
 
“Tàn Phai” của Dư Bình là một bài thơ viết cho hoa, hoa mang tình tự con người, con người mang hình ảnh phôi phai của hoa. Bài thơ ngắn nhưng tình tự dài cho đời hoa và cho kiếp con người. Tiếng thơ cúa “Tàn Phai” như tiếng thì thầm, đúng như cung trầm của những vẽ đẹp tàn phai mà đời hoa, đời người phải chịu. 
 
Cảm ơn tác giả đã cho tôi một miền rung cảm của nỗi sầu, cho tôi một niềm đau êm ái, như nhìn cánh Quỳnh hoa héo tàn trên trên tay mình, trong một buổi bình minh nào đó của đời!
 
                                                            Châu Thạch

READ MORE - ĐỌC “TÀN PHAI” CỦA DƯ BÌNH, THƠ NGẮN TÌNH DÀI - Châu Thạch

Tuesday, March 23, 2021

THÁNG GIÊNG – Thơ Nhật Quang

 


THÁNG GIÊNG
 
Tháng Giêng nắng vàng rực rỡ
Đàn én bay về chao nghiêng
Thầm thì tình ca em hát
Lý tơ hồng khúc giao duyên
 
Tháng Giêng mùa xanh lưu luyến
Bướm, ong bay lượn tìm đôi
Phố dập dìu mùa trẩy hội
Lụa là áo trắng tinh khôi
 
Tháng Giêng bật mầm xanh ngát
Muôn hoa khoe sắc đậm đà
Tiếng chim hót trong vòm lá
Tóc em mềm dáng thướt tha
 
Tháng Giêng đất trời rộn rã
Tim anh xao xuyến thầm mơ…
Nụ hôn môi hồng thơm ngát
Tình em anh giấu vào thơ.
 
                        Nhật Quang

READ MORE - THÁNG GIÊNG – Thơ Nhật Quang

THU MỚI | BÙA YÊU | GÁ TÌNH | MƠ EM - Thơ Đặng Xuân Xuyến

 


Thơ Đặng Xuân Xuyến

 

THU MỚI

- tặng NTT -

 

Em đi gom lại mùa thu cũ

Trả lại vườn xưa tiếng Cu gù

Sớm nay nắng ấm về trú ngụ

Lảnh lót trong vườn hương sắc Thu.

*.

Hà Nội, 10G25 ngày 20-02-2021

Đ.X.X.

 

BÙA YÊU

- Với N.T.Y -

.

Bùa chẳng ném vào tôi

Lại cứ nhằm quăng vào người đấy

Cả đời người ta nợ đậy

Luyện xong bùa rồi mắc khổ thôi...

.

Ừ. Chẳng chịu tin tôi

Cứ đong mẽ người bóng bẩy

Cứ dụ miệng cười bóng nhẫy

Líu quíu mớ ba mớ bảy

Rắn rồng rồng rắn lên mây...

.

Biết không

Men đủ thì rượu mới nồng

Than vừa thì lửa mới đượm

Phải áo quần đâu mà thử ướm

Tình yêu không phép cộng trừ...

.

Ừ đợi qua ba mùa lũ

Ừ chờ sắp bốn mùa đông

Nụ cười chừng như đã gượng

Người còn mải luyện bùa yêu...

*.

Hà Nội, chiều 10 .08.2017

Đ.X.X.

 

GÁ TÌNH

 

Rồi em cũng phải gả chồng

Rồi tôi cũng phải làm chồng người ta

Thôi thì hai bảy mười ba

Bữa nào trời đẹp tôi qua bỏ trầu

.

Người ta lấy bạc bắc cầu

Để tôi sấp ngửa cơi trầu lỡ duyên

Người ta khát lộc say quyền

Để em phận gái thuyền quyên bẽ bàng

.

Gặp nhau khi đã trễ tràng

Dở dang duyên phận nhỡ nhàng lời yêu

Chỉ là gạo nấu chung niêu

Chẳng mong củ ấu khéo yêu thành tròn

Đã quen ngậm trái bồ hòn

Nào đâu nghĩ đến vuông tròn nặng sâu...

.

Bữa sau tôi sẽ bỏ trầu

Để em thôi gả làm dâu nhà người

*.

Hà Nội, ngày 20.03.2013

Đ.X.X.

 

MƠ EM

 

Đã dặn lòng chỉ được ngắm em thôi

Sao cứ để tim mình nhức nhói

Em bên ai nói cười vui vẻ thế

Tay trong tay mắt cứ biếc như cười.

 

Ừ thì rằng nó trẻ, đẹp trai

Nó giỏi giang lại con nhà quyền thế

Nhưng van em đừng dịu dàng như thế

Có gì hay mà tíu tít nói cười?

 

Ta thực lòng chỉ muốn ngắm em thôi

Đâu dám ước điều ta mong đợi

Chỉ tại em cứ thản nhiên rời rợi

Đốt lòng ta bằng ánh mắt biết cười.

 

Ta nhủ lòng đừng mãi ngu mơ

Nhưng tim ta cứ run rẩy đợi chờ

Ta già rồi, ốm yếu lại ngu ngơ

Sao cứ khát giấc mơ em, rõ khổ.

 

         Hà Nội, chiều 18.02.2014

               Đặng Xuân Xuyến

 

 

 

READ MORE - THU MỚI | BÙA YÊU | GÁ TÌNH | MƠ EM - Thơ Đặng Xuân Xuyến

SỚM MAI THỨC DẬY, NGƯỜI THIẾU PHỤ... ĐỢI CHỜ - Thơ Đan Thụy


 


SỚM MAI THỨC DẬY
 
Sớm mai thức dậy
Bỏ lại nụ cười
đặt cược niềm tin
Như cánh hải âu vượt ngàn sóng gió
Em lớn khôn theo những thăng trầm
 
Em biết phận đàn bà như chiếc lá
Gió mùa thu len nhẹ cũng chơi vơi
Khoảnh khắc ấy... thoảng qua ngàn giấc nhớ
Ghi trọn tháng ngày đôi mắt... xa xôi
 
Em cúi xuống nhặt bóng đời thay đổi
Nét duyên xưa giờ đã nhạt nhoà
Anh đổi khác bên thềm chiều nắng quái
Nỗi buồn em đong đếm tháng ngày qua
 
Cơn gió nhẹ dỡn đùa tung điều ước
Bước chân mềm không qua nỗi buồn riêng
Em mặc cả trước thềm xuân nở muộn
Xin nắm chặt tay người tìm chút bình yên
 
Trong thinh lặng giữa sắc màu cuộc sống
Ngô nghê lòng đằm thắm giấc trăm năm
Chiều nghiêng rồi những nợ vay buông bỏ
Trên bài thơ không đoạn kết một đời...
 
 
NGƯỜI THIẾU PHỤ... ĐỢI CHỜ
 
Mùa đông kéo dài bên ô cửa sổ
Người thiếu phụ khỏa trắng giấc mơ
Trên trang thư
Hình trái tim
 
Đôi chân mày nhíu lại
Tay cầm cây viết chạm về tương lai
Có thể
Một bờ vai rộng
Một vòng tay ấm
Một hơi thở thoảng qua nóng như nắng hè trên sa mạc
Đang chờ đợi...
 
Người thiếu phụ cúi đầu nhìn thương thế
Trang thư hình trái tim
nổi lên những vết buồn
Vẫn biết mọi thứ không phải màu xanh
Học cách lắng sâu sự đơn độc của cuộc sống này
 
Hình như
Những giọt sương vẫn lăn tròn trên lá
Khi mùa đang vỡ
Mái tóc xoà dỗi bờ vai muộn
Thương những ngón tay buồn thả rớt cây viết
trên trang thư hình trái tim...
 
Giá như nỗi nhớ một người
Có thể lột xác như những chú ve
Và sẽ gửi nỗi buồn lại trên gốc cây phượng già năm ấy
Cùng những cánh hoa màu lửa của ngày hè đang dần tan loãng trong kí ức
 
Người thiếu phụ nghiêng đầu thinh lặng
Hồi chuông ngân đánh thức giọt nắng nhoè
Trong mê tỉnh giật mình nhìn lại
Mãi đợi chờ hay thầm lặng... cố quên
 
                                           Đan Thụy
 
*
Bút danh: Đan Thụy
Tên thật: Đàm Thị Hải
Công ty Tây Ninh CoSinCo
KM27, QL22B, Long Thành Nam
Hoà Thành - Tây Ninh
Điện thoại: 0918266282
Email: damhaitn@gmail.com
 
READ MORE - SỚM MAI THỨC DẬY, NGƯỜI THIẾU PHỤ... ĐỢI CHỜ - Thơ Đan Thụy

XUÂN ĐÃ VỀ DÙ EM KHÔNG ĐỢI - Chùm thơ Lê Thanh Hùng

 

Nhà thơ Lê Thanh Hùng

Xuân đã về dù em không đợi


Chuyện tưởng vậy mà hình như không phải vậy

Khi có người đang giả vờ không thấy

Mùa xuân đang về trên những dấu chân

Bước qua, sao còn đứng lại tần ngần

Thôi đã ước mơ rồi, thì ráng mà có được

Hạnh phúc cứ lao xao trên sóng nước

Lúc gần, lúc xa trong những nỗi bất an

Ở đâu, thời nào cũng vậy,

có mới gì đâu chuyện cũ càng

                             *

Chỉ khác nhau cách nhận thức, để mà xử lý

Những chuyện viễn vông, mơ hồ ủy mị

Xao xác bến bờ, xô dạt gió tương lai

Để sắc xuân phai theo bóng nắng đổ dài

Tháng giêng nắng chờn vờn quanh vòm lá

Vô tư soi, người có tất cả và người không có gì cả

Khoảng cách không ngờ, ngày cứ một xa

Dù đã có cùng chung một quá khứ thật thà ...

                             *

Khi lớn tuổi càng cảm thông

với nỗi bất hạnh của người khác

Trên muôn dặm đường đời, hư vô mờ nhạt

Thì hoài nghi những gì miễn phí,

cũng là lẽ hằng thường

Một cái chớp mắt bên đường,

cũng xao xuyến vấn vương

Biết rằng mùa xuân đang đợi

Trên những hàng cây đong mùa lá mới

Nắng ngập ngời óng biếc dấu ngày đi

Và còn đây em, rờ rỡ nét xuân thì ...


L.T.H.


Bao năm rồi, bài hát còn đây


Đừng hát nữa, em ơi đừng hát

Bài hát buồn xé nát hồn anh

Nghe tan vỡ tình đầu vụng dại

Bài hát buồn năm tháng quẩn quanh


Đừng hát nữa, em ơi đừng hát

Để chiều tan trong tiếng chim gù

Trả lại nắng cho trời cao rộng

Thon thả mùa, man mác sang thu


Đừng hát nữa, em ơi đừng hát

Lời yêu xưa thấm đẫm trăng vàng

Thôi dĩ vãng tận cùng chỉ vậy

Trăng lặn rồi, đêm tối cũng tan

                                         10/91

L.T.H.



Xuân đã về trên đôi vai em gầy guộc


Gánh gian nan qua năm cạn, tháng cùng

Bầy em nhỏ nghịch hồn nhiên, áo quần lem luốc


Chạy ùa ra, chị nhìn cười khoan dung

Lao nhọc mưu sinh, như cơ hồ tan biến

Bên khu vườn xưa, hoa trái nở bung …


L.T.H.



Khi em không còn buồn giận anh 


Mỗi lần gặp nhau, xem như là người dưng đi lạc

Em, người đàn bà trưởng thành


Sao thực hiện giấc mơ, bằng một giấc mơ khác

Cứ mong muốn cái người ta đã từng là …

Cho năm tháng ân tình, mỗi lúc một xa


Lê Thanh Hùng

     Bắc Bình, Bình Thuận


READ MORE - XUÂN ĐÃ VỀ DÙ EM KHÔNG ĐỢI - Chùm thơ Lê Thanh Hùng

NỖI BUỒN CHÍN BÓI - Thơ Trần Mai Ngân

 

NỖI BUỒN CHÍN BÓI


Nỗi buồn em chín bói
Treo trên cành đa đoan
Nửa trăm năm phận người
Em mỏi mòn mình ơi!

Tháng Ba Xuyến Chi nở
Trắng bên bờ cỏ xanh
Năm mươi năm loanh quanh
Phận mong manh duyên lạt...

Đêm trôi trên tràng hạt 
Lần in dấu đơn côi
Nhớ dòng sông xa xôi
Em làm người chết hụt...

Chuông đổ tiếng trầm nghiêng
Vang lên lòng độ lượng 
Để được nói tiếng thương
Mình ơi! vàng khuôn thước

Đôi bàn chân nhẹ bước
Ngày mỗi một xa hơn
Đưa tay đây mình ạ
Dẫu gì cũng ngày xưa...

Trần Mai Ngân
READ MORE - NỖI BUỒN CHÍN BÓI - Thơ Trần Mai Ngân

Sunday, March 21, 2021

RÉT XUÂN – Thơ Tịnh Bình


               Nhà thơ Tịnh Bình


RÉT XUÂN
 
Dậy thì bông gạo triền đê
Rét xuân ngòn ngọt cập kê tuổi hồng
 
Lỡ thì ả bấc gió đông
Vụng tay đan áo cô phòng nhớ ai...
 
Tầm xuân buông tiếng thở dài
Tháng Ba gạo đỏ mối mai bưởi bòng
 
Thuyền hoa áo lụa sang sông
Chơ vơ bóng nước mênh mông bến bờ
 
Nửa xuân thả hết dại khờ
Nửa xuân như thực như mơ dùng dằng
 
Mùa còn xiêm áo bâng khuâng
Tựa cửa ngóng rét nàng Bân có về...?
 
                                TỊNH BÌNH
                                  (Tây Ninh)
 
READ MORE - RÉT XUÂN – Thơ Tịnh Bình

Saturday, March 20, 2021

THÁC QUÁ NHIỀU - Thơ Chu Vương Miện




Thơ Chu Vương Miện

THÁC QUÁ NHIỀU

“gửi Luân Hoán“


Vừa làm dứt vài bài ai điếu

Cho mấy vị vừa xong

Người khác đã theo nhau về 9 suối

Ôi cuộc đời trần ai khoai củ

Ra đi là thoát

Thương tiếc khóc than trên giấy 

Cũng chỉ là thủ tục

Dù là thật

Mà ra đi 1 lúc nhiều quá

Nước mắt đâu? mà khóc

Từ biệt vĩnh biệt mãi nó cũng nhàm

Đời người ai mà chả chết?

Sống cũng chả có chi là hô hởi phấn khởi

Thì trở về cát bụi

Cũng xêm xêm

Canh bạc sòng bài có đi có đến

Có ra có vào có ăn có cháy túi

Những ảo tưởng hư danh

Đầy rẫy trong cõi ta bà

Đều rỗng tuyếch không có thật ?

Ôi cái danh còm? có đó rồi chạy mất

Ngang chén rựơu cốc trà

Uống xong đi đái vui trong chốc lát

Quê người quê nhà

Y thố ty hoa

Nhờ vào gió và không khi để sinh tồn 

Nắng quá thì khô héo chết

Thơ văn trần thế?

Viết mãi làm chi? cho nó mệt?


Chu Vương Miện













READ MORE - THÁC QUÁ NHIỀU - Thơ Chu Vương Miện

ĐÔI BÀN TAY MẸ - Thơ: Phạm Bá Nhơn - Nhạc: Võ Công Diên - Ca sĩ: Hoài Phương

READ MORE - ĐÔI BÀN TAY MẸ - Thơ: Phạm Bá Nhơn - Nhạc: Võ Công Diên - Ca sĩ: Hoài Phương

LÁ BUỒN THEO GIÓ LAY - Nhạc và lời: Nguyễn Tâm Hàn - Ca sĩ: Nhất Chi Mai






 





READ MORE - LÁ BUỒN THEO GIÓ LAY - Nhạc và lời: Nguyễn Tâm Hàn - Ca sĩ: Nhất Chi Mai

Friday, March 19, 2021

NÂNG NIU... – Thơ Trần Mai Ngân


 


NÂNG NIU...
 
Em nâng niu vết nứt rạn thời gian
 
Trên khuôn mặt, trên bờ vai... ngực ấm
Vì đó là dấu tình yêu đằm thắm
 
Của đôi ta của sự chia ly
Như mây bay qua chẳng để lại gì
Dư âm cũ giấu nhau vào ảo mộng...
 
                            Trần Mai Ngân
 
READ MORE - NÂNG NIU... – Thơ Trần Mai Ngân