Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Saturday, December 19, 2020

THƠ 1-2-3 - Trần Mai Ngân

 



THƠ 1-2-3


**CHÌM NGẬP TRONG ĐÔI MÔI ĐỜI KHỐN KHÓ

Quyện chặt men tình chắt chiu
Mùa đông phố đìu hiu, bóng chiều đổ ngã

Vội vàng em và cũng vội vàng anh
Cây thông xanh tháng mười hai trỗ muộn
Chúa cứu thế vinh danh tình độ lượng! 

**ĐƯA BÀN TAY EM ĐẶT BÊN NGỰC TRÁI CỦA ANH

Trái tim thì thầm lời kinh thánh
Chúng ta nguyện bên nhau dài lâu, bền sâu

Bing bong...bing bong...giáng sinh...giáng sinh
Bing bong...bing bong...giáng sinh...giáng sinh
Đưa bàn tay em níu kéo thinh không...

**NHAN SẮC NHU MÌ MÙA XUÂN

Đã lâu rồi đợi anh về gõ cửa
Ngực trầm hương thở vội...say đêm

Con trăng cuối tròn mờ như ảo ảnh
Thoáng hiện rất gần cũng rất xa xăm
Nhan sắc nhu mì em vẫn đợi anh! 

**ĐÊM NAY QUỲNH HOA TRỞ MÌNH TRÊN NHÂN GIAN

Hương vẫn cũ cứ nồng nàn quyện chặt
Anh và em hai góc đời định mệnh

Nhạt nhoà nhau hay tan biến vào nhau
Đêm thanh cao thánh thiện gửi trao
In hằn trên cát cất vào lòng biển cả! 

**TRÔI TRÊN DÒNG THỜI GIAN NỖI BUỒN CỦA CHÚNG TA

Mùa đông xám xịt màu xa cách
Những chuyến bay đi về đóng băng 

Em tìm anh và anh tìm em
Dòng email ...đôi tay lạnh cóng gõ trên phiếm cứng ngắt
Ngày mai rồi trời lại đẹp phải không anh? 

Trần Mai Ngân

READ MORE - THƠ 1-2-3 - Trần Mai Ngân

Thursday, December 17, 2020

THÊM MỘT NGÀY… - Thơ Dương Vĩnh Thuyên

 
                    Nhà thơ Vĩnh Thuyên


THÊM MỘT NGÀY…
 
Đi xa nửa vòng trái đất
Sống thêm hơn nửa đời người
Lắm khi không quên được
Ký ức nào phôi pha
 
Quá khứ nào buông bỏ
Chia cách đôi bờ
Khi biển khóc là nước mắt của anh và em góp lại
Thành những giọt trăng tím vàng...
 
Biển không nói
sóng lặng yên
Không lẽ...
nợ một đời một lời tha thứ
Hãy khóc đi
Những giọt nước mắt này của biển
Để ngày mai...
Ngày mới bắt đầu
 
                                                     Vĩnh Thuyên

READ MORE - THÊM MỘT NGÀY… - Thơ Dương Vĩnh Thuyên

Wednesday, December 16, 2020

VÀI SUY NGHĨ VỀ MẤY CÂU KẾT BÀI THƠ "KHÓC GIỮA BAN CHIỀU" CỦA NGUYỄN TUYỂN - Đặng Xuân Xuyến

 



VÀI SUY NGHĨ VỀ MẤY CÂU KẾT 

BÀI THƠ "KHÓC GIỮA BAN CHIỀU" 

CỦA NGUYỄN TUYỂN 

*

Trằn trọc mãi không ngủ được, tôi lang thang dạo facebook và gặp bài thơ "Khóc Giữa Ban Chiều" của nhà thơ Nguyễn Tuyển. Thú thật, ban đầu tôi nghĩ, bài thơ của anh cũng giống ngàn vạn bài thơ khác trên các trang mạng xã hội: đọc xong sẽ quên liền vì bài thơ không có gì đặc biệt khiến người đọc phải chú ý:

 

KHÓC GIỮA BAN CHIỀU

 

Mẹ ạ!

chiều nay con lại nhớ

Chiếc chõng tre ọp ẹp thủa nào

Thèm một giấc ngủ vùi như chưa có

Để nghe tròn một khúc ca dao.

 

Cho con hiểu vì sao biển mặn

Giọt mồ hôi, giọt nước mắt như là

Cho con hiểu sóng bạc đầu dâu bể

Trăm năm Cò mãi bay lả, bay la.

 

Mẹ ạ!

chiều nay con lại nhớ

Chiếc áo xưa khâu vá trăm đường

Mắt mẹ yếu vụng đường kim mũi chỉ

Nhưng mặc vào vẫn rộn khúc yêu thương.

 

Lối con bước mênh mang.

bàn tay mẹ

Nâng con qua trăm thác vạn ghềnh

Cho con thấy thêm bao điều mới mẽ

Phía chân trời luôn rộng mở thênh thênh.

 

Mẹ ạ!

chiều nay con nhớ quá

Cắn môi mình

mặn chát một rẻo quê...

*.

NGUYỄN TUYỂN 

Nhưng rồi mấy câu kết bài thơ cứ vấn vít trong đầu, "bắt" tôi phải đọc lại bài thơ:

"Mẹ ạ! 

chiều nay con nhớ quá

Cắn môi mình 

mặn chát một rẻo quê..."

Những câu thơ tuy mộc mạc, giản dị nhưng lại có sức nặng giữ cho bài thơ "Khóc Giữa Ban Chiều" nằm lại trong trí nhớ bạn đọc bởi những câu thơ này được viết bằng cảm xúc chân thực của nhà thơ nên ngôn ngữ thơ ăn nhập với hồn thơ, khiến hình tượng thơ sống động. Những câu thơ kết bài thơ không chỉ là điểm sáng của bài thơ mà còn là trụ cột giữ cho bài thơ đứng được. Cũng giống như bài thơ “Dấu Hỏi” của tôi: “Rau trên luống chắc gì rau sẽ sạch / Người thôn quê đâu hẳn sẽ chân quê / Rượu ngàn trận chửa tin là tình bạn / Ngủ mòn gường chưa dám gọi tình nhân”, nếu không có chữ “mòn” trong câu “Ngủ mòn giường chưa dám gọi tình nhân” thì bài thơ cũng sẽ trôi tuột khi đọc xong “Dấu Hỏi”. Lạ thế! Đôi khi chỉ vài câu thơ, thậm chỉ chỉ một câu thơ hoặc một chữ thôi cũng đủ tạo cho bài thơ gây ấn tượng, để bài thơ găm vào trí nhớ người đọc. 

Đọc: "Mẹ ạ! / chiều nay con nhớ quá / Cắn môi mình / mặn chát một rẻo quê..." tôi cũng thấy se lòng, cũng bất giác có cùng tâm trạng "cắn môi mình" để khỏi bật ra tiếng nấc. 

Vâng, thơ hay, thơ gây được cảm xúc với bạn đọc là những câu thơ được viết ra từ khúc xạ chân thực mạch đập của trái tim, không phải là những câu thơ đẹp mã được làm xiếc câu chữ, đọc lên nghe kêu, nghe vang nhưng rối rắm, vô hồn. Câu: "Mẹ ạ / chiều nay con nhớ quá / Cắn môi mình / mặn chát một rẻo quê…", hệt ngôn ngữ thường nhật trong cuộc sống nhưng lấy được tình cảm của bạn đọc bởi những câu thơ này chân thực, có hồn, gợi được nhiều cảm xúc với bạn đọc.

*.

Hà Nội, sáng 16 tháng 12-2020

ĐẶNG XUÂN XUYẾN

 

READ MORE - VÀI SUY NGHĨ VỀ MẤY CÂU KẾT BÀI THƠ "KHÓC GIỮA BAN CHIỀU" CỦA NGUYỄN TUYỂN - Đặng Xuân Xuyến

Tuesday, December 15, 2020

TIẾNG SÓNG | NĂM THÁNG NÀO TÍM BIẾC TIẾNG ẦU Ơ | CON SÓNG SAU KHÔNG ĐÈ CON SÓNG TRƯỚC | KHI NÓI XẤU NGƯỜI KHÁC, MÌNH CÓ TỐT ĐẸP HƠN? - Thơ Lê Thanh Hùng

Nhà thơ Lê Thanh Hùng


          

Tiếng sóng


Lời của sóng, mơn bờ kháo chuyện

Cứ thì thầm về nơi xa xôi

Dập dềnh vun vỡ bao điều tiếng

Trong suốt, phận đời mãi nổi trôi

                     *

Lung linh nắng xuân tan, loang, vỡ

Trên triền cao, bãi vắng cuối dồi

Màu nắng cũ, day lòng chợt nhớ

Biết ai còn cất giữ giùm tôi

                     *

Lời của sóng, gọi hờ cuống gió

Bay phiêu diêu hoa cỏ long chong

Trên biển biếc, con thuyền bé nhỏ

Nghe sóng ru, dường cũng xiêu lòng

                      *

Thả neo đậu, lưng chừng triền sóng

Dập dờn khua xao động hoàng hôn

Sợi dây neo căng, chùng đánh võng

Giăng ngang chiều một đóa yêu ngôn

                      *

Ơi con sóng cố tình vun đổ

Cứ trẻ trung mãi đến bạc đầu

Trời tím thẫm xuân thì chín rộ

Nghoảnh bến bờ, sóng vỡ chạm sâu ...

          Lê Thanh Hùng

 

Năm tháng nào 

tím biếc tiếng ầu ơ ...


Vệt nắng loang mờ, treo ngang thinh không

Trong một chấm thời gian rơi tím biếc

Anh cứ ngỡ mình chưa hề ly biệt

Có hay đâu, là xa mặt cách lòng

                      *

Từ đó người đi, khắc khoải dặm đời

Xáo động nổi trôi, cuốn theo vận nước

Rong ruổi mỏi mòn tháng năm xuôi ngược

Chợt giật mình, nghe tuổi trẻ hao vơi

                      *

Xa lắm rồi những mơ mộng viễn vông

Treo đắm đuối, giấc mê tình góc cạnh

Luẩn quẩn vần xoay trò chơi linh thánh

Mới hay “thần Cupid thời @” ...

                      *

Rung không gian, tiếng vọng của ngày xưa

Trong suốt sắc đời, xanh ngời đổi mới

Chống chếnh nắng, vàng ươm màu khơi gợi

Một chút gì như buông trả nhặt thưa

                      *

Tiếc nuối gì trong một tiếng ầu ơ ...

Lay động sóng lòng, dập dờn bão nổi

Lời ca như có mưa tuôn nắng gội

Của một tuổi nào khao khát, dại khờ ...

                                                   I/20

          Lê Thanh Hùng

 

Con sóng sau 

không đè con sóng trước

 

Chỉ là không với tới, chứ tử tế gì đâu

Quy luật đời cũng có dung sai quăn quíu sắc màu

 

Những con sóng cứ đổ bờ lần lượt

Con sóng trước đổ đây, con sóng sau không lấn lướt

Để lại một chiều ký ức hằn sâu ...

          Lê Thanh Hùng

 

 

Khi nói xấu người khác, 

mình có tốt đẹp hơn?

 

Không biết

Trong đó có những tin đồn thất thiệt

 

Gẫm lại bè bạn mỗi lúc một xa

Bao nhiêu chuyện đã hoen mờ, hao khuyết

Ân tình cũ ngày xưa, còn đọng lại chút dư ba

          Lê Thanh Hùng

     Bắc Bình, Bình Thuận


READ MORE - TIẾNG SÓNG | NĂM THÁNG NÀO TÍM BIẾC TIẾNG ẦU Ơ | CON SÓNG SAU KHÔNG ĐÈ CON SÓNG TRƯỚC | KHI NÓI XẤU NGƯỜI KHÁC, MÌNH CÓ TỐT ĐẸP HƠN? - Thơ Lê Thanh Hùng

Monday, December 14, 2020

KHÚC RU ĐÔNG, GỬI THÁNG MƯỜI HAI, ẤM ÁP NGÀY ĐÔNG – Thơ Tịnh Bình

 
               Nhà thơ Tịnh Bình



KHÚC RU ĐÔNG
 
Rét luồn qua khe cửa
Dường như mùa đông về
Nắng hờn gì dâu bể
Bỏ mặc hàng cây khô
 
Tiếng chim như hoài cổ
Xa vắng vọng âm chuyền
Khăn sương dường lưu luyến
Bịn rịn ngõ chiều đông
 
Đèn khuya hiu hắt bóng
Thánh thót phím dương cầm
Mơ miền xa nắng ấm
Lạc vầng trăng đi rong
 
Chập chờn làn khói mỏng
Khúc ru đông nồng nàn
Cõi tình chưa vơi cạn
Mặc gió luồn trống không...
 
 
GỬI THÁNG MƯỜI HAI...
 
Sẽ sàng ngọn gió heo may
Câu thơ ngổn ngang miền nhớ
Mùa đông chừng như mắc nợ
Phím chùng lỡ một nhịp yêu
 
Sợi mưa cuối mùa đi lạc
Đàn chim vỗ cánh miên di
Tháng Mười Hai vờ say ngủ
Cành sương chút nắng nhu mì
 
Cuối năm mân mê lịch mỏng
Ngậm ngùi mưa bụi lay phay
Gió chừng sắt se thêm gió
Chợt thèm hơi ấm bàn tay
 
Lạc về màu xưa ký ức
Ru ta mềm nỗi dại khờ
Gửi tháng Mười Hai nông nổi
Vệt chiều loang tím vần thơ...
 
 
ẤM ÁP NGÀY ĐÔNG
 
Gọi ban mai tiếng chim thức sớm
Lấp lóa cành tre điểm ánh hồng
Mẹ kĩu kịt gánh hừng đông rạng
Trĩu cành sương trắng nắng long lanh
 
Đàn gà cục tác khoe rơm mới
Gió lạnh mơn man chút nắng tràn
Bà gom lá đốt mơ hồ khói
Ngõ trước co ro lạnh cây bàng
 
Bếp reo tí tách hương nồng đượm
Chấp chới hoàng hôn dáng cò gầy
Đông lạnh để lòng thêm ấm áp
Cơm quê rộn rã buổi sum vầy...
 
                              Tịnh Bình
                            (Tây Ninh)

READ MORE - KHÚC RU ĐÔNG, GỬI THÁNG MƯỜI HAI, ẤM ÁP NGÀY ĐÔNG – Thơ Tịnh Bình

Sunday, December 13, 2020

ĐÂU CẦN CHỜ ĐÊM GIÁNG SINH ĐẾN PHẢI KHÔNG EM? – Thơ Nguyên Lạc

 



ĐÂU CẦN CHỜ ĐÊM GIÁNG SINH ĐẾN
PHẢI KHÔNG EM?
 
1.
Đêm Giáng Sinh Chúa hiện xuống trần
mang niềm tin mới cho nhân thế: Công bằng. Bác ái
Có ích kỷ không em?
Khi anh không thích em bác ái
Em phải yêu thương riêng chỉ mình anh!
 
Đêm đâu cần vọng về những tiếng chuông ngân
Khi em đến
ngàn tiếng chuông tình vang hồn anh ngây ngất
Đêm ngọt ngào như mật
như chiêm bao
như cổ tích
Đêm khát khao
Em. bãi cát nhung êm đợi chờ
Anh. sóng biển mơn man phủ tràn
những nụ hôn thân trầm hương ngát
 
Đêm. chỉ riêng anh và em
Vòng tay đan nồng ấm
vũ điệu Rumba mê đắm
hai thân người cháy bỏng quyện tan nhau
 
Đêm mang tin vui.
lời tình ca anh hát
Ngợi ca thần tình yêu Cupid
Em. bắn mũi tên vàng ngay tim. anh ngất
Nên suốt đời anh mãi "vọng một phương"
 
2.
Đâu cần chờ đến đêm Giáng Sinh đâu em!
Để chuông ngân vang mang tin mừng mới
Bất cứ đêm nào quắt quay mong đợi
Em đến ...  là đêm Giáng Sinh!
 
Hiện hữu em ... cứu rỗi đời anh!
 
Có tội lỗi lắm không?
Có ích kỷ lắm không?
Khi nghĩ em là Chúa riêng
mang tin mừng chỉ độc nhất anh thôi
 
Cảm ơn em!
suối tóc nhung êm
mật ngot môi cong
Và cảm ơn thân trầm
ngực rằm dâng hiến
 
3.
Đâu cần chờ đến đêm Giáng Sinh đâu em!
Ngàn nến hồng lấp lánh rạng tâm khi em đến
đêm nồng nàn
đêm khát khao
đêm ngọt ngào
đêm mê đắm
Đêm ngất hồn say hương mật tình ta
 
Đâu cần chờ đêm Giáng Sinh đến phải không em?
 
                                                          Nguyên Lạc

READ MORE - ĐÂU CẦN CHỜ ĐÊM GIÁNG SINH ĐẾN PHẢI KHÔNG EM? – Thơ Nguyên Lạc

CHÙM THƠ “CÕI…” CỦA LÊ VĂN TRUNG

 




CÕI ĐI CÕI VỀ
 
Đi là mở những con đường
Về là khép mộng nghìn phương rã rời
Đi là tiếp cuộc rong chơi
Về là gửi lại đất trời vô biên
 
Đi - Về trong cõi tình em
Là đi - về giữa triền miên cõi sầu
Đi là bắc lại nhịp cầu
Về là mấy nhịp gãy vào tai ương
 
Đi là tiếp cuộc vô thường
Là xơ xác mộng là tàn tạ mơ
Về là ngồi lại bên bờ
Ngắm mây phiêu lãng đợi giờ trùng lai.
                                  
 
CÕI ĐỜI TA KHÔNG PHẢI NƠI NÀY
 
Ngày mấy bận ra vào nơi xóm chợ
Em thấy gì trên mỗi dấu chân qua
Em nghe gì trong sâu hút đời ta
Tình mặn nhạt vơi đầy cùng dâu bể
Trước nỗi đau ta vô cùng nhỏ bé
Em làm sao ôm hết phận đời mình
Hạnh phúc nào cũng rất đỗi mong manh
Càng níu giữ càng hụt tầm tay với
Càng réo gọi càng nghe lời vọng lại
Của chính mình lạc lõng giữa nhân gian
Bởi những tây phương cực lạc thiên đàng
Hỡi những thần linh đất trời giáo chủ
 
Vòng hệ lụy mấy ngàn năm mới đủ
Đổi lấy phút giây hoan lạc phù du
Ai khóa đời nhau kín cửa ngục tù
Cứ quanh quẩn trong vòng vây kẻ chợ
Cứ giam hãm trong mưu cầu tạm bợ
Em bước đi chao đảo giữa trời chiều
Áo bạc màu che không ấm lòng yêu
Tình mặn nhạt vơi đầy cho nhận cả
Ta cũng nguyện trải lòng cùng cây cỏ
Em bước qua ướt lạnh giọt sương mềm
Hỡi những thiên thần quỷ dữ hãy nằm yên
Cho em lại là em thuở đất trời nguyên thủy
 
Cho tôi cũng là tôi thuở hồng hoang bừng dậy
Để một giây một phút rất phù du
Mầu nhiệm mở tung cánh cửa ngục tù
Em đứng khóc dưới chân đồi hạnh phúc
Ta viết nốt câu thơ nghìn năm trước
Rồi ra đi chẳng luyến tiếc gì đâu
Mặc cõi nhân gian đổi sắc thay màu
Dù em vẫn ra vào nơi xóm chợ
Ta chỉ mong em khắc lòng ghi dạ
Cõi đời ta không phải ở nơi này.
 
 
CÕI LƯU ĐÀY 1
 
Một nơi không có suối có rừng
Trời đất hoang tàn đến dửng dưng
Con chim rã cánh bay mòn mỏi
Mơ một màu xanh của đại ngàn
 
Nơi đây gió thốc từng đêm hạn
Lòng cháy trơ bầm như cỏ khô
Những con chó đói tru buồn thảm
Hồn ma oan bật khỏi hoang mồ
 
Nơi đây nắng bỏng sương như muối
Và lá cây khô chưa kịp vàng
Nơi đây lòng người như đá cuội
Nứt nẻ nằm trơ không tiếng than
 
Tay rỉ máu bầm bươi trong đất
Vớt từng bụm nước quánh bùn tanh
Và vật với người tranh nhau uống
Phổi bám vàng thâm bụi lưu huỳnh
 
Bổ từng nhát cuốc vào trong đá
Gieo hạt mầm đau lệ ứa khô
Cây chết từ khi chưa kịp mọc
Người sống như hồn ma không mồ
 
Nợ đất nợ trời không trả nổi
Quẩn quanh giữa địa ngục thiên đường
Người đi như bóng ma trên đất
Lưu đày ngay giữa rốn quê hương.
                               
 
CÕI LƯU ĐÀY 2
(Gửi Lại Nghìn Sau)
 
Lũ lũ ma trơi chạy rợp đồng
Đêm khô mà trời lạnh căm căm
Ta cũng nhập đoàn quân ma đói
Lội giữa trời khuya kiếm cái ăn
 
Tay sục vào bùn đau gốc rạ
Như ai cào xé trái tim mình
Trời đất dửng dưng như kẻ lạ
Ta hú gọi người không nhớ tên
 
Rừng lá run trong gió hạ Lào
Nung cho cháy vỡ những vì sao
Ai qua Đường Chín về Lao Bảo
Thấy xác ai nằm dưới vực sâu
 
Thất tán cõi sơn cùng thủy tận
Đốt lòng đau soi lấy đời nhau
Chỉ thấy đá ngàn năm chảy máu
Chỉ nghe rờn rợn gió oan cừu
 
Đốt đuốc soi lòng nhau mòn mỏi
Nước mắt lau bầm vạt áo thô
Ta khắc thơ vào ghềnh đá lở
Gửi lại nghìn sau giọt lệ khô.
                         
 
CÕI LƯU ĐÀY 3
(Nỗi Đau)
 
Giấu mặt nhìn nhau tội nghiệp nhau
Núi xơ xác núi, đồi trơ đồi
Nước xoáy vào tim người xói lở
Nước rỉ vào tim người nỗi đau
 
Cành khô đợi mỏi cánh chim về
Trùng trùng vô tận đá vọng phu
Đá vọng phu hề chinh chiến lụy
Chinh chiến hề thay chốn ngục tù
 
Suối khô đợi mỏi cơn mưa lạ
Đá nứt bày khuôn mặt hãi hùng
Đá cũng kinh hoàng bầy thú dữ
Nhe nanh cắn xé cả linh hồn
 
Người chết quấn hờ manh chiếu rách
Chôn vội vàng dưới lớp cát nông
(Không biết ngày mai trong đáy mộ
Có còn tìm thấy nắm xương không?)
 
Mắt cũng bầm đen dòng lệ máu
Khóc nhau đành nuốt quặn niềm đau
Nằm chung mảnh ván mà câm lặng
Nghi ngờ cả cái lén nhìn nhau.
 
Để nhớ tháng ngày ở núi rừng Trung Việt
                            
 
CÕI MỘNG VÔ BIÊN
 
Tình ngỡ như vàng mùa hương sắc
Lòng ngỡ như phai niềm ái ân
Em rót về đâu dòng lệ ngát
Tôi rót về đâu rượu ướp nồng
 
Trăng thuở mười ba trăng hàm tiếu
Tình cũng rằm ươm tình mãn khai
Gió thổi về đâu hương ảo diệu
Mây trôi về đâu màu chiêm bao
 
Em hỡi mùa xưa xanh mấy độ
Mà đêm tình ái vội phai vàng
Hoa xưa từ buổi mùa trăng nở
Còn nguyên trinh tuyết nụ quỳnh lan
 
Khoảnh khắc trăm năm là hư ảo
Ta còn nghìn cõi mộng vô biên
Tình có vì nhau mà thắm lại
Lòng có vì nhau mà lệ nồng.
                       
 
CÕI NHÂN GIAN
 
Ngoảnh nhìn lại anh đâm đầu bỏ chạy
Mặt trời chiều hấp hối ở sau lưng
Đôi mắt nhắm buổi mù sương có thấy
Đời trần truồng tua tủa những gai chông
                        
 
CÕI NHÂN GIAN
 
Sông chảy về đâu? SÔNG LÃNG QUÊN
Sóng vỗ vào đâu? SÓNG BẠC TÌNH
Đá sỏi còn đau niềm ly tán
Mây trời còn xót nỗi lênh đênh
 
Chim dẫu xa cành thương nhớ cội
Người với người xa chẳng nhớ người
Nước cuốn theo dòng trôi cuốn mãi
Lòng xưa, tình cũ, gửi cho ai?
 
Lá rụng không đành thân lá mục
Vùi thây chôn dưới gốc cây già
Chôn cả niềm đau hòa trong đất
Một sớm mùa xuân cây nở hoa
 
Ai có nghe rền chớp biển Đông
Là khi biển nhớ gọi mưa nguồn
Sao tiếng đời ta rơi lặng lẽ
Lạc loài trong tận cõi hư không
 
Chẳng lẽ đời là SÔNG LÃNG QUÊN
Và sóng đời nhau SÓNG BẠC TÌNH
Ta chợt buồn hơn hồn đá sỏi
Đi hoài. Vô vọng. Cõi nhân gian!
                        
 
CÕI RIÊNG
 
Rồi người đành tiễn tôi đi
Con đường cô quạnh tôi về một tôi
Trăm năm mấy cuộc lỡ bồi
Mỗi vàng phai mỗi ngậm ngùi mỗi riêng.
                                      
 
CÕI VỀ
 
Thế rồi Tôi Đối diện Tôi
Tôi nghe tôi thở Tôi cười Như nhiên
Thở ra một ít ưu phiền
Hít vào một ít uyên nguyên đất trời
 
Cuối cùng Tôi Đối diện Tôi
Bay Từ hữu hạn Tới Ngoài vô biên
Một tôi Không ảnh Không hình
Tôi Trong tịch lặng Cõi hoang vu Về.
                        
 
CÕI VỀ XA LẠ
 
Tôi về lạ cả cơn mơ
Lạ con đường cũ, lạ bờ sông xưa
Lạ từ giọt nắng sợi mưa
Đìu hiu bóng lá rơi mờ bóng tôi
 
Mênh mông lạ cả đất trời
Nghe xa lạ cả chính tôi, bàng hoàng
Câu thơ chợt cũng úa vàng
Rụng buồn giữa cõi nhân gian muộn phiền
 
Tôi về theo nhịp đời quên
Bóng mình lạ với bóng chim bên trời.
     
                                     Lê Văn Trung

READ MORE - CHÙM THƠ “CÕI…” CỦA LÊ VĂN TRUNG