Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Monday, March 5, 2018

Thơ Tình Lục Bát 2018: XUÂN QUÊ 1 - 2 - Lê Kim Thượng




Lê Kim Thượng  
                              
Thơ Tình Lục Bát 2018              

XUÂN QUÊ  1 - 2

1.

Quay về Quê Mẹ ngày xưa
Cây đa, đình cũ nắng mưa cỗi già
Mây đùn lớp lớp núi xa
Sương mờ giăng mắc, nhạt nhòa từng không
Se se gió lạnh tàn Đông
Xuân Quê vừa chớm, nắng hồng vừa sang
Gió đùa sóng lúa đồng vàng
Áo hoa trong gió dịu dàng về đâu
Vườn em rụng trắng hoa cau
Trầu xanh lối ngõ, tươi màu chờ mong
Làn da em rám nắng hồng
Hây hây ửng đỏ, mặn nồng chân quê...
Lắng nghe trong gió đưa về
Lời ru tha thiết, vỗ về, nao nao
Ngàn Lau vạt nắng hanh hao
Tre gầy rủ bóng xanh xao bên đường
Nước sông, muối biển, củi vườn...
Cơm chiều thanh đạm, thân thương ngọt lành
Lang thang vườn mộng mình anh
Chiều tà, ai thả khói xanh lên trời
Chiều quê... bên mái hiên đời
Rượu quê... Tri kỷ... ấm người xa quê
Bao năm lãng tử quay về
Vầng trăng còn đó... lời thề còn đây
Tay nâng chén rượu vơi đầy
Không say men rượu, mà say men lòng...

2.    

Tạ từ làng cũ, núi sông
Người đi xa xứ, ngóng trông quê nhà
Gian truân trong Cõi - Người - Ta
Kiếp Phù Sinh cũng bôn ba một đời
Những ngày không có mặt trời
Có mưa bay lạc, rã rời mưa tuôn
Dòng sông nước chảy xa nguồn
Nước trôi, sao bóng người buồn không trôi?
Mười năm lòng luống ngậm ngùi
Ngày vui dĩ vãng, chôn vùi xa khơi
Ngồi buồn ngắm giọt trăng rơi
Mây trôi lãng đãng bên đời viễn du
Thềm rêu, bóng tối tịch u
Cửa Sài khép kín... chim gù thở than
Đèn khuya bóng lả, bấc tàn
Hiên ngoài hương tỏa Dạ Lan thơm nồng
Gọi quê, tiếng lạc hư không
Gọi quê, đồng vọng mênh mông đất trời
Mai sau Dâu - Biển đổi dời
Tình quê vẫn giữ trọn lời sắt son
Mai sau nước chảy, đá mòn
Tình quê vẫn giữ vuông tròn nguyên trinh
Một lời nguyện ước đinh ninh
Trăm năm chung thủy mối tình Cố Hương...

                               Nha Trang, tháng 03. 2018
                                     KIM THƯỢNG

READ MORE - Thơ Tình Lục Bát 2018: XUÂN QUÊ 1 - 2 - Lê Kim Thượng

KHI GIỮA ĐỜI THƯỜNG - Thơ - Mặc Phương Tử

Ảnh Phạm Đình Quát


KHI GIỮA ĐỜI THƯỜNG


Khi áo bạc thênh thang cùng mây trắng
Ta loay hoay theo cát bụi phong hồ
Những dấu hỏi giữa hồn sa mạc nắng
Thăm thẳm nhìn về phương tận hư vô.


Ta quảy lên vai đôi hồn nhật nguyệt
Ngâm câu thơ cho nát cuộc hoang sầu
Đời vạn nẽo phương nào không sanh diệt?
Thực-Hư nầy... tìm ở tận xa đâu!


Đời khuya khoắt, đêm sẽ tàn mộng mị
Lòng ai còn ở lại những canh thâu
Và ai bỏ cả một chiều hoang phế!?
Một triều vương chôn lịm vạn niềm đau!


Vực đá rong rêu, vết đời mục nát
Úp mở bàn tay du thủ cuộc rong chơi
Chót vót mộng lên muôn trùng canh bạc,
Khi đêm tàn vội khuất bóng ma trơi.


Khi tiếng thét ngoài kia như sóng vỗ
Tạt vào nhau như bão nổi điên cuồng
Ai khoá được bao nỗi niềm vạn cổ
Và ai nghe từng nhịp gõ đêm sương?


Ta áo bạc, ngõ về đường mây trắng
Khi mắt đời rựng nắng trời quê hương
Phủi vai áo rụng xuống hồn dâu bể
Giữa đời thường câu kinh kệ yêu thương.


                        South Dakota, tháng 3.2018.
                      MẶC PHƯƠNG TỬ

READ MORE - KHI GIỮA ĐỜI THƯỜNG - Thơ - Mặc Phương Tử

QUẢNG TRỊ, NGÀY CON VỀ - Ca sĩ: Vân Khánh - Nhạc & Lời: Mai Hoài Thu

READ MORE - QUẢNG TRỊ, NGÀY CON VỀ - Ca sĩ: Vân Khánh - Nhạc & Lời: Mai Hoài Thu

THÁNG BA / MÙA HOA BƯỞI - Thơ - Nguyễn Đại Duẫn

                  


          THÁNG BA
            Tháng ba tim tím hoa cà
            Vườn ai nở rộ như là sao băng
            Tháng ba cùng mẹ hái măng
            Theo cha hái nấm tung tăng lưng đồi
            Tháng ba ong mật tìm mồi
            Mùa bông gạo trỗ, xoan thời đơm hoa
           Em đi đốt rẫy tháng ba
            Thức cùng rừng núi  tiếng gà vọng vang
            Tháng ba nở trắng hoa ban
            Giục em xuống núi rộn ràng chợ phiên
            Tìm người kết mối tơ duyên
            Hòa chung nhịp trống điệu khèn cùng ai?
            Anh về nhờ cậy mối mai
            Sang nhà dạm ngỏ mẹ thầy cùng vui
            Tháng ba như đã hẹn rồi
            Đôi ta đính ước trọn lời duyên quê




    MÙA HOA BƯỞI
Ngan ngát hương thơm
Thanh khiết khiêm thường
Bung nụ giữa trời xuân khoe hương sắc
Màu trắng tinh khôi chân chất mộc mạc
Đung đưa nhị vàng thao thiết tình xuân
Cánh hoa rung rinh trong gió trắng ngần
Kí ức tuổi thơ vẫn còn nhớ mãi
Mái tóc dịu thơm ngọt mùi hương bưởi
Mẹ dành cho con mỗi tối gội đầu
Qua nắng mưa sương gió dãi dầu
Cây vươn lên giữa trời đông lạnh giá
Để tháng ba về nắng vàng óng ả
Nở rộ trắng ngần thơm ngát vườn quê
Đầm ấm thanh tao cho ta chợt nhớ về
Dưới nắng chiều mẹ phơi chùm hoa bưởi
Ướp ấm trà thơm bố nhâm nhi mỗi tối
Bên nồi khoai hương bưởi cứ vương
vương…
Người  đi xa xao xuyến  quê hương
Nhớ tháng ba nhớ về hương bưởi
Nhớ ngõ quê đượm màu hoa trắng lối
Gợi nhớ  thương… mùa hoa bưởi lại về!
Nguyễn Đại Duẫn
CTV Trang Thông tin và Bản tin Trường Sơn, Tiểu khu 5, thị trấn Quán Hàu, huyện Quảng Ninh, tỉnh Quảng Bình,














READ MORE - THÁNG BA / MÙA HOA BƯỞI - Thơ - Nguyễn Đại Duẫn

ĐÂU RỒI MỘNG CŨ NGÀY XANH / HƯƠNG NGÀY CŨ / XUÂN MƠ - Chùm thơ - Lê Thanh Hùng

Tác giả Lê Thanh Hùng


Đâu Rồi Mộng Cũ Ngày Xanh

Gió xuân thì líu ríu mộng ngày xanh
Va đập chiều trong những con sóng biếc
Xô dạt quãng đời, đắn đo thầm tiếc
Một bờ vai cong, vơ vẩn lần quanh
                         *
Em vẫn trẻ trung, tròn căng mộng tưởng
Mơ một chiều hoa, bùng nổ xuân thì
Biết đâu đó, chỉ niềm vui gắng gượng
Một ngày xưa, vỡ vụn tuổi đời đi
                        *
Bâng quơ tiếng ghi ta, rơi đổ nhịp
Bừng cháy lên, rộn rã nét tươi xinh
Cánh hoa mồ côi, sót mùa cuối liếp
Rộn ràng chưa, phiên khúc cuốn hương tình
                        *
Ngày xanh, ngày xanh buông đời phiêu lãng
Mơn man trôi qua, thấm đẫm bến đời
Thuyền ngược nước triều sông vỗ mạn
Ngúng ngẩy bến bờ, giăng sóng xa khơi ...
                                                    II/17
L.T.H.



Hương Ngày Cũ

Choáng ngợp bờ cong
Vướng víu ai
Day nợ
Tình xa
Suốt
Một mai ...
Ập òa
Run rẩy
Hương ngày cũ
Sâu thẳm
Chiều trong
Bóng đổ dài ...
L.T.H.


Xuân Mơ

Giấc xuân mơ, khúc hoan tình
Mở bừng mắt dậy, rộng rinh chỗ nằm
Trống huơ, chim cá biệt tăm
Còn đây, nước mắt lặng thầm mùa xuân

Lê Thanh Hùng
Bắc Bình, Bình Thuận

READ MORE - ĐÂU RỒI MỘNG CŨ NGÀY XANH / HƯƠNG NGÀY CŨ / XUÂN MƠ - Chùm thơ - Lê Thanh Hùng

ĐÀ LẠT TÍM -Thơ: Lê Thiên Minh Khoa -Nhạc: Bùi Thanh- Ca sĩ: Duy Minh -Video: Lê Nhật Ánh

READ MORE - ĐÀ LẠT TÍM -Thơ: Lê Thiên Minh Khoa -Nhạc: Bùi Thanh- Ca sĩ: Duy Minh -Video: Lê Nhật Ánh

Sunday, March 4, 2018

HOA LAN - Chùm ảnh - Chu Vương Miện







READ MORE - HOA LAN - Chùm ảnh - Chu Vương Miện

GÃ VÀ NÀNG - Truyện ngắn - Lê Hứa Huyền Trân

Tác giả Lê Hứa Huyền Trân



GÃ VÀ NÀNG
Truyện ngắn
Lê Hứa Huyền Trân
      
Gã đốt vội điếu thuốc rồi ra hiên ngồi nhìn những hạt mưa đang rơi ngày một nặng hạt, mái nhà dột khiến vài giọt mưa rơi trúng đầu hắn, rồi va phải điếu thuốc hắn đang hút làm nó tắt ngấm, gã bật lửa đốt lại mấy lần nhưng thuốc ướt chẳng cháy nổi. Bực mình, gã chửi thề vài tiếng, rồi đằng hắng:
-Khéo cả ông trời cũng ghét thằng này!
Nói xong, gã khẽ run người vì lạnh. Cơn gió cuối năm thồi phù phù vào mặt gã, còn gã thì cứ ngồi lì ở đó như trêu ngươi nó khiến nó bực mình thổi từng cơn mạnh hơn. Gã vội co người lại rồi quay qua quay lại một hồi cố tìm trong ngóc ngách nào đó một mẩu thuốc cơ hồ chưa ướt. Tính gã hay vứt đồ lung tung, thế nào chả ra một mẩu. Vừa thoắt nghĩ ấy mà ra thật, chỉ còn một mẩu nhỏ xíu rít chừng một hơi là hết, nhưng nó là tất cả với người đang lạnh như gã lúc này. Gã rít một hơi như chực nuốt luôn điếu thuốc rồi nhả khói bay thành vòng tròn qua mái:
-Trời lạnh mà cứ có điếu thuốc là khoái.
Bây giờ thì gã cô đơn đến độ nói một mình cơ đấy, vậy mà trông gã khoái chí lắm cứ như bắt được vàng. Ngoài sân, mấy chiếc rọ gà bay tứ tung, mấy con gà kêu oai oái như bị chọc tiết trong khi chúng ở với nhau và ở trong một cái chuồng được gã gia cố trông còn ấm hơn cả cái căn chòi nhỏ của gã. Chúng thật là học đòi. Gã kéo vội mảnh áo lại, lạnh nhưng gã nhất quyết không vào nhà, cứ ngồi lì ở đấy. Có lẽ, cơn lạnh ngoài kia chẳng bằng cơn bão lòng của gã lúc này.
Gã đang nghĩ về nàng. Chắc giờ này nàng đang trong vòng tay của một gã béo phệ nào đó, nhưng ít ra, có lẽ nàng sẽ được ấm áp chăng? Những căn phòng đầy đủ tiện nghi hoặc những kì nghỉ xa hoa nào đó, mùi nước hoa sực nức, tất cả cuộc sống của nàng đối với hắn đều là những thứ xa xỉ phẩm. Nghe kể lại tưởng nàng là một tiểu thư hoặc bà chánh của một ông giám đốc nào đó, nhưng cuối cùng nàng cũng chỉ là một cô vợ bé, được các đại gia đùn qua đùn lại.  Y thế nhưng mỗi khi nói với gã, nàng luôn tự hào:
-Ít ra tôi không phải như khối cô phải đứng đầy ngoài đường mới có người rước.
Nàng tự hào về điều đó, còn gã, gã lại thấy đôi mắt của nàng chứa đầy hoàng hôn trong đó.
Lần đầu tiên gã gặp nàng đã là sáu năm về trước, khi nàng còn là một cô gái ngồi co ro ở bến xe, còn gã là một tên lái xe chuyên đi chở thuê. Lúc đó gã đã bị ấn tượng mạnh với nàng vì vẻ dung dị của một cô gái chân quê. Nàng lạc đường, và chẳng hiểu sao chẳng hỏi ai, nàng lại cứ thế đi thẳng tới hỏi gã, có lẽ vì thấy gã đang nhìn nàng. Nàng không thấy vẻ băm trợn bề ngoài của gã, mà theo nàng nói sau này:
-Tôi chỉ thấy vẻ tử tế trong mắt anh.
Hay thật, lần đâu tiên có người nói gã tử tế. Thế nhưng chỉ mấy tháng sau gặp lại, gã đã thấy nàng trong vòng tay của một ông già tưởng chừng như cha nàng, nàng đánh phấn son môi rậm ri, váy ngắn cũn cỡn và thi thoảng cái lão già nua đó lại xoa xoa lên đùi nàng. Nàng thấy gã nhìn nàng, có chút bối rối nhưng nàng vội chỉnh lại ngay bằng nụ cười thương hiệu. Sau này nàng nhờ người tìm gã, khi gã hỏi nàng làm gì, nàng chỉ trả lời:
-Làm vợ bé. Còn anh?
-Chở những người như cô.
Nàng đặt hàng chở thuê của gã dài kì, trông gã cứ như tài xế riêng của nàng, khi nàng cần tới nhà của ai đó nàng lại điện thoại gã. Lâu dần, nàng bảo gã kí hợp đồng với nàng, làm tài xế riêng cho nàng để khi nàng vời thì gã tới, chẳng phải bận như khi gã đang dở một cuốc xe. Tiền nàng cho gã không thiếu, nhiều đến nỗi đôi khi gã bật cười: “Mình có khác gì một thằng sống bằng thân xác của cô ta”, khi những đồng tiền ấy cũng bằng thân xác nàng đổi lại. Mỗi khi rảnh, khi không bận trong một mối quan hệ nào đó, nàng lại tìm tới nhà gã, chỉ để ngồi cạnh gã hút thuốc, ngày đầu nàng còn ho khù khụ, sau, dần quen, nàng hút còn nhiều hơn cả gã. Gã phải rầy:
-Người đầy mùi thuốc chả thằng cha nào ưa.
-Anh quan tâm người khác nhưng không biết cách ăn nói lắm nhỉ?
Gã chẳng nói gì, nàng hay nói gã là người đầu tiên nàng gặp nơi đất khách và cũng là người duy nhất đã giúp nàng. Gã không hỏi nhiều về thứ đã đẩy nàng lưu lạc tới chốn đường cùng này, gái quê lên phố bị lọc lừa không phải lần đầu gã thấy, chỉ là… đột nhiên với nàng, gã lại quan tâm thế thôi. Nàng không uống được rượu nhưng khi gặp một cuộc hẹn nào đó về, lúc nào nàng cũng bắt gã uống cùng mình, rồi nàng khóc, nàng khóc cho thân phận mình, nàng chửi rủa một ai đó đã bán nàng vào cuộc đời tăm tối này, và khóc vì những gã mà nàng phải tỏ vẻ yêu thương. Những lúc ấy gã chỉ ngồi im, uống rượu cùng nàng rồi khi nàng say lại phải thức cả đêm canh nàng vì nàng hay sốt. Có những hôm nàng uống một mình vì gã bận, để rồi nàng chỉ để lại một dòng tin nhắn địa chỉ và gã phải tức tốc chạy đến đón.
-Nhìn cái bộ dạng hớt hải của anh đến buồn cười. Anh quan tâm tôi lắm hả?
Nàng say khướt hỏi gã, còn gã chỉ biết cõng nàng về nhà nàng chăm lo từng chút. “Anh đúng là bạn thân tốt nhất của tôi”, trong mối quan hệ giữa hai người, “bạn thân” liệu có phải từ quá hồn nhiên trong sáng không? Và ở cái thế giới đầy tăm tối này, một gã nghèo như gã liệu có xứng là bạn khi thấy bạn mình đang rơi vào vũng bùn không lối thoát?
       Gần đây nàng hay về với vết bầm tím trên người:
-Sao đấy?
-Lão say. Tôi đói rồi, mua gì cho tôi ăn đi.
-Thoa thuốc rồi hãy ăn.
Gã xót, còn nàng thích thú khi thấy gã xót. Có bận gã đi mua đồ, thấy nàng bị chận lại bởi một đám đàn bà, có lẽ là một trận đánh ghen nào đấy, nàng thấy gã nhìn, nàng lắc đầu,”tôi bị thế là đúng còn gì”, còn gã, gã im lặng đứng một bên không can thiệp. “Xong”, gã lại cõng nàng về, nàng khóc trên lưng gã, còn gã chỉ im lặng đi suốt đoạn đường thinh lặng.
-Hay nghỉ đi, tìm một nơi khác mà sống, bắt đầu lại từ đầu. Này không phải là nghề, không lâu dài được, ai cũng có gia đình của họ.
-Tôi biêt đi đâu? Ở quê ai cũng nghĩ tôi lên phố lấy chồng lập nghiệp, gửi tiền cả đống về, nay tôi về ai dung thân khi không làm ra tiền nữa?
-Có bàn tay gì cũng làm được.
-Ai sẽ về với tôi?
Gã im lặng, gã muốn nói là gã nhưng gã nhìn lại mình, một gã làm thuê sống nhờ bằng tiền thân xác của người con gái mình thương. Gã có tư cách gì nói thương nàng? Khi sống bằng nàng suốt sáu năm qua. Nàng cười chép miệng rồi quay đi:
-Anh mãi là một người đàn ông nhu nhược. Từ mai, anh không cần qua chở tôi nữa.
Gã không tới những ngày sau thật, gã trước giờ luôn nghe lời nàng. Đột nhiên gã thấy nhớ nàng, nhớ rồi lại thấy thương nàng. Tự nhiên, gã không ngủ được khi nghĩ tới việc nàng bị đánh và những mụ đàn bà dằn vặt nàng bỗng trở thành cơn ác mộng của gã. Gã tự dằn lòng lại, tự nhìn lại mình, lấy cái thân phận thấp hèn của mình an ủi chính gã để khỏi tới tìm nàng.
-Tôi sẽ về với em, em đi với tôi chứ? Làm vợ tôi và về quê với tôi?
Nàng buông vội tay người đàn ông đang chực hôn lấy nàng nhìn về phía gã. Gã vẫn thế, vẫn lem luốc bặm trợn, vẫn chẳng nói được lời nào đó ngọt ngào, chỉ là gã đang đưa bàn tay về phía nàng. Tên đàn ông cạnh nàng chửi những lời gì đó nàng không rõ, nàng chỉ ngày một tiến về phía gã, nước mắt lưng tròng:
-Em thế này không sao chứ?
-Không, tôi chỉ thấy em là cô gái mà tôi đã yêu thôi.
Gã ôm chầm lấy nàng trong vòng tay nhưng khác hoàn toàn so với vai trò trước kia. Tại sao gã lại không sớm dành lấy hạnh phúc của mình mà chỉ vì những lo sợ viển vông làm gã phải mất từng ấy thời gian mới can đảm? Đột nhiên gã thấy trong lòng thanh thản lạ, cả gã, cả nàng, ai cũng có quyền được yêu thương mà, chẳng phải sao?

Lê Hứa Huyền Trân
Hội viên Hội VHNT Tỉnh Bình Định



READ MORE - GÃ VÀ NÀNG - Truyện ngắn - Lê Hứa Huyền Trân