Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Wednesday, April 6, 2022

CÁCH NHỚ VÀ VIẾT CHỮ ĐỨC 德 THEO HÁN TỰ CHO DỄ DÀNG - La Thụy sưu tầm




Chim chích mà đậu cành tre
Thập trên tứ dưới nhất đè chữ tâm
 
CHỮ ĐỨC

- Bên trái có bộ  xích (ở đây có hình tượng con chim chích đậu trên cành tre) – Chích và Xích cũng cùng âm.
- Bên phải
Trên cùng có chữ thập: 
Dưới chữ  là chữ Tứ: 
Dưới nữa là chữ Nhất: 
Dưới cùng là chữ Tâm: 

*
Chữ tứ 四(罒)là chữ viết sai hoặc hình thức thư pháp của mục () (mắt)
Bộ xích còn gọi là bộ chim chích (彳)mang hàm ý là bước chân trái.




Có thể đọc thêm câu thơ sau cho dễ nhớ:
 
Đức (Xích) dù đi đâu, Mười phương (Thập), 4 hướng (Tứ), ta vẫn giữ nguyên một (nhất) tấm lòng (tâm)
 
Cứ theo thứ tự của câu thơ mà viết từng phần của chữ Đức sẽ thấy chữ Đức dễ viết vô cùng. Có thể gặp chữ Đức trong Tứ Đức của người phụ nữ: Công, Dung, Ngôn, Hạnh (Người phụ nữ xưa phải có đủ Tam Tòng Tứ Đức, Tam Tòng là: Tại gia tòng Phụ, Xuất giá tòng Phu, Phu tử tòng Tử)

CHỮ ĐỨC

Đặc điểm của chữ ĐỨC  được tạo thành bởi năm bộ thủ:

1/ Bộ xích (): có nghĩa là những bước chân chậm rãi, từ từ, thong thả, trường kì. Bộ xích trong chữ đức có thể hiểu là muốn rèn “đức” hay bất kì một phẩm chất nào cũng vậy cũng cần có thời gian rèn luyện, phải tích lũy từng chút từng chút, không phải một bước mà thành.

2/ Bộ thập (): có nghĩa là mười.
(Thập) ngụ ý là nhiều, là đầy đủ, là thập toàn thập mỹ, mười phân vẹn mười, cũng có ngụ ý là bốn phương tám hướng. Điều đó có nghĩa rằng, con người dù ở đâu, lúc nào cũng phải dùng đức hạnh để đối đãi với người khác. 
Bộ thập xuất hiện trong chữ ĐỨC với ý nghĩa là dù ở đâu, ở phương nào cũng cần dùng đạo đức, đức hạnh để đối xử với người khác.

3/ Bộ mục (): nghĩa là mắt
 nằm ngang, ý nói người có đức là người có con mắt tinh tường, có thể phân biệt thị phi, đúng sai, thật giả.

4/ Bộ nhất (): có nghĩa là một,
 mang ý nghĩa là chỉnh thể, tổng thể, là toàn bộ, ý nói người có đức lấy đại sự làm trọng, không tư lợi cho bản thân, vạn pháp quy nhất, một lòng một dạ, không tâm không tạp niệm, không vướng bận.

5/ Bộ tâm (): có nghĩa là tâm.
 là chỉ nội tâm, muốn tu dưỡng được đức thì cần phải dựa vào tu dưỡng nội tâm. Tâm là bên trong, là thật lòng, chân tình, trung thành. Tâm () là bộ phận dưới cùng của chữ đức (), ý nói ĐỨC là trong đáy lòng không có vụ lợi, tư lợi.

Hiển nhiên rằng một người muốn tu dưỡng đạo đức thì phải tu dưỡng nội tâm. 

Chữ Đức    được tạo lên từ những phần như sau: Bên trái là bộ xích  Bên phải trên cùng là chữ Thập  , dưới chữ thập là chữ Mục  , dưới chữ mục là Chữ nhất  , dưới cùng là chữ Tâm   tất cả kết hợp cấu thành chữ Đức 




Qua chiết tự chữ Đức ta còn thấy được người có ĐỨC cao thì vô vi không vội vàng, mà thuận theo tự nhiên. Người có đức cao thì thuận theo tự nhiên không có ý cầu đức cho nên có đức, người có đức thấp thì luôn vội vàng và có ý cầu đức cho nên không có đức.

Nếu phân tích sâu, chữ ĐỨC này có nghĩa như sau: ĐỨC là thứ người ta tích được khi biết dùng mắt , dùng tâm  lắng nghe thiên ý, chữ nhất  trong tiếng Hoa cổ đại có nghĩa là trời, nhất ở đây cũng có thể hiểu là hợp nhất với ý trời. Ý trời là gì? Là khuyên con người hãy biết “kính thiên ái nhân” có nghĩa là kính trời, yêu người. Làm việc lành, nói điều lành, nghĩ điều lành, thì đức sẽ tăng lên, dùng được cho bản thân và đức này có thể tích lại cho con cháu thế hệ sau.

 Nếu muốn phân tích thành xích , thập , mục , nhất , tâm  vẫn được. Dùng mắt, dùng tâm lắng nghe và làm theo và hợp nhất với ý của thập phương thần thánh, thì sẽ có ĐỨC.

Có thể nói chữ “ĐỨC” quyết định hết thảy mọi thứ của con người, sâu cạn nhiều ít của đức hạnh quyết định phúc phận và vận mệnh của con người. Cũng chính như “có đức mặc sức mà ăn” mà cổ nhân thường nói đến...

Chúng ta cần rèn học chữ Đức ngay từ khi còn bé thơ và áp dụng mọi lúc mọi nơi. Đức không tự nhiên mà có mà phải tích theo năm tháng. Bởi thế tiếng Việt có từ TÍCH ĐỨC!

                                                     La Thụy sưu tầm

*


Học giả Đỗ Chiêu Đức góp ý:
 
XÍCH: là Bước Chân Trái. Cũng có nghĩa là Bước Chậm rãi. XÍCH vừa là Bộ vừa là Chữ. Khi là Bộ, thường đứng bên trái và được gọi là "Song Nhân Bàng 雙人旁". Có nghĩa là Bộ gồm có 2 chữ Nhân  chồng lên nhau . Những chữ được ghép bởi Bộ XÍCH thường chỉ về Đi Đứng, Đường xá, Hành vi của con người.
Ta còn có một biến dạng của bộ XÍCH là chữ SÁCH  (còn đọc là XÚC) là Bước chân phải, nên XÍCH SÁCH 彳亍 : Bước chân trái một cái, bước chân phải một cái là đi Tản bộ, là đi Bách bộ, đi chầm chậm, như trong bai câu thơ của Lý Chí đời Minh :
 
踟蹰横渡口Trì trù hoành độ khẩu,
彳亍上灘舟 XÍCH SÁCH thướng than chu.
 
Có nghĩa:
 
Chần chừ trước bến đò ngang,
NGẦN NGỪ bước xuống thuyền sang bến bờ.
 
Theo học giả Đỗ Chiêu Đức còn có một cách chiết tự khác về chữ ĐỨC
 
“Một hình thức khác nữa của chữ Đức  là Đức  (hay  Đức) nầy đây. Bỏ hẵn bộ XÍCH bên trái, và bộ Mục  được viết thẳng đứng hẵn hoi, hợp với chữ Thập  thành chữ TRỰC  là Ngay thẳng. Chiết tự chữ ĐỨC  nầy gồm có TRỰC  trên, TÂM  dưới. Có nghĩa: Một tấm lòng ngay thẳng ! Vâng, MỘT TẤM LÒNG NGAY THẲNG đã là ĐỨC rồi!”
 

READ MORE - CÁCH NHỚ VÀ VIẾT CHỮ ĐỨC 德 THEO HÁN TỰ CHO DỄ DÀNG - La Thụy sưu tầm

Tuesday, April 5, 2022

ĐÔNG TÀN – Thơ Lê Kim Thượng

 
 

 
ĐÔNG TÀN
 
Dẫu đi góc biển, chân trời
Người xa quê vẫn một đời nhớ quê
Hồn quê nặng trĩu tình quê
Nghìn trùng xa cách... sơn khê, giang hà...
Nhớ từng cây ớt, cây cà
Nhớ từng ngọn cỏ la đà ngậm sương
Thương quê, quay gót dặm trường
Hương đồng, hương đất... vấn vương, hiền hòa...
                                  
*
Mái trường… thơ ấu nhạt nhòa
Sân trường đỏ thắm, màu hoa học trò
Trời xanh chao nhẹ cánh cò
Bên sông có tiếng gọi đò vọng sang
Mùa vui trên cánh đồng làng
Thơm hương lúa chín nhẹ nhàng thoảng đưa
Ngày mưa, rơi nhẹ sợi mưa
Nồng nàn hương đất gió đưa ngập lòng
Hàng tre ngả bóng lòng sông
Ngàn dâu trong nắng mênh mông xanh rì
Ráng chiều tắt ánh Tà Huy
Xóm làng yên ắng... Chiều đi lặng lờ
Cố nhân - Chén rượu - Bài thơ
Nghe hồn lắng đọng trên bờ bình an
Nửa khuya gió Bấc... Đông tàn...
Sẻ chia manh áo Ngự Hàn thiết tha
Canh khuya văng vẳng tiếng gà
Canh khuya vọng tiếng Vạc xa trên trời
Lập lòe đom đóm chơi vơi
Hương hoa Thạch Thảo đầy vơi tình đầu...
               
*
Câu ca… rơi rụng xuống cầu
Hóa thân thành những trái sầu nổi trôi
Lời ru bổi hổi, bồi hồi
Thương câu Sáu - Tám... xa xôi quê nghèo
Sông trôi, dõi mắt trông theo
Nỗi sầu xa xứ... Sầu neo chân cầu
Mưa nguồn, sông đục thẩm màu
Bến thì vẫn đợi... Thuyền đâu mịt mờ
Xa quê hồn cũng dại khờ
Bước đi thì nhớ... Đứng chờ xót xa
Buồn như muôn sợi mưa sa
Hòa tan nước mắt chảy qua cuộc đời
Ngồi bên bến lạ đợi người
Tình cờ nhặt được nụ cười... chân quê
Ngồi chờ một tiếng gọi về
Bóng đời tím ngắt... lê thê nắng chiều
Bốn bề vượn hú, chim kêu
Trăm thương, ngàn nhớ... Muôn điều xót xa
Buồn riêng... Riêng một mình ta
Tri âm chưa gặp để mà... buồn chung!...
     
Nha Trang, tháng 04. 2022           
LÊ KIM THƯỢNG
 
READ MORE - ĐÔNG TÀN – Thơ Lê Kim Thượng

ĐÃ SAI TỪ ĐẦU – Thơ Nguyên Lạc


 


ĐÃ SAI TỪ ĐẦU
 
"em đã sai từ đâu?
hay đã sai từ đầu
trái cấm là trái đắng
cắn vào nên phải đau" *
 
Em đã sai từ đầu
Vì tin lời con rắn
Dụ anh ăn trái cấm
Nên ta giờ nhớ nhau
Ta bây giờ không nhau
Anh lỡ ăn trái cấm
Lỡ hôn triền môi thắm
Lỡ biết lối địa đàng
Giờ anh biết làm sao?
 
Em đã sai từ đầu
Anh có khác gì đâu?
Em dụ anh trái cấm
Vào địa đàng cùng nhau
 
Cùng nhau vào địa đàng
Nên khi ta không nhau
Làm sao mà quên được?
Cách gì không nhớ nhau?
 
Tình yêu là trái cấm
Cắn vào lắm thương đau
Môi em men rượu thắm
Không say? Làm cách nào?
 
Em đã sai từ đầu
Dụ anh ăn trái cấm
Dụ anh triền môi thắm
Phải không em, phải không?
 
Em đã sai từ đầu
Anh có khác gì đâu?
Trái cấm này trái cấm
Cảm tạ con rắn ơi!
 
Em đã sai từ đầu
Anh có khác gì đâu?
Hai ta cùng sám hối
Tội lỗi cùng chia đôi!
 
Nguyên Lạc
 
............
 
* Thơ Ngọc Thủy
 
READ MORE - ĐÃ SAI TỪ ĐẦU – Thơ Nguyên Lạc

VÌ CON LÀ HƠI THỞ CỦA BA – Thơ Vĩnh Thuyên

 
 
           Nhà thơ Vĩnh Thuyên


VÌ CON LÀ HƠI THỞ CỦA BA
 
Ba mồ côi cha từ thuở nằm nôi
Có bao nhiêu tình thương ba dành cho con hết
Con tập đi một bước ba mừng một bước
Con nói được một từ ba hạnh phúc khoe khoang
 
Con bị sốt má ba mất ngủ
Sợ đủ điều lo lắng loanh quanh
Ba vất vả chỉ mong con mạnh khỏe
Lớn nên người đừng gian khổ như ba
 
Con khôn lớn tóc giờ điểm bạc
Ba má già sức khoẻ mong manh
Tiễn con đi xa bỗng dưng nghèn nghẹn
Vì con là hơi thở của ba
 
VĨNH THUYÊN
 
*
Tên thật: Dương Văn Thạnh.
STK: 050003147761
Ngân hàng: Sacombank.
Chi nhánh Pgd Tx Hòa Thành, tỉnh Tây Ninh.
ĐT: 0913955275
CTY Tây Ninh COSINCO
610 Long Yên Long Thành Nam - Hoà Thành - Tây Ninh

READ MORE - VÌ CON LÀ HƠI THỞ CỦA BA – Thơ Vĩnh Thuyên

Sunday, April 3, 2022

THIÊN DI – Thơ Trần Mai Ngân





THIÊN DI
 
Sau những bộn bề tất bật ngày
Là tôi cùng bóng mình lặng lẽ
Đêm rất dài âm thầm chia sẻ
Vết lăn trầm đi qua - đi qua…
 
Rồi tôi như cánh chim Di mỏi
Bay đến cuối chân trời xanh ngọc
Ở đó… tôi mơ loài người sẽ học
Lẽ ở đời biết gánh vác cùng nhau…
 
Tôi mơ - ở đó đẹp những sắc màu
Để nhẹ tênh như mây trời lãng đãng…
 
Trần Mai Ngân

READ MORE - THIÊN DI – Thơ Trần Mai Ngân

NGỠ NGÀNG – Thơ Lê Phước Sinh


 
          Nhà thơ Lê Phước Sinh

 
NGỠ NGÀNG 
 
Phố giật mình thức ngủ
Hàng xóm vẫn lơ mơ
Rải rác người đi chợ,
thói quen tự thường giờ...
 
Ngoại Ô ngày xơ xác
Ổ gà ấp ổ voi
Hôm qua mưa nước đọng,
hạt tóe vướng chân người.
 
Chủ Nhật buồn đến nổi
chỉ mở hé cửa nhà
dẫu cái Dịch đã chạy,
 đồng Tiền lại trốn xa...
 
Lê Phước Sinh

READ MORE - NGỠ NGÀNG – Thơ Lê Phước Sinh

ĐỌC “ĐI THEO THỜI GIAN”, THƠ PHAN THẠCH NHÂN - Châu Thạch

 
 
 

ĐI THEO THỜI GIAN  
 
Đêm Nhan Biều
Nằm nghe
Tiếng gà gáy khuya giữa trời đêm lạnh
Tiếng gió vi vu giá rét lạnh trong lòng
Tiếng thạch sùng chắp lưởi giữa buổi tàn đông
Tiếng tơ lòng nơi quê nhà ray rứt phận đời lữ thứ
Chỉ một thoáng qua
Tôi chỉ dừng chân bên dòng đời muôn nẻo
Có chị tôi già
Ngồi nhắc chuyện một thời xa
Ngày tháng phôi pha
Tuổi thơ tôi đâu mất giữa quê nhà
Xa lắm rồi!
Ôi! Một thời giông bão
Trời đang xuân mà một chút tàn đông còn lưu lại
Gặp vội bạn bè
Gặp lại người quen
Mình chẳng nhận ra nhau
Nhưng câu chuyện xưa vẫn chưa quay về hồi kết.
 
Đêm Nhan Biều
Đêm suy tư ngồi lắng nghe mà ngẫm
Năm mươi năm xa quê
Ngồi bên chị tối nay
Khi quay về chân em còn mười ngón
Nhìn hai bàn tay mình, em còn đủ bộ ngón thong dong
Dù bao phen roi đời quất lên phận người chua chát
Nếm đắng nuốt cay xa xót cả nỗi lòng.
 
Đêm Nhan Biều
Tôi đến rồi đi thật vội vã
Một thoáng quê hương bên góc nhỏ cuộc đời
Dấu chân người ra đi
Tìm nơi xa vời vợi
Vuốt mắt nhìn trời xa xót một niềm riêng
Tôi thao thức
Cứ triền miên đêm không ngủ
Cũng muốn ghé thăm ai
Nhừng F0 đang chặn kín cửa nhà
Cửa đóng then cài
Nằm im đêm thị trấn
Buồn tênh.
 
Thôi tạm biệt
Tạm biệt sông quê
Tạm biệt quê nhà để bay về bên phố lớn
Có con đường tha hương gió bụi
Số phận nối dài theo kiếp người vùng vẫy giữa trời Nam
Xin tạm biệt
                      
                                                  Phan Thạch Nhân
 
 
Nhà bình thơ Châu Thạch
 

ĐỌC “ĐI THEO THỜI GIAN” THƠ PHAN THẠCH NHÂN       
                                                        Châu Thạch
 
 Phan Thạch Nhân là nhà thơ trong nhóm thơ Sông Quê, nhóm nầy chỉ có ba người: Phạn Thạch Nhân, Nguyễn Thị Liên Hưng và Nguyễn Thị Vĩnh Phước. Họ là người Quảng Trị, đồng môn trường Nguyễn Hoàng, ngôi trường bị tan nát và mất tên sau trận chiến mùa hè đỏ lửa năm 1972. Thơ của nhóm nầy thường viết về quê hương yêu dấu và ngôi trường tuổi thơ của họ. Gần đây, ba nhà thơ đã gia nhập thêm vào THI VĂN ĐOÀN GIỚI TUYẾN - QUẢNG TRỊ do nhà thơ Lê Mai Lĩnh chủ trì. 
  
Thi Văn Đoàn Giới Tuyến - Quảng Trị thành lập đầu năm 1960, đa số là học sinh tại trường Nguyễn Hoàng, nhiều người dã thành danh như Phạm Văn Bình,  Lê Mai Lĩnh, Chu Vương Miện, Thạch Nhân… trên văn thi đàn nước Việt. Ngày nay giới tuyến không còn nữa, nhưng nhà thơ Lê Mai Lĩnh muốn dòng văn chương quê hương còn lung linh mãi, nên ông tiếp tục điều hành và mời thêm những cây bút mới cộng tác.
  
Bài thơ “Đi Theo Thời Gian” của nhà thơ Phan Thạch Nhân viết về một đêm quay lại làng Nhan Biều, quê nhà của ông và nơi ông có đầy những kỷ niệm đẹp tuổi thơ. Làng Nhan Biều nằm ở bờ bắc sông Thạch Hản. Đối diện với làng Nhan Biều, phía  bờ nam sông Thạch Hản là Thị Xã Quảng Trị (tỉnh lỵ thời ấy) có cổ thành với 81 ngày đêm chiến trận đã phá nát thị xã nầy thành ra bình địa.
 
Châu Thạch tôi có một bài thơ “Em Nhan Biều” với khổ thơ đầu như sau: “Gió tự Nhan Biều gió thổi qua/ Thơm hương hoa cúc hương hoa cà/ Thuyền ai tách bến ngang sông Thạch/ Áo trắng đi về chung với hoa”.  Thơ viết như thế chắc ai đọc cũng hình dung được làng Nhan Biều rất đẹp. Làng có dải đất phù sa chạy dọc theo bờ bắc sông Thạch Hãn, được trồng toàn rau củ và hoa. Rau củ và hoa thu hoạch được chở qua chợ tỉnh ở bờ nam là thị xã Quảng Trị, tức tỉnh lỵ của tỉnh Quảng Trị thời bấy giờ. Sau năm 1975, tỉnh lỵ của tỉnh Quảng Trị được dời ra thành phố Đồng Hà. Các cô gái bên kia sông thời ấy, đi học mặc áo dài trắng, ngồi chung với hoa lên bến Nhan Biều qua sông Thạch Hãn đến trường Nguyễn Hoàng, Bồ Đề, Phước Môn. Ngày nay cảnh ấy không còn nữa. Bởi thế nhà thơ Phan Thạch Nhân quay về một đêm nằm nghe trong lòng trĩu nặng:
 
Đêm Nhan Biều
Nằm nghe
Tiếng gà gáy khuya giữa trời đêm lạnh
Tiếng gió vi vu giá rét lạnh trong lòng
Tiếng thạch sùng chắt lưỡi giữa buổi tàn đông
Tiếng tơ lòng nơi quê nhà ray rứt phận đời lữ thứ
   
Có lẽ đêm Nhan Biều với “Tiếng gà gáy khuya giữa trời đêm lạnh”“Tiếng gió vi vu giá rét”“Tiếng thạch sùng chắt lưỡi” đã có từ thuở xa xưa, khi nhà thơ còn tuổi thơ ở đó. Đáng ra nhà thơ nằm nghe những tiếng ấy, thấy lòng mình ấm lại bởi kỷ niệm xưa quay về trên chính quê hương yêu dấu. Nhưng không! Nhà thơ thấy “lạnh trong lòng”, thấy “ray rứt phận đời lữ thứ”! Vì sao? Rõ ràng vì dấu xưa nền cũ đã mất đi quá nhiều, không có gì đem lại cho nhà thơ niềm vui thưởng thức hương vị ngày xưa trở lại trong lòng mình.     
   
Thế rồi, dòng thơ được tiếp tục với câu chuyện về ngày tháng phôi pha với người chị già:
 
Chỉ một thoáng qua
Tôi chỉ dừng chân bên dòng đời muôn nẻo
Có chị tôi già
Ngồi nhắc chuyện một thời xa
Ngày tháng phôi pha
Tuổi thơ tôi đâu mất giữa quê nhà
Xa lắm rồi!
Ôi! Một thời giông bão
Trời đang xuân mà một chút tàn đông còn lưu lại
Gặp vội bạn bè
Gặp lại người quen
Mình chẳng nhận ra nhau
Nhưng câu chuyện xưa vẫn chưa quay về hồi kết.
 
Không có gì để bình ở những câu thơ trên vì nó rất rõ nghĩa, thế nhưng đọc nó cảm xúc tràn vào lòng ta bởi hình ảnh người chị khác chi người mẹ đã già, hình ảnh tuổi thơ đã mất đi biền biệt, hình ảnh người quen không nhận ra nhau, tất cả làm cho tâm hồn trở nên lạc lỏng, bơ vơ, hụt hẩng trong dự định tìm về nơi quá khứ vàng son để nhìn, để ngăm, để ngửi cảnh, vật, hương, vị  của một thời tuổi thơ yêu dấu.
  
Có ai như nhà thơ Phan Thạch Nhân không? Về với quê xưa chỉ được một đêm, nhưng một đêm không tận hưởng niềm vui trở lại. mà là một đêm “suy tư” và “ngẫm”. Chính đó là nỗi đau của người quay lại:
 
Đêm Nhan Biều
Đêm suy tư ngồi lắng nghe mà ngẫm
Năm mươi năm xa quê
Ngồi bên chị tối nay
Khi quay về chân em còn mười ngón
Nhìn hai bàn tay mình, em còn đủ bộ ngón thong dong
Dù bao phen roi đời quất lên phận người chua chát
Nếm đắng nuốt cay xa xót cả nỗi lòng.
  
Ngồi với chị nhưng không nghe hơi ấm truyền sang, ngồi với chị nhưng không thấy tiếng động trong vườn ngày xưa đêm hò hẹn, ngồi với chị nhưng chỉ mừng vì còn đủ chân tay. Đọc thế, ta thấy dòng thơ đủ nói lên cuộc đời nhà thơ phong trần biết là bao và quê hương chừ xa lạ biết là bao! 
   
Cuối cùng nhà thơ thổ lộ thật sự tâm trạng của mình trong đêm quay về ngủ lại trên mảnh đất thân yêu năm xưa: Thao thức, buồn tênh!.   
 
Tôi đến rồi đi thật vội vã
Một thoáng quê hương bên góc nhỏ cuộc đời
Dấu chân người ra đi
Tìm nơi xa vời vợi
Vuốt mắt nhìn trời xa xót một niềm riêng
Tôi thao thức
Cứ triền miên đêm không ngủ
Cũng muốn ghé thăm ai
Nhừng F0 đang chặn kín cửa nhà
Cửa đóng then cài
Nằm im đêm thị trấn
Buồn tênh.
 
Thôi tạm biệt
Tạm biệt sông quê
Tạm biệt quê nhà để bay về bên phố lớn
Có con đường tha hương gió bụi
Số phận nối dài theo kiếp người vùng vẫy giữa trời Nam
Xin tạm biệt
  
Tôi yêu bài thơ nầy của tác giả vì nó giống tôi. Tôi cũng đã từng quay về Quảng Trị và tôi cũng đã từng hụt hẫng bằng những câu thơ sau đây: “Tôi bật khóc quay về trong ảo não / Chiều đang lên bóng tối xóa đôi bờ / Cảnh đâu còn hồn cũ, hóa bơ vơ / Đêm sắp xuống chốn xưa, người ngơ ngác!”
  
Đọc bài thơ “Đi Theo Thời Gian” của Phan Thạch Nhân viết về một đêm quay lại với quê hương Quảng Trị, ngủ lại một đêm trong làng Nhan Biều, một làng đẹp như thơ như mơ và như mộng mà ngày xưa hương hoa của nó nơi bờ sông Thạch Hãn bên kia, theo gió bay qua bờ sông Thạch Hãn bên nầy, tôi cảm động như chính tôi là tác giả. Tôi đã tỏ lòng mình trên trang facebook của ông bằng mấy câu thơ sau đây:
  
“Đêm Nhan Biều”
Một bài thơ tâm sự
Kỷ niệm xưa và chốn cũ bây giơ
Tiếng gió đêm buồn trong cả bài thơ
Có tiếng chảy sông khuya dòng Thạch Hãn
Tôi đọc nó nên lòng tôi nhớ bạn
Nhớ trường xưa và nhớ tuổi thanh xuân
Cảm ơn nhà thơ, cây bút đã từng
Sống nơi ấy, nơi tôi hằng vui sống!
 
Cảm ơn quý vị đã đọc và chúc quý vị nhiều niềm vui an lạc!
                                                                                                               Châu Thạch

READ MORE - ĐỌC “ĐI THEO THỜI GIAN”, THƠ PHAN THẠCH NHÂN - Châu Thạch

Saturday, April 2, 2022

TỰ TÌNH VỚI QUÊ HƯƠNG - Thơ Phan Thạch Nhân

Nhà thơ Phan Thạch Nhân


TỰ TÌNH VỚI QUÊ HƯƠNG

Phan Thạch Nhân


Nhớ lắm quê mình đất Triệu Phong

Bởi tại sinh ra kiếp tang bồng

Đôi lần tìm lại qua lối cũ

Phố đẹp người xinh tựa hoa hồng

Thạch Hãn sông quê chiều man mác

Mạn thuyền ai gõ hẹn rong chơi

Chèo qua chợ Sãi ăn nem lụi

Mới uống mấy ly chếnh choáng đời

*

Triệu, Hải song hành đôi bạn thân

Đi qua chạy lại thế mà gần

Hải Lăng tôi ghé thâm bia mộ

Đại lộ u buồn đứng lặng câm

Số phận cong queo thời niên thiếu

Lửa cháy đời ta chuyện đã rồi

Thôi ghé làng xưa gò cát trắng

Bánh ướt Phương Lang nhớ suốt đời

*

Du lịch tham quan Cửa Việt mà

Lắng nghe biển dạo khúc tình ca

Gio Linh ơi! Quê mình đẹp lắm

Ngắm hoài cồn cát rộng bao la

Đứng trước biển xanh mình nhỏ bé

Ru đời trên đất mẹ đêm thâu

Mai xa Cửa Việt lên thăm huyện

Không quên ăn bánh sắn Chợ Cầu

*

Hướng Hoá bây giờ đã khác xưa

Khe Sanh - Lao Bảo đẹp dư thừa

Hoa tím ven đường thêm quyến rủ

Tiếng hò ai đó vọng đong đưa

Thị trấn xinh xinh chiều phố núi

Dập dìu điệu nhạc vướng hồn ai

Giọt đắng níu chân đời phiêu lãng

Đi xa mà vẫn nhớ nhau hoài

*

Nhớ ghé về thăm huyện Đakrông

Qua chiếc cầu treo gió mênh mông

Đồi núi vùng cao chiều xuống thấp

Chim hót tìm nhau lạc giữa đồng

Tìm em cô gái hái hoa rừng

Để kịp quay về bản PaCô

Vân Kiều em hởi chiều biên giới

Mi cong, má đỏ đẹp mơ hồ

*

Hiếu giang ơi! Dừng chân chiều hạ

Cam Lộ đây rồi nắng rát da

Chợ Phiên ngày ấy giờ đâu nhỉ?

Đi mãi tìm hoài lạc lối ra

Đến Cùa thăm lại chút hoang vu

Đất đỏ vùng cao gió mịt mù

Uống nước chè xanh say tình nghĩa

Đợi bạn về chơi đãi gà Cùa

*

Vĩnh Linh ngoài ấy xa xôi quá

Chưa có một lần tôi ghé qua

Nghe đâu bom đạn thời chinh chiến

Cày nát một thời thêm xót xa

Có gặp một o ở Đông Hà

Ba lô nặng trĩu vượt đường xa

Quê o Vĩnh Thuỷ người nho nhỏ

Theo nhau Nam tiến đến Biên Hoà

***

Quê nhà tôi có bao nhiêu đó

Những địa danh xưa tự thuở nào

Địa đầu giới tuyến miền gian khổ

Mưa - lụt, hè sang vướng gió Lào.


Saigon tháng 4/2022

Phan Thạch Nhân

<phanthachnhan@gmail.com>



READ MORE - TỰ TÌNH VỚI QUÊ HƯƠNG - Thơ Phan Thạch Nhân

LẠY TRỜI... – Thơ Tịnh Bình

 
 
                                   Nhà thơ Tịnh Bình


LẠY TRỜI...
 
Lạy trời đừng múc nắng chan
Cá ngoi bờ cạn đồng làng hoang vu
Se lòng ngõ vắng lời ru
Sương chiều đọng nhánh mù u tủi lòng
 
Lạy trời đừng sa mưa giông
Chim non ngóng mẹ đằng đông chưa về
Bếp hờn củi ướt cơm khê
Ngậm ngùi mái lá vân vê khói buồn
 
Lạy trời đừng giọt mưa tuôn
Ướt đôi cánh mỏng chuồn chuồn vụt bay
Bờ đê vấn vít cỏ may
Thương người tần tảo cấy cày hong phơi
 
Thuận mưa vừa nắng ai ơi !
Cơm thơm dẻo hạt ơn trời ấm no
Lấm bùn mà vẫn thơm tho
Áo tơi bạc thếch sáng lòa nghĩa nhân...
 
TỊNH BÌNH
(Tây Ninh)

READ MORE - LẠY TRỜI... – Thơ Tịnh Bình

TRÍCH: TÌNH KHÚC TẶNG BẠN BÈ – Thơ Khaly Chàm


 


trích: tình khúc tặng bạn bè

 
.lời thiên cổ vọng
 
lời thiên cổ vọng xa xăm
đất đai dọn chỗ ta nằm ngát hương
oằn vai nặng gánh tang thương
thấy ta khát giữa khói sương mơ hồ
 
 
.xanh miền cỏ hoang
 
thời gian réo gọi hư vô
sương bay trắng tóc giang hồ tiền khiên
mai sau tìm gặp lửa thiêng
tro tàn cõi hoá xanh miền cỏ hoang
 
 
.ru hồn cát bụi
 
khúc âm xưa bật phím đàn
ru hồn cát bụi cưu mang phận người
ru ta ly rượu mồ côi
ru tình lỗi nhịp một đời nhớ, quên
 
khaly chàm
 
READ MORE - TRÍCH: TÌNH KHÚC TẶNG BẠN BÈ – Thơ Khaly Chàm

Album Thơ Tổng Hợp phần 4: QUAY VỀ - Phạm Bá Nhơn

READ MORE - Album Thơ Tổng Hợp phần 4: QUAY VỀ - Phạm Bá Nhơn