 |
| Nhà thơ Phan Thạch Nhân |
TỰ
TÌNH VỚI QUÊ HƯƠNG
Phan Thạch Nhân
Nhớ
lắm quê mình đất Triệu Phong
Bởi
tại sinh ra kiếp tang bồng
Đôi
lần tìm lại qua lối cũ
Phố
đẹp người xinh tựa hoa hồng
Thạch
Hãn sông quê chiều man mác
Mạn
thuyền ai gõ hẹn rong chơi
Chèo
qua chợ Sãi ăn nem lụi
Mới
uống mấy ly chếnh choáng đời
*
Triệu,
Hải song hành đôi bạn thân
Đi
qua chạy lại thế mà gần
Hải
Lăng tôi ghé thâm bia mộ
Đại
lộ u buồn đứng lặng câm
Số
phận cong queo thời niên thiếu
Lửa
cháy đời ta chuyện đã rồi
Thôi
ghé làng xưa gò cát trắng
Bánh
ướt Phương Lang nhớ suốt đời
*
Du
lịch tham quan Cửa Việt mà
Lắng
nghe biển dạo khúc tình ca
Gio
Linh ơi! Quê mình đẹp lắm
Ngắm
hoài cồn cát rộng bao la
Đứng
trước biển xanh mình nhỏ bé
Ru
đời trên đất mẹ đêm thâu
Mai
xa Cửa Việt lên thăm huyện
Không
quên ăn bánh sắn Chợ Cầu
*
Hướng
Hoá bây giờ đã khác xưa
Khe
Sanh - Lao Bảo đẹp dư thừa
Hoa
tím ven đường thêm quyến rủ
Tiếng
hò ai đó vọng đong đưa
Thị
trấn xinh xinh chiều phố núi
Dập
dìu điệu nhạc vướng hồn ai
Giọt
đắng níu chân đời phiêu lãng
Đi
xa mà vẫn nhớ nhau hoài
*
Nhớ
ghé về thăm huyện Đakrông
Qua
chiếc cầu treo gió mênh mông
Đồi
núi vùng cao chiều xuống thấp
Chim
hót tìm nhau lạc giữa đồng
Tìm
em cô gái hái hoa rừng
Để
kịp quay về bản PaCô
Vân
Kiều em hởi chiều biên giới
Mi
cong, má đỏ đẹp mơ hồ
*
Hiếu
giang ơi! Dừng chân chiều hạ
Cam
Lộ đây rồi nắng rát da
Chợ
Phiên ngày ấy giờ đâu nhỉ?
Đi
mãi tìm hoài lạc lối ra
Đến
Cùa thăm lại chút hoang vu
Đất
đỏ vùng cao gió mịt mù
Uống
nước chè xanh say tình nghĩa
Đợi
bạn về chơi đãi gà Cùa
*
Vĩnh
Linh ngoài ấy xa xôi quá
Chưa
có một lần tôi ghé qua
Nghe
đâu bom đạn thời chinh chiến
Cày
nát một thời thêm xót xa
Có
gặp một o ở Đông Hà
Ba
lô nặng trĩu vượt đường xa
Quê
o Vĩnh Thuỷ người nho nhỏ
Theo
nhau Nam tiến đến Biên Hoà
***
Quê
nhà tôi có bao nhiêu đó
Những
địa danh xưa tự thuở nào
Địa
đầu giới tuyến miền gian khổ
Mưa
- lụt, hè sang vướng gió Lào.
Saigon
tháng 4/2022
Phan
Thạch Nhân
<phanthachnhan@gmail.com>