Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Saturday, May 23, 2015

MANG VIÊN LONG VÀ NỖI NHỚ - Hoài Huyền Thanh



Tác giả Hoài Huyền Thanh


Hoài Huyền Thanh
                     
MANG VIÊN LONG VÀ NỖI NHỚ

Tôi biết nhà văn Mang Viên Long trước cuộc bể dâu 1975. Lúc đó, tôi còn trẻ dại lắm, kém anh non một thập niên. Năm 1968, tôi chỉ mới học đệ tứ, còn nhà văn Mang Viên long đã góp mặt trên văn đàn và được nhiều người ngưỡng mộ.

Nhà văn Mang Viên Long.
(FaceBook)
Rồi thật tình cờ ngày 12.10.2014, tôi “sắm vai” đại diện cho người bạn thơ thân thiết ở đất Tây Đô đến Café Lọ Lem dự buổi ra mắt tập tiểu luận & tùy bút Tôi Đến Với Phật và được quen biết anh từ đó.Tôi đọc hết cuốn Tôi Đến Với Phật rồi tìm đọc bài của anh trên các web Văn Nghệ QuảngTrị, Hoadongphuong, Hương Quê Nhà, Việt Văn Mới, Vanchuongviet, Phamcaohoang, Trietvan…, rồi thư đi tin lại thân thiết với nhau từ lúc nào không hay.

Truyện ngắn của anh có nhiều nét riêng … nhưng có lẽ sau Dì Lucia, tôi đặc biệt bị cuốn hút bởi hồi ký Như Áng Mây Trôi. Đời người như áng mây trôi… Có những áng mây thong dong, đẹp ngời ngời lộng lẫy, nhưng cũng có những áng mây xám xịt,  trĩu nặng nỗi buồn long đong, cơ nhỡ.

Đọc xong bốn chương đầu của hồi ký Như Áng Mây Trôi, nỗi buồn không căn cớ xâm chiếm hồn tôi. Tôi hình dung một cậu bé tám tuổi trong một đêm khuya nắm chặt tay chị mình thảng thốt, liêu xiêu chạy đi trong dòng nước lũ. Tám tuổi mất mẹ, sống cù bất cù bơ, thèm một ánh nhìn thương mến, một vòng tay ấm áp chở che chắc là khổ lắm! Chiếu rọi lại đời mình, tôi chợt thấy sao mà có sự trùng hợp lạ kỳ! Tám tuổi tôi cũng rời quê nhà… ở nhờ nhà bà con đi học, vất vả, ê chề với miếng cơm ăn chực! Cái chết của người mẹ làm tác giả hụt hẫng. Chiếc áo dài nhung của người mẹ để lại được tác giả sửa lại thành áo sơ mi ngắn và trân quý mặc nhiều năm liền. Tôi nhớ lại, mẹ gởi lên nhà cậu cho anh em tôi hai đồng bạc, tôi cất hoài không dám xài dù thèm chiếc bánh mì ngọt hình con cua đến chảy nước miếng. Tôi để dành hai đồng, lâu lâu lấy ra nhìn như thấy mẹ đang gần mình trong gang tấc, rồi tưởng tượng không biết mẹ còn sống được bao lâu và khóc! Mẹ tôi cũng bị bệnh phổi nên sống cách ly các con. Cùng tâm trạng, cảm giác thấm thía làm sao! Tôi hiểu được mặc chiếc áo mẹ từng mặc, tác giả đặc biệt hạnh phúc như thế nào! Cả một khoảng đời ấu thơ của tác giả và của tôi chùng chình trong tôi nỗi nhớ. Không gì ghi dấu ấn buồn hơn một tuổi thơ bất hạnh! Rồi trận đòn dự cảm theo đôi mắt giận dữ của người anh đã làm tác giả chạy mải miết, mong nương nhờ cửa Phật, khiến cháy bỏng lòng tôi nỗi cảm thông vô bờ. Năm tôi ba tuổi, một buổi xế chiều mẹ đưa ba anh em tôi chạy trốn khỏi người cha không còn trách nhiệm gì với gia đình và đang tâm làm khổ một người phụ nữ tá điền mà mẹ tôi thương quý. Mẹ tôi nhường lại hạnh phúc cho cô ấy và ra đi:

“ Gánh hàng rong neo dài con phố nhỏ.
Mưa lâm thâm thất thểu dáng mẹ gầy.
Ế ẩm chợ đời gió rét chiều nay
Cơm rượu nếp các con ăn đỡ dạ.

Nhường tất cả đem ba con chạy trốn.
Mưa gió dập vùi dòng dõi thiên kim.
Cô gái tá điền xinh đẹp ngoan hiền
Đời lầm lỡ mẹ chạnh lòng thương cảm.

Dẫn các con đi hai bàn tay trắng
Ba mươi tuổi đời lao lực lao tâm.
Lặng lẽ bên thềm người mẹ đơn thân
Dạy chúng con lòng bao dung nhân ái

Sống là yêu thương không mang thù hận
Con cô tá điền là các em con
Mẹ ơi mẹ! ba mươi năm lận đận
Chúng con hai dòng gộp một tình thâm

Không còn mẹ nhiều đêm mưa thức trắng
Thương nhớ mẹ hiền nước mắt tuôn rơi
Nốt nhạc cuộc đời mẹ xin dấu lặng!
Hạnh phúc cho người thương quá mẹ tôi!!!”

Liên tưởng đến cái lạnh se người, mùa đông không chăn chiếu, không áo ấm đêm về…, bụng dạ cồn cào vì thiếu ăn lại chịu sự chì chiết của người chủ nhà trọ mỗi khi cầm đủa …, sao mà xót xa, tủi phận quá! Tác giả mồ côi mẹ, suốt đời mang theo trong lòng tình yêu thương của người mẹ và lòng tôn kính với người cha sớm khuất núi. Còn tôi, có cha mà như trẻ mồ côi cha, để người mẹ đáng thương phải một đời tần tảo nuôi con trong tủi phận. Để rồi bốn mươi năm sau, tìm về quê nội mờ mịt nẻo nào xa:

“Sau hơn bốn mươi năm, ta thắp nén hương mờ lệ
Kính cáo từ đường, thăm viếng mộ ông bà
Lẩn quất tâm tư: Ai trả cho ta một thời thơ dại
Cõng những nỗi niềm tê tái, trẻ không cha!

Hơn hai mươi năm mẹ giấu bài ca lỗi nhịp
Thảng nhớ tiếng gà trưa táo tác long đong
Ai trả mẹ ta hơn mười ngàn ngày đắng cay lầm lũi
Hơn mười ngàn đêm vò võ bến không chồng!

Ta dật dờ như lục bình trôi mãi miết
Dòng thời gian tan tác những ngày xanh
Hơn bốn mươi năm ngày ngỡ ngàng ly biệt
Mù mịt chốn quê xưa, sao trở lạị đoạn đành!

Mây xanh thắm hòa trời xuân đơm lộc biếc
Đau đáu lòng ta ánh mắt mẹ trối trăn
Hạnh phúc cho người mẹ chọn một đời ly biệt
Hà cớ gì ta trĩu nặng nỗi băn khoăn!”

Dù xa mẹ, sống trong cực khổ, nhọc nhằn nhưng trong lòng anh em tôi, mẹ vẫn sống còn lay lắt ở miền quê đầy bom đạn, tằn tiện gởi lên cho anh em tôi những trái xoài thanh ca vườn nhà, thanh mảnh mà ngọt đậm đà. Chúng tôi ăn trong nước mắt đổ dài vì nhớ mẹ…

Đọc đến đoạn tác giả tả cảnh đói khổ phải ra đồng mò cua bắt ốc, hái rau dại cầm cự cho qua cơn đói thiếu cơm, có đâu thịt cá, nước mắt tôi chảy dài vì thương nhớ mẹ. Hình ảnh mẹ tôi với chiếc nón lá rách, gánh một gánh cơm rượu, xôi vò oằn vai đi bộ nhiều cây số đường làng rao bán, mời ăn. Khi ế hàng, chúng tôi ăn cơm rượu thay cơm và trong ánh sáng nhờ nhờ, lũ sán say men rượu theo đường miệng của những đứa trẻ nằm oặt què oặt quại đầy chăn chiếu. Chúng tôi sợ hãi khóc thét lên còn mẹ tôi luôn tay dọn dẹp, buồn rầu thở than: Tận đời rồi… thương quá các con tôi! Và khi được gởi về ở với cậu dì, tôi đã quyết tâm cõng chữ vượt qua số phận!

Tôi còn nhiều tâm tư lắm khi đọc xong NHƯ ÁNG MÂY TRÔI (về những chặng đời thăng trầm, bất hạnh, và nhất là những nổ lực dâng hiến của anh) nhưng lực bất tòng tâm, xin sẻ chia với tác giả từng ấy nỗi niềm đồng cảm, trăn trở. Nhân đây, xin mạo muội gửi đến tác giả một bài thơ như món quà của người phương xa.

CŨNG CHỈ LÀ GIẤC MƠ THÔI!

Tôi mơ tình thâm mộng tình thâm
Tình anh em sáng lộng ánh trăng rằm
Tôi mơ đựơc yêu thương ấp ủ
Xoa dịu mảnh đời côi cút long đong
Như gió bão tràn qua bờ hy vọng
Lời dịu êm ai nở ném đâu rồi!
Giấc mơ tôi một đời không có thật
Tím hoàng hôn chao chác dáng chiều rơi!
Trôi còm cõi tháng năm dài lận đận
Thầy thợ chia nhau số phận lụi tàn
Trăm nỗi khổ còn một phương dung chấp
Cám ơn đời cho cõi Phật ơn ban
Trên đỉnh sa mù” còn “có những mùa trăng” 
Dấu nỗi nhớ trong “trái tim còn lại” 
Biển có hai” người nên “mùa thu trống trải” 
Lẻ loi buồn “người giữ cầu bến sông” 
Như áng mây trôi” lang thang lỗi hẹn
Điều bất ngờ đã đến” “cảm ơn nhau” 
Dành “đóa hồng cho người yêu" buồn hiu hắt
Phố người”, nhớ “mùa xuân ở trên cao” 
Quán café Tulip”, “một thời để yêu thương” 
Nhớ “Ông già - con chim Hoàng ly”  trong mộng
Người giữ bản thảo”, ta chờ mong vô vọng
Chuyên chở cuộc đời “như những giọt sương
Tôi đến với Phật” lòng còn nhiều khao khát
Hiểu “Dì Lucia” để “hỏi lại chính mình” 
Có hay không một tình yêu thuở trước
Hay “cũng chỉ là giấc mơ” không có thật giữa bình                                                                                   minh?

*Ghi chú: Những từ in đậm là tên những tác phẩm của nhà văn MVL     
                               
                                     Sài Gòn, vào hạ 2015 
                                                HHT
                                                        


READ MORE - MANG VIÊN LONG VÀ NỖI NHỚ - Hoài Huyền Thanh

MÙA TRĂNG CŨ - thơ Hoàng Anh 79

Tác giả Hoàng Anh 79


Hoàng Anh 79

MÙA TRĂNG CŨ

Ta đi buớc nhỏ âm thầm
Mớ hành trang vác đời lầm lỡ ta
Gởi tình về phía mù xa
Mai rời thành phố đèn nhòa bóng đêm

Xa em xa mái tóc mềm
Mà chưa chải hết buồn riêng cuộc đời
Còn không tiếng hạc cuối trời
Của mùa trăng cũ rã rời cánh bay

Bỏ rừng chim lạc dấu mây
Ta đi đếm tuổi tháng ngày quạnh hiu
Bể dâu thay áo đã nhiều
Tình như sợi khói thuơng yêu không về

Ruợu tình cạn chén môi tê
Nghe hoang phế giữa cơn mê rũ tàn
Thôi em cứ buớc sang ngang
Lá thề xưa đốt phũ phàng tóc tơ

Suơng giăng vây kín nẻo chờ
Thời gian từng giọt hững hờ qua tay
Xa em là hết kiếp nầy
Thì xin cúi mặt đến dài kiếp sau!

                         Ngày 17/5/2015
                                HA79
            homanhphihung.mt@gmail.com


                                                        


READ MORE - MÙA TRĂNG CŨ - thơ Hoàng Anh 79

VÔ ĐỀ - thơ Hạnh Phương


READ MORE - VÔ ĐỀ - thơ Hạnh Phương

RUỘNG CHỮ - thơ Võ Văn Hoa



Tác giả Võ Văn Hoa











Võ Văn Hoa

RUỘNG CHỮ

Gác kiếm về cày ruộng chữ
Mùa xuân tươi rói nắng hồng
Đời vui được làm khách lữ
Được về thăm mỗi bến sông!

Gác kiếm xới ngàn trang sách
Cày trên thư tịch bao đời
Gương xưa những bàn tay sạch
Giật mình nghe tiếng à ơi!

Ruộng sâu đon từng vuông mạ
Ruộng cạn lúa sạ gieo hàng
Soi mình trong từng bóng chữ
Thầm mong điếu đóm mùa vàng!

Gác kiếm về cày ruộng chữ
Vẳng nghe chim sẻ trên đồng
Mỗi sớm cà phê thế sự
Thơ tràn mọi nẻo mênh mông!

                      Xuân 2015

                          VVH



Địa chỉ :VÕ VĂN HOA
203 - Hùng Vương - Thị trấn Hải Lăng- huyện Hải Lăng- Quảng Trị
ĐT: 0914127685
READ MORE - RUỘNG CHỮ - thơ Võ Văn Hoa

Friday, May 22, 2015

CHÙM THƠ ĐẶNG XUÂN XUYẾN


                              Tác giả Đặng Xuân Xuyến


MƠ TRĂNG

(Tặng T.T.Q.T)

Em rướn mình hà hít nụ hôn anh
Tê tái lắm. Cuộc tình mình thật tội
Môi khóa môi mà sao xa vời vợi
Đêm cuống cuồng khỏa lấp nỗi chơi vơi.

Anh vùi mình giấu vội lệ rơi
Tim rời rã giữ cõi hồn trống vắng
Câu yêu đương nửa chừng nghẹn đắng
Đêm rã rời lẩn khuất ánh trăng thanh.

Anh ngại ngùng khi em chợt hỏi anh
“Anh hạnh phúc hay chỉ lời chót lưỡi”
Biết nói sao để không thành giả dối
Rưng rức buồn...
Day dứt giấc mơ trăng.

Hà Nội, đêm 02 tháng 09 năm 2014
 
 
 
 SAY YÊU

Tặng T.L.A 

Yêu thương nhé. Một lần thôi. Là đủ
Ta đâu cần gian díu giữa nhân gian
Uống nữa đi. Đây rượu ngọt. Môi mềm
Đêm lạnh lắm đừng để ta lẻ bạn.

Nào nâng chén cho sầu sầu rũ bỏ
Trút áo xiêm cho đêm bớt ngại ngần           
Đây rượu nồng, men ủ đã nhiều năm
E ngại thế... Làm sao ta chẳng giận.

Thì ta biết thuyền em chưa bến đậu
Giấu mơ hoang vật vã đợi phong cuồng
Ta nhốt mình đằng đẵng mấy mùa ngâu
Nén lơi lả loạn điên nơi cõi mộng.

Ừ thì rượu. Ừ thì thơ. Ừ mộng đẹp
Ừ thì say cho hỉ hả phong trần
Đêm phập phồng, ngực nõn hứng trăng non
Môi đón lưỡi uống hương tình bất tận.

Yêu thương nhé
Một lần thôi. Là đủ
Ta đâu cần gian díu giữa nhân gian...

Hà Nội, đêm 11 tháng 04 năm 2014


EM

Ta gạ em cạn chén
Thế là em cạn ta
Nửa đời ta trễ hẹn
Em nồng nàn đốt ta.

Run rẩy, em ghì ta
Quấn vào ta hoang dại
Thẫn người, ta ngây dại
Uống em từng giọt say.

Trời đất như cuồng say
Ngả nghiêng theo nhịp phách
Nửa đời trai trinh bạch
Em nhuộm ta ngả màu.

Hà Nội, đêm 21 tháng 01 năm 2015
READ MORE - CHÙM THƠ ĐẶNG XUÂN XUYẾN

Thursday, May 21, 2015

TRANH VÀ HOA SIM - tản văn của Nguyễn Đặng Mừng

           


Nguyễn Đặng Mừng

TRANH VÀ HOA SIM

                                                      
Cỏ, không phải cỏ, tranh ấy mà.

Quê tôi gọi là tranh, không phải cỏ tranh, như một bức vẽ về một thời xa mà không xưa.

Muốn ngon thì ăn cỗ
Muốn khổ thì đi tranh.

Đi tranh, nghe có vẻ thơ mộng thế, thực ra đó là một trong những công việc nhọc nhằn nhất của nông dân.

Có ông trạng nào đó đi cắt tranh, cắt luôn cái đuôi cọp, lúc gánh tranh về nhà phơi mới biết. Những nông dân quê tôi, những người nói trạng dễ thương đó, con cháu thương đến bây giờ. Không  tiếu ngạo kiểu đó chắc đời họ buồn, buồn lắm. Những lều tranh phập phồng trong gió Nam Lào, run rẩy trong mưa bấc, ôm trong lòng những số phận hẩm hiu tủi nhục mang mác câu hát buồn đau: Mùa đông thiếu áo, hè thời thiếu ăn. Đến ngày tranh mòn rui mọt lại cùng nhau cơm đùm gạo bới lên rừng cắt tranh. Tranh như một phần đời của nông dân. Những năm chiến tranh không lên rừng được, đành lòng trồng tranh trên những khoảnh ruộng nương ít ỏi, ăn đói đi một chút để được thêm chút ấm dưới mái nghèo. Nhà dột cột xiêu là nỗi lo không kém gì cơm áo. Đánh tranh lợp nhà là việc con nhà nông phải biết. Đi làm rể mà không biết đánh tranh chẻ lạt là mất vợ như chơi. Hom để đánh tranh dài chừng 1,5 mét, được chẻ từ những thanh tre đã được ngâm nước, chống mối mọt.  Tranh săng thường được đánh (bện) hom sáu, tranh tót (rạ) chỉ đánh hom bốn.  Một người thạo đánh tranh một ngày có thể đánh được tám chục tranh.

Qua mùa nam nắng người nông dân lo sửa sang nhà cửa để chống chọi với mưa bão lụt lội. Bà con xóm giềng giúp gia chủ người một ngày công lợp lại mái nhà. Tùy theo lợp dày thưa, mái  tranh thường vài ba năm lợp lại một lần. Người lợp tranh cũng phải thuộc bài: Xỏ mặt bắt trái, để không bị sừng trâu. Múi lạt phải buộc chặt, khít khao ôm thanh rui, bong dây là bị người đúng dưới nhắc nhở. Một mái tranh lợp đúng bài bản nhìn lên đều tăm tắp.

 Hòa bình,  trở về quê, nhà cửa đổ nát.  Lại trở về thời cha ông, lên rừng cắt tranh. Những đồi sim chạy theo con đường ngoằn ngoèo ký ức tuổi thơ và câu hát,  màu tím hoa sim tím cả chiều hoang biền biệt. Những đồi tranh  phơ phất bông trắng lẫn vào những bụi sim tím ngắt lòng, bông tranh như những vành khăn tang quấn lên đầu thiếu phụ SIM. Màu tím… màu tím ấy, sau mùa hoa tím hoang hoải những vùng đồi  sẽ cho những quả chín mọng nước tím đen. Trái sim là của trời cho, là loại trái cây dại hào phóng với những người đi  tranh đi củi. Những mối tình đau thương quắt queo dưới ngọn gió Nam Lào hực lửa, qua bao đồi hoang khát cháy, vẫn sắt son chia sớt, tìm nhau:

Đói lòng ăn nửa trái sim
Uống lưng bát nước đi tìm người thương.

Phải chăng khi viết:

Những ruộng đói mùa những đồng đói cỏ
Những đồi sim không không đủ quả nuôi người

Nhà thơ Chế Lan Viên cũng từng khắc khoải một tấm  lòng CỎ và SIM.

Những chân đồi thoai thoải, sim thường mọc lẫn vào cỏ tranh.  Hai loại cây hai bản sắc trái ngược lại mọc chung với nhau, hài hòa da diết. Tranh và sim ở những triền dốc thường có chất lượng: Tranh thì săn chắc, sim thì hoa trái trĩu cành. Ở thung lũng ẩm thấp, cây sim to lớn nhưng không đơm hoa kết trái, chỉ để làm củi. Sim sinh ra để tỏa hương sắc, cho đời trái mọng, không để làm củi. Tranh cũng thế, đất tốt cho cây tốt nhưng không dùng được, dễ mối mọt.

Năm tháng đi khai hoang vùng đồi trung du để trồng sắn, nông dân sợ nhất là cây cỏ tranh. Những củ sắn  quắt queo bằng ngón tay cái bị rễ tranh đâm xuyên qua, như những mũi tên đâm vào lòng người dân quê khốn khổ. Để phá cỏ tranh tốt nhất là trồng khoai lang. Thiên nhiên rất lạ lùng, cây khoai lang thân củ mềm mại thế lại triệt được cỏ tranh. Muốn tận diệt cỏ tranh cách tốt nhất là đánh vồng khoai lang, một tháng sau khoai xây bàng thang, dùng cuốc văm thêm một lần những chồi tranh còn sót, khoai phủ vồng là tranh không lên nổi.

Hai loại cây tượng trưng cho vùng đất và người, nơi  cày lên sỏi  đá,  vẫn trải lòng với những tình yêu. Nơi có những mối tình buồn hoang hoải màu sim, ngút ngàn cỏ tranh đó, nhắc con người luôn chung thủy với quê nghèo. Đừng bao giờ quên những năm chiến tranh, mái tranh bắt lửa cháy ngút xóm làng. Lửa ngọn  quằn quại cháy rát lòng người, bao bà mẹ nhìn gia tài thiêu rụi hưng hức khóc. Tiếng ù ù của gió Nam Lào hất tung những mái tranh bốc lửa. Gia tài cha ông để lại may ra còn chiếc cối đá sứt tai. Bao chàng trai rắn rỏi khắc khổ miền Trung  bỏ quê vào Nam ra Bắc, để lại những mái tranh nghèo xác xơ hoang vắng. “Nửa đêm thanh vắng không một bóng trai, có tiếng o nghèo thở dài…”*.

Chiến tranh bỏ quê đã đành, hòa bình rồi cũng không sống nổi,  lại bỏ làng đi xa, để lại tiếng o nghèo thở dài* dưới mái tranh vỗ về trẻ thơ bùi ngùi*. Để rồi khi tóc muối tiêu, lang bạt quê người, ngồi nhớ về một mái nhà tranh, một vùng quê vời vợi màu sim.

            
Mây trắng bay về phương xa lắm           
Toát trắng hồn tranh hoa phất phơ             
Bạn bè tóc trắng nhìn mây hát             
Hoa tím đồi sim nhớ người xưa.

          
Bạn bè mỗi năm mất đi vài đứa, đứa đòi đưa về làng để gần ông bà, đứa nằm lại nơi đất khách mãi mãi. Dù thế nào, đừng quên nghe anh nghe chị: Quê hương anh nghèo lắm ai ơi…**

*  Lời trong bài hát Quê Nghèo của NS Phạm Duy
** Lời trong bài Tiếng Sông Hương của NS Phạm Đình Chương

                                                                                  NĐM
                                                        
Đã đăng trên Báo Doanh Nhân Sài Gòn.
READ MORE - TRANH VÀ HOA SIM - tản văn của Nguyễn Đặng Mừng

ĐÓI SÁCH - Thơ Nguyễn Khôi



Tác giả Nguyễn Khôi. Sinh 1938.
Quê: Phường Đình Bảng, thị xã Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh.
Đ/c: 39/259 phố Vọng, quận Hai Bà Trưng - Hà Nội. 



  ĐÓI SÁCH
 (Tặng Ngộ Không)
                   -----
"Vạn khoảnh lương điền
 Thiên kim dụng tử
 bất như nhất Kinh " (1)
                   Gia ngữ
                          
Đói Sách,
Mình mò lên Nguyễn Xí  (2)
Sách chui, sách lậu bán vỉa hè
Bạn đùa :
-" Sách ai xuất bản, Người ấy đọc
Ai đứng giảng Đạo, Người ấy nghe" !
Này nhé :
-Sách Nga Xô Viết bày hoành tráng
thỏa mãn mấy Cụ nhớ Liên Xô,
Sách phía cụ Mao sao vắng hẳn ?
toàn truyện Sử Tàu bán như cho,
Tử vi - Tướng số tha hồ mở
"Ngôn tình" câu bọn nhóc ngây thơ,
"Thơ mới" được phen đua tái bản
"Tự lực Văn đoàn" thỏa xuất kho ,
"Kinh điển Mác- Lê" thành xưa- hiếm
dễ mua là "Nhật ký trong tù" v.v...
Nhơ mơ : sách đã thành hàng hóa
"Nhã Nam", "Nhà Trẻ" ...(3) phất ăn to
"Văn Hóa Thông Tin" (4) chừng đã chết ?
"Đông Tây" (5) khôn khéo lựa ra lò...
Chao ôi,
Thời buổi "Thế giới phẳng"
Quá thừa "Dân chủ" với "Tự Do"
cứ vào @ là đủ thứ
Tây, Ta, Tàu ,Nhật ...ĐỌC tha hồ ? !
Ấy thế, 
xem ra còn ĐÓI SÁCH
-Sách "Dạy làm Người"
kiếm chẳng ra...
a , ha...!!!

                       Hà Nội 19-5-2015
                           Nguyễn Khôi
----
(1)Vạn thửa ruộng tốt và nghìn vàng 
để lại cho con,không bằng để lại một cuốn Sách.
(2)Phố sách Nguyễn Xí bên cạnh phố Tràng Tiền- Hà Nội.
(3) (4) (5) tên các Nhà Xuất bản Nhã Nam, Nxb Trẻ, nxb Văn Hóa Thông Tin,
nxb Đông Tây...

READ MORE - ĐÓI SÁCH - Thơ Nguyễn Khôi

Wednesday, May 20, 2015

CHÙM THƠ NHẬT QUANG



Tác giả Nhật Quang














DẤU YÊU

Ta về ân ái cùng thơ
Đêm say nhuộm tím tình mơ dập dờn
Gió xô trăng lệch dỗi hờn
Dấu yêu còn đọng... ngõ hồn lênh đênh.


LỐI CŨ

Lang thang lối cũ mờ sương
Lung linh rực đóa Quỳnh hương đợi chờ
Em còn ấp ủ tình thơ
Cho lòng ai ngát hương mơ ngạt ngào.



Anh như sông chảy không mùa
Khát khao con sóng hai bờ thời gian
Em như bướm lượn hoa đan
Bỗng dưng đậu xuống ...sóng tràn bờ thương.

                                              Nhật Quang
                                              (TP. HCM )

READ MORE - CHÙM THƠ NHẬT QUANG

KHÔNG ĐỀ - Thơ Phan Thạch Nhân

 
           Tác giả Phan Thạch Nhân



KHÔNG ĐỀ

Ai hát rứa? Với nỗi buồn hoa phượng
Khi ve kêu réo rắt gọi hè về
Những cánh phượng hồng rủ bóng lê thê
Thương một thuở bởi ngày xưa thân ái.

Bởi ai vẹ thương nhau mà ái ngại
Khi đi xa rồi tiếc mãi sau lưng
Đam mê chi đành bỏ lại nửa chừng
Để họ bước sang ngang về bến lạ.

Rồi từ đó, rong chơi qua mùa hạ
Làm thân ve ngâm mãi bản tình ca
Một thuở đam mê hát giữa chiều tà
Ngậm ngùi chết - ôm phượng già cuối hạ.

                                  Phan Thạch Nhân
                                      Lập hạ 2015

READ MORE - KHÔNG ĐỀ - Thơ Phan Thạch Nhân