Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Thursday, December 18, 2025

Youtube: BAI CA HỌP MẶT - Lời: Nguyễn Khắc Phước - Nhạc và giọng ca: SUNO AI




BÀI CA HỌP MẶT

Tặng các bạn khóa Nguyễn Hoàng 6471


[Verse 1]

Nào anh em, mau đến đây, với mọi người.

Cùng bên nhau, ta hát ca, yêu cuộc đời.

Cầm tay nhau, cất tiếng ca, ca thật hay.

Anh em ơi, vui lên nào, cùng cười tươi.

 

[Chorus]

Hãy vổ đều nhịp tay.

Mắt liếc nhìn thật say.

Hãy bước đều nhịp chân.

Vai sát vào tình thân.

 

[Verse 2]

Dù ngày mai, không ánh trăng, không mặt trời.

Thì hôm nay, ta vẫn luôn, nở nụ cười.

Ngồi bên nhau, vai sát vai, ca thật say.

Anh em ơi, ta hãy vào, cùng vòng quay.

 

[Chorus]

Hãy vổ đều nhịp tay.

Mắt liếc nhìn thật say.

Hãy bước đều nhịp chân.

Vai sát vào tình thân.

 

[Outro]

Hãy vổ đều nhịp tay.

Mắt liếc nhìn thật say.

Hãy bước đều nhịp chân.

Vai sát vào tình thân.

READ MORE - Youtube: BAI CA HỌP MẶT - Lời: Nguyễn Khắc Phước - Nhạc và giọng ca: SUNO AI

KÝ ỨC NGƯỜI LÍNH TRƯỜNG SƠN - Thơ Nguyễn Đại Duẫn

Nhà thơ Nguyễn Đại Duẫn




KÝ ỨC NGƯỜI LÍNH TRƯỜNG SƠN

Nguyễn Đại Duẫn


Tôi trở lại Trường Sơn chiều gió hát

Nghe núi rừng nhắc chuyện chiến trường

Lối mòn cũ đường xưa đầy kỷ niệm

Dáng đồng đội còn thấp thoáng trong sương


Tiếng suối rì rào như tiếng người lính trẻ

Gọi tuổi xuân băng lửa đạn quên mình

Giữa trời lạnh đêm hành quân trăng vỡ

Đom đóm dẫn đường ánh lên mỗi bàn chân


Ba lô trĩu vai giục bước hành quân 

Sắn, khoai vuì vẫn đi qua những mùa mưa bão

Mùi khói bếp còn ấm vương màu áo  

Che gió ngàn che cả những gian lao


Có đồng đội nằm lại bên triền núi cao

Cỏ hoang xanh hát khúc bình yên đến lạ

Tôi đứng lặng khẽ chạm vào vách đá

Nghe tim mình vang vọng nhịp Trường Sơn


Thời gian trôi tóc nhuốm màu gió sương 

Mà trong ta những trận đánh hãy còn

Ký ức mãi như ngôi sao không tắt

Đang soi vào tâm người lính hôm nay


Đồng đội  gặp nhau giữa mùa xuân tràn đầy

Nắm tay nhau những ánh mắt bồi hồi lưu luyến

Thời lửa đạn giờ lưu thành kỷ niệm

Âm vang hào hùng ký ức mãi Trường Sơn


Nguyễn Đại Duẫn – Hội VHNT Quảng Trị

51, Nguyễn Hữu Cảnh

Thôn: Hùng Phú, xã: Quảng Ninh, tỉnh: Quảng Trị


READ MORE - KÝ ỨC NGƯỜI LÍNH TRƯỜNG SƠN - Thơ Nguyễn Đại Duẫn

LỠ MỘT MAI - Thơ Trần Hữu Thuần

 

Nhà thơ Trần Hữu Thuần

Lỡ Một Mai

Thơ Trần Hữu Thuần

 

Lỡ một mai trên bước đường xuôi ngược,

Trời khiến xui cho hai đứa gặp nhau,

Liệu chúng mình còn nhìn ra nét mặt,

Khi cả hai đều hằn vết thương đau?

 

Hai mươi năm thừa chúng mình cách biệt,

Anh nơi này còn em ở nơi mô,

Anh nhớ em những giọt nước mắt khô,

Em nhớ anh không, đất trời ai biết.

 

Tháng chồng tháng, năm chồng năm, tuổi tác,

Vết chân chim loang lỗ mặt hao gầy,

Em xa anh ngày tóc anh xanh mướt,

Tháng năm dài, anh da mồi tóc bạc.

 

Có những đêm mơ em đang vẫy gọi,

Anh bươn mình lướt tới bóng xa trôi,

Tỉnh cơn mơ nghe vọng tiếng than dài,

Em xa mãi, em xa hoài, vời vợi.

 

Ngay từ thuở chớm yêu anh đã biết,

Tình chúng mình rồi chỉ là ly biệt,

Nhưng trót yêu con tim không dừng được,

Đành ngậm ngùi nuốt cơn đau cùng kiệt.

 

Lỡ một mai trên bước dường xuôi ngược,

Ngước mắt lên mình lại gặp lại mình,

Liệu còn chút tình nồng say thuở trước,

Hay quên rồi, không thể gọi tên nhau?

 

(Grand Rapids, Michigan 16 th. 12, 2025)

T.H.T.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

READ MORE - LỠ MỘT MAI - Thơ Trần Hữu Thuần

Monday, December 15, 2025

TÌNH ĐÔNG - Lê Thi



TÌNH ĐÔNG

Lê Thi 

 

Lịch trên lốc đã cạn dần những trang cuối. Thời gian lật mình rất khẽ, như sợ đánh thức mùa đông đang tràn về trên từng mái nhà. Những dãy đèn màu bắt đầu nhấp nháy trên cây Noel, len lỏi trong từng góc vườn, từng khung cửa sổ. Ánh sáng nhỏ nhoi ấy sưởi ấm cả một khoảng trời giá lạnh, như lời chúc thì thầm cho những ngày cuối năm.

 

Những cơn bão tuyết đã về. Tuyết đến không ồn ào nhưng đủ sức khiến cả thành phố lặng im. Những gốc cây gồng mình chống chọi, thân xù xì nổi lên từng thớ gân, từng mảng cơ bắp như những tráng sĩ già nua đang đứng canh giữ mùa đông băng giá. Chúng không bỏ chạy, cũng chẳng kêu than, chỉ lặng lẽ đứng đó, chịu đựng và chờ đợi.

 

Những cành cây từng dang tay trong mùa thu vàng rực rỡ, giờ co mình lại, khép chặt từng nhánh. Nhưng bên trong cái lạnh cắt da ấy, những nụ bông nhỏ xíu vẫn được ngậm chặt, kiên nhẫn chờ ngày xuân về khoe sắc. Hóa ra, mùa đông không phải là kết thúc, mà chỉ là khoảng lặng cần thiết cho một sự hồi sinh.

 

Cả thành phố lúc này như một bức họa khổng lồ, được ai đó vô tình rải lên hàng tấn bột mì trắng xóa. Trắng đến mức không còn phân biệt được đâu là đường, đâu là mặt hồ. Tuyết đùn lên từng ụ, từng đống, gợi nhớ những kho muối Sa Huỳnh quê hương — mặn mòi, thô ráp mà thân thương đến lạ.

 

Những chiếc ghế đá bên hồ run lên cầm cập, co chân lại trong cái lạnh thấu xương. Không chỉ ghế đá, mà cả con người, cả cảnh vật đều được nhuộm một màu trắng tinh khôi. Màu trắng của sự bắt đầu, của những điều chưa kịp vẩn đục.

 

Quê nhà đã vào đông. Nhưng nơi này, má em vẫn hửng hồng trong giá rét, và những dòng tin vẫn đều đặn gửi qua, giản dị mà ấm áp. Giữa mùa đông mênh mông, chỉ cần một tin nhắn thôi cũng đủ làm tan chảy cả một khoảng tuyết dày.

 

Anh tin rằng, những gì mình dành cho nhau vẫn còn nguyên vẹn như thuở ban đầu — hoang sơ, trong trắng và chưa từng bị mùa đông làm phai nhạt. Giữa thế giới phủ đầy tuyết lạnh, chỉ cần nghĩ đến em, anh đã thấy mùa xuân đang rất gần.

Đông Bắc Mỹ 2025

Lê Thi

thivanle1569@gmail.com

READ MORE - TÌNH ĐÔNG - Lê Thi

Chùm thơ Hoa Nguyên: QUA CẦU / THEO ÔNG RA VƯỜN / VỌNG JESUS / TÌNH /

 

Nhà thơ Hoa Nguyên

QUA CẦU

 

Một chiều nghiêng nắng đằng tây 

đường đông ngược gió qua cầu

phai dấu người xưa chẳng thấy 

ngàn khơi sóng cả xôn xao 

 

Non thề biển hẹn vuông tròn

dệt thêu giấc đầy trăng mộng

qua cầu tìm duyên rảo bước 

phôi thai vết rạn từ đâu?

 

Vần thơ thả bay thuở ấy 

qua cầu đuối gió chênh chao

nguyện cất gánh đời tất tả 

bến bờ tương lân đâu là...!

 

Cảnh sầu trút lá vãn đông

tháng suy tư, ngày kìm nén  

rảo bước qua cầu mưa lũ

nghe tình hư thực dung dăng

 

Đêm dài vẳng tiếng đò ngang

ngoái lui bốn bề tít tắp

đưa người qua ải nhọc nhằn

vượt bao muôn trùng cách trở 

 

Thác cao lũng cạn gập ghềnh

qua cầu chạy bão né giông

 

Lưới ràng buộc nợ dập dềnh

ngồi múc bóng, vớt long đong 

hợp tan đời nhau tận thấu 

qua cầu tình có như không!

 

                       HOA NGUYÊN

 

 

 

THEO ÔNG RA VƯỜN 

 

Mặt trời vừa mọc

theo Ông ra vườn

biết đủ loại cây

cháu học chăm sóc

 

Bưởi, táo xanh giòn

cành gai vướng níu

rộ chín vàng ươm

ổi, xoài lúc lỉu

 

Tưới nước vồn thơm

rửa trăm con mắt

đỏ rực giàn gấc

to trái ruột đầy

 

Hàng dừa trĩu quày

vú sữa sai quả 

thoảng mùi từ xa

là chi chít mít

 

Tròn vo cam quít

múi ngọt vỏ căng

kết chùm mận trắng

thanh long nu nần

 

Giữa một khuôn viên

thênh thang rộng rãi

theo Ông ra vườn 

tốt tươi cây trái 

 

            HOA NGUYÊN

 

 

 

VỌNG JESUS

 

Từ nơi hang đá đêm đông

ra đời Chúa hài đồng hằng sống 

ấm nồng trái tim rộng lượng

vọng Jesus đến muôn thuở…

giữa mênh mông căn phận điệp trùng

“…và đời đời chẳng cùng…"

 

Thân trí tôi ngợi khen Jesus 

chịu nạn vượt chặng đàng thương khó 

xin cho em thơ trong vắt nụ cười

cho ba me thanh thản niềm vui 

vọng Jesus nâng đỡ kiếp người  

 

Bao kỷ nguyên thăng trầm đế chế

ba năm đi rao giảng Tin mừng

Israel hân hoan chào đón tưng bừng

vọng Jesus vị tha ẩn ngự 

vì tình yêu an lành sáng thế

 

Chúa tình yêu bất diệt thiêng liêng

vọng Jesus cứu chuộc lỗi tội 

ban phước ơn bền độ thái bình

một tấm gương cao cả vô biên 

vọng Jesus chân thành phẩm hạnh

đấng bác ái hiển trị muôn niên 

   

                                HOA NGUYÊN

 

 

 

TÌNH

 

Cuốn sang ngang trôi xa 

đường tình dài thấm vã 

nói thay lời vô hạn

sóng gió những sầu riêng 

  

Mạch nhựa ứa tần ngần 

cây đang dịp trổ bông 

kịp bén duyên vừa chớm 

rất đơn sơ khiêm nhường

 

Bao nỗi niềm chất chứa

tràn ngập tim phồn thực 

giữ bóng hình sâu thẳm

yêu trọn vẹn nồng nàn

 

Thuở ấy đầy ắp tình 

sắc trao thân tận hiến

chân thật sống lương thiện 

nếm đủ vị viên mãn      

 

Quỹ thời gian bao nhiêu?

thu ngắn mọi khoảng cách 

êm dịu điều giản dị 

Tất thảy vì tình yêu!

 

                  HOA NGUYÊN

 

 

NGUYỄN THỊ HOA
PHAN RANG, NINH THUẬN,
KHÁNH HOÀ (mới)

ninhthuanhoanguyen@gmail.com
READ MORE - Chùm thơ Hoa Nguyên: QUA CẦU / THEO ÔNG RA VƯỜN / VỌNG JESUS / TÌNH /

KHÚC TÌNH LƠI - Thơ PhamPhanLang - Nhạc Mai Hoài Thu - Ca sĩ Vân Khánh



KHÚC TÌNH LƠI


Lá rơi rơi mãi ở lưng đồi
Chao xuống hồn nghiêng tim lẻ loi
Ôi thu diễm tuyệt thu say đắm
Ngây ngất môi buồn mộng chơi vơi


Một áng mây chiều trôi lờ lững
Xin hãy đưa ta đến góc trời
Nơi ấy thu vàng thu rực rỡ
Có người mắt nhắm chốn xa xôi.


Ơ kìa một cánh chim đơn lẻ
Chao xuống bên đời mắt chơi vơi
Thu mộng sắc màu thu bảng lảng
Có người ngồi nắn khúc tình lơi...

 

phamphanlang

 

A Languid Love Song

Leaves keep falling down the lonely hill
Flutter to my heart—so empty still
O autumn! Splendid, drunk with yearning
Bewitching lips in wistful dreaming thrill

A drifting cloud at dusk sails idly by
Oh, take me with you toward the distant sky
Where golden autumn blazes, burning
And one with closed eyes dreams of far-off ties

Behold a lonesome bird in trembling flight
It swoops beside my life with aching sight
Autumn, with hues of mist and longing
While someone plucks a song of love - contrite

phamphanlang

 


READ MORE - KHÚC TÌNH LƠI - Thơ PhamPhanLang - Nhạc Mai Hoài Thu - Ca sĩ Vân Khánh

Sunday, December 14, 2025

BAO LA, MÊNH MÔNG, BÁT NGÁT GIỐNG VÀ KHÁC NHAU NHƯ THẾ NÀO? La Thụy sưu tầm và biên tập

 

BAO LA
 
Chúng ta thường dùng “bao la” để chỉ thứ gì đó “rộng lớn đến mức vô cùng tận” (Từ điển Tiếng Việt, Hoàng Phê chủ biên), chẳng hạn như “vũ trụ bao la”“biển rộng bao la”… Tuy nhiên, nghĩa đen của từ này không hẳn ai cũng rõ.
 
Thực tế, “bao la” là một từ gốc Hán, vốn có Hán tự là 包羅. Trong đó:
Bao” () là “bọc, gói”, cũng là “bao" trong “bao quát”, “bao hàm”
La” () nghĩa là “cái lưới”, cũng là “la" trong “thiên la địa võng”, “la liệt".
Như vậy, “bao la” có thể được hiểu một cách đơn giản là “cái lưới dùng để bao bọc tất cả”.
 
Nói đến không gian rộng lớn, ta còn có từ “bát ngát". Thực tế, từ này vốn có nghĩa gốc là “thương nhớ, lo buồn" (xem Tiếng Việt ân tình, tập 1)
Tóm lại, “bao la” là một từ gốc Hán, có nghĩa đen là “cái lưới bao trùm tất cả”.
                                                                                Lê Trọng Nghĩa
 
Bao la” là một từ gốc Hán, vốn có Hán tự là 包羅. Trong đó:
Bao” () là “bọc, gói”, cũng là “bao" trong “bao quát”, “bao hàm”
La” () nghĩa là “cái lưới”, cũng là “la" trong “thiên la địa võng”, “la liệt".
Như vậy, “bao la” có thể được hiểu một cách đơn giản là “cái lưới dùng để bao bọc tất cả”.

*
Phiếm luận của La Thụy:
 
Từ định nghĩa trên, tôi liên tưởng đến Thánh kinh: “Ta là Alpha (A) và là Ômêga(Ω), là Khởi nguyên và là Cùng tận!”
Điều này nói lên rằng Vua Giêsu Kitô là căn nguyên và cùng đích của mọi loài. Trước khi tạo dựng vũ trụ này, Người đã hiện hữu; và khi vũ trụ này qua đi, người vẫn hiện hữu.
Chúa là Vua Vũ Trụ, Chúa là Alpha và Ômêga, là Đấng Toàn Năng.

MÊNH MÔNG
 
Mênh mông   (chữ Nôm):  rộng lớn đến mức như không có giới hạn
Tra từ điển Hán Nôm, tôi thấy chỉ có MÊNH chữ Nôm, không có MÊNH chữ Hán
Có 5 kết quả về MÊNH chữ Nôm đều nói về “mênh mông”
 mênh •  mênh •  mênh • 𣷠 mênh • 𫸏 mênh

MÔNG (chữ Nôm) 

Cả MÊNH và MÔNG chữ Nôm, mỗi từ không có nghĩa riêng biệt, đều chỉ về MÊNH MÔNG

MÔNG (chữ Hán) có đến 20 kết quả và nhiều nghĩa khác nhau, tôi thấy có chữ Hán có thể có ý nghĩa liên quan đến chữ “bao”  trong “bao la” đó là:
MÔNG 蒙 (chữ Hán): Che, đậy, trùm.
 
Phiếm luận của La Thụy:
 
Như vậy MÊNH MÔNG là từ thuần Việt từ láy âm đầu, và là từ láy tượng hình có nghĩa “rộng lớn đến mức như không có giới hạn”

Vd:
đồng ruộng mênh mông
"Núi cao biển rộng mênh mông,
Cù lao chín chữ ghi lòng con ơi!"
                                        (Ca dao)
 
BÁT NGÁT
 
Bát ngát 叭兀 (chữ Nôm):
Đây là một từ thuần Việt, có nghĩa là rộng lớn, mênh mông, vượt xa tầm nhìn của con người
- Tra chữ Hán thì BÁT có đến 32 kết quả với những ý nghĩa khác nhau, nhưng tôi không tìm thấy ý nghĩa nào có liên quan đến “sự rộng lớn”
- Tra chữ Nôm thì BÁT có đến 17 kết quả với những ý nghĩa khác nhau, trong đó có  được dùng với “bát ngát”
Tra từ điển Hán Nôm, tôi thấy chỉ có NGÁT trong chữ Nôm, không thấy có NGÁT trong chữ Hán.
Có 6 kết quả về “ngát” chữ Nôm đều nói về “bát ngát” hoặc “thơm ngát”
 ngát •  ngát •  ngát • 𠯪 ngát • 𠿸 ngát • 𬳜 ngát

 Cả "bát" hoặc "ngát" riêng biệt đều không có nghĩa cụ thể.

Trang “Tiếng Việt giàu đẹp” viết:
 
“Ngày nay, hầu hết chúng ta đều dùng “bát ngát” với nghĩa là “rộng lớn, mênh mông”. Từ điển tiếng Việt do Hoàng Phê chủ biên cũng giảng: “Bát ngát: Rộng lớn đến mức tầm mắt không bao quát hết được. Cánh đồng bát ngát. Bốn bề bát ngát”. Ít ai biết được rằng, từ này xưa kia vốn được dùng với nghĩa hoàn toàn khác.
 
Từ điển từ cổ của Vương Lộc giảng: “Bát ngát: Ở trạng thái lo buồn, thương nhớ dai dẳng, bâng khuâng”. Đại Nam Quốc Âm Tự Vị của Huỳnh Tịnh Của ghi chép ngắn gọn hơn: “Bát ngát: Lo xa, lo buồn nhiều nỗi”. Từ điển Việt - Pháp của J. F. M. Génibrel cũng đồng tình: “Bát ngát: U sầu, lo âu, nghĩ ngợi”.
 
Các tư liệu này không hề giảng sai. Bằng chứng là sắc thái “lo âu, thương nhớ” của “bát ngát” đã xuất hiện trong rất nhiều tác phẩm văn học xưa, chẳng hạn:
 
“Bát ngát mặt ngừng chau giọt ngọc,
Dùng dằng chân ngại bước đường mây”
(Hồng Đức quốc âm thi tập, Nhân đạo, bài 34)
 
“Cảnh li biệt nhiều phần bát ngát,
Mạch sầu tuôn ai tát cho vơi”
(Ai tư vãn, câu 145, 146)
 
“Bát ngát thay cành hoa trôi nước,
Chiếc nhạn về nam”.
(Nguyễn Hữu Chỉnh, văn tế chị)
 
Như vậy, rõ ràng “bát ngát” xưa kia vốn được dùng với nghĩa lo buồn, thương nhớ. Và có lẽ từ đó mới hình thành nên cụm “bát ngát mênh mông” là cảnh vật rộng lớn, hiu buồn. Chắc hẳn do lưu truyền trong dân gian, “bát ngát” dần bị mất nghĩa, và do thường đặt cạnh “mênh mông” nên người ta đã hiểu từ này thành “rộng lớn”.
                                                                          (Tiếng Việt giàu đẹp)
 
https://www.facebook.com/photo.php?fbid=4122771034467773&id=296435410434707&set=a.4352358648175676
 
Phiếm luận của La Thụy:
 
Sự rộng lớn đến mức như không có giới hạn của “mênh mông” và “bát ngát”, làm tôi liên tưởng tới từ ngữ “vô thủy vô chung”
 
Vô thủy: không có điểm bắt đầu.
Vô chung: không có điểm kết thúc.
 
Cụm từ "vô thủy vô chung" có hàm ý chỉ những điều vô cùng vô tận, không có điểm khởi đầu, cũng không có điểm kết thúc. Tôi liên tưởng đến chữ ĐẠO  của Lão Tử
 
Theo Đạo Đức Kinh:

“Đạo là Nguồn gốc của Vũ Trụ. Vì nó là một cái gì Lớn tuyệt đối nên mới nói: “nghinh chi nhi bất kiến kỳ thủ, tùy chi nhi bất kiến kỳ hậu” 迎之不見其首隨之不見其後 
(Đón nó thì không thấy đầu, theo nó thì không thấy đuôi). Tức là “vô thủy vô chung” 無始無終 vậy.”
 
 Cụm từ "vô thủy vô chung"  làm tôi liên tưởng đến Phật giáo

Cụm từ này đồng nghĩa: Vô lượng vô biên 無量無邊
Chỉ PHẬT, theo tín ngưỡng, là không đếm được, không có giới hạn.
 
Như vậy, BAO LA là từ ghép Hán Việt,  nhưng MÊNH MÔNG và BÁT NGÁT là từ láy thuần Việt. Chúng có ý nghĩa gần giống nhau, nhưng vẫn có điểm khác biệt. 
Kỳ sau, nếu có thời giờ, chúng ta sẽ thử so sánh chúng với các từ "bạt ngàn""ngút ngàn" nhé!

                                                         
La Thụy sưu tầm và biên tập

READ MORE - BAO LA, MÊNH MÔNG, BÁT NGÁT GIỐNG VÀ KHÁC NHAU NHƯ THẾ NÀO? La Thụy sưu tầm và biên tập

Saturday, December 13, 2025

CHÙM LỤC BÁT VĂN ĐOÀN (NGUYỄN VĂN DÒA) - Hồn quê / Trằm Trà Lộc - Lá phổi xanh / Biển Cửa Tùng - Thiên đường biển xanh / Thánh địa Đức Mẹ La Vang /

Nhà thơ Văn Đoàn (Nguyễn Văn Dòa)

 


HỒN QUÊ

 

Trăng lên chiếu rọi sân nhà

Gió đưa nhè nhẹ ngân nga câu hò

Ngoài đồng lúa trổ vàng no

Hương thơm ngào ngạt gọi đò sang sông

 

Nhớ ai tóc xõa bềnh bồng

Bờ vai nghiêng nắng, má hồng thẹn thùng

Trưa hè ve hát tưng bừng

Tiếng quê quen thuộc muôn vùng thiết tha

 

Mẹ ngồi đan áo hiên nhà

Cha chăm luống đất mặn mà tình thân

Dòng sông nước chảy trong ngần

Chở bao ký ức một lần nhớ thương

 

Chiều về nắng tắt bên đường

Khói lam bảng lảng vấn vương quê mình

Ước mơ đất nước thanh bình

Nhân dân no ấm thắm tình quê hương.


 

TRẰM TRÀ LỘC – LÁ PHỔI XANH

 

Trà Lộc trằm biếc giữa trời,

Miền quê cát trắng một thời hoang vu.

Ngàn năm rừng thẳm mịt mù,

Nay thành báu vật thiên thu ban dành.

 

Cây xanh che mát trời xanh,

Nước trong soi bóng long lanh nắng chiều.

Chim muông ríu rít sớm chiều,

Bầy cò sải cánh phiêu diêu giữa trời.

 

Mỗi mùa thu hoạch khắp nơi

Phá trằm lễ hội tiếng cười rộn vang.

Nước xưa xả bớt nhẹ nhàng,

Lòng hồ cải tạo, cá càng sinh sôi.

 

Hè về du khách khắp nơi,

Tìm về sinh thái vui chơi thỏa lòng.

Mát lành rợp bóng cây cong,

Nước trong gió mát thong dong dập dềnh.

 

Giữ gìn rừng thẳm tươi xanh,

Cho quê hương mãi an lành đẹp tươi.

Trà Lộc – báu ngọc rạng ngời,

Muôn đời lá phổi xanh trời quê hương...


 

BIỂN CỬA TÙNG – THIÊN ĐƯỜNG BIỂN XANH

 

Cửa Tùng sóng vỗ dịu êm,

Biển xanh cát trắng bên thềm nắng mai.

Trời trong không chút mây dài,

Gió mang hương biển trải hoài mênh mông.

 

Bazan đất đỏ ven sông,

Cát ôm bờ đá, lượn vòng biển khơi.

Mũi Si, Mũi Láy xa vời,

Như vòng tay lớn ôm trời bao la.

 

Ngày hè nắng rót chan hòa,

Biển xanh mát rượi gọi ta ghé gần.

Dịu dàng sóng vỗ tần ngần,

Nhẹ ru câu hát, ân cần thiết tha.

 

Du khách về với quê nhà,

Đắm trong cảnh sắc chan hòa trời mây.

Thịt trâu xào lá trơn cay,

Hải sản tươi ngọt, lòng đầy vấn vương.

 

Cửa Tùng một cõi thiên đường,

Ai qua một chuyến vấn vương suốt đời.

Về đây tắm biển thảnh thơi,

Hòa trong gió biển rạng ngời niềm vui...

 

 

 THÁNH ĐỊA ĐỨC MẸ LA VANG

 

La Vang thánh địa sáng ngời,

Đức Mẹ hiện đến, lòng người kính tin.

Năm xưa bức hại điêu linh,

Giáo dân lánh nạn giữa miền hoang vu.

 

Lá vằng nước suối sương mù,

Cứu người lữ khách, bệnh thù tiêu tan.

Bóng đa che chở bình an,

Mẹ hiền hiện giữa muôn vàn khổ đau.

 

Lời vàng khuyên bảo thâm sâu,

Ai nương nhờ Mẹ, nhiệm màu ơn thiêng.

Cúi đầu cầu khẩn lòng riêng,

Mẹ luôn đoái đến, lời nguyền chẳng sai.

 

Thời gian xây đắp hình hài,

Nhà thờ đồ sộ tầm vai đất trời.

Đoàn người hành lễ xa xôi,

Về đây cầu khẩn, nguyện lời kính dâng.

 

Trăng soi đồi núi xa gần

Chuông ngân vọng mãi từng tầng trời cao.

Mẹ ban phép lạ dạt dào,

Muôn người lương – giáo, đồng bào an vui.

 

La Vang thánh địa uy nghi,

Tháp chuông cổ kính khắc ghi tháng ngày.

Chiến tranh bom đạn tàn bay,

Vương cung dấu tích vẫn đây muôn đời.

 

Nhà thờ mới giữa mây trời,

Màu xanh thánh thiện rạng ngời không gian.

Mẹ hiền che chở muôn ngàn,

Yêu thương nhân thế, chứa chan ân tình.

 

Linh Đài Đức Mẹ hiển vinh,

Cây đa hình tượng lung linh nhiệm màu.

Mẹ ôm con cái nguyện cầu,

Cứu qua nổi khố , bể dâu an lành.

 

Quảng trường rộng lớn bao quanh,

Giếng xưa nước mát, tượng thành khắp nơi.

Phù điêu chạm khắc rạng ngời,

Ngợi ca Thiên Chúa sáng soi muôn trùng.

 

Ba năm một hội kiệu bưng,

Người người cung kính hành hương mấy ngày

Mẹ ơi ban phước tràn đầy,

Dắt dìu nhân thế dựng xây nghĩa tình.

 

Nguyện cho đất nước thanh bình,

Nhà nhà no ấm, dân sinh đẹp đời

Vương cung thánh địa rạng ngời,

La Vang lưu dấu ngàn đời không phai...

 

 

Văn Đoàn

nguyenvandoa51@gmail.com

READ MORE - CHÙM LỤC BÁT VĂN ĐOÀN (NGUYỄN VĂN DÒA) - Hồn quê / Trằm Trà Lộc - Lá phổi xanh / Biển Cửa Tùng - Thiên đường biển xanh / Thánh địa Đức Mẹ La Vang /