Hai bài thơ của Quách Như Nguyệt
Thương Nhớ Mẹ (1)
Bao nhiêu bài thơ con làm
Chưa bài nào con làm cho mẹ
Hôm nay đọc những bài thơ về mẹ,
của bạn bè, con cảm thấy xót xa
Đúng quá đúng những bài thơ ngợi ca
Nước mắt con tuôn trào
Thấy thổn thức, thấy nhớ thương vật
vã!
Hai mươi năm kễ từ ngày mẹ mất
Con lạc loài, hụt hẫng lắm mẹ ơi
Không còn mẹ, ai dậy dỗ trên đời
Những lúc khổ chẳng còn ai tâm sự
Ai khuyến khích, ai mừng con khá giả
Ai nghe con chia sẻ chuyện âu sầu..
Khi quấn khăn tang mầu buồn trắng
lên đầu,
dẫu vẫn biết..
từ đây mình mất mát
Đâu ngờ rằng mất nhiều quá mẹ ơi!
Không có ai hiểu con bằng mẹ hiểu
Mất mẹ rồi, trống vắng biết bao
nhiêu
Thèm mẹ mắng, nghe mẹ cười hớn hở
Mất thật rồi… ai nâng đỡ, thương
yêu
Mẹ thương con, tình thương vô điều
kiện
Mẹ thương con tình mẹ chẳng bến bờ
Bao nhiêu tuổi vẫn là con của mẹ
Mẹ mất rồi con bé bỏng với ai
Bao nhiêu tuổi vẫn là con gái mẹ
Thèm dụi đầu vào nách mẹ, ôm vai
Hoa hồng trắng con ngậm ngùi cài áo
Cài hàng năm vào ngày lễ Vu Lan
Nhớ mẹ yêu con đã khóc nghẹn ngào
Tháng Bẩy ta mùa Vu Lan báo hiếu
Mẹ còn đâu mà đền trả, mẹ yêu…
Mẹ yêu ơi hôm nay con nhớ quá
Nhớ mẹ hiền, con nhớ quá, mẹ ơi?
Ngày hiền mẫu không còn mẹ trên đời
Thương nhớ mẹ, mẹ của con, mẹ hỡi…
Q. Như Nguyệt
May 7th, 2015
Thương Nhớ Mẹ (2)
Bao nhiêu tuổi vẫn là con gái mẹ
Tháng ngày qua nỗi nhớ vẫn không vơi
Nhớ mẹ nhiều, mẹ yêu của con ơi!
Con nhớ mẹ, con nhớ nhiều mẹ hỡi!
Dẫu tuổi đời mỗi năm thêm chồng chất
Dẫu trí nhớ không còn như xưa nữa
Mỗi khi con thất vọng, chán chường
Lại nhớ mẹ, con lại tìm về mẹ
Mẹ như là Phật Chúa ủi an con
Trãi qua bao năm tháng thăng trầm
Vẫn âm thầm nghĩ, nhớ nhiều về mẹ
Nghe bài hát “Mẹ Tôi” con bật khóc
“Mẹ ơi, con đã già rồi!
Vẫn ngồi nhớ mẹ khóc như trẻ con”
Mẹ bây giờ chắc ở cõi bình yên
Mẹ bây giờ không còn bên con nữa....
Như Nguyệt

No comments:
Post a Comment