ROADS AND DISTANT WINDS
There is a distant strait,
where small boats, like breaths,
suddenly become the noise of history
between fear and nameless suspicion.
People speak of “targets,”
yet sometimes they are only boats carrying fruit
from one shore to another,
like freight trucks crossing European borders,
passing through Germany, the Netherlands, France—
each day, no one asks much about the sorrow behind the wheel.
But somewhere far away,
the sea begins to resemble a highway,
and hasty decisions
are like sudden braking in rain on the Autobahn,
where a single small mistake
can bring everything behind to a halt.
There are people who carry no war,
only their lives,
like a driver crossing Bavaria through the night,
or a quiet worker in a Berlin station.
They only wish to pass through an ordinary day,
yet the world holds too many unmarked turns.
And when an explosion echoes from that distant place,
it does not sound only across the Strait of Hormuz,
but also reaches the quiet cities of Europe,
where people still sit with their morning coffee,
yet suddenly feel how fragile the world is—like glass.
Perhaps war always begins this way—
not with the loudest roar,
but with small misunderstandings
on roads that once felt familiar.
And people—everywhere—
from distant Iran to cold Germany,
are only passengers
on a long journey,
hoping to arrive somewhere without sirens.
Author: Thị Lanh Anh Tran
Location: Aschaffenburg, Germany
© 2026 All Rights Reserved.
NHỮNG CON ĐƯỜNG VÀ NGỌN GIÓ XA
Có một eo biển xa xôi,
nơi những con thuyền nhỏ như hơi thở
bỗng trở thành tiếng ồn của lịch sử,
giữa sợ hãi và nghi ngờ không tên.
Người ta nói về những “mục tiêu”,
nhưng đôi khi chỉ là chiếc thuyền chở trái cây
từ bờ này sang bờ khác,
như những chuyến xe chở hàng qua biên giới châu Âu,
đi ngang qua Đức, Hà Lan, Pháp—
mỗi ngày không ai hỏi quá nhiều về nỗi buồn phía sau tay lái.
Nhưng ở một nơi xa,
đường biển bỗng giống như đường cao tốc,
và những quyết định nóng vội
giống như phanh gấp giữa trời mưa Autobahn,
nơi chỉ một sai lầm nhỏ
cũng khiến tất cả phía sau phải dừng lại.
Có những con người không mang theo chiến tranh,
chỉ mang theo cuộc sống,
như người tài xế xuyên đêm qua Bavaria
hay người lao động im lặng trong ga tàu Berlin.
Họ chỉ muốn đi qua ngày bình yên,
nhưng thế giới lại quá nhiều ngã rẽ không báo trước
Và khi tiếng nổ vang lên từ nơi xa xôi ấy,
nó không chỉ vang trên biển Hormuz,
mà còn vọng vào những thành phố yên tĩnh ở châu Âu,
nơi người ta vẫn ngồi uống cà phê sáng
nhưng bỗng thấy thế giới mong manh như kính cửa sổ.
Có lẽ chiến tranh luôn bắt đầu như thế—
không phải bằng tiếng gầm lớn nhất,
mà bằng những hiểu lầm nhỏ
trên những con đường tưởng chừng quen thuộc.
Và con người—ở đâu cũng vậy,
từ Iran xa xôi đến nước Đức lạnh,
vẫn chỉ là những hành khách
trên một chuyến đi dài,
mong được về đến nơi không còn tiếng báo động.
Tác giả: Thị Lanh Anh Tran
Địa điểm: Aschaffenburg, Germany
© 2026 Bản quyền thuộc về tác giả.
FaceBook Thi Lan Anh Tran https://www.facebook.com/groups/1426762858611481/user/61559580634541


No comments:
Post a Comment