![]() |
| Tác giả Trần Thị Lan Anh |
HƯƠNG KHUYA
Trần Thị Lan Anh
Đêm buông xuống, chỉ còn nửa vầng trăng treo lửng lơ trên nóc nhà, soi
nhẹ những bóng cây bên sân. Phố vẫn còn những cơn gió sớm, lùa qua khung cửa,
kéo theo mùi hoa và lá, khiến lòng tôi bâng khuâng, vọng chờ. Trong căn nhà nhỏ
của mình, hương khuya giấu dưới tấm rèm, như giữ một tín hiệu mềm mại, chỉ dành
riêng cho một ai đó chưa tới.
Tôi vẫn nhớ những ngày xưa, khi còn
bận rộn với công việc và những trách nhiệm đời thường, vẫn có một lửa xuân âm
thầm cháy trong lòng. Lửa ấy không dữ dội, mà dịu dàng, đủ để nhắc tôi về những
cảm xúc đã từng, những mùa hoa đã qua, những nhịp tim từng rộn rã vì một niềm
tin đơn sơ. Ba mùa nhụy biếc đã sang trang, cành xanh vẫn giữ nhịp, lá vàng vẫn
chưa quen, nhưng tôi đã học cách an yên với thời gian và chính mình.
Ngôi nhà tôi đang sống không gấm vóc, không khoe mẽ; giường hoa vẫn để nửa che bóng mình, như giữ lại một phần riêng tư của cuộc đời. Tôi đã từng lỡ để sai màu, tựa vào những gốc cây tưởng bền hoài, để rồi nhận ra rằng tuổi trẻ cũng như nhụy hoa, đôi khi phai nhạt không vì thiếu yêu thương mà vì chưa đủ thời gian để lớn. Tôi vun hết những ngọt mềm, nhưng cây không chịu lớn, thời gian mỏi thêm, để rồi tôi học cách chấp nhận, học cách kiên nhẫn và tự vun xới cho cuộc đời mình.
Hai mươi bốn năm trôi qua, gió dập
đầy, hương hoa rã nửa, phai bay nửa. Tôi đã đổi lối, tìm đến sự an bình. Trăng
soi lại sáng, gương mình lại trong, và tôi nhận ra rằng, việc tròn, con vững,
lòng không vướng gì – chỉ còn thiếu một vòng cánh vai. Một người tri kỷ, một
đôi vai để dựa, không phải là mộng tưởng xa xôi, mà là điều đời thường, đủ để
làm dịu đi những nhọc nhằn và những nhớ nhung âm thầm.
Sáng mai, tôi sẽ lại dậy sớm, tự
tay pha trà, nhón vài chiếc bánh khô trên kệ, nhìn ra phố vắng. Mùi trà ấm hòa
cùng hơi sương còn đọng trên lá cây khiến tôi cảm thấy từng khoảnh khắc giản dị
cũng đủ vun đắp cho tâm hồn. Tôi bước ra phố, lắng nghe âm thanh cuộc sống, nếm
trải từng hương vị đời thường, từ mùi bánh mì nướng đến tiếng trẻ con ríu rít
trên sân chơi, để thấy rằng tình yêu, hạnh phúc và bình yên đôi khi không ở đâu
xa, mà nằm ngay trong những điều giản dị nhất.
Chiều xuống, khi phố xá bắt đầu vắng
người, tôi lại cùng con đi dạo quanh công viên gần nhà. Tiếng chim hót muộn và
gió thổi qua hàng cây như thì thầm rằng dù cuộc đời có nhiều sóng gió, vẫn luôn
có những khoảnh khắc bình yên cho mẹ và con. Tôi kể cho con nghe những câu chuyện
nhỏ về những cô bé, cậu bé dũng cảm vượt qua thử thách, để con hiểu rằng trong
những đêm tối, mẹ và con đều là những chiến binh, cùng nhau đi qua mọi khó
khăn.
Đêm đến, khi con đã ngủ say, tôi ngồi
bên khung cửa sổ, viết nhật ký, ghi lại từng giây phút vất vả và niềm vui nhỏ
bé. Ánh đèn vàng rọi xuống trang giấy như muốn nhắc nhở tôi rằng, mỗi nỗi đau,
mỗi giọt mồ hôi, đều sẽ trở thành sức mạnh, là hành trang cho con trên đường đời
sau này. Tôi nhận ra rằng, mỗi mùa hoa qua đi, mỗi đêm dài trôi qua, đều dạy
tôi cách bình thản với cuộc đời, cách yêu thương mà không vội vàng, và cách để
trái tim đón nhận tri kỷ đúng lúc.
Trong ánh sáng mờ ảo của trăng
khuya, tôi thấy mình vừa mạnh mẽ vừa mềm mại, vừa tự do vừa có trách nhiệm với
chính trái tim. Mọi khoảnh khắc đều là bài học nhân sinh, dạy tôi cách sống
bình thản, cách yêu thương mà không vội vàng, cách đợi chờ mà vẫn biết vun xới
cuộc đời. Và tôi tin, ai đó phù hợp sẽ nhận ra mùi hương thầm lặng của đời tôi,
nhận ra nhịp tim và những gì tôi cất giấu, và đôi bên sẽ cùng nhau đi qua những
mùa hoa tiếp theo, không gấp gáp, không áp lực, mà bằng sự đồng điệu tinh tế.
Hương khuya, trăng soi, gió thổi – tất cả dường như nhắc nhở rằng tình yêu và nhân sinh là những điều giản dị, nhưng lại sâu sắc và bền vững. Tôi giữ riêng mình, nhưng không đóng kín trái tim; tôi mở lòng, nhưng vẫn biết trân trọng những gì mình đang có. Cuộc đời này, với tôi, chính là những khoảnh khắc ấy – những hương khuya, những cánh trăng, những nhịp tim, những trải nghiệm và những duyên lành được đan kết khéo léo, đủ để tôi thấy bình yên và trọn vẹn.
Và khi đêm khuya trôi qua, tôi biết
rằng mọi chờ đợi đều có giá trị, mọi trải nghiệm đều là bài học, và khi tri kỷ
xuất hiện, chúng tôi sẽ gặp nhau không chỉ bằng tình yêu, mà còn bằng sự thấu
hiểu, sự đồng cảm và những gì chân thật nhất của đời người. Hương khuya vẫn còn
vương trên rèm cửa, nhắc nhở tôi rằng, đời sống và tình yêu, khi được nuôi dưỡng
bằng lòng kiên nhẫn và sự chân thành, sẽ trở thành ánh sáng dẫn lối, dù ở giữa
đêm khuya hay giữa những mùa xuân chưa tới.
Đêm viễn xứ 2025
Trần Thị Lan Anh
From: thivanle1569@gmail.com

No comments:
Post a Comment