![]() |
| Nhà thơ Nguyễn Văn Trình |
Thương hoài giếng quê
Nước trong, trong vắt giếng làng
gái quê gánh nước một đoàn xinh xinh
rộn ràng buổi sớm bình minh
chao nghiêng vành nón, điệu cười duyên xinh
Dấu yêu xưa vẫn còn đây
trên môi thôn nữ, tràn đầy xuân xanh
nắng lên màu mới thanh thanh
mênh mang sợi nhớ mượn lời gió đưa
Cánh cò cõng nắng, cõng mưa
cõng đôi gánh nước giữa trưa nắng hè
nhạc ve réo rắt bờ tre
vọng nghe tiếng gáy chim gù đâu đây
Giếng quê ký ức đong đầy
cây đa bến nước, sân đình nào phai
dịu dàng dáng trúc thân mai
gieo ai nỗi nhớ, thương hoài giếng quê…
Đông Hà, 2019
Khúc ru cánh đồng
Trông xa trắng xóa cánh cò
mênh mang đồng lúa, điệu hò quê hương
vấn vương hương nếp thơm nồng
từ trong nặng trĩu, cội nguồn mưu sinh
Bình minh tỏa rạng cánh đồng
màu xanh lúa mới, sắc hồng vầng dương
sương gieo nhành lúa đẫm hương
mà nghe sâu thẳm mùa vàng ấm no…
Vui thay lũ trẻ đồng quê
chạy trên bờ ruộng, mãi mê cánh diều
dáng cô thôn nữ mỹ miều
chao nghiêng vành nón, trong chiều mộng mơ…
Nắng vàng trải khắp bờ đê
chợt nghe hương lúa lời quê tự tình
nụ cười rạng rỡ môi xinh
đồng quê lặng lẽ chỉ mình, mình ta
Quê nhà đổi mới từ đây
nhà cao ngói đỏ dựng xây thái bình
đường thôn ngõ xóm văn minh
bê tông phủ khắp sân đình, giếng quê
Bóng chiều đã ngã lối về
hồn quê xao động, đê mê cõi lòng
vọng lời gió hát khúc ru
nghe rưng rức nhớ, hương thu đợi mùa…
Đông Hà, 2019
Thiên thu còn lại
Hoàng hôn nhuộm tím chân trời mộng
ánh vàng khắc khoải phía xa xôi
Ngập ngừng dạo bước về lối cũ
lòng buồn rười rượi trái tim đau
Chiều không em, thời gian ngưng đọng
bốn bề trống vắng giọt sầu thương
Đêm trường lẻ bóng tiếc duyên trôi
vẳng sầu ly biệt dâng lên mắt
Sợi buồn đan kín ngõ uyên ương
sóng tình mê mãi hóa cơn say
Mộng tưởng ái tình đành dang dở
thiên thu còn lại sợi tơ lòng…
Huế - 1986

No comments:
Post a Comment