Bản quyền © 2026 – Mọi quyền được bảo lưu
Có những điều
trong đời tưởng như đã lùi rất xa, nhưng thực ra lại chưa bao giờ rời khỏi ta.
Quê hương là một điều như thế. Dẫu có đi qua bao nhiêu miền đất, trải nghiệm
bao nhiêu điều mới lạ, thì trong sâu thẳm trái tim, hình ảnh mái ngói xưa phủ
rêu xanh vẫn âm thầm hiện diện, như một góc bình yên không thể thay thế.
Tôi nhớ những
buổi chiều quê, khi ánh nắng không còn gay gắt mà trở nên dịu dàng, lan tỏa
khắp không gian như một tấm lụa vàng mỏng. Ánh nắng ấy vương trên mái nhà, trên
lối nhỏ, trên những tán cây quen thuộc, và len lỏi vào cả những ký ức tưởng đã
ngủ quên. Chỉ cần nhắm mắt lại, tôi vẫn có thể cảm nhận được cái ấm áp nhẹ
nhàng ấy, như đang đứng giữa sân nhà năm nào.
Gió đồng quê
mang một mùi hương rất riêng — mùi lúa chín. Đó không chỉ là mùi của đất trời,
mà còn là mùi của công sức, của những mùa vụ nối tiếp, của niềm hy vọng và sự
bình yên. Mỗi lần cơn gió thoảng qua, mang theo hương lúa ngọt lành, tôi như
được ru vào một giấc mơ êm đềm. Cái mát lành ấy không chỉ chạm vào da thịt, mà
còn thấm sâu vào tâm hồn, khiến lòng người trở nên nhẹ nhõm và dịu lại.
Trong ký ức
tôi, hàng tre vẫn luôn đứng đó, nghiêng mình bên hồ nước lặng. Bóng tre đổ
xuống mặt nước, tạo nên một bức tranh vừa quen thuộc vừa kỳ diệu. Mặt hồ như
tấm gương trong veo, phản chiếu bầu trời xanh biếc, khiến không gian trở nên
sâu thẳm và tĩnh lặng đến lạ. Những buổi trưa hè, tôi từng ngồi bên bờ hồ, lặng
lẽ ngắm nhìn từng gợn sóng nhỏ, để rồi thấy lòng mình cũng dần trôi theo sự yên
ả ấy.
Giữa không gian
đó, những đóa sen nở rộ dưới ánh nắng, tỏa hương nhẹ nhàng mà thanh khiết.
Hương sen không nồng nàn, nhưng đủ để lay động lòng người. Nó khiến tâm trí như
được nâng lên, thoát khỏi những bộn bề thường nhật, để trôi vào một miền tĩnh
lặng, nơi mọi lo toan dường như tan biến. Có những khoảnh khắc, tôi cảm thấy
mình như lạc vào một giấc mộng, vừa thực vừa hư, vừa gần gũi vừa xa xôi.
Tiếng chim hót
đâu đó vang lên, trong trẻo và rộn ràng, như gọi về những ngày tháng đã qua. Âm
thanh ấy không chỉ đơn thuần là tiếng chim, mà là tiếng của ký ức, của tuổi
thơ, của những buổi sáng thức dậy trong không khí trong lành và đầy sức sống.
Mỗi lần nghe lại, lòng tôi lại dâng lên một nỗi xúc động khó gọi thành tên.
Con kênh nhỏ
uốn quanh làng, lặng lẽ chảy qua năm tháng. Nó không chỉ dẫn nước tưới mát
ruộng đồng, mà dường như còn dẫn cả những giấc mơ của con người. Nhìn dòng nước
trôi, tôi thường tự hỏi mình đã để lại bao nhiêu ước mơ nơi đây, và bao nhiêu
trong số đó đã theo tôi đi suốt cuộc đời.
Dẫu có đi xa
đến đâu, ký ức về quê hương vẫn không bao giờ phai nhạt. Những mùi hương rất
đỗi bình dị như khói rạ, rơm thơm lại có sức gợi nhớ mạnh mẽ đến kỳ lạ. Đó là
mùi của những buổi chiều đốt đồng sau mùa gặt, của những ngày đông se lạnh, khi
cả gia đình quây quần bên nhau. Những mùi hương ấy không chỉ tồn tại trong
không khí, mà còn in sâu trong tâm trí, trở thành một phần không thể tách rời
của con người.
Tôi nhớ những
giàn mướp sai trĩu quả, những cây dừa reo vui theo gió. Tất cả tạo nên một bản
hòa âm của thiên nhiên — nơi mỗi âm thanh, mỗi mùi hương đều góp phần làm nên
nhịp đập rộn ràng của trái tim. Quê hương không chỉ là một nơi chốn, mà là một
cảm giác, một phần máu thịt, một điều gì đó luôn hiện hữu trong ta, dù ta có
nhận ra hay không.
Thời gian có
thể trôi đi, có thể mang theo nhiều thứ, nhưng không thể xóa nhòa hình ảnh quê
nhà trong tim. Những kỷ niệm ấy, dù giản dị, vẫn luôn vẹn nguyên, như một dòng
chảy âm thầm nuôi dưỡng tâm hồn. Và có lẽ, chính vì thế mà mỗi khi nghĩ về quê
hương, lòng tôi lại chợt dâng lên một nỗi nhớ dịu dàng — một nỗi nhớ không ồn
ào, nhưng đủ sâu để khiến ta mãi vấn vương.
The Fragrance
of Homeland in My Heart
Author: Trần Thị Lan Anh (Aschaffenburg, Germany)
Copyright © 2026 – All rights reserved
There are
things in life that seem far behind us, yet in truth, they have never left. One
of those is our homeland. No matter how many places we travel, no matter how many
new experiences we gather, deep within our hearts, the image of an old
moss-covered roof still quietly remains—a peaceful corner that nothing can
replace.
I remember the
countryside afternoons, when the sunlight softens and spreads gently across the
land like a thin golden silk. It lingers on rooftops, small paths, and familiar
trees, seeping into memories long thought forgotten. With just a moment of
stillness, I can feel that warmth again, as if I were standing in my childhood
yard once more.
The rural wind
carries a distinct scent—the fragrance of ripening rice. It is not only the
scent of nature, but also of labor, of passing seasons, of hope and quiet
contentment. Each gentle breeze, infused with that sweetness, feels like a
lullaby, drawing me into a peaceful dream. Its coolness does not merely touch
the skin, but soothes the soul, calming the heart in a profound way.
In my memory,
rows of bamboo still stand by the tranquil pond, leaning softly as if in silent
conversation with the water. Their shadows stretch across the surface, forming
a scene both familiar and enchanting. The pond mirrors the vast blue sky,
creating a sense of depth and serenity. On summer afternoons, I once sat by its
edge, watching the ripples drift by, feeling my thoughts flow just as quietly.
Amid this
stillness, lotus flowers bloom under the sun, releasing a gentle, pure
fragrance. It is subtle, yet deeply moving. That scent lifts the spirit,
freeing it from daily burdens, carrying it into a quiet realm where worries
dissolve. At times, I feel as though I am drifting in a dream—both real and
unreal, both near and distant.
Somewhere in
the distance, birds sing brightly, calling me back to the past. Their songs are
not merely sounds of nature, but echoes of memory—of childhood mornings filled
with fresh air and vitality. Each time I hear them again, a quiet emotion rises
within me, one that words can hardly express.
A small canal
winds through the village, flowing silently through the years. It not only
nourishes the fields, but seems to carry along the dreams of those who live
there. Watching its gentle current, I often wonder how many dreams I once left
behind, and how many have traveled with me ever since.
No matter how
far I go, the memories of my homeland never fade. The simplest scents—like
straw smoke or dried hay—can awaken the deepest nostalgia. They recall harvest
evenings, cool winter days, and moments when families gathered close together.
These fragrances do not merely linger in the air; they are etched into the soul,
becoming an inseparable part of who we are.
I remember the
heavy gourds hanging from vines, the coconut trees rustling in the wind.
Together, they create a quiet symphony of nature, where every sound and scent
contributes to the rhythm of the heart. Homeland is not just a place—it is a
feeling, a piece of our being that remains within us, whether we realize it or
not.
Time may pass
and carry many things away, but it cannot erase the image of home in our
hearts. These simple memories remain intact, like an endless stream nurturing
the soul. And perhaps that is why, whenever I think of my homeland, a gentle
longing rises within me—a quiet, enduring nostalgia that never truly fades.
***
From: Dipl.-Kauffrau Thi-Lan Anh Tran
Wirtschaftskanzlei@dipl-kauffrau-tran.de

No comments:
Post a Comment