Còn đây khát vọng những mùa xanh
Người ta nói rằng:
“Mỗi
thế hệ có một sứ mệnh”
Và
một niềm tin, rồi sẽ đến
Bằng
sự truyền thừa máu thịt, trong những lời răn
Nhưng
không ai có thể sống giùm cho những tuổi thơ đang lớn
Mình
sẽ già đi theo năm tháng, là một lẽ tự nhiên
Thì
có gì đâu mà lòng sóng gợn
Xáo
động cuộc người trong kỳ vọng hão huyền
Có
những chuyện suốt một đời ta không làm được
Để
bây giờ áp đặt lại trẻ con
Chí
lớn mỏi mòn, tháng năm trầy xước
Khát
vọng ngày xưa, không biết mất hay còn?
Trong
sâu thẳm, một niềm tin ký gởi
Mặc
cho cuộc đời đầy những ma trận ngoại biên
Trong
giông bão vẫn có ngày nắng đợi
Sớm
mai nào cũng là buổi đầu tiên…
Mỗi
thế hệ đều có những phương thức riêng, để mình tồn tại
Cho
nên khi đã già, ta cũng đừng để lỗi thời
Như
dòng sông xa, dù có thương bờ nhớ bãi
Thì
cũng yên lòng về với biển khơi
Năm
tháng quẩn quanh, còn lại đây tuổi tác
Chắc
gì đâu, đó là dấu chỉ trưởng thành
Trong
ký ức, vỡ vun những mảnh đời rời rạc
Sao
không để lại cho người, khát vọng những mùa xanh?
Còn đây vạt nắng hanh giòn
Ngất
ngưỡng chiều trong đôi mắt cay
Nắng
dỗ hoàng hôn trên bóng mây
Em
ngồi đó, tình xa để ngỏ
Đắm
chìm trong hoa nắng cuối ngày
Lâu
lắm rồi không gặp người xưa
Nhắn
làm chi những lời đây đưa
Rơi
quăn quíu đời xanh trúc trắc
Nhịp
thời gian cách quảng đổ thừa
Rồi
em sẽ gặp người hợp nhau
Giữ
làm chi năm tháng rũ nhàu
Bờ
sông cũ, mây trời bảng lãng
Rộn
đường khơi, khắc khoải trôi mau…
Bất
chợt nhớ đương mùa nắng non
Vụng
biển xưa, ngợp biếc hanh giòn
Dang
tay với, tình đâu bỡ ngỡ
Quay
ngoắc nhìn, e ấp eo thon
Để
yên thôi, ký ức dịu êm
Một
ngày xưa, lặng dấu ngọt mềm
Yên
ả sống, tình như mong đợi
Sẽ
tròn đầy khát vọng nghe em …
Chiều qua bãi Hòn Rơm
Một
chút thôi, sẽ nghiêng về bên ấy
Vầng
trăng non đương độ tuổi đợi chờ
Bên
bãi vắng hàng dừa rung gió mẩy
Rớt
một tiếng chiều, ngân lịm bơ vơ
Bóng
trăng nghiêng, rơi khát khao tiếng sóng
Cứ
rì rầm trông ngóng phía khơi xa
Im
ắng quá, chiều trong ngưng gió lộng
Ngược
ráng hòang hôn phản chiếu mượt mà
Con
nước lớn dập dờn trên bãi vắng
Sao
cồn cào một nỗi nhớ bâng quơ
Nghe
bức bối, sóng lòng đang trĩu nặng
Còn
nguyên đây, một năm tháng dại khờ
Cơn
gió lạ, tròn xoay bao kỷ niệm
Cả
một trời thương nhớ, quẩn quanh đây
Hình
như có điều gì đang giấu giếm
Mà
nước triều lên, ăm ắp đong đầy
Anh
vẫn biết, bây giờ xa xôi lắm
Bao
nhiêu năm, anh xa biển về đồng
Sao
nỗi nhớ cứ theo chiều thấm đẫm
Tiếng
bìm bịp kêu, nước lớn nước ròng…
Xuyến
chi hoa, trắng trấp bờ mương cũ
Từng cánh mỏng đơn sơ, gió mẩy rung rinh
Em lặng lẽ, bước qua điều ẩn dụ
Xao xuyến lối về thăm quê
Con mương cũ, có vầng trăng mười sáu
Lãng đãng trôi, bồi lấp những câu thề…
Bất
chợt nhớ cơn mưa chiều năm đó
Một vòng tay, bên quán nghèo để ngỏ
ấm lạnh nỗi đời trong khát vọng xa xăm
Thời gian nào trôi lạc những tháng năm
Và tuổi mộng hồn nhiên đầy nắng gió
Còn khê đọng đây đây, những dấu lặng thầm…
Lê Thanh Hùng
Bắc
Bình, Lâm Đồng

No comments:
Post a Comment