Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Tuesday, October 6, 2020

CHÙM THƠ “BÓNG…” CỦA LÊ VĂN TRUNG

 



BÓNG CHIM HUYỀN THOẠI


Có con chim lạ bay về

Làm rơi hạt lệ bên bờ chiêm bao

Gọi ngàn xưa, tìm ngàn sau

Tàn phai theo những sắc màu thời gian

 

Có con chim lạ xa đàn

Bay hoài vô định chưa tàn giấc mơ

Lệ người úa một câu thơ

Buồn rơi lên nấm hoang mồ tình xưa

 

Bay về đâu giữa hư vô

Tiếng kêu buốt nghẹn phút giờ tử sinh

Tóc người chảy một dòng sông

Có nghe sóng động chập chùng nỗi đau

 

Chim về đâu? Tôi về đâu?

Nghìn xưa nối với nghìn sau mịt mờ

Lệ người rụng một tiếng kêu

Còn nguyên tôi với niềm đau cuối cùng.

                                                                              

 

BÓNG MÂY THIÊN CỔ BÂY GIỜ CÒN BAY

 

Ta về nhìn bóng ta xưa

Bóng mây thiên cổ bây giờ còn bay

 

Ta về tàn cuộc thiên tai

Cạn cơn dâu biển, cạn ngày thanh xuân

Ta về như sóng vô âm

Vỗ vào hiu quạnh lạnh bầm máu xương

Ta về lạc giữa mù sương

Nghe sầu tận tận nghìn phương dội về

 

Dòng sông nào đợi chờ ta

Chảy về đâu những cơn mơ nhạt nhàu

Ta về lạc giữa đời nhau

Tay cầm giọt lệ nhớ màu mắt xưa

 

Bóng mây thiên cổ bây giờ

Còn bay với bóng đời ta mịt mù.

                            


BÓNG QUÊ HƯƠNG

 

Nghe bạn nói trời Houston lạnh buốt

Nhìn mù sương thương sợi khói quê nhà

Tôi ở miền Đông đang mùa nắng hạn

Giọt mồ hôi bỏng rát đất cằn khô

 

Khi tàn cuộc cũng đành thân lưu lạc

Như dòng sông đã biệt cội xa nguồn

Kéo vạt áo lau khô dòng nước mắt

Phương trời nào cũng thấy bóng quê hương

 

Nghe bạn nói thèm một lần trở lại

Tôi ôm thầm trăm khát vọng ra đi

Mà vết thương chung vẫn còn sưng tấy

Lịch sử là những bi khúc phân ly

 

Tôi miền Đông, chẳng là tên lưu xứ

Cũng đau lòng buổi muối mặn gừng cay

Cũng canh cánh bên trời xưa áo lụa

Thuở vàng thu, vàng cả giấc mơ dài.

                           

 

BÓNG TÌNH AI VỪA CHẠM GIẤC MƠ CHIỀU

 

Tôi cứ mơ màng nghe trong những chiều gió muộn

Tiếng của một người thảng thốt gọi tên tôi

Tiếng của một người nghe như tiếng của chiều rơi

Rất gần gủi mà vô cùng xa vắng

 

Và tiếng nói mang mang như tiếng đàn trải dài nhiều nốt lặng

Mà làm rung thanh sắc của hư vô

Mà làm rung nhịp phách những dòng thơ

(Ôi đôi mắt trầm hương môi ngà mắt ngọc)

 

Em có nghe không tiếng chiều rơi thảng thốt

Tiếng chiều rơi như tiếng lá tình bay

Như giấc mơ tôi chạm xuống vai gầy

Ôi phố thuở vàng thu Vàng lời nhung lụa

 

Ôi phố thuở quàng tay ôm vàng nỗi nhớ

Em qua phố vàng vàng lụa cõi thơ tôi

Không biết chiều đang gọi tên tôi

Hay tôi thảng thốt gọi tên người

 

Lời của gió? Của mưa?

Của vàng vàng ảo mộng?

Lời của thiên thu? Của trăng sao?

Của chiều phơi áo mỏng?

Bóng tình ai vừa chạm giấc mơ chiều

 

                                     Lê Văn Trung


No comments: