Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Sunday, September 15, 2013

TRONG MẮT EM ... LÀ MÙA ĐÔNG - thơ Đan Thụy






 
Em chôn kín mùa đông trong mắt
Để cùng thu kết nhặt lá vàng
Mỗi chiếc lá lời thương em viết
Đông đừng về ... thu ở đừng đi ...
***
Em chôn kín hoàng hôn trong mắt
Sợ đêm dài chiếc bóng mong manh
Như cánh diều đứt dây bay mất
Rơi giữa miền ký ức không anh
***
Em chôn nửa vầng trăng trong mắt
Nửa long lanh chảy xuống thành dòng ...
Thời gian ơi! Nhớ cho dừng lại
Xuân lạc loài đánh mất trời Đông

Đan Thụy

*******
Đàm Thị Hải
Công ty Tây Ninh Cosinco
Hoà Thành - Tây Ninh
Điện thoại : 0918266282
Email : damhaitn@gmail.com
READ MORE - TRONG MẮT EM ... LÀ MÙA ĐÔNG - thơ Đan Thụy

THU GIẢ TỪ - thơ Thy Lệ Trang và Sông Thu




BÀI XƯỚNG

THU GIẢ TỪ
Hoán vĩ vận-thuận nghịch đơn cú đối xứng

  
Thu tiển người hay ta tiển Thu
Mù sương lãng đãng dốc sương mù
Khép mi giòng lệ tràn mi khép
Ru tiếng tơ lòng đọng tiếng ru
Biển sóng âm thầm yêu sóng biển
Thư tình vụn vỡ khóc tình thư
Hắt hiu trăng lạnh buồn hiu hắt
Từ giả xót xa phút giả từ

THY LỆ TRANG



BÀI HỌA
THU TÀN

Thu tàn ... ảm đạm cảnh tàn thu
Mù mịt không gian xám mịt mù
Rụng lá vàng khô mùa lá rụng
Ru lòng tím ngắt nhịp lòng ru
Nhạc sầu xao xuyến cung sầu nhạc
Thư nhớ ngập tràn nỗi nhớ thư
Nguyện ước cùng ai tròn ước nguyện
Từ ly chưa hẳn đã ly từ

SÔNG THU





 

READ MORE - THU GIẢ TỪ - thơ Thy Lệ Trang và Sông Thu

Thơ Nguyễn Thanh Bá - LÁ THU VÀNG, THU VIỄN XỨ



LÁ THU VÀNG

Thu ơi! ai nhuộm lá thu vàng
Hay bởi hóa công vụng điểm trang?
Mặt nước lao xao làn gió động
Bầu trời ảm đạm bóng mây lan
Chân xa trường cũ – xa ngàn dặm
Lòng nhớ người thương – nhớ ngập tràn
Thu vẫn vô tình rung lá rụng
Nỗi sầu nhân thế mãi đa mang.



 THU VIỄN XỨ

Đường chiều rơi rụng lá vàng thu
Sương xám giăng giăng đỉnh núi mù
Hun hút sau lưng vùng ánh sáng
Chập chùng trước mặt chốn âm u
Bước chân lữ thứ đời lang bạt
Giấc mộng giang hồ kiếp lãng du
Mỗi độ thu về hoa lá rụng
Nỗi lòng như một cõi hoang vu.

                       Nguyễn Thanh Bá
READ MORE - Thơ Nguyễn Thanh Bá - LÁ THU VÀNG, THU VIỄN XỨ

NÀNG THƠ-TA MÃI YÊU EM - thơ Vĩnh Hoàng





    
Ta đã yêu em từ thời còn bé nhỏ
Có phải đây là phận số? 
Hay em đã mê hoặc ta chăng?
Ta đã theo em suốt mấy chục năm
Có phãi vì em, nên đời ta lận đận?
Hay nhờ em mà đời ta hưng phấn,
Đời ta còn có chút nghĩa mai sau
Em đã cho ta thấm thía nỗi đau
Nỗi đau của cuộc chiến tranh tàn khốc
Nỗi đau của quê hương dân tộc 
Lúc thịnh lúc suy
Ta đã dìu bước em đi trên con đường đã chọn
Em thì hồn nhiên trong sáng
Ta lại mơ mộng đa tình
Em luôn luôn trung thực với chính mình
Không khòm lưng nịnh bợ
Để ta bao đêm phải trăn trở trước gian dối tình đời
Những lúc thư thả thảnh thơi
Em đã cho ta cả một khoảng trời mơ ước
Ta ôm em vào lòng để được sống được yêu
Trong khoảnh khắc vui buồn mơ ước có bao nhiêu:
Bởi cuộc đời nghiệt ngã
Có lần ta định bỏ em, vì đời ta lạnh giá
Nhưng em nào có xa được ta đâu
Em cứ quanh quẫn bên ta như mối tinh đầu
Lời em ngọt ngào vỗ về ta đứng dậy
Rồi từ đó ta cùng em đi mãi
Ta với em chung trọn mối tình dài
Luôn hướng về thầm mơ ước ngày mai
Gió xuân thoảng chút hương đồng cỏ nội.

 Vĩnh Hoàng
READ MORE - NÀNG THƠ-TA MÃI YÊU EM - thơ Vĩnh Hoàng

Thơ Lê Đăng Mành - MẸ QUÊ

Thư pháp của Lê Đăng Mành



“Con cò mà đi ăn đêm …” 
Là bóng tần tảo bên thềm vào ra 
Từ đồng cạn đến chợ xa 
Neo tình thương giữa phong ba phận người! 
Đoạn trường gom cả vào đời 
Quắt quay Mẹ nhận nụ cười dành con 
Chác chao thân hạc hao mòn 
Nước gian truân gội mài cùn tóc mây

Nón tơi sương gió trùng vây
Hai vai gánh cả tháng ngày bão giông
Biết mùa: mưa nắng ruộng đồng*
Chưa hề nhắc gợi thu đông xuân hè!

Gió mưa trầy cánh chở che
Tả tơi rách vẫn giữ lề đục - trong
Trần thân vênh lụy đò giang
Tắt đèn quờ dẫm vịn màn bầu không!

Mẹ là hình của nước non
Cảo thơm cổ tich giang sơn giống nòi
Tang thương khói lửa tơi bời
Tờ xưa hạo khí lưu đời sắt son ...

“ ... có xáo thì xáo nước trong
Đừng xáo nước đục đau lòng cò con!”

Lê Đăng Mành
                                        
*Quê chỉ biết hai mùa: mưa nắng
READ MORE - Thơ Lê Đăng Mành - MẸ QUÊ

Thơ Phan Minh Châu - TÌNH NGƯỜI VIỄN XỨ, BÓNG TỐI CUỘC ĐỜI







TÌNH NGƯỜI VIỄN XỨ

Những chuyến xe dừng những bàn tay với
Vẩy Tuy Hòa tròn tuổi bốn trăm năm
Người khách lạ neo mình ở lại
Tháng giêng xanh chớm hội trăng rằm
Đêm sập cửa trời trong như phố núi
Những con đường khép lại tuổi không tên
Người khách lạ gióng tình yêu mê mãi
Bên này sông sáng lại thưở bưng biền
Tiếng nhac xập xình những bài ca mỏi
Nghe dư âm vọng lại tháng ngày….
Trăng núi Tháp sáng bên thềm Thiên Mụ
Để Tuy Hòa mang dáng Huế xa xăm
Rót chén rượu mừng quê người thêm tuổi
Những con đường lạ đó bổng thành quen
Mây thiếu nữ hồn nhiên cài thêm nụ
Để trăng lên lồng lộng phố không đèn



BÓNG TỐI CUỘC ĐỜI

Một chuyến tàu đêm hay một cuốc xe chiều
Mai em đi, đi về miền bão nổi
Một khối u vừa chèn ngang thành phổi
Chèn ngang cuộc đời đang ngưỡng tuổi yêu thương
Em đi vào trong đó có xanh hơn
Chiều bịnh viện mây đùn lên trắng xóa
Những mảng tường vôi hoen màu thổ mộ
Những chiếc giường…. năm tháng bổng cô đơn.
Cũng vừa qua đợt nắng ấm mùa xuân
Màu phượng đỏ đang trong mùa thả nổi
Cái màu phượng cháy như than củi
Đã một thời đốt cháy trái tim em
Anh thầm mong ngày mới bớt đau hơn
Khi hai đứa đã qua thời son trẻ
Những đứa con chúng ta lớn lên vẫn còn đeo yếm mẹ
Đêm tằn mằn như thuở tuổi ru nôi
Em đi rồi anh bổng thấy đơn côi
Cứ quanh quẩn trong ngôi nhà trống trải
Đêm ú ớ những cơn mê rồ dại
Những cơn mê thiêm thiếp… tuổi xa người
Anh tật nguyền năm tháng đã mồ côi
Cứ eo óc như tiếng gà gáy sáng
Cứ leo lét như bấc dầu đã cạn
Bấc dầu hao vụt dậy sớm mai này
Em đi rồi heo hắt một bàn tay
Một lối nhỏ dẫn vào con hẻm cụt
Một nỗi đau ấm như dòng nước mắt
Sẽ chảy hoài trong suốt những ngày đông


                       PHAN MINH CHÂU
READ MORE - Thơ Phan Minh Châu - TÌNH NGƯỜI VIỄN XỨ, BÓNG TỐI CUỘC ĐỜI

ĐÊM Ở LẦU-ÔNG-HOÀNG - thơ Huy Uyên



Cho dù đêm nay em đã phụ tôi
lên lầu-ông-Hoàng đứng khóc
tiếng ai hắt hiu trên đồi
để trăng cũng sầu theo mà trắng bạc.
Biết ngày nào em trở lại bến-Sa
Pô-sah-inu đơn lẻ
giữa đồi Bà-nài trời xa
ly rượu đắng cho tình cay, xót lệ.
Cháy đi ơi sông Cà-ty ngang phố đắng lòng
người con gái năm xưa về đồi ngơ ngác
giọng chiều chùng thấp lầu-ông-Hoàng
để mãi tháp Phố-hài một mình đơn độc .
Thôi đền đài ngày xưa đâu còn nữa
bơ vơ đâu ngày đêm những ngọn đồi
(đám hoa rừng tắm dưới vầng trăng bể
về bên lầu-ông-Hoàng
nhà tiều-phu vẽ-lạ-sương-mây ).
Gởi hồn cùng thoáng bóng đêm đi
thơ người thấm thiết ôm tình ngày cũ
hỡi ơi chàng! chàng Hàn-mặc-tử
say mê Mộng-cầm lúc ngắm trăng si .
Đường chập chùng leo lên dốc đá
ai điên mê mà hát thành lời
nghiêng ánh trăng chở sầu-hoang-phế
bờ cát dài treo tình dâng chơi vơi .
Một mình ai đi nhẹ bước trời sương
người có khi nào về Phan-thiết
mang chi hoài nổi sầu ký-ức
tình hoang liêu để Mặc-tử đượm buồn .
Đã khác với lầu trăng buổi trước
để khi về ai nhặt mãnh trăng rơi
dưới trăng thẹn thùng yêu người da diết
dấu mãi trong tim bóng một người .
Hoa vông trên đồi thắm đỏ
sông đời Phan-thiết cuộn chân cầu
mà não nùng hoe mắt nhớ
ngựa chiều khua mấy khúc vó câu .
Dại lòng chi khóc tư-cố-hương
lang thang lầu-ông-Hoàng hoang vắng
phế tích xa xưa có ở lại Mộng-cầm
Mặc-tử say trăng
ngũ quên đồi chiều-đi thăm thẳm .
Em quay lại chi để sầu phế-tích
đêm đi đâu với mãnh trăng non
tình ai một lần chết dưới lầu-ông-Hoàng
để cùng đồi thao thức.
Thôi em quên hết chuyện ngày xưa
đã xa rồi Qui-nhơn,Phan-thiết
tình sương sa dưới những vì sao lạc
hỏi lầu-ông-Hoàng đã thức dậy chưa.
Mà dấu chi nụ cười buồn trong nhau mãi mãi.

Huy Uyên
READ MORE - ĐÊM Ở LẦU-ÔNG-HOÀNG - thơ Huy Uyên

Saturday, September 14, 2013

MỪNG THÁI TIÊN SINH THOÁT ĐẠI NẠN - Hạ Thái Trần Quốc Phiệt và thi hữu



MỪNG THÁI TIÊN SINH THOÁT ĐẠI NẠN
(Kính gởi Thái Quốc Mưu tiên sinh)

Mừng Thái Thi Huynh thoát nạn rồi
Mong mau bình phục nhậu cùng tôi
”Mờ theo” (Martel) nốc cạn chừng dăm két
Hủ tiếu xơi luôn cở mấy nồi
Vỗ bụng nghênh ngang cười hả hể
Nâng ly khoan khoái cụng tơi bời
Say sưa bù lại ngày kiêng cử
Và viết thành thơ cứ vậy thôi.
Hạ Thái Trần Quốc Phiệt



MONG

Họa 1

Mới nghe anh Thái tháng vừa rồi
Kiếp nạn tai qua: phước Bác tôi!
Thơ phú chỉ chừng: ghi mấy chữ
Văn chương tàm tạm: mới lưng nồi
Gieo vần không khéo xin thông cảm
Xếp luật chưa suông tại rối bời
Mong gởi chúc mừng mau khỏe lại
Làm thơ-xướng họa sẽ vui thôi
Văn Kế Thế



KHÔNG SAO ĐÂU!
(Kính chúc Bác vui mau khỏe)

Họa 2

Không sao.. tai nạn đã qua rồi!
Bất cẩn Ngọc Hoàng nói với tôi
Bắc Đẩu lanh chanh quên hộ khẩu
Nam Tào hối hả tưởng niêu nồi
Ơn nhờ Thánh Chỉ truyền minh chính
Phước hưởng Thi Huynh- khỏi rối bời
Thượng Đế giật mình…ra bạn tốt!
Ban ngay thuốc quý chóng lành thôi!

Trương Văn Lũy
READ MORE - MỪNG THÁI TIÊN SINH THOÁT ĐẠI NẠN - Hạ Thái Trần Quốc Phiệt và thi hữu

TƯƠNG TƯ CHIỀU - thơ Phan Minh Châu



Vịnh Xuân Đài, Phú Yên. Ảnh từ wikipedia


Chúng tôi đi bằng một cuốc xe chiều
Đêm sập cửa trời xanh như phố núi
Sương rây trắng những con đường có tuổi
Cứ gập ghình theo theo mỗi bước chân xa
Nơi tôi về ấm áp một mùa hoa
Con phố nhỏ ngập ngừng đêm mở hội
Những câu thơ suốt đời không có lỗi
Khi neo đơn biết gìn giữ cho người.
Những cánh đồng chữ nghĩa chảy về xuôi
Cứ man mác như khoảng trời sương khói
Heo may nhỏ chút tình lên mỗi buổi
Tôi lạc lòng theo sóng nước giêng hai
Em đến trường ôm sắc áo thu phai
Cứ lỏn lẻn cứ như là thục nữ
Trăng khe khẽ tô thêm màu huyết dụ
Lên má hồng còn khuyết nụ môi hôn
Những mùa xuân bạc áo bổng xanh hơn
Gió thả nổi chút tình yêu của biển
Vịnh Xuân Đài phơi nguyên màu cánh kiến
Cứ giăng tơ giăng nhện khách không mời
Giêng hai hồng như những búp tơ non
Cứ man mác theo giòng sông viễn xứ
Những đôi mắt hóa vầng trăng tình tự
Ngã nghiêng đời ... hóa  đá để lang thang.


PHAN MINH CHÂU
READ MORE - TƯƠNG TƯ CHIỀU - thơ Phan Minh Châu

Friday, September 13, 2013

TÌNH BIỂN NĂM CĂN - thơ Hoàng Đình Chiến

Thị trấn Năm Căn. Ảnh từ wikipedia


Nghiêng rừng hứng ánh trăng trong
Lao xao ngọn đước
uốn cong biển bờ
Anh như con sóng bất ngờ
Lắng nghe hơi thở
cuối bờ Năm Căn.


Thương em con nước nhọc nhằn
Chắt chiu gánh nặng
vai oằn phù sa
Cuối trời xanh đến bao la
Vỗ về rừng mắm
la đà sóng ghen.


Phố phường chật chội bon chen
Mũi Cà Mau hẹn chớ quên ngày về.


T.P Cà Mau 2005
Hoàng Đình Chiến
READ MORE - TÌNH BIỂN NĂM CĂN - thơ Hoàng Đình Chiến

NÓI VỚI BẠN CÙNG QUÊ - thơ Trương Điện Hòa


Trương Điện Hòa và Sĩ Chương

NÓI VỚI BẠN CÙNG QUÊ
Gởi Nam Chánh

Bạn nhắn mời ta lên tắm rượu
Bởi vì đồng cảm cảnh ly hương
Trong ta quê cũ luôn lưu luyến
Ở bạn làng xưa mãi vấn vương
Giọng nói ấm nồng thành bóng nhớ
Câu chào chân chất hóa thân thương
Hồn quê đeo đẵng người xa xứ
Ta bạn mang theo mọi nẽo đường.

12.09.2013

Trương Điện Hòa



BÀI HỌA: THÂN HỮU

Mời nhau ra quán khao chầu rượu
Nâng chén tao phùng vọng cố hương
Bạn độ xa quê gom nhớ lại
Ta ngày ly xứ nhặt sầu vương
Chung cùng giọng nói nghe thân thiết
Riêng cuộc làm ăn chạnh cảm thương
Tâm sự trao nhau lòng quyến luyến
Chia tay chiều ngả bóng đôi đường.
                   
Nguyễn Thanh Bá

READ MORE - NÓI VỚI BẠN CÙNG QUÊ - thơ Trương Điện Hòa

XIN ĐỪNG TIẾC NUỐI - thơ Ngọc Châu




XIN ĐỪNG TIẾC NUỐI 

Sống ở nhân gian dẫu ít ngày
Mà từng cháy bỏng những mê say
Tan vào một thuở ai nào biết
Đọng lại muôn đời bạn có hay?
Tước vị tuy không lưu dấu gót 
Huy hoàng cũng đã lướt bàn tay
Thôi đừng tiếc nuối làm chi nữa
Đẹp lắm ai ơi những phút  này!

                                            NC



NGÀY GẶP EM 
(Tự họa 1)

Miền quê trú lại chỉ dăm ngày
Kết vợ chồng mình mãi đắm say
Dạo ấy găm quân, thù chẳng biết
Khi nào xuất trận, lính không hay
Liêu xiêu gánh gạo em chùn bước
Vội vã  lao người anh đỡ tay
Đỏ mặt môi cười như lựu thắm…
Làng vui cưới hỏi suốt tuần này.

                                           NC 



XUÂN ƠI VỘI THẾ?
(Tự họa 2)

Xuân ơi sao vội đếm từng ngày
Có biết chăng đời vẫn đắm say
Chờ khắc hoa khoe đài nhị thẫm
Mong giờ chim hót khúc ca hay
Bồ thì rảo cẳng tung cao gót 
Tớ cứ co người níu chặt tay
Sợ cậu chuồn nhanh rồi khuất mắt
Vô tư, bỏ mặc bạn nơi này!

NGỌC CHÂU


READ MORE - XIN ĐỪNG TIẾC NUỐI - thơ Ngọc Châu

QUA CHUYẾN PHÀ CUỐI TRÊN SÔNG HẬU - thơ Nguyễn An Bình




Tôi đứng đợi bên bờ sông gió thổi
Chờ phà sang rời bến bắc Bình Minh
Cây cầu mới chợt giật mình trở giấc
Sáng ánh đèn soi sóng nước lung linh.


Cô hàng rong nhìn tôi cười buồn bã
Phà không còn em mất chốn nương thân
Chú bánh mì bán hàng trên phố vắng
Khuya qua cầu đạp chắc rã đôi chân.


Phà trăm năm đưa bao người xa xứ
Có người thương không hẹn lúc quay về
Tôi ngơ ngẩn nhìn tháp tầng cầu mới
Chợt thấy mình lạ lẫm giữa sông quê.


Phà tách bến lẻ loi trong sương lạnh
Mai xa rồi trơ bến vắng còn đâu
Biết ai về nơi đầu sông góc biển
Nhớ mang theo chút nắng để qua cầu.


Chuyến phà đêm cuối cùng trên sông Hậu
Còn chờ ai đã mất hút lâu rồi
Em bỏ lại áo xưa thời mực tím
Theo chân người để lạc mất tình tôi.


NGUYỄN AN BÌNH




READ MORE - QUA CHUYẾN PHÀ CUỐI TRÊN SÔNG HẬU - thơ Nguyễn An Bình

Thơ Trúc Thanh Tâm - TẶNG BÈ BẠN MỘT THỜI




Bạn dưới mái trường, tính ra nhiều lắm
Học để sinh tồn cho cả tương lai
Nhưng chí hướng của mỗi người mỗi khác
Yên bình nào cũng trả giá đắng cay !

Thời khắc tên bay làm sao níu lại
Bạn biệt tăm, bạn bám trụ thị thành
Xếp áo thư sinh vươn theo lý tưởng
Khói chiến một thời, rực lửa đấu tranh !

Xã hội ngày càng trở nên phiền phức
Tính sổ cuộc đời nên tóc pha sương
Nên thực tế để lòng mình thanh thản
Cho lương tâm, tim còn đập yêu thương !

Nghĩ tới bạn bè nghe thêm chua xót
Đếm trên tay, già khú hết rồi
Dòng phù thế bồng bềnh nhân quả
Từ bi lúc nào, đứng trước gương soi !

Xin đốt nén nhang cho người khuất bóng
Để nhớ ngày nào nhìn tóc em bay
Để thương người sống còn trôi dạt
Một đời người, rồi ai sẽ khóc ai !

Đầu Thế kỷ XXI
TRÚC THANH TÂM
    ( Châu Đốc )

______________________________

TRÚC THANH TÂM
287 đường Louis Pasteur, khóm Vĩnh Phú, phường Châu Phú A, Châu Đốc (An Giang)
Điện thoại : 0903 643751
Blog cá nhân : http://tructhanhtam.blogtiengviet.net


READ MORE - Thơ Trúc Thanh Tâm - TẶNG BÈ BẠN MỘT THỜI

TÔI MUỐN VỂ THĂM BÌNH THẠNH - Thơ Châu Thạch

Tháp cổ ở ấp Bình Hòa, xã Bình Thạnh,
 huyện Trảng Bàng, tỉnh Tây Ninh



Tôi muốn về thăm Bình Thạnh
Một chốn nào đâu đó xứ Tây Ninh
Có tiếng thơ bay bổng rất chân tình
Thổi qua mạng khiến hồn tôi mơ mộng.


Tôi tưởng tượng nơi đây nhiều gió lộng
Thả cánh diều căng vút tận trời xanh
Để hồn thơ lên đến cõi trong lành
Khiến xa lắm tôi còn nghe tiếng nhạc.


Tôi tưởng tượng nơi đây cây cũng hát
Nên cụ già, em nhỏ cũng làm thơ
Thơ thanh trong như tiếng suối qua bờ
Thơ rung động như câu vàng nam bộ.


Tôi tưởng tượng được về nơi Tháp Cổ
Nhìn ngôi thơ lưu di tích trăm năm
Nghe tiếng thơ vang vọng dưới trăng rằm
Và tận mặt cầm tay nhiều thi hữu.


Tôi mơ ước nhìn hội thơ thành tựu
Những ếch vàng hóa hoàng tử xinh trai
Để bây giờ và đến cả ngày mai
Nàng công chúa Ly Tao về Bình Thạnh.


Và nơi đó một vương triều vững mạnh
Những lầu thơ đẹp ngất giữa trần gian
Thơ xây trăng cung điện những đường làng
Thơ thượng uyển trong khu vườn cây trái.


Những ước ao thật xa rời thực tại
Có hề chi vì thi sĩ là  mơ
Có hề chi khi lầu mộng là thơ
Đã hiện thực trong con người Bình Thạnh.


Châu Thạch
READ MORE - TÔI MUỐN VỂ THĂM BÌNH THẠNH - Thơ Châu Thạch

Wednesday, September 11, 2013

Mai Thanh - HỒN THƠ CẨM THỦY QUÊ TÔI

Mai Thanh



HỒN THƠ CẨM THỦY QUÊ TÔI

(Đọc tập “Hồn thơ Cẩm Thủy”của Câu lạc bộ  thơ thị  trấn Cẩm Thủy-2010) 

MAI THANH 

Đây là tập thơ của 16 tác giả thơ Cẩm Thủy quê tôi. Với  lòng mến yêu, niềm tự hào và với thái độ trân trọng, tôi xin phép  được nhắc tên các nhà thơ – các tác giả của tập “Hồn thơ Cẩm Thủy” sau đây: Lê Tiến Khoát, Tạ Châu, Nguyễn Hữu Ưởng, Lê Huy Dậu, Đinh Hữu Tấn, Hoàng Nam Hương, Nguyễn Khang, Nguyễn Quỳnh Tâm, Phạm Đắc Bẩu, Tạ Thu Nhuần, Nguyễn Đình Tiếu, Đỗ Văn Dạng, Lưu Thanh Hóa, Hoàng Thị Thao, Hoàng Xuân và Nguyễn Quang Dinh. Tập thơ gồm khoảng 100 bài với nội dung vô cùng phong phú và hình thức hết sức đa dạng. Có thể nói khái quát: Đó là cảm xúc về quê hương yêu dấu, về  gia đình thương yêu, về cuộc đời người lính, về cuộc sống tuổi già, về kỷ niệm một thời xuân sắc, về đất nước quang vinh và Bác Hồ vĩ đại…Khái quát như vậy hẳn là còn thiếu, song đó là khái quát cơ bản mà chúng ta có thể dễ cảm   nhận ở tập thơ này.

Quê hương được thể hiện thật là màu, muôn muôn vẻ: Một cảnh quan đẹp, với núi Cửa Hà soi dòng sông Mã, nhưng đói nghèo cứ níu bước chân quê. Song cũng giống như các miền quê khác, từ đói nghèo, quê hương đã anh dũng vùng lên, như Nguyễn Đình Thi, trong bài thơ “Đất nước” có câu “Rũ bùn đứng dậy sáng lòa”, quê hương chiến đấu anh dũng, được phong tặng danh hiệu anh hùng lực lượng vũ trang, rồi đổi mới đất nước, cuộc sống nhà nhà đổi thay, người người phát triển. Chúng ta có thể cảm nhận được đều đó ở nhiều bài của tập thơ, chẳng hạn, nhà thơ Lê Tiến Khoát viết:


Bức tranh quê đẹp tuyệt vời
Hai bờ sông Mã vườn đồi mênh mông
Sau ngày cách mạng thành công
Như chim được thoát khỏi lồng nhởn nhơ
(Quê tôi)


Cũng gặp nhau ở cảm xúc ấy, nhà thơ Tô Châu viết:

Thống nhất non sông rộn tiếng ca
Quê hương đổi mới đẹp muôn nhà
Hòa bình thống nhất vui Nam-Bắc
Cuộc sống đi lên thắm sắc hoa
(Tổ quốc tôi)


Tình cảm gia đình là một mảng đậm nét của tập thơ. Nhiều điều đáng nói về mảng thơ này.Tuy nhiên, các nhà thơ thể hiện cảm xúc nổi bật là sự chăm lo về đạo đức và về trí tuệ cho con cái. Với “Tiếng lòng của mẹ”, nhà thơ Tạ Thu Nhuần nói với con mình:

Năm qua, tháng lại mỏi mòn
Gian nan vất vả nuôi con lớn dần
Ầu ơ, nước mắt trong ngần
Mẹ chan ngập cả mọi phần hẩm hiu
Giờ đây tuổi đã xế chiều
Những mong con nhớ những điều mẹ răn

Đó là lời mẹ răn con về mặt đạo đức; còn chăm lo cho con về mặt trí tuệ, thì nhà thơ Đỗ Văn Dạng khuyên con phải “học, học nữa, học mãi” và thực tế, những lời khuyên đó đã đạt mục đích là con bảo vệ thành công luận án thạc sĩ toán học:


Ông: Tú tài chữ nho
Cha: Cử nhân toán học
Phận nhà nhờ có phúc
Con hơn cha, hơn ông
(Hương Mùa Thu )                                  


Đó cũng là tâm tư của nhà thơ Nguyễn Quang Dinh:
Đời con tiến vượt đời cha
Đời con nối dõi ông bà tổ tiên
(Tâm tư tuổi già)


Cuộc đời người lính trong tập thơ thể hiện khá rõ  ở hai nhà thơ Nguyễn Hữu Ưởng và Đinh Hữu Tấn. Nguyễn Hữu Ưởng có cảm xúc “Hoa sữa cổng trường” về ngày tiếp quản thủ đô; “Đêm đông” về tình cảm vợ chồng người lính; và “Từ trong ký ức” về sau ngày đại thắng trở về:


Ngày về thống nhất non sông
Ngày về rực rỡ cờ hồng quê hương
Ngày về thăm lại chiến trường
Ngày về em vẫn yêu thương đợi chờ 
(Từ trong ký ức)

Góp cho mảng thơ này, nhà thơ Đinh Hữu Tấn bộc lộ tình thương đồng đội qua “Khóc Ánh”; sau chiến tranh, người lính nhìn Tổ quốc qua bóng cơ đỏ sao vàng rực rỡ (Nhìn); đặc biệt, Đinh Hữu Tấn – một sĩ quan quân đội chiến đấu trên đảo Hòn Mê (thuộc vùng biển Thanh Hóa) đã nhân cách hóa hòn đảo này như một người con gái kiên cường và đa cảm:


Đêm trăng lên tha thiết bồi hồi
Chim “chóp bóp” hay em thầm gọi bạn
Trắng cánh Hải âu xanh trời Lạch Bạng
Chiếc buồm ai nhớ chuyến thư ra
Hòn Mê ơi! Anh viết bài ca
Trao lại cho em trái tim trọn vẹn
(Hòn Mê – anh yêu em)


Cuộc sống tuổi già  được tập thơ thể hiện trong niềm hào hứng sống vui, sống khỏe, sống có ích. Ở mảng thơ này, chúng ta gặp lại hai hồn thơ Lê Tiến Khoát và Tô Châu. Nếu như nhà thơ Lê Tiến  Khoát thấy mình vẫn còn xuân:


Râu dài, tóc bạc vẫn đương xuân
Điệu nhạc, vần thơ vẳng tiếng ngân
Năm tiếp thêm năm nâng tuổi thọ
Bệnh lui, bớt bệnh lãng quên dần
(Vẫn còn xuân)


Thì, nhà thơ Tô Châu lại tự vấn mình:

Dù còn mệt mỏi nên ra sức
Phấn đấu vươn lên sống đẹp đời
Luyện tập thường xuyên cho lại sức
Duy trì nếp sống vẫn vui tươi
Tròn trăm có lẽ, hay hơn nữa
Tuổi thọ nâng lên, tự quyết thôi!
(Tự vấn)


Cùng với mạch cảm xúc của hai nhà thơ trên, nhà thơ Lê Huy Dậu có “Hoa đường đời” cũng hồ hởi, hào hứng tuổi già:


Dù cho tóc cứ bạc dần
Hăng say, năng động, tinh thần  sáng trong


Hoài niệm tình yêu ở tuổi đã về chiều là một mảng thơ đáng được kể đến. Nhà thơ Phạm Đắc Bẩu từ thuở còn trẻ, đến nay dẫu đã già, vẫn thầm yêu một người con gái nào đó:


Thầm yêu chẳng dám nói ra
Chất dồn bao nỗi xót xa trong lòng
Chờ lâu em phải lấy chồng
Tim anh vẫn ngỏ ngăn hồng cho em
Bên nhau mà vẫn nhịn thèm
Bao nhiêu nụ thắm đã đem vào đời
Bây giờ trăng cận chân trời
Vẫn chưa nói nổi một lời thương nhau
(Thầm yêu)


Người đọc rất cảm động khi cùng nhà thơ Nguyễn Đình Tiếu tiếp cận với một vợ liệt sĩ, đúng hơn là một hình tượng vọng phu, trong thơ ông. Người vợ liệt sĩ ấy sống góa bụa suốt cả đời mình cùng với người con gái:

Mỗi khi nghe gió trở mùa
Trăng khuya một nửa lặng ùa vào tim
Áng mây vừa nổi, vừa chìm
Em thành bà ngoại dõi tìm bóng anh
(Dõi tìm bóng anh)


Về đất nước quang vinh , về Bác Hồ vĩ đại được các tác giả tập thơ thể hiện khá rõ nét. Nhà thơ Nguyễn Khang có “Tự hào đất Cẩm” như là một bản anh hùng ca về Cẩm Thủy quê ta. Đó cũng là hình ảnh chung của những đơn vị hậu phương anh hùng trong hai cuộc kháng chiến chống kẻ thù xâm lược. Nhà thơ còn có “Chúng con nguyện theo lời Bác” với lời thơ thật sự xúc động:


Ra đi về với tổ tiên
Đất nước mất vị thánh hiền – Xót đau
Chúng con và lớp mai sau
Nguyện theo lời Bác khắc sâu tên Người


Cùng với nhà thơ Nguyễn Khang, nhà thơ Nguyễn Quỳnh Tâm có “Mùa thu Tháng Tám” cũng bộc lộ rõ niềm hân hoan và đầy tự hào dân tộc:


Nhìn trời cao, nhìn lên chiến thắng
Trưa ba mươi tháng tư
Trưa đi vào lịch sử
Trưa ngàn năm nhớ mãi
Trưa hào hùng trong giây phút thiêng liêng

Hoàng Nam Hương trong “Tháng năm nhớ Bác” thể hiện tấm lòng nhà thơ đối với Bác: 

Tấm lòng bác ái sẵn sàng
Khoan dung độ lượng chẳng màng công danh
Suốt đời áo vải mong manh
Ấm no hạnh phúc Bác giành cho dân
  
Ngoài những mảng thơ nêu trên, bạn đọc còn bắt gặp những bài thơ theo ý tưởng riêng lẻ đầy chất thi ca, với nội dung cũng như hình thức làm bạn đọc xao xúc động, xao xuyến. Chẳng hạn: Hoàng Thị Thao có “Chị Xuân ơi! Tôi đã sẵn sàng” ca ngợi một nữ giáo viên hy sinh vì bom đạn Mỹ trong giờ lên lớp và lời hứa của người còn sống đối với người đã khuất; Hoàng Xuân với “Núi Cửa Hà”; “Lên vùng Cẩm Thủy” cảm xúc về sự đổi thay của Cẩm  Thủy quê mình; Lưu Thanh Hóa với “Ta đến với rừng” nói về tình yêu rừng cũng tức là yêu thiên nhiên, yêu quê hương giàu đẹp…


 ***


Còn có thể viết dài hơn nữa về tập thơ này bởi tính phong phú và đa dạng của nó. Song, một bài giới thiệu cũng không nên quá dài, mà chỉ vừa đủ gợi ý để người đọc tự cảm nhận khi tiếp cận tác phẩm. Xin chân thành cảm ơn quê hương, cảm ơn các nhà thơ quê hương đã cho tôi cơ hội được bày tỏ lòng mình với quê hương, với các nhà thơ quê hương qua bài viết nhỏ này.

Tôi chân thành chào mừng tập thơ ra mắt bạn đọc và chúc mừng thành công của các tác giả về sản phẩm tinh thần này. Vô cùng thân mến chúc các nhà thơ quê ta sống vui,  sống khỏe, sống có ích và luôn sáng tạo thi ca với bút lực tràn đầy thi hứng để độc giả lại được đọc những tập thơ tiếp theo với chất lượng nghệ thuật cao hơn nữa.


MT
READ MORE - Mai Thanh - HỒN THƠ CẨM THỦY QUÊ TÔI