Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Friday, January 2, 2026

TÌNH VIỄN XỨ - Song Ngàn

 


TÌNH VIỄN XỨ

(Thân tặng L.A.)

 Song Ngàn


Tôi tình cờ đọc được tản văn của em vào một buổi chiều cuối đông, khi thành phố tôi ở vừa lên đèn, tuyết mỏng phủ nhẹ trên bậu cửa sổ. Bài viết của em xuất hiện lặng lẽ trên Facebook, không ồn ào, không phô trương, như chính con người cô: nhẹ nhàng mà sâu thẳm. Tôi đọc chậm, từng câu, từng chữ, và rồi bất giác thấy cổ họng mình nghẹn lại. Dường như mỗi con chữ trong tản văn ấy không chỉ được viết bằng mực, mà bằng nhịp đập của một trái tim đã đi qua nhiều ngày sóng gió.

 

Lan viết như đang thì thầm, trải lòng với chính mình, nhưng tôi biết, ở đâu đó giữa những dòng chữ, có một phần dành cho tôi – người vẫn lặng lẽ dõi theo cô từ phương xa. Tôi thương Lan, như thương một đóa hồng viễn xứ: đẹp người, đẹp nết, đảm đang và kiên cường. Một đóa hồng đã nở rộ giữa xứ người, chịu nhiều sương gió, mà cánh cửa hạnh phúc dường như vẫn còn khép chặt, như thử thách sự nhẫn nại của trái tim.

 

Tôi và Lan là hai con người đến từ hai miền khác nhau của cuộc sống. Chúng tôi khác nhau từ mùi hương quen thuộc của ký ức, từ nhịp sinh hoạt hằng ngày, cho đến những sở thích tưởng chừng không thể giao nhau. Tôi quen với những buổi sáng lạnh, cà phê đen và nhịp sống công nghiệp đều đặn. Lan lại gắn bó với nắng, với gió, với căn bếp nhỏ ấm mùi cơm mới, và những buổi chiều thảnh thơi nghe thời gian trôi qua hiên nhà. Vậy mà, giữa muôn trùng khác biệt ấy, chúng tôi lại được gắn kết bởi một thứ keo vô hình mang tên yêu thương.

 

Thứ keo ấy không cần nhãn mác, không cần lời quảng bá. Nó bền bỉ theo năm tháng, dính chặt mọi khoảng cách, thích nghi với mọi khí hậu – từ Á sang Âu, từ cái nắng cháy da của mùa hạ đến cái lạnh tê người của mùa đông tuyết phủ. Có những ngày, chúng tôi chỉ kịp gửi cho nhau một tin nhắn ngắn ngủi, một lời hỏi han vội vàng, nhưng chỉ thế thôi cũng đủ để lòng tôi ấm lại, đủ để tin rằng ở đầu kia của thế giới, có một người đang nghĩ về mình.

 

Tôi không xem mình là bậc chân tu, cũng chẳng phải đấng cứu rỗi. Tôi chỉ là một người đàn ông bình thường, mang trong lòng những khuyết thiếu rất người. Nhưng trước Lan, tôi luôn muốn dành cho cô những gì dịu dàng và tử tế nhất mà đời người có thể trao. Tôi từng nghĩ, nếu cuộc đời bớt đi những biến động, nếu không có những khoảng cách địa lý và những nỗi lo cơm áo, tôi sẽ là người đưa tay cho Lan vịn khi trời trở rét, là người dắt cô bước chậm qua từng bậc thềm cửa nhà, cùng nhau sưởi ấm những ngày dài cô đơn.

 

Có những buổi tối, tôi ngồi một mình trong căn phòng yên tĩnh, nhìn ra phố vắng và tưởng tượng về Lan. Tôi hình dung cô trong gian bếp nhỏ, cặm cụi nấu ăn, tiếng dao thớt hòa cùng tiếng radio cũ. Tôi nghĩ đến nụ cười hiền của cô, đến cách cô lắng nghe người khác bằng cả sự kiên nhẫn và bao dung. Những hình dung ấy không làm tôi buồn, trái lại, chúng cho tôi thêm sức mạnh để đi tiếp những ngày xa cách.

 

Còn Lan, ở nơi quê nhà, vẫn sống cuộc đời của mình một cách lặng lẽ. Cô như cánh sen e ấp giữa sương mai, không phô bày rực rỡ nhưng vẫn tỏa hương theo cách rất riêng. Lan vui cùng gió và mây, cùng những niềm vui nhỏ bé đời thường. Cô viết, cô chia sẻ, và cô học cách chấp nhận những điều chưa trọn vẹn. Lan hiểu rằng, không phải bông hoa nào cũng nở đúng mùa, không phải hạnh phúc nào cũng đến đúng lúc mình mong.

  

Lan biết, rồi sẽ có một ngày, búp hồng ấy khép lại để chuyển sang một mùa khác của đời người. Cô không vội vàng, không thúc ép số phận. Cô tin vào sự an bài của thời gian, tin rằng những gì đủ duyên rồi sẽ tự tìm thấy nhau. Và ở đâu đó trong niềm tin ấy, hình ảnh tôi hiện lên như một điểm tựa bình yên, không ồn ào nhưng bền vững.

 

Tôi cũng mang trong lòng một linh cảm rất người. Tôi tin rằng, những kết nối chân thành không tự nhiên mà có, cũng không dễ dàng mất đi. Tôi tin rằng, nếu trái tim đủ kiên nhẫn, đủ bao dung, thì một ngày nào đó, những con đường tưởng chừng song song sẽ giao nhau. Khi ấy, tôi sẽ đến bên Lan, không phải để hứa hẹn điều gì lớn lao, mà để cùng cô đi qua những ngày tháng còn lại với sự thấu hiểu và trân trọng.

 

Tản văn của Lan khép lại, nhưng dư âm thì còn mãi trong lòng tôi. Ngoài kia, tuyết vẫn rơi, xuân vẫn đang đến rất gần. Ở hai phía chân trời, có hai con người vẫn đang sống trọn vẹn phần đời của mình, mang theo một niềm tin lặng lẽ: rằng yêu thương chân thành, dù muộn, vẫn sẽ tìm được cách nở hoa.

 

Tản văn khai bút – Xuân 2026

Song Ngàn

From: thivanle1569@gmail.com

READ MORE - TÌNH VIỄN XỨ - Song Ngàn

Truyện ngắn: HƯƠNG KHUYA - Trần Thị Lan Anh

Tác giả Trần Thị Lan Anh


HƯƠNG KHUYA 

Trần Thị Lan Anh

  

    Đêm buông xuống, chỉ còn nửa vầng trăng treo lửng lơ trên nóc nhà, soi nhẹ những bóng cây bên sân. Phố vẫn còn những cơn gió sớm, lùa qua khung cửa, kéo theo mùi hoa và lá, khiến lòng tôi bâng khuâng, vọng chờ. Trong căn nhà nhỏ của mình, hương khuya giấu dưới tấm rèm, như giữ một tín hiệu mềm mại, chỉ dành riêng cho một ai đó chưa tới.

 

Tôi vẫn nhớ những ngày xưa, khi còn bận rộn với công việc và những trách nhiệm đời thường, vẫn có một lửa xuân âm thầm cháy trong lòng. Lửa ấy không dữ dội, mà dịu dàng, đủ để nhắc tôi về những cảm xúc đã từng, những mùa hoa đã qua, những nhịp tim từng rộn rã vì một niềm tin đơn sơ. Ba mùa nhụy biếc đã sang trang, cành xanh vẫn giữ nhịp, lá vàng vẫn chưa quen, nhưng tôi đã học cách an yên với thời gian và chính mình.

 

Ngôi nhà tôi đang sống không gấm vóc, không khoe mẽ; giường hoa vẫn để nửa che bóng mình, như giữ lại một phần riêng tư của cuộc đời. Tôi đã từng lỡ để sai màu, tựa vào những gốc cây tưởng bền hoài, để rồi nhận ra rằng tuổi trẻ cũng như nhụy hoa, đôi khi phai nhạt không vì thiếu yêu thương mà vì chưa đủ thời gian để lớn. Tôi vun hết những ngọt mềm, nhưng cây không chịu lớn, thời gian mỏi thêm, để rồi tôi học cách chấp nhận, học cách kiên nhẫn và tự vun xới cho cuộc đời mình.

 

Hai mươi bốn năm trôi qua, gió dập đầy, hương hoa rã nửa, phai bay nửa. Tôi đã đổi lối, tìm đến sự an bình. Trăng soi lại sáng, gương mình lại trong, và tôi nhận ra rằng, việc tròn, con vững, lòng không vướng gì – chỉ còn thiếu một vòng cánh vai. Một người tri kỷ, một đôi vai để dựa, không phải là mộng tưởng xa xôi, mà là điều đời thường, đủ để làm dịu đi những nhọc nhằn và những nhớ nhung âm thầm.

 

Sáng mai, tôi sẽ lại dậy sớm, tự tay pha trà, nhón vài chiếc bánh khô trên kệ, nhìn ra phố vắng. Mùi trà ấm hòa cùng hơi sương còn đọng trên lá cây khiến tôi cảm thấy từng khoảnh khắc giản dị cũng đủ vun đắp cho tâm hồn. Tôi bước ra phố, lắng nghe âm thanh cuộc sống, nếm trải từng hương vị đời thường, từ mùi bánh mì nướng đến tiếng trẻ con ríu rít trên sân chơi, để thấy rằng tình yêu, hạnh phúc và bình yên đôi khi không ở đâu xa, mà nằm ngay trong những điều giản dị nhất.

 

Chiều xuống, khi phố xá bắt đầu vắng người, tôi lại cùng con đi dạo quanh công viên gần nhà. Tiếng chim hót muộn và gió thổi qua hàng cây như thì thầm rằng dù cuộc đời có nhiều sóng gió, vẫn luôn có những khoảnh khắc bình yên cho mẹ và con. Tôi kể cho con nghe những câu chuyện nhỏ về những cô bé, cậu bé dũng cảm vượt qua thử thách, để con hiểu rằng trong những đêm tối, mẹ và con đều là những chiến binh, cùng nhau đi qua mọi khó khăn.

 

Đêm đến, khi con đã ngủ say, tôi ngồi bên khung cửa sổ, viết nhật ký, ghi lại từng giây phút vất vả và niềm vui nhỏ bé. Ánh đèn vàng rọi xuống trang giấy như muốn nhắc nhở tôi rằng, mỗi nỗi đau, mỗi giọt mồ hôi, đều sẽ trở thành sức mạnh, là hành trang cho con trên đường đời sau này. Tôi nhận ra rằng, mỗi mùa hoa qua đi, mỗi đêm dài trôi qua, đều dạy tôi cách bình thản với cuộc đời, cách yêu thương mà không vội vàng, và cách để trái tim đón nhận tri kỷ đúng lúc.

 

Trong ánh sáng mờ ảo của trăng khuya, tôi thấy mình vừa mạnh mẽ vừa mềm mại, vừa tự do vừa có trách nhiệm với chính trái tim. Mọi khoảnh khắc đều là bài học nhân sinh, dạy tôi cách sống bình thản, cách yêu thương mà không vội vàng, cách đợi chờ mà vẫn biết vun xới cuộc đời. Và tôi tin, ai đó phù hợp sẽ nhận ra mùi hương thầm lặng của đời tôi, nhận ra nhịp tim và những gì tôi cất giấu, và đôi bên sẽ cùng nhau đi qua những mùa hoa tiếp theo, không gấp gáp, không áp lực, mà bằng sự đồng điệu tinh tế.

 

Hương khuya, trăng soi, gió thổi – tất cả dường như nhắc nhở rằng tình yêu và nhân sinh là những điều giản dị, nhưng lại sâu sắc và bền vững. Tôi giữ riêng mình, nhưng không đóng kín trái tim; tôi mở lòng, nhưng vẫn biết trân trọng những gì mình đang có. Cuộc đời này, với tôi, chính là những khoảnh khắc ấy – những hương khuya, những cánh trăng, những nhịp tim, những trải nghiệm và những duyên lành được đan kết khéo léo, đủ để tôi thấy bình yên và trọn vẹn.

 

Và khi đêm khuya trôi qua, tôi biết rằng mọi chờ đợi đều có giá trị, mọi trải nghiệm đều là bài học, và khi tri kỷ xuất hiện, chúng tôi sẽ gặp nhau không chỉ bằng tình yêu, mà còn bằng sự thấu hiểu, sự đồng cảm và những gì chân thật nhất của đời người. Hương khuya vẫn còn vương trên rèm cửa, nhắc nhở tôi rằng, đời sống và tình yêu, khi được nuôi dưỡng bằng lòng kiên nhẫn và sự chân thành, sẽ trở thành ánh sáng dẫn lối, dù ở giữa đêm khuya hay giữa những mùa xuân chưa tới.

Đêm viễn xứ 2025

Trần Thị Lan Anh

From: thivanle1569@gmail.com

READ MORE - Truyện ngắn: HƯƠNG KHUYA - Trần Thị Lan Anh

TRANG THƠ LÊ THANH HÙNG: Có một mùa xuân cũ / Hình như xuân về trên phố / Bên bờ giếng cũ / Cây hoa nhà em, nở vàng trước ngõ

 

Nhà thơ Lê Thanh Hùng

Có một mùa xuân cũ

 

Đêm hoang tưởng, những điều mình có thể

Gặp lại nhau giữa phố cũ ngày xuân

Anh lóng ngóng, bên hiên đời nắng xế

Bốn mươi năm, còn đâu đó trong ngần…

 

Khoảnh trời xanh trên công viên một thuở

Đẫm ước mơ, ngày tuổi ngọc dung dăng

Chiều không gặp, cố gom thương vùi nhớ

Trong lời thơ cháy bỏng, mộng hồn trăng

 

Con dốc nhỏ ta ngập ngừng trao nhận

Nắng cạn ngày và gío cứ vu vơ

Mắt người nhận có điều chi gợi dẫn

Cứ long lanh, sâu thẳm đến hoen mờ

 

Mùa xuân mới, về thăm nơi phố cũ

Bốn mươi năm dâu bể những khóc cười

Vạt nắng cuối ngày còn đây ngưng tụ

Một góc đời trai, một thuở yêu người

 

Còn nguyên đó, mùa xuân, trăng và gió

Không thể nào kết thúc một tình yêu

Chỉ chối bỏ, hoặc là không từ bỏ

Ngọn gió thời gian  lặng lẽ trở chiều…

 

 

Hình như xuân về trên phố

 

Em đạp xe qua phố

Chở theo một nỗi buồn

Hoa xuân thì đương độ

Tím thẩm chiều nắng buông

               *

Gió mơn man thật khẽ

Vướng mái tóc suông mềm

Bao ưu tư vò xé

Một nỗi nhớ dịu êm

               *

Mơ hồ nghe tiếng gọi

Từ cõi nào xa xôi

Người ơi, sao không nói

Một lời, một lời thôi ...

              *

Em đạp xe qua phố

Giữa lung linh sắc màu

Bóng nắng chiều loang lổ

Từng vết, chồng lên nhau

               *

Đèn xanh rồi đèn đỏ

Em đứng đó lơ ngơ

Người đi qua nghiêng ngó

Vô tư cười vu vơ ...

 

 

Bên bờ giếng cũ

 

“Giếng sâu, anh cứ tưởng giếng sâu”

Mà cơn khát cứ chập chờn, cháy bỏng

Một sợi nhớ cong chiều gió lộng

Cõi trăm năm, mưa nắng dãi dầu

 

Nghiêng một vầng trăng, thuở đắm say

Bờ giếng cũ, ngồi đây tóc rối

Như còn đó, tháng ngày nông nổi

Buổi trinh nguyên, dốc cạn tình này

 

Ngẩn ngơ chiều xanh trong mênh mông

Điều không thể, còn như nuối tiếc

Bãi sông xưa đang mùa nước kiệt

…chiếc giếng khơi, ăm ắp giữa đồng

 

Con chim gì kêu trong xa xôi

Nghe bức bối, nỗi chiều hoang hoải

Mơ hồ như tiếng ai đang gọi

Khắc khoải chờ nhau, phía chân đồi

 

Cạn ngày rồi, một ánh trăng nghiêng

Trăng mười bốn, ai còn gánh nước

Sao nhớ lắm, tóc dài suông mượt

Buột đời nhau, rong ruổi mọi miền…

 

 

Cây hoa nhà em, nở vàng trước ngõ

 

Vụng về, từng cánh mỏng rơi rơi…

Trên lối đi về, em tần ngần đâu đó

 

Có một nỗi buồn, nguyên cớ vì đâu

Mái tóc dài rối tung, vờn bay theo gió

Trong thẳm sâu, đôi mắt nhớ hoen mầu…

 

 

Tháng mười một trời còn áp thấp

 

Ánh mây ngưng, xám một khoảnh trời

Chiều bến cá, thuyền về tấp nập

 

Tiếng bán mau chao chác gọi mời

Dõi mắt xa, bóng con thuyền về bến muộn

Nỗi niềm gì, chiều xa vắng người ơi!

         

     Lê Thanh Hùng

     Bắc Bình, Lâm Đồng

     lethanhhung4625@gmail.com

READ MORE - TRANG THƠ LÊ THANH HÙNG: Có một mùa xuân cũ / Hình như xuân về trên phố / Bên bờ giếng cũ / Cây hoa nhà em, nở vàng trước ngõ

Wednesday, December 31, 2025

TẾT XỨ NGƯỜI - Lan Anh



Tết xứ người

Lan Anh

 

Chiều ba mươi Tết, cả khu phố nơi tôi ở ngập trong bão tuyết. Tuyết rơi dày đến mức che mờ những bậc thềm, lấp kín lối đi, biến con đường quen thuộc thành một dải trắng im lìm, không dấu chân người. Không một bóng ai qua lại. Chỉ có chú chó nhà bên, có lẽ vì lạnh quá hay vì cô đơn quá, bỗng rú lên vài tiếng khàn khàn, xé toạc màn tuyết ảm đạm rồi lại im bặt. Âm thanh ấy vang lên giữa không gian tĩnh mịch, nghe vừa lạc lõng vừa buồn bã, như chính lòng tôi lúc ấy.

  

Ở xứ người, chiều ba mươi không mang dáng vẻ của một ngày đặc biệt. Mọi người vẫn đi làm, vẫn vội vã khoác áo dày, cúi đầu trước gió lạnh rồi biến mất sau cánh cửa tàu điện. Không cờ hoa, không khẩu hiệu chúc mừng năm mới. Không mùi bánh chưng, không tiếng chảo mỡ xèo xèo, không tiếng cười nói rộn ràng của hàng xóm sang nhà nhau chúc Tết. Tất cả bình thản trôi qua như bao ngày khác, chỉ có trong tôi là một khoảng trống không gọi được tên.

 

Tôi nhớ chiều ba mươi ở quê nhà. Khi ấy, dù bận rộn đến mấy, người ta cũng cố gắng về sớm. Chợ Tết đông nghịt người, tiếng rao, tiếng cười chen lẫn mùi hoa, mùi lá dong, mùi khói bếp. Mẹ tôi thường lúi húi trong bếp từ sáng sớm, bố thì lau lại bàn thờ, treo câu đối đỏ. Lũ trẻ con chỉ mong trời tối thật nhanh để được mặc quần áo mới, được cầm phong bao lì xì còn thơm mùi giấy. Những ký ức ấy, mỗi năm lại hiện về rõ ràng hơn khi tôi đứng giữa mùa đông xứ lạ.

 

Ở đây, tôi tự nấu cho mình một bữa cơm giản đơn. Không đủ nguyên liệu để làm những món ăn ngày Tết, cũng không đủ người để bày biện cho tươm tất. Tôi chỉ nấu một nồi giả cầy, không dám thêm nhiều gia vị cho thơm vì sợ làm phiền hàng xóm, kèm thêm đĩa rau muống xào tỏi – món xa xỉ nơi xứ người mỗi độ Tết đến. Bữa cơm ăn trong im lặng, qua ô cửa sổ là những cột tuyết bị gió cuộn lên, trông xa xa như những ụ rơm của mẹ ngày nào. Ngoài kia, tuyết vẫn rơi không ngừng, lặng lẽ và vô tâm.

  

Tôi mở điện thoại, mạng xã hội tràn ngập hình ảnh pháo hoa, mâm cỗ, hoa đào, hoa mai. Bạn bè chúc nhau năm mới an lành. Tôi cũng gõ vài dòng chúc Tết, nhưng trong lòng bỗng thấy cay cay, và chợt hiểu thế nào là mùa xuân viễn xứ.

 

Tết xứ người khiến người ta cảm nhận thời gian trôi đi rất khác. Không có khoảnh khắc giao thừa thiêng liêng để đánh dấu sự kết thúc và khởi đầu, mọi thứ nối tiếp nhau đều đều, lặng lẽ. Thế nhưng, chính trong sự bình lặng ấy, tôi lại học cách lắng nghe mình nhiều hơn. Tôi nhận ra Tết không chỉ nằm ở mâm cao cỗ đầy hay không khí rộn ràng, mà còn nằm trong nỗi nhớ, trong sự hướng về, trong mong ước được bình an, và trong khát khao một ngày được trở về quây quần bên mâm cỗ với những người thân yêu.

  

Khi đồng hồ điểm sang năm mới theo giờ Việt Nam, tôi đứng dậy, rót cho mình một ly nhỏ, thầm chúc gia đình mạnh khỏe, chúc bạn bè bình yên, và chúc cho chính mình đủ kiên nhẫn, đủ ấm áp để đi tiếp quãng đường còn xa.

  

Cả khu phố vẫn chìm trong giấc ngủ như mọi ngày. Phía xa, vài tràng pháo bông le lói nơi trung tâm thành phố, hay đâu đó trong một mái nhà nào, có người đang lặng lẽ vui xuân.

  

Ngoài kia, tuyết vẫn trắng xóa. Nhưng trong lòng tôi, một mùa xuân rất khẽ đã bắt đầu nảy mầm.


Lan Anh

thivanle1569@gmail.com

READ MORE - TẾT XỨ NGƯỜI - Lan Anh

HAPPY NEW YEAR 2026

 Kính chúc quý Nhà Văn, Nhà Thơ và Bạn Đọc 

NĂM MỚI 2026 AN LÀNH THỊNH VƯỢNG


READ MORE - HAPPY NEW YEAR 2026

Tuesday, December 30, 2025

XA XƯA - Thơ Huỳnh Liễu Ngạn



HUỲNH LIỄU NGẠN

XA XƯA

 

những gì gởi lại cho em

anh xin phép được mở xem một lần

nợ nần chi nữa phù vân

để em phải ngại ngần khi đứng chờ

 

những gì anh viết thành thơ

chỉ là một phút mộng mơ trong đời

ngày xưa ước thành lứa đôi

ước thôi mà đã thấy đời đáng yêu

 

bây giờ nghĩ lại cũng liều

mới quen biết mà ước nhiều làm chi

bao nhiêu kỷ niệm trôi đi

trôi luôn cả mối tình si giữa đàng

 

đâu ngờ lịch sử sang trang

anh đi qua chốn địa đàng anh mơ

chớp mắt thì đã bến bờ

em thành dĩ vãng mit mờ tha phương

 

làng anh tên là thai dương

hạ vàng cát trắng vấn vương vẫn còn

nhà em thì ở xóm cồn

mỗi chiều chở nước bồn chôn anh lo

 

xuồng em tới chổ đặt nò

của ông dồ mới ra lò bữa kia

ngạc nhiên anh nói ơ kìa

sao tay em vuốt tóc chia sợi gầy

 

tóc chia vạt nắng chưa đầy

vai em nghiêng xuống có trầy trụa da

như là một thoáng phong ba

tan theo làn gió mượt mà hương thơm

 

của mùa lá rụng đầu hôm

của tóc vừa gội dầu thơm hoa lài

của em thuở mới lượt cài

của đêm mười tám sương mai che đầu

 

tình anh cỏ ướt đêm thâu

gió mưa nặng hạt cơ cầu nặng vai

thương em không có ngày mai

anh đi mãi quên đời trai đã già.

 

29.12.2025 

HUỲNH LIỄU NGẠN 

Minh họa: Nguyễn Nhật Tân

READ MORE - XA XƯA - Thơ Huỳnh Liễu Ngạn

HẾT NĂM / EM KHÔNG LÀ TÔN NỮ / BUÔNG! - Chùm thơ Hoàng Thị Bích Hà

 


HẾT NĂM

 

Giật mình… thôi đã hết năm

Làm phu câu chữ kiếp tằm nhả tơ

Gối đầu dăm bảy câu thơ

Đường đời sấp ngửa… bến bờ gian nan

 

Trăng tròn rồi khuyết… lại rằm

Hoàng hôn theo hạt sương nằng nặng rơi

Nắng mưa quanh quẩn tại trời

Soi mình vào mắt người đời thử coi

 

Buồn như con nắng lẻ loi

Đôi mắt ai chứa sông ngòi thế gian

Đâu rồi ai đó bạn bè

Đâu rồi tri kỷ trúc tre đã từng

 

Ngoảnh mặt còn lại người dưng

Em chờ ai để đi cùng tháng năm?

Gánh gồng tình nặng sắt son

Chất đầy dâu bể vẫn còn Tình Yêu.

 

Hoàng Thị Bích Hà



EM KHÔNG LÀ TÔN NỮ


Em không là Tôn Nữ

Vẫn má thắm môi hường

Dòng nước mát sông Hương

Thấm ngọt vào giọng nói

 

“Răng, ri, tê, mô, rứa…”

“Thưa dạ” ngọt như đường

Rồi những buổi tan trường

Áo dài vương chút nắng

 

Hoa bằng lăng nở tím

Như nét mực bài thơ

Khách lãng tử ngẩn ngơ

Dáng trang đài e lệ

 

Nụ cười duyên chúm chím

Nghiêng nghiêng nón làm duyên

Học hành vẫn ưu tiên

Để hanh thông mọi lẽ

 

Từ công dung ngôn hạnh

Đến thi phú cầm kỳ

Tháo vát việc trong ngoài

Dẫu công thành… không toại

 

Đã làm thân nhi nữ

Không trướng rũ màn che

Cũng khuê các con nhà

Mà trau dồi phẩm tuệ.

 

Hoàng Thị Bích Hà

 

 

BUÔNG!

 

Đặt dấu chấm, không viết về anh nữa

Đem thu xưa, gửi lại thuở bên người

Năm tháng ấy, thuộc về miền quá vãng

Vé khứ hồi, không hẹn chuyến tàu xưa

 

Thời gian qua, nhanh như một cơn mưa

Thoắt đã chạm, bên kia bờ huyễn mộng

Màu phong sương, phủ lên đời lữ thứ

Vẫn xót lòng, không cản được thời gian

 

Dẫu viết rằng, ai cũng phải sang trang

Ghi dấu chấm, cuối đoạn đường còn lại

Thanh xuân đó, đã qua,… mùa phai dấu

Cũng mong cầu, cho xứ ấy bình yên

 

Những ngọt ngào, một thuở của miền xưa

Đem cất giấu, trong những bài thơ cũ

Ai đợi nhau, lối về miền phủ đệ

Chẳng mộng gì, khi trắng cuộc trùng lai

 

Mùa có về, để tiếp nối phôi phai

Xin đừng nhắc, xuân xưa, mùa hạ cũ

Một dấu chấm, xuống dòng đây người nhé

Mặc cho lòng… những ký ức, chưa buông!

 

Hoàng Thị Bích Hà

Liên kết: 

FACEBOOK Hoàng Thị Bích Hà
READ MORE - HẾT NĂM / EM KHÔNG LÀ TÔN NỮ / BUÔNG! - Chùm thơ Hoàng Thị Bích Hà

LƯỠI NẮNG / GỬI TUYẾT CHO EM / NẮNG XUÂN VỀ - Chùm thơ Lê Thi



Chùm thơ Lê Thi 

LƯỠI NẮNG

                  

Sáng nay nắng về lưỡi dài như con thú khổng lồ

Liếm sâu trên cánh đồng tuyết, nhai rạo rạo mõm mém như ngoại tôi nhai bắp rang 

Những nụ trắng xóa trên cây hôn cành rất vội 

Những tấm thảm trắng phau trên mái nhà từng lớp nhẹ bay bay 

Hai cành già vội bắt nhau tay thủ thỉ điều gì…

Hợp tan là vậy 

Ngắn ngủi … mênh mang 

 

Một tiếng chuông ngân dài bên kia giáo xứ 

Một tiếng mõ mờ xa tháp ngói rêu phong 

Tiễn hai linh hồn về cát bụi 

Ngắn ngủi … vô thường 

Giận thương.. vui buồn khép lại 

Lưỡi nắng về ..mênh mang… mênh mang 


Cà phê sáng ngắm tuyết 12-25

 

 

 GỬI TUYẾT CHO EM

 

Ở nơi này anh đang giữa ngày đông 

Trời giá lạnh tuyết giăng ngập lối 

Công việc cuối năm người người rất vội

Nhớ em nhiều nơi ấy phía trời xa 

 

Hôm tiễn đưa nhau em nước mắt nhòa 

Nụ hôn vội phố đông người qua lại 

Hương em giữ bên ngực anh thơm mãi 

Cảm ơn người nơi ấy chẳng mùa đông 

 

Ta nhớ sao quên đôi má ửng hồng 

Hương bồ kết tóc mây em theo gió 

Thẹn thùng bao lời yêu bỏ ngõ 

Xin gửi người gói tuyết trời xa ..

 

NẮNG XUÂN VỀ 

 

Xuân về bên cửa sổ 

Chú họa mi hót chào 

Ngọn gió sớm lao xao 

Cá chao mình sóng cuộn 

 

Xuân về bên cửa sổ 

Khóm tulip trở mình 

Nhú mấy lá xinh xinh 

Sóc giỡn đùa ngọn cỏ

 

Ta lắng nghe đâu đó 

Nai gọi đàn rong chơi

Mấy ả thỏ lả lơi 

Để bạn tình ve vãn

 

Xuân về bên cửa sổ 

Cúc chúm chím môi hồng

Thơ viết vội mấy dòng 

Gửi cho người thương nhớ

 

Giờ này em bên nớ 

Chắc ngon giấc mơ nồng 

Nàng Bân về lạnh không?

Bên ni Xuân đang tới

 

Trăm hoa đang mong đợi 

Nắng ấm về hồi sinh 

Thiên Nga dẫn bạn tình 

Tắm bên hồ em ạ

 

Bao nhiêu điều mới lạ

Khi Xuân về nơi đây 

Chúc cuộc sống đủ đầy 

Nơi miền quê em nhé 

 

Gửi nụ hôn rất khẽ 

Suối tóc mềm hương say 

Cơn gió thoảng nhẹ bay 

Xuân đã về trước ngõ!


Ohio 3-2025

thivanle1569@gmail.com

 

READ MORE - LƯỠI NẮNG / GỬI TUYẾT CHO EM / NẮNG XUÂN VỀ - Chùm thơ Lê Thi

NGỠ / MÙA GIÓ CHƯỚNG / ĐẦU NĂM UỐNG RƯỢU MỘT MÌNH - Chùm thơ Nguyễn Đốc

 

Nhà thơ Nguyễn Đốc
Sinh 1943
tại Duy Xuyên - Quảng Nam
hiện sống tại thành phố Đà Nẵng



NGỠ

 

Ta vẫn ngỡ mình chẳng chờ xuân nữa

Mỗi mùa đi một giá buốt trong lòng

Ai ngờ thấy hàng cải ngồng nở rộ

Mới hay mình còn đủ những chờ mong.


 

MÙA GIÓ CHƯỚNG

 

Vầng trăng khuất kể từ khi mây nổi

Thắt thơ quay trong mịt mịt vô cùng

Sầu cũng dựng khi tấm lòng đã khép

Gió bốn phương  trời quầm tụ, thổi mông lung

 

Ta lủi hủi bên triền xanh ảo vọng

Tìm vầng trăng khuyết tật không còn

Biển cuối đông như chú mèo tam thể

Nằm dịu dàng lè lười liếm chân con

 

Bờ đất quanh bàn chân không dám giẫm

Giẫm một chân thì phải giẫm hai chân

Trời bữa đó ai về mây có thẫm

Có nghe hồn đá núi vọng âm

 

 

Chiều sẽ tắt, rừng mơ rồi sẽ khép

Và núi màng rũ đá xuống bên chân

Người vẫn đứng giữa dòng đời tư lự

Mắt vời xa như chinh phụ chờ chồng

 

Màu xuân đã, mùa xuân đang vẫn vậy

Bởi vầng trăng khuyết tật không về

Ta thì trải lòng ra như biển

Chỉ được mùa gió chướng thổi lê thê.




 

ĐẦU NĂM UỐNG RƯỢU MỘT MÌNH

 

Đầu năm uống rượu một mình

cái thân thế: hẫng

cái tình: mù xa

lất lây giữa cõi ta bà

cũng giày cũng áo

gọi là đón xuân

 

nâng ly lên nhắp mấy lần

ngọt ngon năm ngoái

giờ gần như cay

đầu năm chả lẽ chau mày

cứ vui mà uống mà say với đời

dù chi đông cũng qua rồi

ngửa đầu rót chén

ta mời ta thôi.


                        Nguyễn Đốc

READ MORE - NGỠ / MÙA GIÓ CHƯỚNG / ĐẦU NĂM UỐNG RƯỢU MỘT MÌNH - Chùm thơ Nguyễn Đốc