Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Thursday, October 17, 2013

TUYÊN NGÔN - thơ Bùi Khắc Phúc





Lộ man man kì tu viễn hề, ngô tương thượng hạ nhi cầu sách
(Quản bao nước thẳm, non xa, / Để ta tìm kiếm cho ra bạn lòng!)
Li Tao - Khuất Nguyên


Em ơi còn đất không em?
Anh đây cằn cỗi vì đem kiếp đời.

Vườn em yến hót oanh cười
nhành lan cánh phượng tìm nơi hẹn hò
thì thầm ríu rít nhỏ to
vàng lam tím đỏ đua phô xập xình
đêm mơn mởn, sớm lung linh
trăm ong ngàn bướm lình kình rong chơi
Riêng anh ôm nỗi tơi bời
thân sùi rễ tuột ước ngồi vườn em
giật mình - không phấn khó chen
thân hình thẳng tắp chỉ quen mặt trời
lại còn gai góc bời bời
mà như bảo vũ (*) tựa người không chân
Kìa em. Mơn mởn vườn xuân
Khẳng khiu đau đáu anh toan bật mầm

Em ơi - còn đất không em?
Cho xin một khoảnh. Thẳng lên Mặt Trời.


  

(*) Mượn điển tích trong Kinh thi: chim bảo là một giống chim nhạn nhưng to, không có ngón chân sau, đậu không vững. Ở đây với ý: không chỗ bấu víu.

Bùi Khắc Phúc
GV Trường PTDT Bán trú THCS Nguyễn Bá Ngọc 
- Phú Thiện - Gia Lai
ĐT: 01674 864 482
hoangphuc36@gmail.com
READ MORE - TUYÊN NGÔN - thơ Bùi Khắc Phúc

MÌNH CẢM THƠ MÌNH - Tuệ Thiền (Lê Bá Bôn)





(Kính tặng những tâm hồn thi sĩ 
– có làm thơ hoặc không làm thơ)


Đường trần thế lợi danh chen lấn
Chút tà tâm là đánh rơi mình...
Ai có thể ung dung Chân Thiện Mĩ
Nếu thiếu vần thơ thanh khiết trái tim? (*)
Nên gìn giữ điệu vần minh triết
Giữa thế gian đen trắng xô bồ...
Mang năng lượng thiện lành tỏa khắp
Cát bụi chợ đời không lấp nổi tiếng thơ. (**)


(*), (**): Những câu thơ trong Đường Về Minh Triết.

Tuệ Thiền (Lê Bá Bôn)
READ MORE - MÌNH CẢM THƠ MÌNH - Tuệ Thiền (Lê Bá Bôn)

TẢN MẠN TÔI VỚI CỬA TÙNG - thơ Võ Văn Luyến






Chớp trắng giấc mơ cánh cò
đồng hiện mùa thu áo mỏng
có gì như chưa xa
mắt trốn vào đêm, đêm trốn vào hoa
vai cát mịn màng lửa ấm
gối lên bờ sương êm.

Tôi cầm tàn phai lối quen
may còn màu xuân day dưa bén tuổi
màu nguyên khôi vàng mưa bói trái
ngọt ngào ơi, xin hãy nhớ quay về

Tôi đem ba vạn sáu ngàn ngày đặt cược cùng con sóng
vỗ vào dịu dàng một chấm mi ngoan
vỗ vào rêu phong lô xô nhân thế
vỗ vào xót đắng mưa nguồn chớp bể
vỗ vào u minh chấp chới tơ trời

Tôi hát cuối cuộc vui, tôi say đầu ngọn nắng
ngơ ngẩn một đường bay, chim đập cánh tìm bầy
tiếng gió thổi ù ù biển vắng
đêm như còn trẻ lắm những bàn tay

Chớp trắng giấc mơ cánh cò
đồng hiện mùa thu sương mỏng
ngoài kia đất trời hào phóng
Biển bắt đầu khởi sự những giòng thơ…

             VVL
READ MORE - TẢN MẠN TÔI VỚI CỬA TÙNG - thơ Võ Văn Luyến

Wednesday, October 16, 2013

Mang Viên Long - Đọc tập thơ "CÒN MỘT CHÚT MƯA BAY": NGUYỄN AN BÌNH, MỘT ĐỜI THƠ CHƯA BAO GIỜ YÊN Ả







                Tôi có dịp đọc thơ Nguyễn An Bình – bài đầu tiên (Đêm Thánh) được đăng trên tạp chí Văn Học năm 1974 của thế kỷ trước. Thuở ấy, câc tạp chí, tuần báo văn học nghệ thuật rất ít, khoảng năm sáu tờ xuất bản tương đối thường xuyên, nhưng ổn định lâu dài thì chỉ có vài tờ thôi. Bên cạnh các tờ báo có tính chuyên nghiệp xuất bản từ Saigon ấy – cũng có vài tờ tạp chí được xuất bản từ các tình thành, do nhiều nhóm anh em có tâm huyết thành lập, thường thì không đều và im lặng sau vài số báo (ngoại trù tờ Ý Thức). Do vậy, nếu tính từ “mốc thời gian” Nguyễn An Bình xuất hiện trên các báo – là gần 40 năm! Khoảng thời gian này so với sự hữu hạn đời người, cũng có thể nói rằng – gần hết một đời Nguyễn An Bình đã gắn bó với Thi ca…

                Về sau, tôi cũng đã được biết thêm: cùng năm 74 – Nguyễn An Bình đã góp mặt trên tạp chí Văn với bài thơ “Yêu Người”. Nếu tính cả các trang văn học nghệ thuật ở các báo hằng ngày – Nguyễn An Bình đã có mặt trên 10 tờ báo thuở ấy. Thời còn đi dạy học ở tình lẻ - thị xã Tuy hòa, ngoài giờ lên lớp, thời gian còn lại rất nhiều - dường như chỉ dành cho việc sáng tác và bằng hữu; nên tôi đã đọc được hầu hết các tờ báo VHNT với niềm say mê tuổi trẻ…

                Thơ Nguyễn An Bình thời điểm ấy chưa tạo được ấn tượng sâu sắc ở tôi, vì anh ít “góp mặt” thường xuyên – nhưng, dầu chỉ vài lần được giới thiệu trên các tạp chí “thời danh” lúc ấy – cũng là một sự “nhìn nhận” đáng nhớ để bạn đọc quan tâm. Có dịp tìm hiểu thêm, tôi được biết Nguyễn An Bình đã có thơ xuất bản rất sớm (1970), khi anh vừa 16 tuổi. Tiếp theo, các năm sau – Nguyễn An Bình đều có thơ xuất bản – có năm xuất bản đến hai, ba tập (1972)! Tổng cộng đến nay – Nguyễn An Bình đã có khoảng bảy tác phẩm được giới thiệu!

                 Tôi ghi nhận điều nầy - nhưng không xác định giá trị tác phẩm, chỉ muốn được nói lên một suy nghĩ rất thật: “Nguyễn An Bình đã có một niềm đam mê văn chương rất đáng được trân trọng.” Và hôm nay, sau gần 40 năm vì chuyện đời dâu biển phải lặng im, Nguyễn An Bình đã làm tôi ngạc nhiên với tập thơ mới nhất Còn Một Chút Mưa Bay

                Trong những ngày đầu Thu nơi quê nhà yên vắng, tôi đã được đọc bản thảo “Còn Một Chút Mưa Bay”- như được trò chuyện, được chia sẻ, được ôn lại một thời tuổi trẻ không bao giờ quên, và nhất là được dõi theo  từng bước chân lưu lạc thăng trầm của Nguyễn An Bình – một người bạn thơ tận miền Tây xa xôi, tôi chưa một lần được gặp, mà rất quý mến!

               Tập thơ trên 50 bài – gồm nhiều thể  loại, nhưng nhiều nhất là sáu tám và ngũ  ngôn – được anh ôm ấp, lưu giữ từ hơn 40 năm qua (1970-2013). Như đã bày tỏ, tôi đã đọc thơ Nguyễn An Bình với nổi cảm thông sâu sắc và sự trân trọng đặc biệt vì lòng đam mê thơ ca của anh trong gần hết cuộc đời.

                Bắt đầu từ Tình Yêu:

           “Yêu em trời bắt tôi sầu

             Lang thang phố núi xanh màu cỏ cây

             Yêu em mây trắng bay hoài

             Bắt tôi theo đuổi một đời lạnh căm (..)”

                Sau bao tháng năm trưởng thành, vào đời, lưu lạc - trong Tình Yêu đã có thêm nhiều nổi niềm băn khoăn của tuổi trẻ, sự khắt khoải  thao thức trước thời cuộc:

          “Lên rừng ta ngắt cụm hoa

            Xuống non ta hát bài ca tặng người

            Chênh vênh cây cỏ sầu đời

           Nghe như hơi thở ngậm ngùi bước chân”

               Rất nhiều lúc – nổi cô đơn và khổ  đau đã đẩy lên cao- như một tiếng thở dài bất tận của tuổi trẻ:

             “Ta, nửa đời gian nan

               Vai mang niềm khổ nạn

               Ta, nửa đời gian truân

               Thân mang nhiều vết chém”

              Cứ thế - những bước chân thơ mãi đi dần vào cùng cực của nổi bất hạnh chung riêng - dòng thơ trải qua bao gập ghềnh thác đổ:

         “(..)Kia Thạch Hãn! dòng sông đầy thương tích

               Bao năm rồi  dấu vết  của đao binh

               Ta bùi ngùi nhìn cây trơ cành cọc

               Mà thương hoài cho đất nước điêu linh(..).”

             Có một điều làm tôi quan tâm hơn, dù qua bao biển dâu – cbịu bao điều bất hạnh, nhưng dòng thơ vẫn luôn xanh mát, trong trẻo – bên Quê hương, bên bằng hữu, bên những người thân yêu; với một niềm tự hào rất nhân bản, và một tình thương yêu rất mực chí tình (cho dù chỉ là tình cảm riêng tư tiêu cực của kẻ sĩ):

           “Lũ mình từng sống bụi

             Giang hồ vặt đó đây

             Nhưng chưa từng lòn cúi

             Nghèo hoài thế mới hay."



         "(..) Uống rượu rồi ngâm thơ

              Ôm trăng hề Lý Bạch

              Gẩy đàn hề Bá Nha

              Vỗ bồn hề Trang Tử.”  

      Tôi vẫn thường nghĩ, khi mới tập làm Thơ thì người ta thấy vần diệu là hay; khi biết làm Thơ –thì thấy chữ nghĩa được đẽo gọt, bóng bẩy là hay; khi làm Thơ được rồi – thì thấy quan sát, đột phá, đổi mới (dù chỉ ở ngôn từ) là hay; rồi đến một khi nào đó thì sẽ thấy tất cả đều vô nghĩa, chỉ còn lại tấm lòng với cảm xúc chân thực của chính mình trào dâng, tuôn chảy ra một cách tự nhiên, thoát khỏi mọi sự ràng buôc của ngôn từ, thi tứ - thoát khỏi sự dũa gọt, o bế của chức danh, tuổi tác, dẳng cấp, giới tính – khi đó, mới thực sự là Thi Ca…

        Theo tôi, Nguyễn An Bình đã dần dần kinh qua các giai đoạn từ những tác phẩm đầu tiên, Thơ anh mỗi ngày, đều có thêm sự “vượt thoát” trong sáng tạo. đó là một bước tiến rất đáng trân trọng của tập Thơ Còn Một Chút Mưa Bay hôm nay…


Quê nhà, mùa Vu Lan 2013

MANG VIÊN LONG


*****












TẬP THƠ “CÒN MỘT CHÚT MƯA BAY
TÁC GIẢ NGUYỄN AN BÌNH

Phát hành tháng 10 năm 2013
Nhà xuất bản HỘI NHÀ VĂN
Ấn phẩm được thực hiện tại VĂN TUYỂN
Lời giới thiệu của nhà văn Mang Viên Long
Tập thơ dày 112 trang, in trên giấy trắng tốt
Quý bạn cần sách xin liên hệ với tác giả
NGUYỄN AN BÌNH 
ĐT:    0909697644


READ MORE - Mang Viên Long - Đọc tập thơ "CÒN MỘT CHÚT MƯA BAY": NGUYỄN AN BÌNH, MỘT ĐỜI THƠ CHƯA BAO GIỜ YÊN Ả

Tuesday, October 15, 2013

BÃO QUÊ - thơ Bình Địa Mộc



bão quê quét rát rạt đồng
muôn đời nay bám riết nông dân nghèo
đồng thời nước lũ cuốn theo
nhà xơ xước mái mẹ neo cửa chờ

bão quê rất đổi thờ ơ
hất tung nồi cám heo trơ trét chuồng
con gà rúc ảng nước luôn
trống huơ hoác nuộc lạc buông bứt chiều

bão quê cây cối ngả liều
ngõ trơn trượt bước chân xiêu vẹo về
đường đây điện đứt lạnh tê
chạm đêm giật thót mình mê mệt trườn

bão quê nhanh đến bất thường
gió từ muôn hướng ngàn phương bũa bùng
ông vồ gậy chống giường rung
khều bong bóng vỡ nước tung trắng trời

tôi từ phố trở về nơi
làng xanh xa lũy tre ngời ngọt môi
bão quê xới gốc trầu hôi
vặn buồng cau đứt trái bồi hồi rơi ...

Sài Gòn, 10.2013

Bình Địa Mộc  
READ MORE - BÃO QUÊ - thơ Bình Địa Mộc

NÀNG THƠ - thơ Trương Nguyễn







Ta hăm hở
Mải miết đi tìm
Trong lãng mạn-thành khẩn
Trong mộng mơ-chân thật
Một vần thơ…
           Sâu kín phận người


Ta chạy theo ngày
             Đuổi theo đêm
Tìm hình bóng cái Tôi ảo tưởng
Rồi một ngày…
Không nhận ra ta nữa
Nơi rộn ràng loang loáng gai chông


Thơ nhoi lên
Cùng tận nỗi đau
Như giọt nước
Chiết ra từ bình lọc
Hạt kim cương
Nhô lên hằng vạn năm của đất
Con sông chở nước mắt cuộc đời


Thơ yêu người
Thương hanh khô của đất
Yêu con đò lặng lẽ khúc sông
Chiều sương mù phủ vây ngọn núi
Thương nhân sinh…
                   Luân chuyển kiêp Vô Thường

                                         Trương Nguyễn
READ MORE - NÀNG THƠ - thơ Trương Nguyễn

HOA VÚ SỮA - thơ Trúc Thanh Tâm




Nắng sáng nay theo anh đi chợ sớm
Ngang nhà em hoa vú sữa đong đưa
Em nhìn ra thấy anh cười chúm chím
Có phải chăng tình đã gieo mùa !

Em hãy để những mùi thơm quen thuộc
Bay ngập ngừng khoảng sân cuối nhà em
Hương người, hương đất bay quấn quýt
Đếm bao giờ cho hết dấu chân quen !

Gió vẫn thổi, biết lấy gì nhốt nổi
Tình cho đi không hẹn dịp lấy về
Bên cửa sổ anh treo hồn đôi mắt
Thật bình thường mơ mộng những giấc mê !

Lá cũng có linh hồn riêng của lá
Tình yêu là sợi chỉ mong manh
Em chớ vội khép đời sau cánh cửa
Mở ân tình góc nhỏ phía tim anh !

TRÚC THANH TÂM

 ( Châu Đốc )
READ MORE - HOA VÚ SỮA - thơ Trúc Thanh Tâm

PHÚT MẶC NIỆM TIỄN ĐƯA NGƯỜI - Huỳnh Gia




Từ miền đông Nam đất đỏ xa xôi
Con lặng lẽ hướng miền Trung nghiêng mình chào vĩnh biệt
Người đi vào bất diệt
Như một huyền thoại được lưu truyền
Như chuyện cổ tích : "Ngày xưa ... "

Ngày hôm qua trời quây trắng một màu mưa
Trên con đường rồi sẽ đưa Người về phương đó
Nhưng hôm nay, khi Người về đến nhà ...
nắng soi màu cờ đỏ
đang rũ bóng im lìm trên những chiếc cột quấn khăn đen

Đất Việt nấc sụt sùi
Xứ Quảng khóc gọi tên
Mà không !
Là tiếng nấc của hàng triệu con tim không cần ghìm cảm xúc
Hình như cả rừng cây dọc hai bên đường -
cả những phiến đá trên ngọn Thọ Sơn
cũng âm thầm chen nhau nhích dần ...
nhích dần ... như cố nhoài ra dù một chút.
Chờ giây phút tiễn đưa Người
Về với thiên nhiên .

Mưa trút cạn nước mắt rồi
Nên không thể rơi thêm
Ánh mặt trời nhô dần - cao dần ...
In dáng biển .
Và trong lồng ngực những con người đang vội vã xoãy bước hướng đến Vũng Chùa kia ...
là trái tim bất biến
chân chất một tình thương .

Xin cảm ơn vầng thái dương
Cho khoảnh khắc một ngày - dù chỉ một ngày thật ngắn
Bão giông tạm lắng
Để Người được yên lòng gối vào núi
nghỉ ngơi .

Người có nhìn thấy không - ở khắp mọi nơi .
Nào con - cháu - nào em - nào học trò ...
Đông - đông lắm ...
Chật kín cả những nẻo đường
Khiến khoảng không gian của bầu trời hôm nay
vô hình thật ấm
Và tiếng khóc cũng tự nhiên như con sóng
bựt vỡ òa...

( Thưa các mẹ - các cha !
Nếu có thể - xin hãy khóc một lần thôi
Vì con nghĩ có khi Người không thích thế )
Người đâu phải đi xa
Mà là trở về để nghỉ ngơi trên quê cha đất mẹ
" Quảng Bình quê ta ơi !"
Nếu có thể hãy hòa điệu khúc dân ca
dẫu rằng gượng nhẹ
Để ru Người .


Từ đất nước trọn niềm vui .
Thế hệ của Người đã trao lại cho đời sau một nước Nam kiêu hùng - kiên dũng .
Bắt đầu từ hôm nay - ngày mai hoặc muôn đời ...
Những đứa con - cháu - học trò ... của Người ...
sẽ luôn tự nhủ lòng: "không bao giờ nao núng"
Dù đánh đổi bằng bất cứ điều gì
phải gìn giữ vẹn nguyên

.................................

Từ miền đất đông Nam...
con thành kính nguyện cầu cho giấc ngủ bình yên
Và lời hẹn sẽ một ngày tìm đến viếng .
Để được vinh dự đứng bên mộ Người
cùng ngắm biển
Ngắm những đàn chim Hải Yến
Đang rộn rịp rủ nhau về xây tổ
phía đảo xa .


13/10/2013


Huỳnh Gia
READ MORE - PHÚT MẶC NIỆM TIỄN ĐƯA NGƯỜI - Huỳnh Gia

NGƯỜI SỐNG MÃI VỚI NHÂN DÂN - Trường Hải





(Tưởng nhớ Đại tướng Võ Nguyên Giáp –vị tướng nhân dân)

Vũng Chùa, Đảo Yến hôm nay,
Rừng thông lặng gió, biển lay sóng buồn! 
Quảng Bình quê Mẹ yêu thương,
Lòng đất ấp ủ con thương ruột rà!
Tám mươi năm trở về nhà,
Cũng là lần cuối, cũng là nghìn thu!
Dòng người nước mắt đón đưa,
Đại tướng yên nghỉ chiều thu nắng hồng.
Ngày đi tuổi trẻ can trường,
Ngày về Đại tướng vẻ vang muôn đời! 
Xông pha trận mạc phương trời,
Vì dân, vì nước, vì đời tự do!
Làm trai vận nước phải lo,
Bên văn, bên võ sao cho vẹn toàn.
Nay về mãi giấc bình an,
Quê hương yêu dấu tiếng đàn mãi ngân!
Anh hùng sống giữa lòng dân,
Mong Người hiển hiện thánh nhân giúp đời,
Kính yêu Đại tướng –người ơi!
Nhân dân ghi tạc muôn đời công lao!

Đỉnh Sơn, 13/10/2013
(Ngày tiễn đưa Đại tướng về với đất Mẹ)
Trường Hải Lê Văn Đông
READ MORE - NGƯỜI SỐNG MÃI VỚI NHÂN DÂN - Trường Hải

ĐẤT & NGƯỜI QUẢNG TRỊ - Lynh Thy


Cổng làng Phương Lang. Ảnh NKP (12/10/13)



Chiều tà tôi lại dừng chân
Trên vùng đất bốn bề cát trắng
Đây Quảng Trị. Nay không còn xa vắng!
Mảnh đất xưa, bao thầm lặng chiến công
Tên Quảng Trị đã ghi vào sử Việt
Một địa danh toàn dân Nam đều biết
Tám mốt ngày đêm máu - nước mắt trộn cơm
Hướng về đài thiêng người người vốc đất cúi hôn
Một mảnh đất bao kẻ thù kiêng nể
Mảnh đất sinh ra những con người ai cũng thế
Đã bám trụ đêm đêm dưới lửa đạn quân thù
Mỗi người dân vai chịu một tấn bom
Mỗi cây cỏ đều dập bầm vết đạn
Nhưng trái tim người dân Quảng Trị không chai sạn
Mà vẫn bần bật khóc run mỗi lúc nhớ nhà
Dù phương trời góc bể tận đâu xa
Vẫn khắc khoải khi nghe câu hò, điệu lý
Suốt ba mươi năm quật cường đánh Mỹ
Vẫn hàng năm gánh chịu lắm bão giông
Hè nắng Lào khô rát lưng gồng
Vai chai sạm, chân mẹ già nứt nẻ
Tóc hoe đỏ khét nắng đầu con trẻ
Thân cha từng khô ráp rét lùa
Ý chí kiên cường không để thiệt thua
Dân Quảng Trị hay làm, hiếu học
Dù trời không thương để ta thường khó nhọc
Vẫn kiên trì bắt đất nở hoa
Cùng cả nước ta yêu lắm thiết tha
Cho Quảng Trị thông ngàn reo xanh mãi
Cho dòng thuỷ điện Rào Quán, La La tuôn chảy
Khu công, thương nghiệp Đông Hà sản phẩm ạt ào…
Nắng Trường Sơn biển thẳm xôn xao
Mẹ Thạch Hãn không còn “ Ơi! Chèo nhẹ “…*
Môi mĩm cười nhìn cờ Vĩnh Linh bay……!!!!

*Mấy vần thơ của NSNA- NT Lê Bá Dương

Linh Thy
Kỷ niệm một chiều trên đất Quảng Trị

*****

Linh Thy
Bến Tre
linhthy@yahoo.com.vn
Đt: 01262890760
READ MORE - ĐẤT & NGƯỜI QUẢNG TRỊ - Lynh Thy

KÍNH TIỄN ĐƯA NGƯỜI - thơ Ngưng Thu





VÔ thường một lẽ ở đời
CÙNG nhân cùng nghĩa bao người kính yêu
THƯƠNG đôi chân mỏi bao chiều
TIẾC Người. Người một đời yêu nước nhà
ĐẠI tài bậc thánh bôn ba
TƯỚNG uy nghi giữa bao la đất trời
VÕ văn tinh đức rạng ngời
NGUYÊN sơ chỉ một cuộc đời giản đơn
GIÁP vòng đã thế kỉ hơn
VỀ bên đất mẹ tịnh chơn cõi trời
NƠI nơi đất Việt ơn Người
NGHĨ suy đã tận những lời bác răn
CUỐI thu tiễn Bác vĩnh hằng
CÙNG bao quyến thuộc thân bằng kính thương


NGƯNG THU
READ MORE - KÍNH TIỄN ĐƯA NGƯỜI - thơ Ngưng Thu

NHỚ AI - thơ Lê Hoàng


Lê Hoàng


Đêm đêm thầm lặng đếm sao trời
Mắt em xao xuyến cuối đời tôi
Một khúc du tình mây thoáng gợn
Tha thiết lòng ai mãi nhớ người

Canh tàn trăng lặn khuất đầu non
Khắc khoải năm canh dạ mỏi mòn
Mơ bóng tìm gương nào thấy bóng
Mịt mờ, rêu phủ dấu chân thon

Lá xạc xào rơi tưởng bước em
Gối lẻ, chăn đơn, lạnh nỗi niềm
Thoang thoảng hương thầm ta cứ ngỡ
Tơ lòng vương mắc lối nào quen

Gió buốt mùa Đông rít lạnh lùng
Rèm xưa ngày ấy có chờ mong?
Nụ hôn phảng phất còn hơi ấm
Ngọn nến lung linh ửng má hồng
                     
LÊ  HOÀNG

ALAMEDA, Sept /4/2013
READ MORE - NHỚ AI - thơ Lê Hoàng

QUẢNG TRỊ QUÊ HƯƠNG TÔI - thơ Vĩnh Hoàng


Càu Hội Yên 1. Ảnh NKP (12/10/13)




Đã từ lâu, tôi phải xa Quảng Trị
Dẫu trở lại bao lần, không vơi được nhớ thương
Quảng trị quê tôi mảnh đất kiên cường
Người và đất đã đi vào lịch sử
Từ Cổ Thành, Khe Sanh, Ái Tử
Bên cầu Hiền Lương, cửa Việt, cửa Tùng
Rồi Cồn Tiên, Dốc Miếu, Tân Sở, Ba Lòng
Tên Mai – Hãn vẫn vươn cao ngạo nghễ
Quảng Trị quê tôi, vốn nghèo là thế
Nắng cháy gió lào, lạnh buốt rát da
Anh lên Cam Lộ nhớ ghé lại Đông Hà
Em ra Gio Linh hãy qua thăm chợ Huyện
Những địa danh thân thương trìu mến
Với món ăn nổi tiếng bao đời
Nem Sãi, Triệu Phong canh hến ngọt bùi
Chiếc nón lá Hải Tân che bốn mùa mưa nắng
Quảng trị ơi, ta thương người nhiều lắm
Áo trắng Nguyễn Hoàng gởi gắm tuổi mộng mơ
Dạt dào trong tim biết mấy ‎ý ‎ thơ
Xin gởi mẹ và quê hương Quảng Trị
Quảng Trị quê tôi thân thương yêu qu‎ý
Đã cho ta biết mấy tự hào
Quảng Trị bay xa, Quảng Trị vươn cao
Dù đây đó luôn thương về quê mẹ.


Vĩnh Hoàng
READ MORE - QUẢNG TRỊ QUÊ HƯƠNG TÔI - thơ Vĩnh Hoàng