Lê Thanh Hùng
Mười năm xa Dốc Đá
Mười năm tình phôi pha
Không dưng, mình xa lạ
Còn đây đường Dốc Đá
Trăng trôi nghiêng quê nhà
Cây dừa lão, troãi mình
Oằn cong ngang nỗi nhớ
Nơi người đi kẻ ở
Lời vĩnh quyết đinh ninh
Mười năm rồi, mười năm!
Tình xa đời dâu bể
Bao yêu thương như thế
Gió lay buồn xa xăm
Tím biếc những âm thầm
Quê xưa giờ tươi mới
Hoang mang tình mong đợi
Dùng dằng theo tháng năm
Mê mãi đời trôi xuôi
Mười năm không gặp lại
Tự dưng chiều vướng phải
Một bóng hình xa xôi…
Dòng chảy cuộc đời
Con đường chúng ta đi
Suốt những tháng năm dài, nhọc nhằn gian khổ
Đã có người dãi dầu, day ngang không bước nữa
Lặng lẽ nép mình trong dấu lặng chi li
Giờ đây, bao gian khó đã trôi xa
Nhưng vẫn có người âm thầm dừng lại
Trăn trở đắn đo, cứ ngồi suy nghĩ mãi
Rồi lưỡng lự chần chừ, trong tiếng đời vang vọng thiết tha…
Phải đâu năm tháng đi qua và niềm tin đã nhạt phai?
Mà cứ nghĩ, tại sao mình không bằng bè bạn
Ẩn ức “cái tôi”, trong những mơ hồ lảng vảng
“Bi kịch của người tài, là cứ tưởng mình rất tài”
Rồi luẩn quẩn vần xoay trong một mớ bòng bong
Cuốn hút quanh co, một ý niệm cái gì gọi là tư hữu
Những dấu vết đó đã hằn sâu, có gì đâu là mới
Chuyện cũ bao đời vẫn vậy, chảy đi kìa đời suối đời sông…
Đường chúng ta đi, dù có bước thấp bước cao
Nhưng cuộc sống rạng rỡ sắc màu, trẻ trung tươi mới
Lớp lớp lần qua, đâu cần phải đợi
Mặc cho ai ngã nghiêng, sức sống cứ tuôn trào
Cuộc đời này, thời nào cũng có bão giông
Cũng có những niềm tin lẽ phải
Ta chưa vội quy kết, điều nào là sai trái
Người đứng lại bên đường, ta cứ đi trong nắng tỏa tươi hồng.
Sau cơn mưa
Kìa em nắng trải sau mưa
Dung dăng em bước đổ thừa đường trơn
Xa xa gió mẩy rập rờn
Vin tay, sao lại nghe gờn gợn run…
Dòng nước trôi, không có sóng phẳng lì
Ánh đèn chiếu trên sông, loang loáng bạc
Thả đường câu dầm, chậm rãi chi li
Hạ bạc, là nghề của sự rủi may
Khi kinh nghiệm sống ở mỗi thời mỗi khác
Mà chuyện áo cơm cứ tao tác phơi bày
Sau cơn mưa, trời hồn nhiên lóe nắng
Trong veo trên giọt nước đầu cành
Lúc lỉu tơ non treo nằng nặng
Thánh thót rơi trên bãi cỏ non
Em ngơ ngẩn, cái nhìn quanh quất
Những dỗi hờn, đâu đó đoạn đành…
Lê Thanh Hùng
Bắc Bình, Lâm Đồng
lethanhhung4625@gmail.com

No comments:
Post a Comment