Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Tuesday, November 4, 2025

VẦN THƠ DÂNG MẸ / CÔNG ƠN CHA MẸ / XUÂN NÀY THIẾU BÓNG MẸ YÊU / MỘ YÊN THỜ RẠNG / VƯỜN RAU - Thơ Văn Đoàn (Nguyễn Văn Doà)

 

Nhà thơ Văn Đoàn 

VẦN THƠ DÂNG MẸ


Mẹ hiền ơi chiều đông buồn thảm

Mây bay bay u ám bầu trời

Mẹ đi dặn lại bao lời

Để thương để nhớ cho người thân quen.

 

Mẹ Hiền ơi thuốc thang chưa hết

Sao Mẹ đành từ biệt quê hương

Câu Hà  quê Mẹ thân thương

In hình dáng cũ con đường sớm trưa...

 

Mẹ Hiền ơi cha vừa đi trước

Mà giờ đây mẹ bước theo sau

Còn đâu tiếng mẹ đêm thâu

Con ơi, Cháu hởi mẹ đau trong lòng.

 

Thương mẹ sống trăm năm gian khó

Mẹ đi xa bỏ ngõ quạnh hiu

Tình sâu mẹ để lại nhiều

Nghĩa ân chan chứa sớm chiều không phai.

 

Cha lao lý mẹ gầy thân yếu

Con thơ khờ mẹ chịu đắng cay

Nhọc nhằn ngày nối tháng dài

Vẫn nuôi hy vọng tương lai vững bền.

 

Chồng mất trước, tiễn con đi nữa

Nước mắt chan mẹ hứa vững lòng

Tựa như tùng bách giữa đồng

Một đời bền bỉ, thắm nồng yêu thương. &

 

Quảng Trị ơi quê mình thương  lắm

Cả xóm làng thầm nhắc nghĩa ân

Chan hòa sống trọn tình thân

Hết lòng con cháu bao lần sẻ chia.

 

Giờ mẹ về cõi tiên thanh thản

Nhẹ gánh đời, hết nợ trần gian

Cùng con cháu nguyện kết đoàn

Nghĩa tình giữ vẹn, đáp đền công ơn.

 

Xóm Cang nhớ bóng hình xưa ấy

Hải Phong buồn tiếc mãi người thương

Trăm năm dẫu hết con đường

Nghĩa nhân mẹ để quê hương sáng ngời.

 

Xin tiễn biệt mẹ người yêu dấu

Về cõi trời thanh thản nghỉ ngơi

Cháu con nguyện mãi khắc lời

Dẫu đời vạn biến không rời mẹ đâu...

 

Vĩnh biệt Mẹ, con cháu nguyện cầu

HƯƠNG LINH MẸ VÃNG SANH CỰC LẠC!

15/1/2025

 

 

CÔNG ƠN CHA MẸ

 

Hôm nay xuân đến khắp miền

Con về thăm lại mái hiên quê nhà.

Khói hương nghi ngút tỏa ra,

Nhớ thời thơ ấu chan hòa niềm vui.

 

Mẹ Cha một thuở ngậm ngùi,

Năm con sinh dưỡng chẳng rời bàn tay.

Gian lao vất vả tháng ngày,

Lo cho ăn học dựng xây nghiệp lành.

 

Dạy con nhân nghĩa, chí thành,

Tự lập, kiên định, ngọn ngành trước sau.

Đất vườn mua sắm từ lâu,

Để nay con cháu bắc cầu tương lai.

 

Nhà thờ họ Nguyễn trang đài,

Nghiêm trang tọa lạc, hình hài tổ tiên.

Mẹ Cha trọng nghĩa vẹn tình

Xóm làng yêu quý, ấm niềm tình thân.

 

Bao năm chiến loạn gian truân,

Một lòng con cháu bản thân không màng.

Ra đi thương tiếc họ hàng

Bà con nội ngoại chứa chan trong lòng.

 

Giờ đây cháu chắt vui đông

Khỏe ngoan học giỏi rạng hồng tương lai.

Ra đời lập nghiệp mỗi ngày,

Trí tài vững bước, hình hài tổ tông.

 

Công ơn Cha Mẹ mênh mông,

Như trời như biển, khôn cùng kể ra.

Chữ hiếu chưa trọn xót xa

Chưa lo phụng dưỡng mẹ cha vẹn toàn.

 

Chỉ mong con cháu sắt son,

Yêu thương đoàn kết, vuông tròn nghĩa nhân.

Dìu nhau tiến bộ xa gần,

Dạy con đạo đức, chuyên cần làm gương.

 

Giờ đây lăng mộ khói hương,

Xin Cha Mẹ hãy an yên giấc nồng.

Về nơi tiên cảnh mênh mông,

Vãng sanh cực lạc vui cùng Tổ tiên.

 

Nguyện cầu cha mẹ linh thiêng

Độ trì con cháu vững bền tương lai.

Sống vui, sống khỏe, luyện tài,

Làm người hữu ích chẳng sai đạo đời.

11 tháng giêng Ất Tỵ.

CÁC CON

 

 

XUÂN NÀY THIẾU BÓNG MẸ YÊU


Xuân này thiếu bóng Mẹ yêu

Cửa nhà lặng lẽ, quạnh hiu bốn bề.

Con về quê cũ não nề,

Nhìn bàn thờ mẹ, hồn tê tái lòng.

 

Ngày xưa ấy tết về thư thái

Bánh chưng xanh áo mới trắng hồng

Mẹ trao tất cả tấm lòng,

Giờ đây xa cách, nhớ mong nghẹn ngào.

 

Mong được hôn mái tóc bạc trắng

Nắm bàn tay rám nắng yêu thương.

Ước xưa tan giữa vô thường,

Chữ hiếu con nợ, đêm trường lệ rơi.

 

Cầu mẹ yên cõi trời an lạc

Khói trầm bay thơm ngát tỏa xa.

Xuân về thiếu mẹ thiết tha,

Con dâng nguyện ước, chan hòa nhớ thương.

 

MỘ YÊN THỜ RẠNG

 

Mẹ trăm tuổi an nhiên mây trắng,

Mộ thảnh thơi thơm nắng hoa vàng.

Thờ trang nghiêm, khói quyện dịu dàng,

Ơn nghĩa lớn muôn vàn ghi khắc.

 

Công việc trọn, lòng người thỏa ước,

Tấm chân tình sâu trước, bền sau.

Xuân Ất Tỵ pháo đỏ rực màu,

Bình an khắp mái đầu sương tuyết.

 

Hạnh phúc mãi sum vầy quyến luyến,

Đạo hiếu tròn, hương quyện lòng son.

Mẹ yêu ơi, phúc thọ mãi còn,

Trời đất chứng lòng con hiếu thảo.

 

 

VƯỜN RAU


1. MẸ TRÔNG CON

Mẹ già chăm chút vườn rau,

Nuôi con khôn lớn mai sau nên người.

Con đi khắp bốn phương trời,

Có còn nhớ đến những lời mẹ ru...

 

Con đi đã mấy mùa thu,

Trông về quê mẹ mịt mù khói sương.

Mây ơi cho gửi yêu thương,

Về nơi chốn cũ vấn vương tâm hồn.


Vườn rau ngày một xanh hơn ,

Tóc mẹ bạc trắng , áo buồn sờn vai.

Vườn rau tươi tốt sớm mai,

Lưng mẹ còng xuống miệt mài chờ con!

 

2. CON NHỚ MẸ

Mẹ đi để lại nỗi buồn,

Vườn rau xanh ngát, lệ tuôn đêm dài.

Con về lòng nặng u hoài,

Nhớ bàn tay mẹ sớm mai vun trồng.

 

Vườn xưa giờ vẫn mênh mông,

Nhưng đâu còn bóng lưng cong mẹ hiền.

Tháng năm mưa nắng triền miên,

Mẹ dành khó nhọc, chỉ riêng phần mình.

 

Con ngồi trước gió lặng thinh,

Nghe như tiếng mẹ bên đình gọi con.

Mẹ ơi, giờ mẹ chẳng còn,

Trần gian con mãi mỏi mòn ngóng trông.

 

Bóng chiều phủ khắp cánh đồng,

Vườn rau xanh vẫn ấm nồng nắng thu

Lời yêu thương, tiếng Mẹ ru

Thấm vào lòng đất ngàn thu chẳng mờ.

 

Mẹ đi, rau vẫn nên thơ,

Như từng hơi thở mẹ chờ con xa.

Mẹ ơi, tóc bạc, làn da,

Một đời khó nhọc, hóa ra thiên đàng.

 

Con nguyện sống mãi đàng hoàng,

Để không phụ nghĩa mẹ mang một đời.

Cảm ơn Mẹ, ánh sáng ngời,

Dẫn con qua những cảnh đời gió sương.

 

Dẫu cho vạn dặm tha phương,

Vườn rau vẫn mãi quê hương mẹ già.

Con về, thắp nén nhang nhòa,

Gửi lời thương nhớ, lệ hòa nước mưa…


VĂN ĐOÀN

(Nguyễn Văn Doà)

No comments: