Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Monday, January 23, 2012

MÙA ĐÔNG MANG TÌNH YÊU TRỞ LẠI - Trương Nguyễn


Mùa đông đến sớm hơn mọi khi
Chiếc lá vàng loay hoay mang ước mơ tàn rụng
Trời se lạnh
Tôi giữ chiếc áo
Tình yêu của em ngỡ là phai nhạt


Rồi bỗng gặp nhau
Chuyện cũ ngày xưa trở nên sâu đậm
Bao năm qua rồi biến thành dấu chấm
Dấu than buồn hằn nét ly tan


Mỗi mùa đông tàn
Cây mai trỗ lộc non chờ đợi
Tình xa xôi vời vợi
Niềm khát khao biến thành dây cung kéo căng quá mức
Cần lắc nhẹ bàn tay-cắm phặp vào nhau


Trước đây khi xa em
Mỗi người đi theo ngõ rẽ
Hai hướng cuộc đời dị biệt
Buổi chia tay tràn đầy nước mắt
Nước mắt muộn mằn lọt qua kẽ tay
Bão lòng xô nghiêng một phía


Rồi mất nhau
Nghe tiếng rấm rức theo sau lưng mẹ
Thời gian mang đi thời thơ trẻ
Dòng đời đẩy đưa rời xa đến thế
Khi không còn mơ ước về nhau
                                   Thì lại …
 
Trương Nguyễn
 truongnguyen49@yahoo.com.vn
READ MORE - MÙA ĐÔNG MANG TÌNH YÊU TRỞ LẠI - Trương Nguyễn

Sunday, January 22, 2012

CHÚC DUYÊN LÀNH NĂM MỚI - Trần Kiêm Đoàn


Tháng Giêng xanh, nợ nần trả hết,

Tháng Hai hồng, bớt tiếc, nhẹ thương.

Tháng Ba lam, thấy vô thường,

Tháng Tư lục, quán con đường tùy duyên.

Tháng Năm trắng, ưu phiền là vọng,

Tháng Sáu cam, lấy động làm an.

Tháng Bảy vàng, nhớ Vu Lan,

Tháng Tám tím, dõi vầng trăng Thu hề!

Tháng Chín xám, đi về rỗng lặng,

Tháng Mười nâu, lòng vắng sầu miên.

Tháng Muời Một đỏ, hoa thiền,

Tháng Chạp không sắc, ưu phiền cũng không.

    Sacramento, Giao Thừa Tý-Thìn
                             2012                          
                      Trần Kiêm Đoàn
trankiemdoan@yahoo.com
READ MORE - CHÚC DUYÊN LÀNH NĂM MỚI - Trần Kiêm Đoàn

Saturday, January 21, 2012

Phạm Bá Nhơn - CHÙM THƠ XUÂN


Xuân Mới
  
Xuân đến xuân đi, giữa đất trời
Để người nhớ lắm, dáng xuân ơi
Bao mùa giữ trọn, lời ước hẹn
Nay đã về đây, với cuộc đời
 
Mời xuân nhấp cạn chén cùng tôi
Một mai duyên nợ kết thành đôi
Say sưa ngủ giấc trong vườn mới
Rộn rã đào mai đã nở rồi
 
Nắng vẫy chào xuân vừa đang tới
Chen chân góc phố chật niềm vui
Chúc mừng năm mới, mừng thêm tuổi
Nội ngoại sum vầy khách tới lui
 
Rồi đây chim én qua đầu núi
Để giữa đất lành lá vẫn xanh
Âm thầm tôi gọi tên mùa cũ
Lặng lẽ vườn em trái trỉu cành


Xuân Đi

Lặng nhìn vạt nắng ngang qua
Dường như xuân đã vừa xa mất rồi
Chén trà đắng lịm môi tôi
Lã lơi mây trắng buồn trôi cuối trời
Ước gì nắng ở đây chơi
Cùng ta suốt cả một đời với xuân
Trăm năm dẫu cũng bao lần
Vẫn còn vẹn kiếp phong trần dẻo dai.


MÙA XUÂN SANG

Làng xóm tưng bừng đón xuân sang
Đất trời tô đậm nét hân hoan
Luống cải cuối vườn hoa nở rộ
Trước sân hé nụ gốc mai vàng
Đám trẻ đùa nô rộn tiếng cười
Cụ già ngồi nhớ tuổi đôi mươi
Có cô thôn nữ nghiêng vành nón
Má hồng thêm đậm nét son tươi
Có kẻ từ lâu mới trở về
Một nhà sum họp giữa làng quê
Nếp thơm nồi bánh xanh màu lá
Khói cuộn hương bay tỏa bốn bề

Năm tháng trôi theo bước thời gian
Tha hương cũng đã mấy đông tàn
Tình cũ quê xưa lòng canh cánh
Chớ để xuân sau đến muộn màng
Xuân đến xuân đi xuân lại sang
Cuộc đời một chuỗi hợp và tan
Kiếp người còn lại bao năm tháng
Chớ để ngày xuân sớm lỡ làng.


Xuân Vội Vàng

Xuân đến xuân đi vô tình quá
Bao mùa người vẫn mịt mờ xa
Ta nghe từng nỗi xao xuyến lạ
Cứ chảy tràn qua trước cổng nhà

Ngoài hiên giọt nắng rơi lác đác
Ngọn gió bên thềm vọng tiếng em
Vô tình chiếc lá khua xào xạc
Trong mắt mơ màng dáng thật quen

Hỡi ơi duới bến đàn chim én
Lưu luyến gì đây mãi lượn vòng
Có phải say nhìn ta bẻn lẽn
Vì cùng ước hẹn với chờ mong

Năm nay thấy bóng xuân vàng óng
Đôi mắt long lanh dáng dịu dàng
Có lẽ vì chàng đang đứng đợi
Nên nàng vội bõ kẽ lang thang./.


Huế Vào Xuân

Bây giờ Huế đã vào xuân
Say sưa én liệng nơi gần nơi xa
Đất trời đua nở ngàn hoa
Nhớ ai bướm trắng dạo qua cuối vườn
Mây vương sợi nắng bên đường
Dập dìu lữ khách phố phường xôn xao
Mời xuân cạn chén rượu đào
Cảm thương giọng nói lòng trao nỗi lòng
Thủy chung người vẫn chờ mong
Một đời xuôi ngược bên dòng Hương Giang
Huế ơi sâu lắng dịu dàng
Như câu mái đẩy rộn ràng tim tôi
Bây chừ có Huế đây rồi
Một mai xa cách buồn ơi hỡi buồn
Ai xua mây cuốn về nguồn
Cho tôi cùng Huế đưa hồn vào xuân./.




Phạm Bá Nhơn
Bà Rịa, Vũng Tàu
0913840630

READ MORE - Phạm Bá Nhơn - CHÙM THƠ XUÂN

CHÚC MỪNG NĂM MỚI


READ MORE - CHÚC MỪNG NĂM MỚI

Võ Văn Hoa - NGUYÊN ĐÁN


Mặc cho ngày cuối năm

Lòng ta đã nguyên đán

Delete những chuyện buồn

Còn là hoa tâm sáng !

Còn là nẻo phù sa

Năm qua chưa tổng kết

Bài thơ đang còn viết

Giao mùa khúc hoan ca !

Tiều phu đóng cửa rừng

Để về xuôi ăn Tết

Ta về mở cửa thơ

Biết bao giờ cho hết !

             
Ngày cuối năm Tân Mão

               VÕ VĂN HOA
READ MORE - Võ Văn Hoa - NGUYÊN ĐÁN

Trương Nguyễn - CON ĐƯỜNG XUÂN




Từ mênh mông thấp thoáng con đường
Ta bước vội bâng khuâng về nguồn cội
Lòng tĩnh lặng nhìn trời cao tự hỏi
Cơn gió nào lướt nhẹ bến thinh không ?


Ta quay về thăm lại những cánh đồng
Ôm mặt đất từ nghìn đời câm nín
Cây lúa trổ đòng đòng nặng trĩu
Tinh hoa âm ĩ chảy trong thân


Em ngây thơ khuôn mặt thiên thần
Đôi cánh mỏng tung tăng đùa dưới nắng
Cội mai già lặng thầm hiên vắng
Ngậm hương hoa chờ đón Xuân san


Nơi hoang vu loé bóng hào quang
Nhìn thấu suốt trái tim người bốc lửa
Hừng hực sôi lời mời đon đả
Nụ cười Xuân như những cánh mai vàng.
 



Trương Nguyễn
 truongnguyen49@yahoo.com.vn
READ MORE - Trương Nguyễn - CON ĐƯỜNG XUÂN

Friday, January 20, 2012

NGÀY XUÂN LỄ CHÙA - Tuệ Thiền Lê Bá Bôn


Ngày Xuân Lễ Chùa

Ở nơi đâu hoa xuân rồi cũng úa
Chỉ sắc Thiền tươi thắm đoá nghìn năm
Niềm vui nào lòng người rồi cũng nhạt
Chỉ hương Thiền vương vấn mãi trong tâm

Nên ngày xuân em đến chùa lễ Phật
Để gặp lại mình trọn vẹn nguyên sơ
Uống ngụm nước tận đầu nguồn chân phúc
Nghe thời gian biêng biếc buổi khai mùa

Nên ngày xuân em đến chùa lễ Phật
Để biết kính yêu tâm nguyện hoà bình
Biết chào nhau lời búp sen vô ngã
Dâng tặng cõi đời năng lượng tâm minh



Xuân Bất Diệt

Ngắm mây trắng hành hương về huyễn mộng
Nghe cây xanh xanh tận đáy lương tâm…
Xuân bất diệt bởi lòng ta trải rộng
Ta thương nhau nên yêu cả đất trời



Viếng Nghĩa Trang Cuối Năm

Thấm nghĩa vô thường: tình bớt hẹp
Nén hương lòng xin tưởng nhớ chung…
Sợi khói vấn vương chân mộ chí
Đám mạ ven cồn thấp thoáng xuân



lebabon04@gmail.com

Nguồn: Trang Văn Hóa Phật Giáo HoaVoUu.com
READ MORE - NGÀY XUÂN LỄ CHÙA - Tuệ Thiền Lê Bá Bôn

THƠ VÀ XUÂN - Trương Nguyễn


 
  Mùa Xuân thì cứ đến, cứ đi là sự vần xoay tự nhiên của vũ trụ, đất trời. Nhưng mỗi khi Xuân đến lòng người cứ rạo rực bâng khuâng đầy cảm xúc. Thơ cũng đã sẵn có trong con người từ khi ăn lông, ở lỗ, Thơ vẫn tồn tại trong lòng con người của  thời nguyên tử không sai, không khác, vì người Thơ là một phần tử bất khả phân của con người, như mùa Xuân thì cây lá tươi non, hoa nở. Với con người thì cảm xúc dồn nén đầy ắp bung vỡ thành thơ, là một điều tối linh, mầu nhiệm. 
        Thật vậy ! Sau những năm tháng mệt mỏi lo toan bao điều với cuộc sống, mọi người chúng ta ta cũng mang niềm khát vọng đổi mới cho chính bản thân mình và xã hội, đó chính là hạnh phúc thăng hoa sau mùa “hạ” cháy khô, “ thu – đông” tàn rụng  thì Xuân đến đẹp biết bao ? Thi sĩ  TẢN ĐÀ viết lên :
                     “Xuân ơi ! Xuân hỡi !
                     Vắng xuân lâu ta vẫn đợi , chờ mong
                     Trải bao nhiêu ngày tháng hạ - thu - đông
                     Ròng rã nỗi nhớ nhung Xuân có biết ?"
                                                   (TẢN ĐÀ )
       
          Trong cuộc đua chen mênh mông không có điểm dừng của dòng sống hiện nay , con người  tuy giống nhau về hình thức , nhưng khác nhau về nội tâm , hoàn cảnh , vì sự khác nhau ấy tạo nên muôn màu sắc tô điểm cho cuộc sống bao điều kỳ diệu , tốt đẹp hơn .
            “Chiều ba mươi nợ hỏi tít mù, co cẳng đạp thằng Bần ra cửa
          Sáng mồng một rượu say tuý luý, giơ tay bồng ông Phúc vào nhà”
                                                                      ( Nguyễn Công Trứ ) 
       Thực ra đối với người làm thơ trong lòng luôn tiềm ẩn cảm xúc, cảm nhận trực diện với cuộc sống, không phải Xuân đến thơ mới hình thành, mà ngòi nổ của nó luôn nương náu, chỉ cần xúc chạm với những hiện tượng diễn bày thì thơ bỗng rùng mình loé sáng. Nhưng bản thân họ luôn cô đơn, im lặng như : “Con chim cút côi, bay qua bầu trời đầy nắng và gió. Đôi cánh mỏng gầy như gọng cỏ , mang trong mình dị tật bẩm sinh"  là những con người đầy cá tính, sống trong thế giới riêng họ. Nếu ta không đón mùa Xuân thì Xuân vẫn sang, dù gặp bao nhiêu khê, trắc trở đời thường thì ho vẫn là loài hoa êm dịu khoe sắc, phô hương, bộc bạch với Xuân .
                          “Hôm nay tạm nghỉ bước gian nan
                           Trong lúc gần xa pháo nổ ran
                           Rũ áo phong sương bên gác trọ
                           Lặng nhìn thiên hạ đón Xuân sang
 
                           Ta thấy Xuân nồng thắm khắp nơi
                           Trên đường rộn rã tiếng đua cười
                           Động lòng nhớ bạn Xuân năm ấy
                           Cùng ngắm Xuân về bên khóm mai"
                                                         ( Thế Lử ) 
  Tôi đọc được một bài thơ của Nhà Thơ Trần Tư Ngoan trong tuyển tập “Lời Ngắn Tình Dài” (do Báo Tuổi Ngọc tổ chức được Nhà Xuất Bản Văn Nghệ ấn hành). Bài thơ  làm cho tôi xót xa, bâng khuâng một thời gian khá dài, âm ĩ, lạnh lùng ngấm vào da thịt một bài thơ có thể Xuân có thể không, nó làm cho người đọc thao thiết đắng cay, ngọt ngào êm ả. Nụ cười hoan hỷ, an lạc như đã gột rửa ưu phiền để chờ đón một “Đêm Mưa"  hay “Mùa Xuân" vẫn là một ngôn ngữ ẩn dụ cho quãng đời đầy buồn – vui , trắc ẩn. Ông chính là con người từng nếm trải, sống thực, chia sẻ với gia đình, bè bạn, người thân với nụ cười tươi rói. Thơ ông có sức quyến rũ, sức lan toả nhẹ nhàng sâu lắng. 
                     “ Huơ chiếc gậy chống lên thềm quá khứ
                        Còng tấm lưng gánh cả ruộng đồng xưa
                        Ông nhìn hoàng hôn thập thò bên cửa
                        Lặng lẽ cười chờ đón một đêm mưa"
                                                 (Bài Ông Tôi)
            Vẫn huơ chiếc gậy đơn độc chống lên thềm quá khứ mà tái hiện mênh mông ruộng đồng, thấy mồ hôi, nước mắt, chiếc áo nâu của mẹ, vầng trán suy tư của cha  mà riêng đau bên trời, cô đơn và hoang vắng chấp nhận sự yên bình hư vô giũa hiện thực hư không. 
            Với tinh thần Siêu Phóng của Ngài Tuệ Trung Thượng Sĩ  thì có bài THỊ HỌC 
                        “Học giả  phân phân bất nại hà
                         Đồ tương lích đích khô tương ma
                         Báo quân hư ỷ tha môn hộ
                         Nhất điểm Xuân quang xứ xứ hoa
                        
dịch BẢO CHO HỌC GIẢ 
                        “Mịt mù học giả hướng nào dong
                         Gạch ngói mài chi uổng phí công
                         Thôi chớ cửa người nương dựa nữa
                         Ánh Xuân một điểm khắp trời bông”
                                                            ( TRÚC THIÊN ) 
            Thơ của Ngài như dạy người học Đạo "Tâm như con vượn, ý như con ngựa" mà không thấy được bản lĩnh độc đáo của chính mình. 
           Ngài KISNAMURTI đã viết trong cuốn  “Tự Do Đầu Tiên Và Cuối Cùng” đã khẳng định : Mỗi con người là một hữu thể có trách nhiệm sẽ làm nên tất cả. 
      Chúng ta đang sống như mang một vết thương , một lời từ khước, nhưng Thơ vẫn nặng tình người, tình đời, tình đạo. Thơ vẫn mộng cái thực của cái thực, hoặc là siêu thực biết nói làm sao ? Trong giây phút nhập thần giữa một vòng say đắm, thơ bổng dưng ôm chầm lấy cuộc sống, không mộng mà không thực.Nhưng nhờ duyên thơ mà tia lửa thiêng sống mãi trong khối da người, như cây mai già cằn cỗi, khô khốc, xấu xí  ấp ủ nụ hoa Xuân. Tất cả mọi thần tượng thế gian có thể sụp đổ nhưng Thơ mãi là nơi nương náu và ẩn giấu cuối cùng của sự tối linh .

TRƯƠNG NGUYỄN 
truongnguyen49@yahoo.com.vn
READ MORE - THƠ VÀ XUÂN - Trương Nguyễn

Huy Uyên - ĐÊM CUỐI NĂM UỐNG RƯỢU NHỚ BẠN


Nầy bạn xa nhau từ dạo đó
Phấn son trang điễm mãi quê người
Có chăng còn lại chiều mắt đỏ
Bên chén rượu buồn cuối năm thôi .

Ta bạn phiêu du hồ dâu bể
Mấy mươi năm xa đời chơi vơi
Bạn đi từ đó ta từ đó
Dấu mãi trong tim một bóng người .

Đêm nay chén rượu hồ vơi cạn
Bóng người quay lại cả trời say
Ta đời chìm khuất bao phận bạc
Nên quá nữa đời vẫn trắng tay .

Uống ly rượu nhạt ta cùng bạn
Ngày nao hai buổi đón cùng đưa
Làng quê rợp bóng hai tim trắng
Trắng cả đời ta đến bây giờ .

Đêm nay bạn ở phương trời ấy
Ta đứng bên cầu ngang sông xưa
Bạn đi từ buổi chiều thay nước
Nên trái tim ta mãi đợi chờ .

Thôi bạn đêm nay đêm ba mươi
Trời Pennsyl chắc lạnh bây giờ
Ta hồ cố-lý-hương tàn mộng
Đốt cả đời ta, cháy bơ vơ .


(Tặng Huyền)
Huy-Uyên

lesinh.lesinh@yahoo.com
0903583673 

READ MORE - Huy Uyên - ĐÊM CUỐI NĂM UỐNG RƯỢU NHỚ BẠN

Thursday, January 19, 2012

NHỮNG VÌ SAO - Truyện ngắn của Alphonse Daudet - Nguyễn Tường chuyển thành văn vần


NHỮNG VÌ SAO
(Lời thuật chuyện của một gã chăn cừu xứ Provence )
Tác giả: ALPHONSE DAUDET
Bản dịch Việt ngữ: TRÚC HUY
Nguyễn Tường chuyển thành văn vần)


Vào những ngày tôi đi chăn cừu
trên vùng Luberon sơn cước,
thường nhiều tuần có khi chẳng được
thấy bóng người rảo bước ngang qua.
Trên bãi cỏ thui thủi vào ra
với chú chó Labri yêu quý
và đàn cừu quanh năm chăm chỉ.
Thỉnh thoảng bóng vài vị ẩn tu
tìm lá thuốc từ vùng núi Ure;
hoặc bóng vài bác phu hầm mỏ,
xứ Piedmont, mặt mày đen đúa,
ánh nhìn luôn chất phác, lầm lì,
chuyện phố quê họ chẳng thiết gì,
vì quen sống quanh năm đơn độc.
Cứ nửa tháng tôi nghe lộc cộc
tiếng chuông lừa dưới dốc đi lên;
nhìn từ xa tôi đoán biết liền
không thằng bé người nhà giúp việc
thì cũng là thím già Norade;
nửa tháng phần ăn mang đến rồi,
những lúc này, lòng rộn rã vui.
Rồi tôi yêu cầu họ kể nghe
những chuyện buồn vui dưới phố, quê,
lễ rửa tội, đám cưới, đám hỏi....
Nhưng điều tôi muốn nghe họ nói
vẫn là tin tức cô gái cưng,
nàng thiếu nữ xinh đẹp nhất vùng,
Stephanette con ông bà chủ.
Tôi ngoài mặt cố tình giả bộ,
hỏi nàng đi dự tiệc nhiều chăng?
Có anh nào hay ghé thăm nàng?
Ai thắc mắc tại sao tôi hỏi
những chuyện không hề liên quan tới
thân phận của một đứa chăn cừu,
tôi sẽ nói rằng đã từ lâu
trong mắt tôi nàng Stephanette
là cô gái vô cùng xinh đẹp
trên trần gian chỉ có một thôi
và tôi nay tuổi đã hai mươi.
Thế rồi, vào một ngày Chủ Nhật,
đã đến kỳ tiếp tế lương thực
nhưng lần nầy tôi ngóng chờ hoài.
Có lẽ, tôi đoán lễ ban mai
kéo dài lâu do mùa hội lớn.
Rồi đến trưa cơn mưa trút xuống
tôi đoán rằng đường sá khó đi
con lừa chưa thể đến kịp khi.
Mãi đến chiều vào chừng giữa buổi
ánh cầu vồng trải màu bên núi
trời trong xanh, giọt lá đong đưa,
và xen trong tiếng suối xa xa
tiếng nhạc chuông chân lừa đang bước
âm thanh nghe vui tươi, quen thuộc
như chuông nhà Thờ lễ Phục sinh.
Tôi nhìn ra mắt chẳng còn tin;
không phải thằng bé người giúp việc
cũng không phải thím già Norade
mà là... xin mời bạn đoán xem?
Chính Stephanette đẹp như tiên
nàng tiểu thư đích danh, bạn ạ.
Nàng ngồi đó, ửng hồng đôi má
vì gió trời hây mát sau mưa
ngay ngắn trên lưng của chú lừa
giữa những giỏ mây đồ tiếp tế.
Nàng cho biết lý do đến trễ
vì lạc đường không dễ tìm ra
rồi nói thêm: cậu giúp việc nhà
đang bị bệnh; còn thím Norade
về thăm con hiện chưa lên kịp.
Vừa xuống lừa, nàng báo tin ngay.
Trông nàng ăn mặc đẹp thế này,
đầu gắn băng hoa, váy lộng lẫy
kết đăng ten; hình như tôi thấy
nàng vừa qua vũ hội quê nhà
hơn là tìm đường suốt buổi qua.
Ôi, người đâu mà xinh đẹp thế!
Tôi đắm say nhìn nàng bất kể.
Thật tình mà nói, tôi chưa hề
bao giờ có dịp đứng gần kề.
Thường mùa đông, sau khi xong việc,
tôi về ăn cơm trong nhà bếp
nàng đôi lần bóng chỉ lướt ngang
ít khi nói chuyện với người làm
luôn mặc đẹp, kiêu kỳ một chút...
Thế mà bây giờ tôi diễm phúc
có nàng đứng ngay trước mặt đây
trái tim tôi sao chẳng ngất ngây?!
Sau khi lấy thức ăn khỏi giỏ
nàng tò mò mắt nhìn đây đó.
Rồi vén nhẹ chiếc váy cao lên
bước vào chỗ tôi ngủ hàng đêm
thấy có tấm da cừu, ổ rạ,
chiếc áo choàng, gậy tre, súng ná...
Mắt nàng đầy thích thú, ngạc nhiên:
“Thì ra anh ngủ vậy hàng đêm?
Tội nghiệp cho anh mục đồng trẻ!
Sống thế này chắc buồn lắm nhỉ?
Mỗi ngày anh làm gì, nghĩ gì?”
Tôi làm thinh chẳng dám nói chi.
Thật lòng ra cũng rất muốn nói:
“Cô chủ ạ, tôi luôn nghĩ tới
chỉ mình cô, duy nhất mà thôi”
Hình như nàng đọc thấu tim tôi
càng tinh nghịch chọc trêu báo hại:
“Mục đồng ơi thế cô bạn gái
Có khi nào lên viếng thăm chăng?
Hẳn cô ta như chị dê vàng
hay nàng Esterelle xinh xắn
thích nhảy múa trên đồi núi vắng?”
Nhìn dáng điệu nàng nói với tôi,
giống Esterelle quá đi thôi
với nụ cười duyên, đầu hơi ngả
tóc xõa vai nàng như vội vã
muốn ra về khiến cuộc viếng thăm
như bỗng dưng chấm dứt phũ phàng.
“Thôi, chào tạm biệt mục đồng nhé"
“Xin chào tạm biệt cô chủ trẻ”
Thế rồi nàng đi mất, còn đâu,
Những chiếc giỏ mây máng theo sau.
Khi bóng nàng không còn cuối dốc,
nghe từng viên sỏi như lăn lóc
dưới chân lừa rớt xuống lòng tôi.
Và cứ nghe hoài tiếng sỏi rơi
cho tới lúc chiều tàn xế bóng
tôi ngồi yên không hề lay động
sợ xua tan giấc mộng tuyệt vời.
Chiều tối xuống, bóng ngả dần rồi
khi thung lũng phủ màu lam sẫm
bầy gia súc be be chen lấn
kéo nhau về; bỗng tiếng gọi tôi
đang vẳng lên từ dưới sườn đồi,
rồi có bóng tiểu thư quay lại.
Nàng lập cập run và sợ hãi,
không còn vui như lúc ban chiều.
Có lẽ do buổi sáng mưa nhiều
con suối Sorgue giờ đang ngập nước
bởi nàng muốn lội qua bằng được
nên suýt bị chết đuối giữa dòng.
Nghiệt một nỗi vào lúc đêm hôm
không mong quay về nông trại kịp
con đường tắt nàng chưa hề biết
còn tôi không thể bỏ đàn cừu.
Nhìn mắt nàng lộ nét lo âu
ngủ lại đây là điều bất tiện
sợ bố mẹ giờ đang tìm kiếm,
tôi lựa lời lên tiếng trấn an:
“Trời tháng bảy, đêm rất mau tàn
không sao đâu, một lần chịu khó
rồi cũng sẽ qua thôi cô chủ”
Tôi vội vàng nhóm bếp lửa lên
để nàng hong bộ áo ướt nhèm.
Rồi mang sữa tươi cùng pho mát
nhưng thấy nàng lưng tròng nước mắt
chẳng thiết gì sưởi ấm, uống ăn
lòng tôi như muốn khóc theo nàng.
Khi màn đêm đã buông xuống hẳn
trên đỉnh núi cao còn tia sáng,
tôi mời cô chủ vào bên trong
sau ổ rơm rạ sạch dọn xong
trải lên đó tấm da cừu mới
chúc nàng ngủ ngon rồi bước vội..
Xin có trời chứng giám cho thôi
dù lửa tình bốc cháy trong tôi
nhưng tâm ý không hề đen tối.
Tôi hãnh diện mỗi lần nghĩ tới
bên góc lán kia, cạnh đàn cừu
có nàng tiên nữ đẹp thanh cao
con ông bà chủ đang nằm đó
- như con cừu non rất quý báu
và trắng ngần – say ngủ giấc ngon
giao phó cho tôi đứng canh phòng.
Chưa bao giờ tôi từng được ngắm
trên vùng trong xanh và sâu thẳm
sao trời lấp lánh tựa đêm nay.
Bỗng tấm song xịch mở lung lay
Nàng Stephanette đang dạo bước.
Có lẽ nàng không sao ngủ được
tiếng đàn cừu sột soạt đống rơm
hoặc tiếng be be lúc đêm hôm.
Thấy vậy, tôi khêu to ngọn lửa
khoác áo tôi lên vai nàng nữa
rồi hai chúng tôi ngồi cạnh nhau
chỉ lặng thinh không nói câu nào.
Nếu bạn đã từng đi dã ngoại
dưới ngàn sao màn đêm trống trải
chắc bạn biết rằng trong tĩnh không
cả vũ trụ huyền bí chuyển vòng.
Lúc ấy, tiếng suối reo thêm rõ
mặt hồ ao nhóm tia lửa nhỏ.
Những thiên thần đi lại tự do,
trong không gian có tiếng nhỏ to
của cây cỏ chuyển mình mọc lớn.
Ban ngày các sinh vật chuyển động
còn đêm là cây cỏ, thiên nhiên.
Nếu ban đêm, tiếng động chưa quen
có khi ta vô cùng sợ hãi...
Tiểu thư chúng ta đang như vậy,
cứ mỗi khi nghe tiếng không đâu
nàng run lên và nép sát đầu
vào người tôi tìm nguồn che chở,
tôi nghe rõ cả từng hơi thở.
Rồi từ mặt hồ lấp lánh kia
bỗng vọng lên tiếng hú lạ kỳ.
Cùng lúc ấy có vì sao rụng
cả hai cùng đi về một hướng;
tưởng chừng như trong tiếng hú kia
đã mang thêm tia sáng theo về.
Nàng khẽ hỏi: “ Có điều gì vậy?”
- “Một linh hồn về thiên đàng đấy!”
Nói xong tôi làm dấu Ba Ngôi.
Nàng làm theo, xong ngửa nhìn trời
vẻ trầm ngâm hồi lâu như thế.
Rồi quay qua tôi, nàng nhỏ nhẹ:
- “Mục đồng là phù thủy đúng không?”
- “Thưa cô, nghĩ vậy cũng bất công.
Thật ra chúng tôi sống rừng núi
gần trăng sao hơn người ở dưới
nên biết rõ nhiều chuyện trên trời.”
Nàng vẫn ngước mắt nhìn xa xôi
đầu dựa vào lòng bàn tay nhỏ
vai khoác áo da, trông giống quá
như một mục đồng của nước trời.
- “Ô, nhiều sao quá! Thật tuyệt vời!
Tôi chưa hề thấy nhiều như vậy,
mục đồng biết gì, tên sao ấy?”
- “Dạ thưa cô chủ, biết chứ ạ.
Này, nhìn trên đầu chúng ta đã.
Kìa Con đường thánh Jacques vạch ra,
Chạy từ Pháp sang Tây Ban Nha,
do chính thánh Jacques de Galice
chỉ cho vua Charlemagne biết
để tiến quân diệt Sarrasins.
Xa hơn là Chiếc xe thần linh
với bốn trục xe đang ngời sáng.
Ba con vật kéo xe tiến thẳng
ngôi nhỏ sau là người đánh xe.
Cô có thấy chùm sao rụng kia?
Đó là những linh hồn thất sủng
Thiên Chúa không cho về vui hưởng...
Rồi phía dưới là sao Bừa cào,
gọi sao Ba vua cũng chẳng sao.
Đó là chiếc đồng hồ giờ giấc
mục đồng chúng tôi quen từng nấc;
như bây giờ chỉ cần nhìn thôi
là biết đã quá nửa đêm rồi.
Vẫn hướng Nam, nhìn xuống phía dưới,
sao Jean de Milan sáng chói
là ngọn đuốc của các ngôi sao.
Mục đồng chúng tôi kể với nhau:
“Sao Jean de Milan đêm nọ
cùng Ba vua và sao Rua nữa
cả ba đến lễ cưới sao kia.
Sao Rua đi trước tuốt kia kìa
cô thấy không mải cao như vậy?
Sao Ba vua đi tắt đường dưới
đuổi kịp theo bén gót sao Rua.
Jean de Milan lười sắp thua
nên bực mình quăng ngay chiếc gậy
mong sẽ cản đường hai sao ấy.
Bởi thế người ta vẫn thích đùa
khi nhìn chòm sao Ba ông vua
còn gọi thêm tên là Chiếc gậy
của Jean de Milan là vậy....
Nhưng này, cô chủ của tôi à
ngôi sao đẹp nhất lại chính là
sao Mục đồng chúng tôi đấy ạ
nó soi đường hai lần tất cả
lúc bình minh, lẫn lúc hoàng hôn
đưa súc vật ra, lẫn về chuồng.
Gọi là Maguelonne cũng được.
Nàng Maguelonne từng cất bước
chạy theo Pierre de Provence
và cứ đúng chu kỳ bảy năm
lại một lần cùng chàng lễ cưới.”
- “Này mục đồng, có thật như vậy?
Các tinh tú cũng cưới hỏi nhau?”
-“Có chứ ạ, cô chẳng biết sao?”
Và trong lúc tôi đang tìm cách
nói với nàng sao cho có sách
thế nào hôn lễ các vì sao
thì hình như có một vật nào
tươi mát lạ, mịn màng cách lạ
đè lên vai tôi êm dịu quá,
rất tự nhiên, thật quả tự nhiên!
Thì ra là đầu của nàng tiên
đang nặng trĩu vì cơn buồn ngủ,
mái tóc gợn sóng vàng đang tựa
tiếng đăng ten sột soạt vui tai
tôi ngồi yên chẳng dám nhích vai.
Và cứ thế đến khi tinh tú
đang mờ dần nhòa đi không rõ
trong những tia sáng buổi ban mai.
Tôi nhìn nàng đang ngủ bên vai,
đáy lòng hơi ít nhiều xao xuyến
nhưng cố giữ tâm hồn thánh thiện
vì những khi bóng tối tràn về
gặp đêm trăng sao sáng thế kia
ý  nghĩ tôi bao giờ cũng đẹp.
Quanh chúng tôi ngàn sao vẫn tiếp
cuộc hành trình thầm lặng đáng yêu
như thênh thang cả một đàn cừu;
và đôi lúc tôi mang cảm tưởng
trong vô vàn những ngôi sao sáng
có ngôi sao rực rỡ, thanh tao
lạc mất đường đi, phải ghé vào
tựa vai tôi say mềm giấc ngủ.

New York City, July 29, 2011
READ MORE - NHỮNG VÌ SAO - Truyện ngắn của Alphonse Daudet - Nguyễn Tường chuyển thành văn vần