Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Saturday, March 11, 2017

Chùm thơ 6 chữ - Huy Uyên




Gởi tình về Phan Thiết

Hoang vắng trên đồi cát đỏ
em về xóm chài ngày xưa
biển em trăm ngàn nỗi nhớ
Lạc-Đạo thuyền ai đậu bờ .
.
Mũi Né tình em trao ai
đường xa người không quay lại
ngoài kia đồi núi truông dài
lầu "Ông Hoàng" xưa còn đó .
.
Pô-sha-nư chơ vơ gió cát
bỏ sầu "(Hàn)-Mặc-Tử" thương đau
Mộng-Cầm cả đời đứng hát
đường lên dốc đá… phai màu .
.
Trao tình em xứ Bà-Na
lên năm ngọn đồi mà khóc
gió lộng tình-nhân quay về
biển dâng trời chiều nắng tắt.
.
Con sông xôn xao đời lá
ai xưa về mũi (Né) một lần
Cà-Ty dạt trôi biển cả
xanh bờ sông nước Bình-Hưng.
.
Theo không (em) một lần Phan-Thiết
ngã ba Sông-Cái-Hưng-Long
đường trần vương chi tưởng tiếc
Khe-Gà đêm nay chong đèn.
.
Ra đi quay lại bao lần
chiều rồi Cà-Ty còn đợi
thả tóc theo tiếng gọi tình
sao nhớ thương người mãi mãi.
.
.
Tam-Kỳ mười năm quay lại

Mười năm quay về chốn cũ
bên sông nước chảy qua cầu
con đường dài thêm thương nhớ
quán vắng cuối đường buồn hiu.
.
Trên sông chao bóng nhịp thuyền
ngày em lưng ong quảy gánh
phố nhỏ Tam-Kỳ lặng im
chiều lên người về biển vắng .
.
Chiên-Đàn tối đêm tháp ngủ
ngày xưa mấy nỗi đợi chờ
quê xưa mối tình xa cũ
cầm tay em lòng ngẫn-ngơ .
.
Trời chiều nhuộm bóng sông-Đầm
cỏ may, xương rồng lốp gió
cát bay mù trời cuối sông
mái tranh, con thuyền, xóm nhỏ.
.
Em nghèo áo chằm nón lá
rặng dừa nắng sớm sáng mai
Bàn-Thạch níu sầu hồn đá
để em thở vắn than dài.
.
Phú-Ninh hồ gợn trong xanh
làng quê cây đa bến nước
lúa mùa vui hội đầu xuân
tím màu-lan-rừng-hồ-điệp.
.
Đường Phan-Chu-Trinh thẳng tắp
bên sông ngã bóng giáo-đường
sáng chiều lời kinh An-Mỹ
gió trôi về đâu An-Sơn .
.
Trở lại ngã ba Trường-Giang
câu hò xa người buổi trước
tình về đồi cát Tam-Thanh
trao rồi làm sao quên được.
.
Mây trôi đi đâu Tam-Tiến
hoàng hôn ngũ sớm chân trời
ra đi bỏ tình sông biển
Tam-Kỳ ở lại cùng tôi.



Bên sông em còn ở lại
1-
Từ ngày Nguyện còn ở lại
bên sông chôn mối tình buồn
trời cao mây bay bay mãi
nhạn chiều cánh lạc hơi sương.
.
Sẽ là chiều đi không tới
đợi người qua sông quá buồn
mỏi mắt tìm đò qua vội
mùa hè đã chết bên sông.
.
Nguyện, ta gọi hoài gọi mãi
bóng em giờ quá xa xăm
giữa tim ta ngàn dấu đạn
bên gốc cây già lặng câm.
.
Em còn nhớ chi đời ta
dặm lòng theo ai con gái
em hồ chìm khuất xưa xa
em đi lấy chồng đi mãi.
.
2-
Đầu năm em ra sông giặt
nước trong veo thoảng thầm thì
trên cao mây trời trong vắt
nheo mắt cười em điều chi.
.
Thơ thẩn bên kia cuối đồi
rừng chiều hát lời ru gió
lòng em giây phút chơi vơi
có căng tràn hai dòng sữa.
.
Em cỏng tim ai lên rẩy
nằm bên nhau giọng thầm thì
bên tai khẻ… nhắc chuyện ấy
ao người rưng rưng tái tê.
.
Dưới đồi tiếng hát buôn làng
về bên nhau mừng đêm hội
nhịp kèn gọi người theo sang
trồng làng bập bùng điệu nhảy.
.
3-
Rồi một ngày em về lại
sông quê ướt lạnh chân chao
bên cầu sông buồn không nói
nước trôi đi đâu đi đâu.
.
Xa em hương bưởi quên mùi
xóm thôn tiếng cười vắng lặng
chợ buồn chết đám mây trôi
nương chiều bạc lòng trong nắng.
.
Bên cây điệp-lào-vàng-sắc
em ngồi nhặt cánh hoa rơi
mới đó mà người xa mất
để sầu ở lại cùng tôi.
.
Chiều Strasbourg

Ai về thấp thoáng bóng chiều
(ngẫn ngơ lưng đồi hai mộ)
rừng chạy dài không kịp nhớ
mênh mông đất trời Titisee.
.
Xanh đồi một màu cỏ non
chiều đi lá đời ngậm vú
lên cao núi rừng mây rũ
thuyền chiều xuôi trôi cuối sông.
.
Rừng cây dưới kia chập chùng
gió đêm ầm ào tiếng gọi
tim đời ru ai không nói
người về có nhớ mưa không?
.
Đèn vàng hắt hiu bóng đổ
đêm qua tím dãy phố buồn
ai đi quạnh lòng tiếc nhớ
hỏi người đêm nay có quên?
.
Người rồi về đâu về đâu 
bỏ lại gương xưa mặt hồ
sầu kia một lần ở lại
hay chảy ngang trời bơ vơ .
.
Bỗng nhớ ai xưa lạ lùng
Rhine Fall vắt trời thác đổ
hồ chiều cúi xuống rưng rưng
những con thuyền trôi mắt đỏ.

Huy Uyên
READ MORE - Chùm thơ 6 chữ - Huy Uyên

HOA VƯỜN NHÀ - Chu Vương Miện



 



 



 



 



 

READ MORE - HOA VƯỜN NHÀ - Chu Vương Miện

LẠC, TÌM - Thơ Trần Mai Ngân






LẠC
Đưa tay chạm phải hư không
Gửi tình rơi giữa mênh mông mất rồi
Sát na của khóc với cười
Sao tôi cứ lạc cả đời với tôi...

TÌM
Tìm trong vô vọng tôi tìm
Tìm tôi của những im lìm tháng năm
Vô ngôn tịch lặng âm thầm
Huyễn mơ vẫn thế tôi lầm cả tôi !

                          Trần Mai Ngân

READ MORE - LẠC, TÌM - Thơ Trần Mai Ngân

BỊ VONG LỤC - Phiếm đàm của Chu Vương Miện

              
              Nhà thơ Chu Vương Miện



              BỊ VONG LỤC

         (Gửi nhà văn Lang Trương)

Viết một lúc hai bài chia sẻ trao đổi với bạn, nhưng vừa post bài xong thì lại chợt nhớ ra rằng viết còn thiếu, nên cũng bắt chước chơi chữ, dùng từ "Bị Vong Lục" cho nó có vẻ Hiện Đại, Đương Đại một chút, có nghĩa là ở trong giai đọan Hại Điện, phải viết dưới ánh đèn dầu, xin giải nghĩa từ  "Bị Vong Lục" từ này có nghĩa như sau: "Bị là Bị là Tại, Vong là Quên mất , Lục là lục lọi tìm tòi lại thì sẽ thấy, đại khái vào năm 1979  người bạn anh em Hoa Lục Hoa Ngũ dạy cho chúng ta một bài học Lịch Sử “nói về chuyện Phải Quấy ở 6 tỉnh miền Bắc”. Chính Quyền có ra một bản Công Hàm "tức Bạch Thư" phản đối về vấn đề này, gửi chính quyền Hoa Lục Hoa Ngũ, nhưng không được hồi âm, nếu Công Hàm đầu gửi đi, chỉ nghĩ là với tình Hữu Nghị anh em giữa hai nước láng giềng là xong, nhưng không, nên đành phải gửi  Bản Bị Vong Lục, đáng lẽ Bạch Thư số Một, bây giờ là Bạch Thư số Hai. Một không có thì số Hai ai biết là thứ gì, nên bản bạch Thư số Hai mang tên là “Bị Vong Lục" có nghĩa là chúng tôi đã gửi đến Quý Quốc lời phản đối rồi, nhưng Quý Quốc vô tình không đọc hay cố tình quên đi, vậy xin tìm lại, lục lại thì sẽ thấy bản Bạch Thư mà chúng tôi đã kính gửi đến Quí Quốc để Nhàn Lãm. 

 Bài thơ của bà Huyện Thanh Quan:
- Dừng chân Đứng lại! trời! Non nước 
Mải đọc những lời phê phán về Ông Đồ Xứ Nghệ, và thiên tài sửa 1000 câu thơ của Nguyễn Du, của nhà văn Lang Trương, quên béng đi mất một điều, là câu thơ này cũng không có gì mà khó hiểu, mà cũng hoàn toàn không dám chê thơ của Bà Huyện, mà chỉ nói cái cách diễn đạt của người Việt mình, không biết cùng thời hay trước Bà Huyện đã có bài Hát Ví Hát Dặm của đồng bằng Bắc Bộ, mà nhạc sĩ tài hoa Phạm Duy đã đưa vào bản "Trường Ca Con Đường Cái Quan" vĩ đại như sau :
Hỡi anh đi đường Cái Quan
Dừng chân Đứng lại cho em than đôi lời 
(Trường Ca Con Đường Cái Quan - Đi từ Miền Bắc)
Cụm từ "Dừng Chân Đứng Lại " đã xuất hiện từ lâu, chứ không phải chỉ có Bà Huyện mới dùng để làm thơ tả cảnh trong bài thơ "Qua Đèo Ngang".

Ở đây cũng xin cám ơn lời chỉ bảo nhắn nhủ của nhà văn Lại Quảng Nam "chữ Việt Nam rất phong phú, mà anh lại không còn ở quê nhà, tìm hiểu thêm" xin được thưa rằng kẻ hèn này, mãi đến năm 1985 mới qua Mỹ và cũng có nhiều năm làm ở Thư Viện Q.4, tuy không học hành chi nhiều, đọc không nhiều nhưng chữ nghĩa bên nhà tạm dùng được, hiểu tàm tạm được, không phải tra tự điển hay nhờ tới thông dịch.

Dừng Chân Đứng Lại là chuyện đã qua, chúng ta dùng Chữ và Từ đôi khi quá dư nữa là đàng khác, trước năm 1954 do ảnh hưởng của Hán Văn, Người Hoa miền Bắc nói :
Mậu Dậu Xìn (không có tiền)
Sau 1954 người Hoa miền Nam nói khác đi :
Dậu Xìn (Có Tiền)
Mậu Xìn (không tiền)
Người Việt Miền Nam cũng nói y vậy :
Có Tiền và Không Tiền.
Chúng tôi có bà con ở Kinh Tế Mới tỉnh Tây Ninh, mỗi lần về thăm nhà, thì vị tài xế xe khách hay nhìn trời rồi nói: "Trời có Khả Năng Mưa” 
Có nghĩa là có thể mưa, chứ chưa mưa !
Hoặc: “Xe có khả năng không chạy được ?” 
Xe không Hư, nhưng chưa chắc đã chạy được.
Xe bị Sự Cố "là có nhiều trục trặc trong máy móc"
Bài thơ Ví Dặm Trong Con Đường Cái Quan thì mong anh khách Bộ Hành Dừng Chân Đứng Lại chứ thực tế chưa đứng lại mà vẫn còn đi, còn thơ của Bà Huyện thì:
- Dừng Chân Đứng Lại! Trời! Non nước 
Còn bây giờ thì có Khả Năng Không đi được?
Xin hết!
                                     Chu Vương Miện

READ MORE - BỊ VONG LỤC - Phiếm đàm của Chu Vương Miện

VÀNG LẠNH - Thơ Huy Uyên




 VÀNG LẠNH
 (Tưởng nhớ Thầy Phan Phụng Thạch)       

Vàng lạnh mấy mùa ai quay lại
hương phai chi buổi ấy tình về
thu đi để lá vàng tiếc nhớ
chắc người giờ quên hết thu xưa .

Ngày đó người trao "Lạnh tuổi Vàng"
rồi một mình đi về bên ấy
tháng năm tình ở lại tôi mang
trọn đời đôi mắt ai cháy đỏ .

Xa lắm Đạo-Đầu xuôi Quảng-Trị
bên đường chiều mưa ướt ruộng đồng
một đời phiêu bạt thời trai trẻ
lối về xưa bến nhớ thuyền không ?

Hoa cỏ mọc sầu vương trên mộ
tháng năm chia biệt giấc mơ người
tàu đêm vắng khách quê từ thuở
người bỏ đò, bỏ lái , bỏ dòng sông !

Ngọn đèn hiu hắt mờ nghĩa-trang
ai xưa nhớ u-hoài đôi mắt
bỏ lại tôi một cuộc tình buồn
quên đi  thôi đoạn đời xuân sắc.

Chiều mưa rơi vây quanh nấm mộ
chén rượu đầy vơi ánh lửa tàn
giang hồ khanh tướng ai từ bỏ
mà chia hai rồi, trái tim hoang.

Áo trắng tôi mang những ngày xưa
tình tôi cay đắng theo mây gió
nhớ hoài ai mà miền Trung mưa
từ đó dài thêm mãi tới giờ.

(bao năm đất cày sỏi đá
hỏi người đi nay đã về chưa ?)

Hoa nở bên ai ngày quay lại
năm xưa ngày tháng "tuổi-lạnh-vàng"
mai rồi có gặp nhau nơi ấy
(lầu trăng,chén rượu quê nghèo cũ)
từ biệt người đi sầu tôi mang.

Cửa sổ nhà người không khép kín
hoa cúc vàng đời cháy quanh tim
vườn cũ hoa sầu đông nở tím
vàng lạnh quanh tôi một trời buồn.

                             Huy-Uyên
                 Làng Đạo Đầu 29-6-14

READ MORE - VÀNG LẠNH - Thơ Huy Uyên

CANH VỊT TIỀM - Truyện ngắn của Thủy Điền

     
              Tác giả Thủy Điền



CANH VỊT TIỀM


Bà sáu đứng ngoài lan can căn chung cư lầu bốn vọng xuống:
- Hùng ơi Hùng, ngưng đá bóng đi cháu, mau lên nhà tắm rữa, ăn cơm, đi ngủ,  mai còn đi học . Trời tối rồi cháu. Bà đã dọn cơm sẵn. Mau lên! Mẹ cháu sắp về rồi đó.
- Dạ, con lên ngay.
- Ừ.
     Từ ngày ba mẹ nó mở cái quán ăn ngoài đầu phố, nó dường như thấy và sống gần bà ngoại nó nhiều hơn. Tối nó ngủ xong thì ba mẹ nó mới lò mò về, sáng nó dậy đi học thì ba mẹ nó còn ngái ngủ. Mọi việc ăn sáng, đưa đón đi học, cho ăn trưa, ăn chiều đều một tay bà ngoại làm hết. Bà già đâu có biết tiếng tây, nên mỗi khi nói chuyện với nó đều bằng tiếng việt, ngày nầy qua tháng nọ nó hiểu và nói tiếng mẹ đẻ rất rành. Những đứa trẻ cở nó sống bên tây nầy đều thua nó cả. Nó nói giọng người việt một trăm phần trăm. Đặc biệt nó chỉ biết ăn đồ việt nam còn những món đồ tây là nó không thích lắm. Mới tám tuổi mà ăn bún riêu thiếu rau muống hay mấm tôm là nó chê ngay hay ăn vịt tiềm thuốc bắc mà thiếu kim châm, núm mèo, núm Tonko, bún tàu là nó biết liền.

     Bà ngoại nó thấy nó có một mình, thiếu tình cảm cha mẹ nên bà rất thương và chìu chuộng nó đủ thứ. Hàng ngày nó hay nói với bà khi ăn cơm là nó thích ăn món vịt tiềm thuốc bắc bà nấu nhất. Nên cách một vài ngày là bà nấu cho nó ăn. Mỗi khi bà nấu xong là nó ôm hôn bà lia lịa. Bởi bà làm đúng ý nó.

     Một hôm đang ngồi ăn, nó thỏ thẻ với bà:
- Ngoại ơi, cháu thì thích ăn món nầy, mà chưa bao giờ cháu thấy bà mút cho cháu miếng thịt vịt nào, toàn là bà mút nhằm xương cho cháu không? Ngoại nó cười.
- Bà cũng không biết sao nữa, bà mút đại, chắc cháu xui đó, ngày mai bà để ý hơn, bà mút thịt cho cháu nha. Thôi bà mút lỡ rồi cháu ăn đi, bỏ thừa mang tội lắm.
- Dạ, mai ngoại mút thịt cho cháu nha.
- Ừ. Hùng của bà ngoan lắm.

     Thật tình thì trong nồi vịt tiềm thuốc bắc của bà làm gì có thịt mà mút. Bởi hàng ngày mẹ nó mua nguyên con vịt ở chợ về, rồi lóc thịt ra để dành bán cho khách, còn lại những bộ xương, ngoại nó tiếc nên mang về để trong đông lạnh và nầu từ từ hai bà cháu ăn. Bà nghĩ bỏ uổng, hơn nữa bộ xương nấu nước tiềm rất ngọt, hai bà cháu ăn qua ngày cũng được rồi. Ai ngờ ! Nó vô tình phát hiện và nói lên, khiến bà cũng thấy ái ngại vô cùng.

     Bà đêm ấy ngồi thức chờ ba mẹ nó về, lúc nó đang say ngủ, bà học lại tất cả câu chuyện. Rằng, thằng Hùng hôm nay nó nói, lâu rồi, nó chỉ toàn ăn xương mà không thấy thịt. Tao mắc cở với nó rối đành nói khéo và hứa với nó ngày mai cháu sẽ được ăn thịt vịt, vậy mai bây mang về cho tao nguyên một con để tao nấu cho nó ăn, chớ tao thấy bấy lâu nay mình có lỗi với nó lắm rồi.

     Dạ, được mai con làm theo ý mẹ. Nghĩ cũng xấu hổ cứ lo cấm cúi cái tiệm, kiếm ba đồng bạc mà quên chú ý đến con. Thật tệ . Con xin lỗi mẹ và thằng Hùng, từ đây về sau con sẽ quan tâm mẹ và thằng Hùng nhiều hơn.
- Thôi tối rồi mình đi ngủ đi mẹ.
- Ừ.                                                                                                       
                                                                                    Thủy Điền 

                                                                                   11-03-2017
READ MORE - CANH VỊT TIỀM - Truyện ngắn của Thủy Điền