Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Thursday, December 15, 2016

GẶP LẠI ĐIỆP Ở BẠC LIÊU - Thơ Hoàng Yên Lynh



           Nhà thơ Hoàng Yên Lynh


READ MORE - GẶP LẠI ĐIỆP Ở BẠC LIÊU - Thơ Hoàng Yên Lynh

HAI BÀI THƠ TÌNH CỦA LÝ BẠCH (701 - 762) - Nguyễn Ngọc Kiên dịch




HAI BÀI THƠ TÌNH CỦA LÝ BẠCH 

                    (701 - 762)

          Nguyễn Ngọc Kiên dịch

怨情
美人卷珠帘,
深坐颦蛾眉。
但见泪痕湿,
不知心恨谁。

Phiên âm:
OÁN TÌNH

Mỹ nhân quyển châu liêm.
Thâm tọa tần nga mi.
Đãn kiến lệ ngân thấp,
Bất tri tâm hận thùy

Dịch nghĩa:
OÁN TÌNH

Người đẹp cuốn bức rèm châu,
Lặng ngồi chau cặp mày ngài.
Chợt thấy mắt ướt lệ,
Chẳng biết lòng này đang giận ai?

Dịch thơ: 
MỐI TÌNH AI OÁN
Người đẹp cuốn bức rèm châu
Mày ngài lặng lẽ khẽ chau mơ màng.
Bỗng nhìn lệ ướt hai hàng
Làm sao biết được là nàng giận ai!

寄遠
美人在時花滿堂,
美人去後空餘床。
床中繡被卷不寢,
至今三載猶聞香。
香亦竟不滅,
人亦竟不來。
相思黃葉落,
白露濕青苔。
 
Phiên âm:
KÍ VIỄN

Mỹ nhân tại thì hoa mãn đường,
Mỹ nhân khứ hậu dư không sàng.
Sàng trung tú bị quyển bất tẩm,
Chí kim tam tải văn dư hương.
Hương diệc cánh bất diệt,
Nhân diệc cánh bất lai.
Tương tư hoàng diệp lạc,
Bạch lộ thấp thanh đài.

Dịch nghĩa:
GỬI PHƯƠNG XA

Lúc người đẹp ở đây, hoa đầy nhà
Lúc người đẹp đi rồi, giường vắng không
Trong giường chăn thêu cuộn không đắp
Ba năm đã qua, hương còn thơm
Hương cũng không bao giờ mất
Người cũng không bao giờ về
Nhớ nhau, lá vàng rụng
Sương trắng ướt đầm rêu xanh.

Dịch thơ:
GỬI PHƯƠNG XA
Người đẹp ở đây, hoa đầy nhà
Người đẹp đi rồi, giường trống trơ
Chăn thêu cuốn lại không người đắp
Nay đã ba năm hương còn đưa.

Hương cũng không bay mất
Người cũng không trở về
Nhớ nhau lá vàng rụng
Rêu xanh sương trắng nhòe.


READ MORE - HAI BÀI THƠ TÌNH CỦA LÝ BẠCH (701 - 762) - Nguyễn Ngọc Kiên dịch

HÔN LIỄU - Thơ Thủy Điền

Kỷ niệm những ngày đầu bước vào trường Nông Lâm Súc Định Tường. Thầy giáo bắt mỗi học viên phải trồng một cây dương liễu và sau mười lăm trở lại nó vẫn còn sống và rất to.



HÔN LIỄU

Ta hôn mi một lần nha Liễu
Đã lâu rồi chẳng gặp lại gặp nhau
Ta trồng mi từ thuở ta vào
Học lớp tám, tuổi tròn mười bốn

Nhớ hồi ấy mi lùn và ốm
Nhỏ vô cùng, ta nghĩ không qua
Thế mà nhanh, mấy độ thu già
Mi sừng sững giữa trời đó Liễu

Qua bao năm sáng nắng, mưa chiều
Bạn mi tàn, mi vẫn còn đây
Cao hơn ta gấp chục lần dài
Ôm không trọn thật là kinh ngạc

Sau cơn du, mi đà đổi khác 
Hai cảnh đời kẻ ở, người đi
Nay ta về còn gặp được mi
Thật diễm phúc, vô cùng diễm phúc

Ta đứng yên, nhìn mi một lúc
Nước mắt trào kỷ niệm xa xưa 
Ta cùng mi hai buổi sớm , trưa
Lưng tựa gốc thì thầm to nhỏ

Ôi ! Tiếc quá một thời thơ đó
Giờ mi già, ta chẳng kém chi
Xin một lần ta được hôn mi
Để nhớ lại mối tình tri kỷ.

                     Thủy Điền
                    14-12-2016

READ MORE - HÔN LIỄU - Thơ Thủy Điền

Wednesday, December 14, 2016

TRÁI TIM RẠN VỠ - thơ Trương Thị Thanh Tâm


Ảnh tác giả


TRÁI TIM RẠN VỠ 

Đàn cò bay lã bay la 
Bay từ đồng lúa về qua phương nào 
Sông còn có khúc cạn sâu 
Tình yêu cũng vội qua cầu đánh rơi 

Trách ai áo gấm quên người 
Hẹn thề cũng chỉ đầu môi thôi mà 
Chi Lăng nắng vội mưa sa 
Đèn treo trước ngõ thương tà áo quê 

Quỷ Môn Quan đi dễ, khó về 
Cho nên người đã quên thề ngày xưa 
Tôi còn đứng dưới hiên mưa 
Nhìn hoa sứ nở lòng chưa quên người 

Làm sao nói chuyện lứa đôi 
Khi tim rạn vỡ, tình vơi ít nhiều 
Một mình dáng nhỏ liêu xiêu 
Thời gian lặng lẽ bóng chiều bâng khuâng.

          Trương Thị Thanh Tâm 

                     Mỹ Tho
READ MORE - TRÁI TIM RẠN VỠ - thơ Trương Thị Thanh Tâm

TẾT NHỚ MẸ - Nhạc: Mai Hoài Thu - Thơ: Nguyễn Hải Long - Giọng ca: Đông Nguyễn

READ MORE - TẾT NHỚ MẸ - Nhạc: Mai Hoài Thu - Thơ: Nguyễn Hải Long - Giọng ca: Đông Nguyễn

CÒN MỘT VẾT THƯƠNG - thơ Trúc Thanh Tâm


Ảnh tác giả

 








 CÒN MỘT VẾT THƯƠNG

  Ngước lên thấy lạ mặt người
  Nhìn ngang ngửa thấy một trời bể dâu
  Thư hùng còn một nhát dao
  Vết thương âm ỉ cứ trào máu tươi

  Giết nhau rồi bịt miệng đời
  Đằng sau tiếng nói giọng cười vuốt ve
  Hồn đêm mù mịt vỉa hè
  Tỳ bà ai dạo não nề khúc mưa

  Tin người nên bị bùa mê
  Sống là cõi tạm đừng thề thốt chi
  Một bầu khí quyển sân si
  Giữa trầm luân lạc người đi kẻ về

  Một lần được khóc với quê
  Và xin tạ tội lỗi thề năm xưa!

  TRÚC THANH TÂM
 ( Châu Đốc )


READ MORE - CÒN MỘT VẾT THƯƠNG - thơ Trúc Thanh Tâm

VỀ THĂM XỨ NGHỆ - thơ Phạm Hòa Việt


Ảnh tác giả


Về thăm xứ Nghệ

Tôi về miền Trung thăm xứ Nghệ
Nhìn cánh đồng xanh nhớ sáo diều
Tuổi thơ không biết chiều ai thả
Mà đã mang về bóng tịch liêu...

Bên em nghe gió nồm nam thổi
Nghe kỷ niệm xưa buốt tận lòng
Cách biệt tháng ngày tóc đã ngả
Mà khoảng trời rơm rạ xa trong...

Tôi về miền Trung thăm xứ Nghệ
Bóng người thân thăm thẳm nghìn trùng
Hương khói cuộn cỏ cây mờ lệ
Dưới bờ đê ai nhớ ai không...

Bên em ấm lại đời cô tịch
Đôi bước đôi lòng cuộn gió  xuân
Tiếng hát cao câu hò Quảng Trị
Về quê xứ Nghệ nhớ bao lần...

PHẠM HÒA VIỆT
READ MORE - VỀ THĂM XỨ NGHỆ - thơ Phạm Hòa Việt

MƯA SÀI GÒN MÙA ĐÔNG - Thơ Quang Tuyết




MƯA SÀI GÒN MÙA ĐÔNG

Trời Sài Gòn mà mưa như xứ Huế
Lạ chưa hè? Ray rứt mấy bữa ni
Hạt bay bay mát rượi thú chưa nì
Đi giữa phố tưởng mô về Đập Đá

Tự nhiên nhớ con đường xưa ngoài nớ
Từng vòng xe đuổi bắt dưới làn mưa
Áo cột tà quần xắn gọn gàng chưa
Mau mau tới kẻo về không kịp bữa

Cơn gió cuốn phượng bay rào lá đổ
Lá và mưa vẽ nốt nhạc vào hồn
Ngõ vô thành thấm ướt hạt mùa tuôn
Ừ lạ hí! Đi giữa trời thích thiệt

Chiều ni giữa Sài Gòn ai biết
Đất phương Nam răng cứ tuởng quê miềng
Về trong mưa lòng chạnh nỗi niềm riêng
Răng rứa hỉ, mưa dầm nên môi mặn

                      Đinh Quang Tuyết
                           13/12/2016
READ MORE - MƯA SÀI GÒN MÙA ĐÔNG - Thơ Quang Tuyết

TRÊN LẦU VỌNG CẢNH NHÌN RA BIỂN HÀ TIÊN - Thơ Nguyễn An Bình





TRÊN LẦU VỌNG CẢNH*
NHÌN RA BIỂN HÀ TIÊN

Ai bày chi máng trượt
Đưa ta đến chốn nầy
Giữa núi rừng trùng điệp
Xanh ngắt một trời mây.

Em ngắm gì từ biển
Để tóc mây bềnh bồng
Khăn len quàng ấm cổ
Thấy cuộc đời mênh mông.

Ly cà phê ngọt đắng
Phiêu du cùng nắng hồng
Đã vào mùa gió chướng
Mai rừng chợt trổ bông.

Tìm Hà Tiên thập cảnh
Đâu Thạch Động Thôn Vân
Tô Châu màu khói phủ
Nghe Tiêu Tự Thần Chung.

Thuyền ai xuôi biển rộng
Cho ta nhớ sông dài
Mây bay chùng xuống thấp
Sóng tận cùng lẻ loi.

           Nguyễn An Bình

READ MORE - TRÊN LẦU VỌNG CẢNH NHÌN RA BIỂN HÀ TIÊN - Thơ Nguyễn An Bình

Tuesday, December 13, 2016

Tác phẩm và tác giả: HOÀNG YÊN LINH - M.Loan Hoa Sử & Chu Vương Miện thực hiện

Nhà thơ Hoàng Yên Linh
HOÀNG YÊN LINH
Tác Phẩm &Tác Giả
*
M.Loan Hoa Sử & Chu Vương Miện
thực hiện
*
Tên khai sinh là Hoàng Mỹ Linh,
Nguyên quán Đông Hà, Quảng Trị.
Học ở Đông Hà - Huế,
Hiện sinh sống tại Lâm Đồng,
Tác phẩm đã xuất bản:
- Mưa hạ, NXB Hội Nhà Văn, 2013.
- Chuyện bên đời, NXB Hội Nhà Văn, 2014.
- Một thời để nhớ, NXB Hồng Đức, 2015.
*
Bến sông ngày xưa nay là quán nhậu
để tụi mình còn chỗ gặp lại nhau
con sông xưa vẫn một mầu xanh thẫm
bao con đò bao người đã ra đi....
(Bên sông An Lạc chung rượu ngày về, trang 8.)
Chỉ cần bốn câu thơ khơi dòng cho một tuyển thơ "Một Thời Để Nhớ" cũng đủ bao la là đât với trời, cũng chả khác gì thơ Huy Cận "Một chiếc linh hồn nhỏ, mang mang thiên cổ sầu." Cũng may là bến sông xưa nay còn quán nhậu để còn ngồi với nhau mà nhậu lai rai. Hạnh phúc biêt bao! Đọc thơ Hoàng Yên Linh chợt chạnh lòng nhớ tới nhà thơ Tú Xương:
“Sông xưa giờ đã lên đồng
Chỗ làm nhà cửa chỗ trồng ngô khoai
Đêm nghe tiếng ếch bên tai
Giật mình còn tưởng tiếng ai gọi đò."
Cũng chả khác gì pho "Tang Thương Ngẫu Lục" của nhà văn Nguyễn Huy Hổ thời Hậu Lê, chuyện thương hải biến ra tang điền, và những đám mây vân cẩu, vẫn thường trực hàng ngày hàng giờ. Thơ của Hoàng Yên Linh cũng đâu có khác gì bài thơ Hoàng Hạc Lâu của Thôi Hiệu:
"Tình xuyên lịch lịch Hán Dương Thụ
Phương thảo lê thê Anh Vũ Châu
Nhật mộ hương quan hà xứ thị
Yên ba giang thượng sử nhân sầu.”
Qua thơ của nhà thơ lừng danh ngoài Bắc là Trần Nhuận Minh đã tham quan nơi này [tức là Hoàng Hạc Lâu thời nhà Trung Đường] và mô tả lại thì cũng chính nơi đây lầu cho Chim Hoàng Hạc đậu không còn nữa, mà thế vào đó là một nghĩa địa ngoại thành và một bãi rác, cạnh một khu chợ trời, và nhiều quán cóc ? dòng sông cũng không còn mà hàng cây Hán Dương cũng đã bị chặt hết không còn dấu vết, cùng bãi cỏ Anh Vũ Châu cũng biến mất. Nói gần nói xa chẳng qua nói thật, ngay quê hương của CVM và của bạn Hoàng Yên Linh, tức là Quảng Trị "ngày xưa là Châu Ô Cận Lục", cuộc chiến năm 1972 Mùa Hè Đỏ Lửa là biến cả thành phô thành bình địa, đứng từ Sân Vận Động [hay cổng trường Trung Học Nguyễn Hoàng] là có thể nhìn thẳng ra được tới tận bờ sộng Thạch Hãn, nhìn thấu qua bên Nhan Biều luôn, không còn một cây phượng vĩ nào còn sót trên đại lộ Quang Trung.
Ngẫm nghĩ mấy câu thơ của Ôn Như Nguyễn Gia Thiều:
“Trẻ tạo hóa đành hanh quá ngán
Giắt díu người lên cạn mà chơi
Cái quay búng sẵn trên trời
Lờ mờ nhân ảnh như người đi đêm.”
Rượu ngon không cần uống nhiều mà vẫn thấm vẫn say, thơ hay không cần làm nhiều mà hay vẫn hay. Làm thơ khác với bổ củi, là bổ củi càng nhiều thì càng to tay, làm thơ nhiều thì thành lực sĩ cử tạ.
*
Ngắm từng giọt cà phê
nghĩ thương mình cô quạnh
cả một đời u mê
chạy quanh cùng vọng động

thì ra là hư ảo
được thua chi ván cờ
đời phong ba bão tố
quay đầu lại là bờ

phù sinh ừ thế đó
chẳng qua một giấc hòe
chuông ngân hồi tịnh độ
thuyền xa bến bờ mê

ngắm từng giọt cà phê
đời sắc không là thế?

Qua Thơ của nhà thơ Hoàng Yên Linh, người viết nhận ra rằng nhà thơ cũng thuộc vào lớp tuổi Bẩy bó, cũng đã thấm thía cái Sự Đời, cũng đã Ngộ được phần nào cái lý lẽ cuộc sống. Ôi ngủ một giấc dưới gốc cây Hòe An , mơ một giấc mơ Hoành Tráng, nhưng khi tỉnh dậy thì hỡi ôi: "Giấc Nam Kha khéo bất bình, bừng con mắt dậy, thấy mình tay không."
Xin thẳng thắn nói thật với lòng mình là thơ Hoàng Yên Linh rất thật, rất sâu sắc và tuyệt vời .


M.Loan Hoa Sử & Chu Vương Miện

Thơ Hoàng Yên Lynh
Dấu Xưa
Biển Chiều Cửa Việt
                                  
    
Giá mà anh gởi được cho em    
Một ít gió chiều nay của biển    
Một chút nắng với khung trời Cửa Việt    
Em dịu dàng em ngọt ngào thương mến    
Anh vụng về dệt ý những vần thơ. 
    
Giá mà anh gởi được cho em    
Con sóng vỗ ấp iu bờ cát trắng    
Em sẽ là bài ca bất tận    
Giữ tình mình tha thiết tháng năm.
    
Con sóng dạt dào    
Tình anh dậy sóng    
Cửa Việt xanh trời biển lộng mênh mông    
Nơi xa quá có chạnh lòng kỷ niệm    
Có một  thời mình đắm đuối thương yêu. 
    
Giá mà anh gởi được cho em    
Một chút sóng    
Dạt dào hương biển mặn     
Như tình em ngọt ngào – cay đắng     
Em dịu dàng rạo rực sóng triều dâng. 
     
Mai mốt em về     
Với Cửa Việt dấu chân xưa     
Anh gởi em chút tình … sầu tóc úa.


        
Chiếc Bóng Bên Rừng
              
Dao cuốc lên rừng như ra trận       
Khi không mà bạc áo phong trần       
Đời đã cho ta chung rượu đắng       
Ta uống mà đau một kiếp người. 
       
Sáng ra ta đứng trông đầu núi       
Có áng mây nào lạc đến đây       
Ta hỏi thăm đường về cố xứ       
Hỏi người năm cũ ngóng chờ ai. 
       
Ai biết mỗi ngày ta ở đây       
Buồn như lá rụng xuống rừng cây       
Ta dối lòng ta vài chung rượu       
Ngâm thơ Lý Bạch ngắm trăng tà. 
       
Không bạn... ta mời ta cạn chén       
Không tình ... ta uống để mà quên bờ rẩy   
Mà ngỡ xông pha chốn sa trường. 
       
Rượu rót không đầy trong chén nhớ       
Ta níu  tình ta gối giấc mơ       
Ơi đất khách hề! Chung rượu nhạt       
Mà nảo lòng ta kẻ cuối đường.

     
Rượu Ca                 
    
Chiếu rượu này ... bạn cùng ta đối ẩm    
Rượu tương phùng thắm đượm nghĩa tình quê                               
Ngoài kia trăng đã nghiêng đầu ngõ    
Rượu rót vơi đầy sao tái tê.
    
Bên bạn ta con chim già cánh mỏi    
Rươụ mừng, rượu đắng, rượu lao đao    
Ta tưởng ngày ta về cố quận    
Chẳng còn ai để cất tiếng chào.
    
Này uống ... cố tri đời bạc thếch    
Trong cõi đời trong đục xưa nay    
Đêm nay ta lạc vào giấc mộng    
Mà ngả nghiêng say với đất này.
    
Sáng mai chim hót chào khách lạ    
Cạn chén tạ từ ta đi thôi    
Phương Nam hề! Ta chân mòn gối mỏi    
Còn bạn nghiêng bầu rót rượu mời ta.
 
                 
 Mưa Tháng Năm                  
        
Cơn mưa chiều nay trắng trời Bảo Lộc        
Giọt mưa buồn vây bủa chốn sơn khê        
"Người ơi người ở đừng về ..."        
Sao chát đắng cả khung trời quá khứ. 
       
Tiếng mưa nao lòng một  đời xa xứ       
 Ơi cố tri giờ biền biệt chân mây       
Cánh võng giữa rừng đi qua tháng năm bão dữ       
Tiếng quê hương vẫn thao thức đêm ngày. 
       
Mưa trắng núi rừng sao lòng trăm nỗi       
Vẫn đong đầy nỗi nhớ khôn nguôi       
Cứ mãi trông mong đàn chim lạ       
Mang tin vui tỏa ngát hương đời 
       
Mưa rừng trắng cả sơn buôn       
Tiếng mưa như tiếng nước non gọi người       
Tình quê còn đó người ơi ...




READ MORE - Tác phẩm và tác giả: HOÀNG YÊN LINH - M.Loan Hoa Sử & Chu Vương Miện thực hiện

CHỚM XUÂN - thơ Hoài Huyền Thanh



Tác giả Hoài Huyền Thanh


CHỚM XUÂN

Trời đông miên gậm nhấm nỗi buồn
Mùa tháng chạp long đong nỗi nhớ
Ngọn đông phong ấp yêu bao trăn trở
Thu ngỡ ngàng thầm tiếc giọt mưa tuôn

Có phải hôm qua trời trở gió
Ngoài kia vàng lá tiễn thu đi
Có phải ngày đông qua rất vội
Heo may ơi! còn đâu thuở xuân thì

Rất lạ! Có gì đâu rất lạ!
Chỉ là… phút ấy chợt xao lòng
Mà không! Mà không nên dối trá!
Chớm xuân … sao lại phải dối lòng!

Xuân rạng rỡ từ quê nhà phố chợ
Hoa chen chân bao góc phố con đường
Gió mơn man lòng ta như trẩy hội
Vẫy tay chào… chút se lạnh còn vương

          HOÀI HUYỀN THANH
             Thềm xuân 2016




READ MORE - CHỚM XUÂN - thơ Hoài Huyền Thanh