Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Tuesday, January 3, 2012

NGUYỄN QUÝ – KHÚC THỜI GIAN



Đã bao đời đìu hiu với ruộng đồng lam lũ,với những con nước xuống lên theo thói lệ trăng rằm. Ba tôi vẫn ở đó, bên mảnh làng bé nhỏ và xanh xao. Chỉ có điều mỗi lần tôi trở về thăm nhà vào dịp tết, trên mái tóc ba tôi đã có những đổi thay.

Cái năm đầu tiên tôi xa nhà ấy, tôi trở về và trên mái tóc ba tôi vẫn còn màu xanh đen dạt dào sức sống. Mọi thứ dường như rất bình thường. Rồi dần qua, dần qua cho đến hôm nay. Tôi lại trở về và trên mái tóc ba tôi đã chuyển sang một gam màu khác, màu muối tiêu, lốm đốm trắng đen đan xen những lởm chởm chông gai bụi bặm cuộc đời. Màu tóc ấy đã ghi dấu ấn của những năm tháng sương sa đói khổ mà ba tôi đã cố vật vã với sự khô cằn và khắc nghiệt của thời tiết khí hậu thổ nhưỡng của quê hương.

Những năm tháng triền miên ăn cơm độn với muối hột, khoai sắn qua loa chống chọi với đói rét tã tơi của thời khắc bao cấp bần cùng. Những ngày gió mưa lặn lội đi đào mương trấm, cũng như thui thủi với cuốc cày những luống đất cứng đầu kém cỏi phì nhiêu.

Những buổi đông hàn, ba tôi lặn lội mưa gió băng qua những lau lách, hố bom lạnh lùng câu cá, không ngại đỉa đóm rác rưởi ngứa ngáy để kiếm từng con cá cải thiện bữa ăn gia đình.Những đêm nước lên ,ba tôi thức khuya dậy sớm đơm đặt, soi bắt những con cua, con tôm, cón bóng, con thệ. Rồi những mùa hạn đi qua khô cháy cả cánh đồng quê hương, ba tôi lại lăn lộn với công cuộc tát nước, đào ao chống cháy lúa mạ, hoa màu. Mùa gặt đến, thân hình bé nhỏ của ba lại vật lộn với những gánh lúa nặng trĩu đôi vai, những đêm trắng giấc đạp lúa.

Rồi thời khắc nghiệt cũng qua đi, điện đài kéo về giăng mắc khắp đầu làng ngõ xóm. Máy bơm , máy gặt , máy tuốt được trang bị đầy đủ phục vụ cho công cuộc hiện đại hóa nông thôn. Ba tôi bớt khổ, nhưng không hết những nỗi ưu tư hằn sâu những lằn ranh, in sâu mép trán. Con cái đông đúc, cái ăn cái học vẫn còn chưa tới và tương lai cũng đang mờ mịt chân trời. Mái tóc ba tôi cứ thế già nua song song với những thớ da đen sạm, nhăn nhúm khắc khoải số phận một đời nông dân cơ cực.

Tôi tr v đón mùa xuân năm mi. Hoa cúc, hoa mai n thơm lng mùa xuân, nhng đa tr tung tăng hoan h bước vào tương lai vi nim vui hn h. Ba tôi cũng vui lm vi mùa xuân, nhưng trên hình n cười, nhng nếp nhăn trên trán cũng không quên hát khúc thi gian. /.

NQ


READ MORE - NGUYỄN QUÝ – KHÚC THỜI GIAN

Monday, January 2, 2012

ĐÌNH THU - VỀ CAM HIẾU

                                    
Tặng bạn: Hoàng Xuân Việt


Giấu vạt nắng sau lưng mùa gặt
Chiều về Vĩnh Đại khói đồng bay
Có lẽ mùa xuân còn xa ngái
Gốc rạ hồn nhiên giấc ngủ say

Đã có người cùng ta hò hẹn
Mê mải kiếm tìm những cuộc chơi
Hình như tiếng của ngày năm trước
Vọng lại hồn nhiên thấy bạn cười

Không nhắc nữa ! thời xa xưa ấy
Có một mùa say chẳng nhớ nhà
“Tửu phùng tri kỷ thiên bôi thiễu”
Bạn đã cùng ta rong ruổi xa

Rồi ngày mai nữa khi gặp lại
Trong cuộc đoàn viên giữa thị thành
Cùng nhau dốc cạn bầu tâm sự
Hẹn về Cam Hiếu đón mùa xuân.

Đình Thu




READ MORE - ĐÌNH THU - VỀ CAM HIẾU

TRƯƠNG NGUYỄN - VỀ CHỐN CŨ

 Cựu nữ sinh Nguyễn Hoàng

Ha thơBài cho Trường Cũ”ca Lê Đình Lng Chương
                             

Xa khuất nhiều năm về chốn cũ
Trường xưa nay đã khác đi nhiều
Lang thang đây đó thân du tử
Người ấy giờ phai những nét yêu

Bốn mươi năm lẻ ta đi biệt
Đất khách bôn ba kiếp sống hờ
Áo trắng ngày xưa phai nhạt hết
Nay về tìm lại thuở nguyên sơ

Ngồi uống café bên góc phố
Im nghe đất đá lạnh buồn tênh
Xương thịt anh em vào sách vở
Giã từ cái kiếp sống lênh đênh

Còn gì để nhớ và mơ ước
Đợi mãi người yêu trước cổng trường
Nhớ thương ngày cũ theo dòng nước
Len lén nhìn theo cuối góc đường

Buồn bã ngó sang bên bến vắng
Lạnh hồn mà ngỡ bóng ai xưa
Có lẽ giấc mơ thời áo trắng
Nỗi đau thầm lặng xót xa vừa

Bóng xế một mình nâng cốc rượu
Qua rồi va đập những buồn vui
Cây mai rũ lá đầy trong chậu
Nghe mặn bờ môi những ngậm ngùi.
                                                TRƯƠNG NGUYỄN

READ MORE - TRƯƠNG NGUYỄN - VỀ CHỐN CŨ

CẦM HOÀNG - TRỞ VỀ QUẢNG TRỊ

            Học sinh Phước Môn ngày xưa



                   Tr v quê cũ trường xưa
           Giòng sông Thạch Hãn nắng mưa bụi mờ,
           Trần Hưng Đạo đường xưa em bước
            Lời hẹn hò nhớ mãi Gia Long
            Lối về ngập nắng Quang Trung
            Hồn nhiên tay nắm Đình Phùng mình qua.
            Đi vào trước cửa Terexa
            Thánh Tâm hờn dỗi, lân la Bồ Đề.
            Tuổi thơ ý đẹp tình quê,
            Nồng nàn hương lúa đường về bổng xa,
            Chiến tranh tang tóc đi qua,
            Bao nhiêu kỷ niệm quyện hòa hồn tôi.
            Lặng  nhìn Thạch Hãn chiều buông,
            Hạnh Hoa còn đó, đầu thôn vẫn chờ.
            Cội cây  già đứng bơ vơ
            Nhạt nhòa bóng cũ, người xưa mãi tìm.
            Nhìn giòng nước bạc im lìm,
            Nao nao nhớ lại nỗi niềm tuổi thơ.
            Bên bờ cỏ lá chơ vơ
            Đôi nhân tình cũ bây giờ nơi đâu?
            Lầu chuông khấn nguyện cho nhau,
            Bao lời hò hẹn tình thơ lỡ làng.
            Đò xưa tách bến sang ngang,
            Thoáng bay tà áo, lệ tràn ướt mi.
            Nắng chiều đổ bóng người đi,
            Còn vương vương nhớ chút gì trong tôi.
            Dáng xưa nay đã phai rồi,
            Tình xưa tôi vẫn nhớ hoài.... nụ hôn./.

                                        CH


 Cựu học sinh Phước Môn
Ảnh từ trang: My.Opera.Com/TriBuu
READ MORE - CẦM HOÀNG - TRỞ VỀ QUẢNG TRỊ

Sunday, January 1, 2012

MÙI NGÒ RÍ - Cáp Xuân Tú



Tết trong tôi với những năm tháng tuổi thơ, thiếu thốn, nghèo khó còn đậm in những kỷ niệm khó phai. Những năm sống trong thời hậu chiến, của kinh tế bao cấp mọi vật dụng dành cho Tết rất hiếm hoi. Hợp tác xã mua bán của phường phân phối mỗi gia đình 1 lít dầu hỏa, một chai rượu chanh Hà Nội, nửa cân kẹo Hải Hà, 2 gói trà Kim Anh. Khấm khá hon là phong pháo tép Hải Hưng hoặc Hà Sơn Bình. Riêng mỗi một gia đình thì nhu cầu lớn lắm, chủ yếu tập trung vào cái ăn. Thưở ấy trông Tết để được ăn sướng, có thịt, có mỡ...

Trong nhà tôi, sau Rằm tháng Chạp, mẹ đã bắt đầu chuẩn bị mọi thứ. Nào là miến, gạo nếp, đậu xanh, trứng gà, đường cát, mỳ chính... những thứ hàng thiết yếu này thời bao cấp khó khăn lắm hơn nữa nhà không có nhiều tiền để mua  một lúc. Nhưng cái chuẩn bị của mẹ làm cho cái Tết đang về xôn xao rồi.

Những phong pháo nổ đì đẹt ấy đã thúc giục mùa Xuân đến sớm, đón Tết về trong náo nức. Hai Mươi  Ba Tết, đưa ông Táo về trời, nhiều nhà làm lễ Tất niên, tất nhiên là đốt pháo. Lũ trẻ chúng tôi nghe tiếng pháo là chạy nhào tới để nhặt những viên pháo rụng, pháo xì đốt chơi. Có thằng chụp lấy quả pháo tống nổ chậm làm cho nó toác cả tay. Trò chơi pháo vẫn không làm cho lũ trẻ sợ sệt. Lác đác từ hôm đó cho đến đêm giao thừa, pháo liên tục nổ ran, chúng tôi dọn dẹp nhà cửa, hay giúp mẹ đánh trứng đổ bánh thuẫn không yên lòng chút nào. Những năm sau xuất hiện lọai pháo Nam Ô nổ như súng đại bác, tiểu liên, nên chúng tôi cũng phân biệt được nhà nào đốt pháo gì. Đêm Ba Mươi, pháo nổ rền hơn, phút giao thừa thực sự làm cho trời đất như sống dậy trong giá rét, tôi cảm thấy như mùa Xuân bừng tỉnh sau cơn ngủ đông. Sáng Mồng Một, lại vang tiếng pháo cúng đầu năm, sang Mồng Ba lại vang tiếng pháo cúng đưa tiển ông bà... cho đến Rằm Tháng Giêng vẫn có nhà đốt pháo cúng đầu năm hay mở hàng. Tiếng pháo cho ta cảm giác như cái Tết kéo dài hơn.

Đó là chuyện pháo, chuyện mứt bánh ngày Tết cũng đáng chú ý. Nhà nào cũng mua một vài cân hạt dưa. Nhà nào cũng có gói bánh chưng , bánh tét. Nhà nào cũng có làm bánh thuẫn. Nhà nào cũng tự rim mứt gừng, mứt dừa. Ngày Hai Bảy, Hai Tám Tết được nghỉ học ngồi ở nhà quạt than làm mứt, hay dùng đũa đánh trứng cho dậy quả là một kỳ công. Đánh trứng phải liên tục, mạnh, đều tay thì trứng mới dậy, bánh mới đẹp.

Lũ trẻ chúng tôi lại rủ nhau quét tước nhà cửa, vườn tược và con đường đất trước nhà. Nhà nào cũng sạch tưng. Đêm Ba Mươi trước khi Giao Thừa, chúng tôi phải tắm sạch sẽ không để bẩn 2 năm. Gian bếp chật hẹp làm mùi thơm bánh chưng, bánh tét ngào ngạt không thoát đi được.

Và cái mâm cỗ Tất Niên mẹ làm nhiều món: thịt gà bóp, gà rô-ti, miến xào lòng gà, la-gu, đậu cô-ve với cà rốt, su hào xào thịt heo... Gần như các món mẹ rắc tiêu và bỏ thêm mấy cọng ngò rí, thơm ơi là thơm. Chúng tôi nhìn khi cha bày mâm cổ đã rỏ dãi rồi... thèm lắm, cái này chờ mấy tháng nay. Tôi nghĩ một mình mình ăn hết cả mâm cỗ.

Cha thắp hương trên bàn thờ, bếp và cổng. Cha quay lại khấn vái lầm rầm. Cha bảo tôi rót rượu cúng vào ly, phải rót đúng 3 tuần đúng với 3 lần khấn vái của cha. Tôi đứng cạnh, mùi thức ăn xông lên mũi, đặt biệt cái mùi ngò rí quyện với hương vị hạt tiêu, chao ôi là thèm. Tôi nuốt nước bọt.

Cúng xong, cả nhà quây quần bên mâm cơm cuối năm. Chúng tôi được ăn uống thỏa thích. Mẹ nói cả năm kham khổ rồi, Tết cho ăn một bữa cho sướng. Vẫn mùi thơm thơm của ngò, bây giờ tôi được nếm thêm vị cay thanh thanh nhè nhẹ của ngò rí, quyện với vị cay hăng hăng của tiêu. Tôi cố ăn nhiều thứ trên bàn cỗ. Tôi lại hay nghĩ về những ngày sau Tết, lại vất vả. Mẹ hay than: "Giêng Hai cắn máu tay không chảy". Cái đói cái thiếu sẽ đến.

Cuộc sống hôm nay khá đủ. Cái Tết không làm háo hức như thưở ấy. Nhưng trong cái se lạnh của đêm Ba Mươi, cái mùi ngò rí ấy làm thức dậy trong tôi bao kỷ niệm về thời khốn khó. Tôi nhớ về cái Tết xưa, nhớ tiếng pháo rộn ràng đánh thức đất trời. Nhớ ánh lửa bập bùng nồi bán tét reo réo sôi. Lũ trẻ thơ chúng tôi khoe nhau áo quần mới. Tiếng loa phát thanh vang lên những khúc nhạc xuân: "Em ơi, mùa xuân đến rồi đó, giang rộng vòng tay đón cuộc đời..." hoặc là "lúa ơi thơm ngát cho em hát cùng người....đôi lứa tình yêu, mùa xuân...". Tất cả đã thành kỷ niệm.

Cáp Xuân Tú
Trường THPT Đông Hà
capxuantu@gmail.com
READ MORE - MÙI NGÒ RÍ - Cáp Xuân Tú

Saturday, December 31, 2011

Nụ cười ngày xuân: CHÙM THƠ XƯỚNG HỌA NHIỀU TÁC GIẢ - Biên tập: VÕ LÀNG TRÂM



Người mẫu
Sông Thu
 
Con cái nhà ai quá đỗi nghèo
Thân hình lép kẹp, cẳng tong teo.
Vàng hoe, tóc xác xơ râu bắp
Tím ngắt, môi thâm tái đít mèo !
Áo rách te tua-khăn cũ quấn?
Quần cùn ngắn ngủn-khố mòn đeo?!
Đói lòng(?!)xiểng niểng đi xiêu vẹo
Gió mạnh vù qua ắt thổi vèo ! 
                                                         ST


Hoa hậu
Võ Làng Trâm
  
Mẫu người thanh cảnh chớ đâu nghèo ,
Đừng vội chê bai gái ốm teo !
Nhoẻn miệng nhếch môi cười mỹ  nữ ,
Kề vai tựa ngực diễn trò mèo .
Nhờ ơn thầy dạy năng rèn tập ,
Nên  được lắm người mãi bám  đeo .
Hoa hậu hội thi tung "vốn có ",
Không thôi dẫu đẹp cũng rơi vèo !            
                     
                     VLT




Hành khất
Cao Bằng
   
Áo rách quần te bởi cái nghèo
Thân hình khúm núm,cổ đầu teo
Bị  đay bạc thếch tuồng bao cát
Nón lá quăn queo tựa nấm mèo
m nắm  giữa trưa nào ngó thấy
Nước bình  chiều xế chẳng trông đeo 
Đưa tay xin giúp,người qua lại
Khách thấy nhìn lơ bỏ chạy vèo! !                  
                      CB


Thằng nghèo 
Hàn Sĩ

Giữa trời Mỹ-quốc vẫn thằng nghèo
Giá  tuyết đêm đông cảnh lạnh teo
Lui tới âm thầm như kiếp ngựa
Quẩn quanh sáng tối tựa thân mèo
Người xưa vẫn nhớ,không từ bỏ 
Bạn cũ còn thương ,cứ mãi  đeo
Thơ  thẩn thu về nơi xứ  lạ
Buồn theo chiếc lá rụng bay vèo! !                          
                                                          HS
   

Nghèo ! 
Sông Thu

Chơi quá cho nên chịu kiếp nghèo
Cửa nhà trống hoác,cảnh buồn teo
Áo quần nham nhở hàm răng chuột
Chiếu gối te tua móng vuốt mèo.
Sáng bởi sao trời,đèn khỏi thắp
Rõ  nhờ đom đóm ,kính thôi  đeo!
Thân hình mỏng dính như tờ giấy
n gió đi qua thổi cái vèo ! 
                                   ST
       

Số trời
Võ Làng Trâm

Đồng Tử xưa kia cũng vốn nghèo ,
Thân mình chắc hẳn cũng leo teo ,
Bần dân vớ bở ôm công chúa (Tiên Dung)
Cá rán ngờ đâu lọt miệng mèo !
Định mệnh an bài chắc mãi bám ,
duyên có phá vẫn hoài đeo ?
Khó khăn thây kệ đừng bi lụy
Sống được bao năm lại thác vèo ! 
                      VLT


Thiếu vải
Văn Thanh

Cô nàng thiếu vải phải đâu nghèo
Thân thể tràn đầy chẳng chỗ teo
Hai vú xập xòe trông mát mắt
Đôi mông ỏng ẹo khác chi mèo
Lẹ làng trai trẻ thì ham muốn
Lọm khọm già nua cũng cố đeo
Ham hố nhìn hoài nơi cấm kín
Có ngày đôi mắt phải bay vèo..! 
            
                     VT


Thời thượng
Thu Vân
 
Thời buổi văn minh hổng phải nghèo
Thức thời tiến hóa thích eo teo
Tóc vàng, tóc  đỏ, xù lông nhím
Móng trằng, móng xanh nhọn vuốt mèo
Xăm vẽ  trên mình rồng, phượng múa
Cài treo dưới rốn nhẩn vòng đeo
Ngợm không, người cũng không ra khỉ
Xế hộp, mô tô, cứ vút vèo!                  
                                    TV


Gái quê
Lương Thế Hùng
 
Gái quê đâu ngán đói hay nghèo
Vẫn mập phổng phao chẳng tóp teo.
Miệng nói nhẹ nhàng như gió thoảng
Chân  đi uyển chuyển tựa con mèo.
Nhiều người yêu nết mong làm bạn
Bao kẻ mến tình cố bám đeo.
Nhìn thấy người xinh xin chớ ghẹo
Có  khi lại bị đá bay vèo!
                  LTH

Võ Làng Trâm biên tập
                                                                                                                   volangtram@yahoo.com.vn
READ MORE - Nụ cười ngày xuân: CHÙM THƠ XƯỚNG HỌA NHIỀU TÁC GIẢ - Biên tập: VÕ LÀNG TRÂM

CHÚC MỪNG NĂM MỚI 2012


READ MORE - CHÚC MỪNG NĂM MỚI 2012

Friday, December 30, 2011

Lê Đăng Mành - XUÂN AN LẠC !

  
Mặt trời đậu cành mai
Sương cựa mình lấp lánh
Gió xôn xao sụp lạy
XUÂN miên viễn an lành !...
             









 Lamnguyethien

                
31/12/2011
ledangmanh@gmail.com
READ MORE - Lê Đăng Mành - XUÂN AN LẠC !

HOÀNG VĂN CHẨM - TỰ KHÚC TÔI ƠI



t  ự    k  h  ú  c  
                             t ô i   ơ i 
                               viết cho tấm ảnh ngày xưa em hát
                                          
                                                  Câu hát năm xưa mênh mông
                                           Ngày đi tóc gió bềnh bồng câu thơ
                                                            Bẻ đôi giấc ngũ đợi chờ
                                        Nữa thương nữa giận cơ hồ ru nhau

                                                             Níu tay vùi lấp nỗi đau
                                    Tìm trong cơn mộng qua cầu nợ duyên
                                                Tận cùng một thuở vẹn nguyên
                                 Xót xa câu chữ truân chuyên phận người

                                                            Võ vàng môi tắt nụ cười
                                             Qua sông bỏ lại một thời tình bay
                                                      Khói sương giữ một tầm tay
                                            Tôi ơi! nằm lại một ngày có nhau

                                                                 Quảng Trị 17-12-2011
READ MORE - HOÀNG VĂN CHẨM - TỰ KHÚC TÔI ƠI

TRƯƠNG NGUYỄN - VỀ LÀNG

Trương Nguyễn
Tên thật: Nguyễn Trương
Sinh ngày: 13.12.1949
Nguyên quán : Quảng Trị
Hội viên hội VHNT Bà Rịa- Vũng Tàu
Địa chỉ : 285/6 Hùng Vương,TT Ngãi Giao, Châu Đức, BR-VT.



Đã xuất bản:
-Mảnh đời riêng  (thơ)  NXB  Thanh niên - 1998
-Ngọn cỏ thiên đường (thơ), NXB Thanh Niên -2002
- Lửa đêm (thơ), NXB Văn Nghệ-2006
-Trầm ngâm thế kỷ NXB Văn Nghệ 2009
Thơ và tiểu luận đã in nhiều trên các mặt báo trong và ngoài nước

Sẽ xuất bản :
1-Trầm ngâm thế kỷ ll
2- Tuyển tập,tiểu luận.
Địa chỉ liên lạc : Hộp thư 06 Bưu điện Châu Đức .BR-VT
Điện thoại : 0907 445 491


VỀ LÀNG

( tặng những ai người làng Văn Quỹ)

Sông êm ả chảy qua bao thế kỷ
Mang phù sa tắm mát ruộng đồng quê
Cô thôn nữ chèo đò qua bên ấy
Chiếc nón chao nghiêng che mái tóc thề

Em cười hiền mang cả hồn quê
Thấm lên áo lung linh màu nắng nhạt
Đôi mắt xanh hòa bầu trời bát ngát
Tiếng thơ rung lên cả hồn ai?

Chỉ một lần duy nhất trong đời
Tôi đã đến làng Văn Quỹ
Bờ tre xanh bao quanh tường lũy
Vòng tay ôm dải đất hiền lành

Nhà cửa đường làng tựa một bức tranh
Cụ già run run tay đan vành nón
Mối chỉ đường kim xuống lên gãy gọt
Lá nối tiếp nhau thoăn thoắt nhẹ nhàng

Mẹ còng lưng mang đôi gánh thênh thang
Đong trời yêu thương vào đôi thúng nhỏ
Chiếc áo sờn vai qua mùa nắng lửa
Bước chân êm mỗi tất đất quê hương

Tôi ra về xao xuyến niềm thương
Người đã tặng bình tương ớt nhỏ
Đã chứa đựng lòng hiền hòa cởi mở
Đọng lại nơi đây tình xóm – nghĩa làng.

360plus.truongnguyen.yahoo.com
truongnguyen49@yahoo.com.vn
READ MORE - TRƯƠNG NGUYỄN - VỀ LÀNG