Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Friday, January 16, 2026

ÁNH SÁNG GIỮA TUYẾT - Tác giả: Trần Thị Lan Anh,


 ÁNH SÁNG GIỮA TUYẾT

Trần Thị Lan Anh,   

Aschaffenburg, Germany

 

Mùa đông năm ấy, tuyết phủ kín từng lối đi. Những dấu chân cũ trên hè phố bị xóa trắng. Chị đứng trước cửa sổ, trán chạm vào lớp kính lạnh, hít sâu hơi sương của Aschaffenburg, một thành phố nhỏ nằm ở phía tây nam nước Đức . Ngoài kia, đèn Noel đã sáng, những vòng tay ấm đang đi qua nhau, còn chị – lặng lẽ – đối diện với một đời đã đi qua.

Hai mươi lăm năm trước, chị gặp anh cũng vào một mùa đông như thế. Chị khi ấy là một người phụ nữ trầm tĩnh, sáng từ bên trong, đẹp không phô trương nhưng đầy sức hút. Xung quanh chị không thiếu những người thành đạt: tiến sĩ, kỹ sư, giáo sư trẻ, giàu có, danh vọng, những lời hẹn hò đẹp đẽ và viễn cảnh vững vàng. Nhưng ánh mắt hoang hoải của anh – một kẻ lạc loài giữa thành phố xa lạ – đã khiến chị không thể quay đi.

Anh tốt nghiệp tiến sĩ hạng ưu, nhưng gia đình nghèo, áo quần cũ nhàu, đôi giày bong đế, nỗi cô độc lấp đầy ánh mắt. Căn bệnh hoang tưởng kéo anh ra khỏi quỹ đạo bình thường, những người yêu rời đi sau mỗi lần bệnh tái phát. Chị nhìn thấy một con người bị bỏ rơi, một linh hồn vừa rơi khỏi quỹ đạo đời mình, và chị không thể ngoảnh mặt.

Chị đưa anh vào viện. Một tháng dài giữa mùi thuốc sát trùng, những cơn mê sảng, lời nói không đầu không cuối. Có lúc anh xua đuổi chị, có lúc anh nắm chặt tay chị như kẻ sắp chìm. Khi ra viện, anh hỏi: “Em có dám lấy anh không?” Chị gật đầu, như bước vào một canh bạc mà ngay từ đầu đã biết phần thua nhiều hơn. Không đám cưới, chỉ một buổi sáng lạnh ngắt ở Berlin, ký tờ giấy hôn thú mỏng manh như chính số phận.

Thuốc giữ anh lại với thực tại. Nhưng cũng chính thuốc lấy đi phần đàn ông trong anh. Cuộc hôn nhân trôi đi trong nhịp sống khô cằn: anh ăn, rồi ngủ, thức dậy, lại ăn. Nhưng trời thương, một lần gần gũi hiếm hoi, ngắn như một hơi thở, chị mang thai. Rồi thêm lần nữa. Hai đứa trẻ lớn lên giữa những vỉ thuốc im lặng của cha và đôi vai còng của mẹ.

Chị đi làm, kiếm tiền, xây nhà cho gia đình bên chồng, nuôi em chồng ăn học. Sau đó, chị mở văn phòng thuế, kế toán, tài chính, gây dựng từ con số không. Đồng tiền chị kiếm được đều đổ vào hai chữ: gia đình. Chị còn cùng anh dựng nên một công ty phần mềm, để anh đứng tên, nắm toàn quyền – như cách chị đã trao cả cuộc đời mình vào tay anh.

Bệnh trong anh lùi dần, nhưng nghi kỵ, ghen tuông, kiểm soát và bạo lực lớn lên. Những trận cãi vã nối tiếp, lời chửi rủa, cú đánh. Chị ngồi co mình trong góc tối, lắng nghe tiếng thở của con để chắc rằng chúng còn bình yên. Hai mươi năm. Một văn phòng thuế. Một công ty phần mềm. Hàng trăm khách hàng. Một đời người dựng lên bằng mồ hôi, nhẫn nhịn và sợ hãi.

Chị giao tất cả cho anh bằng lòng tin của một người vợ, và anh đe dọa xóa sạch tất cả. Chị sợ, và nhẫn. Cho đến khi các con lớn, ra nước ngoài học thạc sĩ và giờ đều thành tài. Chính lúc này, trong chị xuất hiện một khe sáng nhỏ mà chính chị cũng không ngờ. Chị thuê nhà, mở văn phòng mới, nhờ con trai lớn lấy lại dữ liệu, rồi dắt con út rời đi trong một buổi sáng tuyết phủ trắng lối. Anh không giữ chị lại – anh giữ tài sản.

Hai năm sau, chị sống một đời khác. Không yên bình, nhưng không còn đòn roi, không còn nhục mạ. Chỉ còn một nỗi đau câm lặng: đứa con út không còn cha. Hai năm không cuộc gọi, không quà, không tiền nuôi dưỡng. Một lần đứa bé sốt mê man mười ngày, chị gọi trong tuyệt vọng, số bị chặn, email không hồi đáp. Như thể đứa trẻ ấy chưa từng tồn tại. Còn anh, khỏe mạnh, sẵn công ty, nhà to, tiền bạc, người đàn bà mới. Quá khứ nghèo hèn, bệnh tật của anh được gấp lại gọn gàng như tờ giấy cũ.

Giờ đây, mùa đông lại đến. Chị đứng trước cửa sổ. Tuyết rơi dày. Sau lưng chị, đứa con út ngồi học, cúi đầu giải một bài toán khó, đôi mắt trong veo. “Mẹ ơi, tuyết rơi dày quá…” – chị quay lại, mỉm cười. Ừ, mùa đông đó con. Chị không kể về người cha đã biến mất trong tuyết. Có những điều, nói ra chỉ làm lòng trẻ con lạnh thêm. Ngoài kia, Noel đang đến, đoàn tụ, nhưng trong căn phòng nhỏ này, chỉ có bàn tay bé xíu nằm gọn trong tay chị. Tuyết vẫn rơi, trắng và lạnh.

Nhưng trong căn phòng ấy, có một ánh sáng rất yếu mà bền bỉ – ánh sáng của một đứa trẻ vẫn tin vào ngày mai. Chị khép cửa sổ lại. Ngoài kia là mùa đông. Ở đây, là hai mẹ con. Chị không còn trẻ nữa, nhưng ở tuổi năm mươi hai, chị vẫn đẹp – không phải vẻ đẹp của thanh xuân, mà là vẻ đẹp của một người đã đi qua tận cùng đổ nát mà vẫn giữ được lòng nhân hậu.

Trần Thị Lan Anh

 From: Wirtschaftskanzlei@dipl-kauffrau-tran.de

 

No comments: