Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Friday, December 12, 2025

ĐỌC "THEO MỘNG TA VỀ” THƠ VŨ ĐỨC TÔ CHÂU - Châu Thạch

  
    


THEO MỘNG TA VỀ
 
Ta thấy ta từ Sông Núi cũ
Trôi như con suối biệt xa nguồn
Rơi như chiếc lá không về cội
Chạm tới vô biên những nỗi buồn!
 
Trôi đ! Như thể chim lìa tổ
Bỏ lại máu, xương bọc giống nòi
Bỏ cả tình quê yêu dấu mãi
Búc ruột mà đi… hỡi Đất Trời!
 
Ta đi như trốn ta vào núi
Thắp lửa rừng xanh tóc bạc rồi
Đốt than nửa gánh ta vào chợ
Nửa gánh “Hoàng hoa” sưởi mộng đời
 
Ta đi! như bóng ma lìa xứ
Lẫn khuất mười năm bóng dại khờ
“Dâu biển” tang thương sông núi hởi!
Khúc tàn chinh lệ hóa thành thơ
 
Rồi mai! Gửi xác bên trời vắng
Đất lạ hồn linh cũng dật dờ
“Theo mộng ta về” Sông Núi cũ
Quê mẹ xanh rờn những giấc mơ.
  
                        Long Khánh 1994
                         Vũ Đức Tô châu
  
ĐỌC ‘THEO MỘNG TA VỀ” THƠ VŨ ĐỨC TÔ CHÂU
                        Châu Thạch
 
Mộng là một giấc mơ, một giấc chiêm bao trong khi ngủ. Ngoài ra mộng còn có ý nghĩa là một mơ tưởng, một ước vọng, mong muốn hay hoài bảo thành hiện thực một vấn đề gì đó. “Theo Mộng Ta Về” là cụm từ xuất hiện trong ngữ cảnh văn học, thường để diễn tả hành trình trở về cội nguồn tìm lại cảm hứng tình yêu và tâm hồn mình. Bài thơ “Theo Mộng Ta Về” của Vũ Đức Tô Châu là giấc mộng không quay lại quê hương, nhưng  lại mộng thấy thuở mình bỏ quê hương ra đi lưu lạc. Đây là một bài thơ chan chứa nỗi niềm cố xứ, nơi sông núi trở thành biểu tương của cội nguồn, của ký ức, của sự thiêng liêng nhất thuộc về mẹ .
 
Sông núi cũ hiện lên tổng quát trong khổ đầu bài thơ, để trên sông núi đó, một khúc tống biệt hành xảy ra trong đời nhà thơ mà nỗi buồn chạm tới vô biên:
 
Ta thấy ta từ Sông Núi cũ
Trôi như con suối biệt xa nguồn
Rơi như chiếc lá không về cội
Chạm tới vô biên những nỗi buồn!
 
Khổ thơ đầu có 4 câu thơ, thì 3 câu là 3 bức tranh gợi hình tổng quát, cho ta ý niệm về một cuộc ra đi bất đắc dĩ. Nhà thơ theo giấc mộng để về lại quê hương nhưng không thấy ngày tái ngộ mà thấy ngày mình ra đi. Sông và núi hiện lên trong mơ.  Nhà thơ là một phần rất lớn mà cũng rất nhỏ trên sông núi đó. “Trôi như con suối biệt xa nguồn” là phần rất lớn mà nhà thơ muốn nói, đó là phần tinh thần gắn bó với quê hương. Phần tinh thần ấy phải rời quê hương, như dòng sông trôi đi ra biển, để phải “Nước non vẹn một lời thề/Nước đi đi mãi không về cùng non”.  “Rơi như chiếc lá không về cội” là phần rất nhỏ. Rất nhỏ nhưng cũng rất quan trọng vì đó chính là thân thể của nhà thơ. Thân thể ấy rơi như chiếc lá nhưng không về gốc của cây, mà bay biệt  xa cây. Câu thơ “Chạm tới vô biên những nỗi buồn” so sánh hình ảnh nỗi buồn bao la như không gian, như vũ trụ. Cả bốn câu thơ cho ta cảm giác đánh mất những điều thiêng liêng nhất, và hiểu được tấm lòng hoài hương của thi nhân da diết đến nhường nào.
 
Khổ thơ thứ 2 như những nhát dao cắt vào tâm hồn, vết cắt ấy xẻ thịt xé lòng, quay quắt trong tim, làm tím luôn dòng máu:
 
Trôi đ! Như thể chim lìa tổ
Bỏ lại máu, xương bọc giống nòi
Bỏ cả tình quê yêu dấu mãi
Búc ruột mà đi… hỡi Đất Trời!
 
“Chim lìa tổ” ở đây không phải là chim thiên di mà là chim vỡ tổ. “Máu, xương bọc giống nòi” chớ không phải giống nòi bọc máu, xương, nghĩa là tình quê hương có sẳn trong máu trong xương, mà giống nòi che chở, bao bọc, chớ chưa dùng tình yêu thương đó phụng sự gì quê hương. Cũng có thể “Bỏ lại máu, xương bọc giống nòi” là bỏ lại mồ mả, đền thờ cha ông đã từng xây đắp quê hương.  Hai câu thơ sau “Bỏ cả tình quê yêu dấu mãi? Búc ruột mà đi…hởi Đất Trời” là tiếng rên thảm thiết, không phải trách đất trời, mà hỏi đất trời có hiểu thấu cho tôi không!
 
Toàn khổ thơ thứ 2 mang âm hưởng bi tráng, bày tỏ sự bất bình khôn nguôi trong lòng tác giả, như tiếng kêu của loài chim vỡ tổ, như tiếng rống của con hổ bị lìa hang động. Bốn câu thơ không chứa ẩn dụ nhưng chứa tâm tư buồn bực, phẩn uất, của người bị đuổi đi như con suối xa nguồn, như chiếc lá không về cội, như con chim lìa tổ ấm, mãi mãi bay đi không về. Nếu có về được chăng, chỉ về bằng mộng mà thôi.
 
Ở khổ thơ thứ 3, nhà thơ cho biết mình đi “như trốn ta vào núi”. Núi nầy không phải núi ở quê hương mà núi ở một miền xa cách quê hương. Bởi vì nếu ở trên quê hương thì nhà thơ không thể “Theo Mộng Ta về” quê hương được. Nói thế thôi, nhưng cũng có nhiều người trốn vào chính núi quê hương mình, nhưng tâm tư họ luôn nghĩ mình đang lưu vong trên chính quê hương mình:
 
Ta đi như trốn ta vào núi
Thắp lửa rừng xanh tóc bạc rồi
Đốt than nửa gánh ta vào chợ
Nửa gánh “Hoàng hoa” sưởi mộng đời
 
Câu “Thắp lửa rừng xanh tóc bạc rồi” mang ý nghĩa sâu sắc về sự hoài niệm. Thời gian trôi qua không ngừng và nhiệt huyết vẫn cháy bỏng dầu tuổi đã cao. Hình ảnh rừng xanh là biểu tượng cho lý tưởng tuổi trẻ, còn tóc bạc là dấu hiệu của năm tháng. Hình ảnh lửa vẫn cháy, thể hiện một tâm hồn không bao gờ nguôi lạnh lý tưởng của mình. “Đốt than nửa gánh” không có nghĩa đen là chỉ đốt một nửa gánh than, mà có nghĩa bóng gợi lên sự lam lủ, là biểu tương của sự nhọc nhằn. “Nửa gánh” là không hoàn thành đủ một gánh, nói lên sự khó khăn trong mưu sinh. “Đốt thang nửa gánh ta vào chợ” có ý nghĩa về cuộc sống nghèo khó, vất vả của người lao động nhưng vẫn kiên trì bám trụ với cuộc đời, đồng thời ẩn chứa tấm lòng sắc son, thủy chung theo đuổi lý tưởng của mình. “Nửa gánh Hoàng Hoa sưởi mộng đời” là một ẩn dụ sâu sắc, đặc biệt liên quan đến tác phẩm “Gánh Hàng hoa” của Khái Hưng, thể hiện một khát vọng tình yêu bình dị. “Gánh hoàng hoa” tượng trưng cho cuộc mưu sinh vất vả nhưng cũng là nét đẹp văn hóa. Nửa gánh chỉ sự dang dở trong tình trường, hay nỗi cô đơn, sự chia cách của mối tình. Ở đây nhà thơ lấy tình yêu dang dở đó để sưởi ấm cho mộng của đời mình. Cả bốn câu thơ nói lên một kiếp đời phiêu bạc, dường như nhà thơ càng đi xa thì càng thấy mình lạc lỏng quê hương và lạc lỏng chính nơi mình trú ngụ.
 
Vào khổ thơ thứ tư, Vũ Đức Tô Châu dùng hình ảnh đầy u tối, diễn tả sự mất mát của người xa quê hương. Người đó vất vưởng trong cuộc sống như một chiếc bóng dại khờ. Những nỗi bi thương đó kết thành thi ca, phần nào cứu rỗi được linh hồn của người biệt xa xứ:
 
Ta đi! như bóng ma lìa xứ
Lẫn khuất mười năm bóng dại khờ
“Dâu biển” tang thương sông núi hởi!
Khúc tàn chinh lệ hóa thành thơ
 
“Ta đi như bóng ma lìa xứ” là sự rời đi một cách âm thầm, đột ngột, không để lại dấu vết, không chia tay với ai. Câu thơ gợi cho ta cảm giác trống vắng, chia ly trong nỗi buồn như sự chết. “Lẫn khuất mười năm bóng dại khờ/ “Dâu biển” tang thương sông núi hởi!” là vòng biến thiên nghiệt ngả mà quê hương, núi sông, những điều bất biến cũng nhuộm màu tang thương. “Tàn chinh” là cuộc chinh chiến đã hết. Với nhà thơ, lệ chảy nhiều sau cuộc chinh chiến, và lệ ấy đã biến thành thơ. Cả khổ thơ là của người lưu lạc, ra đi như bóng ma, chịu đựng sống dật dờ, hồi quang một thời trôi nổi. Khổ thơ vang lên như tiếng quê hương than thở. nhưng ở câu cuối thơ bật sáng. Câu thơ cuối  tạo độ nặng, làm toàn bộ vượt khỏi sự bi lụy để chạm đến sự thăng hoa.
 
Cuối bài thơ, khổ thơ thứ năm là khát vọng trở về với núi sông quê mẹ:
 
Rồi mai! Gửi xác bên trời vắng
Đất lạ hồn linh cũng dật dờ 
“Theo mộng ta về” Sông Núi cũ
Quê mẹ xanh rờn những giấc mơ
 
Khổ thơ nầy là một dự cảm, dầu thân xác chết đi nằm nơi miền đất lạ, linh hồn vẫn không nằm yên nếu chưa về với quê hương. Hai câu thơ kết như một lời thệ nguyện, dầu sống hay chết ta vẫn sẽ “Theo mộng ta về” an trú nơi quê hương.
 
Toàn bộ bài thơ “Theo Mộng Ta Về” Của Vũ Đức Tô Châu bày tỏ nỗi nhớ quê hương da diết của người tha phương. Nỗi đau bị đánh bật khỏi cội nguồn. Khát vọng trở về trong giấc mơ và trong tâm linh, lấy hình ảnh giàu tính biểu tượng: suối xa nguồn, chim lìa tổ, bóng ma lìa xứ. Ngôn ngữ thơ mộc mạc nhưng giàu sức gợi cảm. Giọng thơ bi thiết, giàu nhạc tính. Cách lặp điệp từ “Ta đi!” tạo nhịp thơ dồn dập, nhấn mạnh. Đây là tiếng nói của hàng triệu người xa xứ bất đắt dĩ mà lòng luôn đau đáu với quê hương.                                                                                                                
Châu Thạch

READ MORE - ĐỌC "THEO MỘNG TA VỀ” THƠ VŨ ĐỨC TÔ CHÂU - Châu Thạch

Thursday, December 11, 2025

CHÙM THƠ NGUYỄN VĂN TRÌNH - Còn lại niềm mơ / Phôi pha lời hứa cũ / Rồi một ngày

 

Nhả thơ Nguyễn Văn Trình

Còn lại niềm mơ

                

Những ký ức về thời áo trắng

bao hẹn hò thầm lặng xa xưa

nay bỗng hóa ra, thành kỷ niệm

biêng biếc xanh, mưa nắng học đường

 

Những ký ức gửi miền thương nhớ

dấu yêu xưa thuở còn bở ngở

ôi, tin yêu dang dở bể dâu

còn đâu ước hẹn, ngày xưa nữa…!?

 

Những ký ức về một ngày mưa

nơi gặp gỡ giữa bờ sông vắng

thương con đò thầm lặng qua sông

xót xa bến đợi cuối chiều đông

 

Những ký ức thêm lòng vương vấn

vẫn ngày dài ấp ủ buồn, vui

vẫn đêm về vùi sâu nỗi nhớ

mà xa xưa, còn lại niềm mơ…

 

                       Đông Hà, 2019

                         

  

Phôi pha lời hứa cũ

  

Tôi trở về nơi xưa cũ

nơi hẹn hò một ngày thu

bông cúc vàng vừa chớm nụ

báo hiệu mùa thu đã sang

 

Tôi trở về ngày nắng vàng

lang thang giữa mùa thay lá

cây bàng đã nẩy chồi non

 nhịp thời gian còn đi mãi

 

Tôi trở về miền dấu ái

một dáng hình xưa mảnh mai

cho ai dài thêm nỗi nhớ

khúc tình thơ, rồi duyên nợ

 

Tôi trở về nơi bến bờ

con đò xưa còn chờ đợi

nhưng nước sông, giờ mãi trôi

nên phôi pha lời hứa cũ…

 

                   Đông Hà, 2020

                         

  

Rồi một ngày

(Tặng cuộc tình của một ngưởi bạn)

         

Rồi một ngày, cuộc tình này cũng hết

sáo sang sông, là kết thúc hành trình

em đã chọn người mình không nhung nhớ

chưa từng yêu, chưa một lần duyên nợ

 

Rồi một ngày, ta chẳng nhớ gì nhau

và trở lại như ngày chưa quen biết

chưa yêu thương, chưa thân thiết ngày đầu

bởi giờ này tình đã chết còn đâu… ?!

 

Rồi một ngày, dẫu thành người xa lạ

gặp trên đường chẳng dám nhận ra nhau

sắp đối diện mà bàn chân bước vội

ngoảnh mặt đi, rồi rẽ lối người dưng

 

Rồi một ngày, tất cả hóa dửng dưng

và tất cả rưng rưng về cát bụi

chẳng buồn, vui như thể đã từ lâu

mặc bể dâu, cho nhân thế xoay vần…

 

                           Đông Hà, 2018

                          Nguyễn Văn Trình

                             

 

 

READ MORE - CHÙM THƠ NGUYỄN VĂN TRÌNH - Còn lại niềm mơ / Phôi pha lời hứa cũ / Rồi một ngày

Ca khúc MẮT NHẮM NGHỈ NGƠI - Vân Khánh hát - Mai Hoài Thu phổ thơ PhamPhanLang



MẮT NHẮM NGHỈ NGƠI

Như một vết thương 

Không bao giờ lành 

Tháng ngày mong đợi 

Nhìn quanh tìm quanh


Như loài chim biển 

Không bến không bờ 

Bay vào hải đảo 

Lạc loài bơ vơ


Như một nỗi nhớ 

Hồn chơi vơi buồn 

Lệ tuôn khóe mắt 

Xa vọng tiếng chuông


Như cây liễu rũ 

Cúi đầu trong mưa 

Mong sao mưa tạnh 

Người sắp về chưa?


Như chiếc lá rơi 

Chao nghiêng xuống đời 

Nằm bên cạnh mộ 

Mắt nhắm nghỉ ngơi

phamphanlang



READ MORE - Ca khúc MẮT NHẮM NGHỈ NGƠI - Vân Khánh hát - Mai Hoài Thu phổ thơ PhamPhanLang

LÊN NÚI VIẾNG THIỀN VIỆN TRÚC LÂM BẠCH MÃ - Thơ Nguyễn An Bình

  

 


 

NGUYỄN AN BÌNH 

LÊN NÚI VIẾNG THIỀN VIỆN TRÚC LÂM BẠCH MÃ*

 

Gối đầu lên Bạch Mã

Dưới chân núi Linh Sơn

Hồ Truồi xanh trước mặt

Thấp thoáng bóng thiền môn.

 

Màu nước xanh ngọc bích

Thuyền trôi qua hồ Truồi

Dưới mái chùa cổ kính

Từng giọt nắng vàng rơi.

 

Chưa đi hết con dốc

Cây phượng ở bên đường

Trong một ngày nắng đẹp

Đỏ rực từng nhánh bông.

 

Tiếng suối reo róc rách

Bản nhạc rừng thần tiên

Hòa tiếng chim vang vọng

Lạc vào cõi uyên nguyên.

 

Lên mấy trăm bậc đá

Mây trắng bay ngang trời

Ẩn mình trong rừng trúc

Tháp Xá Lợi chơi vơi.

*

Tiếng mõ nơi chánh điện

Nghe phảng phất hương trầm

Chuông chùa dường thoát tục

Ngọt suối nguồn sơn lâm.

 

Tìm về chốn thiền định

Trong như hồ nước soi

Làm lòng ta thanh tịnh

Phiêu lãng cùng mây trôi.

 

Đức Thế Tôn tĩnh tại

Dưới gốc cây bồ đề

Giữa không gian trầm lắng

Lữ khách quên lối về.

 

Trang kinh đẹp lời thơ

Mơ màng cùng tiếng gió

Chỉ sợ bóng chiều mơ

Níu chân ta ở lại.

 

Đất trời quá bao la

Chỉ riêng mình cô độc

Có ai về cùng ta

Đường xa ngày đã tối.


*Nhớ những ngày ở Huế, tháng 6-2024

_______________________

*Thiền viện Bạch Mã: Ngôi thiền viên tọa lác trên núi Bạch Mã, khu vực hồ Chuồi, thuộc xã Lộc Hòa, huyện Phú Lộc Tỉnh Thừa Thiên Huế.

 

 

 

 

 

READ MORE - LÊN NÚI VIẾNG THIỀN VIỆN TRÚC LÂM BẠCH MÃ - Thơ Nguyễn An Bình

CHÙM ẢNH HOA BÈO - Chu Vương Miện

Bấm chuột vào ảnh để phóng to

Bấm chuột vào ảnh để phóng to



Bấm chuột vào ảnh để phóng to

Bấm chuột vào ảnh để phóng to

Bấm chuột vào ảnh để phóng to


 

READ MORE - CHÙM ẢNH HOA BÈO - Chu Vương Miện

Tuesday, December 9, 2025

VẪN CÒN – Thơ Lê Kim Thượng

  
   


Vẫn Còn
 
1.
Em qua, một sớm bình minh
Áo tà tha thướt, tươi xinh phiêu bồng
Nắng tô thêm chút má hồng
Có con chim hót chờ mong bên thềm
Nắng nghiêng soi gót chân mềm
Bước chân lối cỏ, hương đêm nồng nàn
Nón em nghiêng đổ nắng vàng
Lời em tha thiết, nhẹ nhàng, si mê
Tôi em nặng một lời thề
Xanh tươi lời hẹn, tình quê ngập tràn
Tình yêu như ánh trăng vàng
Sáng soi muôn lối, dịu dàng chênh chao
Vườn yêu đỏ sắc hoa đào
Hương bay ngan ngát, dạt dào ngất ngây
Bàn tay ve vuốt tóc mây
Bướm ong, ong bướm tràn đầy, chứa chan…
 
2.
Lửa tình mới thắp đã tàn
Lời yêu mới ngỏ đã tan mất rồi
Vì em… tình cũ qua rồi
Vì em… tình cũ xa xôi hiện về
Vẫn còn… nỗi nhớ đam mê
Vẫn còn… nỗi nhớ bộn bề sớm trưa
Tôi đem kỷ niệm ngày xưa
Chôn vào ký ức mấy mùa thương đau
Thơ tình em vội quên mau
Để tôi ôm một khối sầu tái tê
Rượu say, nửa tỉnh, nửa mê
Mình tôi ngồi với câu thề héo hon
Cuối ngày chiều tím hoàng hôn
Bỗng dưng nhớ lại nụ hôn một thời
Nhớ em bổi hổi, bồi hồi
Rưng rưng cái mất… chơi vơi cái còn…
        
Nha Trang, tháng 12. 2025
 Lê Kim Thượng             

READ MORE - VẪN CÒN – Thơ Lê Kim Thượng

BÊN DÒNG BẰNG GIANG - Thơ Nguyễn An Bình

 

Ảnh từ: cand.com.vn



NGUYỄN AN BÌNH

BÊN DÒNG BẰNG GIANG 


Bên đôi bờ cỏ xanh 

Nước Bằng Giang chảy xiết 

Em có thấy tình anh 

Trôi xuôi dòng mải miết. 


Chờ sương hứng chút nắng 

Sưởi ấm một ngày đông 

Tiếng chim gầy rất mỏng 

Bay dọc suốt triền sông. 


Cầu bắc qua sông nhớ 

Em thả tóc dịu dàng 

Qua cầu cây đứng gió 

Nên tình còn lang thang. 


Mây tràn qua đầu núi 

Phố ngủ vùi trong sương 

Có nghe tình vẫy gọi 

Sông chùng chình nhớ thương. 


Khẽ khàng thôi em nhé 

Chiếc lá vừa nghiêng chao 

Môi hồng người em gái 

Tình đi đâu về đâu?


 Cao Bằng, 8/11/2019

Nguyễn An Bình


READ MORE - BÊN DÒNG BẰNG GIANG - Thơ Nguyễn An Bình

CHUYỆN TÌNH MÙA GIÁNG SINH - Truyện ngắn Lan Anh


 
 

CHUYỆN TÌNH MÙA GIÁNG SINH

                                                 Lan Anh

 

    Tuấn lớn lên ở một vùng quê nghèo cách thành phố Biên Hòa hơn trăm cây số. Ngôi làng nhỏ nơi cậu sinh ra quanh năm phủ một màu bụi đỏ, con đường đất mỗi mùa mưa lại lầy lội đến mức nhiều khi phải đi chân trần cho dễ bước. Nhưng chính trong sự lam lũ ấy, Tuấn lại được nuôi dưỡng bằng những ước mơ vượt khỏi cánh đồng, khỏi triền đê, khỏi những trưa hè đầy tiếng ve ran.

Ngày nhận được giấy báo trúng tuyển đại học, Tuấn ôm chầm lấy mẹ mà khóc như một đứa trẻ. Trong nhà, chỉ có mình cậu được đặt chân đến giảng đường. Cha dặn đi dặn lại:

- Lên thành phố nhớ cố gắng học, nghen con. Nhà mình chỉ trông vào con thôi.

Tuấn mang theo chiếc ba lô bạc màu, vài bộ quần áo gấp vội và quyết tâm cháy bỏng trong lồng ngực. Thành phố với cậu vừa xa lạ vừa hào nhoáng, như một thế giới chỉ có trong lời kể của những người từng đi xa. Cậu không biết rằng chính nơi ấy, vào một mùa Giáng sinh, đời cậu sẽ có một mối tình đẹp đến nao lòng.

Những ngày đầu nhập học, Tuấn trọ trong một căn phòng nhỏ gần bệnh viện để tiện làm thêm. Buổi chiều phụ quán cơm trước cổng bệnh viện, tối lại dọn rửa.

Một chiều cuối tháng 11 se lạnh, Tuấn trông thấy một cô gái mảnh dẻ đang đẩy xe lăn cho một phụ nữ lớn tuổi dạo trong khuôn viên bệnh viện. Tóc cô buộc gọn, chiếc áo len màu kem ôm lấy thân hình thanh mảnh. Cô vừa đi vừa cười, nhưng đôi mắt vẫn phảng phất vẻ mệt mỏi. Cô gọi điện:

- Chị ơi, má em hôm nay khỏe hơn nhiều ạ.

Giọng Bắc nhẹ nhàng, ngọt như gió sớm. Tuấn mải nhìn đến quên cả chồng chén đang bê. Cô gái ấy đẹp một cách dịu dàng khiến cậu bối rối.

Tối hôm đó, khi mang phần cháo từ thiện vào bệnh viện, Tuấn gặp lại cô. Cô đang chăm sóc mẹ, giọng khe khẽ hát bài thánh ca Hang Bê-lem.

- Em… em cũng thích hát thánh ca hả?  Tuấn lúng túng hỏi.

Cô ngẩng lên, mắt tròn xoe mà hiền hòa:

- Dạ, em ca trong ca đoàn giáo xứ Hưng Lộc. Em tên Lệ.

- Còn anh… anh là Minh Tuấn… À, em cứ gọi anh là Tuấn.

Cả hai bật cười vì sự vụng về của cậu. Và họ quen nhau từ đó - một nét duyên mỏng manh giữa thành phố rộng lớn.

Tháng 12 ở Biên Hòa đẹp lạ lùng. Đèn trang trí phủ khắp các tuyến đường, các giáo xứ rộn ràng dựng hang đá, treo ngôi sao khổng lồ lên tháp chuông. Tối nào tập hát, Lệ cũng ghé nhà thờ Thánh Tâm; còn Tuấn, sau khi phụ quán xong, lại lặng lẽ đến ngồi sau cùng, tay vẫn còn mùi nước rửa chén nhưng lòng ấm lên lạ.

Đêm Giáng sinh, giáo xứ đông nghịt. Ánh sáng từ cây thông lớn hắt lên gương mặt Lệ khiến cô như một thiên thần nhỏ. Khi cô bước lên hát ca nhập lễ, Tuấn lặng người. Giọng hát trong veo như xua tan cả mùa đông.

Kết lễ, Lệ tiến tới bên cậu:

- Noel vui không anh?

Tuấn nhìn bàn tay cô, nhẹ run dưới ánh đèn. Cậu đánh bạo nắm lấy. Lệ giật mình nhưng không rút ra. Họ đứng đó, tay trong tay, giữa dòng người tấp nập, dưới tháp chuông ngân vang, khoảnh khắc đánh dấu sự bắt đầu của một mối tình e ấp.

Tuấn còn viết vội mấy dòng thơ tặng Lệ:

Noel năm này, anh nắm tay em bước vào làm lễ

Một mùa Giáng sinh trần thế

Có Chúa đến cùng

Anh rét lạnh run, nhưng nhận đôi tay em hơi ấm…

Sau Giáng sinh, họ càng thân thiết. Mẹ Lệ khỏe hơn, nhưng Lệ vẫn lên thành phố buôn bán nhỏ để lo thuốc men và sinh hoạt. Mỗi lần đứng bán bánh tráng hay trái cây trước cổng bệnh viện, Lệ luôn thấy Tuấn ghé mua dù cậu chẳng có bao nhiêu tiền.

- Bữa nay anh mua hai bịch nghen: một bịch ăn, một bịch ủng hộ… - Tuấn trêu.

Lệ bật cười:

- Ủng hộ mà mua thiếu hoài là chết em đó nha.

Nhưng lần nào cô cũng bán rẻ cho anh.

Một chiều, mẹ Lệ trở nặng phải nhập cấp cứu. Tuấn mượn bạn năm ngàn bạc, vội chạy lên bệnh viện. Cậu chăm bà chu đáo, từ dắt đi vệ sinh đến pha sữa. Bà thương cậu lắm, từng nói:

- Tôi thương bé Lệ nhất nhà. Nó nghỉ học sớm để lo gia đình. Nếu Chúa thương, cậu thương nó giùm tôi…

Khuya hôm ấy, mẹ Lệ ngủ, Tuấn và Lệ ra ghế đá đổi gió. Dưới ánh đèn mờ, họ trao nhau những nụ hôn say đắm đầu đời.

Đến 4 giờ sáng, Tuấn định về nhưng sờ túi không còn tiền lấy xe. Cậu quay lại ghế đá, loạng choạng tìm trong bóng tối, sờ vào cạnh đá sắc làm mi bật máu. Cậu hoang mang, nhưng rồi thấy tờ năm ngàn bạc gió cuốn vào gốc cây gần đó. Một kỷ niệm mà suốt đời cậu không quên.

Nhưng cả hai đều hiểu: Tuấn phải học, phải có tương lai. Còn Lệ mang gánh nặng gia đình. Tình yêu ấy đẹp, nhưng cũng nhiều nỗi lo.

Cuối năm ba, áp lực học hành và mưu sinh đè nặng. Lệ về Hưng Lộc buôn bán, chăm ba má. Họ không còn gặp nhau mỗi tuần. Lệ gửi Tuấn một lá thư dài:

“Anh ráng học. Anh người ngoại đạo nhưng hãy tin Chúa sẽ vun đắp tình mình. Em cầu nguyện mỗi buổi lễ đó.”

Tuấn đáp lại bằng những dòng chân thật. Nhưng rồi thư thưa dần. Cuộc sống cuốn họ vào những bộn bề.

Một lần Tuấn đạp xe xuống Hưng Lộc thăm, nhưng Lệ đi giao hàng. Đứng trước cổng nhà thờ, nhìn dây đèn Noel cũ kỹ còn sót lại, Tuấn thấy khoảng cách giữa hai đứa dài hơn quãng đường trăm cây số từ quê lên thành phố.

Rồi một ngày, cậu nghe tin Lệ lập gia đình. Tuấn sững sờ. Không giận, chỉ buồn, một nỗi buồn âm thầm, kéo dài nhiều ngày. Nhưng cậu hiểu: gia đình Lệ quá khó khăn, mẹ bệnh triền miên. Một người đàn ông tốt bụng giúp đỡ rồi họ đến với nhau như điều phải đến.

Khi ra trường, Tuấn xin được việc ở thành phố. Một lần anh tìm đến Hưng Lộc, chỉ đứng xa nhìn quầy rau của Lệ trong chợ. Nét đẹp mặn mà của người phụ nữ một con vẫn khiến lòng anh xao xuyến.

Chiều ấy, lấy hết can đảm, Tuấn ghé thăm gia đình. Lệ bồng đứa con nhỏ bước ra. Ánh mắt thoáng ngạc nhiên, rồi cô mỉm cười, nụ cười hiền hòa mà ngày xưa anh từng yêu đến nhói lòng.

- Anh Tuấn… lâu quá rồi ha?

- Ừ, anh ghé ngang chút. Ba má khỏe không em?

Lệ khẽ buồn:

- Ba mất sau lần anh gặp ở bệnh viện. Má cũng mất hai năm trước. Má nhắc anh nhiều lắm…

Tuấn vào thắp nhang, đặt hộp yến lên bàn thờ rồi trò chuyện vài câu xã giao. Cuối cùng, anh chào ra về. Anh biết mình không nên làm xáo trộn cuộc sống bình yên của cô.

Lệ gọi với theo:

- Tuấn… Noel này nhớ giữ ấm nghe anh!

Một câu nói giản dị mà đánh thức cả bầu trời kỷ niệm.

Nhiều năm sau, Tuấn thuyên chuyển công tác ra một tỉnh miền Trung. Cuộc sống đều đặn: đi làm, về phòng trọ, thi thoảng thăm cha mẹ ở quê. Anh không yêu ai sâu đậm như từng yêu Lệ.

Giáng sinh năm ấy, tiếng chuông nhà thờ nơi anh sống khiến anh lặng người, quá giống tiếng chuông giáo xứ Thánh Tâm xưa. Gió bấc thổi, đèn neon nhấp nháy, hương bánh nướng thoảng trong không khí… tất cả kéo Tuấn trở về ngày ấy. Hình ảnh Lệ trong tà áo trắng, giọng ca ngân, bàn tay ấm áp trong đêm Noel đầu tiên.

Anh mỉm cười, lòng nặng mà bình yên:

“Lệ à… chắc giờ em hạnh phúc. Cảm ơn em đã cho anh một mùa Noel đẹp nhất đời.”

Anh đứng trước sân nhà thờ rất lâu, như chỉ cần ở đây thôi cũng đủ gần với ký ức một thời sinh viên nghèo mà đầy ắp yêu thương.

Cuối lễ, cha xứ chúc bình an. Ánh sao trang trí lấp lánh trên đỉnh tháp chuông. Tuấn hít một hơi thật sâu. Cuộc đời không phải lúc nào cũng giữ nguyên những điều ta muốn. Có những người chỉ đến bên ta trong một mùa ngắn ngủi, nhưng để lại dấu ấn dài hơn cả đời. Lệ chính là người như thế.

Giáng sinh, mùa của hy vọng, của tha thứ, của ký ức được thắp sáng. Và ở đâu đó giữa tiếng thánh ca, Tuấn biết: mối tình đầu ấy vẫn sống, nhưng để cất giữ, không phải để níu kéo.

Đêm khuya. Thành phố chìm vào yên tĩnh. Trên đường về, Tuấn ngước nhìn bầu trời. Một vì sao rơi ngang.

Anh mỉm cười thì thầm:

- Chúc em an lành, Lệ à.

 

Rồi anh bước tiếp, nhẹ nhàng như thể con đường phía trước được soi sáng bởi ký ức của một mùa Giáng sinh thật đẹp, đã đi qua, nhưng chưa bao giờ tắt.

 

Ohio, Noel 2025.

From: thivanle1569@gmail.com

 

 

READ MORE - CHUYỆN TÌNH MÙA GIÁNG SINH - Truyện ngắn Lan Anh

NÓI CHO VỪA MÌNH ANH NGHE THÔI - Như Nguyệt

Nhà thơ Như Nguyệt


Nói Cho Vừa Mình Anh Nghe Thôi

NHƯ NGUYỆT


Nói cho vừa mình anh nghe thôi

Bé của anh, nói anh nghe nhé

Mỗi mình anh, riêng anh, bé nhe

Em đừng lo có ai nghe thấy

Tiếng yêu đương, tiếng nói tình si

Hai đứa mình yêu nhau sợ chi?

Anh yêu em tha thiết ra gì

Không một ai, không người thứ ba

Bí mật yêu, chẳng ngại ngùng gì…
*

Thủ thỉ, thầm thì, nói vừa nghe

Mạnh dạn lênhãy nói ra lời

Ghé tai anh, nói nhỏ anh nghe

Tim của anh đập thật mạnh nè..

*

 Nói với em, anh nói nhiều lần

“Anh yêu em”, không hề ngại ngần

Anh nói mãi, nói hoài, nói mãi

Nói với em, sẽ nói vạn lần...

*

Lời yêu dấu, mình anh nghe thôi

Được em yêu vui mừng quá đỗi

Chờ lâu rồi, giờ em mới nói

“Em yêu anh!”… quá ngất ngây rồi!

*

 Cảm ơn em, cảm tạ tình em

Lần đầu tiên được nghe em nói

Ba chữ thôi vui đủ một đời

Hạnh phúc nhiều, em hỡi em ơi!


February 9th, 2021

Như Nguyệt

nhunguyet9963@gmail.com

 

READ MORE - NÓI CHO VỪA MÌNH ANH NGHE THÔI - Như Nguyệt

Monday, December 8, 2025

DẠ KHÚC THÁNG TƯ - Nhạc: Mai Hoài Thu - Thơ: Trần Phú Đa (AI COVER)



Lyrics:
DẠ KHÚC THÁNG TƯ

Con sóng trùng khơi, mang em về với biển,
Muối mặn đời người, xa biệt cố hương ơi!
Trời tháng tư, quê nghèo bông cải trắng,
Ngắm con tàu, xa thẳm một lần đi...

Đêm chia tay, buồn gì mà không nói,
Cát ngậm sầu, lặng lẽ thức thâu đêm,
Trời đầy sao, ngập ngừng chân bước vội,
Núi mờ sương, đêm tối giữa vô cùng...

Mấy chục năm rồi, anh ngồi chờ bến đợi,
Đếm thời gian trôi, thương nhớ nghẹn lòng,
Đêm tháng tư, mờ xa mẹ ngóng,
Con chưa về, vườn cũ trông mong...

Quê hương ơi! Nước vẫn xanh dòng,
Đường phố lạ, hoa đơm màu hạnh phúc,
Câu hò khoan, khúc giao mùa chùng xuống,
Bên thềm xưa, điệu lý gọi em về...

Câu hò khoan khúc, giao mùa chùng xuống,
Bên thềm xưa, điệu lý gọi em về...
READ MORE - DẠ KHÚC THÁNG TƯ - Nhạc: Mai Hoài Thu - Thơ: Trần Phú Đa (AI COVER)