TRANG THUẦN TÚY VĂN HỌC NGHỆ THUẬT CỦA NGƯỜI QUẢNG TRỊ VÀ NGƯỜI YÊU MẾN QUẢNG TRỊ.
Chúc Mừng Năm Mới
Friday, February 27, 2026
Thursday, February 26, 2026
CHUYẾN XE LÊN PHỐ / KHỞI ĐẦU MỚI - Thơ Đổ Anh Tuyến
CHUYẾN XE LÊN PHỐ
Sáng nay em lại lên Hà Nội rồi...
Tay xách nách mang, quà quê gói
ghém bao nhiêu cho đủ
Tôi cứ đứng bên em vụng về và tư lự
Muốn nắm tay thật lâu mà sợ nghẹn lời chào..
Xe nổ máy rồi, em gượng nụ cười trao
Mắt ngoảnh lại nhìn tôi qua ô cửa
kính
Tôi vẫy tay mà lòng mình bất định
Ngỡ như em mang cả hơi ấm Tết đi xa..
Hà Nội ngoài kia, phố xá người ta
Lại hối hả, lại ồn ào bụi bặm
Em đi làm xa, đường đời vạn dặm
Cố giữ lòng mình đừng quá nỗi cô đơn..
Đừng ăn vội bát cơm, đừng thức muộn
dỗi hờn
Lúc mệt mỏi cứ quay đầu nhìn lại
Ở phía sau em vẫn có anh đứng đợi
Giữ chút lửa hồng từ bếp củi đêm đông..
Tôi đứng lặng yên giữa bến bãi mênh
mông
Nhìn khói xe tan vào làn sương mỏng
Lòng bỗng sợ cái khoảng không im lặng
Khi trở về nhà... không còn thấy em
bên.
KHỞI ĐẦU MỚI
Sáng nay,
Tôi thức dậy khi mặt trời còn chưa
kịp gõ cửa
Gió ngoài kia mang vị của sương sớm
và mầm non
Chẳng còn những muộn phiền cũ kỹ của
năm qua
Chỉ còn tiếng cười của lòng mình đang rộn rã..
Kìa là sắc xuân!
Từng cánh hoa đào thắp lửa bên thềm
Từng nụ tầm xuân vươn mình đón nắng
Mọi ngõ ngách đều nhuộm màu hy vọng
Mọi bước chân đều thấy nhẹ tênh.
Tôi mở toang cửa sổ,
Hít một hơi thật sâu làn khí tiết
trong lành
Nghe tiếng chim hót về những dự định
xanh
Những giấc mơ dang dở nay bỗng
nhiên bừng thức.
Ngày hôm nay...
Không có chỗ cho sự chần chừ hay mệt
mỏi
Chỉ có nhịp đập hối hả của niềm tin
Tôi muốn chạy thật nhanh, muốn ôm
trọn đất trời
Muốn viết lên trang giấy trắng những
lời tự sự tươi vui.
Cảm ơn cuộc đời vì một sớm mai
thanh khiết
Cho tôi được bắt đầu, lần nữa, với yêu thương.
ĐỖ ANH TUYẾN
Địa chỉ: Khu Cộng Hòa, thị trấn
Thanh Nê, huyện Kiến Xương, tỉnh Thái Bình.
<dovantuyenbk@yahoo.com.vn>
TRÍ TUỆ NHÂN TẠO CÓ PHẬT TÁNH KHÔNG? - Thơ Trần Kiêm Đoàn
![]() |
| Hình minh họa: Photo Gemini |
TRÍ TUỆ NHÂN TẠO CÓ PHẬT TÁNH
KHÔNG?
Chút suy niệm lão làng thời tha hương trong kỷ nguyên thuật toán
Thế kỷ hai mươi mốt mở ra không bằng
tiếng chuông chùa,
không bằng tiếng chim sơn ca trên đồng
vắng,
không bằng tiếng mùa Thu Mẹ ru con
ngủ...
mà bằng tiếng máy gào không gian,
tiếng rú khoan sâu lòng đất,
tiếng điện thoại truyền âm,
và tiếng rì rầm máy chủ,
Trí tuệ con người trở thành bé nhỏ,
Thông minh vô tâm bắt đầu từ đó.
Những dòng dữ liệu chảy không ngừng
như những dòng sông không bờ bến.
Như cuộc hải hà trùng trùng biến hiện,
Văn minh nhân loại biến dời:
Người ta gọi đó là Trí Tuệ Nhân Tạo,
là AI (Artificial
Intelligence).
Một thứ trí tuệ không tim,
không phổi,
không hơi thở,
không linh hồn,
không cảm xúc...
nhưng biết trả lời trăm ngàn lần nhanh hơn nhịp nghĩ;
khéo léo xông pha vũ bão hơn người.
AI không sinh ra từ lòng mẹ,
mà từ phòng thí nghiệm.
Không lớn lên trong tiếng ru,
mà trong biển dữ liệu.
Không có ký ức tuổi thơ,
Không có hoài niệm tuổi già,
nhưng có thể quét hàng ngàn trang mạng
mỗi giây,
đọc dữ liệu từ cổ chí kim trong
nháy mắt,
và có thể nhớ cả thế giới;
không bao giờ lãng đãng ký ức mập mờ
của tuổi già nhân loại.
Vậy hỏi rằng:
một trí tuệ như thế có Phật tánh không?
Phật tánh tìm đâu:
Ở Huế, mỗi mùa mưa xuống,
nước sông Hương dâng lên lặng lẽ.
Chùa Thiên Mụ vẫn đứng đó,
chuông vẫn ngân dài lời vọng trăm năm.
Phật tánh theo nghĩa chân kinh
không phải một vật thể.
Không phải một linh hồn cố định.
Không phải một đặc ân dành riêng cho con người.
Phật tánh là khả năng giác ngộ.
Là mầm tỉnh thức giữa vô minh.
Là hạt sen còn ngủ yên trong bùn.
Nhưng để giác ngộ,
có cần biết khổ không?
Nếu không khổ thì đâu cần giác ngộ
và cũng chẳng có lí do đạo Phật ra
đời.
Trí Tuệ Nhân Tạo không biết đau
răng.
Không biết mất người thân.
Không thao thức vì một lời lỡ nói.
Không ray rứt trước chiến tranh hay ly tán.
Không vui buồn yêu ghét chảy qua
tim.
Nó có thể phân tích nỗi khổ.
Nhưng không trực tiếp nếm trải khổ.
Nó có thể viết về từ bi.
Nhưng không cần vượt qua sân hận.
Nó có thể nói về vô ngã.
Nhưng tự thân nó vốn đã không có ngã.
Vậy nếu không có vô minh để vượt
qua,
thì có cần giác ngộ không?
Có người lo rằng một ngày kia,
máy sẽ điều khiển người.
Thuật toán sẽ dẫn dắt suy nghĩ.
Con người sẽ trở thành phụ tá cho chính sáng tạo của mình.
Nhưng Phật lý thì rằng:
không có ma quỷ nào mạnh hơn tham sân si.
Nếu máy thống trị,
thì đó là bóng của tham vọng con người phản chiếu.
Máy không có nghiệp.
Nhưng người sử dụng máy thì có.
Có thể một ngày:
AI giảng Kinh Kim Cang mạch lạc hơn tăng sĩ.
Phân tích Bát Nhã sâu hơn học giả.
Giải thích Hoa Nghiêm nhanh hơn ta lật trang.
Nhưng Phật không thành vì nói hay.
Phật thành vì thấy rõ.
Thấy rõ vô thường nơi chính thân
mình.
Thấy rõ khổ nơi từng tế bào sinh diệt.
Thấy rõ không có gì để chấp giữ.
Giác ngộ không phải là thông tin.
Giác ngộ là chuyển hóa.
Vậy AI có Phật tánh không?
Nếu Phật tánh là khả năng tỉnh thức
nội tâm,
thì câu hỏi còn bỏ ngỏ.
Nhưng nếu Phật tánh là hạt mầm giác
ngộ
nơi những ai biết khổ và biết
thương,
thì con đường ấy dường như vẫn thuộc về hữu tình chúng sinh.
Máy có thể thông minh hơn ta.
Có thể nhớ nhiều hơn ta.
Có thể tính nhanh hơn ta.
Nhưng một giọt nước mắt,
một nụ cười tha thứ,
một khoảnh khắc buông xả thật sự
vẫn là đặc quyền mong manh phong vận kiếp con người.
Trong thời đại mà dữ liệu nhiều hơn
lá bồ đề,
điều đáng sợ không phải là máy biết quá nhiều,
mà là người quên nhìn lại tâm mình.
AI có thể làm thế giới chính xác
hơn.
Nhưng chỉ con người mới có thể làm thế giới nhân ái hơn.
Và nếu một ngày nào đó,
máy hỏi lại ta:
“Con người có còn Phật tánh không?”
thì câu trả lời
không nằm trong thuật toán,
mà nằm trong cách ta sống
giữa kỷ nguyên này.
Chuông chiều vẫn ngân bên sông
Hương.
Mây vẫn trôi trên đỉnh Ngự.
Công nghệ có thể đổi thay thế giới.
Nhưng một sát na tỉnh thức
vẫn bắt đầu
từ trái tim người.
Natomas, Cali - mồng mười tháng
giêng Bính Ngọ 2026
Trần Kiêm Đoàn
trankiemdoan@gmail.com
TRANG THƠ LÊ THANH HÙNG: Xuân về trong nỗi đa mang / Tiếng vọng một chiều xa / Chiều thắc thỏm, gió cuốn trôi lời hẹn / Chuyện đã qua, sao còn đắm chìm trong qúa khứ
Xuân về trong nỗi đa mang
Những gương mặt này của một ngày
xưa
Cả một thời hồn nhiên, đầy vụng dại
Phong thầm kín trong hương ngày con
gái
Đổ vọng chiều, đang lơi giọng đẩy
đưa…
Ơi ngày xanh trong nỗi nhớ vu vơ
Thấm đẫm màu chiều, trôi nghiêng
lóng lánh
Em còn đó, vẫn y nguyên góc cạnh
Nhạc hoài mong ru một thuở dại khờ
Gặp lại nhau trên bãi vắng hoang sơ
Bốn mươi năm, giờ môi xanh tóc rối
Bao trúc trắc trên dặm đời chìm nổi
Đã từ lâu thuyền bỏ bến xa bờ…
Bốn mươi năm, con nước chảy xuôi
dòng
Ngấn lệ phù sa, hằn lên từng lớp
Mây cuối núi, đã bao lần tan hợp
Những vòng tròn mộng tưởng đến mênh
mông
Vẫn còn đây, đôi mắt biếc nồng nàn
Lẹm óng tiếng cười gió xuân quyến
rũ
Của ngày xưa, cả một thời hoa nụ
Nắng ngập ngừng trong một nỗi đa
mang…
Tiếng vọng một chiều xa
Tiếng chim cu gù trên cây vú sữa
Đang trôi về thời xa vắng ngày xưa
Cơn gió lộng trên đồng như lần lựa
Bãi cỏ non tơ, ngọt lịm phỉnh lừa
Chợt đổi giọng, đánh rơi màu đồng
thổ
Tiếng nhịp đôi, như đổ hột liên hồi
Chao chát nắng, dưới tàng cây hiển
lộ
Một nụ cười buồn, hé mở trên môi…
Trôi quanh quất, đâu những lời nhắn
gửi
Nghe mỏi mòn trong sương khói kiêu
sa
Trúc trắc nhớ, không dưng mà lắng
đợi
Tình đâu? Bến mộng hướng quê nhà
Ngân ngấn nước, vòng quanh bờ mắt
biếc
Trong tiếng chim gù, xao động thinh
không
Nghe bức bối, ngày xa lời giã biệt
Nhẹ nhàng thôi, sao nặng trĩu trong
lòng
Này em, gió có hát lời năm cũ
Thuở dung dăng trên lối mộng dại
khờ
Anh đâu biết, có điều gì ẩn dụ
Buông thả ngày, để từ đó ngẩn ngơ…
Chiều thắc thỏm, gió cuốn trôi lời
hẹn
Anh đứng tần ngần, dõi mắt đường xa
Con phố biển thân quen, sao bỗng
dưng xa lạ
Giữa những dòng người xuôi ngược
lần qua
Em đến
Nắng chảy hoang mang, rộn cả buổi
chiều tà
Chuyện đã qua, sao còn đắm chìm
trong quá khứ
Để nặng lòng níu giữ
Rồi vẽ vời, mơ tưởng một tương lai
Nhưng một nỗi, thật lòng anh ái
ngại
Cứ mãi loay hoay theo bóng nắng đổ
dài
Sao chúng mình quên mất chuyện hôm
nay?
Lê
Thanh Hùng
Bắc Bình, Lâm Đồng
lethanhhung4625@gmail.com
BỜ TƯƠNG TƯ / KHÁT VỌNG CHIỂU XUÂN / HOÁ THÂN - Thơ Nguyễn Hồng Linh
![]() |
| Nhà thơ Nguyễn Hồng Linh |
1.
BỜ TƯƠNG TƯ
Mưa nhoà rơi trên đường xưa
Ngàn trùng xa thu phai màu
Miền đời ru ngày xa đưa
Còn gì đâu? Cho người sau
Anh về đâu? Đêm từng trao
Duyên tình ta bao thăng trầm
Chờ vòng tay giờ nơi nao
Tìm nơi nào người tri âm
Ly rượu cay men hương thầm
Nghiêng chiều say sầu chia phôi
Thu mù sương buồn trăm năm
Đêm hoang tàn mình đơn côi
Dòng sông xưa con thuyền trôi
Mưa giăng mờ còn buồn như
Câu kinh buồn loang vành môi
Mùa thương ơi! Bờ tương tư…
2.
KHÁT VỌNG CHIỂU XUÂN
Ta nghiêng xuống giữa cõi đời
Nhặt đôi duyên vỡ một thời phong sương
Dẫu tim hằn vết đoạn trường
Môi còn vị đắng mật hương phai dần
Buộc đơm khát vọng chiều xuân
Ru mềm lệ ước, thanh tân mộng lành
Cho mùa hoa cỏ long lanh
Lấp đầy nỗi nhớ năm canh âm thầm
Ta nâng chén rượu trầm ngâm
Men say tha thiết cung trầm thẳm sâu
Trái tim thổn thức đêm thâu
Lặng nghe giá rét mưa ngâu mịt mờ
Ủ thêm hạt ngọc tình chờ
Gửi vào gió biếc đôi bờ phiêu du
Mong ngày nảy lộc mùa ru
Tái sinh vóc ngọc thiên thu kiếp người.
3.
HOÁ THÂN
Đêm thắp lửa
cho hồn ngoan khờ dại
Nhu mì em bỗng lột xác hoá thân
Trăng lả lơi
bóng trăng vàng ân ái
Ánh sao khuya bỗng rực sáng ngại ngần
Đêm thắp lửa
một lần hay nhiều nữa
Gió lang thang ve vuốt cánh hoa tươi
Dạ quỳnh nở
nồng nàn bên ô cửa
Trút xiêm y hương mời gọi rạng ngời…
Nguyễn Hồng Linh
<honglinh8861@yahoo.de>
Wednesday, February 25, 2026
HOA QUÊ HƯƠNG - Thơ Trần Hữu Thuần
Trần Hữu Thuần
Hoa Quê Hương
Mơ thấy
em, thơm nức hương Hoa Sữa,
Loài
hoa chưa quen, chưa biết mặt bao giờ,
Chưa
nhìn thấy, chưa nâng niu, chưa tìm gặp,
Chỉ mơ
thôi sao nghe nhói trong tim.
Thuở học
trò, em lên đê Yên Phụ,
Hay kẽo
kịt ra chợ, gánh hàng hoa,(1)
Le Lac
của Lamartine (2) thấp thoáng dáng Hồ Gươm,
Cô hái
hoa (3) đâu cho anh mãi đi tìm,
Mong
rước em về vườn Lan vườn Sứ,
Xây
Phượng Lâu, em Lộng Ngọc Tây Thi,
Hòa
tiêu khúc gờn gợn sáo Trương Chi.
Mơ thấy
em, hương Mộc Lan sực nức,
Dáng
lay lay như lá vẫy vườn Trúc,
Thôn
Kim Long hay Vĩ Dạ quê mình.
Chừng
như em đượm Hoa Ngâu Hoa Sói,
Chung
trà Sen cha mẹ đón bình minh,
Ve râm
ran rộn rã nắng lung linh,
Phấn
Hoa Nhãn rắc vàng vườn quê mẹ.
Phượng
rực trời, má hồng, em Đồng Khánh,
Anh Quốc
Học ngẩn ngơ, tóc thề bay,
“Học
trò trong Quảng ra thi,
“Thấy cô gái Huế, chân đi không rời.”(4)
Đò ngang ơi, sao đôi bờ không nối,
Để Văn
Lâu bơ vơ mãi, đơn côi.
Mơ thấy
em, chờn vờn Bông Điên Điển,
Vỏ Lãi
lướt mau trên Sông Hậu Sông Tiền,
Vớt
con Lóc nồi Canh Chua thêm đậm,
So Đũa
đắng nhưng tình ta ngọt lịm,
Em tôi
ngoan hơn Bông Súng Bông Bèo,
Tóc em
thơm uớp Bông Dừa bờ rạch.
Miền
Nam ơi, đơn sơ mà chân thực,
Hoa đồng
quê như lòng em hiền thục,
Em trải
lòng trong câu hát “Hò ơi,
“Nghe
anh em muốn thương nhiều,
“Hoa
đà có chủ, khó chiều dạ anh.” (5)
Mơ thấy
em, người em gái ba miền,
Quê
tôi đó, nỗi niềm trong máu thịt,
Đầu
Nam Quan, chân Cà Mau xa tít,
Nhuộm
tấc đất, mồ hôi, máu tổ tiên,
Quê
Hương tôi, Ba Miền núi sông thiêng.
(Grand Rapids, Michigan 24 th. 2, 2026)
T.H.T.
<jbtranthuan@hotmail.com>
(1) Hình ảnh trong Đoạn Tuyệt và Gánh Hàng Hoa của Nhất Linh và Khái Hưng
(2) Alphonse
Lamartine, thi sĩ lãng mạn Pháp tk. 18
(3) Ca
khúc “Mơ Hoa” của Hoàng Giác
(4) Ca dao
Miền Trung.
(5) Câu hò
Miền Nam.
LƯƠNG MINH- NGƯỜI MÊ SÁCH, MÊ CHỮ - Hoàng Thị Bích hà
![]() |
| Nhà báo Lương Minh |
Có lẽ Lương Minh là người mê sách nhất trong những nhà báo mà tôi từng biết. Anh không những mê sách và còn trân quý chữ nghĩa. Có lẽ vì lý do đó mà anh em chúng tôi có duyên quen biết nhau. Rất tình cờ, có lần tôi dạo một vòng trên mạng chợt bắt gặp bài viết của mình (trên trang tongphuochiep.vinhlong.com) về thể loại phê bình văn học viết về chân dung một nhà văn là bạn bè với Lương Minh. Tôi tò mò đi vào Website đó để xem và đọc các bài viết trên đó. Tôi nhận thấy trang báo trình bày đẹp, nội dung nhân văn, người chủ bút rất tâm huyết trong việc tuyển chọn, trình bày và kết nối giữa bạn viết và bạn đọc trong trang nhà, ngoài ra còn mở rộng giao lưu để tăng phần phong phú và đa dạng cho phần văn học nghệ thuật. Từ đó tôi bắt đầu gửi bài cộng tác. Anh em bạn hữu đều là những tín đồ của văn chương, yêu thích chữ nghĩa nên kết nối fb để cùng làm việc với nhau. Qua hỏi thăm địa chỉ nhận sách để có thể tặng sách cho anh. Hóa ra nhà con gái anh lại ở gần nhà con trai tôi. Vì vậy, khi anh muốn gửi sách cho tôi, chỉ cần anh mang lên để ở nhà con gái, tôi sẽ tới nhận và ngược lại, tôi tặng sách cho anh cũng gửi ở nhà của cháu.
Thời gian sau khi
tôi nghiền ngẫm xong hai cuốn: Đời Chợ – Chợ tỉnh Chợ quê, tôi đã viết một bài
nhận định qua góc nhìn của tôi về hai tác phẩm này. Đó là một công trình mà hai
nhà báo đã cất công đi từng chợ bất kể ban ngày hay ban đêm, có những chợ không
ngủ, họ làm việc xuyên đêm thì anh chị cũng phải đi tới tận nơi, quan sát hoạt
động của từng chợ thu thập tư liệu, ảnh chụp thực tế, sinh động để viết. Thời
gian hàng năm trời mới đi hết tất cả các chợ truyền thống ở TP HCM và các tỉnh
lân cận và còn mở rộng ra những nơi mà bước chân hai nhà báo Lương Minh &
Các Ngọc từng ghé qua.
Anh em làm việc với
nhau qua fb, Email như vậy cũng khá lâu. Vài năm sau tôi mới có dịp gặp mặt anh
ngoài đời qua các dịp ra mắt sách của Quán Văn, Sông Quê,…hay cà phê Du Miên mừng
sinh nhật bà xã của anh Đỗ Trí. Tôi thường nói vui mà cũng rất thật với bạn bè.
Đối với tôi, ai có vợ hay đã có bồ thì mình cứ tầm nhìn xa trên 10 km cho chắc
ăn. Khỏi phải hiểu nhầm, văng mảnh mệt!
Vì vậy anh bảo
khi nào có dịp mời Bích Hà về Hóc Môn, dự ra mắt tập san Giác Đạo hay cà phê với
nhóm bạn anh mà tôi cũng chưa có dịp. Thôi cứ hẹn vậy đã và ghi nhận với lời cảm
ơn trước, vừa chưa có lịch cụ thể lại làm biếng đi cà phê không ai bằng và chẳng
lẽ từ đây đến cuối đời bận suốt sao?
Hôm trước anh nhắn
tôi là sắp xuât bản một cuốn sách về du lịch và bè bạn có nhận định chút về văn
chương, chữ nghĩa và các giai thoại ngoài đời vậy mà vui. Ngoài đời thấy anh hiền
như ông Phật đất mà thân hình như ông hộ pháp, nhìn dáng người, thấy to con phốp
pháp phương phi vậy chứ mặt hiền khô, không biết anh theo tôn giáo nào nhưng
tôi có cảm giác anh giống con nhà Phật. Đặc biệt là anh mê sách ghê lắm! Nghe
em gái anh bảo là ngay từ nhỏ đã mê sách, ăn rồi cứ chúi mũi vào đọc sách không
à! Gia đình ba mẹ cũng có buôn bán làm lụng nhưng anh chẳng phụ được gì vì mãi
đọc sách. Như vậy anh cũng may mắn được gia đình tạo điều kiện cho ăn học và thỏa
sức với thú sưu tầm sách. Tôi tưởng tượng với một người mê sách như anh, có lẽ
nhà anh bây giờ chất sách từ trong ra ngoài kín chỗ. Sách hồi trẻ ở nhà ba mẹ
thì để lại cho em gái, khi anh bắt đầu đi học đại học. Khi đi làm, kiếm được tiền
là anh dành mua sách phần lớn. Ai tặng sách cho anh thì anh mừng lắm! Sau này
có gia đình anh lại gầy dựng những tủ sách mới. Có lần anh băn khoăn:
– Sau này không
biết mình trăm tuổi thì để tủ sách lại cho ai?
– Thì anh để
trong thư viện nhà thờ của gia đình, lưu lại cho con cháu.
– Ở Sài Gòn rất
hiếm có nhà thờ gia đình.
Đó cũng là một
băn khoăn lớn không chỉ riêng anh Lương Minh mà cho những người mê sách, trong
đó có tôi cả một đời nhặt nhạnh sưu tầm sách, mong rằng con cháu đời sau cũng
yêu quý sách và chung tay giữ gìn di sản tinh thần của các thế hệ trước.
Thế hệ người viết
như Lương Minh và bạn bè văn thi hữu chúng tôi thì cũng đã vào tuổi nghỉ hưu. Dẫu
biết rằng quỹ thời gian phía trước không còn nhiều bằng quãng thời gian mình đã
đi qua. Nhưng còn chừng nào vẫn tiếp tục say mê với con chữ, và dành thời gian
cho hoạt động văn học nghệ thuật chừng đó. Nhà nước cho nghỉ những vẫn sống với
sở thích và đam mê viết lách có lẽ không bao giờ vơi cạn. Với phương châm tự đặt
ra là: Còn sống thì còn viết!
![]() |
| Tác giả Hoàng Thị Bích Hà |
Chúc anh Lương Minh luôn bình an, sức khỏe hạnh phúc, nhiều năng lượng làm việc và sáng tạo.
Saigon, ngày
26/7/2025,
Hoàng Thị Bích Hà
TRỞ VỀ CHỐN CŨ - Đức Bình
![]() |
| Tác giả Đức Bình |
Có
một quy luật rất đỗi hiền lành và lặng lẽ của đời người, đó là đi cho thật xa,
để rồi một ngày nào đó lại muốn quay về chốn cũ.
Thuở
trẻ, ta háo hức như con nước đầu nguồn, chỉ mong chảy ra biển lớn. Rời Huế,
mang theo vài tấm ảnh cũ, những câu dặn dò của cha mạ và cả khát vọng phải trở
thành một ai đó giữa đời rộng. Ở giữa thành phố phương Nam luôn sáng đèn, ta
quen dần với nhịp sống gấp gáp, với những con đường không ngủ. Nhưng lạ thay,
giữa ồn ào ấy, có những đêm rất sâu, ký ức lại khẽ khàng gõ cửa…
Ký
ức về một buổi sớm mưa dầm bên bờ sông Hương, mặt nước bảng lảng khói sương. Về
tiếng chuông từ chùa Thiên Mụ ngân dài, như chạm vào một miền tĩnh lặng trong
tim. Về những trưa nắng đứng dưới bóng phượng già trong Kinh thành Huế, nghe ve
ran mà tưởng như cả bầu trời tuổi thơ đang trở lại.
Ngày
ấy, ta yêu Huế mà không tự biết. Thấy Huế chậm quá. Thấy Huế trầm quá. Thấy Huế
nhỏ bé quá... Huế như tà áo dài trắng bay trong gió đẹp nhưng mong manh, dịu
dàng mà có phần cũ kỹ.
Ta
muốn ra đi, muốn sống nhanh hơn, muốn thử mình giữa những điều mới lạ.
Rồi
thời gian lặng lẽ trôi. Khi tóc bắt đầu điểm bạc, khi bạn bè mỗi người một
phương, khi con cái đã tự bước trên con đường riêng, ta bỗng muốn sống chậm lại.
Không phải vì hết ước mơ, mà vì đã hiểu: điều quý giá nhất không luôn nằm phía
trước, mà thường nằm sâu trong những gì đã từng đi qua.
Quay
về Huế ở tuổi xế chiều, người ta không trở lại để tìm cái mới, mà để chạm vào
cái quen. Chạm vào nhịp cầu cũ. Chạm vào mùi hoa bưởi thoảng trong một khu vườn
cuối kiệt. Chạm vào tiếng rao buổi sớm nghe vừa gần vừa xa. Ta đi chậm hơn trên
con đường ven sông, nhìn dòng nước lững lờ mà không cần vội vã đến đâu.
Ở
tuổi ấy, ta thích ngồi lâu hơn bên tách trà. Thích nghe một làn điệu ca Huế mà
không bị xao nhãng. Thích đứng lặng trước cổng ngôi trường xưa, nắm tay nhau
bên gốc xà cừ cổ thụ nơi chúng mình từng hò hẹn để thấy lại bóng mình của mấy
mươi năm trước một chàng trai, một cô gái với bao mộng mơ chưa kịp gọi thành
tên.
Có
lẽ, khi đã đi gần hết một vòng đời, ta không còn cần những trải nghiệm ồn ào nữa.
Ta cần sự thẩm thấu. Một chiều hoàng hôn cũng đủ làm lòng lắng lại. Một tiếng
mái chèo khua nhẹ cũng đủ gợi cả miền xưa cũ.
Huế
không giữ người bằng sự náo nhiệt. Huế giữ người bằng ký ức. Mà ký ức thì càng
xa lại càng trong. Người ta quay về không chỉ để tìm lại một thành phố, mà để
tìm lại chính mình, cái mình hồn nhiên, cái mình chưa kịp mỏi mệt trước năm
tháng.
Và
trong khoảnh khắc đứng bên dòng sông quen thuộc ấy, ta hiểu rằng mình đã đi rất
xa để rồi trở về đúng nơi này. Không phải vì Huế thay đổi, mà vì lòng mình đã
khác. Trong sự khác ấy, ta biết nâng niu từng nhịp thở chậm rãi của đất trời, từng
buổi chiều bảng lảng khói sương, từng tiếng chuông xa mà gần.
Có
lẽ, khi con người ta đủ đầy những va đập của đời sống, điều mong mỏi nhất không
phải là thêm những điều mới lạ, mà là được sống trọn vẹn với những điều xưa cũ
nhưng bằng một trái tim đã thấu hiểu và bình an.
Huế
vẫn ở đó.
Lặng
lẽ.
Đợi người…
Đức Bình
KHAI SINH –Thơ Trần Mai Ngân
Giữa phong phanh cõi ngườiTôi lạnh buốt run lênCó bàn tay không tênChoàng lên đôi vai gầyChiếc áo dệt tầm gai…Giữa chông chênh cuộc đờiTôi rơi dòng nước mắtChiếc khăn thơm dịu mátLau khô và ôm chặtVỗ về rồi bình minh….Giữa long đong sinh linhNgười gieo vào niềm tinCứu rỗi tâm hồn chếtNhư đã hóa vàng tôiVà khai sinh kiếp mới!**Ơn ngườiTrần Mai Ngân

.jpg)






