Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Thursday, July 31, 2025

CÂU NHI VĂN VẬT NGÀN NĂM / DÒNG SÔNG QUÊ MẸ / NHỚ NHẠC SĨ TRẦN HOÀN - Chùm lục bát - Văn Đoàn (Nguyễn Văn Doà)

 

CÂU NHI VĂN VẬT NGÀN NĂM


Khoảng đầu thế kỳ mười lăm

Bùi Trành cùng bạn rời làng quê xa.

Hai mươi mốt vị bôn ba

Dừng chân đất tốt, an hòa dựng xây.

 

Mười hai họ lập từ đây,

Câu Lãm tên gọi đổi thay xóm làng.

Bùi, Huỳnh, Nguyễn, Phạm khai hoang,

Trần, Lê, Đào, Đỗ, Trương, Phan, Đặng, Đề...

 

Xây đường phá núi đắp đê

Ruộng sâu đồng cạn đi về có nhau.

Đồng lòng hợp lực trước sau

Một vùng trù phú mạnh giàu yêu thương.

 

Chín xóm sum họp ven đường,

Yên, Cang, Quý, Phó, Chùa, Đồng một bên.

Thượng Nguyên đồi núi êm đềm

Xóm Hòa nghĩa địa lại thêm Hạ Đồng.

 

Trải bao năm tháng bão giông,

Câu Nhi bền vững, vun trồng nghĩa nhân.

Truyền lưu văn hóa cổ tân

Đình, chùa, miếu vũ dần dần tôn trang.

 

Hiếu trung giữ trọn vẻ vang,

Khoa danh rạng rỡ bảng vàng khắc tên.

Danh nhân tài trí dựng nền,

Văn chương võ lược vững bền non sông.

 

Ngàn năm vang mãi tiếng lòng,

Câu Nhi văn vật, rạng hồng trời Nam!

 


DÒNG SÔNG QUÊ MẸ


Ô Lâu nước chảy hiền hòa

Nguồn Trầm, Thác Mã ngân nga núi rừng

Gặp nhau Mỹ Chánh hợp dòng

Trở về bến cũ tình không đợi chờ.

 

Sông trong vắt, nước lững lờ

Vân Trình xuôi chảy đến bờ biển xanh.

Phá Tam Giang gió mát lành

Mênh mang sóng nước trong xanh muôn đời.

 

Bên sông tích cũ còn nơi

Cây đa bến đợi một thời yêu thương.

Chàng trai khăn gói lên đường

Lời thề ước hẹn vẫn vương bóng người.

 

Hội Kỳ, Phước Tích đôi nơi

Làng xưa mái ngói một thời rêu phong.

Đôi bờ ruộng lúa mênh mông

Cá tôm đầy bến, hương đồng lan xa.

 

Ai về bến cũ ghé qua

Nghe câu chuyện cũ thiết tha nghĩa tình.

Ô Lâu nước chảy lặng thinh

Như câu hát vọng ân tình quê hương...

 


NHỚ NHẠC SĨ TRẦN HOÀN

 

Câu Nhi - Quảng Trị quê nhà

Có người nhạc sĩ tài hoa ân tình.

Thuở xưa áo trắng học sinh,

Mái trường Quốc Học dáng hình tài hoa.

 

Mười sáu tuổi mộng ngọc ngà,

Đã gieo câu hát đậm đà yêu thương.

“Sơn nữ ca” mãi vấn vương,

“Mùa xuân nho nhỏ” vấn vương lòng người...

 

Tình yêu chung thủy chẳng  rời,

Bên nhà, bên nước trọn đời sắc son.

Lời ca theo gió vẫn còn,

Làng quê thương nhớ chờ mong tháng ngày.

 

Ra đi vương vấn đong đầy

Ngàn bài nhạc nhẹ đắm say tuổi hồng.

Điệu hò câu hát mặn nồng

Ơn người nhạc sĩ mênh mông đất trời.

 

Quê hương lặng lẽ một thời,

Người đi xa khuất mà lời còn vang.

Tấm lòng xin khắc đá vàng,

Trần Hoàn – tên ấy rỡ ràng sử xanh!

                         Văn Đoàn

                    (Nguyễn Văn Doà)

READ MORE - CÂU NHI VĂN VẬT NGÀN NĂM / DÒNG SÔNG QUÊ MẸ / NHỚ NHẠC SĨ TRẦN HOÀN - Chùm lục bát - Văn Đoàn (Nguyễn Văn Doà)

HƯƠNG DỪA - Truyện ngắn – Nguyễn Đại Duẫn



Nguyễn Đại Duẫn

Truyện ngắn

Hương dừa 

 

Buổi lễ Kỷ niệm 50 năm Ngày giải phóng tỉnh Bình Định kết thúc, tôi được gặp lại những người đồng đội sau bao nhiêu năm xa cách. Y Muôn nhìn tôi với vẻ trách móc: 

- Cậu Chiến là tệ lắm nhé. Lặn đi đâu biền biệt mấy chục năm mà không một lần quay lại!. Tôi hơi cúi thấp đầu như nhận lỗi với chị: 

- Dạ chuyện dài lắm chị ạ! Rồi em sẽ kể chị nghe.

Tôi và Đại tá Nguyễn Hoàng được vợ chồng Y Muôn mời về nhà chơi. Chiếc xe phóng êm trên con đường về Tam Quan nơi chỗ vợ chồng Y Muôn đang sinh sống. Tiếng xe chạy, tiếng còi xin đường ồn ả trên phố. Gần hai tiếng sau, xe đỗ xịch trước ngôi nhà hai tầng khang trang nấp dưới rặng dừa cổ thụ. Những tàu dừa đung đưa trong ngọn gió biển lao xao. Trước sân, hai chậu hoa giấy được chủ nhân tạo dáng thế thác đổ rất đẹp đang nở bung những nụ hoa mỏng manh, màu hồng tím. Trên những thân dừa là những giò lan hồ điệp, đai châu đang khoe sắc. Chị Y Muôn đon đả mời chúng tôi thưởng thức nước dừa và những sản phẩm làm ra từ dừa do nhà máy của gia đình chị sản xuất. 

Trời về chiều rừng dừa xào xạc hòa trong tiếng sóng biển rì rào. Tôi tha thẩn một mình dạo quanh khu rừng dừa để mong sao tìm về một vài kỷ niệm thân quen. Ngọn gió hây hẩy như đưa tôi về với khung cảnh yên bình, trong lành, xua tan phiền muộn sau những áp lực cuộc sống. Cứ ngỡ mình như đang quay về với thời niên thiếu. Quê tôi ở Hoài Phú, cách Tam Quan vài con kênh. Má tôi là tổ trưởng du kích xã, hy sinh trong trận đánh tháng 3 năm 1966 tại Tam Quan. Cha tôi, một cán bộ kháng chiến hoạt động bí mật bị lộ nên được cấp trên cho đi tập kết. Tháng 9 năm 1966, khi tôi vừa 10 tuổi tôi cũng được theo cha. Ra miền Bắc, tôi được học hành chu đáo tại Trường Thiếu sinh Quân ở Việt Trì, Hà Nội. Sau chiến dịch Mậu Thân 1968, cha tôi được điều động trở lại miền Nam quê nhà để gây dựng phong trào. Năm 1974, được tin cha hy sinh, tôi buồn lắm, khi đó tôi đang học dở lớp 10. Nhiều đêm không ngủ, tôi nhớ cha, nhớ má, nhớ rừng dừa. Và rồi tôi làm đơn tình nguyện nhập ngũ lên đường đánh giặc. Không biết cơ duyên nào tôi được biên chế về Sư đoàn 3 và tham gia chiến đấu tại quê nhà.  

Tối đến, Đại tá Nguyễn Hoàng đang cùng anh Thân bên ấm trà “ôn cố tri tân”, vui vẻ hàn huyên. Tôi cùng chị Y Muôn xin phép đi dạo quanh rừng dừa. Đi đến bên một bờ kênh, có chiếc cầu bắc ngang, Y Muôn nhẹ nhàng nắm tay tôi hỏi nhỏ:

- Cậu Chiến còn nhớ chỗ này nữa không?. Tôi dán mắt nhìn, qua ánh trăng rơi trên những tàu dừa xuống, chiếc cầu bắc ngang là một thân dừa khô, có tay vịn lắt lẻo để nắm tay đi qua kênh. Tôi chưa kịp nói thì Y Muôn đã ngắt luồng suy nghĩ của tôi: 

- Đây là nơi ngày xưa tôi đã gặp cậu và “ông xã” nhà tôi nằm ngất lịm sau cuộc chiến đấu tại đồn Tam Quan đó! Tôi nhìn chị một hồi rồi nói: 

- Mọi thứ đổi thay nhiều quá! Rừng dừa này ngày trước xơ xác đạn bom, cằn cỗi đâu tốt tươi, quả đầy buồng như bây giờ. 

Đi một đoạn chị kéo tay tôi ngồi xuống mô đất trải một vạt cỏ mềm. Hai chúng tôi nhìn ánh trăng như chiếc đĩa khổng lồ treo lơ lửng trên đọt dừa. Tôi nhìn Y Muôn, rồi nhìn ra hướng biển nơi có ngọn gió nồm mát rượi đang ùa vào mơn man trên khuôn mặt xương xương của tôi, lất phất trên mái tóc của chị. Hương dầu dừa trên mái tóc Y Muôn phảng phất như kéo tôi về những ký ức ngày nào.

 

 ***

Cuộc chiến đấu kéo dài từ sáng đến xế chiều vẫn chưa kết thúc, đó là ngày 28 tháng 3 năm 1975. Những tràng đại liên, những loạt đạn tiểu liên trong đồn địch bắn ra loạn xạ. Tiếng AK của quân ta cũng điểm xạ nghe đanh gọn. Lợi dụng tuyến giao thông hào của địch, bộ đội ta đang cố thủ chờ thời cơ để tấn công. Thỉnh thoảng vài chục mét, hào được khoét sâu vào bên hông để ẩn núp, tránh đạn cối hay pháo địch. Đại đội trưởng Nguyễn Hoàng trực tiếp chỉ huy trận đánh đang ở hướng phía Tây, nơi đồn địch đang khạc từng tràng đạn lửa hòng ngăn đường tiến quân ta. Đạn bay vèo vèo, bụi đất mù mịt. Đại đội trưởng Nguyễn Hoàng ra lệnh cho tôi kết bộc phá thành khối tiến lên phá hàng rào dây thép gai để mở đường tiến cho quân ta. Phía cánh trái, Trung đội 1 đang yểm trợ bằng hỏa lực súng cối nhằm thu hút hướng bắn của địch. Bọn địch trong đồn không dám liều mạng xông ra nhưng chúng bắn trả rất rát, tưởng chừng như có bao nhiêu đạn chúng đều vãi hết về phía chúng tôi. Trời về chiều, cái nắng cuối tháng Ba còn hầm hập. Mồ hôi, bụi khói lem luốc trên khuôn mặt mọi người. Bụng đói, người thấm mệt, còn ít nước sót lại trong bi đông tôi dốc hết cho đỡ khô họng. Tôi bò men theo con kênh có rặng dừa che khuất tầm nhìn của bọn địch, khi tiếp được bên hàng rào kẽm gai, tôi ốp khối bộc phá vào và lui ra xa châm ngòi nổ. Một cột lửa bùng lên, lớp kẽm gai bay xa vài mét, cánh cửa tập hậu đã được mở rộng. Anh em đơn vị nghe tiếng hô xung phong của đại đội trưởng cùng hưởng ứng thét to và ào lên. Tôi vừa quay lưng bò vòng trở lại để lấy thêm đạn thì thấy một tên lính ngụy áo quần rằn ri đang lom khom trong chiến hào cách tôi khoảng chừng mười mét. Tôi nằm im chờ đợi. Khi tên này đến gần khoảng độ bốn mét tôi vùng dậy bật lưỡi lê xông thẳng vào người hắn. 

Bỗng một loạt pháo 105 ly tới tấp dội xuống. Người tôi vùi trong lớp đát cát, tai ong ong trong tiếng thét xung phong của đồng đội và rồi ngất đi. 

Tôi mơ màng và tỉnh dậy khoảng độ ba giờ sáng, ngơ ngác không biết mình mơ hay thật, tại sao lại nằm ở đây? Tôi nghe tiếng người đàn ông nói: 

- Chú bộ đội tỉnh rồi con ơi!. Tôi từ từ ngồi dậy và xin ngụm nước. Uống xong, tôi nhìn người đàn ông dò hỏi: 

- Đây là đâu vậy bác? Người đàn ông nhìn tôi nói: 

- Đây là nhà của tôi, cách chỗ các chú đánh đồn Tam Quan khoảng hơn cây số. Nói rồi ông bảo cô con gái lấy bát cháo cho tôi ăn, rồi ông cho biết: 

- Khi bộ đội phối hợp nhịp nhàng với các mũi tấn công từ bên ngoài vào, quân và dân Tam Quan đã nổi dậy hỗ trợ các lực lượng vũ trang đánh chiếm nhiều mục tiêu và các cơ quan quan trọng, làm tan rã toàn bộ quân địch. Sau khi giải quyết xong công việc, bàn giao lại cho địa phương, đoàn quân đã tiến về thị xã Quy Nhơn.

 Ăn xong bát cháo tôi đã tỉnh táo, người đã đỡ mệt. Tôi thao thức không tài nào chợp mắt, cứ hình dung lại những sự việc đã xảy ra. Không biết giờ đơn vị đang ở đâu, tìm đơn vị nơi nào? Tâm trạng tôi phấn chấn với niềm vui chiến thắng của đơn vị, lòng tôi cứ cồn cào mong trời mau sáng. 

Trời vừa tang tảng, sức khỏe tôi có phần đã ổn, định bụng sẽ trốn gia đình đi tìm đơn vị nhưng cô con gái chủ nhà tinh ý nhìn tôi: 

- Bộ dạng này anh định đi đâu? Anh xem lại mình coi!. Trên người tôi bộ quần áo bà ba nâu đang mặc là của của ông chủ nhà, đôi dép đã tuột hết quai hậu. Tôi vươn vai đứng dậy, bỗng nghe tiếng rên ở phía giường nhà sau. Tôi hỏi cô gái: 

- Này cô! Sau nhà mình có ai rên rỉ vậy?. 

Ông chủ nhà dậy pha ấm trà mời tôi uống mừng chiến thắng. Ông cho tôi biết, khi ông theo đội du kích dẫn dường cho bộ đội tiến về thị xã Quy Nhơn thì thấy tình cảnh một tên lính ngụy, áo rằn ri bị thương ở chân chảy máu, nằm đè người lên anh bộ đội giải phóng đang bất tỉnh, máu ri rỉ lỗ tai. Ông gọi thêm mấy du kích cùng con gái đưa hai người về nhà, lúc đó khoảng nửa đêm. Ông đắp thuốc và băng bó cho tên lính ngụy, lau chùi sạch sẽ và thay áo quần cho tôi. Rồi ông bảo tôi:          

-Tình hình bên ngoài đang lộn xộn không biết đâu mà lần. Hai người chỉ bị ngất do sức ép của đạn pháo. Vết thương không nghiêm trọng lắm. Đợi khi nào khỏe lại rồi tìm cách giải quyết.

Qua tìm hiểu tôi biết ông chủ nhà có tên là A Đăm còn cô gái là Y Muôn. Một ngày qua đi, tôi được bố con Y Muôn chăm sóc chu đáo nên sức khỏe đã có phần tốt hơn. Tên lính ngụy cũng đã tỉnh. Tôi vào chỗ nằm của cậu ta cất tiếng: 

- Sao! Đã đỡ hơn chưa?. Tên lính ngụy nhìn tôi mặt nhợt nhạt, sợ sệt: 

- Dạ, cảm ơn anh, em đã đỡ nhiều rồi. Tôi động viên cậu ta :

- Không có gì phải sợ. Chúng ta đều cùng là người Việt Nam, nhưng do hậu quả chiến tranh gây ra, nên trở thành hai người trên hai chiến tuyến, là kẻ thù của nhau. Giờ quê hương đã giải phóng rồi, chế độ ngụy quyền đang sụp đổ, dân tộc lại hòa hợp, trở thành người một nhà thôi. Tên lính ngụy nghe tôi giảng giải miệng lắp bắp dạ liên hồi. Tôi hỏi: 

- Vậy cậu tên gì, quê ở đâu?.

- Dạ em sinh năm con khỉ nên mẹ đặt tên em là Thân, em ở Phù Cát. Em mới vô lính một năm nay. Anh tha cho, em mới tham gia trận đầu. 

- Tôi tên Chiến, cũng tuổi Thân. Chúng mình cứ xưng hô cậu tớ cho thoải mái nhé”.

Y Muôn đi công tác về gấp áo quần, xâu lại dép cho tôi. Rồi cô thông báo cho tôi biết ngày 31 tháng 3 năm 1975, quân và dân ta đã làm chủ thế trận tại Hoài Nhơn. Những tin vui thắng trận cứ dồn dập làm cho tôi trào dâng một cảm xúc vui mừng khó tả. Và Y Muôn còn cho biết cô đã bắt được liên lạc với đơn vị tôi, ngày mai sẽ tìm cách đưa tôi đi.

Đêm, trăng thượng tuần nấp sau gốc dừa. Những tàu dừa lòa xòa đung đưa làm ánh trăng vỡ vụn nhưng cũng đủ sáng trên con đường. Tôi cùng Y Muôn dắt nhau ra chỗ gò đất mà tôi đã bị thương như để ghi nhớ một kỷ niệm. Ngày mai tôi sẽ xa Y Muôn, xa mảnh đất nơi đã cứu sống tôi, lòng tôi thấy bồi hồi, luyến nhớ. Mới chỉ ba ngày thôi mà tôi thấy như thân thiết với Y Muôn từ lâu. Ngồi bên Y Muôn, mùi dầu dừa phảng phất trên mái tóc làm cho tôi có cảm giác lâng lâng. Mùi thịt da con gái cứ xâm lấn vào tim tôi. Thỉnh thoảng ngọn gió biển nhè nhẹ thoảng qua vất những sợị tóc mơn trớn sang má tôi. Nhìn Y Muôn tôi hỏi nhỏ: 

- Y Muôn là người Bana à?. 

- Dạ! Em là người Bana. Năm 1965, mẹ em mất, cha đưa em về lập nghiệp ở đây. Cha em về làm nghề trồng dừa thuê. Thỉnh thoảng ông vào rừng hái lá thuốc về chữa bệnh cho mọi người. Nghề thuốc là nghề gia truyền của nhà em đó. Y Muôn nhìn tôi xem có phản ứng gì không. Tôi không nói gì chỉ gật đầu. Y Muôn bứt một lá cỏ, tay cô vụng về ngắt ra từng khúc ngắn rồi nói tiếp: 

- Lớn lên em tham gia vào đội du kích địa phương, làm giao liên đưa các đoàn bộ đội bí mật về đánh địch. Em cũng tham gia nhiều trận đánh rồi nhé. Tôi nhìn Y Muôn với tấm lòng cảm phục, rồi lái sang chuyện khác: 

- Vậy Y Muôn đã có anh nào dạm ngõ trầu cau chưa? Có thích lấy chồng bộ đội tôi làm mối cho. Y Muôn nhìn tôi bẽn lẽn: 

- Em mới 21 tuổi, đang còn trẻ con chứ đã nghĩ chuyện yêu đương gì đâu. Mà em không dám ưng các anh bộ đội đâu! Biết bộ đội có ưng người dân tộc như em không?. 

- Vậy là Y Muôn hơn tôi hai tuổi. Nhưng thấy Y Muôn xinh đẹp, trẻ trung nên tôi cứ tưởng Y Muôn nhỏ tuổi hơn tôi. Ánh mắt tôi đang nhìn về xa xăm, Y Muôn tưởng tôi giận nên nhỏ nhẹ:

- Sợ cái bụng bộ đội nói vui thôi. Nhưng Bana với Kinh cũng là người Việt Nam cả phải không cậu!

Y Muôn đổi cách xưng hô một cách mau lẹ. Hai chúng tôi lặng lẽ nhìn nhau không nói gì. Không gian về khuya càng yên ắng, tiếng súng đã im bặt mấy ngày nay. Thỉnh thoảng đâu đó nghe tiếng đùng của đạn pháo đơn điệu. Tôi nhìn Y Muôn, khuôn mặt thanh tú, đôi mắt bồ câu tinh nghịch. Mấy ngày được Y Muôn chăm sóc như người chị, người mẹ tôi thấy mình đã khỏe thêm, lòng thầm cảm ơn bố A Đăm và Y Muôn nhiều lắm. Vậy là ngày mai phải xa Y Muôn, tôi muốn nói một điều gì đó mà sao khó quá. Hít một hơi thật sâu, lấy lại bình tĩnh tôi nhìn vào mắt Y Muôn: 

- Nếu Y Muôn yêu bộ đội thì hãy chờ… chờ đợi Chiến nhé. Hẹn ngày thống nhất Chiến sẽ tìm về với Y Muôn. Nói rồi tôi bạo dạn hôn lên tóc, lên má Y Muôn. Dưới ánh trăng mờ ảo tôi thấy mặt Y Muôn đỏ lựng lên.

***

         Ngọn gió ùa qua xua đi mấy con muỗi đang vo ve như đưa tôi về thực tại. Y Muôn nhìn tôi, phá vỡ sự im lặng cất tiếng: 

            - Vậy sau giải phóng đến giờ cậu đi đâu bặt tin, bắt Y Muôn chờ đợi đến bạc cả tóc. Nắm bàn tay xương xương của Y Muôn đang nóng ấm, tôi kể cho Y Muôn nghe những năm tháng cuộc đời lận đận của mình: 

- Hết chiến tranh, cấp trên cho Chiến đi học sĩ quan ngoài Hà Nội. Học xong lại lên biên giới phía Bắc đánh quân bành trướng ở Lạng Sơn. Trong một trận chiến đấu ác liệt, Chiến bị thương nặng, rồi lạc đơn vị được một gia đình người dân tộc Dao cứu sống, Chiến mất liên lạc với đơn vị và rồi… ở lại thành con rể của bản làng. Vợ Chiến sinh được đứa con trai đặt tên là Thắng. Cuộc sống sau chiến tranh cực khổ, thiếu thốn. Vợ đi cuốc nương bị trúng mìn và mất. Chiến một mình nuôi con vất vả trăm đường. Ai cũng bảo đi thêm bước nữa nhưng lòng Chiến đã băng lạnh. Mấy lần khoác ba lô định đi tìm Y Muôn nhưng cảm thấy xấu hổ vì Chiến thấy có lỗi với lời hẹn năm xưa nên đành nuốt nỗi buồn vào trong lòng. Thằng Thắng nay đã học xong Đại học Kinh tế và đang làm luận văn thạc sĩ. Mới gần đây nó kết nối được với thủ trưởng Hoàng qua trang mạng xã hội, nhờ Đại tá Nguyễn Hoàng mới có cuộc hội ngộ này đây. Mà thôi chuyện xưa như cổ tích rồi được gặp lại người thân là Chiến mừng lắm. Mà này! Chuyện Thân là chồng của Y Muôn là sao?. Buông tay tôi Y Muôn kể chuyện về mình: 

- Sau ngày giải phóng Y Muôn được phân công làm công tác Đoàn, rồi phụ nữ xã. Nhưng một số người xấu làm đơn tố giác gia đình Y Muôn đã cứu và nuôi tên lính ngụy nên cấp trên cho Y Muôn nghỉ công tác. Lúc bấy giờ Y Muôn buồn lắm, ngày đêm cứ mong tin tức của Chiến, chờ năm này qua năm khác vẫn biệt tin. Nỗi chờ mong yêu thương đã giấu kín trong lòng, còn một nỗi chờ khác là Chiến về để minh oan cho Y Muôn! Oan ức, chịu tiếng xấu, Y Muôn ngày đêm buồn bã, nhiều lúc nghĩ quẩn… Tuổi xuân dần qua đi, những sợi tóc mượt mà hương dầu dừa bắt đầu xơ cứng. Ông Thân, sau khi đi học tập cải tạo về ông ấy đi làm phụ hồ, bốc vác ở bến cá, bọn đầu gấu vì giành giật địa bàn làm ăn đã đánh cho gãy chân. Sau khi chữa lành bệnh lần mò tìm về với Y Muôn. Hai người thông cảm hoàn cảnh của nhau và như có sự định mệnh, ông Thân và Y Muôn nên duyên vợ chồng. Còn cha, vì buồn bực chuyện con cái không được như người ta nên sinh ra uống rượu, ông mất sau một lần tai biến nặng. Tưởng chừng như núi sập đè nặng lên cuộc đời Y Muôn. May sao gặp Đại tá Hoàng, Y Muôn cũng được minh oan mọi việc. Cấp trên muốn đưa Y Muôn trở lại công tác nhưng Y Muôn không nhận lời, đầu cũng đã hai thứ tóc rồi.  Vợ chồng Y Muôn hùn vốn, vay mượn lối xóm mua mảnh đất này trồng rừng dừa. Ngày tháng cứ lầm lũi bên rừng dừa đợi ngày thu hoạch. Được mùa, dừa bán không xuể lại hì hục, thuê nhân công, đầu tư vốn xây dựng nhà máy chế biến nước dừa đóng chai, làm bánh kẹo dừa đặc sản, xơ dừa thì làm chổi, thân dừa thì làm đũa… Thương hiệu có tiếng trên mảnh đất Tam Quan này nên khách hàng đặt mua nhiều lắm. Khổ nỗi, Y Muôn bị nhiễm chất độc da cam, không sinh được cho ông Thân đứa con. Nhiều lần động viên ông Thân kiếm bên ngoài để có người nối dõi nhưng ông ấy bảo, mình có hàng trăm đứa con là con em cựu binh, thương, bệnh binh làm công nhân đó thôi. Nghe ổng nói vậy Y Muôn cũng yên tâm. Tiền thu nhập một phần tích cóp cho tuổi già, một phần Y Muôn làm từ thiện cho những người có hoàn cảnh đặc biệt khó khăn.

Tôi lại nắm tay Y Muôn một lần nữa và cất tiếng: 

- Chiến có lỗi với Y Muôn nhiều lắm. Cho Chiến xin lỗi nhé!. Tay Y Muôn để yên trong tay tôi, giọng nói nhẹ nhàng trên khuôn mặt rắn rỏi, cất tiếng: 

- Không ai có lỗi đâu cậu. Chỉ vì chiến tranh, nó đã cướp đi bao cuộc sống, bao mơ ước của con người. Mà thôi! Chuyện đã qua rồi…!

 

***

Sáng nay vợ chồng Y Muôn dẫn tôi và Đại tá Nguyễn Hoàng lên thăm khu xưởng chế biến dừa. Khu nhà xưởng thoáng đãng, nấp bóng dưới rừng dừa mát mẻ. Bước vào nhà xưởng mùi dừa thơm dịu ngọt hòa quyện hương biển làm cho không khí trở nên thanh thoát, một khung cảnh thanh bình đến lạ. Y Muôn bóc một gói kẹo dừa mời chúng tôi, rồi nhìn Đại tá Hoàng nói như để cho tôi cùng nghe: 

- Công nhân ở đây đa số là con em cựu chiến binh, con em thương, bệnh binh đó anh. Em cũng muốn giúp đỡ họ, san sẻ một phần trong cuộc sống. Tôi cầm chiếc kẹo dừa trên tay, mùi hương dừa cứ dâng lên đầy lồng ngực.

Bốn bàn tay nắm chặt lưu luyến tạm biệt. Thân âu yếm nhìn vợ rồi nói với tôi: 

- Anh Chiến! Đợt này về anh cho thằng Thắng vào đây giúp cho vợ chồng tôi quản lý nhà xưởng nhé!.

Hương dừa cứ quấn theo chúng tôi dâng tràn cả lên xe. Mùi hương chứa chan kỷ niệm cứ lâng lâng, dịu ngọt.

 

NGUYỄN ĐẠI DUẪN

Hội viên Hội VHNT Quảng Trị

Số nhà 51, đường Nguyễn Hữu Cảnh, thôn Hùng Phú, xã Quảng Ninh, tỉnh Quảng Trị.

   

 

READ MORE - HƯƠNG DỪA - Truyện ngắn – Nguyễn Đại Duẫn

CÁNH HỒNG VIỄN XỨ - Truyện ngắn - Lê Thi


 

Lê Thi

CÁNH HỒNG VIỄN XỨ 


Tình cờ trong một chuyến du lịch đến bãi biển Rocky Point Beach and Park, tiểu bang Mary Land mùa hè 2023 tôi gặp H.

Khi bạn đến đây như lạc vào một đảo hoang chỉ có một tộc trưởng và toàn tiên nữ sau đợt thi hoa hậu  ảnh, hoa hậu đại sứ, hoa hậu sinh viên, hoa hậu quý bà đã hội tụ về đây.

Bãi biển nên thơ xinh đẹp này như thiên nhiên ban tặng cho những mĩ nhân vậy. Đủ các kiểu áo tắm từ hai, ba, năm và nhiều mảnh, màu da sắc tộc, ngôn ngữ khác nhau. 

Tôi bị cuốn hút bởi một đàn Hải Âu sà xuống ăn những miếng bánh mì trên tay khách. May mắn tôi gặp H. Giữa một thảo nguyên bông hồng nhưng tôi thấy H vẫn đẹp nhất, hay tôi bị nét đẹp Á Đông cuốn hút, những đường cong gợi cảm và chiếc răng khểnh tô điểm thêm cho nụ cười thân thiện. Thêm vào trên đôi má trắng ửng hồng một lúm đồng đô la xinh xắn.

Chú Hải Âu vừa bay tới đậu trên tay tôi gắp nhanh miếng bánh mì rồi bay đậu trên bờ vai gầy thon, trắng ngần của H.

Phải chăng chú chim linh cảm được điều gì đó và sẵn sàng làm tình nguyện viên kết sợi tơ lòng cho tôi và em?

Với sở trường can đảm khi gặp người đẹp, tôi  nhất  định phải chớp lấy cơ hội ngàn vàng này để làm quen, và kiểm chứng có phải em là người Á châu không. Tôi bẻ miếng bánh mì đi thẳng về cô gái, ánh mắt chăm chú con chim, tỏ vẻ không bị hớp hồn bởi cơ thể ngọc ngà của em trong bộ đồ tắm.

“Oh, xin lỗi, em đi đến từ đâu?”

Em trả lời “Em đến từ Việt Nam"

“Em đoán anh là người Trung Quốc." Chắc tôi di truyền cặp mắt của ông nội, nên qua xứ này rất nhiều người nói tôi là người Hàn hay là Trung Quốc vậy.

“Hân hạnh được biết em, anh là người Việt Nam."

Em oh lên một tiếng như may mắn có thêm người bạn gặp nhau giữa bão biển Bắc Mỹ xa xôi này.

“Anh gọi em Ngọc Hoa nhé."

"Cảm ơn em. Anh là Tuấn. Anh đến kì nghỉ đây 3 ngày, vì tiểu bang này có nhiều cầu qua sông qua biển, và nhiều bờ biển, danh lam đẹp." 

“Dạ anh", giọng nhỏ nhẹ Nam bộ, Ngọc Hoa chỉ nói đủ cho cả hai người nghe.

Chắc thấy cách nói chuyện tế nhị, không vồ vập và quý mến đồng hương của tôi, Hoa đã tâm sự một thời tuổi trẻ của em, những tháng ngày buồn  vui lẫn lộn. Trên khuôn mặt xinh đẹp, khả ái của Hoa, cũng không giấu nổi những nỗi buồn trong đôi mắt huyền hớp hồn bao chàng trai khi bắt gặp em.

“Anh Tuấn hay về việt Nam không ạ?”

“Anh cũng ít lắm em ạ, một cảnh ba quê và công việc không cho phép về lâu, một tháng anh thấy quá ít, vất vả cho việc đi lại, nghỉ nhiều quá lại mất việc, nên anh chưa có dịp về."

“Em năm nào cũng về, vì ba em còn ở Sài Gòn ạ, tuổi thơ em đi qua với bao nhiêu hoài niệm nơi này."

Như giấu mãi tận đáy tâm hồn, hôm nay em được trút bầu tâm sự giữa xứ người xa xôi đất mẹ, được chia sẻ và có người lắng nghe và cảm thông. Ngọc Hoa kể về cuộc đời của mình, không kìm nén được dòng cảm xúc, tôi đã ngồi lặng im và cay xè khoé mắt.

Sự có mặt của em trên cuộc đời này là hệ quả cuộc tình sinh viên. Khi mẹ em có bầu, gia đình bên bà ngoại không chấp nhận cậu sinh viên nghèo từ quê lên phố học.

Ba em vì yêu mẹ và không muốn bỏ đi giọt máu của mình, một đám cưới không môn đăng hộ đối. Ba em ở rể và những thăng trầm biến động lịch sử, rồi  ba chạy xe ôm, mẹ làm công sở.

Tuổi thơ em thiếu vắng những tiếng cười, chứng kiến cảnh cãi vã của ba mẹ về cơm áo gạo tiền, và những xung đột về quan điểm sống. Cuộc sống trong gác xép lầu hai tăm tối, rồi tất cả sự chịu đựng cũng đến một ngày có hồi kết. Ba má Hoa li dị. Năm 10 tuổi hai cha con ra mướn một phòng trò tồi tàn xuống cấp bên con kênh, nước đặc quánh, những cơn gió ùa ào căn phòng mang theo cả mùi đặc trưng của rác đường phố. Đứng từ lan can nhìn xuống nào chai lọ, bịch ni lon đủ các màu sắc, đôi khi cả con chó, con heo trôi dạt vào sát nền nhà, lềnh bềnh tan vữa ra từng mãng .

Lâu rồi cũng quen, có dịp về lại quê nội vùng đất mũi Năm Căn  chỉ có tiếng muỗi xé tan đêm tối là giống thị thành. Hương ngào ngạt hoa tràm nước, tiếng cá giãy mình đành đạch tung bọt nước lên trắng xoá là khác, làm em nhớ đêm phố thị .

Hoa vẫn đến trường, nhưng giấu cha theo đám bạn bán thêm vé sổ để trang trải qua  ngày, em thấy thương cha quá. Ông dậy chạy xe chở rau cho sạp nào đó từ ba giờ sáng về chợ đầu mối Thủ Đức, sau đó bắt khách ở bến xe đi các bệnh viện. Nhiều hôm  ba em về phải băng bó, nằm rên cả đêm vì đau nhức .

“Ba bị sao bầm mắt vậy ba,” em hỏi. 

“Ba bị té con gái cưng ạ.” Giọng ông khàn khàn sau cơn ho sặc sụa . Đến sau này em  mới hiểu đó là những cuộc nội chiến của những người cùng khổ, giải quyết quyền lợi kinh tế bằng nắm đấm và văn hoá vỉa hè. Họ bảo ba em giành khách, và không được lai vãng trước những giờ G họ quy định.

“Sau này ba được bắt khách nhưng chi theo phần trăm doanh thu.”

“Vì con, vì cuộc sống, một trí thức như ba  em chấp  nhận những bản thảo hợp đồng miệng vậy.”

“Tình cờ một buổi chiều trời đổ mưa lớn, khách vãng lai trong mấy quán nhậu vỉa hè không đến  như thường  lệ được, cọc vé số đang còn nguyên, bao nhiêu suy nghĩ không biết sao mà bán vơi, trước lúc ba về. Em bất ngờ bị mấy đứa băng bán nước mía cướp hết bịch vé  số và lao vào đấm đá túi bụi, cũng không biết vui hay họa, ba em chứng kiến được cảnh này.

"Ông chở con gái về tối đó ăn cơm canh đạm bạc bình thường. Chỉ  khác thường ngày, ba mua thêm bịch rượu. Tối hôm đó em nghe những tiếng nấc ngân dài của ba.”

Giọt nước mắt đàn ông có lẽ đã bung ra khi không còn chịu đựng.

“Sao hôm nay ba chưa đi làm hả ba?"

“Xe hư thắng, trưa ba sửa mới đi con gái ạ.”

"Em nghĩ rằng ba đã nói dối em."

Và từ buổi chiều định mệnh đó, ông cấm Hoa không được đi làm thêm mà chỉ có lo học và nấu bữa cơm tối cho ông.

Hoa kể khi sự việc đổ bể, em đã đưa cho ba em 380.000 đồng. Ông đã cầm những đồng tiền ấy, không ngờ số tiền hôm đó, ông cất cho đến tận bây giờ.

Những giọt nước mắt lăn dài trên má, em tiếp tục tâm sự với tôi.

“Sau ly hôn năm năm, em mười lăm tuổi, ba em kết hôn với với dì Hà, dì có một đứa con gái riêng kém em ba tuổi."

Cuộc đời em sang trang mới, nhưng cùng chung bìa sách nên không thơm tho hơn ngày tháng cũ bên mép rạch kênh năm ấy.

Khi một gia đình có bốn miệng ăn, hai đứa con đang còn chăm sóc chu cấp. Con ông, con tôi và chưa có con của chúng ta.

Ông vẫn nghề gia truyền xe ôm, đường tình duyên thay đổi, còn đường mưu sinh mỗi ngày vẫn vậy. Cũng những con đường ấy nhưng sao hôm nay ông cảm thấy chật hẹp hơn, lắm ổ gà, ổ đà điểu hơn, những hồi còi của những bợm nhậu xin vượt inh ỏi cả đêm đau nhức bể đầu.

Cuộc sống của hai cha con từ phòng trọ cuối kênh nay chuyển về phòng trọ của dì cuối con hẻm. Những thay đổi tâm sinh lý của tuổi dậy thì, thích làm người lớn, mặc cảm, cố chấp, đôi khi tính nết mong manh như cánh hoa bồ công anh dễ lung lay rạn vỡ, thất thường ..

Mâu thuẫn lại tiếp tục nảy sinh, có nhiều ngày em chịu ba trận đòn.

Buổi trưa bị dì đánh, tầm 5 h chiều đi tắm, em gái đánh vì có dì bênh. Sau bữa cơm như phiên toà, em là tội phạm, hành vi không tốt một ngày và bao nhiêu tội lỗi , sau đó được ba chỉ dạy vài làn roi trước mặt dì và em. Ngày nối ngày là vậy , em không khác mỗi ngày . Em sợ cả ánh bình minh và hoàng hôn tắt , em thương ba và mỗi đêm em như trút hết những giọt nước mắt cuối cùng còn sót lại .

Mưu thuẫn cao trào lên đỉnh điểm khi Hoa lớp 11. Ba em muốn đầu tư thời gian tiền bạc cho em để thi đậu vào đại học, sau có tương lai lo cho hai chị em, nhưng dì muốn hết lớp 12 vào công nhân khu chế xuất Linh Trung. Tự kiếm sống không còn gánh nặng gia đình. Để không khí gia đình vui, sau mỗi chiều ba đi làm về, em kể bao nhiêu chuyện vui, dì mua cho ăn đủ thứ, bé Ngân thương chị giặt đồ phụ chị lau nhà.

Mặc dù ngày đó dì làm cho em buồn.

Từ ngày thay đổi chiến thuật, em về ít bị ba đánh, dì thay đổi tính tình thương em hơn .

Hoa quyết định từ bỏ ước mơ vào giảng đường đại học trở thành cô giáo. Em khao khát làm gì để lo được bản thân và phụ ba giúp gia đình dì và em.

Nhờ nhan sắc xinh đẹp, em được bà con bên dì làm mai mối cho một việt kiều Mỹ, chính vì thế tôi mới có dịp viết lên cuộc đời cánh Hồng viễn xứ. 

Hai con người gặp nhau bị cuốn hút bởi hai quan niệm khác nhau. Em muốn đến Mỹ có nhiều tiền giúp ba, bạn trai choáng ngợp trước sắc đẹp thiên thần của em.

Họ không có đủ thời gian để tìm hiểu nhau về tính cách. Chàng trai phải đưa em sang đây càng sớm càng tốt. Lỡ chậm gặp đại gia nào “hốt” mất em.

Còn em đến miền đất hứa càng sớm càng hay, để giúp gia đình .

Hôn nhân như viên đạn đã lên nòng, bóp hay không? Không có thử và nhiều cơ hội sửa sai thì đã muộn.

Em đến Mỹ nhanh hơn em mơ ước. Sau một tuần trăng mật, chồng em cũng đi làm, cuộc sống khác xa những tấm hình ngày xưa gửi cho em xem. Anh đứng bên chiếc xe luxus bóng nhoáng. Anh ngồi ôm cây đàn piano trong căn phòng sang trọng, lắm lúc  phòng bar toàn chai rượu đắt tiền Hennessy, Oxo, ...

Anh chẳng phải kỹ sư làm cho hãng Boeing, đi làm có tài xế riêng đưa đón, mà chỉ một công nhân trong hãng sản xuất linh kiện ô tô thôi. 

Anh đón em về một chung cư khoảng 40 mét vuông, thiết kế ba trong một. Một bếp, phòng ăn, một nhà vệ sinh. Cái bồn tắm ngả màu vàng úa có lẽ nó đã bằng tuổi Hoa. Chiếc xe anh đi làm phụ thuộc vào thời tiết, lắm hôm lạnh xe không nổ máy. Ước mơ của em sẽ có tiền hàng tháng gửi về cho Ba tan biến như những bọt xà phòng trong thau giặt. Buồn, giận, hụt hẫng, chơi vơi biết làm sao được. Với nhúm kiến thức tiếng Anh trung học sang đây cũng chưa hoà nhập được, em xin vô bưng bê, dọn dẹp cho một quán phở, ông chủ Tàu. Chỉ 10 đô La cho mỗi giờ làm việc. Chỉ công việc vậy thôi nhưng cũng chưa yên thân với vị trí có chút bổng lộc  này. Nhiều hôm được khách tip cho vài đồng bạc lẻ, không biết điều mua ly kem hay bánh pizza cho anh em làm trong đó, bị hai cô bé khác không ưa em và phải dạy cho bé Việt Nam này bài học. Hoa nhớ lại  hôm đó gần xong ca ra về tầm 10h đêm (22h), chúng lấy một thìa mỡ bò đổ  sát dưới khu vực em đứng. Trong khi em dọn dẹp,  bưng cả thau tô đĩa dơ vào bồn rửa, em ngã đập đầu xuống sàn, cả thau tô đĩa vỡ toang . 

Tô bể cắt cả bàn tay em, mặt em máu lênh láng, may bà chủ tốt bụng băng bó cho em, và cho nghỉ một ngày. Không bắt em bồi thường thiệt hại .

Chỉ vài tuần sau không biết vô tình hay cố ý ai đó , chúng đã bỏ cả con dao Thái Lan trong bồn rửa chén, cứ như thường lệ em đảo tay trong đó tìm những cái thìa, cái nĩa, lưỡi dao sắc ngọt  liếm sâu vào lòng bàn tay em.

Máu ra đỏ cả bồn nước, không ai nhận trách nhiệm về vụ tai nạn nghề nghiệp này.

“Oh, vết thương sâu và dài quá, chị cho em nghỉ 3 ngày, Hoa nhé.” Bà chủ ân cần và ưu ái vậy.

Những áp lực từ công việc nhưng không biết làm sao được phải cố gắng thôi. Khi về nhà cũng chưa phải là tổ ấm, chồng Hoa đã quen cuộc sống ăn nhậu, casino, nhiều lúc đi thâu đêm suốt sáng, nhiều hôm từ sòng bài chạy thẳng ra chỗ làm luôn. Hoa có bầu sinh em bé cũng thiếu thốn đủ bề, một mình nơi xứ lạ, muốn nhờ ai giúp đỡ cũng khó về rào cản ngôn ngữ. Tìm một người bạn trút bầu tâm sự cũng khó. Gọi về Việt Nam ư? Tâm sự với ai? 

Trong cơn say bạc, chồng về như con thú lồng lên trước khi chết, lục lọi và lấy hết tiền của em dành dụm .

Nghe nói xứ Mỹ phụ nữ cưng lắm thế mà em vẫn bị đánh đập, hành hạ cả thể xác và tinh thần. Vì thương con, thương ba, em gồng mình chịu đựng bé Thảo lên năm tuổi. Em  quyết định ly hôn. Ngày em đến căn phòng chung cư thế nào ngày ra đi cũng vậy, chỉ khác không phải thân thể  của em ngày ấy thôi. Nhiều lúc soi gương em không tin nổi đó là em, một thiếu nữ Sài Thành xinh đẹp nay sao tàn tạ thế.

Em và con gái đã đến thuê một chung cư, tổng chi phí khoảng 1200 đô la một tháng. Bé đi học em phải đón đưa xe bus nên giờ làm của em cũng giảm. Công việc nhà hàng chỉ đủ cho trang trải gia đình em. Ngày Tết hay ba ốm đau, em gửi chút quà về chăm sóc động viên, chưa thể lo cho ba đầy đủ như em từng khao khát.

Em đã tâm sự với tôi “Anh ơi! Đến xứ này mình không giỏi ngôn ngữ là thua, em đã đăng ký đi học các lớp tiếng Anh, để giúp con gái, bạn cùng con trao đổi mỗi ngày."

Sau 5 năm ly hôn, cuộc sống em đã khá lên nhiều. Em có thời gian chăm sóc bản thân và quên dần mọi nỗi buồn cho vào dĩ vãng .

Tuần trước em mới điện thoại khoe “Anh ơi, em bỏ heo được hơn 3 ngàn đô, Tết này lì xì ba, dì và em gái. Sau nhờ ba chuyển 2 ngàn giúp các em bé mồ côi, bán vé sổ, một cái Tết ấm áp.”

Tôi ngưỡng mộ tấm lòng nhân ái bao dung của em. Để có ba ngàn đô la, em phải hy sinh biết bao nhiêu thời gian cho con gái, em phải làm thêm hơn 12 h mỗi ngày. Em phải đi làm cả những ngày bão tuyết. Không dám mua sắm những vật dụng đắt tiền cho bản thân.

Khi ai đó làm từ thiện, chúng ta đừng quan niệm là họ giàu. Họ chỉ giàu tình thương và lòng nhân ái. Họ đang hy sinh những khao khát đời thường, đôi lúc cả tính mạng, để kiếm những đồng tiền đổi lấy bằng máu xương của họ. Chúng ta biết trân quý tình yêu và tấm lòng của họ.

Ngọc Hoa tâm sự “Em đã từng đói khát, thèm ổ bánh mì không, nhễ dãi, khát khao một đôi dép giống bé Ngân đi học.” 

“Em sẽ về tìm lại những đứa trẻ đã đánh em, đã từng gắn mác trẻ hoang, trẻ hư thành phố, để em chia sẻ buồn vui và giúp đỡ một chút gì đó ..”

 

Tình cờ một chuyến đi, tình cờ một cuộc gặp mặt, sao Hoa đã lấy của tôi rất nhiều giọt nước mắt. Tôi mến phục trân trọng em, một cô gái vừa đẹp cả thể xác lẫn tâm hồn.Thương em tuổi thơ bị đòn roi của ba, của dì, của Ngân, của đám bạn đường phố. Qua đất nước cờ hoa em vẫn chưa có ngày hạnh phúc trọn vẹn, chịu những trận đòn sưng tím của chồng. Những  đố  kị  ích kỷ của đồng nghiệp ...

Hoa đang có một mối tình Facebook đẹp vừa chớm nở. Tháng ngày còn lại, anh xin cầu chúc em hạnh phúc! Như những bông hoa cẩm tủ cầu qua ngày đông giá, xuân về đỏ thắm khoe sắc lung linh trong nắng xuân Bắc Mỹ!

                                                 LÊ THI (Le Nguyen)

 

READ MORE - CÁNH HỒNG VIỄN XỨ - Truyện ngắn - Lê Thi

Tuesday, July 29, 2025

CHIỀU CHIỀU NHỚ MẸ - Nhạc và lời: Trần Hữu Thuần - Ca sĩ: Lê Thị Quỳnh Chi - Đệm đàn: Phan Bảo Minh - YouTube

READ MORE - CHIỀU CHIỀU NHỚ MẸ - Nhạc và lời: Trần Hữu Thuần - Ca sĩ: Lê Thị Quỳnh Chi - Đệm đàn: Phan Bảo Minh - YouTube

ĐÊM CÔ ĐƠN - Thơ Trần Hữu Thuần

      

Tác giả Trần Hữu Thuần

Đêm và Cô Đơn

Thơ Trần Hữu Thuần


Chiều căng lưới, cuốn ngày tàn vào tối,

Gót âm thầm vang vọng bước cô đơn,

Chân lặng lẽ mà sao nghe rờn rợn,

Bóng mịt mùng, vạc kêu sương, lẻ loi.


Sao lung linh, trời xa vời lấp lánh,

Sáng long lanh như mắt em long lanh,

Lần đầu gặp, e ấp mà vời vợi,

Chết đuối rồi, anh chìm trong mắt xanh.  


Đêm hun hút, màn đêm đen đặc quánh,

Đêm anh buồn, cô quạnh đếm thời gian,

Nghe bâng khuâng xao xuyến tận tâm can,

Đêm lành lạnh, tim anh run lành lạnh.  


Đêm đen kịt khi ngàn sao tắt ngấm,

Đã hết rồi cung bậc ngón tay đan,

Lửa yêu đương còn lại chút tro tàn,

Giữ sao được hương thơm hơi thở ấm. 


Đêm càng đêm, cô đơn càng rờn rợn,

Không thời gian đọng lại một mình tôi,

Hồn lang thang vào dĩ vãng xa xôi,

Đà gục chết - giữa hồng hoang gờn gợn. 


(Grand Rapids, Michigan, 29 - 7, 2025)

                                             T.H.T

                                                        jbtranthuan@hotmail.com








READ MORE - ĐÊM CÔ ĐƠN - Thơ Trần Hữu Thuần

Monday, July 28, 2025

RU ĐÊM (2) – Thơ Le Nguyen Thu

 



RU ĐÊM 

À ơi!... vào ngủ cho ngon

Buồn ơi! Ru giấc mộng hoàng hoa xưa

Ôi! đâu đây mắt môi xa

Em đi tôi gánh cả mùa thu nguyên

Vàng phai lá rụng chiều nghiêng

Cội hồn khô hạn mưa ngàn tồn sinh 

Em không nói em lành thinh

Trăm năm người đẹp giận hờn mưa mây

Tiếng cười chí dị liêu trai 

Tràng Giang sóng dạt thuyền đời lênh đênh

Lỡ tay níu lại thời gian

Ngỡ ngàng ngày tháng chênh vênh lạc hồn 

Một lần em đến bên anh 

Nửa đời còn lại tôi buồn quanh năm 

Trà My một đóa từ em

Đường trần thèm chút say men tội tình 

Trở mình chợt lạnh sống lưng 

Đâu mùa thơ dại tàn canh lỡ làng

Đêm buồn tênh đêm hư không

À ơi! vào ngủ chớm đông... mưa về


(5:13 nắng vàng còn ươm mật)

Stanton, California July 2022-July 23rd, 2025 


Le Nguyen Thu 

lenguyenthu94@gmail.com


READ MORE - RU ĐÊM (2) – Thơ Le Nguyen Thu

POEMS OF Eva Petropoulou Lianou

 


Eva Petropoulou Lianou’s poems reveals like pages of a deeply personal, emotional journey, one that touches on love, loss, forgiveness, and the aching beauty of human contradiction. In You, love becomes both cosmic and painfully intimate. It is a longing for a soul that once crossed paths with the speaker, a yearning stitched with mystery, distance, and the quiet acceptance of impossibility. The poem reads like a constellation of moments never shared, dreams half-lived, yet held dearly as truth. In Forgiveness, the voice rises with spiritual intensity, pleading not for human understanding, but for divine mercy. It becomes a prayer of a soul suspended between heaven and earth, stripped of all but vulnerability, seeking peace through transcendence. And in We Have Asked, the poet steps into the collective voice of humanity, disillusioned yet awake. It is a cry against forgetting, a call to remember kindness in a world preoccupied with power and destruction. Each poem stands alone, yet together they form a compelling narrative of existence: we love and lose, we break and mend, we ask for light in dark places. Eva’s words invite us into that fragile, persistent search for connection, grace, and meaning.




You

You,
That the face I did not see for years

You
U are the most amazing being
But cannot touch

You,
The beauty is hiding in small pieces in your body and mind. 

You,
I can explain why
But i know my what

You
That one-day u crossed my path
  Forces of love or passion touched me
Without reason

I am looking for the east
U are looking for the west

Miracles happens every day
You
A passion I can live in a privately moment

Love I give
Love will never be understood

You...
In another space of galaxy
You
My ideal
My secret Garden

You
The moments I never had. 

You
The distance between two countries
A bridge i will try to build to reach you. 

©®Eva Petropoulou Lianou





Forgiveness

A word that is coming out from the brave heart

I am not asking to forgive as a Human

I am asking to forgive as a GOd
As HE has the kindness and the generosity to see the human 's mistake.

I am asking to forgive not a as a man
But as An Angel that every day and night 
Is traveling from Earth to sky....

I don't need any paper
Green or blue

I saw your heart
You had it there in front of me...
I understand that silence
That silver silence

I am damned in sky and earth...
I am just a soul traveling alone..

Seeking for forgiveness

©Eva Lianou Petropoulou


We have asked

We have asked not to be forgotten....
But we forget to live
We forget to love
We forget to say hello and thank you to people they were there for us!!

We asked to be patient
We have asked to be kind
But they never teach us about the selfish person
The evil people
They are snakes, they are among us
That are waiting for our moments
The small moments
To come
And destroy

We have asked to believe in ourselves
We have asked to be positive
But they never explained that
We will be the only that we must do that
As people are occupied with make war
Make money
Have power

I do what they asked but i walk forgotten....
In the battlefield...

©Eva Petropoulou  Lianou 
Greece



READ MORE - POEMS OF Eva Petropoulou Lianou