 |
Nhà thơ Lan Anh
|
CHIỀU RƠI PHẬN NGƯỜI
Chiều rơi xuống đáy
phận người
Bao nhiêu váy cưới rã rời gió mưa
Người đi quen nẻo gió lùa
Bỏ sau lưng mấy đời thừa đợi mong
Có người chửa cả mùa
đông
Có người vá víu tấm chồng đã phai
Có người tóc rụng đêm dài
Chờ tin người cũ như ai chờ mò
Đàn ông quen những
chuyến đò
Bến lạ nào cũng hẹn hò trăm câu
Đàn bà quen một nhịp câu
Đau sâu một chút là đau cả đời
Có người bưng kín nụ
cười
Đêm ôm gối chiếu đẫm lời thề chôn
Có người đi giữa phố đông
Mà hồn lạc bước quên không lối về
Chiều ai chôn mấy lời
thề
Chôn luôn tuổi ngọc, chôn mê muội tình
Có người một kiếp lặng thinh
Chưa từng oán hận, chỉ mình xót xa
Người thì cưới vội
người ta
Để quên một kẻ hôm qua phụ mình
Người thì hoá kẻ vô tình
Để khỏi đau tiếp đoạn tình dở dang
Người thì trụ giữa lỡ
làng
Làm mẹ đơn độc giữa ngàn cơn mưa
Thương nhất những kẻ ngày xưa
Yêu ai cũng mặc nắng mưa cuộc đời
Chiều trôi qua những
phận người
Ai còn giữ nổi một lời yêu xưa
Chỉ còn gió thổi như mưa
Rơi vào những kẻ từng thừa niềm tin.
Lan Anh,
Aschaffenburg, Germany
Email: <Wirtschaftskanzlei@dipl-kauffrau-tran.de>
Lan Anh xin
trân trọng chia sẻ cùng quý bạn đọc bài viết của một nhà báo người Việt (chú Vũ Lương) nổi tiếng tại Berlin. Trong
bài viết này, chú đã dành nhiều tâm huyết để phân tích và bình luận về bài thơ
“Chiều rơi phận người” của Lan Anh bằng một góc nhìn sâu sắc và đầy nhân văn.
Lan Anh cũng xin đăng
kèm nguyên văn bài thơ để mọi người có thể cùng đọc, cùng lắng nghe nhịp thở của
chữ nghĩa, cảm nhận những rung động của lòng người và chia sẻ cảm xúc của riêng
mình.
Lan Anh cảm ơn chú Vũ
Lương thật nhiều cũng như chân thành cảm ơn sự quan tâm, yêu thương và đồng
hành của tất cả mọi người.
CHIỀU RƠI PHẬN NGƯỜI
-
Nốt trầm của những số phận đàn bà – một bài
thơ chạm vào sự thật dịu dàng mà nhói buốt
Trần Thị Lan Anh –
"một nữ tư vấn thuế hơn 20 năm sống trong thế giới giấy tờ, sổ sách", một tài thơ được nhiều người yêu mến– lại vừa trình làng một thi phẩm đầy ám ảnh
và xúc cảm mang tên “Chiều rơi phận người”.
Sự trái ngược giữa
công việc khô khan và chất thơ mềm mại khiến tác phẩm của chị mang một màu sắc
đặc biệt: đó không phải thơ của sự bay bổng, mà là thơ từ những câu chuyện đời
thường, những vết thương giấu kín, và những phận người đã “mỏi rã rời”.
Sinh ra từ một buổi
chiều rời nhà cũ, dắt con út về Aschaffenburg, bài thơ chứa đựng những chiêm
nghiệm sâu sắc mà Lan Anh tích lũy suốt nhiều năm tiếp xúc với hàng trăm phụ nữ:
những người chủ doanh nghiệp nhỏ vừa xoay xở cơm áo, vừa cố gắng giữ gia đình,
vừa lặng lẽ chịu đựng những nỗi buồn không tên.
* Những hình ảnh đời
thường mang sức nặng phận người
Ngay câu mở đầu “Chiều
rơi xuống đáy phận người” đã đặt người đọc vào một trường cảm xúc đặc quánh,
nơi thời gian như chùng xuống và những thân phận đàn bà hiện ra rõ nét hơn
trong bóng xế cuộc đời.
Lan Anh sử dụng nhiều
hình ảnh quen mà đắt:
“váy cưới rã rời gió
mưa” – biểu tượng của hạnh phúc không trọn
“vá víu tấm chồng đã
phai” – nỗ lực níu giữ bất lực
“tóc rụng đêm dài” –
kiệt quệ đến tận cùng
Những câu thơ này
không ồn ào.
Chúng là những ghi
chép lặng lẽ của một người phụ nữ đã chứng kiến, đã trải qua, và vì vậy thấy ai
cũng giống mình một phần.
* Một góc nhìn thẳng thắn về cảm xúc giới
tính.
Theo tôi, khổ thơ:
"Đàn ông quen những
chuyến đò,
Bến lạ nào cũng hẹn
hò trăm câu.
Đàn bà quen một nhịp
cầu
Đau sâu một chút là
đau cả đời".
là điểm nhấn của bài,
bởi nó cho thấy sự khác biệt rõ rệt trong cách mỗi giới xử lý tổn thương.
Lan Anh không phán
xét, không trách, mà chỉ đặt sự thật vào thơ.
Và chính sự thẳng thắn
đó khiến người đọc phải dừng lại.
* Câu chuyện của nhiều người, nhưng cũng là
câu chuyện của chính tác giả:
Bài thơ chứa nhiều
“người”: người cưới vội, người hóa vô tình, người đi giữa phố mà lòng trống rỗng,
người làm mẹ đơn độc giữa trời mưa.
Nhưng nhìn kỹ, đó
không phải những phận người rời rạc.
Họ là một tập thể phụ
nữ mà Lan Anh từng gặp, từng tư vấn, từng lắng nghe.
Và trong họ, thấp
thoáng hình ảnh và những vết thương lòng của chính Lan Anh — người từng rời đi,
từng chịu đựng, từng đứng dậy, và giờ đủ dũng cảm để kể lại.
* Sự chân thành làm
nên giá trị của bài thơ
“Chiều rơi phận người”
không cố trau chuốt ngôn từ, cũng không chủ ý làm thơ bi lụy.
Ngôn ngữ giản dị, nhịp
thơ đều, hình ảnh quen thuộc — nhưng mỗi câu đều có sức gợi vì chúng được viết
bằng trải nghiệm thật.
Lan Anh viết như một
cách giải tỏa, nhưng vô tình lại chạm đến trái tim nhiều người đọc.
Trong thơ chị, cái buồn
không dẫn về tuyệt vọng, mà về sự chấp nhận, sự trưởng thành và cách phụ nữ tự
vá lại mình sau những tổn thương sâu nhất.
* Một tiếng thở dài đẹp
– dành tặng những người từng đau mà không oán trách
Ở cuối bài, câu:
“Chỉ còn gió thổi như
mưa,
Rơi vào những kẻ từng
thừa niềm tin…”
đưa người đọc trở lại
với nỗi buồn nguyên thủy của tình yêu:
Người càng tin nhiều
thì càng dễ đau?
Nhưng đó cũng là vẻ đẹp
của phụ nữ – họ yêu hết mình, và nếu phải buông, họ buông trong lặng thầm,
không trách hận, chỉ “xót xa”.
“Chiều rơi phận người”
không phải là một bài thơ để đọc lướt qua.
Nó là một bài thơ để
người đọc chậm lại, để suy ngẫm, để thấy trong đó một phần của mẹ mình, chị
mình, bạn mình — hay của chính mình!
Từ một sở thích thời
sinh viên, Lan Anh đã biến thơ thành nơi trú ẩn của những cảm xúc không thể nói
thành lời.
Và lần này, chị đã
mang đến một tác phẩm chân thật, lặng sâu, giàu tính nữ — một lát cắt rất đẹp của
đời người đàn bà có quá nhiều cay đắng giữa những buổi chiều rơi !
Vũ Lương
Berlin 12-12
Liên kết:
HỘI TỤ THƠ VIỆT Ở ĐỨC - www.facebook.com/groups/729299305773671