Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Sunday, November 30, 2025

LÃNG MẠN ... Thơ & Nhạc: Mai Hoài Thu (Phiên bản ROCK - AI COVER)- Youtube



LÃNG MẠN ... (Thơ & Nhạc: Mai Hoài Thu)




Ta ngơ ngẩn úp mặt lên đồi mộng, 

Em nồng nàn ngào ngạt phấn hương bay, 

Sóng tình dâng, ôm níu chặt cơn say, 

Cả vũ trụ đắm chìm trong hơi thở...


Cánh hoa rung, nhụy thẹn thùng hé nở, 

Hạnh phúc quay cuồng đốt cháy đam mê, 

Lửa hồng hoang rạo rực tràn trề, 

Hồn phiêu lãng, lòng ngất ngây khoái cảm...


Em lãng mạn từ trái tim sâu thẳm, 

Mắt khép hờ, duyên mộng thắm ước ao, 

Tay ghì chặt nghe nỗi nhớ xôn xao, 

Thân run rẩy, bờ vai trần ướt đẫm...


Chân duỗi, hồn say, môi nồng chìm đắm, 

Em tình tứ, lòng khát khao cháy bỏng, 

Ta mê man uống cạn mật sen hồng, 

Trong phút giây như thấy mình trẻ lại...


Em nũng nịu hương đêm dài ân ái, 

Thấm đẫm si mê, yêu đương cuồng dại, 

Em thấy không, cả ngàn sao lấp lánh, 

Một tinh cầu sắp vỡ vụn rất nhanh…


Họa sĩ đâu rồi, vẽ vội bức tranh! 

Và mây gió thổi qua nguồn sinh khí, 

Sưởi men tình vuốt ve lòng thi sĩ, 

Mấy chục năm rồi sương khói âm u…


Hồn ta đang bay bổng giữa trời Thu, 

Ánh dương lồng bóng nguyệt ngất ngư, 

Rồi quyện xuống giữa vũng lầy óng ả, 

Ôi sướng quá! Thu ơi, sung sướng quá!


Nhạc thăng trầm lướt nhẹ cánh tay run, 

Ngất ngây nồng rung chuyển tận âm cung, 

Ta chới với hồn cuồng say lướt mướt, 

Uống no nê mật sâm nhung thần dược…


Đêm huyền diệu phút trào dâng đến thế, 

Tuổi hồi xuân chạm đến đỉnh đê mê, 

Lịm giấc nồng, lòng hân hoan dào dạt, 

Ôi, khao khát! Vẫn thèm yêu khao khát…

(CA - Mai Hoài Thu)

READ MORE - LÃNG MẠN ... Thơ & Nhạc: Mai Hoài Thu (Phiên bản ROCK - AI COVER)- Youtube

ĐẤT NƯỚC TÔI - ĐI QUA BAO MÙA GIÔNG BÃO - Thơ Nguyễn An Bình

  


 

NGUYỄN AN BÌNH

ĐẤT NƯỚC TÔI - ĐI QUA BAO MÙA GIÔNG BÃO

 

Đất nước tôi! Đất nước tôi

Đêm từng đêm vết thương lành chưa kịp ráo

Lại nghe tin miền Trung hôm nay gánh bão

Bão Trà Mi – Cái tên đẹp tựa đóa hồng

Đâm lồng ngực buốt giá ngọn gai chông.

 

Đâu phải nàng công chúa ngủ say trong rừng thẳm

Đâu phải chàng hoàng tử ăn nhầm trái cấm

Lại điên cuồng ngọn gió quét sóng biển Đông

Lại điên cuồng gào thét giữa hư không

Trút những cơn mưa trắng trời trắng đất.

 

*

Đất nước tôi! Đất nước tôi

Ơi cơn bão miền Trung gánh hai đầu mưa lũ

Thương nước mắt mẹ già từng đêm không tròn giấc ngủ

Dưới ánh đèn hiu hắt khô cạn nỗi đợi mong

Sóng vẫn ầm ào vây bủa kín mặt sông

 

Thành giông tố giữa lòng người khuất tất

Thành bão dữ cuộc sống còn chất ngất

Biển nước mênh mông mù mịt bến bờ

Máu chảy ruột mềm Đất nước tôi ơi

Cũng từ đó lại lên xanh màu khát vọng.

Chiều 27/10/2024

N.A.B.

 

 

 

 

 

 

 

 

READ MORE - ĐẤT NƯỚC TÔI - ĐI QUA BAO MÙA GIÔNG BÃO - Thơ Nguyễn An Bình

Saturday, November 29, 2025

NGƯỜI ĐI - Thơ Bành Phi Lân



BÀNH PHI LÂN

NGƯỜI ĐI

 

Thân tặng những người bạn 

đã rất nhiều năm xa xứ . . .

 

Người đi từ giã mái trường

Bỏ dòng sông nhỏ, con đường ngày xưa

Biển đêm trăng sáng vô bờ

Bập bềnh sóng vỗ đón chờ nắng mai

 

Tách cà phê, ngắm mưa bay

Giảng đường năm ấy nghe đầy bão dông

Xuân hè rồi đến thu đông

Mấy mùa thay đổi lạ lùng quê hương!

 

Bước đi chân có ngập ngừng

Ngậm ngùi đi ở mà vương khói chiều

Xứ người bóng nhỏ liêu xiêu 

Rộn ràng phố thị, đêm nhiều trở trăn

 

Ngày về còn đó vầng trăng

Vẫn con đường nhỏ nắng vàng lung linh

Rặng tre, bến nước, mái đình

Năm mươi năm vẫn đậm tình trước sau!

 

BPL, 28/11/25.

lanbanhphi@gmail.com

 

READ MORE - NGƯỜI ĐI - Thơ Bành Phi Lân

CAO NGUYÊN MÙA NẦY - Thơ Nguyễn An Bình

  

 


 

NGUYỄN AN BÌNH

CAO NGUYÊN MÙA NẦY

 

Mùa nầy trên cao nguyên

Chắc sáng trời se lạnh

Qua một màu sương trắng

Em cà phê một mình

Ngoài đường phố lặng thinh

Người cuộn tròn chăn ấm

Thời gian qua thầm lặng

Em có hiểu gì không?

 

Mùa nầy trên cao nguyên

Vạt dã quỳ chớm nở

Tôi không còn nơi đó

Buồn nào lên mắt mi

Chim núi hót lời gì

Giống bài ca tạm biệt

Dấu chân in cỏ biếc

Ngủ trên đồi mênh mông.

 

Mùa nầy trên cao nguyên

Tiếng ngựa thồ lốc cốc

Bánh xe lăn mệt nhọc

Chở hàng bông đầu ngày

Mang theo tà áo dài

Đưa em về cuối phổ

Có người từng ở đó

Đợi chờ trong mưa bay.

 

Mùa nầy trên cao nguyên

Chiếc khăn quàng màu tím

Bay trong làn gió quyện

Theo em đi nhà thờ

Giáo đường ngân chuông mơ

Nghe trong từng hơi thở

Lời nguyện cầu nhung nhớ

Gởi một người rất xa.


1/10/2019

N.A.B.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

READ MORE - CAO NGUYÊN MÙA NẦY - Thơ Nguyễn An Bình

PHÚ YÊN - MIỀN ĐẤT BÌNH YÊN - Thơ Văn Đoàn (Nguyễn Văn Doà)

 

Ảnh từ: https://laodongdongnai.vn/

PHÚ YÊN - MIỀN ĐẤT BÌNH YÊN


Quê em Xứ Nẫu-Phú Yên

Cho anh theo với về miền xanh tươi.

Ơ hay vùng đất tuyệt vời!

Ruộng vườn trù phú, lòng người mến thương.

 

Mằng Lăng cổ kính rêu phong

Tiếng chuông vang vọng ngân trong chiều tà.

Chữ Quốc ngữ của nước ta

Còn lưu sách cổ đậm đà tháng năm.

 

Ghé thăm Tháp Nhạn người Chăm

Thời gian thách thức ngàn năm vững bền.

Đêm về soi bóng ánh đèn

Vọng hồn dân tộc chẳng quên bao giờ.ụ

 

Đầm Ô Loan tựa bài thơ

Gập ghềnh lồng cá đón chờ gió qua.

Gành Đá Đĩa bóng đảo xa

Lắng nghe sóng vỗ ngân nga xạc xào...

 

Nơi đây hải sản dồi dào

Tôm cua cá mực mời vào dùng chơi.

Thơm ngon biển cả đất trời

Một lần cho biết hương đời vị thanh.

 

Phú Yên ơi, chốn an lành

Ai xa lưu luyến chép thành lời thơ

Ra về lòng cứ ngẩn ngơ

Người ơi có nhớ đợi chờ ngày đêm...

Phú Yên ai khéo đặt tên

Quê hương giàu đẹp tình em đậm đà...


Du lịch Phú Yên

09/12/2024

READ MORE - PHÚ YÊN - MIỀN ĐẤT BÌNH YÊN - Thơ Văn Đoàn (Nguyễn Văn Doà)

TRẦM KHÚC HOÀNG HOA - Thơ Nguyễn An Bình

 



NGUYỄN AN BÌNH

TRẦM KHÚC HOÀNG HOA


Ngọn gió nào thổi qua triền dốc cũ

Sáng mùa đông lãng đãng lạnh mù sa

Đường lên đồi chắc em còn ngái ngủ

Đánh thức tôi cùng trầm khúc hoàng hoa. 


Ngày tháng ấy tôi lạc trong mộng mị

Bơi trong sương khúc hát khắp núi đồi

Bơi giữa rừng hoa vàng màu cổ tích

Tóc người bồng bềnh một nhánh mây trôi.


Cao nguyên mùa nầy chìm trong mưa bụi

Những nụ quỳ lấp lánh giọt sương đêm

Dịu dàng nở níu chân người lữ khách

Sắc hoa vàng hàm tiếu vội lên men.


Trong nắng gió ươm tình yêu dịu ngọt

Màu đất nâu thơm nỗi nhớ khôn cùng

Gieo thương nhớ trong sắc màu rực rỡ

Người yêu người khao khát chuyện thủy chung.


Những mùa hoa đắm say người đến vậy

Giấc mơ hồng trôi giạt phía trời xa

Yêu nồng nàn dẫu hoa về cùng đất

Bên kia đồi còn vọng khúc hoàng hoa.


N.A.B.


READ MORE - TRẦM KHÚC HOÀNG HOA - Thơ Nguyễn An Bình

RỐN LŨ TRIỆU PHONG - Thơ Nguyễn Văn Trình

 

Ảnh: TTX.VN

Rốn lũ Triệu Phong

             

Về nơi rốn lũ Triệu Phong

trắng trời mưa lũ

mênh mông một vùng

nước dâng cuồn cuộn, xóm làng chìm sâu

sầu đau ngọn lúa, ngô, khoai…ngoài đồng

trâu, bò, gà, lợn…trôi sông

xuôi theo dòng nước, chảy về Biển Đông

lũ lớn quá, bao ngôi nhà chạm nóc

cực lòng dân

cột đổ, nhà xiêu

bùn lấp đầy vườn, đầy sân, đầy ngõ

chôn vùi tất cả công sức bao ngày

trắng tay, một nắng  hai sương

ruộng vườn, nhà cửa trôi sông hết rồi…

 

Về nơi rốn lũ Triệu Phong

mưa như trời trút nước

lũ về ngập tới ngọn tre

nhà trẻ chìm sâu dòng nước

bốn bề tang tóc, đau thương

trường học, trạm xá vùi sâu trong bùn

hốt hoảng người dân giữa cơn lũ dữ

mông mênh phận số, nhọc nhằn

mưa lũ về

tiếng xé lòng kêu cứu

chồng gọi vợ trong cơn hồng thủy

mẹ tìm con trong dòng nước đục ngầu

ngập xóm ngập làng, giờ biết nơi đâu…

mưa lũ về

đàn em nhỏ bơ vơ

đói cơm rét lạnh, chơ vơ đứng ngồi

bữa ăn còn thiếu, áo quần tả tơi

sách vở tơi bời, trộn chung bùn đất

ngày đến trường vất vả, còn xa…

 

Về nơi rốn lũ Triệu Phong

nước về trắng cả một vùng làng quê

đường thôn ngõ xóm, tràn trề lũ dâng

nước ngập chẳng nơi trú thân

người, vật đành lên nóc nhà tránh lũ

lòng hoang mang

nước mắt không còn đủ khóc

sống trong cảnh nguy nan, tang tóc

thất vọng nhìn trời, chẳng ngớt cơn mưa

thân ướt lạnh, bụng vừa đói lả

cảnh thương tâm

cuồng phong nổi cơn thịnh nộ

dân mình xót xa…

rồi sẽ sống sao đây

những ngày sau cơn lũ   

từng đoàn người cứu trợ

tình người trong lũ, sum vầy giúp nhau

mong qua mau, bao ngày khốn khổ

bỗng vang lên câu ca dao vượt khó:

còn da lông mọc, còn chồi nảy cây  (1)

qua cơn bĩ cực, đợi ngày thái lai… (2)

để mai ngày

cây khô, cây lại đâm chồi trổ bông…

 

               Triệu Phong, mùa lũ dữ  - 2020

 

 (1) Trích câu ca dao Quảng Trị :

“Chớ than phận khó ai ơi,

Còn da lông mọc còn chồi nảy cây.”

(2) Trích câu tục ngữ Việt Nam: “Qua cơn bĩ cực, đến hồi thái lai.”

READ MORE - RỐN LŨ TRIỆU PHONG - Thơ Nguyễn Văn Trình

Thursday, November 27, 2025

NHỮNG NGÀY MƯA BÃO / TIẾNG MƯA TRONG VƯỜN KHUYA - Thơ Nguyễn An Bình

 



 NGUYỄN AN BÌNH 

NHỮNG NGÀY MƯA BÃO


Đâu phải là bão lòng

Sao lòng người từng hồi dậy sóng 

Mẹ ta một đời vai nặng

Gieo neo gánh gồng em thơ chạy lũ

Bão chồng bão, mưa chồng mưa

Giấc mơ yên bình nặng hạt

Gió lốc đi qua mái nhà

Ầm ào gieo tiếng oán

Nghe nỗi buồn quặn thắt

Đất đai nghẽn mạch tự nơi nào 

Ta ấp tay vào ngực

Tự hỏi bao giờ máu chảy về tim?


TIẾNG MƯA TRONG VƯỜN KHUYA


Bất chợt mưa về lúc nửa khuya

Lao xao nhẹ gót bước em về

Vườn xưa hoa ngọc lan vừa nở

Thoảng rớt vào đêm hương tóc thề.


Lá khẽ khàng nghiêng từng cánh mỏng

Áo lụa bên thềm nghe gió qua

Tiếng mưa trầm đục vờ quên lãng

Hát dạo bên đời khúc tình xa.


Chim hoang xao xác lời tình tự

Khắc khoải bên hồ bóng trăng suông

Hiên lạnh một đời sao khỏi dột

Vùi trong bụi cỏ dế kêu sương.


Tôi nhớ luống cải vàng xa lắm

Trong tiếng mưa đêm chốn quê nhà

Đâu miền trú ẩn ta về ngụ

Em bến bờ nào giữa phong ba.


Bao giờ mầm hạt lên xanh nhỉ

Tình có đơm hoa chốn đất cằn

Mưa vẫn mưa xưa ngày bão rớt

Ai còn hò hẹn giữa mùa trăng?


7/10/2025

NGUYỄN AN BÌNH

 

 

 


READ MORE - NHỮNG NGÀY MƯA BÃO / TIẾNG MƯA TRONG VƯỜN KHUYA - Thơ Nguyễn An Bình

LÂM SÀNG – Thơ Lê Kim Thượng


   

Lâm Sàng  
 
1.
Dòng sông con nước đầy vơi
Quê hương là một góc trời tươi xanh
Làng quê bình dị, an lành
Mà trong nỗi nhớ đã thành thân thương
Quê hương một nắng, hai sương
Nhớ người xa xứ, tha phương chưa vừa
Quê hương mưa nắng hai mùa
Đầy vơi con nước, bóng dừa tươi xanh
Nhà quê vách đất, mái tranh
Giàn bầu, giàn mướp, cây chanh, cây cà
Người quê tình nghĩa bao la
Hiền hòa, mộc mạc, đậm đà, sắt son
Chiều buồn ngồi ngắm hoàng hôn
Mà lòng sao cứ bồn chồn, xuyến xao
Mùi hương lúa chín ngọt ngào
Màu lam khói bếp quyện vào câu thơ…
 
2.
Dòng sông vẫn chảy đôi bờ
Nhớ người xa xứ bơ vơ biệt biền
Tôi đi cuối đất cùng miền
Yêu quê, yêu đất gắn liền tim gan
Nhớ quê nỗi nhớ khô khan
Buộc vào đêm lạnh gian nan chòng chành
Thời gian gõ nhịp tàn canh
Đêm dài nỗi nhớ đọng thành trăng suông
Nửa đêm trời đổ mưa tuôn
Câu thơ ướt đẫm, nỗi buồn lặng thinh
Buồn vui ngẫu hứng tự tình
Câu thơ dang dở lòng mình chát chua
Bên thềm cơn gió thoảng đưa
Bỗng dưng nhớ Mẹ nắng mưa võ vàng
Cuộc đời rồi cũng sẽ tàn
Tôi thành kẻ chết lâm sàng… trong thơ…
       
                   Nha Trang, tháng 11. 2025
                           Lê Kim Thượng
              
READ MORE - LÂM SÀNG – Thơ Lê Kim Thượng

LŨ – Thơ Lê Phước Sinh



Lũ Dồn Lũ Dồn tự Lũ Dồn...
Báo cáo lên trên Trời Lú nặng
Người Già chết cóng vì Vọt bẻ
Trăm ngôi nhà lút do... Đất sụt
Thủy Điện băng huyết đến Kỳ kinh...
 
"Lũ" chuyện "chút xíu" mà la lớn !!?
 
                                 Lê Phước Sinh

READ MORE - LŨ – Thơ Lê Phước Sinh

ĐÔNG SANG, MÙA ĐI – Thơ Tịnh Bình




 

ĐÔNG SANG...
 
Thu đi đâu rồi đấy ?
Bâng khuâng nhành heo may
Mùa đông chưa kịp đến
Sót vài tia nắng gầy
 
Gót thu như bịn rịn
Dạo quanh trên lá vàng
Quả thơm mùi thơ ấu
Hương nhãn chín dịu dàng
 
Gió vườn trưa trốn ngủ
Chim ngơ ngác gọi đàn
Ánh mắt ai sau lá
Tiễn nắng về mênh mang
 
Thu đi đâu mà vội
Bẽn lẽn khăn gió quàng
Sớm mai sương chợt thức
Chuốt từng sợi đông sang...
 
 
MÙA ĐI...
 
Chợt nghe khẽ khàng lá nhỏ
Cành xanh giọt nắng nhu mì
Một ngày chợt hiền như cỏ
Mây trời bịn rịn mùa đi
 
Nỗi buồn lãng quên đâu đó
Ban mai tự thắp nụ cười
Đánh thức lũ chim ngái ngủ
Phố phường vọng tiếng âm rơi
 
Hòa vào giấc mơ ánh sáng
Một ta nhòa lẫn mặt người
An nhiên nẻo về nguồn cội
Bàn chân nhẹ bước thảnh thơi
 
Đừng nghĩ gì trong thinh lặng
Ơ hay lũ kiến nói gì ?
Giọt sương, bình minh và cỏ
Bắt đầu một chuyến thiên di...
 
                            Tịnh Bình

READ MORE - ĐÔNG SANG, MÙA ĐI – Thơ Tịnh Bình

CÕI NHỚ / NHỚ HUẾ! / CẢM ƠN NGƯỜI KHÔNG GHÉT TA - Thơ Hoàng Thị Bích Hà

 


CÕI NHỚ 


Anh có về xứ Huế với em không? 

Lên Ngự Bình, Nguyệt Biều hay Lương Quán? 

Bến nước sông Hương ngắm nhìn đàn cá quẫy 

Bên bụi tre ngà còn đó dấu khắc tên 


Mình sẽ lên trên dốc Phú Cam 

Tìm lại nơi đây phút dỗi hờn ngày ấy 

Ai ngúng nguẩy… để dỗ dành bên cạnh 

Không lên xe về... phải dắt bộ kề bên? 


Chiều Hổ Quyền anh còn nhớ hay quên? 

Đứng ngắm hoàng hôn em giục về kẻo tối 

Đưa em về.... nụ hôn liều rất vội 

Dốc Nam Giao…một sáng trận mưa rào


Cầu Trường Tiền buổi chiều mình dạo bước 

Ngắm mây trời tím dòng nước Hương Giang

Đi bên nhau tất cả những con đường 

Tìm lại dư hương đã đi vào cõi nhớ.

                          Hoàng Thị Bích Hà



NHỚ HUẾ! 


Sống ở Huế cũng thấy lòng nhớ Huế 

Huống chi người xa vạn dặm sơn khê

Gót lãng du chưa có dịp trở về 

Chốn phong trần …vẫn mưu sinh mải miết 


Huế vì sao cứ để lại nhiều tha thiết?

Ai ở, ai đi …cũng thương lạ rứa tề

Có chi mô nà... Huế cũng rứa mà thôi!

Những phố phường, vườn cây…nơi mô mà chẳng có?


Hay tại vì Hoàng cung mấy trăm năm trầm mặc

Dáng vẻ ôm nhiều mưa nắng của thời gian

Lớp rêu phong cất giấu những thăng trầm

Để lưu giữ chốn kinh kỳ một thuở


Huế- Một trời thương cho kẻ đi, người ở

Nắng Hạ về gay gắt những chói chang

Mưa dầm dề…mùa Đông lạnh căm căm

Và bão lũ năm đôi lần...ghé đến


Rứa mà rồi, cứ thương và cứ mến

Đến rồi đi, đau đáu những giọt buồn

Có nơi nào như Huế rứa không anh

Hay tại em nhiễm lá bùa của Huế? 

                        Hoàng Thị Bích Hà


CẢM ƠN NGƯỜI KHÔNG GHÉT TA 


Ta vẫn là ta, người vẫn người 

Vô tình rơi lạc giữa đời nhau 

Người như một bóng chim khuê tước 

Ta kẻ làm thơ vớ vẩn đời 


Ta níu vào đâu giữa cuộc người

Văn chương thi phú tựa hồn mơ 

Ơn đời ta được làm ta nhỉ 

Mộng mị, câu từ cảm xúc tuôn 


Vẫn biết văn chương giờ cũng rẻ 

No cơm ấm cật chẳng nhờ thơ 

Viết dăm cuốn sách- trò chơi chữ 

Đăng vài tờ báo- chuyện làm vui! 


Cảm ơn người thật không ghét ta

Ghé xem ta viết nhảm mỗi ngày 

Chỉ có vậy thôi đời cũng đẹp 

Ơn người không ghét, cũng không thương!


Saigon, ngày 20/4/2025 

Hoàng Thị Bích Hà


READ MORE - CÕI NHỚ / NHỚ HUẾ! / CẢM ƠN NGƯỜI KHÔNG GHÉT TA - Thơ Hoàng Thị Bích Hà