Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Tuesday, September 30, 2025

CHẠM THU, MẶC NIỆM SEN, VÔ NGÔN - Thơ Tịnh Bình


 


CHẠM THU
 
Chợt xa rồi khúc giao mùa bảng lảng
Lá mùa thu ẩn hiện sớm mai thơm
Ngày ươm gió mọc đầy trời hoang vắng
Áo vàng thu phơ phất nắng mơ màng
 
Nghe se sẽ dịu dàng hương nội cỏ
Chạm cúc hoa ngỡ màu nhớ tinh khôi
Thu kịp đến trao mùa xưa thinh lặng
Lơ đãng heo may bối rối hương thầm
 
Hong tóc gió trở về mùa thiếu nữ
Hát vu vơ theo bầy sẻ vô tư
Thu lắng đọng thương mùa sen đi vắng
Ru nồng nàn giọt ký ức mềm môi
 
Mưa thánh thót vỗ về đêm lặng
Phố trầm tư tiếng gió mơ hồ
Rưng sắc lá tiễn mùa quá vãng
Lối mờ sương loang vết thu tàn...
 
 
MẶC NIỆM SEN
 
Hờn thu... thương nỗi tàn sen
Hoa rơi cánh rụng bắt đền mùa đi
Hạ nồng thanh thoát xiêm y
Gió thu chơm chớm biệt ly sao đành
 
Nắng trời phai tấm áo xanh
Gương hồ lơ đãng vài cành lá non
Lấm bùn mưa ướt tay thon
Lòng sen một dạ sắt son chân thường
 
Yêu sen hữu sắc hữu hương
Vì sen chẳng nhiễm ghét thương não phiền
Ru sen khép giấc điềm nhiên
Mắt sen thanh khiết mơ miền mây xa
 
Ngang trời một chuyến mưa qua
Tàn cơn nắng lóa vỡ òa chiêm bao
Trước sen mặc niệm thanh cao
Khói hương phảng phất len vào hồn ta...
 
 
VÔ NGÔN
 
Xuân qua rồi hạ lại sang
Thu đi để lại muôn vàn lá rơi
Kinh vô tự... Kinh không lời
Nhẹ tênh một giọt sương trời vô ngôn...
 
                                            Tịnh Bình

READ MORE - CHẠM THU, MẶC NIỆM SEN, VÔ NGÔN - Thơ Tịnh Bình

Sunday, September 28, 2025

CÓ MỘT NGƯỜI PHỤ NỮ NHƯ THẾ! - Hoàng Thị Bích Hà

 



CÓ MỘT NGƯỜI PHỤ NỮ NHƯ THẾ! 


Tôi gặp chị trong một dịp tụ họp cà phê ăn sáng với nhóm thi hữu văn chương tại thành phố HCM. Đó là chị Ngọc Mai với khuôn mặt đẹp, dáng người nữ tính, đôi mắt long lanh sáng đẹp như hút hồn người đối diện. Tên đẹp, người đẹp, nụ cười duyên dáng và giọng nói êm ái, ngọt ngào là ấn tượng đầu tiên của tôi về chị. Tôi nhìn chị đoán cỡ khoảng chưa ngoài tứ thập. Chị cười dịu dàng bảo:

-Em cộng thêm ba mươi năm nữa mới gần đúng tuổi thật của chị!

Tôi ngạc nhiên và không thể ngờ trước việc chị trẻ hơn tuổi nhiều đến thế! 

-Ôi vậy à! Nếu thế thì chị quá trẻ so với tuổi. Nếu chị không khai, khó ai mà đoán ra tuổi thật của chị!

- Nhìn chị, em biết chắc chị hạnh phúc lắm mới trẻ được như vậy, chắc là lúc nhỏ được ba mẹ cưng, lập gia đình thì được chồng cưng, chị mới có dáng hình trẻ trung, gương mặt xinh tươi ánh lên vẻ yêu đời lạc quan đến vậy.

-Ồ cảm ơn em! Nhưng chị thì không được như em nghĩ đâu!

Thế rồi chị bắt đầu kể tóm tắt cuộc đời của chị cho tôi nghe, chị ngược dòng thời gian đưa tôi về miền ký ức của chị trong những năm tháng khói lửa chiến tranh.


Chị sinh ra và lớn lên tại quận 3 Saigon xưa. Những quận 1-3-5-4- 10,… là những quận xem như những quận trung tâm của thành phố này. Dĩ nhiên chị có điều kiện sống tốt, như những bạn cùng trang lứa trong vùng. Mặc dù bố chị đi tập kết ra Bắc theo lệnh khi đang làm việc tai cơ quan, chưa kịp về từ giã gia đình. Mẹ chị một mình vẫn lo được cho chị ăn học đàng hoàng. Thi xong tú tài chị học tiếp ngành ưa thích và đi làm. Với nhan sắc như chị tôi đoán được chị có khá nhiều sự lựa chọn cho cả công việc lẫn người thương. Chắc chắn chị sẽ chọn cho mình một ý trung nhân trong vô số các chàng đẹp trai, con nhà giàu học giỏi trong thành phố. Duyên số đưa đẩy chị chọn anh! Sau khi lập gia đình, cơn lốc chiến tranh cuốn anh vào con đường binh nghiệp theo lệnh tổng động viên. Và anh chị cũng đã kịp có một đứa con xinh xắn! 


Cuối tháng 3/1975, thời gian này tiếng súng nổ ùng oàng đâu đó, ngoài đường những toán lính VNCH đã buông súng theo lệnh của tổng thống Dương Văn Minh, người người dáo dác ngược xuôi. Người dân kẻ thì tràn ra đường chào mừng quân giải phóng, người thì tìm đường rời khỏi thành phố. Người thì tìm kiếm trong đoàn quân vào thành phố xem có cha, anh mình đi tập kết trở về không? 


Lúc này, bé Bảo Ngọc được 9 tháng tuổi. Chị cũng ôm con ra bến tàu Bạch Đằng đi tìm chồng. Hi vọng anh sẽ trở về. Chị thấy một con tàu neo đậu, người chen chúc lên, trên đó cũng thấp thoáng những bộ đồ lính của binh chủng chồng chị. Chị bồng con bươn bẩy hòa và dòng người đang xô đẩy nhau cố chen cho được chân lên tàu. Bỗng tiếng súng nổ chát chúa ngay bên hông tàu. Thế là tàu chìm, mọi người hỗn loạn rơi xuống nước, kẻ bám vào thành tàu trong sự hoảng loạn đến tột cùng. Run rủi sao chị lạc mất con. Khi tỉnh dậy chị thấy mình nằm trên sàn một chiếc tàu khác đậu cách đó một quảng. Không biết ai đã đưa chị lên đây. Chị mở mắt ra, áo quần còn ướt sũng, hoảng loạn. Ôi con tôi đâu rồi! Bảo Ngọc ơi! Con đâu rồi! Chị lấy hết sức bình sinh gọi con trong tiếng nấc nghẹn ngào. 


Bến Bạch Đằng ngày nay


Bỗng chị chợt thấy anh (chồng đây rồi!): Chị như người sắp chết đuối vớ được phao cứu sinh: Anh Tùng! Mình ơi! Em đi tìm anh mà lạc mất con rồi! Mình thấy con mình Bảo Ngọc đâu không? Súng nổ, tàu chìm, không hiểu ai đã vớt em lên đây, còn con mình đâu rồi! Con ơi! Vừa mừng gặp được chồng, nhưng chưa tìm thấy con. Chị òa lên khóc nức nở trong nghẹn ngào! 


Anh không nói gì, anh cũng ngạc nhiên và bất ngời không kém nhưng nét mặt không lộ vẻ vui mừng. Tia nhìn cũng thiếu ấm áp như ánh nhìn dành cho chị trước khi anh đi lính. Đoạn anh quay lại nói gì đó với người phụ nữ bên cạnh anh. Hóa ra đây là chuyến tàu người ta chuẩn bị vượt biên bao gồm cả sỹ quan, lính và gia đình người thân của họ. Như đã tính toán trước, chuyến tàu anh đi không ngờ lại gặp chị trong hoàn cảnh này. Người anh chọn để cùng đi với nhau không phải chị và con gái mà là một người phụ nữ khác. Họ trốn chị. Còn chị lạc lên đây, số phận trêu ngươi cho chị thấy tận mắt anh và người khác đi cùng nhau, cho chị nếm cảnh đời đắng chát của sự phản bội. Thực ra thì phản bội có lẽ đã xảy ra trước rất lâu rồi mà chị không biết. Chỉ đến khi trong tình cảnh éo le, khốc liệt này số phận lại bắt chị chứng kiến cảnh tượng không còn lời nào để nói. Sau những giây phút ngỡ ngàng, sững sờ rồi rơi vào câm lặng. Dù xung quanh vẫn hỗn độn, vẫn ồn ã. 

Như hiểu ra tình thế! Chị bất giác nhận ra, anh không còn là của chị nữa, anh không thuộc về chị nữa, anh đã thuộc về người khác. Từ vui mừng gặp anh, đến thảng thốt mất con, đến thái độ thờ ơ dửng dưng khi gặp chị, đến cử chỉ ánh mắt không còn dành cho chị nữa mà sự vỗ về âu yếm anh đã dành cho người khác ngay trước mắt chị. Tất cả trong một vài khoảnh khắc rất ngắn, vội vã và trớ trêu của thời gian. Chị mất con và mất luôn cả chồng. Giữa họ bây giờ đã có bức tường vô hình ngăn cách. Dù anh đang đứng đó, trước mắt chị, không xa mà khoảng cách xa vời vợi không với tới được. Trong lúc này đáng lẽ chị cần anh nhất để cùng chị đi tìm con: “Níu đời đời đá mưa thương/ Níu em em đẩy chẳng nương tay nhờ/ Có than ngửa mặt lên trời/ ông ơi ngó xuống đầy vơi nợ nần” (Quỳnh Tiên) 


Thôi thì: “Vết thương ứa máu đủ rồi!”. Chị biết nơi đây không dành cho mình. Chị không chọn ra đi vì chị còn phải đi kiếm con, chị cũng phải ở lại thành phố để chờ cha trở về sum họp nữa. Chị quay mặt, tìm ra cửa mò mẫm tìm đường rời khỏi con tàu. Xuống bến, người người hỗn loạn đang tất tả ngược xuôi và gọi nhau í ới. Bỗng chị thấy bên đường có một người phụ nữ (có lẽ là một người mẹ) đã chết, ngồi bên cạnh là đứa con đang cố ôm lấy mẹ và khóc. Chị tất tả nhào đi để may ra tìm được con mình. Đi tới đâu chị gặp ai chị cũng hỏi, thấy đứa trẻ nào lạc ở đây không? Mọi người giúp tôi với, tôi lạc mất con rồi! Bỗng có một chị bảo quay lại đằng kia, chỗ người phụ nữ nằm, bên cạnh có đứa bé tầm tuổi con chị, cứ cúi xuống xem biết đâu là con mình. Chị quay lại cúi xuống lay gọi và nhìn mặt cháu bé. Ôi đây rồi! Hóa ra đây là con chị. Trong lúc bom rơi đạn lạc, chị phụ nữ này bồng được con chị rơi xuống nước và khi chị lội vào bờ thì trúng đạn, chị cố lết thêm vài mươi bước nữa thì gục xuống và tắt thở, trong khi đứa bé hoảng loạn không biết mẹ mình đâu, chỉ biết người vừa ẵm em dưới nước sông Sài Gòn lên! 


Chị ôm lấy con mừng khôn xiết tả, và tưởng như tim mình vừa sống lại sau những gì đã xảy ra.

Mới đó mà nửa thế kỷ trôi qua! Chị vừa lo kinh doanh, kiếm tiền nuôi dạy con cái một gánh hai vai thay cho cả người cha của bé. Bé có cha cũng xem như không, vì cha đã thuộc về nơi khác, gắn bó với những con người xa lạ khác, không phải mẹ con mình. Trong gian khó, chị làm lụng nuôi con vượt qua thời kỳ hậu chiến, rồi bao cấp, rồi hội nhập,… Con gái chị nay đã trưởng thành, cháu cũng đã thành đạt và có mái ấm gia đình. Xem chị như đã hoàn thành nhiệm vụ làm mẹ thiêng liêng cao cả của mình. Nay chị đã thảnh thơi, bên cạnh vẫn duy trì công việc kinh doanh thường nhật. Chị đến với thi ca, sinh hoạt với các nhóm bạn cùng sở thích như picnic, khiêu vũ hay những hoạt động lành mạnh rèn luyện sức khỏe về thể chất và tinh thần. Bởi vậy chị không cô đơn, Dẫu thiếu đi một người tình tưởng là trăm năm nhưng lại bội bạc thì chị vẫn còn cha mẹ, con cái và bạn bè tri âm. Chính vì thế chị không gục ngã. Bởi vì con cần chị, cha mẹ chị cần chị. Chị không thể buông xuôi theo số phận nghiệt ngã mà đứng lên, vượt lên nỗi đau để tiếp tục tìm cho mình lẽ sống có ý nghĩa. Chị cũng không oán hờn người cũ nữa.


Một đôi lần, “người ta” trở về Saigon thăm quê hương, chị tình cờ gặp lại cũng xem như gặp một người quen cũ, không vui cũng không buồn. Bình thường như một người bạn cũ từng quen biết rồi thôi!


Chị buông bỏ những gì không đáng dằn vặt hay tiếc nuối. Chị làm chủ cuộc sống của mình, mặc dù khi người ấy đành đoạn rời đi chị mới ngoài hai mươi tuổi. Mẹ đơn thân, lại xinh đẹp có thừa. Xung quanh chị không thiếu đàn ông vây quanh tán tỉnh. Nhưng có lẽ chị đã thấm đòn tình ái và hôn nhân. Đau một lần đã đủ! Chị nói rằng: “Cứ ngồi yên đó, không cần đi đâu cả, tri kỷ sẽ tìm em!”. Và đúng vậy những người bạn hiểu lòng nhau sẽ chia ngọt sẻ bùi tâm sự đôi điều cho với buồn đau, và ai có cuộc sống nấy rồi mọi thứ sẽ ổn. Rồi chị đến với thi ca. Xem thi ca như một cuộc sẻ chia tâm tình, nâng đỡ tâm hồn con người.

Ngẫm lại trong cái rủi có cái may. Dẫu phải chứng kiến hiện thực phủ phàng nhưng đau một lần rồi thôi! Nếu ngày đó, chị không lạc lên con tàu ấy, không biết anh đã thay lòng để trốn chạy cùng với một phụ nữ khác thì cả đời còn lại chị cứ khắc khoải và canh cánh không yên: Không biết giờ nay anh ở đâu? Còn sống hay đã chết, mất tích? Rồi chị lại lặn lội đi tìm hết trại cải tạo này đến trại cải tạo khác để tìm anh, không tìm ra thì nghĩ rằng anh đã tử trận bị bom rơi đạn lạc buổi giao thời, rồi lại về nhà lập bàn thờ năm tháng lo cúng cấp, cầu siêu này nọ,… trong lúc người ta đang sống phây phây cùng người khác. Thôi thế cũng là may!


Như vậy có phải là chị mất đi thứ này thì trời bù cho chị thứ khác. Con cái giỏi, ngoan, công việc trôi tròn, sức khỏe bình an. Và thế là chị cứ tươi trẻ, cứ tràn đầy sức sống, đầy năng lượng làm việc và vẫn xinh đẹp không khác xưa là mấy. Có chăng đậm đà, chín chắn hơn xưa mà thôi! Người ta nói dù ai đó lúc trẻ căng tràn sức sống, trắng trẻo, đẹp nhưng nhạt duyên thì nhan sắc sớm phai tàn còn ngược lại nếu trời phú cho có nét duyên ngầm thì vẻ đẹp mặn mà đó không phai mờ dẫu đi qua thời gian. Nếu biết giữ gìn sức khỏe thể lực và sức khỏe tâm hồn tốt, đảm bảo chế độ ăn uống và tập luyện đúng cách, sức khỏe và dáng người vẫn ít thay đổi. Qua mỗi mốc thời gian tám mươi chín mươi đi nữa vẫn nét duyên trời cho đó vẫn ánh lên sau lớp bụi thời gian ghi dấu trên khuôn mặt. Và chị là một người phụ nữ như thế dù đã đi qua mùa thu của cuộc đời!


Saigon, ngay 23/9/2025

Hoàng Thị Bích Hà

(Hình minh họa thiếu phụ và bến Bạch Đằng hiện tại)


READ MORE - CÓ MỘT NGƯỜI PHỤ NỮ NHƯ THẾ! - Hoàng Thị Bích Hà

ĐÊM HỘI TRĂNG RẰM TẠI TU VIỆN ĐỨC PHỔ - Minh Tánh (Lê Thi)

 


 Đêm Hội Trăng Rằm Tại Tu Viện Đức Phổ 

Ánh Trăng Quê Hương Giữa Xứ Người

 

Bowling Green, Kentucky – Vào dịp Vu Lan vừa qua, Tu viện Đức Phổ (126 Gerkin Rd, Bowling Green, KY 42101 ) được tổ chức trang nghiêm và ấm cúng hơn bao giờ hết. Hơn 30 quý Thầy, Sư Cô, Tăng Ni từ nhiều tiểu bang khắp nước Mỹ đã về tụ hội. Từng bước chân giải thoát, từng tiếng mõ tiếng chuông vang vọng, như đưa mọi người trở về với cội nguồn yêu thương, về bên hình bóng Mẹ Cha.

 

 Chưa dừng lại ở đây, đêm hội Trung thu đầy ý nghĩa và xúc động dưới sự hướng dẫn và chủ trì của Đại đức Thích Tịnh Hạnh. Sự kiện không chỉ là dịp vui chơi, sum vầy, mà còn trở thành một không gian văn hóa – tâm linh đặc biệt dành cho cộng đồng người Việt đang sinh sống xa quê.

 

Hàng trăm đồng bào Phật tử và người Việt từ nhiều vùng phụ cận, thậm chí từ các bang lân cận, đã cùng nhau quy tụ về mái chùa Đức Phổ – như trở về một phần quê hương giữa lòng nước Mỹ. Trong không khí thiêng liêng của đêm Rằm tháng Tám, các chương trình được tổ chức phong phú: từ tiệc trà đạo vị, trình diễn múa lân, rước đèn, văn nghệ, cho đến phần pháp thoại đặc biệt về đạo Hiếu – chủ đề xuyên suốt của đêm hội.

 

Đại đức Thích Tịnh Hạnh, bằng lối giảng đầy chân tình và sâu sắc, đã mang đến cho đại chúng những bài học nhân văn sâu lắng về tình cha mẹ, nghĩa thầy trò, và lòng tri ân với tổ quốc. Những lời giảng ấy không chỉ là đạo lý, mà còn là tiếng nói của trái tim – khiến không ít Phật tử xúc động nghẹn ngào, nước mắt rơi trong niềm hoài niệm quê cha đất tổ.

 

Ngoài ra, đêm hội còn có sự hiện diện và tham gia của nhiều chư tôn đức tăng ni, trong đó có Giảng sư Thích Giác Minh Luật – người luôn đồng hành cùng tu viện trong các hoạt động văn hóa – giáo dục – tâm linh cho cộng đồng.

 

Tu viện Đức Phổ từ lâu đã trở thành điểm tựa tinh thần vững chắc cho người Việt tại Kentucky. Không chỉ là nơi hành trì Phật pháp, tu viện còn là trung tâm sinh hoạt cộng đồng năng động với các hoạt động thiết thực như: lớp học tiếng Việt cho thanh thiếu niên, thi cắm hoa nghệ thuật, chương trình tương thân tương ái, và nhiều khóa tu dành cho các lứa tuổi.

 

Qua từng hoạt động, mái chùa nhỏ nơi đất khách vẫn luôn giữ được hồn dân tộc, nuôi dưỡng bản sắc văn hóa Việt giữa đời sống hiện đại phương Tây. Và đêm hội trăng Rằm năm nay một lần nữa đã khẳng định vai trò kết nối thiêng liêng đó – như nhịp cầu tâm linh giữa xứ người và quê hương.

 

Khép lại trong làn khói trầm ấm, tiếng chuông chùa ngân vang, ánh trăng rằm soi sáng những gương mặt rạng ngời, đêm hội đã để lại trong lòng người tham dự nhiều cung bậc cảm xúc. Đó không chỉ là niềm vui của một mùa Trung thu đoàn viên, mà còn là bài học về đạo Hiếu, về tình người, và về lòng biết ơn – những giá trị cốt lõi luôn được gìn giữ trong mỗi trái tim Việt dù ở bất cứ nơi đâu.

Minh Tánh - Kentucky .

 

READ MORE - ĐÊM HỘI TRĂNG RẰM TẠI TU VIỆN ĐỨC PHỔ - Minh Tánh (Lê Thi)

CHÙM THƠ THUỞ THIẾU THỜI của LƯU LÃNG KHÁCH - Cây đờn một má / Đá đít rách đáy / Chớ thấy lạ khè / Ngứa ngứa sâu

 


CÂY ĐỜN MỘT MÁ

Cây đờn một má được anh mua

Hàng tốt thời nay giá cũng chua

Mẹ bán hai heo nào đã đủ

Ba bay một nghé quả không đùa

Ngứa tay rảy thử âm vang dữ

Khoái chí cầm lên tiếng được mùa

Anh bước ra sân còn nhắn nhủ

Ham đờn bỏ học chắc ba thua.

                 Hè 1976

            Duy Toàn xứ Hổ

 

 

ĐÁ ĐÍT RÁCH ĐÁY

Bữa nào không đá được trôn nhau

Ngao ngán đờn ca dễ muốn đau

Bức bối tìm ngay dăm đứa bạn

Ham chơi kiếm đại mấy cô đàu

Gò cao đá xuống hay ê cẵng

Đất thấp công lên dễ trán nhàu

Chị bảo quần chi luôn rách háng

Kêu về mẹ bắt cởi khâu mau.

                  Hè 1976

            Duy Toàn xứ Hổ



CHỚ THẤY LẠ KHÈ

Thằng nhóc Quảng Nôm thấy lạ khè

Ông mày nể mặt mấy anh nghe

Sáng mai có giỏi ra kia đọ

Chiều mốt còn hăng tới đó đè

Chẳng thuộc bụi đời không phải sợ

Nào như du đảng chớ hăm he

Nhỏ con khiếp vía co vòi cút

Mới động chân tay nó đã tè.

              Nghỉ hè 1976

            Duy Toàn Xứ Hổ

 

 

 NGỨA NGỨA SÂU

Lông còn chưa có nói gì râu

Sao cứ nghe người ngứa ngứa sâu

Sớm sớm tìm nơi hoang vắng gãi

Trưa trưa chọn chỗ quạnh hiu hầu

Người ta chẳng biết thường như vậy

Hay chỉ mình ông thiệt đáng rầu

Mắc cỡ làm sao da đỏ tái

Đêm nằm lỡ giấc gãi lâu lâu.

        Hè 1976

       Duy Toàn xứ Hổ



READ MORE - CHÙM THƠ THUỞ THIẾU THỜI của LƯU LÃNG KHÁCH - Cây đờn một má / Đá đít rách đáy / Chớ thấy lạ khè / Ngứa ngứa sâu

Saturday, September 27, 2025

ĐỢI EM TRĂNG MÃI VẪN NGHÈO - Thơ Huỳnh Liễu Ngạn



HUỲNH LIỄU NGẠN 

ĐỢI EM TRĂNG MÃI VẪN NGHÈO

 

đợi em vào một ngày đông

hoa xoan trước cổng vàng bông năm rồi

con đường ở phía xa xôi

ở phía có một ngọn đồi thông reo

 

đợi em trăng mãi vẫn nghèo

giọt mưa vẫn vội đổ đèo sang thăm

hôm kia mái tóc ướt rằm

nên chưa về kịp ăn nằm với đêm

 

ngoài vườn có một đàn chim

không bay mà đậu như tìm bóng ai

hay em đã lạc gót hài 

nên bầy chim cứ trang đài ngọn cây

 

đợi em thấm giọt sương gầy

cho tay anh trải mộng đầy ra phơi

mùi hương theo gió viễn khơi

mà trăng mười sáu còn lơi giữa dòng

 

thôi em đừng dỗi dòng sông

để đàn cá ngẩn ngơ trông mỗi ngày

anh đi làm kiếp lưu đày

trả thơ cho trọn niềm say một đời.

 

20.9.2025 

HUỲNH LIỄU NGẠN

hiephuynh479@gmail.com

READ MORE - ĐỢI EM TRĂNG MÃI VẪN NGHÈO - Thơ Huỳnh Liễu Ngạn

Thursday, September 25, 2025

TRANG THƠ NGUYỄN VĂN TRÌNH - Mãi là còn nhau… / Hoa mặt trời / Một loài hoa diệu vợi

 

Nhà thơ Nguyễn Văn Trình

Nguyễn Văn Trình

Mãi là còn nhau…          

 

Hoa hồng mấy nụ mãi còn xinh tươi

tặng người mỏi bước dưới hoang mạc đời

đường xa hương tỏa đất trời mênh mông

mùi hương dịu nhẹ cho lòng xốn xang

 

Hoa hồng mấy nụ mãi còn xinh tươi

tặng người lỡ bước nụ cười phôi pha

vườn xưa bỗng hóa nở hoa tình đời

người ơi, có nhớ vành môi ngọt mềm… ?!

 

Hoa hồng mấy nụ vẫn còn xinh tươi

tặng người một thuở, thời người tròn trăng

người đi còn nặng lời thề chưa xa

còn trong nỗi nhớ, mãi là còn nhau…!

 

                                  Đông Hà, 2021

 

  

Hoa mặt trời  

 

Vàng tươi một sắc hướng dương

hương hoa thơm ngát còn vương nắng hồng

loài hoa luôn hướng về đông

hiên ngang đứng thẳng, bão dông coi thường

 

Vàng tươi một sắc hướng dương

hương hoa dịu nhẹ, dáng giương lên trời

từng cánh vàng hoa rơi rơi

dù trong gió cuộn, hoa thời thơm hương

 

Vàng tươi một sắc hướng dương

hoa luôn rực rỡ bên đường người qua

lụa là sắc hoa vương gia

lung linh trong nắng, ngọc ngà yêu thương

 

Vàng tươi một sắc hướng dương

màu hoa quý phái, vầng dương hướng về

hoa cười đón gió tỉ tê

hạt mần hy vọng, tràn trề ngày mai…

 

                          Đông Hà, 2022

 

 

Một loài hoa diệu vợi


Hướng dương hoa mặt trời

sắc vàng trải muôn nơi

nhìn cánh hoa lả lơi

một đời luôn hướng sáng

 

Hướng dương hoa mặt trời

hoa cười, thời xinh xinh

gió về càng lung linh

hương bay tình say đắm

 

Hướng dương hoa mặt trời

hoa đứng thẳng vươn tới

sắc bừng sáng nơi nơi

hương thơm mãi không vơi

 

Hướng dương hoa mặt trời

sắc vàng vẫn bên đời

thủy chung màu nắng mới      

ôi, loài hoa diệu vợi…?!

 

               Đông Hà, 2022

N.V.T

nguyenvantrinh58@gmail.com

READ MORE - TRANG THƠ NGUYỄN VĂN TRÌNH - Mãi là còn nhau… / Hoa mặt trời / Một loài hoa diệu vợi

TRANG THƠ LÊ THANH HÙNG - Gió qua thềm / Em lo gì, một cơn mưa xa / Sao em tặng chi anh một nỗi buồn / Anh trở về, chạm ngõ miền tây

 

Nhà thơ Lê Thanh Hùng


Gió qua thềm


Có điều gì theo gió bay đi

Bay lơ đãng, không ai níu lại

Dù chấp chới trong chiều nắng qúai

Rớt thu vàng, đẫm dấu tình si


Ước mơ em có còn xa xôi

Trôi bãng lãng qua miền sáng tối

Khê đọng lại tháng năm gấp vội

Khúc khuỷu quanh co, vết lõm lồi


Gió tương lai, đổ vọng bến bờ

Đường dĩ vãng, hằn lên từng lớp

Lời thơ cũ như còn choáng ngợp

Buổi đầu tiên… tuổi mộng dại khờ


Này em, có về qua lối xưa

Chiếc cầu cũ, giờ đang xây mới

Bên góc phố ta từng đứng đợi

Chiều vui, vội vã những cơn mưa


Có điều gì đọng lại không em?

Còn nguyên đó một thời trai trẻ

Chiều ký ức, ngân rung nhè nhẹ

Gió mùa thu, miết mỏng qua thềm…



Em lo gì, một cơn mưa xa 


Mưa loang tan trên sóng muộn mằn

Trời loé nắng, giăng ngang chân sóng

Con thuyền nhỏ, ngập ngừng đánh võng

Đường chân trời mờ một quầng trăng


Tiếng sấm xa vọng đổ đằng đông

Xuyên màn mưa, đằng tây hửng nắng

Rung ngân trong không gian tĩnh lặng

Nước cạn, Sảnh trời kêu báo giông


Bãi vắng đường xa, đi một mình

Em gánh cá, liêu xiêu bước chậm

Đôi má hồng bồ quân, lấm tấm

Sóng rì rầm từng lớp giao sinh


Trở vai gánh, vội vàng đường quen

Gió dậy, cơn giông chiều nước cạn

Phô bày trên bãi, bùn lênh láng

Hạt mưa gieo, rắc vệt trắng đen


Ngóng trông gì đôi mắt xa xôi

Ngoảnh lại, bãi bùn non quánh đặc

Tiếng sóng vọng mưa dầm se thắt

Chiếc thuyền xa, gió dập sóng dồi…



Sao em tặng chi anh một nỗi buồn


Đêm nằm ngủ, gối đầu vào quá khứ

Nhớ quay quắt, những lần mình do dự


Cứ đắn đo, những tránh trớ, nắm, buông

Lời tỏ bày, nhùng nhằng trôi năm tháng

Trong thẳm sâu, con sông xưa đã lặng lẽ xa nguồn…



Anh trở về, chạm ngõ miền tây


Nghe bổi hổi “khung trời miền hạ”

Trong cuộc nhậu, tiếng đàn kìm nhấn nhá


Khúc Nam Bình, tràn nỗi nhớ đất Thần kinh

Bất chợt tiếng song loang buông thả

Một tiếng dạ thưa! Rơi, ngơ ngác giật mình…


Lê Thanh Hùng

    Bắc Bình, Lâm Đồng   

            lethanhhung4625@gmail.com
READ MORE - TRANG THƠ LÊ THANH HÙNG - Gió qua thềm / Em lo gì, một cơn mưa xa / Sao em tặng chi anh một nỗi buồn / Anh trở về, chạm ngõ miền tây

HỒ XUÂN HƯƠNG VÀ THIỄU NỮ - Thơ Trần Hữu Thuần

 

Hình của ChatGPT

Hồ Xuân Hương và Thiếu Nữ

Thơ Trần Hữu Thuần

 

Hoàng hôn Đà Lạt hắt hiu,

Giọng chim khắc khoải trời chiều kêu sương,

Mây giăng đầu núi vấn vương,

Hồn giăng nỗi nhớ phấn hương cuộc tình.

 

Thương em, dáng đứng xinh xinh,

Tóc bay trong gió, lung linh ráng chiều,

Nghiêng nghiêng bóng đổ liêu xiêu,

Mắt buồn liễu rũ, phiêu phiêu sương mờ.

 

Nhớ ai em đứng thẩn thờ,

Chim bay về núi, em chờ đợi ai?

Chờ hôm nay, đợi ngày mai,

Thu qua Đông tới nhạt phai má hồng.

 

Hồ Xuân Hương, dấu tình nồng,

Lang Biang đôi lứa một lòng thủy chung,

Chiều vàng rọi ánh mông lung,

Đáy hồ bay lượn từng không mây ngàn.

 

Thôi thì tình đã muộn màng,

Xót xa cho mấy lỡ làng đành thôi,

Trót sinh thân phận đơn côi,

Cầm bằng lơ lửng mây trôi ngang trời.

 

Dỡ dang là chuyện của đời.

 

(Grand Rapids, Michigan 22 th. 9, 2025).

T.H.T.

jbtranthuan@hotmail.com

 

 

 

 

READ MORE - HỒ XUÂN HƯƠNG VÀ THIỄU NỮ - Thơ Trần Hữu Thuần