TRANG THUẦN TÚY VĂN HỌC NGHỆ THUẬT CỦA NGƯỜI QUẢNG TRỊ VÀ NGƯỜI YÊU MẾN QUẢNG TRỊ.
Chúc Mừng Năm Mới
Tuesday, April 29, 2025
NHỮNG TƯỢNG ĐÀI GIỮ BIỂN / KHÁT VỌNG NGƯỜI LÍNH BIỂN - Thơ Nguyễn Văn Trình
Những tượng đài giữ biển
(Kính tặng cán bộ - chiến sĩ CSB Việt Nam.)
Những con tàu như tượng đài giữ biển
để muôn đời Tổ quốc được bình yên
dòng máu Việt nối liền từng huyết quản
của người lính Cảnh Sát Biển Việt Nam
Những con tàu như tượng đài giữ biển
cờ Tổ quốc phất cao trên hải chiến
mốc chủ quyền giữa biển đảo quê hương
biển Việt mình. Ôi, biết mấy thân thương !
Những con tàu như tượng đài giữ biển
biển mùa này, sóng dữ và yêu ma
nhưng các anh là những người canh biển
hiến trọn đời, vì biển Việt quê ta
Những con tàu như tượng đài giữ biển
biển Tổ quốc có các anh canh giữ
người thắp sáng cho tinh thần quyết tử
giữ vẹn tròn, còn mãi biển Việt Nam…
Cồn Cỏ, 2019
Khát vọng người lính biển
(Kính tặng Cán bộ - Chiến sĩ CSB Việt Nam.)
Biển đảo quê hương ngày đêm canh giữ
tàu các anh vượt ngàn con sóng dữ
tàu là nhà, là căn cứ tiền phương
canh giặc biển, chúng thường xuyên quấy phá
Đâm chìm tàu đánh cá của ngư dân
rồi tranh chấp vùng đặc quyền kinh tế
kéo dàn khoan, chẳng nể sợ luật trời
có các anh, biển khơi mới thanh bình
Bình minh lên rạng ngời màu áo lính
Cảnh Sát Biển với tình yêu biển cả
tàu nối tàu canh giữ biển quê ta
chắc tay súng coi thường bao vất vả
Sát cánh cùng nhau nắng hạ hề chi
bão dập, sóng dồn nào đâu nản chí
sĩ khí anh hùng tàu vẫn hiên ngang
mang khát vọng giữ biển trời Tổ quốc
Cồn Cỏ, 2019
Nguyễn Văn Trình
ĐÓA HOA THIÊNG, NGHÌN NĂM SAU TRƯỚC, THỞ – Thơ Tịnh Bình
*ĐÓA HOA THIÊNGRồi một ngày phải đếnÔi giây phút lìa xaCơn vô thường sinh tửNhững nỗi buồn trong taNgười lang thang sáu cõiLênh đênh kiếp luân hồiĐâu thân bằng quyến thuộcChỉ một mình đơn côiNgười về nơi nắng lóaCòn trao nhau nụ cườiVô ưu đôi mắt khépNhủ đời quán trọ thôiAi hay trời phương ngoạiBát ngát cõi sen miềnChợt nhận ra tịnh độTâm này đóa hoa thiêng...NGHÌN NĂM SAU TRƯỚC...Hoàng hôn cất giọt nắng tànThinh không về muộn mây ngàn ham chơiGió về níu chiếc lá rơiTrần gian quán trọ người rời về đâu ?Biển xanh nào hóa nương dâuHình kia bóng nọ tan vào ảo mơNhư chưa từng có bao giờNghìn năm sau trước như tờ lặng im...THỞ...Vẫn là hoa lá chim caVẫn ta mỗi sớm thở ra thở vàoVẫn là mây trắng trời caoCảm ơn hơi thở còn vào còn ra...Tịnh Bình
Họ tên : Nguyễn Thị Bình (Tịnh Bình)
Địa Chỉ : 20AB Khu phố 1 nội ô A , Thị Trấn Gò Dầu, huyện Gò Dầu, tỉnh Tây Ninh
THÁNG TƯ HAO GẦY / MÀU NÀO CHO THÁNG TƯ – Thơ Lê Minh Hiền
THÁNG TƯ HAO GẦY
Tháng Tư nắng lụa
đâu mùa thiên thai
em non nõn nà
nghe hồn mơ phai
.
sương tan ngày mớ́i
tàn giấc mơ khuya
mầm yêu non nẩy
giũ áo hoàng hoa
.
đường hồng mấy lối?
em xa nghìn xa
cầu mơ hoang hoải
ta về trong ta
.
Ngực non mộng mị
mông mọng mây mưa
còn đâu… mấy lối
tình xưa bốn mùa
.
Ngó tay mười lối
ngực trắng vai ngần
nửa đêm tiếc nuối
tình đã bay xa
.
Đêm nao mắt lạ
em chợt lõa thân
anh nhìn chết lặng
phố khuya hao gầy
(4:56 chiều)
Stanton, Little Saigon, California Apr. 2024 - Apr. 29th, 2025
_____
MÀU NÀO CHO THÁNG TƯ
Tháng Tư dốc sương mù
ngồi góp nhặt thời gian
quê hương bên kia bờ
biển xanh đường mây trắng
màu nào cho tháng Tư
ngoảnh đầu... thuở ngày xưa
thành đô biền biệt xa
mối tình đầu hôm qua
một thời đã nghìn trùng
mùi con gái nguyên trinh
lúa đang thì… thơm lạ!
cổ kính xưa đập hoài
gặp em là mộng mị
tiếc hoài chút tàn y
mưa nguồn đêm bơ vơ
cuốn hồn về cố quận
tháng tư buồn không nói
màu nào cho tháng Tư?
ngày xưa… Ừ! đã xưa
Tháng 4 in Stanton, Little Saigon, California
Sunday, April 27, 2025
Friday, April 25, 2025
TRANG THƠ LÊ THANH HÙNG - Em lơ đễnh bước qua bờ sông vắng / Dù một đời anh vẫn đợi / Một nỗi khát khao / Em ngắc ngứ, khi anh hỏi nhỏ / Em ngắc ngứ, khi anh hỏi nhỏ / Em tái nhợt
Em lơ đễnh bước qua bờ sông vắng
Hoa cúc trắng một bờ huyễn mộng
Dốc trăm năm đổ xuống cuộc người
Bờ sông xanh ngập tràn gió lộng
Hoa cỏ quanh đường, nở thắm tươi
Vạt mây xám vắt lưng chừng núi
Gió dập dềnh ru giấc mơ xưa
Bóng nắng chảy đưa ngày rong ruổi
Gịot đời rơi nhòe nét nhặt thưa
Em qua lối cỏ hoang mùa mới
Bối rối nhìn cánh bướm đang bay
Đường dích dắc, nụ nào còn đợi
Nở muộn màng, nắng mới vơi đầy
Vút thinh không, một con chim lạ
Thánh thót kêu, giận dỗi vội vàng
Nghe xao động trong từng mắt lá
Nỗi muộn phiền vô cớ miên man
Mỗi bước chân ngập ngừng hướng đến
Nơi bình yên, chờ đón tin yêu
Anh biết sau cái nhìn lơ đễnh
Một trái tim nồng nã lung chiều…
Dù một đời anh vẫn đợi
Chỉ một lời thôi, chờ đợi một đời
Biết năm tháng có còn ai níu giữ
Vạt mây trắng bay ngang chiều cổ xứ
Treo trên đầu, che bóng hụt tình lơi
Dốc thời gian trượt về phía hoàng hôn
Đã buông trả, sao còn như hụt hẫng
Người đã xa, cũng không hề vướng bận
Nhịp đời quay theo tiếng vọng đổ dồn
Ngồi một mình bên chiếc bóng chơi vơi
Lật dĩ vãng có những điều giấu diếm
Lỏng chỏng rơi, chỉ là trong hoài niệm
Mà tưởng đâu, ta lọc lõi trải đời
Lấn cấn chìm trôi, chuyện cũ lãng quên
Bất chợt nhớ, một khỏang đêm đắm đuối
Đưa nhau về, qua đường trơn lầy lội
Bóng nắng tàn ngày, rạo rực hắt lên
Chỉ một lời thôi, cắn đắng một đời
Lời từ biệt sao trở thành vĩnh quyết
Tình đã cạn, tưởng chừng như khánh kiệt
Chợt vỡ òa, bung vỡ một ngày xưa…
Một nỗi khát khao
Mùa xa hoang và một cặp môi gần
Đang tươi trẻ chiều trong cơn gió nổi
Như lẫn khuất những đừng cong vụng dối
Trong nắng chiều hôm óng ánh thanh tân
Bước chân quen và ánh mắt ngây thơ
Rơi buông thả bên đường theo cuống gió
Em còn đó, một tương lai để ngỏ
Bao nỗi khát khao, chồng lấn dại khờ
Giọt nắng cuối ngày còn cố đành hanh
Đang chấp chới một điều gì nuối tiếc
Chiếc bóng đơn côi, những lời cuồng nhiệt
Đã trôi xa trong gió thoảng dỗ dành
Bâng quơ gì mà tím biếc chiều hôm
Ngơ ngẩn đứng đưa mắt nhìn hoang dại
Nghe tan chảy giấc mơ mùa con gái
Trong gió bấc non tơ thổi lạc hồn
Nắng tắt rồi, em lặng lẽ bước qua
Chợt một tiếng chim non kêu ríu rít
Trong không gian đang loang tan mờ mịt
Một nỗi khát khao đích thực đàn bà…
Em ngắc ngứ, khi anh hỏi nhỏ
Sao lại trả lời bằng khoé mắt rưng rưng
Xa vắng ánh nhìn mông lung đâu đó
Vòng tay giơ ra, chợt dừng lại nữa chừng
Trong tiếng cười, có một chút gì gắng gượng
Ngoảnh mặt lại nhìn, nắng xối phia sau lưng…
Mũi Né có một ngày biển động
Con sóng xoay ngang như gận dỗi bãi bờ
Cánh chim đơn côi bay theo chiều gió lộng
Tím nắng hoàng hôn trống vắng bơ vơ
Em ngồi ngắm bờ xa, con sóng chạy
Chợt vỡ oà, nắm tay anh cuống quýt ngẩn ngơ…
Em tái nhợt
Cơn mưa chiều bất chợt
Trắng xoá đồng sâu, từng bước run run
Lối trợt, đường trơn cơn mưa dầm dai dẳng
Vạt mây xám giăng ngang khung trời nằng nặng
Chợt ấm lên, bóng ai đợi đi cùng…
Lê
Thanh Hùng
Bắc Bình, Bình Thuận
GẶP LẠI - Thơ Mặc Phương Tử
GẶP LẠI
Nhớ về ngày ấy.
Ngày ấy,
Cạn chén giao mùa niềm ảo vọng
Một thoáng trôi về tình khúc phôi pha
Mùa xuân, thanh âm sắc màu đi qua.
Đời mỗi phương
Nhìn nhau, bây giờ em ạ!
Sông đời, dòng trôi mênh mông
Như con thuyền sóng vờn bến lạ
Mắt đổi màu ngàn mây xa trông.
Nhớ thuở ấy,
Quê mình củ khoai, củ sắn
Giọt mồ hôi, giọt lệ vơi đầy
Bên miếng ruộng, miếng vườn
Bờ cau, liếp chuối
Thương đời mẹ một đời lầm lũi!
Gió sương năm tháng trĩu vai gầy!
Cố xứ gặp nhau
Tình ta nhớ thuở...
Chạnh lòng bao mùa trăng viễn phương
Trăng cũng ngậm ngùi
Như đời viễn mộng.
Cuộc lữ nào không rũ áo phong sương!
Màu xanh hôm nào
Vẫn xanh màu xứ sở
Những điệp khúc dòng trôi
Đã khuất vội thuở xuân nào,
Cả lau sậy cũng vui mùa hội ngộ
Cát bụi bình yên về ngự đỉnh non cao!
Nay gặp lại em
Thời gian chảy dồn lên mái tóc
Ba mươi năm, những cuộc tình se tuổi mộng
Điệu đàn mấy nhịp trổi cung xưa
Long đong thuyền cũ
Xuân về bến
Trời quê hương tình mây nước giao mùa.
MẶC PHƯƠNG TỬ
tamminh2025@yahoo.com
TÌM CÂY HOA GẠO ĐỎ HƯỜNG - Thơ Huỳnh Liễu Ngạn
HUỲNH LIỄU NGẠN
TÌM CÂY HOA GẠO ĐỎ HƯỜNG
ai chỉ con đường anh đi
xuống khu thị tứ
có quán phở bắc
anh kêu một tô
không giá
không rau quế ngò gai
ai chỉ anh về
đường khuya sầu lẻ
đợi bóng trăng ngàn tha hương
tìm cây hoa gạo đỏ hường
ai chỉ anh về xóm phường đơn độc
màu trăng bên thềm góc phố
lặng lẻ mưa tuôn
rồi thì anh đi
ngoài đường giữa sá
ngẩn ngơ bóng lá rụng vườn
chần chừ nghe em kêu khẻ
ai ngờ là tiếng quê hương.
28.12.2021
HUỲNH LIỄU NGẠN
Tuesday, April 22, 2025
TÔI, THẰNG CON TRAI* – thơ Le Nguyen Thu
Le Nguyen Thu
TÔI, THẰNG CON TRAI
Tôi, thằng con trai
chiều vàng hiên tây
còn chút ngu ngây
buồn vui tháng ngày
.
Tôi, thằng con trai
đường trần rong chơi
chiêm bao ngoảnh lại
ôi! mùa yêu ơi!
.
Tôi, thằng con trai
dòng đời nước trôi
tình đầu tình cuối
nhớ ai suốt đời
.
Tôi, thằng con trai
tình cuối tình đầu
yêu ai yêu hoài
khôn cùng phôi phai
.
Tôi, thằng con trai
trăm năm tăm mây
một mai ra đi
mùa vui vơi đầy
(3:19 pm)
Stanton, Little Saigon California Sept. 2016 - Apr. 20th, 2025
(P/s, họa theo bài thơ "Bài Nhã Ca thứ nhất", Thơ Nhã Ca, Thương Yêu xb, Saigon 1972)
Le Nguyen Thu
Sunday, April 20, 2025
THỊ TRẤN MÙA HOA - Thơ Huỳnh Liễu Ngạn
HUỲNH LIỄU NGẠN
THỊ TRẤN MÙA HOA
có bữa về qua thị trấn
ở gần đường cái xóm chài
nhà ai cửa gài then đóng
cho lòng trăn trở bi ai
xôn xao bờ cây khóm lá
vườn sau ngõ trước im lìm
một con bướm vàng nho nhỏ
ngẩn ngơ như trốn như tìm
ngó qua bụi môn bụi chuối
mà ngày xưa đó o ơi
o đi theo chồng bữa ấy
tôi đứng nhìn mà hụt hơi
rồi chừ mấy chục năm trôi
tóc o cũng bạc trắng rồi
tôi tức o đi không nói
tôi buồn tôi giận chơi vơi
nên chi tôi đành ở vậy
chẳng vợ chẳng con làm gì
tôi đợi một ngày nào đó
đến nhà để rủ o đi
nhưng mà trời xui đất khiến
tôi đi qua mỹ mất rồi
lâu lâu gặp con bướm lượn
lại nhớ o đến rã rời
cứ trách o ngày xưa ấy
lúc nào cũng nói thương đây
thiệt tình tôi tin như vậy
ai ngờ o lật bàn tay
thôi thì giữ hoài kỷ niệm
có nhớ được thì nhớ thôi
hình dung hoa tàn nhụy héo
mà sợ thời gian quá trời
không biết o còn lội suối
vớt rong về cho heo ăn
o xăn quần cao đến gối
làm tôi run rẩy hàm răng
nhiều lần thấy o xuống tắm
lội sông để hết áo quần
da o dính rong dính cát
dính cả mắt tôi đỏ ngần
thiệt tình o làm tôi khổ
gần ngọ xó cươi mỗi ngày
nhìn o lui cui thổi lửa
hai má ửng hồng hây hây
có hôm thấy o tức giận
phồng mang trợn mắt tối ngày
o tức chi tôi không biết
bởi vì tôi lỡ cầm tay
cầm tay mà nào có được
xơ múi gì đâu cho cam
té ra lòng người con gái
cũng hay thay đổi dịu dàng
năm sau tôi ghé qua nhà
cây mưng già chưa trổ lá
tìm đôi chim nhảy trên cành
buổi trưa nắng hanh lên má
ngày ấy o đi kiếm củi
ở mấy bụi tra bụi nè
chùm hoa sầu đâu vừa rụng
bay bay trước ngõ sau hè
o mặc quần lãnh màu đen
gió bay làm tôi nghẹt mũi
chiều vàng rơi trên mái tóc
màu hoa mắc cở ngậm ngùi
thương nhau thật nhiều như thế
mà sao o vội lên xe
hoa về qua nhà người khác
bỏ tôi đứng nấp sau hè
hôm nay nhớ về thị trấn
ở cửa thuận an đó mà
người em tên là sông nước
đã muôn trùng của người ta.
(21.7.2020 - 20.4.2025)
HUỲNH LIỄU NGẠN
hiephuynh479@gmail.com


.jpg)

















