Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Monday, March 31, 2025

BÊN KIA MIỀN IM LẶNG 2 – Thơ Lê Văn Trung




Anh ngồi nhẩm từng khoảnh chiều trôi nhẹ
Thấy lòng mình trôi nhẹ giữa nhân gian
Những còn mất cũng vô cùng nhỏ bé
Những buồn vui như hoa nở hoa tàn
 
Anh đã đi rồi thầm mong dừng lại
Anh đã về rồi tiếc cuộc ra đi
Khi chật hẹp trong vòng tay trời đất
Xin nhẹ lòng như một thoáng mây bay
 
Anh ngồi nhớ con đường anh đã trải
Bàn chân đời rỉ máu những chông gai
Những nông nổi qua muôn vàn dặm mỏi
Nghe bên đời thổi buốt gió thiên tai
 
Rồi chợt thấy BÊN KIA MIỀN IM LẶNG
Anh bạc đầu ngồi đợi bóng anh qua
Ai biết được giữa trùng vây cuộc sống
Vẫn lang lang tìm kiếm một quê nhà
 
                                   Lê Văn Trung
                                 Tháng 3 - 2025

READ MORE - BÊN KIA MIỀN IM LẶNG 2 – Thơ Lê Văn Trung

Saturday, March 29, 2025

Thơ: CHẮC BÊN NHÀ HOA BƯỞI LẠI ĐƠM BÔNG - Huỳnh Liễu Ngạn

 


HUỲNH LIỄU NGẠN

CHẮC BÊN NHÀ
HOA BƯỞI LẠI ĐƠM BÔNG

đêm lặng xuống những màu trăng đã chết
hồn anh treo trong ráng đỏ năm xưa
nghe xa xôi như từ lần gặp mặt
cả cuộc đời vẫn sáng nắng chiều mưa

anh về muộn hiên nhà đêm mưa giọt
cửa nhà em chừ đóng kín không ngờ
ai qua đó nghe điệu buồn lỗi nhịp 
những khung trời những thương nhớ bâng quơ 

rồi sau đó tháng ngày anh đi biệt
chắc bên nhà hoa bưởi lại đơm bông
tháng giêng mưa giọt hồn anh rét
một nỗi lòng chao con nước trôi sông

thương và nhớ trời ơi đau đứt ruột
anh ra đi mẹ dặn cũng quên rồi
em gánh thêm nỗi buồn ra chợ bán 
để muôn đời hoang dại với trăng suông.

HUỲNH LIỄU NGẠN
hiephuynh479@gmail.com
READ MORE - Thơ: CHẮC BÊN NHÀ HOA BƯỞI LẠI ĐƠM BÔNG - Huỳnh Liễu Ngạn

TRANG THƠ LÊ THANH HÙNG: Nếu em trở lại / Về Mũi Né một chiều biển động / Ta không nghĩ về nhau nữa / Dõi mắt xa xăm, phía đồi cát mênh mông / Lao xao sóng, biển chiều Mũi Né / Sấm động tháng ba, mờ xa chân nú

 





Nếu em trở lại


Rất có thể là em trở lại

Bên bờ sông mộng, của ngày xa

Dòng sông cũ, một thời con gái

Nét kiêu sa bẫng quyện mượt mà

                  *

Đã biết không còn như xưa nữa

Người đã đi, cảnh cũng đổi thay

Sao cứ đứng loay hoay lần lựa

Ngong ngóng trông, đâu đó cầu may

                  *

Dòng sông cạn thì không có sóng

Nước trong xanh, biêng biếc một màu

Mặc gió cuộn tròn xoay lồng lộng

Lũng lờ trôi, không chút chênh chao

                  *

Còn nguyên đó, tháng ngày nuối tiếc

Mà chúng ta đã lãng quên rồi

Lời hẹn cũ đâu là vĩnh quyết

Cho dòng đời cứ mãi miết trôi

                  *

Rất có thể là em trở lại

Dẫu muộn màng của tuổi năm mươi

Bờ cỏ rối, nắng tràn mê mãi

Chiều cong vênh, một thuở yêu người ...



Về Mũi Né một chiều biển động


Về với biển, gặp ngày biển động

Ngồi thẩn thờ bãi vắng co ro

Trên vụng biển, mịt mờ khói sóng

Khuất chân mây, tím cả hẹn hò


Con sóng cuốn trôi bờ ào ạt

Dõi mắt nhìn đăm đắm khơi xa

Bầy Mòng biển ngang trời chao chát

Ngúng nguẩy xoay ngang dáng ngọc ngà


Cơn gió thổi vô chừng vô đổi

Phiêu lãng bay, rối mái tóc bồng

Em bước chậm, đành hanh vồi vội

Rát bỏng chiều, tím ngát mênh mông


Con sóng chợt xem chừng giận dỗi

Giật mình vun đổ ngập chân em

Mây tứ xứ về đây tụ hội

Nồng nã chiều, lặng lẽ phơi đêm


Thôi cũng được một chiều ngắm sóng

Bao tư trang để cả trên bờ

Tiếng lèm bèm lẫn trong gió lộng

Lỡ đưa em, biển động lơ ngơ…



Ta không nghĩ về nhau nữa


Rồi có lúc, không nghĩ về nhau nữa

Không có lẽ chỉ là lời thảo mai

Ước hẹn cũ cứ trôi ngày lần lựa

Giữa những lo toan cơm áo thường ngày


Niềm kiêu hãnh và tháng ngày khốn đốn

Ký ức gần trộn lẫn chuyện đường xa

Bao khát vọng giữa cõi người chộn rộn

Dư vị ngày xưa còn lại mượt mà


Cũng có lúc nẽo đời giăng nghiệt ngã

Sao cứ bần thần nuối tiếc giá như…

Để một mình ngồi xót lòng trở dạ

Chuyện vui buồn, có khi thực, khi hư


Bao nhiêu chuyện đã trở thành kỷ niệm

Đã không còn mong mỏi nghĩ về nhau

Dằn hắt nhớ, mà đổ thừa giấu giếm

Vật vã xoay lưng, xếp nếp rũ nhàu


Nhưng trong thẳm sâu, thật tình mong muốn

Cuộc sống ai cũng hạnh phúc tràn đầy

Dẫu có lúc đã lên bờ xuống ruộng

Vẫn yên lòng về một thuở đắm say…



Dõi mắt xa xăm, phía đồi cát mênh mông


Nắng lắp loá, em dung dăng trượt cát

Anh như trẻ lạc


Cứ lơ ngơ, ngắm nắng đếm đong

Những ngọn gió, đi qua chiều lồng lộng

Ngẩn ngơ xa, đắm đuối đến xao lòng…



Lao xao sóng, biển chiều Mũi Né


Đang mắc cạn trên đôi vồng ngực trẻ

Anh bâng quơ ngắm sóng và em


Thon thả

Dịu êm cười toả nắng

Tiếng Bìm bịp kêu chiều nước cạn, ngọt mềm…



Sấm động tháng ba, mờ xa chân núi


Nghe âm âm tiếng gọi cội nguồn

Tiết Thanh minh cố giữ lòng trong sáng


Giữa dâu bể chuyện đời, tránh trớ nắm buông

Trong thẳm sâu, theo nhịp tim, máu chảy

Chuyện họ hàng, treo bao nỗi vui buồn …


Lê Thanh Hùng

    Bắc Bình, Bình Thuận

lethanhhung4625@gmail.com


READ MORE - TRANG THƠ LÊ THANH HÙNG: Nếu em trở lại / Về Mũi Né một chiều biển động / Ta không nghĩ về nhau nữa / Dõi mắt xa xăm, phía đồi cát mênh mông / Lao xao sóng, biển chiều Mũi Né / Sấm động tháng ba, mờ xa chân nú

CƯỜI RŨ RƯỢI HỒN NHIÊN CƠN TIỄN BIỆT - Thơ Khaly Chàm

 

Tranh của Hs Nguyễn Hưng Trinh

khaly chàm 

cười rũ rượi hồn nhiên cơn tiễn biệt

(gửi bạn ta tran huu dung q8saigon)


phỉnh phờ chi mật tình treo hốc mắt

miệng lưỡi thèm đã cháy bỏng đời chưa 

quán tính ngủ trong bàn tay khát đói

vỡ lệ rồi. ba động trắng âm mưa


vang tiếng vọng tịch liêu miền cố xứ 

hãy thẫm xanh mê cảm giữa khôn cùng

hãy tẩy rửa vết hận thù rướm máu

ngậm ngùi nhìn quá khứ phút lâm chung!


đứng chết lặng đất cong chiều sóng mặn

đấm ngực gào lũ cá chẳng quẫy đuôi

một ngày kia cát trổ màu hoang phế

khói hình tôi ngửa mặt ngậm mây trời


điên vô lượng lột truồng bao hư ảnh

tinh trùng bay lấp lánh giấc mơ người

em biết chứ. trong ngôi nhà khổ nạn  

chúng ta

thoi thóp cùng sông núi đợi tàn hơi!


đẫm mùi trăng môi ngày thơm ám muội

ngập ngụa lòng men cặn hóa từ chương

cười rũ rượi hồn nhiên cơn tiễn biệt

những vui. buồn. cay. đắng. với đau. thương


ttcuchi3/2025

khalycham1954@gmail.com


READ MORE - CƯỜI RŨ RƯỢI HỒN NHIÊN CƠN TIỄN BIỆT - Thơ Khaly Chàm

Friday, March 28, 2025

VÂN HẠ - Truyện ngắn Lê Minh Hiền

 



VÂN HẠ

Truyện ngắn Lê Minh Hiền



    Cơn mưa đầu mùa hạ bất chợt ập đến khi tôi vừa đạp xe ra khỏi trung tâm thành phố theo hướng ngoại ô về nhà từ sở làm… vội vàng dắt xe vào một tiệm thuốc tây lúc này đã có chừng chục người đang chen nhau đụt mưa. Bầu trời vẫn trong xanh lạ thường.

.

    Không ai bảo ai, không khí bình thường. Như mọi người tôi cũng hướng mắt nhìn ra màn mưa bên ngoài! Một lúc… Tôi nghe một cảm giác lạ lạ phía sau lưng. Tôi quay đầu nhìn: Một người đàn bà ngồi trên chiếc ghế đẩu, đầu quấn khăn kín đáo chỉ chừa ra một phần chính diện khuôn mặt đang nhìn tôi, hai tay âu yếm ôm một bọc nhỏ trong lòng cũng quấn khăn kín mít, gọn gàng. Người đàn bà không tỏ vẻ mất tự nhiên khi thấy tôi đã phát hiện việc nhìn lén người lạ. Đã vậy nàng còn mỉm cười rất thân quen với tôi! (Tôi bắt đầu gọi người đàn bà là nàng vì nhìn kỹ một tí, một tí thôi, nàng còn trẻ lắm!) Tôi cười nhẹ đáp trả như một phản xạ tự nhiên, có phần lịch sự. Và… tôi bất chợt giật bắn người: Vân! Vân Hạ của tôi! Mối tình đầu của tôi! Vân Hạ đang ôm một đứa bé!

.

    Vân Hạ vẫn giữ trên môi nụ mỉm cười. Nhưng hồn tôi đã khởi sự một cảm giác ngày xưa, thuở hai đứa còn ngày ngày bên nhau. Như có một luồng điện xao xuyến đang lướt qua từ giữa hai bả vai lên tới ót tôi . Cái cảm giác tôi vẫn hay cảm nhận mỗi khi xúc động! Tôi là một người đàn ông lãng mạn! Hễ yêu ai là yêu đến khôn cùng cảm xúc. Mang người mình yêu đặt lên những cung bậc hình ảnh đẹp nhất. Vân… , tôi hay gọi nàng là Vân Hạ, vì hai đứa gặp nhau lần đầu vào một mùa hè, với phượng đỏ ve sầu và bầu trời lúc nào cũng xanh thẳm như cái tên của nàng, Vân Hạ nói:

    -Anh khỏe không?

    Một dòng xung điện lại xuất hiện, tuôn trào như một dòng dung nham. Giọng nói Vân Hạ vẫn thoáng nhẹ một chút ngọng mà dễ thương lạ vì còn đong đầy âm hưởng đang qua tuổi thơ ngây như ngay phút giây đầu tiên thuở duyên số đưa đẩy hai đứa quen nhau, được nghe từ Vân Hạ giọng nói lạ thường. Tôi vẫn còn nhớ như hôm qua việc phát hiện nầy, lúc đó Vân Hạ tỏ ra hơi giận dỗi vì tôi xem nàng còn trẻ con. Tôi biết Vân Hạ lúc nào cũng muốn làm một người lớn tuổi rồi, như tôi. Tôi run run:

    -Anh khỏe. Anh mừng gặp lại em và… con!

    Trông Vân Hạ nhỏ bé và ngoan hiền như một con mèo ốm. Nét mặt nàng trở nên sung sướng và hân hoan rõ ràng không che dấu. Bàn tay xinh đẹp ngày xưa không biết bao nhiêu lần tôi ve vuốt không chán khẽ lần vén lớp vải quấn quanh em bé cố ý bày ra ngay chỗ cần cho tôi thấy. Lúc này trông khuôn mặt và cử chỉ nàng hiền thục biết bao. Tôi hiểu ý nàng. Tôi chỉ còn có thể thốt nên vài tiếng yêu thương, nhưng chúng tôi đang thật sự hạnh phúc:

    -Anh vui lắm!

    Có một giọt nước mắt đang lăn dài trên má Vân Hạ!

    Ngoài trời mưa đã bắt đầu thưa dần, bầu trời như sáng thêm ra và tươi mát không còn oi nồng như trước cơn mưa. Mọi người tản ra đường. Cùng lúc này, một cảm giác lạ lạ lần thứ hai lại xảy ra. Tôi ngước nhìn và ngạc nhiên: Một người đàn ông đứng sau nàng từ hồi nào đang có vẻ bực bội nhìn tôi. Tôi đã không nhận ra người này ngay từ đầu vì lẫn trong vài người khác sau nàng. Cùng lúc tôi nghe giọng Vân Hạ chừng như lạc đi… như có một cơn gió lạnh ngắt tạt ngang làm tôi bừng tỉnh ngay:

    -Ông xã em!

.

    …Vậy là chúng tôi đã xa nhau từ cuối mùa hạ trước, vì thời cuộc, sau mấy đêm cuối cùng bên nhau và chúng tôi những tưởng không bao giờ còn có dịp gặp lại. Nhưng sau lần này sẽ là mãi mãi chia xa! Thôi thì cũng sẽ xem như một định mệnh đã an bài giữa tôi và Vân Hạ của tôi. Mọi việc tùy duyên. Biết làm sao được! Nhưng tôi chắc chắn một điều: Vân Hạ sẽ vui sống bên con như có tôi bên cạnh nàng. Ngày xưa tôi hay nói với nàng: “Vân Hạ sẽ sinh cho anh một cô bé giống y chang như mẹ nó!”


Stanton, Little Saigon California May 12nd, 2023 (11:20 khuya)

Lê Minh Hiền

hienlehuong@gmail.com



READ MORE - VÂN HẠ - Truyện ngắn Lê Minh Hiền

TÌM XANH XƯA / THƯƠNG MỘT SỚM MAI – Thơ Tịnh Bình





TÌM XANH XƯA...
 
Chút mây trôi bằng lặng
Nhạc lá cũng mơ hồ
Rưới lên chiều gió mỏng
Đàn lướt phím hư vô
 
Im lìm màu tím cũ
Cạn hơi một nỗi buồn
Cúc độc bình đơn bóng
Tiễn cuộc tình trôi suông
 
Treo gì ngoài hiên vắng
Sương phơi mảnh y tàn
Neo mùa bên khung cửa
Mường tượng lá thu vàng
 
Xuôi theo dòng trôi mãi
Nghiêng cạn cùng nỗi đau
Mặt người nhòa năm tháng
Tìm xanh xưa chốn nào...
 
 
THƯƠNG MỘT SỚM MAI
 
Một ngày về với sông quê
Khoảnh khắc chợt lòng vui như trẻ
Tôi lần tìm theo tiếng ấu thơ
Con cúm núm trốn sau lùm bụi
Một chiều hôm
Ngơ ngác gọi quê nhà
 
Ký ức bập bênh ngựa gỗ
Nhong nhong nhong nhong
Con đường tung bụi mù gió bụi
Phi ước mơ xa thẳm chân trời
 
Cánh chim cô đơn lạc loài mê lộ
Ướt sũng tiếng hót trong chiều mưa tầm tã
Bên hiên nhà vụng dại
Cô bé ngày nào tiễn từng đoàn thuyền giấy ra khơi
 
Thương một sớm mai quê nhà
Này bạn ơi
Xin hãy cùng tôi
Trước khi trà nguội
Một lần điềm nhiên ngồi xuống
Và hát cho lũ chim nghe...

                                                    TỊNH BÌNH

*
Nguyễn Thị Bình (Tịnh Bình)
Thị Trấn Gò Dầu, huyện Gò Dầu, tỉnh Tây Ninh.

READ MORE - TÌM XANH XƯA / THƯƠNG MỘT SỚM MAI – Thơ Tịnh Bình

QUẪY – Thơ Lê Phước Sinh

 
 

Con cá quẫy bung lên mặt nước,
hớp miếng ngon không khí trong lành.
Em quẫy mạnh để thành lợi thế,
tạo thăng hoa cho điểm hứng tình...
 
                       LÊ PHƯỚC SINH

READ MORE - QUẪY – Thơ Lê Phước Sinh

Thursday, March 27, 2025

LÒNG CỨ NGỠ NHƯ LÀ – Thơ Lê Văn Trung




Đã quên hết mà không đành quên được
Một con đường thuở áo trắng sương bay
Ta như kẻ qua sông, lòng ngoái lại
Thuyền ai neo mòn mỏi bến sông Hoài
 
Đã quên hết mà không đành quên được
Khu vườn xưa hoa nở những đêm rằm
Ta như kẻ say mùi hương dạ nguyệt
Có ai ngờ say suốt cuộc trăm năm
 
Đã ra đi, cũng đành là đi biệt
Tưởng tiếc chi mong một buổi quay về
Đời chẳng giang hồ mà lòng như lữ khách
Cứ ngỡ là đã mất một trời quê

                                            Lê Văn Trung
                                            Tháng 3.2025

READ MORE - LÒNG CỨ NGỠ NHƯ LÀ – Thơ Lê Văn Trung

MÀU TÍM THỦY CHUNG / SẮC THU VÀNG - Thơ Nguyến Văn Trình



Màu tím thủy chung             

 

Trinh nữ màu tím thủy chung

nhẹ nhàng khép mở, khi rung cây cành

nụ tròn sắc tím lá xanh

tuy thân gai góc, nhưng cành mảnh mai

 

Trinh nữ màu tím thủy chung

mặn mà sắc tím, giữa vùng cỏ hoa

dù là loài cỏ xót xa

nhưng hoa vẫn thắm mượt mà đắm say

 

Trinh nữ màu tím thủy chung

vượt lên cằn cỗi, đua cùng muôn hoa

không cao sang, chẳng ngọc ngà

nhưng hoa trinh nữ đậm đà đáng yêu

 

Trinh nữ màu tím thủy chung

hoa thời mọc với như cùng cỏ xanh

không khoe hương sắc long lanh

nhưng hoa mãi đẹp ngọt lành trang thơ…

 

                                   Đông Hà, 2020

 

  


Sắc thu vàng   

 

Sắc vàng hoa cúc thắm tươi

ngoài sân cúc đã mỉm cười thu sang

cúc mang màu nắng ươm vàng

thu về nhè nhẹ, khẽ khàng bâng khuâng

 

Sắc vàng hoa cúc lâng lâng

chập chờn cánh bướm lượn tầng trời xanh

bướm, hoa quấn quýt yến anh

để cho chiếc lá còn xanh ngỡ ngàng

 

Sắc vàng hoa cúc dịu dàng

vàng tươi mấy độ thu sang ngập ngừng

nhớ người ngày ấy rưng rưng

mắt em vời vời, lúc từng chia phôi

 

Sắc vàng hoa cúc bồi hồi

nhớ thời khôn, dại để rồi mộng mơ

hương xưa còn đượm đến giờ

vàng tươi một thuở, ngẩn ngơ tháng ngày…

 

                                    Đông Hà, 2020

                                    Nguyễn Văn Trình

READ MORE - MÀU TÍM THỦY CHUNG / SẮC THU VÀNG - Thơ Nguyến Văn Trình

NẺO THIỀN CHUÔNG NGÂN / TẠM BIỆT GIÊNG HAI – Thơ Tịnh Bình




 
 

NẺO THIỀN CHUÔNG NGÂN
 
Đường trần bước thấp bước cao
Chùn chân mỏi gối lệ trào bao phen
Phù hoa người mãi đua chen
Sắc tài danh lợi rối ren chi lòng
 
Ngẩng nhìn mây trắng thong dong
Thuyền nan nhẹ lướt đục trong dòng đời
Bồ Đề chiếc lá nhẹ rơi
Ta về tình tự đôi lời tâm kinh
 
Chẳng duyên trần cảnh lặng thinh
Ta về tìm lại chính mình an yên
Trộm nhìn ý mã tâm viên
Đến đi vọng tưởng vẫn miền thanh tân
 
Nẻo thiền chuông hãy còn ngân
Chùa quê âm vọng trong ngần lời chim
Bình yên người mãi kiếm tìm
Tâm kinh nở đóa hoa tim đại từ...
 
 
TẠM BIỆT GIÊNG HAI
 
Nghiêng chao cánh én tần ngần
Thắp trời hoa gạo bâng khuâng cuối ngày
Đò chiều man mác đợi ai
Giêng Hai thanh thoát gót hài nhẹ qua
 
Phiêu bồng cuối nẻo trời xa
Vài ba lọn khói nếp nhà mái tranh
Đàn bò cúi nhặt cỏ xanh
Bay lên cánh bướm vờn quanh dịu dàng
 
Chòng chành tiếng gọi bắc ngang
Con đò cõng bóng xuân sang xuôi dòng
Chuông chùa ngân giữa thinh không
Thầm rơi dấu lặng nghe lòng thanh tân
 
Cong cong tiếng sáo vành trăng
Hoàng hôn bãng lãng sao giăng đầy trời
Gió mềm buộc tiếng à ơi
Giấc xuân thiêm thiếp khúc hời vọng ru...
 
                                           TỊNH BÌNH
*
 

Nguyễn Thị Bình
20AB Khu Phố 1 nội ô A, Thị Trấn Gò Dầu, huyện Gò Dầu, tỉnh Tây Ninh

READ MORE - NẺO THIỀN CHUÔNG NGÂN / TẠM BIỆT GIÊNG HAI – Thơ Tịnh Bình