Chúc Mừng Năm Mới

Văn Nghệ Quảng Trị kính chúc quý nhà thơ, nhà văn cọng tác viên và quý bạn đọc Năm mới 2017 Đinh Dậu VẠN SỰ AN LÀNH

Wednesday, November 28, 2012

TỪ THỨC VỀ TRẦN - La Thuỵ

 alt



         TỪ THỨC VỀ TRẦN

    Cợt gió đùa mây thoả mộng lòng

    Thiên thai chừ lạnh với hư không 

    Ngàn năm cánh hạc bay mù biệt 

    Vướng nợ trần gian lấm bụi hồng

                    *******

      LIÊU TRAI HUYỄN MỘNG 
    

   Dáng ngọc phiêu linh nhẹ gót hài 

    
   Ngàn năm diễm ảo nét liêu trai 

  
   Thiên thai tống biệt vương tình mộng 

  
   Huyền hoặc đường trăng gợn cảm hoài

                                      LA THUỴ
READ MORE - TỪ THỨC VỀ TRẦN - La Thuỵ

NGHĨ VỀ BÀI THƠ "CÒN NỬA NÀO!?" CỦA VĨNH THUYÊN - Châu Thạch

Nhà thơ VĨNH THUYÊN . Ảnh từ trang Đất Đứng

CÒN NỬA NÀO !? 

Vĩnh Thuyên

  
Trăng nơi em giờ tròn hay khuyết?
Trăng ở đây còn chỉ nửa vầng 
Nửa vầng trăng,
nửa nụ hôn nuối tiếc 
Hơn nửa đời người,
mình lạc mất nhau

Giọt nắng thu,
buồn vui hai nửa
Nửa úa vàng,
nửa cũng hanh hao
Anh muốn ôm nửa vòng trái đất
Để trả em 
nửa nụ ngọt ngào

Còn nửa nào mà nhớ thương quá đỗi
Mai.. . nửa trăng về, nửa có về theo?

V.T

LỜI BÌNH

Châu Thạch


Trên quả đất nầy, nếu trăng tròn thì đứng ở đâu nhìn cũng thấy tròn mà trăng khuyết thì đứng ở đâu nhìn cũng thấy khuyết. Vậy mà nhà thơ Vĩnh Thuyên vào đề bài thơ với hai câu:

           Trăng nơi em giờ tròn hay khuyết ?
           Trăng ở đây còn chỉ nửa vầng

Đây chỉ là một câu thơ khơi chuyện giống như câu ca dao  ngày xưa của anh chàng tát nước đầu đình:

            Hôm qua tát nước đầu đình
            Bỏ quên chiếc áo trên cành hoa sen

Áo có mấy ai đem treo hay vắt trên cành hoa sen mà được bao giờ. Tuy thế cách vào chuyện ví von nầy rất tế nhị, nói lên được tâm hồn thanh tao, thi vị của người phát ngôn ra nó. Ở đây Vĩnh Thuyên dùng trăng để hỏi thăm về hạnh phúc của em và dùng trăng thể hiện cho mình nỗi mất mát, cô đơn. Hai câu thơ còn làm ta liên tưởng đến những vầng trăng khuyết biểu tượng của chia ly: 

            Vầng trăng ai xẻ làm đôi
            Nửa in gối chiếc nửa soi dặm đường
                                           ( Nguyễn Du)
Hay:


           Hôm nay còn nửa trăng thôi
           Một nửa trăng ai cắn vở rồi

                                            ( Hàn Mặc Tử)

Nguyễn Du, Hàn Mặc Tử của ngày xưa hay Vĩnh Thuyên ngày nay đều xử dụng bút pháp ước lệ là một đặc điểm của thi pháp để thu hết cái tâm trạng da diết, lồng hết cái hoàn cảnh của tình vào trong hai câu thơ ngắn gọn.

Nửa vầng trăng của Nguyễn Du thì ở cùng hai người mỗi bên một nửa.

Nửa vầng trăng của Hàn Mặc Tử thì làm cho thi nhân trong đêm nhớ thương buồn đứt ruột.

Nửa vầng trăng của Vĩnh Thuyên lại ở trong chính nội tâm mình, và nó không phải là nửa vầng trăng của một đêm hay của một mùa trăng mà nó ray rứt trong tâm can suốt cả một đời:

          Nửa vầng trăng
          Nửa nụ hôn nuối tiếc
          Hơn nửa đời người
          Mình lạc mất nhau

Câu thơ “Mình lạc mất nhau” chứng tỏ tác giả đã từng có “Một nửa vầng trăng” rất đẹp, nghĩa là đã có một quãng thời gian dài đầy thơ đầy mông, đầy hạnh phúc của tình yêu. Câu thơ “Mình lại mất nhau” khiến cho người đọc liên tưởng đến quá khứ hai người yêu nhau là cả một vầng trăng tròn trịa lung linh trong cuộc đời, rồi bỗng nhiên nửa vầng trăng vụt biến, và nửa vầng trăng còn lại chỉ là một khối đau thương.

Đang nói vể trăng là hình ảnh ban đêm, đột nhiên Vĩnh Thuyên lại chuyển qua hình ảnh ban ngày với giọt nắng mùa thu vô cùng khác biệt với trăng:

            Giọt nắng mùa thu
            Buồn vui hai nửa
            Nửa úa vàng
            Nửa cũng hanh hao

Tất nhiên, tâm hồn thi sĩ được quyền lượn như con bướm, và con bướn Vĩnh Thuyên không lượn từ bông hoa nầy qua bông hoa khác hay vườn hoa nầy qua vườn hoa khác, mà lượn qua hai cõi thời gian cùng một lúc, có nghĩa là thi sĩ đi lại trong thời gian bằng tư tưởng của mình. Ngồi nhìn trăng mà nghĩ về giọt nắng, nghĩa là giọt nắng nầy không hiện ra trước mắt mà nó đang úa vàng, đang hanh hao trong lòng tác giả. Người đọc có thể liên tưởng rằng giọt nắng là trăng của hai miền. Trăng của miền anh thì úa vàng, trăng của miền em thì hanh hao. Cả hai miền trăng cô đọng ánh sáng trong tâm hồn tác giả, hóa thành giọt nắng mà hai nửa có hai màu khác nhau nhưng đều là ảm đạm. Với tôi, người viết ra thơ là tác giả làm thơ, còn người xem thơ là tác giả đọc thơ. Tác giả làm thơ hóa thành trăng thì tác giả đọc thơ cũng bay lên chin tầng trời để nhìn xem trăng đẹp, tác giả làm thơ biến vào trong giọt nắng thì ta cũng vào để thấy hết giọt nắng long lanh, như vậy sẽ thưởng thức được tận cùng cái hay của bài thơ sáng tác.

Vĩnh Thuyên đã sử dụng bút pháp chợt ẩn, chợt hiện, đánh đổi với thời gian, và lại ước muốn có đôi tay rộng để ôm choàng trái đất, nhưng thật chua xót, vòng tay đã không còn trọn vẹn:

               Anh muốn ôm nửa vòng trái đất
               Để trả em
               Nửa nụ ngọt ngào

Nửa nụ ngọt ngào của Vĩnh Thuyên không phải là chỉ một giây hay một phút mà là nửa cuộc đời còn lại của anh. Như ta thấy Vĩnh Thuyên đã nói “Hơn nửa đời/ Mình lạc mất nhau” nên nửa nụ hôn còn lại phải dài cho đến cuối đời.

 Hai câu cuối của bài thơ là một lời than và một câu hỏi rất tội tình:

                Còn nửa nào mà nhớ thương quá đỗi
                Mai…nửa trăng về, nửa có về theo?

Mai… là ngày mai hay cuối đời? Về là về đâu ? Quê hương hay cõi vĩnh hằng ? – Tác giả không nói.

Hai câu thơ cuối cùng vẽ lên một niềm hy vọng mong manh nhưng gợi lên một nỗi buồn tuyệt vọng khôn cùng Vĩnh Thuyên hạ bút ở đây để người đọc lững lờ theo suy tưởng. Đó là nghệ thuật người viết thường dùng luôn làm cho người đọc vương vấn hoài âm hưởng của thơ.

Bài thơ mở đầu là trăng của hai vùng quả đất, rồi thu nhỏ vào giọt nắng mùa thu, nói về hai nửa nụ hôn để diễn tả mối tình chia ly của hai mãnh đời chia biệt. Nụ hôn chỉ có dài và ngắn, không có một nửa bao giờ. Vậy mà khéo léo làm sao, Vĩnh Thuyên đã chia nụ hôn thành hai nửa như hai nửa địa cầu, hai nửa cuộc đời và làm cho hai nửa nụ hôn trùm lên không gian, thời gian và vạn vật, biến nụ hôn là vầng trăng trở thành giọt nắng, đem nụ hôn hòa điệu với trăng ngàn và dấu nụ hôn vào sâu trong ước vọng.

Tôi yêu bài thơ và tôi để bài thơ rung động trong lòng đã lâu, đến nay chỉ viết ra được một phần nào những gì tôi cảm xúc.
 
Thay lời kết tôi trích lại comment của bạn SƠN TRẦM đã đăng ở dưới bài thơ như sau :

...còn nửa nào!?
nửa vầng trăng, nửa nụ hôn nuối tiếc, nửa đời người, nửa giọt nắng hanh hao, nửa vòng tay, nửa...có về theo? Chữ “nửa” đi suốt bài thơ, được chuyên chở bằng dấu hỏi từ lúc bắt đầu đến khi kết thúc, khiến người đọc cảm thấy như muốn...ngạt thở trong sự vô vọng của cuộc kiếm tìm một nửa còn lại của mình! Adam và Eva cứ khóc tìm nhau từ...thuở nằm nôi đến thuở...bạc đầu, cuối cùng rồi, giọt nước mắt cũng cắt làm hai !!!




                          Châu Thạch

                            Đà Nẵng

truongvantran@hotmail.com



READ MORE - NGHĨ VỀ BÀI THƠ "CÒN NỬA NÀO!?" CỦA VĨNH THUYÊN - Châu Thạch

Kỷ niệm thời học sinh: THẦY GIÁO HAY CHÀNG NGHỆ SỸ CHÂN TRẦN - Nguyễn Văn Trị


Thầy Cao Hữu Điền và phu nhân trước nhà riêng tại Huế - Ảnh NKP







Năm 1970  tôi bắt đầu biết tiếng Pháp nhờ học với thầy Lê Văn Quýt- Năm sau tôi học tiếp môn sinh ngữ phụ này với thầy Cao Hữu Điền. Mỗi thầy có một lối giảng dạy khác nhau. Một thầy giáo già đầy kinh nghiệm với lối dạy kinh điển - học từ ABC và luôn bắt học trò học thuộc lòng bài học. Một thầy giáo trẻ, kiến thức đại học,  với lối dạy “fantesie” hơn. Chủ yếu hoc sinh nghe bài giảng và tự giác học hơn là bị trả bài theo lối truyền thống.


Thầy Cao Hữu Điền - một giáo sư trẻ, vừa tốt nghiệp đại học sư phạm Huế, vóc dáng thư sinh, nước da trắng và mái tóc dài rất nghệ sỹ. Nếu tôi nhớ không lầm thẩy Điền ra dạy trường Nguyễn Hoàng cùng năm với thấy Trần Ngọc Cư và thầy Lê Văn Gioang.

Tôi nhớ thầy lên lớp giảng bài nhỏ nhẹ và ít truy bài  nên không khí lớp ít sôi nổi hơn giờ học với thầy Quýt.

Lối dạy đó thích hợp với sinh viên hơn là học sinh tỉnh lẻ như tụi tôi, may mà có căn bản từ năm học lớp 10 nên một số bạn theo kịp trong đó có Võ T. Quỳnh,  H.T. Bích Hường, Thu Trang, Thái H. Nguyên, Trần Đ. Hành…

Thầy đi dạy nhưng hình như tâm trí để dành cho những hoài bảo khác, nên ít đầu tư hoàn toàn cho công việc. Bạn bè của thầy  ngoài ít đồng nghiệp thân thiết, còn có anh H. N. Đ., một phó quận trưởng  bỏ công việc về tỉnh lỵ cầm đàn violon ra đường cản đường xe Mỹ!

Trong những lần xôn xao như thế, tôi thấy thầy Đ. xuất hiện loay hoay chăm sóc bạn - người bạn mà lúc đó nhiều người bảo là điên vì dám chống lại chính quyền và bỏ việc!

Thời đó thầy hay ghé nhà của Lê Đ. T. Thành, là bạn cùng lớp, cùng xóm, vừa là cháu gọi tôi bằng cậu vì anh Đ., bạn thầy, hay về nhà Thành chơi và ở lại.

Tôi có cảm tình với giọng Huế nhẹ nhàng của thầy và thích lối phản kháng phản chiến rất tuổi trẻ mà thầy tham gia dù thời đó tôi chẳng có chính kiến gì rõ ràng về chính trị chính em. Thầy giản dị hơn thầy Trần Ngọc Cư, ít nói chuyện thời cuộc trong lớp và ít mĩa mai cuộc đời…, có thể do điều đó nên học trò dễ gần gũi với thầy hơn chăng?

Năm 1972 chiến sự xảy ra tại Quảng Trị, học hành chưa hết học kỳ 1 thì  thầy cô & học trò NH tan đàn xẻ nghé - từ đó tôi bặt tin thầy.

Tôi gặp lại thầy năm 1997 hay 98 gì đó tại quán Rất Huế của N.Đ. Mừng, lúc đó thầy còn khỏe, đang điều hành một công ty lữ hành chuyên giao dịch với khách Tây nên tiền bạc đủng đỉnh, hay rủ học trò cũ đi nhậu. Mỗi  buổi nhậu đều có đàn hát, thơ phú vì thầy là một chàng nghệ sỹ mắc đọa với trần gian mà!

Tôi bận công việc nên thỉnh thoảng mới đến chơi với thầy. Chỉ nhớ mỗi lần gặp ban đầu chỉ một hai người, sau đó là năm sáu người và cuối là nhiều người. Hình như là thầy sợ cô đơn khi thiếu bạn bè?

Có lần tôi mời thầy về nhà dùng cơm, thầy uống không nhiều nhưng thích nhìn ly rượu và thích nói chuyện hơn. Chuyện của thầy bảng lảng như nước chảy mây trôi, không có sự bắt đầu và kết thúc: một cảm giác tê tái nhớ nhà khi lang thang bên dòng sông Sein ngắm hoàng hôn, chút bâng khuâng nhớ nhung khi ngổi bên chiếc cầu ở biên giới bên trời Tây, một cái chào xã giao của người con dành cho cha sau bao năm trời mới gặp lại trên đất Mỹ, một nét văn hóa khác biệt của dân xứ này xứ nọ… phải chịu khó ngồi nghe, đừng vội nhỉn đồng hồ, phải đi đó đi đây hay đọc sách nhiều mới cảm được cái tâm sự rất thực của nguòi đàn ông sinh ra ở xứ Huế nhưng đôi chân và cái đầu thì đi khắp nơi trên thế giới nên câu chuyện cũng trở thành “quốc tế”.

Những năm sau, do bệnh nên khi nhậu thầy thay ly bia bằng ly nước trà. Ai mà trách người bệnh nên chuyện thầy ngồi nhậu mà chẳng uống chẳng ăn là hình ảnh quen thuộc với bạn hữu ở SG.

Sau một thời gian thầy dứt khỏi công việc, ra Huế dưỡng bệnh và lúc đó thầy biết nghe lời bác sỹ và bạn đời Ái Anh hơn.

Hè năm 2007 về họp mặt Nguyễn Hoàng tại Quảng Trị xong tôi vào Huế thăm thầy trước khi vào lại SG. Hai thầy trò đàm đạo tâm đắc  đủ thứ chuyện trên đời đến nỗi quên cả ăn tối và suýt trễ chuyến bay đêm.

Ngôi nhà 13 Phạm Ngũ Lão của thầy và chị Ái Anh là điểm “tập kết” của bạn bè tứ phương khi ra miền Trung.

Thầy làm du lịch kinh nghiệm như thế nào không rõ, nhưng một đôi vợ chồng nguòi Pháp là bạn của em trai tôi luôn hết lời ca ngợi thầy như là một người VN có kiến thức xã hội uyên thâm, sử dụng ngoại ngữ  tuyệt vời, sống quan tâm đến mọi người  đến nỗi lúc đi du nghiệp từ Pháp chú ấy gọi về hỏi tôi thầy Điền là ai.

Nay do bệnh nên ít đi xa, nhưng thầy lại thường xuyên gặp gỡ bạn bè trên mạng. Ngày nào thầy cũng cho những bạn bè xa biết thời tiết của Huế như thế nào và nhất là tin tức về dòng sông Hương mà thầy yêu mến vô cùng.

Tôi thích cách so sánh như thế này: Thầy Điền sinh ra không phải để làm thầy giáo, nhưng làm một chàng nghệ sỹ mắc đọa chốn trần gian. Ơn Trời thầy có được cô tiên Ái Anh bầu bạn nên đi đày mà vẫn cứ vui.

Viết trong một thoáng nhớ về thầy.

SG 27-02-2012.
NGUYỄN VĂN TRỊ  
READ MORE - Kỷ niệm thời học sinh: THẦY GIÁO HAY CHÀNG NGHỆ SỸ CHÂN TRẦN - Nguyễn Văn Trị

EM LƯƠNG ĐIỀN - Nguyễn Thanh Bá



Tôi quen người em gái
Có nét đẹp hồn nhiên
Ở trên thôn LươngĐiền
Đường ra cua Hà Lộc

Xưa mỗi lần nghỉ học
Tôi thường lên thăm em
Hai đứa đứng bên thềm
Nhìn hoa – lòng bối rối
Nỗi tâm tình khó tỏ
Bày nói chuyện bâng quơ
Tôi trao em bài thơ
Tuổi học trò bé bỏng
Tỏ bày bao ước vọng

Rồi ngày tháng trôi qua
Tôi theo học trường xa
Ít về quê thăm viếng
Mỗi lần về tìm đến
Thăm em đứng bên thềm
Tâm sự cùng với em
Nhìn hoa mà bối rối

Lâu sau tôi về lại
Lên thăm em Lương Điền
Em xa một trời riêng
Bùi ngùi mang nỗi nhớ !

    Nguyễn Thanh Bá
READ MORE - EM LƯƠNG ĐIỀN - Nguyễn Thanh Bá

NHỚ CHIẾN KHU BA LÒNG - Nguyễn Hồng Trân


     
               
Chiến khu Quảng Trị- Ba Lòng
Thời kỳ kháng chiến hào hùng hiên ngang
Giặc Pháp không dám đến càn
Sợ bị tiêu diệt cả đoàn chiến binh
Nhảy dù giặc xuống Hòn Linh
Quân ta vây đánh thất kinh chạy vù
Ba Lòng an vị chiến khu
Một vùng căn cứ mây mù ngụy trang
Dòng sông Thạch Hãn chảy ngang
Ven bờ tươi tốt ngập tràn đậu ngô
Lòng dân tin tưởng Bác Hồ
Kháng chiến thắng lợi phất cờ hân hoan
Hồn thiêng đất nước xóm làng
Tinh thần dân tộc vẻ vang trường tồn.

  Quý Thu năm Nhâm Thìn - 2012
Nguyễn Hồng Trân
READ MORE - NHỚ CHIẾN KHU BA LÒNG - Nguyễn Hồng Trân

Huy Uyên - QUẢNG TRỊ, HẸN MỘT NGÀY VỀ




Không về đâu, ơi người em Quảng-Trị
biền biệt xa quê góc bể chân trời
ai đi bỏ giọt lệ tình cố-lý
để tháng ngày hoài mãi đấu chơi vơi.

Đã tới vụ mùa phải không em gái
nụ cười xưa còn có chút ấm lòng
em ở lại rồi với ngày tháng đợi mong
một người đi,đi hoài đi mãi.

Chiều về em có ngồi lại bên sông
để nhớ ai vọng sầu cố-xứ
mai cũng độ vào xuân chín nụ
hỏi anh có về, có nhớ em không?

Đường về Hải-Lăng ngập ngừng mây kéo
phố Diên-Sanh mấy quán chợ buồn
qua Bến-Đá tình người về mấy nẻo
để ai đi mà hát khúc Mỵ-Trường thôn.

Không về đâu, ơi người em Quảng-Trị
mãi xa người đầy nỗi nhớ quê-hương
em có đứng bên đường đợi anh không nhỉ?
sáng mai nắng lên tới lúc chiều buông.

Ơi em gái quê có trái tim thật buồn
ngày tháng chờ người đi không quay lại ...




Huy Uyên
lesinh.lesinh@yahoo.com


Website counter
READ MORE - Huy Uyên - QUẢNG TRỊ, HẸN MỘT NGÀY VỀ

CHUYỆN BỂ DÂU - thơ Thế Lộc





Ta như cây độc huyền cầm
Cung thương lỡ vận thanh âm nặng chùng
So dây tìm bậc thủy chung
Tà dương xế bóng nghìn trùng tìm đâu!
Cuộc trăm năm chuyên bể dâu
Ta còn đứng đợi bên cầu nhớ thương
Nhạt nhòa chiếc bóng bên đường
Như con sông nhỏ mù sương trời chiều
Về đâu cánh Nhạn cô liêu!
Hoàng hôn ngã bóng đìu hiu giọng thầm
Ta như cây độc huyền cầm
Rung lên lần cuối thanh âm lạc loài.

THẾ LỘC
theloc108@yahoo.com.vn
Website counter
READ MORE - CHUYỆN BỂ DÂU - thơ Thế Lộc

THƠ CHÂN DUNG - Phạm Xuân Dũng


61. Nguyễn Mạnh Côn


       












... Ngươi đi đâu lạc đường vào lịch sử
Đường nào lên thiên thai hay ảo vọng dối người
Mối tình màu hoa đào cũng chỉ là giấc mơ của đá
Yêu anh vượt chết rồi anh vẫn chết tươi mươi.



62. Nguyễn Mộng Giác











Bão nổi lên rồi và anh phải tha hương mùa biển động
Bèo dạt mây trôi nhớ tiếng chim vườn cũ bên cồn
Bão rớt qua rồi mới gặp được sông Côn mùa lũ
Đi cho hết cuộc đời  ngựa nản chân bon.


63. Nhã Ca

      









Đất khổ oan khiên dải khăn sô cho Huế
Quấn trên đầu đoàn nữ binh mùa thu
Một mai khi hòa bình đừng hát tình ca trong lửa đỏ
Nhớ đến xuân thì khi tuổi tác già nua.


64. Nguyễn Thị Hoàng

      









Vòng tay học trò  ở lại trên thiên đường ký ức
Về trong sương mù không tìm thấy lối ra
Nếu chép lại bây giờ và mãi mãi
Nhật ký im lặng buồn có lẽ vẫn chưa qua.





65. Nguyễn Quang Thiều










 
 Sự mất ngủ của lửa-sự mất ngủ của thơ
 Mùa hoa cải bên sông có người đàn bà tóc trắng
 Những người đàn bà đi gánh nước sông tưới cây ánh sáng
 Kẻ ám sát cánh đồng làm náo loạn chuyện làng Nhô.


66. Inrasara:











 
 Tháp Chăm thắp nắng lên thấp thoáng một nụ cười
 Sinh nhật cây xương rồng hiện lên chân dung cát
 Lễ tẩy trần tháng tư anh tựa mình bên tháp
 Hành hương em nên ý ở ngoài lời. 



67. Nguyễn Ngọc Tư

       








 
 Làm sao đi hết cánh đồng bất tận
 Để thấy sông nước chảy mây trôi
 Biển người mênh mông một cái nhìn khắc khoải
 Giữ lấy ngọn đèn không tắt tuổi hai mươi.            

          
                  

Phạm Xuân Dũng
Đài PT-TH tỉnh Quảng Trị
  ĐT: 0985.972.975 
             
Website counter
READ MORE - THƠ CHÂN DUNG - Phạm Xuân Dũng

Tuesday, November 27, 2012

ĐỪNG TÌM ANH - thơ Ngọc Tình




Em ơi đừng có tìm anh
Anh là thi sỹ mong manh lắm mà
Anh luôn sợ nhập hồn ma
Lúc ẩn lúc hiện lúc xa cuối trời

Nàng thơ lả lướt chơi vơi
Anh mơ, anh mộng nói lời yêu em
Thơ là góc khuất tâm hồn
Thơ là tất cả cội nguồn tình anh.

Lúc dữ dội
Lúc mong manh
Lúc dào dạt sóng mông mênh vô bờ
Đời anh tất cả là thơ

Nên em....
Đừng có
Dại khờ tìm anh.

TN 11-2012
Ngọc Tình
nguyentinhtn@yahoo.com.vn
Website counter
READ MORE - ĐỪNG TÌM ANH - thơ Ngọc Tình

Châu Thạch - ĐỌC "VÀ QUÁ KHỨ THẤY TA" - THƠ VĨNH THÔNG




Cầm tập thơ “Và quá khứ thấy ta” của Vĩnh Thông trên tay, đọc qua lời đề bạt ở trang đầu và các nhận xét thơ in nơi trang bìa, thật lòng tôi cứ nghĩ đây là thơ của một ông cụ non vì thấy ai cũng nói Vĩnh Thông còn rất trẻ nhưng thơ thật là già dặn, như một bậc trung niên. Thế nhưng khi đọc những bài thơ đầu vào các trang trong tôi mới hiểu rằng quý vị nhà thơ, nhà văn kia muốn nói rằng thơ Vĩnh Thông hay ở một tầm cao mà thôi. Thật thế, qua 36 bài thơ tôi không cảm thấy cái già dặn trung niên trong thơ Vĩnh Thông mà cảm nhận được sức trẻ dồi dào sinh lực như một bông hoa nở rộ giữa đương xuân.

Vào đầu tập thơ với “Hạt bụi rong chơi” tôi nhận ra ngay đây là anh chàng tuổi thơ lêu lỏng, rong chơi tháng ngày một cách vô tư không bầu rượu, không cả túi thơ. Thế rồi hạt bụi đó dừng lại đáng yêu làm sao trên bàn tay người con gái:

             Bụi cứ bay bay
             Một hạt nào lẳng lơ dính trên bàn tay con gái
             Ngỡ ngàng…Chớm yêu!

Hết rong chơi, bây giờ Vĩnh Thông say, nhưng không say rượu, không say tình như các nhà thơ trung niên túy lúy mà say cái mùi thơm ngát của tuổi thơ ngây:

            Khói sương
            Rũ xuống đồng ta
            Một mùi thơ ấu, thật thà
            Dễ say

Vì thế cái say của Vĩnh Thông trong sạch, nhẹ nhàng, siêu thoát và thú vị biết bao:

             Nhẹ như mây gió vô thinh
             Nghiêng như một lá linh đinh
             Rụng rời

Thế rồi trong cuộc rong chơi, trong cái say đầy cao thượng “như đất muôn đời đã say”, nhà thơ Vĩnh Thông đến ngồi ở “Quán lạ ven sông”. Ở đây, tôi thấy một dòng sông đầy lục bình và tôi bật khóc vì hiểu hết cái tình yêu quê hương vô cùng của cậu bé tuổi còn thơ ngây, rất trẻ:

            Ngồi ở quán, lục bình trôi ngang mặt
            Nhìn đâu cũng phản phất dáng quê
            …

            Chim nhớ quê. Ừ thì ta cũng nhớ
            Chim về quê. Ta lại chẳng được về!

Khi nhớ đến quê thì thường xót lòng cho nỗi khó nhọc ở quê. Với bài thơ “Lụt lên hạt gạo loay hoay”: Hạt gạo của Vĩnh Thông mang tâm trạng con người, biết loay hoay xoay xở, nghĩa là Vĩnh Thông đã thu cả sinh hoạt con người vào trong hạt gạo.

Rồi có lẽ rong chơi quá độ nên quên hết cả chính mình. Một ngày Vĩnh Thông tìm lại mình trong bài thơ “Tìm lại ta”. Chàng tìm lại cánh đồng nắng cháy, cánh diều, con kinh, ly cà phê vỉa hè, và bẹn bè, và tình yêu nhưng tất cả là:

              Cũng lãng đãng
              Như gió như mây
              Bay nhẹ qua mình

Và nhà thơ Vĩnh thông có máu thương hồ. nhưng vì còn trẻ tuổi nên chỉ rong chơi, chớ cái máu thương hồ khó mà thành được:

              Mộng thương hồ thì cứ đầy trăng
              Mà nỗi nhớ chưa nột lần nguôi được

“Đi qua rồi” là một bài thơ mà trong đó cái quê hương cũ mà “Nơi đây từng có một mùa trăng trú ngụ” đã “Đi qua rồi như ngọn khói vờn bay” để anh phải lấy “Vị đắng sầu đầu thay bằng cà phê phố thị”. Diễn tả nỗi nhớ như thế quả là đắng, đậm và ngon vô cùng.

Tiếp đến Vĩnh Thông vẽ. Nhà thơ nói “tôi ký họa mình vào giấc mơ của đất”, “Tôi ký họa hình của dấu chân vào sương”, “Tôi ký họa mặt người vào dòng sông buông”, rồi nâng những bức tranh lên nhìn, để thấy nó là sự nhỏ nhen của thân phận kiếp người đã “bạc màu cùng năm tháng trôi xuôi”

Vĩnh Thông định nghĩa nỗi đau rất hay. Nỗi đau chính là “lát cắt hình hài”,  nó đã cựa mình trong tình yêu, trong cuộc đời và “có lẽ, đó cũng là hạnh phúc”. Vĩnh Thông đẹp trai lại làm thơ hay nên bài thơ “Có lần em bước theo ta” có thể tin là có thật. Đọc bài thơ nầy tôi thấy cả mái tóc nàng lớn và dài đến nỗi phủ cả không gian và thời gian vậy:

             Có lần em bước theo ta
             Hồn nhiên gánh mùa thu nắng
             Tóc huyền lẫn trong lòng phố
             Thức cùng ta suốt đêm dài.

Tôi không biết Nhơn Hưng là ở đâu, nhưng tôi yêu ngay Nhơn Hưng vì bài thơ “Nắng Nhơn Hưng” có hai câu thơ tác giả nói chẳng say nhưng lại làm cho tôi vừa đọc đã say rồi:

              Mùi bông tràm xông cùng hương đất
              Thấm rượu nhân tình, cạn chẳng say.

“Thất sơn chiều cuối năm” là một bài thơ tả cảnh nhưng lại có cái hào khí của một bản anh hùng ca, lại cũng có nỗi buồn của một khúc bi ca:

             Thất sơn chiều cuối năm
             …
             Mưa trắng tóc mây, trắng tóc người
             …
             Đường phố núi dài
             Tìm em không gặp
             Bụi bặm cuộc đời che tóc em nghiêng.

Tôi bỏ qua nhiều bài thơ tứ và lời thi vị để viết về bài thơ “Và quá khứ thấy ta” là bài thơ mà tác giả lấy làm đề tài của cả tập thơ. Đây là những bước đi lầm lũi, quyết tâm trong cuộc đời nhưng những bất chợt đôi khi rất bình thường trong cuộc đời đã ngăn ta lại, và những bất chợt đó đã níu kéo  đời ta làm phí phạm thời gian, để khi ta quay đầu thì ta chạm bến tử sinh:

            Không có gì khiến ta quay đầu nhìn lại
            Nhưng bất chợt…
            Dế ngâm
             …
            Bất chợt én bay
             …
            Ta đi theo tình đi theo mình
            Theo quê hương sông núi
            Quay đầu- Chạm bến tử sinh
            Và quá khứ thấy ta!

Thật tình tôi không hiểu hết cái đầu đề của bài thơ nhưng tôi tự lý giải rằng: Đời người ai cũng có quá khứ, và cái quá khứ đó đã lọc và ghi lại cuộc đời ta trung thực, không  như hình ảnh ta trong hiện tại phải sai đi vì qua rất nhiều lăng kính. “Và quá khứ thấy ta” là quá khứ lưu trử hình ảnh thật của Vĩnh Thông, làm chứng cho Vĩnh Thông, biện hộ cho Vĩnh Thông là một chàng thi sĩ chân thật, hăng say, hăm hở đi suốt theo em và theo những nẽo đời chân chính.
 
Qua 36 bài trong tập thơ “Và quá khứ thấy ta”, tôi chỉ  đề cập sơ lược đến 13 bài thơ ở những trang đầu như trình bày một vài bông hoa tiêu biểu. Với tôi, tôi không xem Vĩnh Thông là trẻ, tôi cũng chẳng nói Vĩnh Thông là già mà Vĩnh Thông là một nhà thơ. Thơ Vĩnh Thông chứa đầy sức trẻ, lại tiềm ẩn một triết lý sống sâu xa, được diễn tả không bằng lời, không bằng chữ màu mè mà ở trong hương vị của thơ. Thơ Vĩnh Thông là tình yêu đất nước, con người sâu đậm, cũng không diễn tả bằng những từ lộ liễu mà ẩn sâu trong cử chỉ, trong hơi thở của nhà thơ qua từng lời thơ nhắc đến quê hương, cuộc sống và con người.
                                                                       
Châu Thạch
truongvantran@hotmail.com

  
Website counter
READ MORE - Châu Thạch - ĐỌC "VÀ QUÁ KHỨ THẤY TA" - THƠ VĨNH THÔNG

THƠ TÌNH - Lê Đình Hạnh


HẸN 


Hẹn về thăm lại Miền Tây
Ăn bữa cơm trưa bên bờ sông Hậu
Lục bình trôi … chim trời về đậu
Con chim nào biền biệt bến sông em


Hẹn về thăm lại Cà Mau
Uống nước mưa trong nhớ tình em ngọt.
Xưa mắc võng nằm rừng quên muổi đốt
Đọc thư tình dưới ánh hỏa châu soi.


Không hiểu nỗi… có một thời như thế!
Đêm giao tranh anh réo gọi tên nàng
Tình che chở qua làn tên mũi đạn
Ta sống còn mà tình vấn khăn tang.


Em ở lại xứ “mưa sình nắng bụi ”
Anh quay về nơi “sỏi đá thành cơm”
Cuộc chiến … trao nhau đôi chút tủi hờn
Cũng giúp ta ít nhiều kinh nghiệm sống.


Mạnh mẽ lên em… biển đời vẫn động
Em tự hào lồng lộng một giai nhân
Anh bất tài nên suối chẳng thành sông
Đành câm lặng suốt đời mơ biển lớn 


NỢ 


Anh nợ em… một  trời mây trắng
Một thoáng mưa buồn giăng cuối sông
Một chút bình yên chiều xóm đạo
Rộn ràng ngân vọng giữa thinh không.
Anh vẫn làm thơ…
Như người đời làm dáng
Như em làm dấu thánh trước khi ăn
Như ta làm người tội lỗi đễ ăn năn,
Như kính Chúa – yêu em … mà xa tất.
Anh vẫn hiên ngang giữa đời chật vật
Nhưng rụt rè cân nhắc chuyện riêng tư
Được mất gì  qua những lá thư
Thôi! Vĩnh viễn nhốt tình nơi võ não
Mình chẳng vì nhau giữa đời cơm áo
Hát ru tình yên nghĩ giữa thi ca
Em nguyên hình… kiều diễm dáng kiêu sa
Anh vụng dại gieo vần như mới lớn.


Tác giả LÊ ĐÌNH HẠNH

NẮNG SẼ VÀNG THEO…


Đã biết tình nhau là có thật
Dối lòng chi nữa để ăn năn
Làm sao lấy lại bài thơ trước
Mà trả bình yên cho thế nhân?


Người đi … sao không đi  biền biệt
Để hồn thơ ta được thảnh thơi
Nhớ hôm nhan sắc nàng rơi vãi
Chỉ nhặt hộ thôi… đã rợn người!


Một chút mơ hoa… về với thực
Quanh đời bày biện lắm âu lo.
Tôi đi- em ở- hàng cây đợi
Nắng sẽ vàng theo những hẹn hò.



THƠ TÌNH

Anh có buồn em thì buồn mấy bữa,
Mà sầu nhân thế chẳng sao vơi!
Ừ thôi! Sợi tóc cần chi nhuộm
Sợi tóc là duyên đã ngã màu.
Chợt đến-chợt đi- chợt quên- chợt nhớ
Một đời người chợt tỉnh mấy cơn mê?
Chân bước theo mà hồn phách bảo quay về
Mầm gian dối có trong từng sự thật.
Anh đã qua mấy đời tình chật vật
Nên sẵn lòng hào phóng với giai nhân
Gieo được câu thơ đã thấy yên lòng
Nhưng khổ nỗi thơ tình chưa đủ nghĩa.

                LÊ ĐÌNH HẠNH
Đà Nẵng
ĐT: 0905 863 307

Website counter
READ MORE - THƠ TÌNH - Lê Đình Hạnh