Chúc Mừng Năm Mới

Văn Nghệ Quảng Trị kính chúc quý nhà thơ, nhà văn cọng tác viên và quý bạn đọc Năm mới 2017 Đinh Dậu VẠN SỰ AN LÀNH

Tuesday, April 30, 2013

TẾT LÀO: TÉ NƯỚC RỬA SẠCH BỤI TRẦN - Video Dương Đình Hùng

READ MORE - TẾT LÀO: TÉ NƯỚC RỬA SẠCH BỤI TRẦN - Video Dương Đình Hùng

Trúc Thanh Tâm - ĐƯỜNG PHƯỢNG BAY


                - Thân tặng bạn bè để nhớ một thời Trung học    

  Anh bên thềm kỷ niệm thoáng mưa bay
  Thơ mộng quá những ngày ôm sách vở
  Trường lớp cũ còn một thời để nhớ
  Những thân thương giờ cũng đã xa rồi  !


  Khoảng sân chung đàn bướm trắng rong chơi
  Trăng nguyên thủy của một thời ngây ngất
  Trang lưu bút như những cơn gió mát
  Thổi theo anh vào ngày tháng giang hồ !

  Anh yêu đời và vẫn cứ làm thơ
  Như thuở chớm yêu tình len lén gọi
  Ai cũng có thời si mê, vụng dại
  Tuổi học trò nhen nhúm tập tành yêu !

  Nắng lung linh, em thả tóc trong chiều
  Anh ngóng đợi để đêm về thao thức
  Viết pilot, nhớ thương màu mực tím
  Mùa hạ về rộn rã tiếng ve ngân !

  Đường phượng bay theo thời khắc bâng khuâng
  Và một lúc anh thấy hồn bỏ ngỏ
  Và một lúc anh thấy mình mắc nợ
  Đến và đi cứ hụt hẫng trong tim !

  Sợ xa người và sợ cả bóng đêm
  Mong hoa nắng rỏ xuống đường hò hẹn
  Nghe một chút hương thầm lưu luyến
  Biết hờn ghen khi cảm nhận yêu người !

  TRÚC THANH TÂM
  (Châu Đốc)
READ MORE - Trúc Thanh Tâm - ĐƯỜNG PHƯỢNG BAY

SẮP HÀNG - thơ Bình Địa Mộc



cục gạch, gặp ở đâu kìa
nhớ rồi, thuở thắt thỏm khuya sắp hàng
bố đau, úp mặt phên xa
mẹ loay hoay vội chạy ra xí phần 

ồ, chiếc xe đạp cà tàng
chị chở đi học đường làng quanh co
giờ nhện giăng nhíu góc kho
vừa thương vừa ghét vừa vò võ đau

dăm ba bao bố nhục nhàu
cố quên nhưng lại nhớ làu làu xưa
đẩy mùn cưa dưới trời mưa
cần xe bò trũi nặng chưa từng sờ

gặp ở đâu rồi, giấc mơ
lận lưng cuốn sổ gạo chờ ngày đong
chợ chiều chị bóng đổ cong
đuổi hoàng hôn tắt lịm vòng mủng khoai

hôm qua vợ dấu yêu đòi
về thời bao cấp để soi đèn dầu
lò mò tay chạm đêm sâu
giật mình dậy hỏi ... dép đâu, sắp hàng!

Sài Gòn, 02.05.2013
Bình Địa Mộc


READ MORE - SẮP HÀNG - thơ Bình Địa Mộc

Truyện truyền kì: THẾ VÕ CUỐI CÙNG - Kha Tiệm Ly



Trong khí thế sục sôi của Nam Bộ kháng chiến, thì tại vàm Bảo Định ghe thuyền của dân thương hồ tứ xứ vẫn đổ về tấp nập kẻ xuống người lên. Trong đám dân tứ chiếng đó, có một lão tuổi khoảng 60 mươi, dáng roi roi, nhanh nhẹn, làn da rắn chắc gió sương. Râu mép và râu cằm làm cho lão thêm phần quắc thước. Lão vận áo bà ba, quần đáy nem, nên không giấu được dáng quê mùa.

Không ai để ý đến lão, biết lão; duy có Mụ Tám, chủ quán rượu xập xệ bên kia Cầu Quây, thoạt gặp lão đã nhận ra ngay. Mụ mừng rỡ, vừa thân tình, vừa tôn kính:

- Trần sư phụ! Lâu rồi không gặp! May mắn quá!

Mụ nhìn quanh rồi nói vừa đủ nghe:

- Hôm nay mụ già vô duyên nầy mời sư phụ đến tệ quán dùng chén rượu, chẳng hay ý sư phụ thế nào?

Là người tinh ý, Trần sư phụ đoán biết Mụ Tám có gì đó muốn nói với mình. Ông đáp nhỏ:

- Tôi cũng định đến thăm bà đây.

Trần sư phụ trầm tư hớp ngụm rượu suông trong lúc Mụ Tám oang oang phía sau nhà:

- Trần sư phụ đợi chút nhé. Món cánh gà chiên nầy là món hợp khẩu vị của Trần sư phụ đây. Trông Trần sư phụ có vẽ gầy gò hơn trước, Trần sư phụ cần phải tẩm bổ thêm mới được!

Trần sư phụ lặng lẽ nhếch môi cười, vừa cảm thương vừa cảm thông cho người đàn bà tốt bụng mà có tật nói nhiều nầy. Lát sau Mụ Tám bưng một mâm âm ấp vài món, nghi ngút khói. Trần sư phụ ái ngại:

- Bà làm chi hao tốn vậy? Tôi có xứng đáng cho bà tiếp đãi nồng hậu như thế nầy không?

Mụ Tám liếc mắt, hờn dỗi:

- Sao lại không xứng đáng? Hơn nữa, hôm nay tôi sẽ đối ẩm cùng sư phụ để bù lại những ngày thương nhớ….

Trần sư phụ thoáng giật mình, đặt nhẹ chén rượu xuống. Mụ Tám biết mình lỡ lời nên giả lả:

- Không không! Ý tôi nói chỉ một tiệc rượu nhỏ thôi mà. Hao tốn có là bao nếu để đãi một người khí phách, vũ dũng như Trần sư phụ đây.

Trần sư phụ nhếch môi:

- Khí phách, vũ dũng? Nếu bà nói “hữu dõng vô mưu, vô trí” thì tôi đỡ thẹn hơn.

-  Sư phụ đừng nói vậy mà!  Người ta nói : “Họa hổ họa bì nan họa cốt”, ai mà đo được lòng người?

Mụ Tám nhỏ giọng:

- Võ công sư phụ siêu phàm, nên có một đồ đệ thiên hạ vô địch! Cũng nhờ võ công sư phụ truyền cho mà từ một tên đội quèn, một bước đã được thăng lên Cai Tổng, và được sự tin cậy tuyệt đối của nhà nước Phú Lang Sa.

Trần sư phụ buồn rầu:
         
- Tôi biết hết rồi bà à! Tôi thật đau xót…

Hai người im lặng. Mụ Tám có vẻ như ân hận vì trót lỡ lời, còn Trần sư phụ thì miên man nghĩ về đứa học trò thương yêu mà mình đã tận tâm tận lực đào luyện. Ông cứ ngỡ nó sẽ đem sở học cùa mình mà cứu khổn phò nguy, giúp ích cho làng cho nước như lời thề trước linh vị của đấng tổ sư; nào ngờ nó lại đem sở học ấy mà làm tay sai cho quân cướp nước, đàn áp, bắt bớ những người đã xả thân cho dân tộc, quê hương.

Mụ Tám châm rượu cho Trần sư phụ, rồi tự mình cạn một chén, giọng cứng cỏi, dứt khoát:

- Hay là sư phụ trừng trị đứa phản đồ ấy là xong chuyện!

Trần sư phụ trân trân nhìn mụ Tám. Trước mặt ông giờ không phải là mụ hàng quán đa sự, mà là một người kiên quyết khác thường. Mụ bậm môi:

- Tôi sẽ dụ hắn đến đây uống rượu rồi Trần sư phụ cho hắn một chiêu là xong.

Trần sư phụ cười buồn:

- Bao nhiêu sở học trong người tôi đã truyền hết cho nó. Trước kia tôi còn linh lợi, song đấu với nó chưa chắc chiếm phần thắng; huống chi nay gân cốt không còn nữa!

Mụ Tám lắc đầu thất vọng; trách:

- Mèo dạy cọp còn chừa thế leo cây, sao sư phụ lại khù khờ đến thế?

- Nếu mọi người đều dạy học trò mình mà chừa lại một ngón nghề, thì chỉ vài thế hệ sau, môn phái ấy chỉ còn là hư danh mà thôi.

Mụ Tám nhìn quanh rồi thì thào bên tai Trần sư phụ:

- Hay là… tôi cho thuốc độc vào rượu của hắn?

- Bà không sợ quán bà tan nát, và bản thân bà cũng khó thoát tội chết hay sao?

Mụ Tám cười mũi:

- Hứ! Thoát cái thân nô lệ nhục nhằn nầy mới là đáng kể, chứ có sá gì cái mái lá xiêu vẹo nầy?

Trần sư phụ vụt cười lớn:

- Hay cho lời nói của nữ lưu hào kiệt! Trần Can nầy nghe như cởi mở tấm lòng. Trong đời Can có một hồng nhan tri kỉ như em thì cuộc sống nầy không vô nghĩa nữa rồi!

Bèn rót tràn rượu:

- Thật sảng khoái! Can kính em một chén!

Nói xong uống cạn. Mụ Tám chúm chím cười. Hai má người đàn bà luống tuổi ửng hồng lên. Rượu luôn tràn chén như nụ cười không tắt trên đôi môi đẹp như hoa nở trọn về chiều:

- Uống đi Trần sư phụ! Không, Trần huynh! Mọi việc sẽ liệu sau.

Ngoài trời mưa chưa dứt hột; trong quán, rượu cạn lại châm đầy. Hai khách giang hồ chén thù chén tạc rôm rả tiếng lại lời qua. Đến xế chiều, Trần sư phụ cáo biệt:

- Ta có hẹn rồi. Cám ơn hiền muội buổi tiệc hôm nay.

Mụ Tám có vẻ không hài lòng:

- Trần huynh lại khách khí nữa rồi! Từ đây muội không muốn nghe tiếng “cám ơn” xa lạ đó nữa!

Rồi nhìn ra ngoài, đoạn rời ghế, ái ngại tiếp:

- Muội không dám làm lỡ công việc của huynh. Nhưng trời chưa dứt hột; huynh lấy cây dù nầy che đỡ.

Ra khỏi quán không xa, Trấn sư phụ, bỗng khựng lại vì tiếng nói chói vào tai:

- Sư phụ! Đệ tử chờ thầy đã lâu!

Trần sư phụ quay lại. Trước mặt ông là một thanh niên vạm vỡ. Hắn ở trần, mặc quần đùi, khoe những bắp thịt cuồn cuộn từ ngực tới bắp chân; trên vai hắn vác một thanh đao sáng loáng. Trần sư phụ cả giận, trợn mắt nhìn đứa phản đồ:

- Ai là sư phụ của ngươi?

Hắn cười to:

- Sư phụ không nhìn cũng chẳng sao! Vậy Hoàng Nhất Đao nầy cũng không dám làm mất thì giờ của sư phụ nữa: Rằng, từ xưa đến nay các vị võ sư khi truyền nghề cho đồ đệ, họ luôn chừa trong người một chiêu bí hiểm để phòng thân. Mà Hoàng Nhất Đao nầy lại không muốn có kẻ hơn mình! Bởi vậy nay nó muốn sư phụ truyền lại cho nó chiêu cuối cùng để nó nở mặt nở mày với thiên hạ, và Trần môn phái cũng có chút thơm lây!

- Hừ! Rõ là giọng điệu của phường vô lại. Nếu ta không theo ý ngươi thì sao?

Hoàng Nhất Đao hạ thanh đao trước mặt mình, thổi phù phù từ lưỡi đến chuôi:

- Đồ đệ ngu dốt nên đành phải hỏi ý kiến của bảo đao nầy!

Trần sư phụ thừa biết, nếu theo hay không theo lời yêu cầu của tên phản đồ, thì sinh mạng ông hôm nay cũng phải kết liễu dưới tay hắn tại đây. Nhưng khổ nỗi, vì kì vọng vào hắn mà bao tinh hoa võ học của môn phái Trần Can ông đã truyền sạch cho hắn. Giờ nầy, trước hắn, ông chưa phải là đối thủ nữa là! Nhớ lời Mụ Tám: “Mèo dạy hổ còn chừa thế leo cây…” mà ông tự giận cho mình. Trong lúc tấn thối lưỡng nan; chợt ông nghiêm nghị bảo:

- Mi quả là đứa thông minh! Nhưng nếu ta truyền cho ngươi, thì ngươi phải hứa, từ nay ngươi phải để yên cho ta.

Hoàng Nhất Đao cười lớn:

- Tốt! Ta hứa! Ta hứa sẽ không bao giờ cho ông còn dịp bận tâm nữa! Ha ha!...

Trần sư phụ nén giận vì câu “không bao giờ còn dịp bận tâm” đầy ác ý. Ông cười gằn:

- Mi là kẻ tráo mồm tráo miệng. Mi không thề, ta không tin.

- Lắm chuyện! Thề bằng cách nào?

Trần sư phụ thư thả xếp dù lại:

- Ngươi chặt cây dù mà thề rằng, nếu ngươi nuốt lời, ngươi sẽ như cây dù nầy! Và sau đó ta và ngươi không ai nợ ai.

Tên phản đồ hơi bất bình, lớn tiếng

- Trẻ con! Đặt dù xuống mau!

Dù vừa đăt xuống, Bảo đao vung lên. “Phập!”. Dù đứt ngọt! Liền sau đó tên phản đồ “Á!” một tiếng đau đớn. Bảo đao rớt “choảng!”. Hai tay hắn ôm bụng, máu từ đấy phụt ra có vòi, bắn ướt cả áo Trần sư phụ! Thì ra lúc lưỡi đao vừa “phập” xuống. Nhanh như chớp, Trần sư phụ đã thuận tay cầm cán dù đâm vào bụng hắn: Hàng chục “kèo dù” bị tiện đứt ngọt, nhọn như những mũi tên xuyên suốt thấu qua lưng hắn. Hăn nhăn nhó chỉ vào Trần sư phụ:

- Ngươi… ngươi… sử dụng chiêu gì thế?

Trần sư phụ chưa kịp trả lời, thì tiếng Mụ Tám đay nghiến bên sau:

- Là chiêu “ĐỒ ĐỆ PHẢN SƯ”  (Trò phàn thầy) đó!

Hoàng Nhất Đao căm hận nhìn hai người. Máu từ họng trào ra, ngã phịch xuống!

Trần sư phụ nhìn mụ Tám với tay nải trên lưng; hỏi:

- Sao hiền muội lại đến đây?

- Giờ mà còn hỏi câu ấy để chờ bọn mã tà tới hay sao? Hãy theo em!

Rồi vội kéo tay Trần sư phụ. Hai người cùng chạy về hướng Cầu Vĩ. Mất hút sau mấy lùm cây.


KHA TIỆM LY


Tên thật: Thái Quốc Tế

Địa chỉ: 99/5 Đinh Bộ Lĩnh, Phường 2, tp Mỹ Tho, Tiền Giang

Đ/ thoại: 0987 -701 - 952










READ MORE - Truyện truyền kì: THẾ VÕ CUỐI CÙNG - Kha Tiệm Ly

PHÁO HOA ĐÀ NẴNG - Châu Thạch



                             
Có lễ hội nào đẹp hơn thế đâu
Pháo lên trời cao rực rỡ trăm màu
Em bé vỗ tay, hoan hô không ngớt
Cụ già cười, rung rinh bộ râu.

Cả thành phố ồ lên thích thú
Hoa nở trên trời mười hướng tỏa sao
Núi Sơn Trà ngẩn ngơ lặng ngắm
Con sông Hàn ngàn mắt ngước long lanh.

Ngũ Hành Sơn thức hồn muôn năm dậy
Rừng núi Bà Nà đứng thẳng cáp treo
Đường Hải vân vắt ngược qua đèo
Cố vươn cao nhìn về sông ái mộ.

Hoa bốn mùa trùm lên thành phố
Chớp muôn màu, muôn sắc, muôn lung linh
Hai bờ sông từng điệu nhạc rung rinh
Bổng trầm theo vệt, vút ra hoa.

Dưới thấp từng bừng rộn rã
Trên cao muôn sắc vỡ òa
À mới biết nguồn vui trùm hết cả
Thành phố, con người và mỗi trái tim.

Hoan hô pháo hoa
Pháo của hòa bình.
                                                      CHÂU THẠCH
READ MORE - PHÁO HOA ĐÀ NẴNG - Châu Thạch

THẰNG ĐEN - Truyện ngắn Đinh Hoa Lư


Chuyện thật từ xã Sơn Mỹ, Hàm Tân, Bình Thuận.

(Hình tượng trưng)

     Vừa lên khỏi con dốc Sơn Mỹ một đoạn là quán chè mụ Mít. Cái quán đơn sơ chỉ một cái bàn gỗ ọp ẹp cùng hai tấm ván bìa làm thành hai cái ghế dài, nửa tấm ván lớn làm bàn chỉ vậy mà khá đông khách.

Khách của mụ đa phần là những người đi bán than dưới chợ tỉnh La Gi về. Đa số là đàn bà , một số là con gái , họ vừa đi bán mấy bao than của chồng của cha về lại nhà cũng quanh vùng này không còn xa lắm. Quán mụ Mít bán vài loại chè bình thuờng thôi , đậu đen , đậu đỏ không màu mè như chè đô thị . Khách coi vậy mà đông. Tầng lớp lao động , rẫy rừng , ly chè mụ Mít đập vài cục đá lạnh thế là họ thõa mãn rồi. Lúc mụ nhớ thì mụ còn rắc cho một giọt dầu chuối cho thơm ly chè ,nhưng mụ quên thì thôi các o các chị khách ăn chè của mụ không phiền hà chi.

Trời cũng xế chiều , mấy người bán than , mấy ông đạp xe đạp buôn heo con coi bộ cũng hết ; hơn nữa, nồi chè mụ chỉ còn một ly cho thằng út con trai mụ đi rẫy, chiều về.


*****


Mụ Mít giờ đang ngồi thừ người ra, dáng thư giãn sau một ngày bán buôn mệt nhọc. Ngó vậy mà trong lòng mụ mấy hôm nay như sống cồn. Mụ ghen tức với mụ Huờng bán cá trên chợ Sơn Mỹ.

-con mệ Huờng bựa ni trạng dữ, cả nhà sắp đi Mỹ rồi mà, răng mà không trạng !

Mụ Huờng có đứa con nuôi Mỹ đen. Mấy hôm nay cả nhà mụ Huờng đang chuẫn bị đi Mỹ. Phái đoàn phỏng vấn xong trước tết. Nghe đâu giấy mời xuất cảnh cũng gởi về rồi. Gần cả tháng này mụ Huơng đã nghỉ bán cá. Ngoài chợ Sơn Mỹ ai cũng trầm trồ chỉ chọt " mụ Hương chưa đi Mỹ mà coi bộ trắng da dài tóc rồi ! huống chi qua bên nớ ! Thằng con trai của mụ Huờng đã xin nghỉ học cấp 3 dưới Bình tuy để xuất cảnh .

  Lòng mụ Mít vừa buồn vừa xót xa, mụ Mít đau lắm ! không biết cái đau từ tiếc của hay sám hối ăn năn ?! Mụ Huờng - mụ Mít chi cũng "lượm" mấy đứa con lai Mỹ đen tận ngoài Đà nẵng. Sau đó mấy đứa lai đen này cũng theo ba mạ nuôi vào Bình tuy theo diện DI DÂN LẬP ẤP. Con lai Mỹ trắng dĩ nhiên thì làm sao vào tay mấy mụ được chỉ còn lại mấy đứa con rơi Mỹ đen "quỷ tha ma bắt " không ai nhận, mụ xin theo trước là làm phước sau là kê khai vào sổ gia đình, khi vào Bình tuy "thêm gạo thêm tồn" cũng có lời!

"Thằng Đen" như Mụ Mít hay gọi, cũng giống như những đứa con rơi da đen khác đa số chúng đều gọi là thằng Đen cả, kể ra cũng hợp lý thôi. Sau 1975 hết trợ cấp, mấy đứa con nuôi da đen này lại còn có lợi hơn nữa vì chúng trở thành những tay lao động trong nhà: làm than làm củi, phá núi san rừng chi chúng đều rành rọt. Chúng là "con lai" nên vóc dáng to lớn lao động quá mạnh không ai phàn nàn chi.

Chỉ có mụ Mít là thiệt thòi, thật ra là "quả báo". Mụ bắt thằng Đen làm việc quần quật.  Ngày ngày thằng Đen phải vào rừng rất sớm tối mịt mới về. Con trai mụ làm rừng chỉ đôi ba bữa lại "than đau than mệt" thế mà mụ Mót bới cho nó toàn cơm trắng cá kho khô. Còn thằng Đen quanh năm suốt tháng mịt mùng trong rừng. Hết phát rẫy đợi khô xong đốt dọn, thì mụ bắt làm than kiếm thêm tiền mặt. Mụ thấy thiên hạ đi bán than, mấy chiếc xe thồ nghểu nghện mấy bao than "cũng hơn trăm bạc!" mụ chắt luõi thèm thuồng.

Nhưng nguyên cớ mụ cho thằng Đen ăn ít quá ! bới vào rừng chỉ toàn là sắn lát dính vài cơm trắng cho có, ruốc kho khô mặn chát không có gì chất tươi cả!

Mấy bữa nó đau, cực quá nó van xin mụ cho nghỉ ở nhà một bửa khỏe nó gắng làm bù. Nó coi bộ sốt thiệt. Muỗi trong rừng cắn nó bao lâu nay sao mà không sốt rét cho được? Thế mà mụ chưỡi mụ la ! mụ bảo nó làm biếng ! không biết công ơn mụ lượm nó từ Đà Nẵng vô, nuôi nó lên vóc dáng ra người như hôm nay! Thế là thằng Đen lại tiếp tục lủi thủi vô rừng !

Một bữa trong làng xôn xao, thằng Đen con mụ Mít chết rồi ! chết vì sốt rét ! Nhà mụ cũng võng nó về trạm xá dưới huyện Hàm Tân cứu nó nhưng nó chết giữa đường.

Thằng Đen chết thật lặng lẽ, chẳng có mấy ai đi đưa đám nó. Cái mả nó sơ sài, nằm bên cồn đất xấu rìa làng nơi này không ai canh tác.

Thời thế đổi dời vùn vụt. Mấy hôm nay mụ nghe thiên hạ đồn nhà giàu từ Sài Gòn về tận thôn lùng sục mua con lai ! nghe đâu giá mỗi đứa lai tới MƯỜI MẤY CÂY VÀNG sau khi hoàn tất xong !?

Ôi ! cả đống vàng trong tay mụ mà mụ nở vứt đi ! Mụ  Mít mấy hôm này "như ngây như dại", ăn không ngon ngủ không yên. Mấy đứa con mụ Huờng đi lo thủ tục "cắt khẩu" trên huyện về, lái hon -da qua nhà mụ còn ngó vô quán mụ như ngầm an ủi nửa khoe khoang làm mụ tức muốn sôi gan.

Đêm nằm mụ trăn trở không ngủ được, chập choạng trong giấc ngủ hình như hình ảnh thằng Đen, đang thất thểu bước vào rừng, dáng nó ốm cao lêu khêu cái quần đùi cụt cái áo ka ki bạc màu vá mấy nơi. Ánh sáng từ phía rừng chợt lóe lên, tia sét cơn mưa đầu mùa làm mụ Mít giật thót mình. Những giọt mưa đầu mùa bắt đầu rơi mạnh, rào  rạt trên hai mái tôn xi măng nhà mụ.Sấm sét cùng cơn mưa bắt đầu trút lên thôn mụ, những tia sét lóa cả mắt kèm theo tiếng nổ ầm ầm của sấm. Tự nhiên một nỗi sợ hãi ập đến trong lòng mụ Mít làm mụ co cả thân người vào tận góc giường như muốn trốn chạy một ám ảnh vẩn vơ nào.?

Viết dựa theo lời kể của Trần Túy Huệ

Đinh Hoa Lư
READ MORE - THẰNG ĐEN - Truyện ngắn Đinh Hoa Lư

Monday, April 29, 2013

CHỜ TÔI VỀ - thơ Vĩnh Thuyên





Thú hoang lẻ đàn 
Lìa rừng xuống phố
Bỏ con suối vàng 
Quên khúc ầu ơ...
Ngày đêm xoay quanh 
Chợ người vật vã
Nửa muốn quay về 
Nửa ngại đường xa

Nửa gánh nợ đời 
Cuối đời phải trả?
Nửa gánh nợ tình 
Không trả đành vay?
Xa lắc xa lơ 
Mấy mùa yên lặng
Tóc ngả nghiêng chiều 
Ai níu thời gian

Có đi lang thang
Nhớ mình một thuở
Nụ ngọt đầu đời
Nụ cuối đắng môi
Lạc giữa đồng hoang
Đường về chấm hết
Nhịp thở sau cùng
Chợt gọi NGƯỜI ơi !


VĨNH THUYÊN
duongvinhthuyen@gmail.com
READ MORE - CHỜ TÔI VỀ - thơ Vĩnh Thuyên

TỪ BI - CÂY ĐỨC - BÍ QUYẾT SỐNG LÂU - MỪNG ÔNG THƯỢNG THỌ - thơ xướng họa của Lê Đăng Mành, Trần Ngộ, Độc Hành, Huy Phương, Hồ Trọng Trí



BÀI XƯỚNG:

TỪ BI

Mến tặng Độc Hành

Bữa ăn đơn giản chẳng vương ai
Lưng chén cơm khoai cũng sống dài
Cá thịt cao lương càng khổ hận
Muối tương đạm bạc lại vui dai
Gieo nhân huân tập đời thường tại
Hái quả cát tường cõi vị lai
Nuôi dưỡng lòng từ tươi tốt mãi
Muôn loài an lạc nhẹ chân hài …!

                                             Lê Đăng Mành


Thư pháp trên máy tính của Lê Đăng Mành


HỌA 1:

CÂY ĐỨC

Như Bụt thì thôi chẳng ghét ai
Tâm không vướng bận sướng dài dài
Từ bi còn dạ đâu thù mãi
Bác ái lòng nào để oán dai
Độc ác nhanh chầy tai cũng đến
Hiền lành sớm muộn phước tùng lai
Trồng cây chi đẹp bằng cây đức
Muôn thuở còn thơm một dấu hài !

                                           TRẦN NGỘ
                                           LÂM ĐỒNG

HỌA 2:

BÍ QUYẾT SỐNG LÂU

Ta uống mưa, sương chẳng lụy ai
Trong veo tinh khiết  sống lâu dài
Rượu đem tưới chậu, hoa tàn sớm
Nước để châm bình,  lão thọ dai
Đức tích từ bi, đời tự tại
Thiện hành  hỷ xả,  kiếp sau lai
Vun trồng hạnh nhẫn luôn xanh tốt
Trí tịnh tâm thanh nhẹ gót hài

                                       ĐỘC HÀNH



           BÀI XƯỚNG:

           MỪNG ÔNG THƯỢNG THỌ

           Lộc thọ trời cho tuổi chín mươi.
           Cụ nêu gương tốt một con người.
           Trường chinh hai cuộc vai còn mỏi.
           Thoát hiểm bao phen miệng vẫn cười.
           Vợ đảm xả thân lo việc nước.
           Con ngoan bền chí dựng xây đời.
           Cả nhà ai nấy đều hoan hỉ.
           Mở tiệc mừng khao xuân chín mươi.

                                      Thành phố Vinh- Hè 2012
                                                 HUY PHƯƠNG      



           BÀI HỌA:
          
           CHÚC CỤ ĐẠI THỌ
           Họa bài Mừng Ông Thượng Thọ của Huy Phương

           Cầu mong cụ thọ quá mười mươi.
           Vị thế xứng danh một mẫu người.
           Kháng chiến hai thời vinh dự góp.
           Giải vây mấy trận hỉ hoan cười.
           Gia đình hiệp lực đền ân nước.
           Con vợ đồng tâm đáp nghĩa đời.
           Lân lý bạn bè mừng chúc tụng.
           Vượt lên đỉnh thọ quá mười mươi.

                                          Hồ Trọng Trí
                                          Kim Long, BRVT
                                          ĐT: 01667332652
          
READ MORE - TỪ BI - CÂY ĐỨC - BÍ QUYẾT SỐNG LÂU - MỪNG ÔNG THƯỢNG THỌ - thơ xướng họa của Lê Đăng Mành, Trần Ngộ, Độc Hành, Huy Phương, Hồ Trọng Trí

Thơ Trúc Thanh Tâm - ANH VÀ EM - ĐỪNG QUÊN NGHE BÉ




ANH VÀ EM

Anh dòng sông êm ả
Em con thuyền về xuôi
Thời gian chờ ở bến
Anh và em ngỏ lời !

Tóc dài làn sóng lượn
Mắt ướt với ngàn xưa
Ướp tình anh hương gió
Em nói gì trong mưa !

Anh treo hoài nỗi nhớ
Khi thành phố lên đèn
Hoa nhà ai hương thoảng
Tương tư anh và em !

Bờ mi em khép lại
Là lúc anh mở lòng
Là lúc ta đắm đuối
Không gian và hư không !

Lại hương mùa hoa nở
Sương đọng lá đời xanh
Nhịp tim hoà nhịp thở
Mắt em cười mắt anh !

Đất trời như gần lại
Anh và em cũng gần
Ngoài kia đời rất trẻ
Anh cho em mùa xuân !

                                       Trúc Thanh Tâm
                                     ( Châu Đốc, 1989 )




     
  ĐỪNG QUÊN NGHE BÉ   
                          

             Bôn ba cuối đất cùng trời
                Vẫn không quên được một thời chớm yêu

   Cô bé ơi, cô bé thích gì nè
   Vườn anh đó, đầy hoa thơm cây trái
   Bé cứ vào, anh chẳng trách bé đâu !

   Nếu bé thích, bé cứ vào bắt bướm
   Cứ rong chơi và hái trái tự nhiên
   Trái đã chín, anh dành riêng cho bé
   Hãy ăn đi những trái táo thiên đường !

   Vườn anh đó, có chim kêu ríu rít
   Suốt bốn mùa hoa, lá giận hờn nhau
   Bé cứ đến và khoe khoang áo mới
   Anh sẽ làm con gió lén hôn nhau !

   Bé cứ đến, vườn anh không khép cổng
   Nắng đong đưa sợi tóc bé bềnh bồng
   Bé cứ hát và thản nhiên cứ hát
   Để hồn anh rụng xuống những mênh mông !

   Lúc nào đó, bé giận rồi không đến
   Trời bao la, vườn anh cũng cô đơn
   Trái đã chín, sao bé không hái nữa
   Tại vườn anh hay tại bé dỗi hờn !

   Nầy bé ơi, bé thích gì hở bé
   Vườn nhà anh hoa, lá rất xôn xao
   Bé cứ đến và đừng quên nghe bé
   Anh sẽ làm con gió để thương nhau !

                                                            Trúc Thanh Tâm
                                                           ( Cần Thơ, 1968 )
tructhanhtaam@yahoo.com
READ MORE - Thơ Trúc Thanh Tâm - ANH VÀ EM - ĐỪNG QUÊN NGHE BÉ

ẤN TƯỢNG TRÊN GIÒNG SÔNG LY LY* - thơ Độc Hành



Có một lần tôi ghé qua xứ QUÃNG
Đến THĂNG BÌNH xuống tắm sông LY LY
Chỉ một lần mà tâm mãi khắc ghi
Sông hiền hòa nước trong xanh mát rợi
Bến đò ngang khách sang sông đứng đợi
Cô lái đò thư thản lướt chèo qua
Đẹp làm sao tóc xỏa áo bà ba
Tôi say ngắm – tới bến rồi chẳng biết
Xin hỏi cô – tên gì cho tôi biết
Lỡ mai kia gặp lại để nhìn nhau
Ngồi trên đò tôi chẳng bước xuống đâu
Nếu cô lặng -  dấu tên mình với khách
Vô duyên cơ – ông này hỏi lạt nhách
Mới gặp nhau mà nói chuyện nhỏ to
Anh nói thật – là chẳng bước xuống đò
Nếu tim em không rung tình lên điệu
Đôi mắt em là dòng sông tuyệt diệu
Chở thuyền anh du cảnh ở trên dòng
Bến đò nầy là ấn tượng  dòng sông
Tôi khắc mãi trong hồn tôi thuở ấy…

*Sông LY LY chảy qua xã BÌNH QUỚI, huyện THĂNG BÌNH – tĩnh QUÃNG NAM.

ĐỘC HÀNH


READ MORE - ẤN TƯỢNG TRÊN GIÒNG SÔNG LY LY* - thơ Độc Hành

CA NGỢI TỔ QUỐC – thơ Nguyễn Thu

NGUYỄN THU

Em lại gửi cho anh
Những bài ca viết về lịch sử
Lịch sử không bao giờ là quá khứ
Trận đánh ngày xưa là đất nước bây giờ

Tổ quốc ta là Tổ quốc được dệt từ những bài thơ
Bài thơ giết giặc ...
Bài thơ Bạch Đằng, Chi Lăng,Thăng Long, Chương Dương, Vạn Kiếp ...
Thoát Hoan, Toa Đô... , quân Thanh, Nguyên Mông ... chết khiếp
Hồn bay, vía bay, thây chất thành núi, máu chảy đỏ sông

Tổ quốc ta ôm chặt Biển Đông
Lòng cuộn sóng quân thù run sợ
Trường Sơn, Việt Bắc hang hùm, núi đỡ
Quân xâm lăng gửi nắm xương tàn

Lịch sử không sang trang
Lịch sử luôn xuôi dòng máu chảy
Tiếp nối tiếp trong tim cuồn cuộn cháy
Đốt trắng đồng ngoại bang

Tổ quốc ta biển bạc, rừng vàng
Non sông nối liền một dải
Bốn ngàn năm dựng nước
Con cháu trường tồn quyết chí xây !

11/10/2012

NGUYỄN THU
nguyenthu123go@gmail.com
READ MORE - CA NGỢI TỔ QUỐC – thơ Nguyễn Thu

CHÙM THƠ XƯỚNG HỌA BUỔI SÁNG MÙA HẠ - Sông Thu, Lê Liên,Thy Lệ Trang, Như Thu, Lê Đăng Mành, Văn Thanh, Võ Làng Trâm, Hoàng Từ,Trần văn Hạng, Trương văn Lũy,Mạnh Trương, Độc Hành, Ngọc Ẩn Nhi Huyền, Võ sĩ Quí




BÀI XƯỚNG

BUỔI SÁNG MÙA HẠ

Tinh mơ lất phất hạt mưa rơi
Tảng sáng vầng dương tỏa rạng ngời
Vạt cỏ long lanh sương trắng muốt
Hàng cây óng mượt ánh vàng tươi
Líu lo chim hót sau vòm lá
Nhún nhẩy em đi giữa tiếng cười
Cuộc sống bừng lên trong nắng hạ
Lòng anh rộn rã một trời vui.

                            Sông Thu


BÀI HỌA

BAN SỚM LẬP HẠ

Long lanh ngọn cỏ ngậm sương rơi      
Ban sớm tinh mơ nắng tỏa ngời
Vạn vật hồi sinh ươm sắc  biếc              
Chân mây ửng sáng nhuộm hồng tươi      
Véo von sơn nữ ngân nga hát
Ha hả tiều phu sảng khoái  cười     
Lập Hạ mưa bay giăng sức sống
Lòng người đằm thắm những nguồn vui     

                              Lê Liên
                              Dalat 24/04/2013


MÙA HẠ CỦA EM

Bên thềm lấp lánh hạt sương rơi
Đọng giữa ngàn hoa tỏa ánh ngời
Giọt ấm tung tăng... cành cúc thắm
Tia nồng nhảy múa... cánh hồng tươi
Sẻ tơ ngẩng cổ khoe lời hát
Sóc nhỏ che tay giấu tiếng cười
Hạ đến nồng nàn dâng khóe mắt
Chan hòa hạnh phúc những ngày vui.

                           THY LỆ TRANG
                           Massachusets


HẠ XƯA

Ngoài hiên lá đọng giọt sương rơi
Ánh nắng ban mai chiếu sáng ngời
Một dãy hoa lan màu tím thẫm
Hai hàng bông huệ sắc xanh tươi
Đong đưa trên võng, con ngừng khóc
Kẽo kẹt bên nôi, mẹ mỉm cười
Nhớ mãi lời ru ngày bé dại
Quê nhà thưở ấy trọn niềm vui.

                              Như Thu



SẺ CHIA NIỀM VUI !

Bất ngờ nghe tiếng giọt sương rơi
Cành lá nghiêng chao lấp lánh ngời
Thao thức cội nguồn khi úa rụng
Trở trăn cố xứ thuở còn tươi
Sợi mưa nhuần đượm trong hơi thở
Giọt nắng bao dung cả nụ cười
Vạn vật bừng ươm òa sự sống
Sẻ chia ấm lạnh rót lời vui.

                         Lê Đăng Mành


MƯA SAIGON
        
Mưa hạ Saigon lất phất rơi
Lung linh phố xá ánh đèn ngời
Nắng thưa vươn rãi màu thanh bạch
Em gái rong chơi má thắm tươi
Lữ khách nhìn trời lòng rối ngại
Công viên đầy áp trẻ reo cười
Saigon gợi cãm bao tình ý
Sống lại một thời lắm cuộc vui.

                             Văn Thanh



MÙA HẠ QUÊ TÔI

Khô hạn bao ngày mưa chẳng rơi
Hồ ao cạn nước váng rêu ngời
Loăng quăng tự sản nơi vùng trũng
Ếch nhái tìm về đám cỏ tươi
Đến lớp, bé thơ không muốn học
Ra đồng, nông lão chẳng buồn cười
Tiết trời khắc nghiệt muôn loài khổ
Bạn hỡi tìm đâu chút thú vui ?

                            Võ Làng Trâm


GIỌT NƯỚC RƠI

Sương xuống trên cây giọt nước rơi
Đêm thanh gió lạnh ánh sao ngời
Xuân về phố xá mai vàng óng                  
Hạ đến thôn quê phượng  đỏ tươi
Cô gái làm duyên đưa mắt liếc
Anh chàng tạo mốt nhoẻn môi cười         
Xa nhau mới biết lòng chung thủy
Gặp gỡ được rồi, dạ rất vui   
       
                             Hoàng Từ



SÁNG LẬP HẠ

Giọt châu lóng lánh bóng dương rơi   
Chiếu nhẹ tàn cây óng ánh ngời
Khoe sắc bằng lăng hoa tím nhạt
Rạng màu khóm trúc lá xanh tươi
Sương mai lặng lẽ âm thầm bước
Nắng sớm hồn nhiên khúc khích cười
Ngày mới dâng tràn nguồn nhựa sống
Hạ về ôn lại những niềm vui.

                           Trần văn Hạng



NHỚ NGƯỜI XƯA

Đoc thơ mùa hạ- lệ sầu rơi!
Nhớ dáng người xưa mắt sáng ngời
Lóng lánh chiều đông nhìn tuyết trắng
Trong lành sớm nắng rạng hoa tươi
Qua sông chưa gặp mơ hình bóng
Ghé bến càng say đắm nụ cười
Có phải đường trăng đang nối lại
Hay là nghiệp bút tạo niềm vui!

                         Trương Văn Lũy



NHỚ MÙA XUÂN CŨ
                           
Xuân về băng tuyết chẳng còn rơi
Mỗi sáng vừng đông chói rạng ngời
Lấp lánh sương mai thêu cỏ biếc
Chập chờn nắng xế nhuộm chiều tươi
Nghe đàn chim hót mơ lời ngọc
Ngắm đóa hoa xinh tưởng nụ cười
Ngoài sáu mươi năm chưa xóa được
Bao mùa nhung nhớ một nguồn vui

                              Mạnh Trương    
                   
                   

 ĐÊM NHẬP HẠ

Đêm về dạ lý tắm sương rơi
Cụm trúc dang tay đón ánh ngời
Trinh nữ co mình bông lá héo
Quỳnh hoa duỗi cánh nhụy cành tươi
Mây che mờ dáng dò lan tủi
Gió thoảng qua thân cội nguyệt cười
Rải rác ve sầu kêu gọi hạ
Lưa thưa đom đóm dạo vườn vui

                              Độc Hành



BỐN MÙA CÒN ĐỌNG
                   
Đông qua tầm tã giọt mưa rơi
Xuân đến Dương quang tỏ sáng ngời
Ngõ Hạnh tiền duyên đường hụt hẩm
Vườn Nhân hậu vận lá còn tươi
Qua cơn nắng hạ môi không nhạt
Đến lúc gió thu mắt vẫn cười
Xuống thác lên gành kiên nhẫn nại
Lời thơ chất chứa vạn niềm vui.

                            Ngọc Ẩn Nhi Huyền



HÈ HẠ NHA TRANG

Nắng đổ mồ hôi giọt ứa rơi
Gió tung biển biếc ánh mây ngời
Vuốt qua tán lá rờn xanh mát
Chạm đến khuôn trăng mịn dịu tươi
Hạ tới khách du tìm đảo giỡn
Hè qua dân nhậu cụng ly cười
Bán buồn mua nhộn  về đây nhé
Phố Biển hẹn hò lắm cuộc vui

                             Võ sĩ Quí
                            Nha Trang, 28/4/2013

Biên tập: SÔNG THU 
READ MORE - CHÙM THƠ XƯỚNG HỌA BUỔI SÁNG MÙA HẠ - Sông Thu, Lê Liên,Thy Lệ Trang, Như Thu, Lê Đăng Mành, Văn Thanh, Võ Làng Trâm, Hoàng Từ,Trần văn Hạng, Trương văn Lũy,Mạnh Trương, Độc Hành, Ngọc Ẩn Nhi Huyền, Võ sĩ Quí