Chúc Mừng Năm Mới

Văn Nghệ Quảng Trị kính chúc quý nhà thơ, nhà văn cọng tác viên và quý bạn đọc Năm mới 2017 Đinh Dậu VẠN SỰ AN LÀNH

Thursday, September 29, 2011

CHÂU THẠCH - BIẾT CÓ CÒN KHÔNG?


Trời lạnh, chờ em dưới mái thềm
Môi buồn huýt sáo điệu nhạc êm
Vột vàng em mở, qua khung cửa
Hiển hiện đây rồi đôi mắt em.


Hai đứa dạo chơi khắp nẻo đường
Em nép vào anh thật dể thương
Môi hồng thỏ thẻ lời nhung nhớ
Anh thấy làn hơi bay vấn vương.


Đi qua phố chợ đến bờ sông
Nhìn thấy mênh mang trắng xóa đồng
Dòng Thạch ngầu lên con nước chảy
Lòng lo chợ Sãi ngập hay không?


Đường Gia Long chạy dọc bờ nam
Có lắm cây cao trước Tỉnh-Tòa
Em sợ mưa to làm nhánh gảy
Thầy em gặp nạn mấy năm qua.


Đây chùa Tỉnh-Hội đứng bình yên
Tà áo ai nâu rất dịu hiền
Ngày rằm khấn mãi A-di-Phật
Van vái xin chàng đậm mối duyên.


Nhìn qua bờ bắc chùa Sư-Nữ
Có bé qua đây muốn cạo đầu
Bởi giận, bởi yêu mà khó xử
Nhưng mà theo Phật dễ chi đâu.


Mưa quá không về được Sãi chơi
Để ăn nem lụi nhớ muôn đời
Lại thêm kẹo đậu thơm như mật
Thơm cả bàn tay em gái ơi!


Loanh quanh đã mỏi cả chân rồi
Ta hãy vào xơi tô bún thôi
Hãy thêm tương ớt cay nồng vị
Đu đủ dầm, chua chua thấm môi


Em hãy ăn đi cho đã thèm
Sau nầy xa cách nhớ nghe em
Tương tư tô bún nhiều hương vị
Trời lạnh, mưa dầm đâu dễ quên.

                                                 
Hãy đến trường ta đây Nguyễn-Hoàng
Lầu cao mưa cứ thổi ngang ngang
Có cô thiếu nữ quên bài tập
Ngồi ngắm mưa bay nhớ đến chàng.


Tập thơ anh đã tặng cho em
Trao vội cho ai trước bậc thềm
Thư tình anh dấu trong thơ ấy
Em về thức trắng đọc thâu đêm.


Từ đó hai người yêu rất yêu
Ngây thơ nên nắng sớm mưa chiều
Chợt giận, chợt thương trăng tròn khuyết
Chợt đầy hạnh phúc chợt cô liêu.


Rời đây đến đất đạo La-Vang
Nhìn tượng Ma-Ri, viếng giáo đường
Uống nước ngọt ngào trong giếng Thánh
Nghe đồn hết bệnh, hết tai ương.


Nếu muốn thì em theo bước anh
Vào thôn Thạch-Hãn dạo vòng quanh
Hương cau, hương bưởi, hương hoa lá
Về ngủ em mơ thấy đất lành.


Hãy cùng anh ngắm chiếc Cầu Ga
Những đêm trời đẹp dưới trăng ngà
Nhìn lên tưởng tượng cầu Ô Thước
Để nhớ thương ai, nhớ đậm đà.


Em muốn ra thăm Ái-Tử không ?
Xem chùa Sắc-Tứ của vua phong
Ở đây phong cảnh nằm u tịch
Như có hồn xưa chúa Nguyễn-Hoàng.


Đi mãi mà sao cảnh vẫn còn
Tri Bưu, Như Lệ, Hạnh Hoa thôn
Hay ta về dạo quanh Thành-Cổ
Nhìn đá phong trần với nước non.


Em mỏi, thì thôi ta trở về
Ghé quán Ông Tàu uống cà phê
Đậm đà hương vị ly đen nóng
Ngồi mãi bên nhau cho thỏa thê.


Chợt tỉnh, thì ra ta đã mơ
Giường đơn, mộng ảo, gối tay hờ
Em ngày xưa đó nay xa lắm
Biết có còn không nhớ tuổi thơ ? 
 
 Châu Thạch



READ MORE - CHÂU THẠCH - BIẾT CÓ CÒN KHÔNG?

Wednesday, September 28, 2011

VÕ LÀNG TRÂM - MONG MỎI



           Thương gi cháu VTN , TX Qung Tr

Ngậm ngùi thăm lại mái nhà xưa
Hàng tre lả ngọn gió đung đưa
Vườn cây ngày ấy đâu còn nữa
Thay mới xanh um đám ruộng dưa .

Oi ả chiều quê nắng hạ vàng
Gió Lào xối xả cứ tràn sang
Làng Trâm oằn oại trong khô hạn
Con dân lần lượt bỏ đi ngang.

Em lại tìm về anh ở đâu?
Nấm mồ chẳng có vợ con sầu
Thanh bình ai cũng về thăm lại
Anh lạc nơi nào tận núi sâu !

Khấn nguyện tự tâm với cõi trời
Dẫu rằng mưa lũ vẫn không trôi
Ơn may tìm được về quy tập
Cho con, cho cháu tạm lòng nguôi .
                             
Võ Làng Trâm
READ MORE - VÕ LÀNG TRÂM - MONG MỎI

NGUYỄN KHẮC PHƯỚC - CHIỀU TRÊN SÔNG LA NGÀ


Thơ NGUYỄN VĂN LONG
Nhạc: NGUYỄN KHẮC PHƯỚC
Ca sĩ : THÙY DƯƠNG
Hòa âm: VÕ CÔNG DIÊN

READ MORE - NGUYỄN KHẮC PHƯỚC - CHIỀU TRÊN SÔNG LA NGÀ

Tuesday, September 27, 2011

VÕ VĂN HOA - BỒNG BỀNH CƠN MÂY


Đi suốt đôi bờ nắng hạ
Bồng bềnh, bồng bềnh cơn mây
Thương ai một thời hóa đá
Muôn đời mây trắng bay bay...
Bồng bềnh, bồng bềnh, bồng bềnh
Anh ngước nhìn trời nhìn đất
Có em tình yêu đích thực
Vĩnh hằng mây trắng thôi bay...




HOA TUYẾT
Đã tan băng rồi ư? Hoa tuyết
Trong thảo nguyên thơm mát yến, oanh vàng
Mùa xuân đến - ngày vui nào hơn thế!
Anh mãi còn du tử phía thu sang.

VVH

Mời các bạn đọc thêm   Entry KỶ NIỆM 30 NĂM NGÀY CƯỚI

READ MORE - VÕ VĂN HOA - BỒNG BỀNH CƠN MÂY

LA THỤY - DẠNG THƠ BÌNH THANH


Thi ca Việt Nam vừa phong phú súc tích về nội dung, cú pháp, ngôn từ; vừa đa dạng về thể loại (thất ngôn, bát ngôn, tứ tuyệt, bát cú, lục bát, song thất lục bát, thơ tự do …) Hầu như thơ các nước như Trung Hoa, Nhật Bản, thơ các nước Tây phương đều gieo vần ở cuối câu (VẦN CHÂN – CƯỚC VẬN), thơ Việt Nam còn gieo thêm vần ở giữa câu (VẦN LƯNG – YÊU VẬN) như trong thể THƠ LỤC BÁT, THƠ SONG THẤT LỤC BÁT (có khi còn gieo nhiều vần trong một câu). Ngoài ra, nhiều nhà thơ Việt Nam còn sáng tạo thêm nhiều dạng thức mới như : thơ đọc nhiều cách, thơ hình, thơ Việt chèn ngoại ngữ, thơ bình thanh ... Hôm nay, tôi xin giới thiệu DẠNG THƠ BÌNH THANH đến các bạn yêu thơ.


Trong DẠNG THƠ BÌNH THANH, các câu thơ trong bài hoàn toàn bình thanh . Nghĩa là câu thơ có những tiếng toàn là thanh bằng, nhiều người hay gọi nhầm là thơ vần bằng là không chính xác. Vần bằng có nghĩa là các tiếng bắt vần trong các câu thơ có thanh bằng. Trong thơ Việt, riêng với thể thơ Đường luật, hầu như các tác giả đều gieo vần bằng. Rất hiếm ai gieo vần trắc, vì đọc lên nghe trúc trắc không êm tai - Chẳng hạn bài thơ Đường luật gieo vần trắc như bài "THÁNG TƯ ĐẦU HẠ" của Nguyễn Khuyến

                                   THÁNG TƯ ĐẦU HẠ
                                   Tháng tư đầu mùa hạ
                                   Tiết trời thật oi ả
                                   Tiếng dế kêu thiết tha
                                   Đàn muỗi bay tơi tả
                                   Nỗi ấy nói cùng ai
                                   Cảnh này buồn cả dạ
                                   Biếng nhắp năm canh chầy
                                   Gà đà sớm giục giã
                                             NGUYỄN KHUYẾN

Tôi cũng thử làm một bài thơ Đường luật gieo vần trắc khi chúc thọ tuổi 70 bác Lê Ngọc Kha :

                                          MỪNG TUỔI BẢY MƯƠI              
                                     (Mừng thọ bác Kha 70 xuân)
                              Con giáp xoay vòng giờ đến Sửu
                              Thất tuần đáo tuế mừng thi hữu
                              Đêm xuân ngâm ngợi Hán Đường thư
                              Ngày hạ khề khà Mai Quế tửu
                              Cảm hứng chứa chan ông đón tân
                              Ý tình dào dạt bà đưa cựu
                              Tương giao sơ ngộ họa đôi dòng
                              Chúc bác Ngọc Kha thọ bách cửu
                                                                     LA THỤY

Trở lại DẠNG THƠ BÌNH THANH ( thơ có những tiếng đều mang thanh bằng ) ; từ khá lâu , trong phong trào THƠ MỚI, thi ca Việt Nam đã có những câu thơ , thậm chí toàn bài thơ đều mang thanh bằng .
Tản Đà trong bài thơ "THĂM MÃ CŨ BÊN ĐƯỜNG" đã có một câu hoàn toàn bình thanh :
                             
                             Tài cao, phận thấp, chí khí uất,
                             Giang hồ mê chơi, quên quê hương?
                                                                           (Tản Đà)
           Xuân Diệu trong bài thơ “Nhị hồ” có hai câu :

                              “Sương nương theo trăng ngừng lưng trời
                               Tương tư nâng lòng lên chơi vơi”
         Hàn Mặc Tử có bài thơ “Tiêu sầu” khá dài , trong đó khoảng 2/3 bài đã là toàn bình thanh

                             “Ô! Đêm nay trời trong như gương
                             Không làn mây vương không hơi sương
                             Tơ trăng buông rèm trên muôn cành.
                             Tơ trăng vàng rung như âm thanh.
                             Từ đâu tiêu sầu reo vi vu,
                             Buồn như làn mây hiền mùa thu
                             Êm như giòng tơ trên vai nường.
                             Mong manh như là lời yêu đương
                             Tiêu đưa tôi bay lên cung trăng!
                             Tôi phiêu diêu cùng ngàn sao băng
                             A ha! Lòng tôi trăng là trăng!
                             A ha! Trăng tràn đầy châu thân!
                             Cung thiềm đây rồi hương ngây ngây,
                             Ồ! Bằng trân châu hay quỳnh dao ?
                             Và mớm cho tôi bao tình say
                             Mà tôi trút bao dòng ngọt ngào
                             Nghê thường lên khơi nường Hằng ra
                             Hương trầm bâng khuâng quyện mình hoa.
                             Nhịp nhàng nường đi theo nhịp đàn
                             Âm thanh lên cao nhạc rừng lan,
                             Tôi lại gần bên, ô! Lạ thường!
                             Nường trăng. Ô! Chính là Thương Thương.
                             Người tôi rung động như âm thanh,
                             Môi không ngừng dưới đôi tay xinh.
                             Hoảng hốt tôi ôm chầm lấy nường,
                             Than ôi, nường đã biến ra sương.
                             Tôi ôm chầm phải tiếng tiêu sầu,
                             Vi vu reo buồn trong đêm thâu.
                             ...................................................
                                                         HÀN MẶC TỬ


         Đặc biệt , trong thi ca Việt Nam có những bài thơ bình thanh toàn bài . Chẳng hạn bài thơ “Hoa ti - gôn” của Vân Anh đăng trong Phổ thông bán nguyêt san trước 1975 ( do Nguyễn Vĩ chủ biên ) .

                                        HOA TI GÔN
                                                “Bảo rằng hoa giống như tim vỡ
                                                  Anh sợ tình ta cũng vỡ thôi”
                                                                                     T.T.KH.

                              Chiều xưa qua nhà anh mang cho
                              Chùm hoa ti- gôn xui anh mơ
                              Vui cười em hôn hoa vào lòng
                              Và em tìm ra bao vần thơ

                              Chiều nay sao lòng em vương buồn
                              Mong chờ anh và hoa ti- gôn
                              Chùm hoa trên bàn hầu như tàn
                              Xa anh hoa sầu , em sầu hơn

                              Anh ơi ! Giờ đây ngoài biên cương
                              Anh đang xông pha nơi sa trường
                              Chiều xưa anh đi bao năm rồi
                              Không lời , không thơ , buồn vương vương

                              Hình anh cho em đà phai màu
                              Em không nhìn ra anh em đâu
                              Bình sinh anh thường ưa hoa này
                              Hôm nay nhìn hoa em sầu đau

                              Cầu trời cho em luôn gần anh
                              Nhưng trời cao hơn tầng mây xanh
                              Bên anh , em đan toàn len hồng
                              Bên anh , em ngồi chờ trăng thanh

                              Bên anh , em vun hoa trong vườn
                              Cho nhà chen đầy , ôi muôn hương
                              Bên dàn tre che phòng anh nằm
                              Em trồng cho nhiều cây ti- gôn

                              Trồng nhiều ti- gôn ngay bên thềm
                              Xây quanh phòng anh làm thành rèm
                              - Anh ơi , sao lòng em bồn chồn
                              Hay là vì yêu hoa hình tim
                                                          VÂN ANH
                                           ( Phổ thông bán nguyệt san )
         Riêng thi sĩ Bích Khê có hai bài thơ rất nổi tiếng toàn bình thanh , đó là bài “Tì bà” ( hai nhạc sĩ Phạm Duy và Khúc Dương đã phổ nhạc ) và bài “Hoàng Hoa”

                                                            TỲ BÀ
                              Nàng ơi! Tay đêm đang giăng mềm
                              Trăng đan qua cành muôn tay êm
                              Mây nhung pha màu thu trên trời
                              Sương lam phơi màu thu muôn nơi

                              Vàng sao nằm im trên hoa gầy
                               Tương tư người xưa thôi qua đây
                               Ôi! Nàng năm xưa quên lời thề
                               Hoa vừa đưa hương gây đê mê

                               Cây đàn yêu đương làm bằng thơ
                               Cây đàn yêu đương run trong mơ
                               Hồn về trên môi kêu: em ơi
                               Thuyền hồn không đi lên chơi vơi

                               Tôi qua tìm nàng vay du dương
                               Tôi mang lên lầu lên cung Thương
                               Tôi không bao giờ thôi yêu nàng
                               Tình tang tôi nghe như tình lang

                               Yêu nàng bao nhiêu trong lòng tôi
                               Yêu nàng bao nhiêu trên đôi môi
                               Đâu tìm Đào Nguyên cho xa xôi
                               Đào Nguyên trong lòng nàng đây thôi

                              Thu ôm muôn hồn chơi phiêu diêu
                              Sao tôi không màng kêu: em yêu
                              Trăng nay không nàng như trăng thiu
                              Đêm nay không nàng như đêm hiu

                              Buồn lưu cây đào tìm hơi xuân
                              Buồn sang cây tùng thăm đông quân
                              Ô! Hay buồn vương cây ngô đồng
                              Vàng rơi! vàng rơi: Thu mênh mông.
                                                                       BÍCH KHÊ



                                                      HOÀNG HOA
                              Lam nhung ô ! màu lưng chừng trời;
                              Xanh nhung ô ! Màu phơi nơi nơi.
                              Vàng phai nằm im ôm non gầy;
                              Chim yên neo mình ôm xương cây.
                              Đây mùa Hoàng hoa, mùa Hoàng hoa:
                              Đông nam mây đùn nơi thành xa...

                              Oanh già theo quyên quên tin chàng !
                              Đào theo phù dung: thư không sang !
                              Ngàn khơi, ngàn khơi, ta, ngàn khơi:
                              Làn trăng theo chàng qua muôn nơi;
                              Theo chàng ta làm con chim uyên;
                              Làn mây theo chàng bên nhung yên.

                              Chàng ơi! hồn say trong mơ màng,
                              -- Hồn ta ? hay là hồn tình lang ?
                              Non Yên tên bay ngang muôn đầu...
                              Thâm khuê oan gì giam xuân sâu ?
                              -- Ai xây bờ xanh trên xương người ?!
                               Ai xây mồ hoa chôn đời tươi ?!
                                                                       BÍCH KHÊ


         Bản thân tôi, cũng tập tò làm thử ba bài thơ toàn bình thanh. Một bài theo thể ngũ ngôn, một bài theo thể thất ngôn, một bài theo thể lục bát .

                                       THÙY HIÊN (* )

                               Chiều tàn sương lung linh
                               Vườn hồng mơ chim xanh
                               Thùy Hiên , em trong vườn
                               Bừng lòng bao là thương

                               Môi hồng gieo buồn vương
                               Mơ hồ chờ anh hôn
                               Lâng lâng và chơi vơi
                               Yêu em không còn lời

                               Hồn chiều in lên mi
                               Thuyền tình xuôi mây đi
                               Ồ nàng hay sao trời
                               Thiên hà hay trùng khơi ?

                               Hồn anh dâng bâng khuâng
                               Đàn lòng sao ngân vang
                               Cung trầm rung miên man
                               Lời trên môi thì thầm

                               Lời chiều muôn năm xưa
                               Òa tràn trăm sông thơ
                               Mênh mang tà huy bay
                               Thùy Hiên vàng trăng gầy

                           *Thùy Hiên : Tên người thiếu nữ
                                                                LA THUỴ

                                                           TÌNH XƯA

                              Sầu thu mênh mang thương rừng phai
                              Tương tư bâng khuâng nhiều canh dài
                              Lời trăng vương gieo hờn lên môi
                              Đêm đêm mơ ai nhìn mây trôi

                              Đêm đêm mơ ai nhìn mây trôi
                              Chừ đây uyên ương không còn đôi
                              Rồi em sang ngang trên thuyền hoa
                              Giang hồ phiêu bồng ru đời ta

                              Giang hồ phiêu bồng ru đời ta
                              Lênh đênh trùng khơi đùa phong ba
                              Vàng trăng giăng tơ khơi tình xưa
                              Tình ơi ! Tình ơi ! Đừng đong đưa
                                                                   LA THUỴ



                                                               HỒ CẦM
                                       Vang đêm thanh hồ cầm ngân
                              Trăng ngà giăng tơ cung trầm buông lơi
                                       Lâng lâng tình đang lên khơi
                              Hồ , xừ , xang … lòng chơi vơi canh dài
                                       Mơ hồ hồn xưa liêu trai
                               Mồ thu hoang vu chừ ai u hoài
                                       Vương mang chi, đàn ngân dài
                              Lưu dư hương … ồ trang đài về đâu
                                       Tương tư sao , đàn dâng sầu
                              Say men nồng hay say màu thời gian
                                        Vời chân mây , nhòa non ngàn
                              Bâng khuâng heo may , mơ màng hơi thu
                                        Ai phiêu diêu trong sương mù
                              Người muôn năm … từ thâm u quay về
                                        Trần gian kia còn si mê?
                              Hồ cầm cao cung , thương hề niềm xưa
                                        Rơi rưng rưng từng âm thừa
                               Sao trời lung linh đường tơ chìm dần
                                                                            LA THỤY


        

Bài “HỒ CẦM” tôi lấy cảm hứng từ các câu thơ : "Ái thính thu phần quỷ xướng thi” ( Vương Ngư Dương ) , " Thơ thẩn nghe ma đọc mấy lời" ( Tản Đà ), "Quạnh quẽ thu phần thơ bặt tiếng" ( Vũ Hoàng Chương ) . Luật hài thanh trong thơ lục bát đối với các tiếng trong câu thơ vốn là :


                                 Bằng bằng, trắc trắc, bằng bằng
                         Bằng bằng, trắc trắc, bằng bằng, trắc bằng


        Theo đúng quy định " nhị, tứ, lục phân minh", thì tiếng thứ tư bắt buộc phải mang thanh trắc.


       Thế nhưng, Thâm Tâm trong bài thơ lục bát "CÁC ANH" cũng từng có câu lục hoàn toàn bình thanh:

                              Hơi đàn buồn như trời mưa
                              Các anh tắt nốt âm thừa đi thôi
                                                              (Thâm Tâm)


        Bắt chước Thâm Tâm , tôi thử làm bài thơ lục bát bình thanh “HỒ CẦM “ này, góp chung với hai bài thơ đã làm từ trước thành ba bài thơ bình thanh gửi đến quý bạn đọc cho vui những khi trà dư tửu hậu .

                        “Mua vui mong được một vài trống canh “
                                                                    (Nguyễn Du)
                                                                                          LA THUỴ
                             
READ MORE - LA THỤY - DẠNG THƠ BÌNH THANH