Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Wednesday, October 14, 2020

NGỤ NGÔN Ê-DỐP (45-48) - Ngọc Châu dịch

 


45. Bụng và các thành phần khác 

Ngày hết sức đẹp trời như thế

Mà thành viên cơ thể bỗng dưng

Thấy rằng mình làm cong lưng

Khi thằng BỤNG cứ ung dung chén tràn

 

Cả hội liền họp bàn tại chỗ

Sau một hồi năng nổ tỏ bày

Đình công được quyết định ngay

Để thằng BỤNG phải chung tay cùng làm.

 

TAY bỏ hẳn việc ham gắp thịt

MỒM chối từ nhất quyết không xơi

RĂNG  không việc, được ngồi chơi

Nhưng  sau chỉ vài hôm thôi, thấy là

 

Tình hình chẳng thăng hoa tí tẹo

Người rã rời, oặt oẹo đôi TAY

MỒM khô, đắng ngắt cả ngày

CHÂN không mang nổi thân gày đói ăn

 

Đến lúc đó chẳng cần bàn cãi

Đều nhận ra không phải BỤNG lười

Tưởng rằng nó chỉ ngủ thôi

Hóa ra cũng chẳng được chơi phút nào

 

Tất cả phải làm sao chung sức

Kèn cựa nhau, tức bực là toi

THÂN  kia mau chóng rã rời

Chung tay đoàn kết cho đời bình yên.


45. . The Belly and the Members 

 One fine day it occurred to the Members of the Body that they were doing all the work and the Belly was having all the food. So they held a meeting, and after a long discussion, decided to strike work till the Belly consented to take its proper share of the work.

So for a day or two, the Hands refused to take the food, the Mouth refused to receive it, and the Teeth had no work to do. But after a day or two the Members began to find that they themselves were not in a very active condition: the Hands could hardly move, and the Mouth was all parched and dry, while the Legs were unable to support the rest. So thus they found that even the Belly in its dull quiet way was doing necessary work for the Body, and that all must work together or the Body will go to pieces. 

 

46. Chó Nhà và Chó Sói 

Chó Sói đói gày gò hốc hác

Xem chừng như sắp thác đến nơi

Tình cờ gặp cậu Chó nuôi

Cậu này thương cảm cất lời hỏi han:

 

“Còm thế, hỡi họ hàng gần gũi

Tớ hiểu mà, cậu đói thường xuyên

Đời mà không có việc chuyên

Cứ như cậu, khó trụ thêm dài dài

 

Sao cậu không trổ tài làm việc

Như tớ đây không thiệt bao giờ

Thịt, xương họ sẽ cấp cho

Khối thời gian để ngủ khò, nghỉ ngơi?”

 

“Tớ sẽ chẳng nói lời phản đối

Nếu như tìm được cõi an thân”

Mở lòng Sói mới phân trần

“ Vậy đi theo tớ còn ngần ngại chi


Gặp ông chủ, mình đi ngay nhé
Sẽ cùng nhau chia sẻ việc chung”

Chó nhà dẫn Sói đi cùng

Hai con tiến thẳng đến vùng ven xa.

 

Dọc đường bỗng Sói ta để ý

Lông quanh cổ bạn bị mài mòn

Sói liền dò hỏi nguồn cơn

Chó nhà đáp “Việc cỏn con thôi mà

 

Chỉ chỗ đó lông da bị cọ

do cổ giề đêm họ đeo vào.

Xích coi nơi ông chủ giao

sẽ quen ngay chẳng làm sao đâu à…”

 

“Vậy á, thế thì ta xin kiếu

Ngài Chó nhà, bạn hữu rất thân

Biệt Ngài, dù chết dần dần

Còn hơn sống khỏe trong thân tôi đòi…”

 

46. The Dog and the Wolf 

A gaunt Wolf was almost dead with hunger when he happened to meet a House-dog who was passing by. "Ah, Cousin," said the Dog. "I knew how it would be; your irregular life will soon be the ruin of you. Why do you not work steadily as I do, and get your food regularly given to you?" "I would have no objection," said the Wolf, "if I could only get a place." "I will easily arrange that for you," said the Dog; "come with me to my master and you shall share my work." So the Wolf and the Dog went towards the town together. On the way there the Wolf noticed that the hair on a certain part of the Dog's neck was very much worn away, so he asked him how that had come about. "Oh, it is nothing," said the Dog. "That is only the place where the collar is put on at night to keep me chained up; it chafes a bit, but one soon gets used to it." "Is that all?" said the Wolf. "Then good-bye to you, Master Dog." Better starve free than be a fat slave.


 47. Con Rắn và cái giũa 

Chú Rắn hổ lang thang đi dạo

Lạc ngay vào xưởng tạo giáp, khiên

Lượn bò quanh quẩn thăm xem

Chợt đâu giũa nhọn đâm xiên vào mình

 

Rắn nổi cơn lôi đình thịnh nộ

Liền quay đầu lại mổ tức thì

Phóng ra nọc độc phì phì

Nhưng mà chiếc giũa nằm ì, không run

 

Rắn Hổ đành nguội cơn căm tức

Ích gì khi đánh cục sắt trơ!


47. The Serpent and the File 

A Serpent in the course of its wanderings came into an armourer's shop. As he glided over the floor he felt his skin pricked by a file lying there. In a rage he turned round upon it and tried to dart his fangs into it; but he could do no harm to heavy iron and had soon to give over his wrath.

It is useless attacking the insensible.


 48. Dơi, loài Chim và loài Thú  

Sắp có cuộc đánh nhau chí tử

Giữa hai loài Chim, Thú trong rừng

Dơi ta do dự, ngập ngừng

Khi quân hai phía rùng rùng hò reo

 

Bay ngang chỗ Dơi treo Chim gọi:
“Này, nhanh lên, đi với bọn tao…”

Lắc đầu, Dơi đáp tào lao:
“Tớ là Thú chứ, làm sao đi cùng!”

 

Đến lượt Thú trong rừng qua đấy

Chúng nhìn lên cũng vẫy gọi to:

“Đi thôi, tất cả đang chờ..”

“ Tớ là Chim chứ “ Dơi ta đáp lời.

 

Phút cuối cùng hai loài hòa hoãn

Hòa bình được cứu vãn, quá hay!

Cùng Chim, Dơi có mặt ngay

Muốn chia vui, cũng vỗ tay rầm trời

 

Chim quá ghét tức thời đuổi cổ

Dơi quay sang cùng Thú liên hoan

Thú càng tức, tống khỏi bàn

Không chuồn nhanh chắc xương tan, thịt dừ.

 

48. The Bat, the Birds, and the Beasts 

A great conflict was about to come off between the Birds and the Beasts. When the two armies were collected together the Bat hesitated which to join. The Birds that passed his perch said: "Come with us"; but he said: "I am a Beast."

Later on, some Beasts who were passing underneath him looked up and said: "Come with us"; but he said: "I am a Bird." Luckily at the last moment peace was made, and no battle took place, so the Bat came to the Birds and wished to join in the rejoicings, but they all turned against him and he had to fly away. He then went to the Beasts, but soon had to beat a retreat, or else they would have torn him to pieces.

 


No comments: